Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Quanh Ta Có Gì Nhỉ

387 trả lời, 31.084 lượt xem — Trang 1 / 13
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-25 17:01:28hobac>
Khu Vườn

Trong khu vườn gần cửa sổ nhà tôi
Khu vườn rộng rãi buồn tẻ
Có ông già hay ngồi lặng lẽ
Trầm tư gặm nhấm thời gian

Trong khu vườn gần cửa sổ nhà tôi
Khu vườn rộng rãi buồn tẻ
Vài thằng nhóc tóc vàng hoe nhỏ bé
Ngủ lim dim êm ả giấc trưa hè

Trong khu vườn gần cửa sổ nhà tôi
Khu vườn rộng rãi buồn tẻ
Dưới trăng đêm se sẽ
Đôi tình nhân say mê

Trong khu vườn gần cửa sổ nhà tôi
Khu vườn rộng rãi buồn tẻ
Có điều chi kỳ diệu đến thế
Tôi mê mẩn hoài sao chẳng nhận ra
Điều kỳ diệu nhảy nhót quanh gốc cây
Điều kỳ diệu đung đưa trên nhánh lá
Điều kỳ diệu thơ thẩn giữa lối mòn
Điều kỳ diệu ở đâu?

Bốn mùa mang theo,
Khu vườn đi qua tháng năm
Hết ông già này lại có ông  già khác
Hết đám nhóc này lại có đám nhóc khác
Hết đôi tình nhân này lại có đôi tình nhân khác
Cuộc đời vẫn tiếp diễn...
Trong khu vườn gần cửa sổ nhà tôi
Khu vườn rộng rãi buồn tẻ

Hobac

Mai trắng điểm gợi chút xuân thanh tịnh
Ngõ thưa người cô tịch bóng văn nhân
Đăng nhập để trả lời
0
Chào Hobac (Họ bạc hả hihihi) Rất vui được đón hobac đến vui cùng với vườn thơ VNTQ nha...chúc hobac luôn vui và thơ trải đầy đất VNTQ nha hhihi 
 
 
Có gì xung quanh ta..
 
 
Quanh ta có gì nhỉ
Câu thơ này cho ai,
Cạn hết vạn chén cay
Đời rót cho mỗi bữa,
 
Quanh ta có gì nhỉ,
Khu vườn hoa nở đầy,
Ta lạc giữa chiều nay
Cô đơn cành hoa trắng,
 
Quanh ta có gì nhỉ,
Ngoài giận hờn vu vơ,
Nhiều lúc ghen vô cớ,
Ôi sao mình ích kỷ...
 
Quanh ta có gì nhỉ....
Đêm qua lâu lắm rồi
Vườn rộn tiếng chim mời
Bình minh đang về tới...
 
Quanh ta có gì nhỉ...
Chỉ thơ..với....thơ thôi...


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-25 17:02:07hobac>
Trích đoạn: BĂNG NGUYỆT

Chào Hobac (Họ bạc hả hihihi) Rất vui được đón hobac đến vui cùng với vườn thơ VNTQ nha...chúc hobac luôn vui và thơ trải đầy đất VNTQ nha hhihi 
 
 
Có gì xung quanh ta..
 
 
Quanh ta có gì nhỉ
Câu thơ này cho ai,
Cạn hết vạn chén cay
Đời rót cho mỗi bữa,
 
Quanh ta có gì nhỉ,
Khu vườn hoa nở đầy,
Ta lạc giữa chiều nay
Cô đơn cành hoa trắng,
 
Quanh ta có gì nhỉ,
Ngoài giận hờn vu vơ,
Nhiều lúc ghen vô cớ,
Ôi sao mình ích kỷ...
 
Quanh ta có gì nhỉ....
Đêm qua lâu lắm rồi
Vườn rộn tiếng chim mời
Bình minh đang về tới...
 
Quanh ta có gì nhỉ...
Chỉ thơ..với....thơ thôi...


