Diễn Đàn » Truyện Cần Đánh Máy

Trả hoa hồng cho đất - Nguyễn Thị Diệp Mai 🔒

72 trả lời, 26.202 lượt xem — Trang 2 / 3
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-18 18:26:51Ct.Ly>
Phan Thiết và tình yêu của Uyên.
 

Ba tháng Uyên thực tập ở Viện Quân Y 175, mỗi lần đi công tác ở Sài Gòn, Huy luôn tranh thủ ghé thăm Uyên. Lần đầu tiên ghé thăm Uyên, họ có được ba ngày bên nhau. Uyên kể hết mọi việc xảy ra trong những tháng ngày cô và Huy sống xa nhau. Cô kể về Lâm, Vy, và đám bạn bè. Uyên không hề giấu giếm tình cảm của cô và Lâm. Cô đưa cả nhật ký của mình cho Huy đọc. Uyên không muốn dối gạt Huy. Huy im lặng rất lâu, hút hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác. Uyên chờ đợi những gì tồi tệ nhất sẽ xảy ra. Cô biết rồi sẽ có giây phút này, sự đổ vỡ đang rình rập tình yêu của họ và sẵn sàng nổ tung bất cứ lúc nào. Uyên biết tình cảm này là do chính cô gây ra và phải chấp nhận hậu quả dù là tồi tệ nhất. Cuối cùng Huy cũng lên tiếng:
-         Anh biết rõ mọi chuyện. Cũng không giấu em là anh đã đau đớn khổ sở vì sợ mất em. Cảm giác đó đã đày đọa anh từng ngày, từng giờ. Nhiều lúc anh tưởng mình có thể bỏ tất cả để ra ngoài đó với em. Anh đã lao vào công việc như một thằng điên, quậy phá tất cả những gì có thể. – Huy ốm lấy đầu một lúc rồi vuốt ngược mái tóc ra phía sau, nhìn thẳng vào mắt Uyên, - Anh giận tại sao chúng ta lại ở trong hoàn cảnh khắc nghiệt như vậy? Tại sao anh không có quyền chọn nơi mình muốn sống, chọn nơi mình muốn làm việc để anh được sống gần em? Tại sao anh phải xa em? Tại sao trong tình yêu của anh lại có kẻ thứ ba? Tại sao mùa hè đó em không về? Tại sao? Tại sao vậy?
-         Huy, em đã giải thích với anh nhiều lần rồi mà! – Uyên bật khóc.
-         Phải. Anh hiểu nguyên nhân em không về là chính đáng. Nhưng có ai chịu hiểu điều đó đâu. Gia đình anh, bạn bè anh có ai chịu hiểu cho hai chúng ta đâu. Họ cho rằng em muốn đùa giỡn với mọi người, muốn lấy anh ta để làm trò vui. Anh càng bênh vực cho em họ càng cho là thằng đàn ông mù quáng. Rồi chuyện đó qua đi chẳng bao lâu. Lâm lại xuất hiện. Thái độ của em càng làm cho mọi họ nghi ngờ hơn? Chuyện đến tai gia đình, anh khổ tâm lắm! Anh không muốn người mình yêu, mình tôn thờ lại bị người ta bè bỉu.
-         Chính em đã gây ra mọi chuyện. Em đã làm khổ anh. - Uyên nức nở. – Nhưng mà em đã vứt bỏ tất cả, đã không giấu anh là em đã từng rung động trước Lâm. Nhờ trải qua chuyện này mà em nhận ra được một điều, người yêu em duy nhất chỉ có anh, không ai có thể thay thế anh được. Cho anh biết tất cả vì em không muốn dối gạt anh. Em muốn hai đứa mình làm lại từ đầu. Được không Huy? - Uyên ngước đôi mắt đẫm ướt nhìn Huy chờ đợi.
-         Người ta hiểu lầm, nói không đúng về em, anh không để tâm. Anh tin em không dễ dàng thay đổi. Nhưng khi đọc xong cuốn nhật ký của em rồi, niềm tin của anh đổ nát. - Qua làn khói thuốc, Uyên thấy Huy xúc động mãnh liệt dù anh đang cố ghìm nén không muốn để lộ ra. Uyên xót xa tận đáy lòng khi Huy nói.- Lỗi ở anh một phần. Anh đã bao bọc em trong ánh hào quang của tình yêu quá lâu để rồi xa anh, em phải tự dò dẫm trên đường đời. Em vấp ngã đó chính là tại anh. - Huy ném điếu thuốc đang hút dở xuống đất, dùng mũi giày gí nát. - Anh vừa phát hiện, em không giống hình ảnh Uyên mà anh luôn tôn thờ. Dường như giữa chúng ta có một vết rạn ngay từ lúc đầu tiên yêu nhau, nhưng anh không biết.
