Diễn Đàn » Truyện Cần Đánh Máy

Trả hoa hồng cho đất - Nguyễn Thị Diệp Mai 🔒

72 trả lời, 26.203 lượt xem — Trang 3 / 3
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-07 09:45:12Ct.Ly>
trang 352-359
  _Anh muốn....-Huy ngập ngừng.Anh muốn đêm nay Vy đi chơi với anh,đi Palace khiêu vũ suốt đêm để rồi sáng mai anh sễ phải sống trong chờ đợi không biết bao giờ cô đến tìm anh.
Vy ngước nhìn anh dò hỏi.Huy không thể thốt lên được ý muốn của mình.Anh sợ nhìn thấy nét mặt đau khổ bức bối của Vy ,cố gượng cười :


Cảm ơn Joe nhiều
Ly mang vào cho đủ một chương dài rồi đó 

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-08 06:03:16joeytdnp>
trang 376-385
_Không phải.Lâm yêu Uyên đã mười mấy năm rồi ,dù đã bị Uyên chối bỏ.Đó đâu phải là tình yêu của một ngọn lửa rơm.-Huy phản đối.
_Lâm thì khác.Đó là thứ tình yêu ảo tưởng tuyệt vọng.Một tình yêu không đoạn kết.Cũng như em vậy,Lâm cũng là kẻ thứ ba.
_Em lầm rồi,ở đây không có thứ ba.Cả anh ,emm ,Lâm và Uyên đều biết rõ mình đang muốn gì và đang yêu ai.Chỉ có điều chúng ta bị chính lý trí của chúng ta ràng buộc không dám thẳng thắn nói lời yêu.Uyên vẫn yêu Lâm ,em không nhận thấy sao?Còn em vẫn còn bị ám ảnh bởi tình yêu  của anh và Uyên ngày xưa quá đẹp,nên em không cho phép mình phá vỡ nó.Thật ra chuyện tình của anh và Uyên đã hết thật rồi.Bọn anh không thể hòa hợp nhau được.Em cũng biết điều đó mà.
   _Em không biết._Giọng nói của Vy đuối dần._Qua chuyến về Tết vừa rồi em chỉ biết một điều là chị Uyên vẫn nghĩ đến anh.Em không có quyền làm cho chị ấy thất vọng thêm một lần nữa.
   _Vy ! -Huy kêu lên khốn khổ
Vy bỗng nhăn mặt đau đớn.Bao tử cô cuộn lên đau nhói.Huy vội đỡ lấy cô.Vy nghiến răng ,nhắm mắt chịu đựng không một tiếng rên.Huy quay sang bàn để vật dụng lấy thuốc giảm đau.Anh đỡ đầu Vy lên cho cô uống thuốc.Đặt cô nằm ngay ngắn lại ,anh dịu dàng bảo :
   _Không nói chuyện nữa!Em nhắm mắt và ngủ đi.Sáng mai em sẽ không thấy đau đớn nữa.
   _Huy ơi,em có mấy yêu cầu !
   _Em nói đi !Ngắn gọn thôi.
   _Đừng gọi điện cho gia đình em.Em không muốn cha mẹ em lo lắng._Huy gật đầu.Vy mệt nhọc nói tiếp._Anh về đi và thực hiện lời anh đã hứa với em lần trước.Để cho em một thời gian suy nghĩ,không được đến thăm em,không được gọi điện thoại cho em.
   _Nhưng em đang bệnh anh không....
   _Anh đã hứa với em rồi mà Huy !.-y van lơn._Để em yên tĩnh đi!Sự có mặt của anh lúc này làm em khổn khổ hơn.-Thấy Huy ngần ngừ,Vy khẩn thiết.-Kể như em van xin cũng được,bắt buộc anh giữ lời hứa cũng được.Xin anh đừng hiện  diện  đến khi nào em có thể hiểu suốt bản thân mình!
   _Thôi được,anh hứa !._Huy đành chấp nhận._Chỉ xin em cho anh được ở bên cạnh em đêm nay.Sáng mai anh sẽ đi trước khi em thức giấc.
  _Được ,nếu anh muốn.Em ngủ đây.
Vy nhắm mắt lại.Chẳng bao lâu cô bắt đầu ngấm thuốc ngủ lịm đi.Huy ngồi nhìn Vy ngủ một  lúc lâu.Anh đứng dậy mở cửa phòng bước ra ngoài.Anh đi gọi điện thoại cho Uyên.
                                *
                        *              *
Vy bừng tỉnh,mở mắt nhìn lên trần.Sau một giấc ngủ dài Vy cảm thấy khỏe hẳn.Cảm giác khó chịu đau đớn đêm qua biến đâu mất.Cô đưa mắt tìm Huy.Vy không thấy Huy đâu ,mà chỉ thấy Uyên nằm co ro trên băng ghế ngủ ngon lành.Cô y tá riêng khẽ đẩy của bước vào.Cô nhìn thấy Uyên lấy làm ngạc nhiên lắm.Vy đưa tay ra dấu bảo cô ta  im lặng.Cô y tá nhẹ nhàng đi lại giường ngồi xuống.Vy thì thầm :
    _Đó là chị của chị.Hãy để chị ấy ngủ !
    _Chị thấy trong người thế nào?
    _Rất khỏe và muốn về nhà.
    _Chưa được đâu.Cô y tá cười bảo._Để em rửa mặt mũi thay quần áo cho chị,chút nữa giao ca xong ,bác sĩ sẽ đến khám cho chị.
   Cô y tá đỡ đầu Vy ngồi dậy và bắt đầu công việc.Xong ,cô y tá lấy lược chải tóc cho Vy.
    _Tóc chị đẹp thật,vừa nhiệu vừa dày !
    _Ngày xưa nó dài lắm ,còn rất đẹp nữa._Uyên thức dậy tự lúc nào góp lời.Uyên bước lại giường ngồi bên Vy.-Em hết đau chưa?
    _Hết rồi.
    _Em làm chị sợ hết hồn luôn.
    _Sao chị lại có mặt ở đây vậy? Huy gọi điện thoại cho chị à? Thật là phiền !
    _Sao lạ phiền?_Uyên giận dỗi.-Chị là bạn của em mà.Em không chịu cho gia đình biết,không cho Huy chăm sóc ,bây giờ còn tính đuổi chị về nữa sao?
    _Không có._Vy nắm tay Uyên cười với bạn._Chỉ tại em hư làm phiền mọi người thôi.Chị vừa nghỉ phép về Tết ,giờ lại xin nghỉ lên đây với em.Em sợ chị bị kỷ luật thôi.
    _Không sao kể như cắt hai mươi mốt ngày phép năm.Chỉ cần em khỏe lại chị bị mất một sao trên cầu vai cũng được.-Uyên quay sang nhìn cô y tá._Cám ơn cô đã chăm sóc cho Vy !
    _Đó là trách nhiệm của em mà.Vả lại chị Vy là người láng giềng tốt.
    _Từ đây cô không cần chăm sóc cho Vy nữa.Tôi là bác sĩ.Bác sĩ trưởng khoa ở đây là bạn học cùng trường của tôi.
  Cô y tá ngần ngại nhìn Vy dò hỏi.
    _Em đừng ngại.Thỉnh thoảng qua chơi với chị là được rồi.-Vy nói._Cám ơn em đã giúp chị!Về làm việc đi đừng lo lắng gì cả.
    _Vậy em đi !Chào bác sĩ !
  Cô y tá đi rồi Uyên lấy lược chải tóc sơ sài ,rồi buộc túm lại.Uyên nói :
    _Chị nghe Lâm nói em đang rất buồn.Chị biết.Nhưng chị không ngờ em lại ra nông nỗi này.Sao vậy ,Vy?
    _Lâm nói với chị bao giờ? -Vy không trả lời mà hỏi lại.
    _Sau ngày em về Sài Gòn một ngày.Lâm đi một mình lên Cần Thơ tìm chị.Bọn chị đã nói chuyện rất nhiều.
    _Nhiễu chuyện thật ! Anh ấy biết gì về chuyện  của em mà nói.
   _Ít nhất Lâm cũng là người hiểu em nhất.Lâm nói sai sao?
   _Không sai.Đúng là em đang buồn.Rất buồn.
   _Tại sao?Tại Huy? _Uyên hỏi doofnn.
   _Không tại ai cả.Chỉ có em tự ràng buộc lấy mình thôi.Những gì em không nói được thì chị đừng hỏi.Sau này chị sẽ hiểu._Vy cau mày khó chịu.
   _Được.Không nói thì thôi._Uyên vội dỗ ngọt._Không nói cũng được ,buồn cũng được,nhưng đâu có lẽ phải uống rượu để tự sát.
   _Em buồn.Em muốn uống.
  Vy buông thõng.Uyên bỏ cây lược xuống quay lại nhìn Vy.Vy xanh xao tiều tụy quá đỗi.Sức sống mãnh liệt trong Vy chỉ thấp thoáng ở đôi mắt.Uyên thương bạn quá.Cô đưa tay vuốt dọc gương mặt của VY ,âu yếm :
   _Em mệt lắm phải không? Chị biết em là người luôn coi trọng tình cảm nhưng em đâu cần ích kỷ với  bản thân như vậy.Huy lo cho em lắm đó !Sao em xua đuổi anh ấy?Hiu chọ giận em sao?
   _Gặp lại Huy chị thấy thế nào? 
   _Vui sướng vô cùng.Huy vẫn không hề thay đổi ,vẫn bên ngoài khắc khổ ,vẫn bên trong đầy tình cảm,luôn lo lắng cho mọi người.Huy vẫn không chị.Điều đó làm chị vui lắm.
   _Vui ra mặt như vầy ,em cũng đủ biết chị sung sướng thế nào rồi.-Vy cười trêu.-Bao nhiêu năm rồi chưa bao giờ em thấy chị vui như vậy.Em mừng lắm !
   Vy mừng thật sự.Nhìn Uyên ríu rít như một chú chim tìm được bạn ,lòng Vy nhẹ nhàng đi bao nhiêu.Uyên đã tìm lại niềm vui sống thật sự.Vy thấy sự im lặng của mình không uổng phí.Vy hài lòng nói :
    _Phải chi biết gặp lại Huy làm chị thay đổi như vậy,em đã tìm cách cho chị gặp Huy sớm hơn.
    _Mỗi việc đều có một thời điểm riêng để xuất hiện.Nhờ Tết này gặp lại Huy chị mới thoát khỏi chính mình.Bây giờ thì chị đã hiểu được chị muốn gì ,cần gì.Cũng một phần nhờ Lâm nữa.
    _Nhờ Lâm?Nãy giờ em chị luôn miệng nhắc tới Lâm?Chuyện gì vậy?
   _Chuyện dài lắm ,sau này chị sẽ kể cho em nghe.Nằm xuống nghỉ đi !Chị tìm mấy bác sĩ quen rôi chị sẽ trở lại với em.
  Uyên đỡ Vy nằm xuống.Vy níu tay Uyên :
   _Chị Uyên ,em muốn về nhà !
   _Ừ ,chị sẽ nói với bác sĩ cho em về.Dạ dày em đã ổn định rồi ,không sao nữa đâu.
   _Còn nữa.Từ đây đến lúc em hết bịnh ,chị phải ở với em.
   _Không có gì khó.
   _Có một điều này chị phải thực hiện.Chị không được nhắc đến Huy trong thời gian này
  Uyên nhíu mày nhìn Vy .Vy không có một chút đắng đo nào cho quyết định vừa nói ra.Uyên thở ra ,gật đầu :
    _Hơi khó ,nhưng chị đồng ý.Chi đi,nghê !
   Uyên đi ra ngoài ,khép cửa lại.Vy nằm im,nhìn lên trần nhà.Tự nhiên cô thấy tủi thân ,nước mắt ứa ra.
                                 *
                           *          *
  Nửa tháng sau ,Vy bình phục hẳn.Cô ấy bắt Uyên cùng đi chơi lung tung khắp Sài Gòn.Cả hai sống lại tuổi hồn nhiên của thời  con gái.Vào công viên chơi những trò chơi trẻ con ,chạy xe ăn hàng khắp phố,dù Vy vẫn chưa ăn uống được bình thường.Tối về nhà ,mở karaoke lên cùng nhau nghêu ngao hát,mở video xem phim đến  khuya,rồi ôm nhau ngủ.uyên giữ đúng lời hứa không hề nhắc đến Huy,cũng không tìm gặp anh.Suốt ngày Uyên ở bên Vy ,chăm chút cho Vy từn tí
    Chiều nay Uyên và Vy không đi chơi nữa mà ở nhà sắp xếp hành lý và sáng mai Uyên phải trở về Cần Thơ .Vy mua cho Uyên bao nhiêu là quần áo ,đồ chơi ,bánh kẹo....Nhiều đến nỗi Uyên không biết làm sao  mang hết được.Vy đang phụ Uyên chất đồ đạt vào va-li.Uyên bảo :
    _Sắp xếp vào dùm chị đi !Chị đi nấu cơm.
    _Không cần đâu ,em đã gọi điện đặt bàn rôi.Em đãi chị cơm gà Thượng Hải.
    _Tốt quá !
    _Chị không muốn gặp Huy sao ,Uyên?-Vy đột nhiên hỏi.
    _Chị hứa với em rồi.Chị phải giữ lời hứa chứ.
    _Em đâu đến đỗi ích kỷ vậy._Vy cười rúc rích.Mai chị về không được gặp Huy chắc chị  khó chịu lắm?
    _Có một chút nhưng không sao.Chỉ cần em vui là cái gì chị cũng chịu.
    _Dễ thương thiệt !_Vy với tay lấy điện thoại cầm tay đưa cho Uyên.Cô vòng tay qua cổ Uyên bảo._Gọi  điện cho Huy đi !Em đặt tới ba suất ăn đó.Gọi đi nếu không muốn em gói cho chị mang về Cần Thơ !
     _Nếu em có lòng ,chị không từ chối đâu.Số mấy?
   Vy đọc số máy của Huy.Uyên gọi cho Huy hẹn anh đến nhà cùng đi ăn cơm.Thật ra là ngày nào cô cũng nhờ cô y tá gọi điện báo cho Huy biết tình hình sức khỏe của Vy ,nhưng không để cho Vy biết.
   Hai người xếp đồ đạc xong ,Vy bắt Uyên chọn quần áo và đi trang điểm.Uyên chọn chiếc sườn xám trắng.Vy chọn bộ   váy bằng lục đen có vạt dài uốn nếp với những đóa hoa hồng vàng thêu rải rác.Cả hai thay áo ,trang điểm xong ,quay lại ngắm nghía nhau.Vy cười bảo :
    _Trông chị vẫn yêu kiều như mười năm về trước.
    _Còn em hôm nay giống như một ma soeur.Sao em lại chọn cái áo đen "kín cổng cao tường "vậy?
    _Em sợ bị trúng gió.
   Vy cười tinh nghịch.Uyên phì cười.Có tiếng chuông ,cả hai cùng ra vì biết chắc là Huy đến.Huy mặt  áo so-mi trắng ,quần sẫm màu thẳng nếp.Anh cạo râu chải tóc rất nghiêm chỉnh.Vy mở cổng cho anh vào ,rồi quay sang nháy mắt với Uyên :
     _Xem ra cũng còn bảnh bao lắm phải không ? Hai người hẹn nhau mặc áo trắng à?
     _Không có._Huy cười nhìnVy.Cô đã hoàn tươi tỉnh .
Gương mặt cô không còn chút ưu tư buồn bã nào nữa.
     _Chị Uyên đã lên đây ở nửa tháng rồi.Không gặp nhau anh có bực em không?
     _ Không.Em thấy khỏe mạnh tươi tắn là anh đã mãn nguyện rồi.Anh phục tài nuôi bệnh của Uyên lắm !
    Huy nhìn Uyên biết ơn.Uyên chỉ cười khì không nói gì.Uyên vào nhà khóa cửa lại và dắt xe , bảo :
     _Đi thôi Huy !Nghe Vy tả cơm gà Thượng Hải ngon lắm làm em đói cồn cào luôn
    Nhìn hai người vui vẻ cười nói với nhau lòng Vy thấy vui buồn lẫn lộn.Chỉ mong từ đây Uyên và Huy sẽ nối lại tình yêu xưa cùng sống vui vẻ mãi với nhau.Còn cô mai này ra sao cũng được.Vy gạt mọi lo nghĩ ra khỏi đầu.
    Suốt bữa ăn Vy cười nói luôn miệng.Lúc thì cô chọc ghẹo Uyên,lúc lại trêu đùa với Huy.Cả ba về đến nhà thì đã chín tối.Uyên vào bếp lấy nước uống và trái cây.Vy ngả đầu vào lưng ghế khoan khoái :
    _Sống vui vẻ dễ chịu thật !
    _Vậy từ nay em cứ sống vui vẻ đi !_Huy ngồi xuống ghế điện với cô ,cười bảo.
   Vy nghiêng đầu nhìn anh nói :
    _Em đang vui sống nè.Thấy anh và chị Uyên như vậy sao em buồn được.Hôm nay cũng vậy,ngày mai cũng vậy ,em không có gì để buồn nghĩ nữa.
     