-Thân cảm tạ Băng Nguyệt, được Băng Nguyệt chào đón hè này Hobac sẽ mát mẻ rồi. Nhà Hobac đơn sơ Băng Nguyệt chịu khó ghé chơi tán chuyện quanh ta nhé!
-Mà không phải họ bạc đâu mà là Hồ Bắc cơ.

Cô Hàng Nước

Cô hàng nước ơi,
Cô cười nửa miệng thắm tươi
Cái duyên mắt liếc điếng người si mê
Ngẩn ngơ tôi hoá vụng về
Tần ngần cùng với một bề ngất ngây!

Hobac
 
Mai trắng điểm gợi chút xuân thanh tịnh
Ngõ thưa người cô tịch bóng văn nhân
Đăng nhập để trả lời
0
Phố Cũ
(Gửi em gái)

Phố cũ không tên, phố cũ buồn
Những chiều lãng đãng ánh vàng tuôn
Tự buổi em tôi không đứng ngõ
Tâm tình ai đó nhớ nhung luôn

Hobac

Mai trắng điểm gợi chút xuân thanh tịnh
Ngõ thưa người cô tịch bóng văn nhân
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: hobac

Phố Cũ
(Gửi em gái)

Phố cũ không tên, phố cũ buồn
Những chiều lãng đãng ánh vàng tuôn
Tự buổi em tôi không đứng ngõ
Tâm tình ai đó nhớ nhung luôn

Hobac


 
 
Nhớ Mong
 
 
Em đi rồi từ chiều Thu ấy
Phố vẫn còn thương dõi bóng gầy
Phố cũ buồn, phố cũ nhớ mong
Người em gái đi không về lại

 
Em đi đâu mà xa ngai ngái
Để nơi đây phố thấy buồn tênh
Vần thơ sầu rơi rớt hớ hênh
Không ai nhặt đưa về bên ấy...

 
 
SươngAnh
Paris TY & ĐM
Audio 
Đường Paris
Nhạc phổ Thơ
Youtube của SA


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-27 03:56:54hobac>
Trích đoạn: SuongAnh

Trích đoạn: hobac

Phố Cũ
(Gửi em gái)

Phố cũ không tên, phố cũ buồn
Những chiều lãng đãng ánh vàng tuôn
Tự buổi em tôi không đứng ngõ
Tâm tình ai đó nhớ nhung luôn

Hobac




Nhớ Mong
 
 
Em đi rồi từ chiều Thu ấy
Phố vẫn còn thương dõi bóng gầy
Phố cũ buồn, phố cũ nhớ mong
Người em gái đi không về lại

 
Em đi đâu mà xa ngai ngái
Để nơi đây phố thấy buồn tênh
Vần thơ sầu rơi rớt hớ hênh
Không ai nhặt đưa về bên ấy...

 

SươngAnh


Cảm tạ Sương Anh đã ghé chơi nhà Hobac, mà qua chơi còn Nhớ mong ai thế tâm trạng quá he

Cậu Bé Thôn Quê

Mẹ ơi cho con đi cùng
Trên phố
người đông không mẹ nhỉ!
Hôm qua chơi bên nhà bé Vỹ
Hắn bảo con rằng phố đẹp mê ly

Cho con đi cùng nhé mẹ ơi
Con hứa từ nay sẽ ít chơi
Sẽ không nghịch ngợm nghe lời mẹ
Con sẽ là con ngoan tuyệt vời

Cho con đi cùng nhé mẹ ơi
Chỉ một lần thôi cũng được mà
Công viên nhiều thú không hở mẹ!
Con hứa từ nay chẳng đòi quà

Anh ơi em sẽ lên chơi phố
Mẹ hứa em rồi thật đó anh
Bộ này em mặc vừa không nhỉ!
Đi dép thế này được chưa anh!