    Uyên nghẹn ngào không nói được lời nào. Uyên trông thật xác xơ như một con chim con vừa bị bão tố hất ra khỏi tổ. Uyên run rẩy cầm ly nước đưa lên miệng. Huy đau buốt trong lòng. Anh gỡ lấy cái ly đặt xuống bàn, giữ chặt hai tay Uyên trong tay mình. Anh cảm giác dường như mình đang cầm hai thỏi băng lạnh giá. Huy kéo Uyên gần mình hơn. Mắt Uyên đau đáu nhìn anh. Huy thở dài nói:
-         Em đã không dối gạt anh, anh cũng không muốn làm người giả dối. Kể từ khi anh biết được chuyện giữa em và Lâm, anh đã cặp bồ với nhiều cô gái khác.
-         Em biết. - Uyên gật đầu.- Bốn, năm cô gì đó. Bây giờ họ vẫn bám theo anh, vì anh chưa tỏ thái độ dứt khoát với họ.
-         Em biết, sao vẫn im lặng?
-         Em biết anh muốn trả thù em. Anh ghen.
-         Đó chỉ là một phần.- Huy thừa nhận.- Phần còn lại anh muốn qua mấy cô gái đó, sẽ cố quên đi những gì đang vò xé mình. Nhưng vô dụng, trong lòng anh chỉ có em mà thôi. Em biết được điều đó không Uyên ?
-         Em biết.- Uyên khẽ cười. – Em mong anh rộng lượng quên hết những chuyện cũ. Hai đứa mình bỏ qua hết lỗi lầm của nhau. Được không, Huy?
   Huy bỏ tay Uyên ra. Anh im lặng. Uyên cũng lặng im chờ đợi. rất lâu Huy mới nói:
-         Anh hứa với em sẽ cố gắng hết mình. Uyên hãy cho anh một thời gian để anh tìm lại những gì từ lâu anh đã bỏ quên, đã không hiểu được. Anh không muốn chúng ta tiếp tục sai lầm trong tình yêu cho đến khi chúng ta đi đến hôn nhân.
-         Anh muốn bao lâu cũng được. – Uyên thở dài lau nước mắt. - Một năm, mười năm hay cả cuộc đời này để hiểu được nhau, bao lâu em cũng đợi. Chính em cũng phải tự mình tìm xem mình đã thật sự hiểu được anh và hiểu chính bản thân em chưa. Ngày nào chưa tìm ra vết rạn giữa chúng ta thì em vẫn phải trả giá cho sự nông nổi của mình.
-         Sao cũng được. Miễn sao Uyên đừng hành hạ bản thân mình . – Huy choàng tay ôm đôi bờ vai nhỏ bé của người yêu. – Nhìn em khổ sở, anh không chịu nổi.
-         Sau này em sẽ không như vậy nữa.
  Uyên ngã đầu vào vai Huy. Họ tựa má vào nhau. Cô đưa tay sờ cạnh hàm sắc góc của người yêu. Uyên cảm nhận được những sợi râu lún phún đâm vào lòng bàn tay mình. Uyên đã lại có Huy. Lòng Uyên ấm lại. Bao âu lo trĩu lòng trong phút giây chợt tan biến. Uyên mơ màng:
-         Huy ơi, còn bây giờ ta sẽ ra sao?
-         Anh hứa lúc nào mình được sống gần nhau, anh sẽ đem lại niềm vui cho em như lúc mình còn đi học.
-         Thật hạnh phúc! Hạnh phúc đơn giản mà khó nhận ra được.
-         Bây giờ em muốn đi đâu chơi?
-         Mình đi khiêu vũ đi! – Uyên cười thật tươi. – Mình sẽ đoạt giải thưởng đêm nay như đã đoạt ở vũ hội của trường lần đầu tiên quen nhau. Anh nhớ không?
Huy cười với cô.
-         Vậy mình đi đi!
  Ba ngày trôi qua, Huy về Phan Thiết. Uyên cảm thấy mình bắt đầu bị những lo sợ mơ hồ hành hạ. Rồi mỗi lần Huy đến thăm cô. Linh cảm thấy mất Huy ngày càng hiện rõ, dù gặp nhau cả hai đều vui vẻ. Uyên không dám viết thư kể cho Vy. Cô sợ Vy lo lắng vô ích ảnh hưởng đến chuyện học hành. Vy nói đúng, không ai có thể giúp cô vào lúc này trừ bản thân cô. Không thể mất Huy – đó là quyết tâm của Uyên. Đợt thực tập chấm dứt. Uyên được nghỉ phép một tuần. Uyên không về nhà mà quyết định đi Phan Thiết thăm Huy.