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-08 08:41:11joeytdnp>
trang 386-hết
   _Phải không đó?._Uyên bưng đĩa trái cây và nước uống lên ,cười hỏi.
  Huy đưa tay giúp Uyên.Vy nhún vai nói :
   _Không tin thì thôi.Hai  người ở nhà nói chuyện với nhau!.Tôi đi đây.
   _Em đi đâu Vy? -Uyên hỏi
   _Tối nay là tối thứ bảy ,tối của Chúa Trời ,không được hỏi.-Vy bước ra cửa mang giày vào.-Hai người chụi khó ở nhà em về sẽ mua bánh cho.
    Vy cười dắt xe ra cổng.Trong chớp mắt cô đã mất dạng.Uyên lắc đầu :
    _Vẫn không lớn chút nào !Anh có biết nó đi đâu không?
    _Đi khiêu vũ ở Palace.Luc trước tuần nào anh với Vy cũng đi.
    _Vui lắm hả?
    _Ừ,em ngồi xuống đi,anh muốn nói chuyện với em.
   Uyên nghe lời ngồi xuống.
   Hơn một giờ Vy mới về đến nhà.Uyên ra mở cửa cho cô.Vừa dắt xe vào nhà xe ,Vy vừa hát nho nhỏ bài hát "You mean everything to me " quen thuộc.
   Uyên đợi Vy cùng vào nhà.Uyên ngồi xuống ghế ,lấy chùm nho ăn.Huy ngồi trầm ngâm nhìn cây quạt trên tường.Vy tháo giày ném vào góc nhà ,rồi đến ngồi cạnh Uyên.Vy vừa đi ngang ,Huy hỏi :
    _Em uống rượi à?
    _Anh tinh ý thật !Em chỉ uống một ly Martel nhỏ xíu.
    _Sao lại uống rượu? Em vừa mới hết bệnh thôi mà !.Uyên trợn mắt nhìn Vy.
     _Chỉ có một chút thôi mà!_Cô ôm cổ Uyên._Đừng có nhăn nhó như vậy trông xấu lắm!Em biết phải giữ gìn sức khỏe nè không thức khuya nè,không làm việc quá sức và không được uống rượu nè.
     _Vậy sao còn uống? _Huy tức giận hỏi.
   Vy đưa tay rứt trái nho bỏ vào miệng nhai ,nói :
     _Có gì đâu mà hai người vặn vẹo em hoài vậy? Đi với hai người có bạn em vui lắm.Đến vũ trường cũng vui lắm nhưng lại không có ai quen.Em thấy mình cô độc quá nên uống cho đỡ buồn thôi.Ngày mai em sẽ không uống nữa.Em hứa !
     Vy đưa tay lên đầu làm trò hề.Uyên và Huy phì cười.Uyên dịu dàng :
     _Chị không thể suốt đời ở bên em được.Em phải biết lo cho mình chứ.
     _em biết rồi
     _Chị và Huy vừa nói chuyện với nhau xong
     _Vây sao?
    Vy bỏ Uyên ra đứng lên.Uyên kéo cô ngồi lại.
     _Chuyện có liên quan tới ba đứa mình.Chị muốn em nghe !
     _Được thôi.Chị nói đi !
     _Tháng sau mời em và Huy dự lễ cưới của chị và Lâm.
     _Chị nói thât?_Vy tròn mắt nhìn Uyên kinh ngạc._Em mong là em nghe lầm.
     _Không có lầm.Chị đã nhận lời cầu hôn của Lâm rồi.
    Vy không nói gì nữa.Ca ba im lặng rất lâu.Cuối cùng ,vy ngước lên nhìn Uyên nghiêm trang hỏi :
     _Tại sao? Chị vì em à?
     _Không phải vì em mà là vì chị.-Uyên nhìn thẳng vào mắt Vy không chút giả dối.-Hơn bảy năm qua chị nuôi mộng tưởng Huy sẽ quay lại với chị.chị sống trong ảo tưởng đó chối bỏ tất cả.kể cả tình yêu của Lâm và những người khác.Gặp lại Huy ,rồi chị mới hiểu được rằng mình đã ngủ mê quá lâu.Chị không còn yêu Huy nữa.Chỉ có Lâm là quan trọng đối với chị.Một sự thức tỉnh muộn màng ,nhưng không quá tệ,phải không?
     _Em biết Lâm vẫn yêu chị ,chờ đợi chị.-Vy trầm ngâm nói._Một tình yêu tuyệt vọng ,nhưng bền chí đến đáng nể.
     _Mười năm quá đủ để chứng tỏ một tấm chân tình chưa?_Uyên cười hỏi._Em cũng biết chỉ có Lâm mới là người đánh thức được rung cảm của chị.Quyết định này có gì lạ đâu?
     _Mọi việc đột ngột làm em bất ngờ quá !
    Uyên nắm lấy tay Vy bóp khẽ :
     _Đây là thật chứ không phải là mơ đâu.Vả lại chị mới  nhận lời làm vợ Lâm cách đây hơn nửa tháng thì làm sao em biết được.Đã đến lúc phải nghĩ cho mình rồi đó ,Vy.Đừng tự làm khổ mình ,làm khổ Huy nữa.
     _Chị Uyên ,em...
     _Chị biết em không đáp lại tình cảm của Huy là vì chị.Từ chối Huy vì em luôn nghĩ đến chị.Bây giờ chị  không còn Huy và không cần Huy nữa thì em không có lý do gì mà chối bỏ tình yêu của em.
    Vy đưa mắt nhìn Huy.Anh vẫn im lặng nghe cô và Uyên nói chuyện.Mắt anh không rời khỏi cô.Ánh mắt đó thay lời nói lên bao yêu thương.vy mỉm cười với anh ,hỏi :
     _Anh có đợi em không?
    Huy nắm lấy bàn tay nhỏ nhưng ấm và cứng của cô :
     _Anh vẫn đợi !
   Vy bỗng cảm bao tử mình đau thắ.Cô nhăn mặt quỵ xuống.Huy vội đỡ cô đặt lên ghế ,lo lắng :
     _Em sao vậy ,Vy
     _Em đau quá !
     _Để chị vào lấy thuốc cho em.
   Uyên vội vào phòng trong.Vy nhắm nghiền mắt cố chịu đựng những cơn đau.Mặt cô tái nhợt ,mồ hôi rịn ra thành giọt.Huy ôm cô  vào lòng nhẹ nhàng chấm mồ hôi trên trán cô.Vy dựa vào anh.Cảm giác được che chở yêu thương khiến cho Vy thấy lòng mình thật yên bình.Vy thấy dễ chịu hẳn ,cơn đau hạ dần.Huy thì thầm với cô.
     _Em đừng sợ !anh sẽ ở cạnh em mãi mãi.Không còn phải uống rượu một mình khi buồn nữa.Không cần phải đến vũ trường một mình để tìm vui nữa.Anh sẽ đi với em!Suốt đoạn đời còn lại anh sẽ đi với em !
     _Huy ơi !
    Vy mở mắt nhìn khẽ cười ,đôi môi nhợt nhạt thoáng ửng sắc hồng.Uyên mang thuốc ra đến cửa phòng thì đứng lại.Uyên nhìn Huy và Vy bên nhau ,mỉm cười một mình.
    Họ hạnh phúc
                 Rạch Giá ,1996-2002
0
Từ trang 280 đến trang 296