Hobac
 


Mai trắng điểm gợi chút xuân thanh tịnh
Ngõ thưa người cô tịch bóng văn nhân
Đăng nhập để trả lời
0
Quanh Ta

Quanh ta có vạn sắc màu
Sương Anh, Hồ Bắc... năm châu bạn hiền
Quanh ta Băng Nguyệt cười duyên
Câu thơ lời ngọc liên miên bốn mùa

Chào anh Hồ Bắc, bonjour!
Bắt tay vui vẻ cười đùa với nhau
Quanh ta có vạn sắc màu
Niềm vui, hạnh phúc, nỗi đau của đời

Bạn hiền đã tới đây chơi
Mời nhau một chén thơ vui ấm nồng
Biển trời rộng, đất mênh mông
Thơ hoa gió thổi cho lòng mộng mơ

Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Nguyên Đỗ

Quanh Ta

Quanh ta có vạn sắc màu
Sương Anh, Hồ Bắc... năm châu bạn hiền
Quanh ta Băng Nguyệt cười duyên
Câu thơ lời ngọc liên miên bốn mùa

Chào anh Hồ Bắc, bonjour!
Bắt tay vui vẻ cười đùa với nhau
Quanh ta có vạn sắc màu
Niềm vui, hạnh phúc, nỗi đau của đời

Bạn hiền đã tới đây chơi
Mời nhau một chén thơ vui ấm nồng
Biển trời rộng, đất mênh mông
Thơ hoa gió thổi cho lòng mộng mơ

Nguyên Đỗ



Thân Cảm tạ huynh Nguyên Đỗ ghé thăm nhà Hobac, mời huynh thường tới lui cho căn lều nhỏ rộn tiếng cười. Chúc huynh luôn khoẻ mạnh cho trang thơ được phát triển.

Hữu Duyên

Biết Nhau đâu phải tình cờ
Hữu duyên hội ngộ nghĩa thơ một nhà
Mở lòng oanh yến nào ta
Vui cho cạn hết chén đà mới thôi
Dẫu cho xa cách bồi hồi
Phong ba cũng mặc nổi trôi xá gì
...........
Tình tình hỏi tiếng chi chi

Hobac

Mai trắng điểm gợi chút xuân thanh tịnh
Ngõ thưa người cô tịch bóng văn nhân
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-28 23:31:22hobac>
Tâm Sự Của Em Tôi

"Em bảo anh rằng, tình em tan vỡ"
Cõi yêu đương thành phủ bóng cơn mê
Người qua lại phố phường đông là thế
Mà sao em chẳng một lối đi về

"Em bảo anh rằng, tình em tan vỡ"
Trái tim em bao cào cấu vô bờ
Đau thương réo cuồng quay dâng nức nở
Mắt môi em tê tái nét ơ hờ

"Em bảo anh rằng, tình em tan vỡ"
Mối duyên lành ai ngỡ buổi chia tay
ÔI đam mê, ôi da diết đắm say
Buổi hôm nào biết trao tay bỡ ngỡ

"Em bảo anh rằng, tình em tan vỡ"
Vị đầu đời thương nhớ nếm đắng cay
Bỏ sao đây cho hết những đong đầy
Và anh ơi là, tình em tan vỡ...

Hobac







 
Mai trắng điểm gợi chút xuân thanh tịnh
Ngõ thưa người cô tịch bóng văn nhân
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-29 09:07:40hobac>
Miền Viễn Ảnh

Nơi đó những vì sao
Tôi nào với tới
Chỉ ngắm thôi
Chờ đợi...

Nơi đó những cuộc đời
Mang hồn thanh chất
Gói thời gian
Biến mất...

Nơi đó những sự thật
Lãng quyên, lãng quyên
Không cần thiết
Lời nguyền...

Nơi đó những bình yên
Trong từng góc cạnh
Của đường tròn
loanh quanh...

Nơi đó miền viễn ảnh
Tặng cho riêng ta
Đâu còn nữa
Trên đời.