·         *  *
Uyên hẹn Huy ra đón cô ở bến xe Phan Thiết. Xe chưa dừng hẳn, Uyên đã thấy Huy ngồi trên xe máy vẫy tay chào. Uyên cười đáp lại. Uyên xuống xe, đưa hành lý cho Huy. Cô cười tươi:
-         Cám ơn anh đã nhiệt tình đến đón Uyên!
-         Cám ơn em đã đến thăm anh !
Cả hai cười khì. Uyên trèo lên ngồi phía sau, vòng tay ôm lấy Huy. Cô tựa cằm lên vai Huy hỏi:
-         Mình đi đâu, hở anh?
-         Về nhà anh.
-         Ừ, em có mua ít quà biếu hai bác và các anh chị. Nhưng mà em ngại chuyện lần trước quá.
-         Chuyện đã xảy ra rồi, chỉ cần Uyên hết lòng chắc ba mẹ anh không đến nỗi cố chấp đâu.
-         Em sẽ cố lấy lại những gì đã mất, cố hết sức làm hai bác vui lòng.
-         Ừ, vậy mình về nhà!
   Nhà Huy ở vùng ngoại ô nằm trên đường quốc lộ. Uyên thích thú nhìn ruộng nho đang ra lá. Những cánh đồng nho bạt ngàn. Nhà Huy có đến gần năm héc ta nho. Anh từng kể cho cô nghe mùa khô nước bơm không tới phải gánh nước từ giếng lên tưới từng gốc nho. Anh và gia đình chăm sóc vất vả lắm. Vai anh chai hết vì gánh nước. Nhớ đến đó, bất giác Uyên đưa tay sờ vai Huy. Huy không hiểu cô định làm gì, quay lại hỏi:
-         Gì đó em?
-         Không có gì.- Uyên cười, nói trớ đi. – Em muốn xem anh ốm hay mập lên mà.
    Hai ngưòi trò chuyện vui vẻ đến tận nhà. Vào đến cổng. Uyên đã thấy ba và mẹ Huy đang ngồi đợi. Uyên vội chào ông bà. Ba Huy cười:
-         Uyên đó hả, thằng Huy nói hôm nay cháu hẹn xuống chơi nên hai bác ở nhà chờ cháu.
-         Con cám ơn hai bác!
-         Cháu ở chơi được bao lâu, hả Uyên ?
-         Dạ, được năm ngày. Sau đó cháu trở lại Sài Gòn để cùng cả lớp đi Hà Nội để chuẩn bị nhận bằng tốt nghiệp.
-         Cháu không về thăm nhà sao ? - Mẹ Huy hỏi.
-         Dạ, không. Đường xa quá ! – Uyên lễ phép. – Lên đây chơi rồi, con không đủ thời gian trở về thăm nhà.
-         Ừ, xa thật. - Mẹ Huy chép miệng. - Nhớ lần bác với ba thằng Huy xuống nhà cháu. Sao mà xa thế !
   Uyên ngượng ngùng cúi mặt. Huy thấy vậy liền nhăn mặt khó chịu với mẹ. Ba Huy lên tiếng :
-         Đừng nhắc chuyện cũ nữa. Cháu Uyên đi đường xa chắc đã mệt, bà đưa cháu về phòng, chỉ chỗ cho cháu rửa mặt mũi, rồi còn ăn cơm.
   Mẹ Huy nghe lời đứng dậy, rồi bảo :
- Đi theo bác, bác chuẩn bị phòng cho cháu rồi đó.
- Dạ, cháu làm phiền bác quá !
- Có gì đâu. Dù sao cháu cũng là bạn của thằng Huy.
   Uyên nhìn Huy cầu cứu. Huy mỉm cười động viên cô. Uyên mang hành lý theo mẹ Huy vào trong.
    Năm ngày ở Phan Thiết, Uyên được đối xử như thượng khách. Chính vì vậy mà Uyên luôn cảm thấy bất an. Cô không tìm được tình cảm thân thiện ở ba, mẹ và gia đình Huy như lúc trước. Những gì Uyên nhận được ở họ là sự lịch sự tinh tế. Uyên biết mùa hè năm trước cô không về nhà như đã hẹn vô tình xúc phạm lòng tự trọng của họ. Đến bây giờ họ vẫn chưa tha thứ cho cô. Không biết làm sao hơn, cô cố gắng đối xử với mọi người trong nhà Huy bằng tình cảm chân thành nhất mà cô có thể. Chỉ mong sau này, khi tiến tới hôn nhân, ba mẹ Huy sẽ thay đổi, sẽ lại thương yêu cô như xưa. Huy lúc thì đưa Uyên đi thăm thắng cảnh của Phan Thiết, khi thì đi chơi với bạn bè của anh. Buổi tối rành rỗi hai người cùng nhau ra căn chòi canh giữa ruộng nho để cùng ngắm trăng trò chuyện. Đề tài thường xuyên của hai người thường là Vy, Uyên kể cho Huy nghe những trò nghịch ngợm của Vy, kể về mối quan hệ bạn bè kỳ lạ của “lũ chim chóc”. Huy thường thích thú gợi chuyện để Uyên kể về những chuyến đi chơi của cô và Vy. Dường như hai người tìm được một đề tài chung vui thích đó là Vy. Uyên vui miệng kể lại chuyện Vy đưa tiền và bày cách cô cho đưa cho Huy tết năm anh về Rạch Giá chơi, Huy phì cười:
-         Anh không ngờ cô bé phá như tiểu quỷ đó lại tinh tế vậy.