Sài gòn, 3 năm sau

Huy bước vào phòng trực cấp cứu, vừa đẩy cửa, đã nghe tiếng một phụ nữ kêu lên bực tức:
- Cô nhẹ tay một chút được không? Cô là sinh viên thực tập hay sao mà chân tay vụng về quá vậy?
- Tôi xin lỗi! - Cô y tá Lan lúng túng nói.
Huy bước lại hỏi:
- Chuyện gì vậy, Lan?
- Thưa bác sĩ, chị này bị vết rách sâu quá.
- Để đó cho tôi!
Người phụ nữ hất mái tóc đen mượt ngắn ngang vai ngẩng lên nhìn Huy. Đôi môi mọng đẹp của cô run run sửng sốt. Huy quá bất ngờ kêu lên:
- Vy!
- Anh Huy! Có phải anh không?
Vy nhìn người đàn ông trước mặt. Gương mặt góc cạnh, vẫn với nước da rám nắng, mái tóc dợn sóng, Huy có vẻ phong phong trần từng trải hơn xưa. Nhờ chiếc áo blu màu xanh lá khoắc lên người làm giảm bớt phần nào nét khắc khổ của anh. Huy đưa mắt nhìn Vy ngỡ ngàng. Vy khác xưa nhiều quá. Mái tóc dài đẫm đuột cắt thành mái tóc ngắn không che phủ một phần gương mặt trái xoan hơi dài. Đôi mắt dài, lông mày thẳng, đôi môi mọng thắm vẫn như xưa. Vy vẫn thon thả tươi trẻ,có vẻ lạnh lùng và chín chắn, nhưng lại toát lên sự quyến rũ pha c hút kiêu kỳ khác lạ.
- Có phải anh không, Huy? - Vy lặp lại, mắt vẫn chăm chăm nhìn ông bác sĩ.
- Đúng là anh rồi. - Huy mỉm cười. - Hơn sáu năm rồi không gặp, em khác xưa nhiều quá!
- Anh cũng vậy. Có vẻ cứng cỏi khác hẳn anh Huy trong tâm trí em ngày xưa. - Vy mỉm cười đáp lại.
- Sắp bốn mươi rồi, còn trẻ trung gì nữa. Đưa tay đây anh xem vết thương cho!
Vy đưa cánh tay bị thương ra. Huy xem xét một lúc rồi nói:
- Không sao đâu, vết rách hơi rộng phải khâu vài mùi thôi.
Vy nhìn xuống vết thương ở bắp tay trái rách dài cả nửa tấc. Thịt và lớp mỡ bày ra, máu chảy rỉ rả làm Vy thấy ớn lạnh. Cô nhíu mày hỏi:
- Khâu rồi nó có để lại sẹo không? Chắc xấu lắm, hả Huy?
Huy phì cười. Người phụ nữ nào cũng vậy, sợ xấu hơn là sợ đau. Huy vỗ nhẹ vào vai Vy động viên:
- Không xấu đâu. Anh sẽ cố khâu kỹ, khi lành rồi nó sẽ chỉ là một vết trầy mờ thôi. Em đừng quá lo lắng! - Huy quay sang bảo cô y tá tên Lan vẫn đứng chờ bên cạnh. - Làm ơn chuẩn bị phòng phẫu thuật giúp tôi!
Y tá Lan nhanh nhẹn vào phòng phẫu thuật. Huy đỡ tay Vy dậy:
- Vào phòng đi! Anh sẽ khâu vết thương cho. Anh mát tay lắm, em có sợ không?
Vy lắc đầu cười, theo Huy vào phòng. Cô y tá đỡ Vy nằm lên bàn mổ. Vy khoát tay nói:
- Không cần đâu, tôi ngồi cũng được. Vết thương nhỏ xíu này có gì đáng sợ đâu.
Cô y tá nhìn Huy dò hỏi. Huy gật đầu đồng ý. Cô y tá tiêm thuốc tê, mang khay y cụ ra. Huy thao tác rất nhanh và chính xác. Chưa đầy mười lăm phút sau Huy đã khâu xong và băng vết thương lại cho Vy, ân cần hỏi:
- Anh có làm em đau không?
- Có một chút.
Huy đỡ Vy ra khỏi phòng phẫu thuật. Anh hỏi:
- Sao em bị thương vậy?
- Em đùa với mấy người bạn đồng nghiệp vô ý bị té vào hàng rào. Tệ quá phải không?
- Bây giờ em về bằng gì?
- Bạn em vẫn chờ ở dưới kia. Họ sẽ đưa em về nhà.
- Mỗi ngày em phải nhờ người nhà đưa đến đây để anh thay băng cho. - Huy dặn. - Trong một tuần em đừng tự đi xe để vết thương mau lành.
- Nhưng em ở nhà chỉ một mình. À, không sao. Mỗi ngày em sẽ thuê xe đến đây.
Huy ngẫm nghĩ, rồi nói:
- Vậy chiều hết giờ làm anh sẽ đến thay băng cho em. Nhà em ở đâu?
- Số 176/5 đường Nguyễn Đình Chiểu. Anh đi qua khỏi ngã tư Võ Văn Tần khoảng năm mươi mét, snh sẽ thấy một con hẻm lớn bên tay phải. Từ đầu hẻm tính vào nhà thứ năm là nhà của em. - Vy nhún vai cười. - Có khó tìm quá không?
- Không, chiều anh sẽ ghé thăm em.
Vy ra về. Huy tần ngần nhìn theo một chút, rồi quay vào làm việc.
Chiều đó, Huy tìm đến nhà Vy như đã hẹn. Vừa vào nhà bỏ túi xách xuống, anh bảo Vy đưa tay cho mình kiểm tra vết thương. Xem xong, Huy cười bảo:
- Tốt lắm! Không bị sưng và gây sốt. Uyên có nói với anh, da thịt em cực kỳ mau lành.
- Uyên nói? - Vy nhướn mày ngạc nhiên. - Bộ chị ấy nói với anh tất cả mọi chuyện về em sao?
- Chỉ những gì Uyên biết về em thôi.
- Chị ấy bán đứng em rồi! - Vy thở ra. - Anh dùng nước giải khát gì?
- Cho anh một ly nước lọc thôi.
Cô vào trong mang mấy trái táo và cam, một ly rượu và một ly nước lọc để vào khay. Cô đưa ly nước mời anh, khẽ cười bảo:
- Anh làm ơn gọt trái cây giùm em đi!
Huy làm theo. Anh đưa mắt quan sát ngôi nhà. Loại nhà hai phòng và một công trình phụ rất phù hợp cho một gia đình nhỏ. Tiện nghi bày trí trong nhà đều nhã nhặn, xinh xắn, gần như không thiếu một thứ gì. Dưới đồng hồ treo tường có bày một cây quạt lụa có vẽ hình một cô gái mặc áo vàng như đang bay về mặt trời. Góc bên phải có viết mấy câu thơ, xa quá anh không đọc được. Vy thong thả uống từng ngụm rượu, chờ Huy gọt táo. Huy gọt xong, bổ ra từng miếng, đặt trở vào khay. Vy cầm một miếng, rồi đẩy về phía anh.
- Ăn với em cho vui!
- Cũng được. À, ông xã em đâu rồi, Vy?
- Ông xa hả? Em đã lấy chồng đâu mà có ông xã.
- Em ở một mình không buồn sao?
- Có gì mà buồn. Em đi suốt ngày, mấy khi ở nhà đâu mà buồn.
- Em đang làm việc ở đâu? - Huy lấy một tiếng táo lên ăn
- Làm ở Viện Bảo tàng Lịch sử và hợp đồng với công ty du lịch, nếu rảnh thì hướng dẫn một đoàn khách đi đâu đó. Thưởng thì em chỉ nhận hướng dẫn những đoàn chuyên gia hay nghiên cứu sinh người nước ngoài liên quan đến nghề nghiệp của em. Cuộc sống của em bây giờ thoải mái lắm, thích làm gì làm đó. Còn anh chuyên lên Sài Gòn lúc nào? Cuộc sống ra sao?
- Được năm năm rồi. Lính mà em, người ta đưa đi đâu phải chấp nhận thôi. Bây giờ anh tham gia làm dịch vụ với mấy người bạn, thu nhập khác, cuộc sống không có gì đáng lo.
- Anh được mấy cháu rồi Huy?
- Hiện giờ mẹ chúng là ai anh còn chư a biết thì làm sao biết có bao nhiêu đứa.
- Ủa, - Vy ngạc nhiên. - Mấy năm trước em nghe chị Uyên nói anh có vợ rồi mà?
- Có gì mà ngạc nhiên? - Huy nhếch cười tỏ ý bất cần. - Không thể cưới thì không cưới. Như em vậy, nghe nói em đã lấy chồng, nhưng đã có đâu.
- Có, chỉ có điều hôn lễ cử hành cô dâu là người khác, chứ không phải em.
Vy uống cạn ly rượu, rồi bước tới mở tủ rót đầy ly nữa. Cô không ngồi mà đứng tựa cửa sổ im lặng uống từng ngụm rượu. Vy trầm lặng đến đáng sợ. Huy hối hận đã vô tình chạm vào vết thương lòng của Vy. Anh nhìn Vy tỏ ý xin lỗi, nói:
- Anh không cố ý chạm vào nỗi đau của em. Đừng buồn anh, nghe!
- Buồn? - Vy quay lại nhìn anh, tủm tỉm cười - Bộ mặt em buồn bã lắm sao? Anh đâu có biết chuyện của em ra sao đâu mà phải giận anh.chuyện qua lâu rồi có gì đáng nói. Bây giờ con trai của họ là con đỡ đầu của em đó. - Vy chợt buồn man mác. - Em từng ước ao có một đứa con trai như vậy. Chỉ tiếc mọi việc không như ý em muốn.
- Quá khứ bao giờ cũng là quá khứ, có nuối tiếc cũng không thể níu kéo lại được.
Huy tư lự. Mỗi người đuổi theo một ý nghĩ. Huy chợt kéo cả hai về thực tại, anh hỏi:
- Uyên lúc này sống ra sao?
- Vẫn với trái tim lạnh giá dù có rất nhiều người theo đuổi. Chị ấy vẫn không quên được chuyện cũ.
- Thật tội cho Uyên! - Huy thở dài. - Anh biết con người Uyên sống nặng về tình cảm. Mối tình đầu nào không đem lại niềm đau suốt đời khi tan vỡ. Những người anh quen sau này không ai giống như Uyên cả.
- Anh có hối hận những gì mình đã làm không?
- Không. - Cạnh hàm Huy nhô ra, mắt nhíu lại cay đắng. - Anh biết mình không thể nào giữ cho tình yêu khỏi tan vỡ. Thà chia tay còn hơn làm khổ nhau suốt đời. Sáu năm đã trôi qua, anh vẫn không thể nào quên Uyên được.
- Chỉ cần mình có lòng biết đâu số phận lại run rủi "Châu về Hiệp Phố"
Vy nói nho nhỏ như nói với chính mình. Huy nhìn thẳng cô, hỏi:
- Vy vừa nói gì?
- Không có gì. - Vy cười, uống cạn ly rượu.
Cô bước lại, định mở tủ rót thêm ly nữa. Huy lên tiếng ngăn:
- Em đừng uống nữa! Uống rượu nhiều không có lợi cho sức khỏe đâu.
- Em vẫn thường như vậy mà. Nhưng nếu bác sĩ không đồng ý thì bệnh nhân sẽ không uống nữa. - Vy để cái ly vào tủ đóng cửa lại. Cô quay lại nhìn Huy nói như xin lỗi. - Mải nói chuyện nên quên mất, chắc anh đói lắm rồi hả?
- Ừ, đói thật. Nói chuyện với em, anh quên cả thời gian.
- Vậy anh vào trong rửa mặt mũi đi! Em thay quần áo, rồi anh chở em đi ăn. Em bao anh kể như là em cảm ơn anh vậy.
- Được thôi, nếu em muốn tốn tiền thì anh không cản đâu.
- Còn nữa. À tối nay anh có hẹn với ai không? Nếu không, ăn xong, anh em mình đến vũ trường Palace chơi. Có được không?
- Không có hẹn ai, nhưng tay em đau làm sao khiêu vũ được?
- Tối thứ bảy nào em cũng đi chơi, ở nhà buồn lắm. Tay đau thì đến đó xem thiên hạ cũng được.
Thấy Vy dẩu môi buồn buồn, Huy phì cười:
- Ừ, thì đi.
- Thôi, không đến vũ trường mà đi uống cà-phê, nghe nhạc, anh chịu không?
- Em muốn gì cũng được. Sửa soạn mau lên, anh đói quá rồi đó.
- Phòng rửa mặt trong kia!
Vy chỉ chỗ cho Huy, rồi về phòng thay quần áo. Cô chọn bộ váy đen bằng vải nhung, có khóa ở phía trước để dễ mặc. Vy nhún vai không biết Huy có thích màu đen không?
*
* *
Vy ngồi trên băng ghế ngoài hoa viên của Viện quân y 175 đợi Huy. Bên cạnh cô là một cái ba-lô lớn với một bó hồng vàng được bó chặt bằng lá dong. Đã hết giờ làm việc, Vy giơ đồng hồ lên xem. Chắc năm phút nữa anh sẽ xuống tới. Huy ít khi nào để cô đợi lâu. Đúng năm phút sau, Huy đi về phía cô. Đến trước mặt Vy, Huy nheo mắt cười hỏi:
- Sao không lên phòng làm việc mà ngồi đây đợi anh?
- Xem em ăn mặc như vầy làm sao mà dám lên chứ.
Vy mặc quền jeans màu xanh lơ ngắn trên gối. Chiếc áo ngắn tay buông thả với hai vạt đăng ten đen. Huy ngắm nghía cô:
- Đúng là không thể lên được. Nếu em lên gặp lúc các bác sĩ đang phẫu thuật,anh sợ sẽ có án mạng xảy ra quá.
- Đừng có chọc em! Em đi công tác Đà Lạt về tiện đường ghé qua đây. Em đâu cố ý ăn mặc như vầy đến đây đâu.
- Em mới về à? Đi đường có mệt không?
- Mệt. Nhưng em có bó hồng đẹp lắm, em muốn chia cho anh. - Vy chìa bó hồng ra, mỉm cười. - Có đẹp không, Huy?
- Đẹp. Nhưng từ trước tới giờ anh đâu có biết cắm hoa. Em cho anh, anh cũng không biết làm gì với nó nữa.
- Nhà anh có bình cắm hoa không? - Huy lắc đầu. Vy hỏi tiếp. - Có ly uống nước bằng thủy tinh không?
- Có.
- Vậy thì được rồi. Chở em về nhà anh, em sẽ cắm hoa cho anh. Lần sau nhớ bắt chước em là được.
- Nhưng em mới đĩa về, để anh đưa em về nhà rửa mặt mũi nghỉ ngơi trước,chuyện hoa cỏ tính sau đi.
Vy nhăn mặt:
- Không được, hoa sẽ héo hết, uổng công em mang từ Đà Lạt về.
Huy đành chiều theo ý Vy. Anh bước ra xách ba-lô giùm VY. Vy cầm bó hoa tủm tỉm cười đi theo sau anh.
Nhà Huy là một căn hộ tầng trệt của khu tập thể Viện quân y. Huy dừng xe trước sân rồi mở cửa cho Vy vào nhà. Căn hộ của anh bày trí đơn giản: một phòng khách có tủ tường sa-lông, một phòng ngủ, một công trình phụ gồm cả bếp. Huy tháo giày bước vào nhà, đặt ba-lô của cô lên ghế:
- Ngồi chơi, anh đi lấy nước cho em uống.
Huy đi vào bếp. Vy đi quanh phòng khách. Cô bước lại ngắm nghía những vật bài trí trong tủ. Cô với tay cầm cái khung ảnh đôi trên kệ. Đó là tấm ảnh cô, Uyên và Huy chụp ở Hoa Biển trong dịp tết Huy xuống Rạch Giá thăm Uyên. Vy tần ngần ngắm bức ảnh. Ba con người trẻ trung đang nở những nụ cười của hạnh phúc. Họ thật vô tư và hồn nhiên, mặt trời đang lặn sau lưng họ. Phần bên kia là tấm ảnh Uyên đang mặc chiếc áo đầm đỏ bằng đăng-ten chụp trong chuyến đi Sầm Sơn với cô. Huy bưng hai ly nước ra thấy Vy cứ ngơ ngẩn nhìn tấm ảnh, hỏi:
- Em ngạc nhiên lắm à? Bao năm qua rồi, anh vẫn thích ngắm hai tấm ảnh đó. Đó là những tháng ngày đẹp nhất của đời anh.
- Sao anh không chọn tấm ảnh nào chỉ có anh và Uyên cho riêng tư một chút?
- Em không thấy tấm ảnh này đẹp sao? - Huy đặt ly nước xuống bàn, bước lại lấy tấm ảnh trong tay Vy, nói. - Ánh hoàng hôn chiếu xuống biển thật tuyệt vời! Giữa anh và Uyên có một gạch nối đáng yêu, đó là em. Chỉ có tấm ảnh này anh mới thấy Uyên thật sự vui vẻ và hạnh phúc. - Huy đặt tấm ảnh lại chỗ cũ. - Thôi, lại đây đi! Anh pha nước chanh cho em đó.
Vy bước lại bàn ngồi xuống uống nước. Ly nước chanh mát lạnh làm Vy thấy dễ chịu. Cô uống hết ly nước chanh, rồi mở tủ lấy một cái cốc thủy tinh cao cổ, đi vào bếp lấy nước. Cô trở ra tháo bó hoa lấy ra mười bông còn bao nhiêu thì cột lại. Huy lẳng lặng quan sát Vy làm việc. Vy quì gối xuống sàn nhà cẩn thận chọn từng bông tỉa lá, tỉ mỉ cắm vào cốc. Vy có lối cắm hoa rất lạ. Mười nụ hồng vàng vừa hé nở vươn thẳng lên trời đầy kiêu hãnh. Màu vàng của hoa nổi bật trên nền lá xanh biếc. Cành hoa thật nhiều gai sắc nhịn cắm theo chiều thẳng đứng càng tua tủa hơn. Hiu nhận ra Vy say mê cắm hoa đến nỗi quên hết mọi việc xung quanh. Công việc đã hoàn tất. Vy đặt cốc hoa lên bàn nghiền đầu ngắm nghía một cách vui thích. Vy cúi xuống hít lấy hương thơm ngòn ngọt và hăng hắc của hoa. Mắt Vy cụp xuống che mất một nửa gương mặt của cô. Vy đang tận hưởng mùi hương tuyệt diệu của hoa, nên không thấy Huy đang ngắm cô không chớp mắt. Vy chợt cau mày khó chịu. Bao tử cuộn đau làm Vy cảm thấy buồn nôn. Huy lo lắng hỏi:
- Em sao vậy, Vy?
- Bao tử khó chịu quá! Có lẽ em đang đói lại uống nhiều nước chanh, nên nó muốn quậy phá rồi.
- Để anh lấy thuốc cho em uống.
Huy đứng dậy đi vào phòng để lấy thuốc. Anh sực nhớ ở nhà không hề có thuốc đau bao tử. Huy quay lại nhìn Vy ái ngại. Vy tinh ý hiểu ngay, nhoẻn cười:
- Không có thuốc cũng không sao, chỉ cần anh lấy cho em gói kẹo trong ba-lô là được rồi.
Huy mở ngăn ngoài của ba-lô lấy gói kẹo sô-cô-la dẻo đưa cho Vy. Vy bóc một viên cho vào miệng. Ăn hết một viên cô thấy dễ chịu hơn. Cô chỉ vào cốc hoa hỏi:
- Nãy giờ anh đã học được cách cắm chưa?
- Được, nhưng hơi khó. Sao em lại cắm chẵn mười bông? Anh nghe mấy cô y tá nói căm hoa lẻ mới đẹp.
- Em thích mỗi bông hồng đều phải có bạn. Nếu có một bông lẻ nó sẽ cô đơn lắm.
Huy phải bật cười trước lời lý giải ngộ nghĩnh của Vy. Vy bóc thêm một viên kẹo nữa cho vào miệng, nói:
- Anh học được rồi, chừng nào mua hoa em sẽ mua luôn cho anh. À, mà mỗi ngày anh phải thay nước thì hoa mới tươi lâu.
- Sao mà rắc rối vậy? - Huy than thở. - Thôi thì mai mốt anh sẽ chịu khó đưa em về nhờ cắm hoa luôn cho tiện.
- Chà, khôn kinh khủng! - Vy bĩu môi cười. - Đêm nay anh có phải trực không?
- Không.
- Vậy cho anh mười lăm phút để tắm rửa thay quần ái, rồi đưa em đi ăn chiều. Ăn xong, đưa em về nhà. Em thay đổi xiêm y và nghỉ ngơi một chút, sau đó đi chơi.
- Đến Palace chứ gì?
Vy gật đầu. Huy đi vào phòng. Vy nói với theo:
- E, nhớ cạo râu nghe!
Trong lúc đợi Huy. Vy tranh thủ mở ba-lô lấy sổ tay xem lại lịch làm việc tuần sau. Nó đã đầy kín, lại còn phải viết bản kế hoạch để đi khảo sát ở Đắc Lắc nữa. Vy tựa vào ghế nhắm mắt lại cho đỡ mỏi. Vy ngủ thiếp đi lúc nào không biết.
Huy tắm rửa thay quần áo xong, bước ra phòng khách thấy Vy tựa vào ghế ngủ ngon lành. Huy ngồi xuống ghế đối diện nhìn cô ngủ. Trong lúc ngủ, gương mặt Vy đăm chiêu không thoairi mái. Một tay Vy kê dưới đầu, tay kia xuôi theo thân mình. Cặp chân dài của Vy duỗi thẳng. Màu da ngà ngả sắc vàng mịn màng không tì vết đến tận đôi bàn chân nhỏ nhắn. Huy im lặng nhìn Vy ngủ. Có lẽ chuyến đi dài khiên Vy quá mệt. Huy cúi xuống lấy cốc nước uống và cố để cái ly xuống thật khẽ. Một tiếng cạch nhỏ vàn lên khi cái ly chạm vào mặt bàn. Vy giật mình tỉnh giấc.cô nhìn Huy cười xấu hổ:
- Xin lỗi, mệt quá, nên em đã ngủ quên!
- Người xin lỗi là anh mới đúng, đã làm em thức giấc. Anh quên mất, Uyên thường nói em là người cực kỳ thính ngủ nên đã lỡ tay gây tiếng động.
- Chị Uyên nói hết tật xấu của em rồi. Nhưng còn một điều mà anh chưa biết, em là một người cực kỳ vô duyên, đến nhà người ta thích ngủ là ngủ liền.
Cả hai nhìn nhau cười. Vy đưa mắt nhìn Huy từ đầu đến chân. Anh bảnh bao, to lớn trong chiếc sơ-mi xám ngắn tay và quần jeans màu nâu đậm. Râu được cạo nhẵn, gương mặt anh sáng sủa và trẻ trung hơn. Vy ngửi thấy mùi nước hoa thoang thoảng trên tóc anh. Cô hài lòng:
- Vậy phải được không! Chịu khó sửa soạn anh đâu đến nỗi già cỗi và mất hấp dẫn.
- Đừng có nịnh anh. Đi thôi!
Đi ăn xong hai người trở về nhà Vy. Việc đầu tiên là cắm hoa. Vy lấy ra cái lọ thủy tinh cao, cắm mười bông hồng còn lại giống hệt như cốc hoa cô đã cắm ở nhà Huy. Cô mang ra một chồng tạp chí để lên bàn cho Huy, rồi chọn một băng nhạc mở lên. Cô bảo Huy tự lấy nươc suống. Vy vào phòng chọn quần áo đi tắm.
Huy ngồi tựa lưng vào ghế thờ ơ mở tạp chí ra xem. Tiếng nhạc êm dịu vang lên tỏa lan ra khắp phòng. Huy nhận ra đó là băng "Ghitar Hawaii". Ngày xưa Uyên rất thích băng nhạc này. Huy bồi hồi nhớ lại những năm tháng còn đi học anh và Uyên luôn quấn quít bên nhau. Những ngày tháng đó chỉ là niềm vui vô tư, không phải đối đầu với cuộc sống phức tạp. Bao hoài bão ước mơ của thời trai trẻ đã tan theo thực tế của cuộc sống. Tình yêu thiên thần đã tan vỡ bởi khắc nghiệt của cuộc đời trần thế. Huy, một chàng bác sĩ trẻ tuổi đầy nhiệt huyêt, giờ đây trở thành một người đàn ông đứng tuổi nghề nghiệp vững vàng nhưng bầu nhiệt huyết không không nữa. Từ lúc mất Uyên, bao nhiêu mối tình đã trôi qua ơời anh nhưng không có cuộc tình nào để lại vết tích. Tim anh giờ đã trai lì, cứng như viên đá cuội. Sáu năm rồi đã không gặp lại Uyên. Không biết Uyên đã ra sao? Vẫn còn tươi trẻ đáng yêu như ngày nào hay đã cằn cỗi úa tàn theo thời gian?
- Huy! Anh Huy ơi!
Tiếng gọi của Vy làm Huy giật mình. Vy đứng trước mặt anh. Cô mặc một bộ váy màu lam tím có nhiều vạt chéo nhau mềm mại, thắt một chiếc dây lưng bạc rất đẹp. Vy trang điểm như thường lệ. Tóc chải hết phía sau, được túm lại bằng một cái bao lưới đen. Cô bước lại ngồi đối diện với anh. Trên tay cô có một ly rượu Martel đầy. Trông Vy thật đài các và tự tin. Vy cười hỏi:
- Anh làm gì mà như mất hồn vậy? Em kêu ba bốn lần, anh mới nghe.
- À, anh đang nghe nhạc.
Vy lắng nghe nhạc một chút rồi "À!" lên một tiếng. Cô đã hiểu. Vô tình cô đã mở đúng băng nhạc mà ngày xưa Uyên rất thích nghe. Nó gợi cho Huy bao kỷ niệm cũ. Vy nhìn anh thương cảm:
- Băng nhạc này làm anh buồn phải không? Em không cố ý! Em cũng thích băng nhạc này nên mở theo thói quen thôi.
- Dù cố tình quên nhưng anh vẫn không quên được. Kỷ niệm nào cũng đẹp. - Huy giọng trầm xuống, phẩy tay. - Thế gian có biết bao nhiêu người thích nghe băng nhạc này biết làm sao được?
Chẳng hiểu vì sao mây lại khóc
Gió lại buồn, và ngơ ngẩn trên cao
Chỉ biết rằng trong tiếng gió rì rào
Có lẫn cả "I Love You So Much"
0