Hobac


 


Mai trắng điểm gợi chút xuân thanh tịnh
Ngõ thưa người cô tịch bóng văn nhân
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-31 04:15:44hobac>
Viết Thay Kẻ Ăn Mày

Ngửa tay cúi lậy ông bà
Cảnh thương phận tủi, xin tha tiếng cười
Phúc ơn nửa miếng nhận mười
Duyên này chưa hết nguyện
người cầu thay
Con đây số kiếp ăn mày
Thằng thằng, đứa đứa đắng cay tình
đời

Hobac
Mai trắng điểm gợi chút xuân thanh tịnh
Ngõ thưa người cô tịch bóng văn nhân
Đăng nhập để trả lời
0
Đêm Nghe Tiếng Khóc

Lanh canh cơn gió qua song
Lặng nghe tiếng khóc nỗi lòng của ai
Đêm dài não tiếng thở dài
Bao giờ mới gột cho phai nợ trần

Hobac


Mai trắng điểm gợi chút xuân thanh tịnh
Ngõ thưa người cô tịch bóng văn nhân
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-31 19:01:17hobac>
Vãn Cảnh Non Nước

Bên chiều Non Nước, Nước Non
Mấy tháp chùa lạc giữa chốn cô thôn
Âm u vẳng tiếng mõ dồn
Sư già giấu bóng bồn chồn câu kinh
Lắng nghe hương khói giật mình
Cõi đời cõi mộng cõi tình vút bay
Ơ hay! không rượu mà say
Ngẩn ngây cánh sóng lẻ bầy trần gian

Hobac
Mai trắng điểm gợi chút xuân thanh tịnh
Ngõ thưa người cô tịch bóng văn nhân
Đăng nhập để trả lời
0
Quán Bên Đường

Dừng chân lữ khách, quán bên đường
Nghỉ lại cùng em, chén vấn vương
Sương đẫm người ơi phơi hận tủi
Giọt nồng ta hãy mở yêu thương
Môi mềm đổi được, bao cô vắng?
Mắt đắm trao đâu, mấy đoạn trường?
Ánh sớm sóng ca bài cách biệt
Tà dương gió hát khúc nghê thường

Hobac











Mai trắng điểm gợi chút xuân thanh tịnh
Ngõ thưa người cô tịch bóng văn nhân
Đăng nhập để trả lời
0
 
Đi tìm quanh ta!

Em phải đi tìm quanh quanh ta
Lục bạn mình em đến tận nhà
Lối vắng một mình xăm xăm bước
Chỉ mỗi một điều mỗi mình ta!
 
Anh đã bỏ rồi câu thơ xưa...
Để về với những buổi đang trưa
Nhọc nhằn quê nội cười trong nắng
Yêu kiều cô hàng nước với đêm trăng!
 
Anh lại đi về với xóm thôn
Gió thổi trên đê chẵng thấy buồn
Phượng đỏ một chiều trong tím lịm
Quanh ta đâu đó vẫn đi tìm !
                   01/8/2007!
xuantraArq- La vida sigue igual !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-08-02 12:14:21Viet duong nhan>
Trích đoạn: BichPhuong

 
Đi tìm quanh ta!


Em phải đi tìm quanh quanh ta
Lục bạn mình em đến tận nhà
Lối vắng một mình xăm xăm bước
Chỉ mỗi một điều mỗi mình ta!
 
Anh đã bỏ rồi câu thơ xưa...
Để về với những buổi đang trưa
Nhọc nhằn quê nội cười trong nắng
Yêu kiều cô hàng nước với đêm trăng!
 
Anh lại đi về với xóm thôn
Gió thổi trên đê chẵng thấy buồn
Phượng đỏ một chiều trong tím lịm
Quanh ta đâu đó vẫn đi tìm !
                   01/8/2007!



BichPhuong qua nhà Hobac chơi mà vẫn còn hờn nghe! thế này Hobac phải đón BichPhuong về chung cho khỏi hờn thôi

Thư Cho Người

Hôm qua chim khách kêu ngoài ngõ
Vội viết phong thư kẻo bạn chờ
Thư rằng lối vắng tuy là thế
Vẫn đủ Sơn Hà trong giấc mơ

Thương ai cố giấu tình e lệ
Bởi biết phong trần nào phải thơ
Yêu ôi! sao muốn tình xa lạ
Khỏi bụi thêm người phận liễu tơ

Gió kia chẳng thổi, se lòng trúc
Phượng đỏ bao thời, đỏ chao tay
Em ơi cách biệt kia càng nhớ
Để vẫn đi tìm tìm bóng nhau!