-         Anh đừng có coi thường. Vy ngoài mặt ngang bướng, ồn ào vậy nhưng bên trong nhạy cảm, tinh tế lắm. Nhiều khi em cũng không biết là mình có hiểu được Vy không nữa đó.
-         Ghê vậy! – Huy cười vuốt tóc ngưòi yêu. - Nếu có dịp anh sẽ thử tìm hiểu con người thật của Vy xem như thế nào.
-         Chỉ sợ Huy nó lật tẩy anh trước mà thôi.
Cả hai phá lên cười. Huy ôm siết Uyên vào long. Họ lại thủ thỉ vô số chuyện của tình yêu
0
        Đêm cuối cùng của Uyên ở Phan Thiết, Huy tổ chức tiệc mời tất cả bạn bè quen biết với hai người đến liên hoan để tiển Uyên về Sài Gòn. Hai người đến quán bar, nơi đặt tiệc. Mọi thứ được chuẩn bị đầy đủ. Khách mời cũng có mặt đủ. Trong số đó có vài người bạn học cùng trường với Huy và Uyên, còn lại là bạn học hoặc làm cùng cơ quan của Huy. Uyên đến chào họ. Huy mời mọi người ngồi vào bàn. Huy tuyên bố lý do. Mọi người vui vẻ nhập tiệc. Uyên chú ý đến cô gái ngồi bên phía tay trái của Huy. Suốt từ khi bữa tiệc bắt đầu đến giờ, ánh mắt âu yếm của cô ta không rời khỏi Huy. Cô gái có dáng người mảnh khảnh, da bánh mật, tóc dài, gương mặt thanh tú với đôi mắt đẹp và chiếc mũi cao. Cô ta mặc nguyên bộ áo dài màu xanh biển ôm sát thân hình cân đối. Thấy Uyên nhìn mình, cô gái mỉm cười gật đầu chào. Huy rót nước ngọt cho Uyên, rồi rót cho cô gái. Huy nói:
-         Uyên à, đây là Thảo, bạn anh làm ở bưu điện tỉnh.
-         Em thường nghe anh Huy kể về chị. – Cô gái tên Thảo có một giọng nói ngọt ngào đến mê hoặc người nghe.
    Huy nhìn cô gái, cười lắc đầu:
-         Đừng có nói xấu anh với Uyên đó nghe!
-         Đâu có . - Thảo nâng ly đưa về phía Uyên. – Vui được biết chị!
    Uyên chạm ly với Uyên.
-         Cứ gọi mình là Uyên.
    Mọi người trong bàn tiệc đều quen biết nhau nên rất vui vẻ và tự nhiên. Uyên thỉnh thoảng cười nói, tiếp chuyện với mọi người. Uyên cố hòa đồng với những người sẽ gắn bó với cuộc sống của cô và Huy sau này. Tất cả đều tỏ ra thân thiện với Uyên, dù có người chỉ mới biết cô lần đầu, hoặc nghe người khác nói lại. Nhưng cố gắng mấy trong lòng Uyên vẫn trào lên một cảm giác gượng ép đến khó chịu. Nhất là khi thấy Thảo cứ nhìn Huy đắm đuối không rời. Uyên biết trong đám bồ bịch của Huy có một người làm ở bưu điện. Uyên đoán được đó là Thảo. Huy với Thảo cười nói vui vẻ. Một chút hờn ghen dâng lên cổ. Uyên càng cảm thấy khó chịu. Bữa tiệc kéo dài gần nửa đêm mới kết thúc. Mọi người chia tay ra về, gởi lại cho Uyên bao lời chúc tốt đẹp.