Vậy còn trang 297 đến trang 349 là xong hết cuốn này rồi đó Pha Lê Dễ Vỡ  ơi

Pha Lê Dễ vỡ có nhận luôn không

Cảm ơn PLDV nhiều nhé
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-11 11:13:25Ct.Ly>
Từ trang 297 đến trang 312


*
* *


( Đã mang vào tới trang này )
Chẳng hiểu vì sao mây lại khóc
Gió lại buồn, và ngơ ngẩn trên cao
Chỉ biết rằng trong tiếng gió rì rào
Có lẫn cả "I Love You So Much"
0

Trích đoạn: Ct.Ly

Vậy còn trang 297 đến trang 349 là xong hết cuốn này rồi đó Pha Lê Dễ Vỡ  ơi

Pha Lê Dễ vỡ có nhận luôn không

Cảm ơn PLDV nhiều nhé



Nếu chưa có ai nhận đánh để Pha Lê nhận luôn vậy nhá Ct.Ly.
Chẳng hiểu vì sao mây lại khóc
Gió lại buồn, và ngơ ngẩn trên cao
Chỉ biết rằng trong tiếng gió rì rào
Có lẫn cả "I Love You So Much"
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-11 11:11:38Ct.Ly>
Từ trang 314 đến trang 331



Vy đi một tuần rồi. Ngày nào Huy cũng mong cô gọi điện về. Không biết sao lúc này Huy mong Vy vậy. Anh đợi được nghe tiếng nói giọng cười của cô. Có lẽ anh đang buồn nên muốn có Vy để cùng đi chơi. Dù biết Vy không bao giờ gọi điện về trong lúc đi công tác, nhưng Huy vẫn hy vọng và chờ đợi. Về đến nhà cốc hoa đã tàn úa. Những cánh hoa trắng xám rơi lác đác trên mặt bàn. Lá hoa đã héo quắt lại, bày mười cành tua tủa gai trông thật đáng sợ. Huy không đổ cốc hoa đi. Anh sợ nhìn thấy chiếc bàn trơ trụi, Huy bỗng cảm giác cô đơn trống vắng dù bao năm qua nó là người bạn đồng hành của anh.
Tối nay, thứ bảy rồi mà Vy vẫn chưa về. Huy nằm dài trên đi-văng đưa mắt nhìn quanh cawnhooj. Mọi thứ vẫn tĩnh lặng như thường lệ. Huy thở ra chán nản. Không có cái gì để cho anh tâm sự được. Một con vật cũng không có. Huy ước gì có Vy ở nhà, anh sẽ rủ cô đi sàn nhảy ngay để thoát khỏi căn nhà im ắng này. Nhưng Vy vẫn chưa về. Huy chợt thèm điếu thuốc lá. Anh đã không hút thuốc từ sáu năm nay rồi, trong nhà làm gì có. Huy đứng dậy, khoác áo vào đi ra đầu phố mua thuốc lá. Vừa mở cửa ra, Vy đang đứng trước cổng đưa tay định bấm chuông. Huy mừng rỡ:
- Vy! Em về từ lúc nào vậy? Sao không gọi điện cho anh?
- Anh định đâu vậy?
Vy tươi cười hỏi. Trên tay cô cầm một bó hoa hồng được gói trong giấy báo. Bao nhiêu chờ đợi buồn bực trong Huy tan biến. Anh mở cửa cho cô vào vui vẻ nói:
- Đâu có đi đâu. Em vào nhà đi!
Vy cúi xuống tháo giày, rồi bước vào nhà. Nhìn thấy cốc hoa trên bàn, cô kêu lên:
- Ơi trời, sao anh không đổ nó đi? Thấy ghê quá!
- Anh sợ không có hoa cắm, nên đành để vậy.
Huy cười khỏa lấp. Vy đem cốc hoa đổ đi. Cô lấy nửa cốc nước mới, quì xuống sàn nhà bắt đầu cắm hoa. Huy ngồi im trên ghế nhìn Vy cắm hoa. Đêm nay Vy mặc một chiếc váy màu đỏ rực. Phần trên của áo ôm sát lấy thân hình mảnh mai. Cái cổ ba ngấn tròn trịa và đôi vai đầy đặn kiêu hãnh vươn lên từ cổ áo rộng có những dải hoa kim tuyến. Qua khỏi chiếc áo eo thon thả, chiếc váy xòa ra với những lợp lụa đỏ mỏng gấp nếp phủ ngang gối. Vy để trần đôi bắp chân dài không tì vết. Đôi môi mọng đỏ của Vy hé nở, lướt nhẹ trên cánh hồng vàng rực. Nhìn Vy vô tư hôn lên những cánh hồng, lòng Huy xao động. Ngẩng lên, thấy Huy khẽ cười chăm chú nhìn mình, Vy ngơ ngác:
- Anh nhìn gì vậy?
- Có em đến là nhà anh lại có luồng sinh khí mới.
- Vậy sao? Vậy trả ơn em bằng cách dọn hết những cánh lá dư này đi! - Vy phủi tay đứng dậy. Huy bước lại nhặt hết những thứ dưới đất cho vào sọt rác. Vy đặt cốc hoa lên bàn nói tiếp - Em muốn rủ anh cùng đi khiêu vũ.
- Nhưng chín giờ rưỡi rồi, có muộn không?
- Anh không thích đi hả?
- Thích. Nhưng ngày mai anh phải trực thế bác sĩ Nghĩa. Thôi, mặc kệ chuyện ngày mai, đêm nay anh sẽ đi khiêu vũ với em.
- Vậy thì mau lên!
Hai người đến sàn nhảy của khách sạn Palace. Họ tìm bàn trống gọi nước uống. Vy vẫn giữ lời hứa không uống rượu khi có mặt Huy. Người phục vụ mang lên hai vại bia và một đĩa hạt điều rang. Nhạc vừa chuyển sang bản mới, Huy mời Vy ra sàn ngay. Họ nhảy xong điệu Rumba, rồi trở về bàn. Vy vừa uống được một ngụm bia. Huy đã mời cô nhảy tiếp điệu Basolop. Họ nhảy liên tục ba bản kế tiếp. Vy hơi ngạc nhiên không hiểu sao hôm nay Huy lại phấn khích như vậy. Thường khi Huy ra sàn nhảy chỉ vì muốn là vui lòng Vy. Đến bản Bêbốp thứ tư thì Vy lắc đầu chối:
- Nè, để cho em uống bia chứ! Vại bia của em hết lạnh rồi đó.
Huy nhún vai ngồi xuống. Anh cầm vại bia của mình chạm khẽ vào vại bia của Vy đang cầm trên tay, đưa lên miệng uống ngon lành. Vy hấp háy mắt nhìn anh cười cười. Đêm nay Huy hoạt bát khác thường. Vy chợt nhớ lại hình ảnh của anh chàng Huy hơn chín năm về trước. Một người thanh niên lại bàn Vy, lịch sự hỏi:
- Tôi có thể mời bạn gái của anh nhảy bản này không?
Huy nhíu mày một chút, rồi ngẩng lên nhìn người thanh niên nói:
- Đây là điệu Boston. Chúng tôi đến đây chỉ nhảy bản này thôi. Thành thật xin lỗi!
Chàng thanh niên lịch sự cúi chào Vy rồi đi về bàn mình. Vy giương mắt nhìn Huy. Mặt anh thành thật hết chỗ nói. Anh tủm tỉm cười tinh quái:
- Anh nói không đúng sao? Em vốn là nữ hoàng của điệu Boston mà. Vả lại đây là bài "You mean everything to me" mà em thích đó.
Vy nghe nhạc, quả đúng như lời Huy nói. Vy phì cười nắm tay anh đứng dậy. Vy nhảy điệu Boston rất điệu nghệ. Mỗi bước xoay của cô, chiếc váy đó xòe ra như một bông hoa đang nở. Vy mơ màng theo tiếng nhạc của bài ca quen thuộc. Cả tâm hồn và thể xác Vy đề để vào bước nhảy. Huy say sưa ngắm cô. Bàn tay ấm áp của Vy níu lấy anh. Vy nhẹ nhàng xoay hai vòng lả lướt. Huy đưa ta phía sau giữ thăng bằng cho cô. Vy nhìn anh khẽ mỉm cười.con tim khô cằn của Huy bỗng trào dâng một niềm vui vô hạn. Anh âu yếm gọi cô:
- Vy ơi!
Vy ngước đôi mắt long lanh nhìn anh dò hỏi. Dìu cô theo tiếng nhạc, Huy nói:
- Em có biết anh nhớ em lắm không?
Anh nhìn Vy tha thiết. Đôi mắt long lanh của Vy ngỡ ngàng nhìn anh trong chốc lát, rồi tối sầm lại. Gương mặt đang tươi cười bỗng đông cứng, lạnh lùng đến đáng sợ. Vy dừng lại, rút tay ra khỏi tay Huy. Cô chẳng nói chẳng rằng đi ra khỏi sàn nhảy. Huy sững sờ trước phản ứng đột ngột của Vy. Anh vội đuổi theo. Vy bước vào thang máy, Huy vội bước vào theo vừa kịp lúc cửa thang máy đóng lại. Huy hỏi:
- Em sao vậy? Câu nói của anh lúc nãy làm em khó chịu phải không?
- Không. Em thấy không vui nữa, nên muốn về.
Vy lạnh nhạt trả lời. Huy định hỏi tiếp, nhưng thấy Vy thờ ơ nhìn vào bảng đèn báo nên lại thôi. Họ im lặng đến k hi lấy xe xong. Vy nổ máy xe của mình, Huy cũng vậy. Không ai nói với ai một lời. Về gần đến nhà Vy tròi bỗng đổ mưa.cơn mưa cuối mùa cố trút hết những giọt nước cuỗi cùng. Vy vẫn thản nhiên phóng xe đi trong mưa. Huy chạy xe bám theo cô. Những giọt nước mưa quất vào mặt anh rát bỏng. Về đến cổng nhà Vy, anh quay xe lại định về. Vy quay lại nói:
- Anh vào nhà, hết mưa rồi về!
Huy phân vân một lúc, rồi dắt xe vào nhà. Vy đóng cổng lại. Huy giúp cô đưa xe vào nhà xe. Mở cửa vào nhà, Vy tháo đôi giày sũng nước bỏ vào góc nhà. Huy làm theo cô. Vy vào phòng mang ra một cái khăn bông lớn đưa cho anh, lịch sự nói:
- Anh lau cho khô nước, rồi ngồi chơi. Vy vào thay quần áo, rồi ra ngay.
Huy lặng thinh cầm cái khăn lau. Vy đi vào trong. Một lát sau cô quay trở ra trong bộ ki-mô-nô màu tím đậm có thêu những hoa hồng vàng ở vạt áo. Cô đã rửa sạch son phấn, làn da ngà, ánh sắc vàng thật mịn màng dưới ánh đèn. Vy mở tủ rượu rót một ly Martel đầy, không quay lại, hỏi:
- Anh có uống chút rượu cho ấm không?
- Không cần. Em ngồi xuống cho anh hỏi một câu!
Vy bình thản ngồi xuống ghế đối diện với Huy, nhìn thẳng vào anh:
- Anh nói đi!
- Câu nói của anh lúc nãy làm em khí chịu phải không?
Vy chẳng có ý muốn trả lời, thong thả uống từng ngụm rượu. Huy đăm đăm nhìn cô chờ đợi. Vy uống hết ly rượu đứng dậy đi lại tủ rót một ly nữa, thờ ơ hỏi:
- Nếu phải thì sao? Không phải thì sao?
- Nếu phải thì cho anh xin lỗi. Anh sẽ không bao giờ nói như vậy nữa. Còn nếu không phải thì cho anh biết lý do thái độ vừa rồi của em!
- Đơn giản vậy sao?
Vy uống cạn ly rượu thứ hai. Mở tủ rót thêm một ly nữa, cô không nhìn Huy cũng chẳng thèm nói gì. Huy chịu hết nổi thái độ im lặng khinh khỉnh của cô. Anh bước lại nắm chặt lấy vai Vy, buộc cô phải nhìn anh. Tức sôi lên, cạnh hàm của Huy bành ra, chưa có ai dám đối xử với anh bằng thái độ như vậy. Huy có ghìm, nhẹ nhàng nói:
- Em nói đi, Vy! Nếu em không muốn nhìn thấy mặt anh nữa thì anh sẽ về ngay.
- Bỏ tay ra, rồi em nói!
Vy trừng mắt nhìn anh. Huy rụt tay lại. Mắt Vy sáng quắc, nhìn anh trừng trừng căm ghét. Huy bàng hoàng không hiểu tại sao cô lại nhìn anh như vậy. Chỉ trong chớp mắt Vy lại bỉnh thảnh như không có gì xảy ra, giọng lạnh lẽo không chút thân thiện:
- Từ ngày gặp lại anh đến giờ anh luôn nhắc đến chị Uyên, anh không quên được chị ấy. Trái tim anh vẫn chung thủy với hình bóng của chị ấy. Lúc nãy anh thốt ra những lời đó em tưởng chừng như anh đang phản bội Uyên. Anh có biết trong cuộc đời em ghét nhất là những người phản bội không?
Mắt Vy nhíu lại thành hai luồng sáng rực. Cô uống hết phần rượu còn lại trong ly. Cô nhìn Huy đau đáu. Huy nhận thấy giọng nói của Vy run rẩy:
- Anh có biết không? Em căm ghét họ lắm, những kẻ phản bội đó! Vì họ mà đến bây giờ trái tim em vãn rỉ máu. Nó làm em đau lắm! Đau đến nỗi em không còn rung động trước bất cứ ai nữa. Anh hiểu không?
Vy mở tủ rót tiếp ly rượu nữa. Bàn tay cô run run làm vài giọt rượu rơi xuống sàn nhà.
Huy xót xa nhìn cô. Anh đã hiểu. Cử chỉ và lời nói của anh vô tình chạm vào vết thương lòng đau đớn nhất mà Vy cố tình che giấu. Huy đưa tay giữ ly rượu không cho Vy uống tiếp. Anh nhìn thẳng vào mắt cô, trầm giọng:
- Anh hiểu nỗi đau uất hận của em. Nhưng mọi việc đã rồi không thể thay đổi được nữa, em cũng biết như vậy mà. Anh và Uyên không thể trở lại như xưa được. Tuấn cũng đã có vợ rồi. Đã chấp nhận được quá khứ, sao em không chấp nhận thực tại? Câu nói lúc nayxlaf xuất phát từ tình cảm chân thành của anh.
Vy nhìn Huy. Bao yêu thương trìu mến trong mắt anh. Vy hiểu Huy nói thật. Vy chợt mệt mỏi lạ lùng. Cô không muốn nghĩ đến điều đó nữa. Đẩy tay anh ra, cô đưa ly rượu lên miệng uống một ngụm như để lấy lại hơi sức. Vy cúi đầu ảo não:
- Hết mưa rồi, anh về đi! Em muốn yên tĩnh một mình.
- Em đừng uống rượu nữa, Vy!
Huy nài nỉ. Vy khẽ nhếch cười:
- Anh về đi! Em thường như vậy lắm, không sao đâu. Sáng mai em sẽ bình tĩnh lại. Về đi, anh!
Vy quay lưng lại phía Huy. Cô nhìn đăm đăm cây quạt trên trường, chậm rãi uống từng ngụm rượu. Huy nhìn cô hồi lâu, rồi đi ra cửa, mang giày vào bước ra khỏi nhà.
Vy đứng im bất động, đôi mắt nhìn cây quạt. Có tiếng mở cửa, Vy biết đó là Huy. Huy đứng ngoài cửa, nói:
- Xin lỗi, anh bỏ quên chìa khóa xe trên bàn!
- Anh vào lấy đi!
Huy tháo giày bước vào nhà, lặng lẽ đến lấy chìa khóa, rồi quay ra.
- Huy!
Huy chững lại. Vy gọi anh. Giọng cô đùng đục, dường như cô đang khóc. Huy không trả lời định bước tiếp.
- Huy ơi!
Tiếng Vy gọi thê thiết. Tim như thắt nghẹn, anh quay đầu nhìn lại. Vy vẫn đứng im, mắt vẫn nhìn cây quạt. Anh không đành lòng, nhẹ nhàng hỏi:
- Em cần gì?
- Anh có thể ở lại đây với em đêm nay không?
Huy không hiểu Vy định làm gì. Anh im lặng chờ cô nói tiếp. Vy vẫn không quay đầu nhìn lại:
- Căn nhà này vắng lặng quá! Em sợ uống say, rồi khi tỉnh lại, căn nhà này chỉ có mình em. Em buồn lắm! Em không muốn đối diện với cái bóng của mình nữa.
Vy nói như than thở với chính bản thân mình. Huy thương cô quá. Anh bước đến trước mặt Vy, gỡ cái ly trong tay cô đặt lên bệ cửa sổ. Vy đang khóc, những giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống vạt áo ki-mô-nô. Những tiếng nấc nghẹn bị ghìm lại không phát ra thành tiếng, nhưng lại nổ tung trong lòng cô làm cô càng khổ hơn. Huy vòng tay ôm Vy vào lòng. Vy dang tay ghì chặt lấy anh. Những giọt nước mắt nóng hổi rơi lên ngực áo Huy. Lần đầu tiên Huy thấy Vy khóc. Trông cô thật yếu ớt và khổ sở. Huy vuốt những sợi tóc che phủ mặt Vy ra phía sau. Anh dịu dàng dỗ dành:
- Nín đi, em! Đêm nay anh sẽ ở lại đây với em. Anh sẽ ở cạnh em đến khi nào em không cần anh nữa.
- Em cần anh! - Vy ngẩng mặt nhìn anh nói qua tiếng nấc. - Em cần anh lắm! Chỉ có anh mới hiểu được em. Chỉ có anh mới mang lại cho em sự yên ổn trong lòng. Đừng bỏ em lúc này!
- Anh đang ở đây mà.
Huy đắm đuối nhìn gương mặt đẫm nước mắt, đôi môi mọng run rẩy không ngừng. Lúc không tô son môi VY có màu đỏ tím còn quyến rũ hơn cả màu son. Huy cúi xuống hôn lên đôi môi đó. Vy không phản ứng. Môi Vy thoang thoảng mùi va-ni và có vụ ngọt của rượu. Huy siết chặt lấy Vy. Anh muốn uống hết những hương vị đó. Vy run rẩy khi đôi môi nóng bỏng của Huy lướt trên má, trên mắt, trên môi cô. Vị mặn của nước mắt càng kích thích Huy. Anh hôn cô thật sâu. Vy rùng mình nhắm mắt. Cảm giác thèm được âu yếm vuốt ve trỗi dậy trong cô. Từ ngày xa Tuấn, cảm giác muốn yêu đương ở cô không còn nữa. Cô không còn rung động trước đang ông. Nhưng đêm nay cảm giác đó bỗng sống dậy. Vy vòng tay ôm cổ Huy. Tay cô đan vào tóc Huy, kéo anh sát vào cô. Thân hình mềm mại dán chặt vào tấm thân cường tráng của Huy. Cô muốn anh. Cô cần anh. Cái cần thiết của một người đàn bà với những gì tạo hóa ban cho họ.
Bàn tay Vy vuốt ve khuôn ngực nở nang của Huy làm cả người anh nóng rực. Huy xoay nhẹ chiếc cổ ba ngấn trỏn trịa. Tựa lưng cô vào vách tường. Môi anh không rời được cô. Vy nhẹ nhàng mở từng nít áo sơ-mi. Cô muốn sờ mó vào những cơ bắp rắn chắc trên ngươi anh. Tám lưng trần của Huy thật là gân guốc, khôi vĩ. Vy mỉm cười cúi xuống hôn nhẹ đầu vai anh. Môi cô lướt trên cổ anh, hôn lên mang tai anh. Huy cảm thấy thèm muốn Vy mãnh liệt. Anh giật mạnh chiếc đai áo. Vy lả người ngã xuống sàn nhà. Huy ngã theo cô, anh hôn cô đến ngạt thở. Tay anh lần mở bung chiếc áo ki-mô-nô. Một cơ thể chín mùi của người phụ nữ đang ở độ tuổi đẹp nhất, hiện trước mắt anh. Huy ngơ ngẩn vuốt ve mãi. Vy hé cười mơ màng gọi:
- Huy ơi!
Huy bừng dậy, bế xốc Vy vào phòng ngủ. Họ hòa vào nhau, tan vào nha. Thật thỏa mãn. Thật trọn vẹn. Vy hiểu được một điều là đã tìm được một nửa còn lại của cô.
Huy tỉnh giấc. Cảm giác sung sướng thỏa mãn đêm qua vẫn còn trong anh. Vy đã đi đâu rồi. Chăn nệm vẫn còn hơi ấm của cô. Cửa phòng hé mở. Huy vọi kéo mền trùm kín mặt giả vờ ngủ. Vy bước vào và đã nhìn thấy hết. Cô bật đèn lên, bước lại ngồi xuống giường kéo cái mền ra, cười nói:
- Dậy đi! Đừng cố ngủ nướng nữa.
- Hôm nay là chủ nhật cho anh ngủ thêm một chút đi!
- Không được. Dậy mau lên! Rửa mặt mùi rồi ăn sáng. Quần áo của anh, em để trong nhà tắm. Anh không nhanh lên sẽ bị trễ giờ làm đó.
Huy lăn qua vòng tay ôm ngang thắt lưng Vy, mắt vẫn nhắm nghiền:
- Hôm nay là chủ nhật, đâu phải ngày anh trực.
- Anh nói với em là hôm nay anh phải trực thế bác sĩ Nghĩa mà.
- Thôi chết! - Huy bật dậy. - Anh quên mất.
Huy vội chạy vào nhà tắm. Bộ quần áo sũng nước đêm qua đẫ được giặt sạch và ủi thẳng nếp. Trên bệ bồn rửa mặt có để một bàn chải đánh răng đã được tra kem và một khăn mặt trắng tinh có mùi thơm dễ chịu. Huy mỉm cười sung sướng. Được yêu, được chăm sóc chiều chuộng có lẽ là hạnh phúc của người đàn ông khi có được một người đàn bà. Ăn sáng xong, chỉ kịp sẽ gọi điện cho Vy, Huy phóng xe đi liền.
Hết giờ làm việc buổi sáng, Huy gọi điện cho Vy để rủ cô cùng đi ăn trưa. Vy không có nhà. Huy thất vọng đành xuống căng-tin ăn một mình như thường lệ. Hết giờ làm việc buổi chiều, huy lại gọi điện cho Vy. Có người cầm máy, Huy hồi hộp chờ đợi. Anh dự định sẽ hẹn Vy chờ anh về cùng ăn tối. Giọng một người đàn ông vang lên trong máy:
- Alô, xin hỏi cần gặp ai?
- Tôi muốn gặp Vy. Tôi là Huy. Làm ơn cho tôi nói chuyện với Vy!
Huy nghe trong máy có tiếng người đàn ông gọi nhỏi:
- Có anh Huy nào muốn gặp em nè, Vy.
- Nói với anh ấy, Vy không có nhà, cần gì thì nhắn lại.
Tiếng Vy vang trong ống nghe. Bao háo hức mong đợi trong Huy bỗng tắt lịm. Huy không hiểu. Mới sáng hôm nay thôi, Vy vui sướng quấn quýt bên anh mà bây giờ bên cạnh cô đã có người đàn ông khác. Kể cả nghe điện thoại của anh,cô cũng không thèm. Đầu óc Huy nghĩ lan man không nghe được người đàn ông nói gì. Anh gác máy. Suốt ca trực tối Huy không lúc nào nào không nghĩ đến Vy. Những gì Vy dành cho anh đêm qua không thể nào giả dối được. Sau đắm cuồng nhiệt bên nhau, Huy cảm nhận được sự rung động thật sự của cả hai. Anh biết anh yêu Vy. Một tình yêu dường như có sẵn từ trước, có từ một nơi sâu thẳm nào đó của tâm hồn. Lúc ái ân anh thấy Vy rất quen thuộc và cả hai đều hiểu nhau đến tận cùng của sự rung cảm. Chỉ một cử chỉ nhỏ của Vy, anh đã biết được Vy muốn gì, ngược lại Vy cũng hiểu rõ anh như vậy. Vy và anh là hai phần của một thực thể cần có nhau và phải có nhau để trọn vẹn. Vy là của anh không thể chối cãi được. Nhưng những câu nói lúc nãy của Vy làm anh rơi thỏm vào hố sâu ngờ vực. Anh không thể nào tin được. Vy chỉ xem anh như một người tình qua đêm. Sự có mặt của người đàn ông đang ở nhà Vy, lời thẳng thừng từ chối nghe điện thoại làm lòng tin của anh bị lung lay. Huy bứt rứt bực bội vô cùng. Anh tự hỏi không biết có phải mình đang ghen hờn hay không nữa.
Giao ca xong, Huy phóng xe đến thẳng nhà Vy. Anh bấm chuông. Một người đàn ông bước ra mở cổng. Anh ta khoảng ba mươi, khá điển trai, có đôi mắt đặc biệt thu hút khác người. Người đàn ông mở cổng gật đầu chào Huy, hỏi:
- Anh tìm ai?
Huy nhìn người đàn ông. Anh ta có vẻ quen quen, dường như đã gặp ở đâu rồi thì phải. Huy lịch sự gật đầu chào lại:
- Tôi là bạn của Vy. Tôi muốn tìm cô ấy.
- Mời anh vào! Vy đang ở trong nhà.
Huy đẩy xe vào sân. Người đàn ông khóa cổng lại, rồi gọi Vy.
- Dạ, em nghe rồi. - Tiếng Vy ngọt ngào từ trong nhà vọng ra. - Mời khách vào nhà giùm em đi!
Người đàn ông đi trước mở cửa mời Huy vào nhà. Huy chợt thấy khôi hài. Căn nhà này quá quen thuộc với anh, bỗng nhiên hôm nay anh trở thành một người khách xa lạ. Bước vào nhà Huy thấy không chỉ có một mình Vy mà còn có hai người đàn bà và ba người đàn ông đang chụm vào nhau xem cái gì đó. Că năm người đều ngồi bệt dưới sàn nhà. Bộ sa-lông hôm nay bị dẹp vào một góc. Ngẩng lên, nhận ra là Huy, Vy nhoẻn cười:
- A, Huy! Em tưởng đâu là khách lạ nào chứ. Ngồi xuống đây, em giới thiệu!
Huy đành ngồi bệt xuống sàn nhà như mọi người. Bốn người khác lạ ngừng cả lại ngẩng lên nhìn Huy. Người đàn ông ra mở cửa lúc nãy bưng lên một mâm trái cây đầy ụ, nhìn Huy, tần ngần nói:
- Tôi thấy anh quen lắm! Không biết gặp ở đâu rồi?
- Tôi cũng thấy mọi người quen lắm.
- Chẳng những gặp mà còn từng đi chơi chung với nhau nữa. - Vy nháy mắt với người đàn ông, cười nói. - Giữa anh và người này có một chút hiểu làm và còn nợ nần nhau nữa.
- Ai vậy, Vy? - Người thiếu phụ có gương mặt tròn, mái tóc dài, mặc áo bầu hỏi.
- Mày không nhớ sao? Vậy cũng làm luật sư.
- Ê, đừng có lợi dụng cơ hội mà cạnh khóe nghề nghiệp của tao. Cứ nói đại ra đi làm gì mà úp mở hoài vậy? Bạn trai của mày chứ gì?
Người thiếu phụ nguýt dài. Vy chồm qua ôm bạn, hét vào tai cô ta:
- Không phải của tao mà lầ của chị Uyên, đồ điên ạ!
- A, anh là Huy! - Ngwoif đàn ông đặt mâm trái cây xuống sàn reo lên.
Huy gật đầu chào mọi người. Vy chỉ vào người đàn ông nói:
- Đây là anh Lâm, Dũng, Ngọc, Vũ, Kiều, Hoa. "Lũ chim chóc" bạn của em.
- A, anh nhớ rồi! - Huy kêu lên. - Tám, chín năm rồi còn gì!
- Mọi người đã quen nhau rồi thì nói chuyện với nhau đi!
Vy kể cho đám bạn nghe cô bị té rách bắp tay đưa vào bệnh viện tình cờ gặp lại Huy như thế nào và kết bạn với nhau ra sao. Họ trò chuyện rôm rả vừa ăn trái cây. Đến lúc mâm trái cây vơi hơn nửa, Vy liển bảo:
- Để Vy và Hoa đi mua ít thức ăn về tối nay tụi mình vừa nhâm nhi vừa hát karaoke. Huy ở lại chơi với bọn em chứ?
Huy gật đầu. Kiều lên tiếng:
- Cho tao đi với!
- Ở nhà. Bầu bì như vầy đi đâu? - Vy giả vờ thịnh nộ.
- Không cho đi thì thôi, làm gì khủng bố dữ vậy?
Kiều nguýt bạn. Cả hai bật cười khanh khách. Vy quay sang bảo Huy:
- Cho em mượn chìa khóa xe của anh đi!
Huy đưa chìa khóa cho cô. Vy và Hoa đi rồi, Kiều đứng dậy nói:
- Tôi đi lấy nước uống đây. - Cô quay sang hỏi Vũ. - Ông xã, anh uống bia nghe?
Chẳng hiểu vì sao mây lại khóc
Gió lại buồn, và ngơ ngẩn trên cao
Chỉ biết rằng trong tiếng gió rì rào
Có lẫn cả "I Love You So Much"
0
Từ trang 332 đến trang 349