Hobac

R









Mai trắng điểm gợi chút xuân thanh tịnh
Ngõ thưa người cô tịch bóng văn nhân
Đăng nhập để trả lời
0
 Đừng em !
Đừng em,em mặc yếm đào!
Để ai se sắt lời chao chạnh lòng
Đừng em, em thắm má hồng!
Để ai đòi lại một đồng chinh nguyên
Đừng em, em thốt câu nguyền
Để anh có cả nét duyên cầm bằng
Đừng em, nón lại nắng nghiêng
Để thơ diệu vợi nhãn huyền long lanh
Đừng em,em nói với anh
Lời yêu em nhé...sao đành...đừng Em !
                          19/7/2007 !
xuantraArq- La vida sigue igual !
Đăng nhập để trả lời
0
Dạo bước quanh Hồ
 
Lạc bước bên hồ không lối ra
Thơ vương cảnh đẹp níu chân ngà
Lữ khách say tình say ý lạ
Trăng đã lên rồi,đường về xa...
 
Song_Anh
 
Chiều... buồn.Ghé thăm nhà Hồ Bắc.Dạo một vòng 5 trang thơ...mải mê quên cả giờ ăn cơm.Bụng đói nên không làm thơ dài được hic...  Lần sau Song_Anh sẽ ăn no bụng trước khi ghé thăm Hồ lần nữa để được đi dạo vòng quanh Hồ thật.. chậm...để được vãn cảnh đẹp của Hồ thật.. lâu...
Đời bình thản nhìn xa không hốt hoảng
Thấy bụi mưa xuân hoang phế đấu trường lòng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-13 21:34:47hobac>
Trích đoạn: Song_Anh

Dạo bước quanh Hồ

Lạc bước bên hồ không lối ra
Thơ vương cảnh đẹp níu chân ngà
Lữ khách say tình say ý lạ
Trăng đã lên rồi,đường về xa...

Song_Anh

Chiều... buồn.Ghé thăm nhà Hồ Bắc.Dạo một vòng 5 trang thơ...mải mê quên cả giờ ăn cơm.Bụng đói nên không làm thơ dài được hic...  Lần sau Song_Anh sẽ ăn no bụng trước khi ghé thăm Hồ lần nữa để được đi dạo vòng quanh Hồ thật.. chậm...để được vãn cảnh đẹp của Hồ thật.. lâu...


Song_Anh thân!
Mời bạn cứ tự nhiên nhé, nhưng mà có dạo Hồ thì dạo từ từ thôi nhé kẻo trượt chân ngã thì khổ chủ nhà lại phải nhờ người Bắc dây tơ... kéo lên, tội lắm [;)]

Trượt


Anh trượt vào em
đường băng không người cản
Cứ tuột dài
tuột mãi mãi tuội xa xôi
Bàn tay líu
trụa trầy bật tuôn máu dội
Một vết dài đỏ ối
loá mặt băng trinh

Anh trượt vào em
ngàn khoảng không rớt xuống
Ma sát không gian
bùng cháy xác thân tàn
Mất trọng lượng
hồn thành lơ lửng diêu tan
Nương nhờ nắng
nắng quá vàng ai nhận biết

Anh trượt vào em
ẩn số của định mệnh
"Lúc ồn ào
khi lẳng lặng bước hờn ghen"*
Ngày cứ theo đi
mở mã những khát thèm
Tình yêu ta...
và trượt trên bờ... mộng mị

Hobac

* ý thơ của Puskin bài "tôi yêu em"