 
    Về đến cổng. Huy tắt máy xe nhẹ nhàng mở cổng. Con chó ngủ trước cửa bật chạy ra. Huy để tay lên môi suỵt một tiếng. Con vật khôn ngoan hiểu ý chủ chỉ chạy quanh Huy và Uyên ngoắc đuôi mừng mà không cất tiếng sủa. Sợ cả nhà thức giấc, Huy đẩy xe vòng ra cửa sau, lấy chìa khóa riêng mở cửa đưa xe vào nhà. Huy cất xe xong, không thấy Uyên đâu, liền quay ra sân tìm.
 
    Trăng thượng huyền tỏa xuống trần gian một màu trắng bàng bạc. Uyên đứng giữa sân sau, tay khoanh trước ngực, mắt nhìn ruộng nho nhuộm ánh trăng. Bộ váy trắng may bằng lụa của Uyên nhè nhẹ bay trong gió đêm. Tà váy rộng mềm mại múa theo gió, mái tóc thề cùng phất phơ theo. Uyên đẹp như người con gái trong truyện Liêu Trai dưới ánh trăng. Huy đứng im ngắm người yêu. Anh say sưa theo từng ngọn gió. Hình ảnh này anh đã tôn thờ bấy lâu. Người con gái đang đứng đó là người anh thương yêu nhất trong cuộc đời này không thể thiếu cô. Thấy Uyên chợt rùng mình, anh lên tiếng gọi :
-         Uyên, em lạnh hả ?
   Uyên quay lại nhìn anh, cười :
-         Em hơi lạnh.
-         Để anh vào lấy áo cho em.
-         Không cần đâu anh. Em muốn đứng đây thêm chút nữa. trăng đẹp lắm ! Ruộng nho thật huyền hoặc dưới ánh trăng. Không biết sau này em có dịp nhìn lại cảnh này nữa không ?
   Huy bước lại gần Uyên. Anh nắm lấy đôi bàn tay mềm mại của Uyên. Tay Uyên hơi lạnh. Nhìn vào mắt cô, anh hỏi :
-         Sao em nói vậy ? Sau này nơi đây là nhà của em mà.
    Uyên không nhìn anh, cô nói như than :
-         Trời đất còn thay đổi, huống chi lòng người.
-         Em muốn nói gì ?
-         Cô gái tên Thảo đó dường như rất yêu thích anh.
-         Đó là chuyện của cô ta.
-         Anh vẫn còn quyến luyến cô ấy thì có phải là chuyện của cô ấy không ?
    Uyên nhìn thẳng Huy đầy trách móc. Huy buông tay Uyên ra, thở ra nhìn lên trời :
-         Anh không chối, anh từng đi chơi với Thảo, từng thân mật với cô ấy, nhưng chưa bao giờ nghĩ là anh yêu Thảo.
-         Anh chưa từng cự tuyệt cô ta.- Uyên chua chát. - kể cả khi anh đã có Uyên bên cạnh chứ gì ?
-         Anh nói sao em hiểu đây? Thảo chưa từng nói gì với anh, anh cũng chưa từng ngỏ ý gì với Thảo. Bọn anh đi chơi với nhau rất vui vẻ. Anh cũng không chối rằng anh thấy vui khi ở bên cô ấy. Em bảo anh nói sao với Thảo đây?
-         Thôi bỏ đi. – Uyên khoát tay. – Em không trách gì anh đâu. Em ở xa quá, đâu thể mang lại niềm vui hay chăm sóc cho anh được. Em chỉ muốn hỏi sao anh không dành riêng đêm nay cho hai đứa mình như mọi khi? Đêm nay anh rất vui. Có phải anh cảm thấy thoải mái lắm khi sắp được rời xa em phải không?
-         Uyên à. – Huy bực tức. – Em sống thực tế một chút có được không? Anh muốn em giao tiếp với tất cả mọi người ở đây. Họ là những người có liên quan đến chúng ta. Anh muốn em gặp họ để sau này em không phải bỡ ngỡ nữa. Anh không muốn bao bọc cho em theo kiểu trước đây. Em phải tự mình đối mặt với cuộc sống để sau này những lúc không có anh, em vẫn có thể ứng phó được mọi chuyện. Còn đêm nay, anh như vậy. Em thừa biết phải xa nhau, anh khổ sở như thế nào rồi còn gì. – Huy thở ra. – Thôi, bỏ qua mọi chuyện đi! Đi theo anh !
   Huy nắm tay Uyên dắt lang thang khắp ruộng nho. Họ im lặng đi bên nhau. Tiếng côn trùng rỉ rả đệm theo bước chân của họ. Đi mãi đến lúc trăng gần lặn. Huy mới đưa Uyên về căn chòi gỗ để canh ruộng. Uyên ngồi phịch xuống chiếc ghế bành, chân mỏi quá. Huy ngồi xuống cạnh cô, cười:
-         Đi khắp ruộng nho vào đêm trăng có thú vị không?