- Ê, sao chơi cá nhân vậy? - Ngọc phản đối. - Ở đây đông người như vậy mà hai người chỉ biết có nhau thôi sao?
- Cằn nhằn gì? Muốn uống gì thì nói!
- Tao và anh Dũng mỗi người một ly Whisky nhỏ. - Ngọc nói ngay.
- Anh Lâm?
- Một ly Martel.
- Còn anh một ly nước lọc. - Huy cười nói.
Kiều vào mở tủ lạnh lấy nước ngọt cho mình và nước lọc cho Huy. Cô quay ra mở tủ lấy rượu theo yêu cầu của mọi người. Nhìn Lâm cầm ly Martel chậm rãi uống, Huy hỏi:
- Anh Lâm thích uống Martel lắm à?
- Uống với Vy riết đâm ra nghiện mùi vị của rượu này.
- Anh đừng có bắt chước con Vy kẻo hư đó! - Kiều trêu.
- Ý thích thì ai bắt chước ai được. Chỉ có điều thích giống hay không giống nhau mà thôi.
Lâm bình thản trả lời. Kiều cười khúc khích:
- Giống thì giống lại giống tính hư của nó.
- Vy hư vậy sao em cứ than nhớ nó hoài? - Vũ trêu vợ.
- Tại nó là bạn của em chứ sao! - Kiều âu yếm ngả đầu vào vai chồng, nói. - Đêm anh không được uống say, sáng mai còn phải đi sớm!
- Tuân lệnh bà xã!
- Đúng là nhất vợ nhì trời! - Dũng thở ra.
- Mọi người tính sáng mai đi đâu vậy?
Huy hỏi. Ngọc đứng dậy rót thêm một ly rượu, trả lời anh:
- Tụi này ghé đây để rủ Vy cùng đi Đà Lạt chơi ba bốn ngày.
- Ngày mai mày chở bà xã, uống ít thôi! - Kiều lên tiếng can. - Mày uống nhiều như vậy lát nữa không sợ uống thua Vy sao?
- Tao không dám uống thi với Vy đâu. - Ngọc cười khì. - Hoa của tao quan trọng hơn tất cả.
- Nghe được câu nói này chắc con Hoa nó bay lên chín tầng mây.
Nói đến đó, Kiều dừng lại. Có tiếng xe dừng trước cổng, Huy biết Vy đã về. Anh ra mở cổng. Huy đưa tay xách giùm túi đồ cho Hoa. Hoa cười nói:
- Con Vy nó mua hết cả chợ Sài Gòn về đây rồi. Anh Huy cẩn thận nặng lắm đó!
Vy dắt xe vào nhà xe, bước ra nghe vậy liền bĩu môi nói:
- Chỉ giỏi moi móc tao thôi. Chơi từ nhỏ tới giờ không lẽ tao không biết bao tử tụi mày bao lớn sao.
Kiều bước ra cửa đón, lắc đầu nói:
- Chưa vô đến cửa là hai đứa mày đã cãi nhau vang dậy rồi. Ê, năm nay là bao nhiêu tuổi rồi?
- Lâu ngày không gặp, gặp mà không cãi nhau thì tao với nó đâu có chuyện gì để nói. - Hoa cười khì. - Vy nè, mày là chủ nhà thì vào bếp làm đồ ăn một mình đi nghe. Tao mệt quá rồi.
- Đồ lười biếng! - Vy lườm bạn, rồi tiếp Huy mang mấy giỏ thức ăn vào bếp, bảo. - Anh rửa dưa chuột giùm em đi!
Huy soạn xách lấy túi dưa ra rửa. Vy rửa cải xà-lách trộn chua, rồi bày thức ăn ra đĩa. Huy nhìn thấy cái đĩa lớn đựng đầy gà quay, thịt giăm-bông, bít-tết, lạp-xường... mà lắc đầu không biết làm sao ăn cho hết. Anh hỏi Vy:
- Ngày mai em đi Đà Lạt chơi với các bạn bao giờ về?
- Em cũng không biết nữa. "Lũ chim hóc" Này đi chơi chừng nào chán mới chịu về. - Vy gọi lớn. - Vũ, Ngọc, Lâm, Dũng! Mấy người làm ơn vào đây bừng tiếp tôi chứ!
- Tới liền!
Vũ và Ngọc nhanh nhẹn vào bếp bưng thức ăn bày ra sàn phòng khách. Vy nhìn bạn trìu mến.c ả năm rồi cô mới gặp lại gương mặt thân quen, nghe được giọng nói của những người bạn thân yêu. Vũ quay trở vào, ôm thùng bia ra. Sờ bụng mình, Vũ nháy mắt cười nói với Vy:
- Kiều nói tao ráng uống bia để hai đứa có bụng bự giống nhau cho vui.
- Điên hết chỗ nói!
Vy phì cười. Vũ mang thùng bia ra phòng khách. Trong bếp chỉ còn lại Vy và Huy. Huy thấy đêm nay Vy thật vui vẻ, cười nói luôn miệng. Dường như chỉ có "lũ chim chóc" mới mang lại niềm vui thật sự cho cô. Thấy Vy vui, Huy cũng vui lây. Anh khẽ gọi:
- Vy!
Vy quay lại nhìn anh. Niềm vui trong lòng Huy tắt hẳn. Vy nhìn anh bình thản. Bao âu yếm thương yêu nồng cháy đêm qua ko hề tồn tại trong mắt cô. Vy mỉm cười lịch sự:
- Anh kêu gì em?
- À, - Huy lúng túng giây lát. Điều anh định nói không thể nói tiếp được. - Anh... Anh muốn nhắc em đêm nay đừng uống rượi nhiều quá. Ngày mai đường xa lại đi bằng xe máy. Anh sợ em mệt.
- Cám ơn anh! Anh cũng lên cùng vui với tụi em đi. - Vy nắm tay Huy kéo đi. - Tụi nó réo dữ rồi kìa.
Huy theo cô ra phòng khách. "Lũ chim chóc" ào vào bắt đầu bữa tiệc. Họ nói cười, vui đùa ầm ĩ. Lúc đầu Huy rất bỡ ngỡ trước cách đùa giỡn của đám bạn Vy. Ồn ào, không chút ý tức, không cần quan tâm đến người xung quanh. Dường như có như vậy họ mới cảm thấy vui. Huy để ý thấy Vy hòa vào đám bạn của mình, uống bia không cần rót ra ly, sẵn sàng giành lấy miếng thức ăn của Kiều đang ăn bỏ vào miệng nhai ngon lành. Cô tranh nhay một ngọn xà-lách với Vũ. Mỗi lần dành được, Vy lại cười khanh khách. Hơn một năm qua, Huy chưa bao giờ thấy Vy vui cười thoải mái như vậy. Huy thử bắt chước họ. Anh cầm cả lon bia lên uống với Ngọc, dùng tay bốc dưa, nhau cả một miếng bít-tết lớn. Một lúc sau Huy cảm thấy mình rất thoải mái. Anh có thể cười, nói theo ý thích mà không bị bất cứ một nguyện tắc xã giao nào ràng buộc. Huy thấy thú vị lắm. Anh chợt hiểu tại sao Vy luôn muốn sống với những người bạn này. Anh đưa mắt nhìn Vy. Vy đang bẻ một cái cánh gài chia cho Hoa. Vy giành được phần ngon hơn. Hoa trợn mắt với Vy. Cy cười khì cầm cánh gà ăn ngon lành. Vy thật hồn nhiên và trẻ trung. Huy mỉm cười một mình. Uống gần hết hai thùng bia, ăn gần sạch mười đĩa thức ăn, họ dọn tất cả đi bày trái cây ra để vừa ăn vừa hát karaoke. Trong lúc đợi Lâm chọn đĩa hát Vy lấy lê và táo ra gọt. Huy giúp Hoa bày bánh mứt ra đĩa. Anh chợt nghe Kiều hỏi Vy:
- Nè Vy, mày ở một mình có buồn không?
- Buồn chứ nhưng tao quen rồi.
- Sao mày không về Rạch Giá đi? Ở đó có gia đình mày, có tụi tao vui hơn không?
- Tao chưa thể về được.
- Mày vẫn chưa quên chuyện cũ sao?
- Đồ điên! Có gì đáng nhớ đâu. À, con trai đỡ đầu của tao sao rồi?
- Mau lớn lắm, giống hệt Tuấn. - Hoa xen vào. - Chỉ tiếc không phải là con mà.
- Dù sao tao cũng là mẹ đỡ đầu của nó.
Hoa bĩu môi:
- Thúy sắp sinh đứa thứ hai rồi, mày có nhận làm mẹ luôn không?
Vy im lặng không trả lời. Mắt Vy dán chặt vào trái táo như chưa bao giờ nhìn thấy nó. Kiều đưa mắt lườm Hoa. Hoa biết mình lỡ miệng liền đưa mắt nhìn quanh. Ngọc, Lâm và Dung đều nhìn Hoa không hài lòng. Hoa vội thay đổi đề tài:
- Mày sắm cả giàn karaoke như vầy có thường rủ bạn bè về hát không?
- Thỉnh thoảng. - Vy ngẩng lên nhìn Hoa. Biết Hoa tính bộp chộp, ưa nói nhưng không hề có ác ý nên cô không muốn bạn khó xử, nhún vai khẽ cười. - Nhiều khi tao cũng mở lên hát một mình, mày có thấy tức cười không?
- Mày càng già càng đẹp đó Vy! - Kiều đưa tay vuốt dọc cặp chân trần của Vy.
- Nhột quá! Đồ quỉ!
Vy kêu ré lên. Kiều cười khúc khích:
- Hoa nè, có còn phản ứng nhạy lắm! Vy ơi, trông mày rừng rực lửa sống như vầy không lẽ mày không thấy cần thiết có bạn tình sao?
- Hỏi chi vậy? - Vy trợn mắt nhìn bạn. - Tao là đàn bà, cần đàn ông là điều tất nhiên. Ở đây đơn giản lắm. Chỉ cần nhấc điện thoại, mười lăm phút sau tao sẽ có được một người bạn tình qua đêm. Sáng hôm sau gặp nhau vẫn chào hỏi bình thường như chẳng có gì xảy ra.
- Cũng hay. Để có dịp tao nhấc điện thoại thử một lần cho biết.
Hoa tủm tỉm cười liếc Ngọc. Vy thè lưỡi:
- Mày muốn Ngọc giết tao hả?
Cả ba bật cười giòn giã, Huy chợt thấy buồn. Vy nói đến bạn thình tự nhiên như nói về một trò giải trí quen thuộc. Huy không biết mình có phải là một trong những bạn tình của Vy không.
- Anh Huy!
Huy giật mình quay lại nhìn Hoa. Hoa hất mặt hỏi:
- Anh nghĩ gì mà sắp cả bánh ra sàn nhà vậy?
- À... Anh... - Huy vội nhặt mấy cái bánh bỏ vào đĩa. -Anh đang nghĩ xem ngày mai phải làm việc gì đó mà.
Huy cười ngượng nghịu khi thấy cả Kiều và Vy đều quay lại nhìn mình. Vy biết nãy giờ Huy đã chú ý nghe chuyện của cô và hai đưa bạn nói với nhau. Không biết anh đang nghĩ gì nhưng cô biết lời nói của tác động tới anh. Vy khẽ mỉm cười, nhưng nụ cười đó tắt ngay. Một cảm xúc xốn xang trong lòng làm Vy thấy bực tức lạ.
*
* *
Hết giờ làm việc Huy nhấc máy gọi điện cho Vy. Vài giây sau, tiếng nói quen thuộc của Vy vang trong máy:
- A lô, Vy nghe đây!
- Huy đây. Chiều nay em có rảnh không? Anh muốn đón em đi chơi.
- Xin lỗi anh, em bận quá! Em đang phải làm việc ở nhà đây. Lúc nào rảnh em sẽ gọi lại cho anh nghe.
Huy thất vọng. Anh thở dài hỏi:
- Cả tuần nay ngày nào em cũng trả lời là phải làm việc, chiều nay nghỉ một buổi không được sao?
- Không nghỉ được. - Có tiếng Vy cười nho nhỏ. - Anh cũng biết công việc của em đâu có hạn định thời gian.
Từ hôm đi Đà Lạt chơi với "lũ chim chóc" về đến nay Vy dường như cố tình tránh mặt Huy. Theo lệ thường buổi tối từ Đà Lạt về, Vy đến nhà anh vội vàng cắm mười bông hồng vàng vào cốc rồi ra về. Từ hôm đó đến nay Huy không hề gặp lại Vy một lần. Nhìn những cánh hồng trắng xám rơi rụng dần xuống bàn, Huy càng nhớ Vy quay quắt. Lúc nào anh cũng tưởng chừng như Vy sẽ bất ngờ xuất hiện trước mặt anh. Đôi môi màu san hô sẽ hé mở nửa như cười nửa như không. Nhiều lúc Huy lấy làm lạ với chính mình. Anh đã gàn bốn chục tuổi đầu rồi, yêu đương mơ mộng, chinh phục cũng đã nhiều, nhưng sao đối với Vy anh cứ như là một thằng bé lần đầu tìm được người trong mộng. Huy tự thú đã yêu Vy. Một tình yêu không chinh phục, không chờ đợi. Một tình yêu tự đến như định mệnh đã sắp sẫn. Huy không ngờ được tình yê anh dành cho Vy mãnh liệt như vậy. Sao khi mất Uyên, anh đã yêu bao nhiêu người phụ nữ khác. Cảm xúc yêu đương trong anh cũng theo đó dần chìm xuống, lắng thật sâu trong cõi lòng lạnh giá. Huy cần có những người phụ nữ đó để cho căn nhà bớt trống trải trong một thời gian. Rồi họ cũng tự rời bỏ anh cùng với sự lạnh nhạt càng ngày càng tăng. Nhưng đối với Vy thì khắc hẳn. Từ lúc gặp lại Vy và sau đêm đó, cả con người anh hoàn toàn thay đổi. Bây giờ chỉ cần nhìn thấy, được kề cạnh bên Vy, anh mới cảm thấy vui. Gần Vy, Huy cảm thấy mình bị nóng chảy như một ngọn nến đang cháy. Thật lung linh, thật huyền ảo, thật nóng bỏng đến rệu rã. Trong đêm đó, Huy cảm nhận được tình yêu của Vy dành cho anh. Vy thuộc về anh. Nhưng chỉ sáng hôm sau thôi, VY biến đổi hẳn, không một chút tình cảm nào còn đọng trong ánh mắt của cô. Cô không nhìn, không đón nhận, cũng không từ chối anh. Thái độ của Vy làm anh khó nghĩ. Lòng anh đầy mầu thuẫn. Dù biết là Vy yêu anh thật lòng, nhưng ý nghĩ cô chỉ xem anh là một bạn tình qua đêm làm Huy đau đớn khó chịu. Vy càng cố tình tránh mặt anh, ý nghĩ đó càng ăn sâu vào đầu óc anh. Nó ám ảnh cả giấc ngủ của anh.
- A lô, Huy à, em xin lỗi! Em phải làm việc không thể nói chuyện với anh được nữa. Em sẽ gọi cho anh say. Tạm biệt!
Vy cúp máy. Huy cảm thấy bực tức vô cùng. Bỏ điện thoại xuống, anh đi thay quần áo. Anh phải gặp Vy. Anh phải chứng minh một điều, điều đó sẽ mang lại cho anh đau khổ hay hạnh phúc. Đó là tình yêu của Vy.
Đến nhà Vy, Huy bấm chuống. Vy ra mở cổng. Cô mặc chiếc áo đầm không tay bằng lụa màu hồng nhạt, mỉm cười với anh:
- Ủa, tối nay anh không đi chơi sao?