Mai trắng điểm gợi chút xuân thanh tịnh
Ngõ thưa người cô tịch bóng văn nhân
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-12 15:50:45hobac>
Trách Mầu Tím


Tím này ơi! Cái tím đây
Tím anh tím như mây
Tím môi run rẩy tim tím rét
Nụ hôn qua đời, anh tím say

Hobac
Mai trắng điểm gợi chút xuân thanh tịnh
Ngõ thưa người cô tịch bóng văn nhân
Đăng nhập để trả lời
0




Không Đề

Khát vọng trong tâm hồn gã mục đồng
Là bóng giai nhân
Khát vọng trong riêng anh
Những mỹ miều đã bị em đánh cắp

Hobac

Mai trắng điểm gợi chút xuân thanh tịnh
Ngõ thưa người cô tịch bóng văn nhân
Đăng nhập để trả lời
0
Kịch Hai Mặt


Vẫn là bản năng
bản năng không nói dối
bản năng mang sự thật(kịch)

Màn mở
đám đông loè loẹt, đám đông hách dịch, thấp cao kệch cỡn
tên hề điệu nghệ cúi chào bắt đầu trò chơi dắt mũi
con rối khóc
ầm ầm tiếng tung hê, ầm ầm cổ vũ
con rối cười
ầm ầm lời chê bai, ầm ầm nguyền rủa

Khép màn
đám đông tranh luận, đám đông triết lý, bóc tách suy tưởng
tên hề điệu nghệ nhẹ nhàng nhét những cặp tiền đầy túi
con rối lại được qoăng vào xó nơi nó vốn có
tất cả đều hả hê

Bản năng mang sự thật
chỉ có bàn tay tô mầu là dối trá(kịch)

Hobac

Mai trắng điểm gợi chút xuân thanh tịnh
Ngõ thưa người cô tịch bóng văn nhân
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-14 20:36:14hobac>
Khúc Ru Cho Mùa Thu


Tình người quá vãng
Sang thu ta ca lời buồn
Mùa về thấp thoáng
Bóng em trong chiều loang hoang

Dòng đời quá ngắn
Bước chân lần mò lối vắng
Nhuỵ tàn hương lắng
Bên ngày hồn đã băng tang

Em như cơn bão
Xé tan mùa màng anh tím
Còn chút tình yêu
Có ngự trị khóc con tim

Thôi nhé mùa thu
Ta hát ru đêm mộng ngủ
Bờ vàng đã cũ
Hắt hiu về chết âm u

Đến nữa chi em
Ngọt ngào lời môi tơi tã
Tìm đâu thật lòng
Tàn tạ một cõi xa hoa

Này ơi cơn gió
Vuốt canh đưa ma trống ngõ
Sáng thêm làm gì
Đã tà từ lúc trăng cho

Ru khúc mùa thu
Ru dài tay lên phím lạnh
Bật những cằn khô
Vỡ buốt dòng lệ loanh quanh

Ru khúc mùa thu
Em ơi! tình thương cũng cũ
Non nước hiền lành
Nhưng không đủ lẽ bao dung

Vẫn cơn bão em
Vá víu được còn được mất
Thắp nén nhang đời
Ngạo nghễ chất ngất mỉa mai

Có còn những ai
Còn điểm lên mình chút dại
Cho biết lạc loài
Tham vọng dồn xéo đau thương

Ru khúc mùa thu
Bão em tiếng cười...man trá

Hobac




Mai trắng điểm gợi chút xuân thanh tịnh
Ngõ thưa người cô tịch bóng văn nhân
Đăng nhập để trả lời
0
Có còn những ai
Còn điểm lên mình chút dại
Cho biết lạc loài
Tham vọng dồn xéo đau thương

Ru khúc mùa thu
Bão em tiếng cười...man trá

 
Còn ta với ta
 
Có trải nghiệm nào không đau thương??
Có vở kịch nào không dối trá??
Cơn bão nào không tàn phá đâu anh??
Nỗi đau anh lạc loài
Thôi anh!!
trách làm chi
ai sẽ khóc cho tình yêu anh sẽ mất
Sân khấu yêu đương
muôn đời mang theo
ngàn câu gian dối
Về đây..bên nhau...ta cùng say..
Xem vở kịch...lòng mình
Sao mắt anh ướt..???!!!
 