-         Thích thật! Em thấy lòng mình thanh thản lắm. Thiên nhiên thật huyền diệu!
-         Để anh cởi giày cho em.
    Huy cúi xuống cởi giày giúp Uyên, rồi cởi giày cho mình. Uyên nhìn anh âu yếm. Những cử chỉ dịu dàng này lâu lắm rồi cô chưa được hưởng. Ngẩng lên, thấy Uyên nhìn anh, Huy cười:
-         Sao nhìn anh dữ vậy?
-         Lâu lắm rồi em mới được anh chăm sóc như vậy.
    Huy co chân lên ghế kéo Uyên tựa vào vai mình. Uyên dựa vào người yêu tận hưởng giây phút bình yên đầy hạnh phúc. Huy thì thầm:
-         Em cố chút nữa sẽ được nhìn trăng lặn xuống biển ở quê em, nhưng cảnh đẹp này thơ mộng lắm. Chỉ cần thấy được một lần chắc khó quên được.
Cả hai chìm vào im lặng nhìn vầng trăng không trọn vẹn đã từ từ chìm xuống đường chân trời tại bởi ruộng nho bạt ngàn. Một thứ ánh sáng huyền bí rực lên màu xanh lơ rất nhạt và rất đẹp. Thứ ánh sáng long lánh biên biếc màu lân tinh. Cô nuối tiếc nhìn vầng trăng chìm mất. Cô thở dài:
-         Trăng lặn mất rồi. Mọi vật lại sống trong cảnh tối tăm.
-         Không lâu đâu mặt trời sẽ mọc. Một ngày mới sẽ bắt đầu thôi. – Huy nhìn từng nét trên gương mặt người yêu. Gương mặt buồn bã bất động dưới ánh sáng rất mờ nhạt. – Sao em buồn quá vậy?
-         Đâu có . – Uyên cười gượng. -  Chắc tại mệt quá. Chân em đau nhừ nè.
-         Để anh xoa chân cho em.
    Huy để Uyên dựa lưng vào thành ghế, thẳng hai chân ra. Anh nhè nhàng chà xát từ lòng bàn chân đến cổ chân của Uyên. Huy khẽ bóp đôi bắp chân tròn trĩnh. Anh sợ chỉ lỡ mạnh tay một chút Uyên sẽ bị đau. Uyên cảm thấy dễ chịu lắm. Cô nhắm mắt lại, thả hồn mình theo tiếng gió mơ màng. Chạm vào làn da mịn màng của người yêu, cảm xúc khao khát trào lên trong Huy. Huy cúi xuống hôn lên làn da đó. Hơi thở của Huy làm Uyên giật mình mở choàng mắt. Cô ngơ ngác nhìn Huy.
-         Uyên!
-         Huy?
    Mắt Huy có đốm sao sáng rực. Anh chợt ghì lấy cô. Tay anh đan vào tóc cô, kéo cô đối mặt với anh, Uyên thấy sự khao khát yêu đương đang bừng lên trong Huy. Chưa bao giờ Uyên thấy Huy thể hiện tình cảm như vậy. Cô chợt thấy sờ sợ. Huy thì thầm
-         Uyên ơi, anh yêu em lắm!
    Lời nói muôn thuở của một kẻ đang yêu. Một kẻ khát khao hòa với người yêu của mình. Đó là chuyện tự nhiên nhất của hai người đang yêu nhau. Từ những cảm xúc của tâm hồn, thể xác của họ sẽ rung động. Họ tìm đến nhau, hoà nhập vào nhau, để hiểu nhau đến tận cùng. Những đòi hỏi của thể xác đưa tâm hồn của họ gần nhau  hơn. Huy ôm chặt lấy Uyên. Hôn lướt lên mắt. Lên môi. Lên cổ. Uyên không phản ứng. Đôi môi nóng bỏng của Huy lướt đến đâu, cô cảm giác nơi đó tê dại. Huy say sưa trong cảm giác đê mê. Anh rung động mãnh liệt khi được ghì chặt Uyên hơn. Cảm xúc của một gã đàn ông được gần gũi người mình yêu, được ôm chặt người con gái mình tôn thờ trong lòng. Toàn thân Huy nóng rực, căng cứng.
-         Uyên ơi, vài tiếng đồng hồ nữa thôi là anh lại phải xa em rồi! Ta lại phải sống xa nhau. Tháng ngày ấy sao dài quá!
-         Em cũng cảm giác như vậy. – Uyên cựa mình. Huy ôm chặt quá làm cô cảm thấy ngạt thở. - Đừng siết chặt em như vậy. Em sắp chết ngạt rồi nè.