- Không. Anh chỉ muốn đi với em thôi. Nhưng em nói phải làm việc nên anh đến chơi với em. Anh có làm phiền không?
- Vy mở cổng mời anh vào:
- Phiền gì đây. Nếu không sợ chán thì cứ vào ngồi nhìn em làm việc.
Huy nhếch cười không nói gì. Anh đưa xe vào nhà xe. Vy khóa cổng lại. Huy đi theo cô vào nhà. Dười sàn nhà cạnh bộ sa-lông trải đầy những bản đồ, bản vẽ, giấy viết và đủ thứ dụng cụ trông thật ngổn ngang. Huy biết Vy có thói quen thích việc dưới sàn nhà, dù cô có hẳn một phòng làm việc rất đẹp. Vy chỉ lên sa-lông:
- Anh ngồi đó chơi đi! Thức ăn trong tủ, nước giải khát và trái cây trên kia. Em phải làm xong cái này đã.
Vy ngồi bẹp xuống sàn nhà tiếp tục công việc. Huy chăm chú nhìn cô làm việc. Vy cặm cụi kẻ, gạch viết vào các bức sơ đồ. Cả tâm trí cô đều dồn vào cây viết và tờ giấy. Chiếc áo đầm có vạt thật rộng phủ xuống sàn nhà. Lúc thì Vy đăm chiêu, lúc thì ngầm đầu biết, lúc thì gạch xóa liên tục. Mấy tiếng đồng hồ đã trôi qua, Vy vẫn làm việc. Không rời mắt khỏi trang giấy, cô nói:
- Anh làm ơn rót giùm Vy một ly rượu, sẵn mở luôn một băng nhạc.
- Em thích nghe băng nào?
- Guitar Hawaii.
Huy làm theo. Huy đưa ly rượt cho Vy. Cô cầm lấy thờ ơ:
- Cám ơn anh! Anh ngồi chơi.
Huy chẳng nói gì ngồi xuống ghế nhìn Vy tiếp tục làm việc. Thỉnh thoảng anh lại rót giúp cô một ly rượu. Đồng hồ trên tường đã báo mười hai giờ đêm mà Vy vẫn chưa xong việc. Huy bước lại đổi mặt băng nhạc. Quay lại, anh nhìn thấy Vy đang bò trên sàn nhà tìm vật gì. Anh hỏi:
- Em tìm gì đó hả?
- Cái tẩy mực lăn đâu mất rồi.
Vy bới đống giấy tờ, sổ sách lên tìm. Thấy vậy, Huy cúi xuống tìm giúp cô. Anh phải ngồi bẹp xuống sàn nhà để tìm. Cuối cùng anh phát hiện ra cái tẩy bị Vy vắt trên vành tai. Cả hai phá lên cười ngặt nghẽo. Vy ngả đầu lên thành ghế khoan khoái nói:
- Thành ghế êm thật! Lưng lem sắp bị gẫy đôi rồi.
- Em đừng có làm việc liên tục như vậy. Có hại cho cơ thể lắm.- Huy khuyên.
- Ối trời ơi, em mà không làm như vậy thì không kịp giao tài liệu cho người ta đúng hẹn được. - Cô với tay lấy quyển sách lên lật ra tra cứu. - Ngồi chơi đi anh! Vy phải làm việc tiếp đây.
Huy ngồi luôn xuống nền nhìn Vy đọc sách. Không đừng được, Huy đưa tay vuốt ve đôi bắp chân xinh đẹp lộ ra dưới áo. Vy khẽ rùng mình, ngước mắt nhìn Huy. Đôi mắt anh đắm đuối nhìn cô. Vy xao xuyến lạ lùng. Huy không thể rời tay ra khỏi làn da ấy được. Dường như mỗi lần chạm vào Vy, anh không thể nào rời cô được nữa. Huy cúi xuống hôn làn da đó. Vy đẩy anh ra, nheo mắt cười:
- Lên ghế ngồi đi! Đừng làm phiền em làm việc.
Huy nhìn thẳng vào mặt Vy. Nụ cười của cô thoảng vẻ trêu cợt. Huy chợt lưỡng lự. Sự bộc lộ tình cảm của anh vừa nhận được tín hiệu đáp lại thì tín hiệu đó bỗng biến mất ngay làm anh hụt hẫng. Huy bỗng đưa tay giật phắt quyển sách trên tay cô, ôm sốc Vy lên. Vy ngạc nhiên nhìn anh. Đặt cô lên ghế sa-lông, anh ngồi xuống sàn nhà giữ chặt lấy thắt lưng, buộc Vy phải nhìn anh:
- Nói cho anh biết đi, Vy! Tại sao em cố tình lảng tránh anh?
- Ngồi lên ghế đi, Huy! - Vy mỉm cười nắm tay anh kéo lên ghế ngồi cạnh cô, nhún vai trả lời. - Em đang bận mà, anh cũng thấy đó. Tạo sao em phải lảng tránh anh? Đối với em, anh cũng như bao người đàn ông khác thôi mà.
Câu trả lời dửng dưng của cô làm Huy tức sôi lên. Huy đưa tay nắm lấy hai vai Vy xoay cô đối diện với anh. Anh muốn tìm xem trong cô có chút nào rung cảm không. Vy nhìn anh bằng ánh mắt thờ ơ không chút tình cảm. Họ nhìn nhau thật lâu. Đôi tay Huy ngày càng siết chặt vai Vy. Vy cảm thấy xao động, cô không dám nhìn anh nữa. Nhìn anh một giây nữa thôi tình yêu trong anh sẽ nhấn chìm cô. Vy muốn lắm. Muốn buông thả mình để được yêu anh. Nhưng lý trí của cô cưỡng lại vì anh là Huy. Anh là người yêu Uyên yêu thương suốt đời.Dù biết là họ đã chia tay lâu rồi, nhưng cô vẫn không thể nào tháo được mối gút đó. Uyên thường nói với cô rằng không thể tìm được ai yêu thương Uyên như Huy và cho đến chết cũng sẽ không quên được Huy. Còn Huy, khi nghe một bản nhạc hay thấy một nơi nào giống kỉ niệm là anh lại nhắc đến Uyên. Vy không biết là anh còn yêu Uyên không, nhưng biết anh không bao giờ quên được hình bóng của Uyên. Vy biết mình đã yêu Huy. Anh chính là người đàn ông mà cô chờ đợi. Nhưng trong lòng Vy lại dâng lên mặc cảm mình đang chiếm đoạt người mà Uyên yêu thương nhất. Dù biết sự mặc cảm đó thật vô lý nhưng Vy không thể nào vứt bỏ nó ra khỏi ý nghĩ của mình. Cô cố đè nén, cố lảng tránh bao nhiều thì càng thấy bất lực trước tình yêu bấy nhiêu. Càng cố tình tránh mặt Huy, cô càng muốn gặp anh, muốn yêu anh, muốn có anh. Thú nhận yêu Huy thì lương tâm cô không cho phép. Không được yêu anh, Vy không biết mình đang sống vì cái gì. Cô bức bối vô cùng vì không tìm được quyết định nào cho chính mình.
- Vy! - Huy tha theiets gọi. - Nhìn anh đi! Nói cho anh biết tại sao em không chấp nhận tình yêu của anh?
Vy đẩy tay anhra đứng dậy đi lại tủ rượu lấy ra chai Martel đang uống dở. Cô cầm chai rượu lại bàn, chậm rãi rót một ly đầy. Vy uống hết một ly, lại thong thả rót thêm một ly nữ và vẫn không nói gì. Huy không chịu đựng nổi sự im lặng của cô. Anh giằng ly rượu trong tay cô đặt xuống bàn. Vy quay lại nhìn, đôi mắt buồn đến buốt lòng. Huy nhìn Vy im lặng chờ đợi. Cuối cùng Vy buông thõng:
- Em chỉ xem anh là một trong những bạn tình của em mà thôi. Em không yêu anh.
Huy đưa tay đỡ cằm Vy, buộc cô phải nhìn anh. Anh nhìn cô thật lâu. Huy chợt lắc đầu nói:
- Không phải!
Bất ngờ Huy ôm chặt lấy Vy. Anh cúi xuống hôn cô thật sâu. Đôi tay cuồng nhiệt dò tìm khắp cơ thể cô như muốn khám phá những gì Vy đang che giấu. Vy không phản ứng. Cô ơ hờ để mặc cho anh tìm kiếm. Cô không muốn cho anh biết cô yêu anh. Cô nhắm mắt tự nhủ với lòng mình là cô không thể phản bội Uyên, không thể cướp đi những gì Uyên mong chờ tuyệt vọng. Rồi những nụ hôn của Huy bắt đầu đánh thức khát khao trong Vy. Cô nghe thân xác mình nóng bỏng, đầu óc cô tê dại. Tại sao cô không có quyền yêu anh? Tại sao cô phải gượng ép bản thân mình trong khi cô yêu anh? Cô cần anh và muốn có anh biết chừng nào! Người đàn ông này là một nửa Thượng Đế ban cho cô tại sao cô lại không dám đón nhận như một điều tất nhiên của cuộc đời? Vy choáng ngộp trong bao câu hỏi quay cuồng. Không tự nhủ, cô vòng tay ôm lấy cổ Huy. Cô muốn sát gần anh hơn nữa. Huy bỗng dừng lại. Anh nhìn cô âu yếm. Anh đã chứng minh được điều anh muốn chứng minh. Tình yêu của Vy dành cho anh. Vy nhìn anh đăm đăm và hiểu trong cuộc chiến này cô là người bại cuộc. Cô đã thua chính bản thân mình. Huy đỡ Vy dậy, dịu dàng vuốt lại mấy sợi tóc lòa xòa trước trán. Vy hất tay anh ra. Cô cúi gập người giấu mặt vào hai lòng bàn tay. Huy không hiểu tại sao Vy lại phản ứng như vậy. Anh chỉ biết ngồi im lặng nhìn. Lâu, đã thật lâu rồi Vy vẫn không cử động. Huy không chịu được nữa, đưa tay đỡ cô dậy. Vy khô khốc:
- Đừng đụng vào em! - Vy ngẩng lên, với tay lên bàn rót một ly rượu uống cạn. - Em là đã thua bản thân mình. Anh vừa ý chưa? - Vy rót tiếp một ly nữa uống cạn. - Phải, em yêu anh. Chỉ có điều em không cho phép mình chấp nhận sự thật đó.
Vy rót tiếp thêm ly nữa. Huy ngăn lại:
- Đừng uống nữa, Vy!
- Nếu em không uống sẽ không đủ can đảm nói thật những gì em đang nghĩ. - Vy nhếch cười. - Nhưng thôi, em sẽ không uống nữa.
- Vậy hãy nói đi, điều gì làm cho em khổ sở? Điều gì làm cho em không chấp nhận anh?
Vy ngả đầu cào thành ghế nhìn vào cây quạt lụa trên tường. Vy buông từng tiếng:
- Đó là Uyên. Chị ấy vẫn còn yêu anh.
- Uyên! - Huy sững người ngạc nhiên.
Anh chợt hiểu vì sao Vy lảng tránh anh. Bấy lâu Huy vẫn tưởng Vy là một con người sống rất thực tế, ương bướng và quyết đoán đến ngang ngạnh. Giờ lại biết thêm được một con người đa cảm, luôn yêu thương lo nghĩ cho người khác, để rồi nhận lấy thiệt thòi trong tình cảm. Con người của bề sâu nội tâm ấy luôn ẩn náu trong Vy, quyết định cuộc đời Vy. Huy kéo cô vào lòng, vuốt nhẹ đôi môi đang run rẩy:
- Vy à, anh hiểu được mâu thuẫn trong lòng em. Anh biết em rất thương Uyên. Chuyện giữa anh và Uyên chấm dứt lâu rồi. Anh không chối là anh vẫn nhớ Uyên, nhưng tình yêu của anh dành cho em đâu có liên quan gì đến kỷ niệm của anh và Uyên.
- Em cũng biết vậy, nhưng em không thể nào dứt khỏi ý nghĩ mình đang phản bộ Uyên. Em biết là em vô lý lắm. Anh đừng ép em!
Vy ôm đầu khổ sở. Huy thương cô quá. Anh siết chặt cô hơn, hôn lên vầng trán thanh tú, vỗ về:
- Anh không ép em đâu. Em cứ làm theo những gì em cho là đúng. Chỉ cần em vui vẻ, thanh thản là anh vui rồi.
Vy bỗng ôm chặt lấy anh, òa khóc. Không ngờ Vy lại có thể khóc tức tưởi như một đứa trẻ thơ. Huy nghe lòng mình tràn ngập yêu thương. Anh cúi xuống hôn nhẹ lên tóc cô. Vy khóc một lúc nghe lòng nhẹ hẳn đi. Cô ngước gương mặt đầm đìa nước mắ lên nhìn Huy khẽ cười:
- Em tệ quá hả?
- Nếu em thấy khóc là dễ chịu hơn thì em cứ khóc đi. - Huy rút khắn giấy trên bàn đưa cho cô. - Anh lấy làm lạ là sao em có thể dễ khóc như vậy? Uyên thường nói em là một người chỉ có nụ cười chứ không có nước mắt.
Vy đang cười bỗng nín bặt. Huy lại vô tình nhắc đến Uyên làm cô thấy có một chút khó chịu trong lòng. Huy nhận thấy sự thay đổi trên mặt Vy. Anh biết mình lỡ lời.
- Anh xin lỗi!
- Sao anh lại xin lỗi em? Anh nhắc đến chị Uyên là chuyện rất bình thường, chỉ tại em chưa thể chấp nhận đó thôi. - Vy ngả đầu lên lưng ghế thở dài. - Thực ra từ lúc Tuấn lấy vợ đến giờ, em chưa có cảm giác yêu được ai nữa. Nói trắng ra là em sợ và ghét đàn ông. Em rời bỏ gia đình, bạn bè lên đây sống một mình là để trốn chạy một quá khức đau buồn. Ở đây em cô độc lắm, phải đối đầu với tất cả. Em tự tạo cho mình danh tiếng là người đàn và có cuộc sống buông thả để tránh phiền phức từ những người đàn ông vây quanh em. - Vy nhếch cười chua chát. - Phương pháp của em có hiệu quả lắm! Họ chỉ dám lấy mắt nhìn em thôi. Cuộc sống của em dễ chịu lắm. Em thích làm gì thì làm, không bị ai ràng buộc. Nhưng rồi đêm đến chỉ có mình em đối diện với cái bóng của mình trong căn nhà trống lạn này em thấy cô độc quá! Một sự cô độc đăc quánh bao quanh, nhiều khi em thấy mình gần như ngạt thở. Em chỉ biết lao đầu vào công việc, uống rượu và tham gia vào các cuộc vui để khỏi đối diện với chính mình. - Vy quay sang nhìn Huy, mắt long lanh
Chẳng hiểu vì sao mây lại khóc
Gió lại buồn, và ngơ ngẩn trên cao
Chỉ biết rằng trong tiếng gió rì rào
Có lẫn cả "I Love You So Much"
0
Ct.Ly ơi. Pha Lê đánh xong rùi nhá. Có truyện mới thì báo với mình một tiếng để oánh tiếp cho nhá. Độ nài đang rảnh rang mừ. [:)]
Chẳng hiểu vì sao mây lại khóc
Gió lại buồn, và ngơ ngẩn trên cao
Chỉ biết rằng trong tiếng gió rì rào
Có lẫn cả "I Love You So Much"
0
Cảm ơn Pha Lê Dễ Vỡ nhiều nhé