Thiên Cầm Anh
 
hôm nay Song_Anh thay áo mới ghé thăm Hồ.gió Bắc lạnh quá
 
 
Đời bình thản nhìn xa không hốt hoảng
Thấy bụi mưa xuân hoang phế đấu trường lòng
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: hobac

Khúc Ru Cho Mùa Thu


Tình người quá vãng
Sang thu ta ca lời buồn
Mùa về thấp thoáng
Bóng em trong chiều loang hoang

Dòng đời quá ngắn
Bước chân lần mò lối vắng
Nhuỵ tàn hương lắng
Bên ngày hồn đã băng tang

Em như cơn bão
Xé tan mùa màng anh tím
Còn chút tình yêu
Có ngự trị khóc con tim

Thôi nhé mùa thu
Ta hát ru đêm mộng ngủ
Bờ vàng đã cũ
Hắt hiu về chết âm u

Đến nữa chi em
Ngọt ngào lời môi tơi tã
Tìm đâu thật lòng
Tàn tạ một cõi xa hoa

Này ơi cơn gió
Vuốt canh đưa ma trống ngõ
Sáng thêm làm gì
Đã tà từ lúc trăng cho

Ru khúc mùa thu
Ru dài tay lên phím lạnh
Bật những cằn khô
Vỡ buốt dòng lệ loanh quanh

Ru khúc mùa thu
Em ơi! tình thương cũng cũ
Non nước hiền lành
Nhưng không đủ lẽ bao dung

Vẫn cơn bão em
Vá víu được còn được mất
Thắp nén nhang đời
Ngạo nghễ chất ngất mỉa mai

Có còn những ai
Còn điểm lên mình chút dại
Cho biết lạc loài
Tham vọng dồn xéo đau thương

Ru khúc mùa thu
Bão em tiếng cười...man trá

Hobac






 
chợt tỉnh cơn mê
 
Nửa đêm..
Ru khúc mùa thu
quật vào tim đau nhói
Tưởng...
đã chôn vùi theo dĩ vãng nào xa lắm
đêm nay lại ùa về
Cũng chẳng trách tình người quá vãng
mơ gì dáng hoa
thôi!! đành vậy
...trốn vào đêm...Bão lại về...
 
Thiên Cầm Anh
Đời bình thản nhìn xa không hốt hoảng
Thấy bụi mưa xuân hoang phế đấu trường lòng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-15 18:30:11hobac>
Xứ Sở Mây Mù


Bà đồng giần giật gọi âm ma
ban phát tín thiện
phèng la chiêng trống
kèn nhị khói nhang
ba kiếp mơ màng lời cung phụng

những cái đầu lắc lắc
nhảy múa... tôi nhảy múa
thực tại là chốn thiên đàng

Vị thánh sống rao giảng đạo lý
ban phát từ tâm
nhà lầu xe hơi
trò chơi đốn mạt
câu chữ âm u lời tán tụng

Những khuôn mặt khuất khuất
mơ hồ... tôi mơ hồ
thực tại là cõi thiên thai

Từng ngày qua đi có gì để lại
mây cứ đầy... mù
bồng bềnh lởn vởn
bờ tiên bờ thực
xứ sở... xứ sở... lênh đênh tiềm thức

tội đồ được tha thứ
lỗi lầm được bỏ qua
âm ma phán thế
thánh sống dạy thế

nhưng này phải điệu nghệ
như chúng ta toàn những người biết chữ
xứ sử này chắc chắn là không có kẻ thất học

người đàn bà than thở
người đàn ông cọc cằn
đứa bé con văng tục
tất cả sẽ qua thôi
âm ma phán thế
thánh sống dạy thế