-         Em không muốn anh ôm em sao? .- Huy xiết chặt cô hơn. – Em không muốn gần anh sao? Chúng mình sắp xa nhau rồi.
-         Em muốn, nhưng …
    Huy cúi xuống nhìn đôi mắt mở to của Uyên, nhìn đôi môi đang hé mở, nhìn gương mặt trắng xanh. Bất ngờ Huy hôn lên môi Uyên thật sâu, thật nồng nàn, như những rung động lòng anh đang trào dâng. Anh muốn có Uyên. Anh muốn Uyên là của anh, mãi mãi là của anh. Uyên chợt rung mình khi lưỡi họ chạm vào nhau. Tay Huy xoa dọc suốt người cô. Một cảm giác ớn sợ chạy suốt người Uyên. Cô vùng đẩy anh ra.
    Thật lâu, Huy bất động nhìn vào khuôn mặt sợ hãi của Uyên. Uyên nhìn anh lạ lẫm. Chưa bao giờ cô có cảm giác nụ hôn ghê sợ như vậy. Mấy lần Huy hôn, cô đều nhắm mắt làm tròn nhiệm vụ của một người yêu. Cô sợ và không hiểu tại sao mình sợ. Huy không nhìn cô nữa. Anh châm lửa hút thuốc. Uyên bừng tỉnh khỏi cơn mê. Cô run rẩy:
-         Huy! Em xin lỗi … Em không thể chế ngự được cảm giác của mình.
-         Không phải lỗi tại em đâu.
    Uyên vừa biết được nguyên nhân của vết rạn trong tình yêu của hai người. Uyên im lặng thở dài. Huy rít những hơi thuốc dài không nói một lời. Họ im lặng rất lâu, mỗi người đuổi theo ý nghĩ riêng. Tia nắng đầu tiên rọi vào mắt, kéo Uyên ra khỏi dòng suy tưởng.
- Trời đã sáng rồi.
- Phải trời đã sáng, tất cả những gì đêm qua đã chấm dứt. – Huy vứt điếu thuốc xuống đất, lấy mũi giày gí nát.
 
    Rất nhiều tàn thuốc dưới chân anh. Huy cay đắng không thể nói được gì. Anh đã hiểu vì sao yêu nhau lâu vậy mà anh và Uyên vẫn không ghiểu được nhau. Uyên cũng như vậy, cay đắng ê chề. Một sự thật hiển nhiên đã bày ra không thể nào phủ nhận được. Giữa anh và cô chỉ có sự say mê lẫn nhau. Chính sự say mê không giới hạn đó đã ràng buộc họ. Anh tôn thờ cô như một thiên thần thánh thiện, chỉ muốn giữ cô cho riêng anh. Còn Uyên, lần đầu tiên biết rung động là cô nhận lời yêu anh. Trong tâm thức, Uyên giữ gìn tình yêu của mình như một linh vật thiêng liêng. Tất cả yêu thương, lòng tôn kính cô đặt hết vào Huy. Chính Uyên cũng không phân biệt được thế nào là tình yêu và lòng kính trọng. Yêu Huy, cô chưa bao giờ nghĩ mình cần gì, muốn gì.
Huy đau đớn nhìn Uyên. Những gì đêm qua đã chứng minh một điều hai người chưa bao giờ là của nhau. Họ không thể hòa mình vào nhau được. Huy đã không mang lại sự rung động thật sự, cả thể xác lẫn tâm hồn cho Uyên.
 
Thật là phũ phàng cho từng ấy năm yêu nhau. Lòng đau đớn đến không còn nước mắt để khóc nữa, mắt Uyên ráo hoảnh, khô rát. Khi thành vợ chồng, ngoài sự hòa hợp ở tâm hồn, còn phải hòa nhập cả về thể xác. Dù đã hoàn toàn tự nguyện thuộc về nhau, nhưng sự hòa nhập của thể xác cũng phải do cảm xúc tự đáy lòng. Tiếc thay đối với Huy, cô không cảm nhận được điều đó. Cô không thể! Uyên ôm đầu khổ sở. Cô không muốn mất anh! Cô vẫn yêu và chỉ biết có mình Huy. Có người đã từng khiến cô rung động thật sự, nhưng người đó không thay thế được Huy trong lòng cô.
-         Em không muốn! Em không muốn anh rời bỏ em.
Uyên run rẩy thảm hại. Giá như cô khóc được thì sẽ đỡ hơn nhiều. Nhìn Uyên bị khích động như vậy. Huy đau lòng không chịu nổi. Anh đỡ Uyên lên, xiết chặt tay cô trong tay mình, nhẹ nhàng.