Vậy nhờ PLDV giúp nguyetca gõ tiếp truyện Hãy hiểu tình em của Quynh Dao

được không

Cảm ơn Pha Lê Dễ Vỡ

0

Trích đoạn: Ct.Ly

Cảm ơn Pha Lê Dễ Vỡ nhiều nhé

Vậy nhờ PLDV giúp nguyetca gõ tiếp truyện Hãy hiểu tình em của Quynh Dao

được không

Cảm ơn Pha Lê Dễ Vỡ

Dưng mà Ct.Ly ơi hok biết PLDV sẽ đánh tiếp từ đâu đây vì cũng hok biết được là nguyetca đã đánh tới đâu rùi.
Chẳng hiểu vì sao mây lại khóc
Gió lại buồn, và ngơ ngẩn trên cao
Chỉ biết rằng trong tiếng gió rì rào
Có lẫn cả "I Love You So Much"
0
Truyện Trả hoa hồng cho đất của Tác giả: Nguyễn Thị Diệp Mai

Đã hoàn tất , xin thành thật cảm ơn các hiệp sĩ: KimKim, Pha Lê Dễ Vỡ, Thanh Vân, joeytdnp,  phuongdinh_2510, đã góp sức cho thư viện VNTQ
0
«« « 1 2 3 » »»