đức tin cho người tồn tại
mây về... sẽ về... mù kín xứ sở
xứ sở toàn con... tiên

Hobac
Mai trắng điểm gợi chút xuân thanh tịnh
Ngõ thưa người cô tịch bóng văn nhân
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-15 17:17:57hobac>
Hồng Giang Chiều Lữ Khách


Khói lên đã tím rẻo quê
Chiều buông cũng đã lê thê một chiều
Mang mang con nước kiều kiều
Hút tầm thẳm thẳm xanh phiêu bãi rờn
Đất trời ân ái mây vờn
Chơ vơ đò nhỏ gieo hờn ngang ngang

Im yên hứng tiếng vàng vàng
Hương đâu về thở không gian lặng mù
Chiêu hồn con sáo bay vù
Vất vơ tưởng ở Xuân Thu thủa nào
Tráng sĩ thác để thanh tao
Ngàn năm như thể hoài vào chiều nay

Hồng Giang trôi! Mảnh tình gầy
Gởi nhờ cho vẹn phút giây làm người!

Hobac

Mai trắng điểm gợi chút xuân thanh tịnh
Ngõ thưa người cô tịch bóng văn nhân
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-03 07:09:06hobac>
Những Ngày Gió Mùa(1)


Trưa tận là trưa nắng mới lên
Hanh hanh trong thoáng gió se mềm
Có cô em gái khoe tình đến
Tôi thấy nhẹ hiền buông mắt mơ

Phố phường như lạ rủ rê mời
Khép cánh hồn thưa rong ruổi chơi
Bên tà nắng hắt cây mê ngủ
Đôi tiếng chim xao động chút cười

Quán nhỏ trà thơm ông lão ủ
Lẻ người câu chuyện cũng hư hao
Lật giở nhau tìm đăm chiêu cũ
Lại kết nhân gian mấy tầm phào

Ngang vui qúa chợ thỉnh ồn ào
Hình như đâu đó ẩn nao nao
Vồn vã trốn vào trong đáy tiếng
Tâm tư êm thoảng nét rao chào

Sang bến tầm bạn nâng cúc
tửu
Bạn vắng không nhà ngõ tím hoe
Xào xạc đầu hiên mây rùng rục
Ngẩn ngơ tóc mẹ cùng sương nhoè

Lần bước lân la gõ cửa chùa
Sư thầy vướng bận hoá duyên tơ
Bảng lảng trên vòm sân lúc lắc
Ai nỡ để rơi bóng xuân hờ

Cạn trưa đường về trời hong khói
Thẩn thơ xanh biếc cõi vô hình
Một nhánh dại tàn ven thảm tịnh
Hoá ra mùa đã gió... qua mình!

Hobac


Mai trắng điểm gợi chút xuân thanh tịnh
Ngõ thưa người cô tịch bóng văn nhân
Đăng nhập để trả lời
0
Những Ngày Gió Mùa(2)


Tan như
phấn bụi trong trời
Hoá như tiếng trẻ
chợt cười...giữa trưa

Không sầu đến mà đắng chưa
Chôn tơ tưởng lại treo tơ... bóng người

Hobac



Mai trắng điểm gợi chút xuân thanh tịnh
Ngõ thưa người cô tịch bóng văn nhân
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: hobac

Những Ngày Gió Mùa(2)


Tan như
phấn bụi trong trời
Hoá như tiếng trẻ
chợt cười...giữa trưa

Không sầu đến mà đắng chưa
Chôn tơ tưởng lại treo tơ... bóng người

Hobac





 
 
Phấn bụi 
bám lấy anh rồi
Làm sao mà phủi...bụi trời khó bay
Lắng nghe

tiếng gió rung cây
Mà tơ mà tưởng...gót hài ai qua.....

 
 Sương Anh
 
Hihihihi....Huynh Hobac ơi, ít ra bài này không ẩn dụ đó, đọc vào muội hiểu liền hà [:D]
Paris TY & ĐM
Audio 
Đường Paris
Nhạc phổ Thơ
Youtube của SA


Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»