-         Uyên đừng có như vậy nữa! Em bình tĩnh lại đi, anh vẫn còn đây mà. Anh sẽ không bao giờ rời bỏ em, trừ khi em muốn. Nhìn anh đi, Uyên! Anh cũng đau đớn khác gì em, khi hiểu được vết rạn trong tình yêu của chúng ta.
 
    Uyên dần dần bình tĩnh lại. Cô nhận ra Huy như già đi mấy tuổi. Có mấy tiếng đồng hồ mà anh thay đổi quá nhanh. Gương mặt sạm nắng, hốc hác giờ hằn thêm mấy nếp nhăn khắc khổ. Râu mọc lởm chởm dọc quai hàm càng làm tăng thêm vẻ tiều tụy. Uyên thương anh quá. Uyên rút một tay sờ lên má anh, gượng cười:
-         Anh sẽ không bao giờ rời bỏ em sao?
    Huy gật đầu.
-         Chúng ta thử cố gắng vượt qua điều đó được không? Em muốn cố gắng một lần nữa.
-         Anh sẽ đợi em đến khi nào em có thể. Anh sẽ đợi!
    Uyên kéo Huy đứng dậy. Hai người nắm tay nhau trở về nhà.
Về đến nhà, Uyên dừng lại. Huy nhìn cô dò hỏi. Uyên trầm ngâm:
-         Anh có trách em không, Huy?
-         Đâu phải lỗi tại em. Tại anh một phần mà. Chỉ cần chúng mình cố gắng, anh tin là mình sẽ vượt qua được. Anh cũng không muốn mất em.
-         Anh sẽ đợi em chứ? Em sẽ gọi điện cho anh.
-         Anh sẽ đợi em từng giờ.
Cả hai cùng cười dù trong long họ trăm mối ngổn ngang
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-27 23:47:39Ct.Ly>
   Sáng nay Tuấn được nghỉ học, Vy hẹn Tuấn lên đưa cô đi chợ Hàng Da. Thúy cứ nhì nhèo đòi theo. Vy năn nỉ mãi, Thúy mới chịu ở lại phòng. Đến cổng trường, Vy chợt sững sờ kêu lên:
-         Uyên! Có phải là chị không ?
   Nghe Vy kêu kinh ngạc, Tuấn liền ngẩng lên nhìn người đang đứng trước mặt. Tuấn nhận ra đúng là Uyên. Uyên biến đổi ghê gớm, chính Vy phải sững người vài giây mới nhận ra người bạn thân yêu. Uyên tay cầm túi xách, quần áo tóc tai xơ xác. Uyên xanh xao thảm hại, không có chút sức sống. Uyên nhoẻn cười, một nụ cười không ra cười.
-         Không nhận ra chị sao ? Chị tệ đến đỗi cả người bạn thân nhất cũng không nhận ra được à ?
-         Uyên ! – Vy ào lại nắm tay Uyên – sao chị không gọi điện thọai để em đi đón chị ? Trông chị thảm quá !
-         Chị Uyên ! - Tuấn chào. – Đi tàu chắc chị mệt lắm hả ? Nhìn chị không giống chị chút nào.
-         Phải, chị còn không biết chị bây giờ là ai nữa kìa.
-         Cái gì mà kinh khủng vậy ? – Vy lấy túi hành lý trên tay Uyên đưa cho Tuấn. – Anh xách dùm đi ! Mình không đi chợ nữa. Trở về phòng cho chị Uyên tắm rửa, nghỉ ngơi. Hôm khác mình đi chợ cũng được.
-         Ừ, tùy em muốn sao cũng được.
 
    Vy đưa Uyên lên phòng trước, Tuấn xách hành lý lên sau. Thúy mừng tít vây lấy Uyên. Uyên lấy quà phát cho cả phòng, ai cũng có phần. Riêng phần Vy bao giờ cũng là một túi đường phèn. Đợi Uyên tắm xong, Vy và Tuấn đưa cô đi ăn sáng. Thúy đòi theo. Vy bảo Thúy đi chợ mua ít thức ăn. Thúy phụng phịu một chút, rồi vui vẻ xách giỏ đi chợ.
 
   Vy gọi cho Uyên một tô mì thật nóng và để nhiều thịt. Còn cô với Tuấn, mỗi người gọi một cốc chè đậu. Vừa ăn, Uyên vừa kể chuyện đi đường cho Vy nghe. Uyên ngỏ ý muốn ở lại với Vy cho đến ngày nhận bằng tốt nghiệp và nhận quyết định công tác. Vy đồng ý ngay. Uyên để ý thấy thỉnh thoảng Tuấn và Vy nhìn nhau cười. Lại « anh anh, em em », Uyên thấy lạ về cách xưng hô của hai đứa. Cô nhăn mặt :
-         Chuyện gi đây hai người ?
-         Thôi, để anh nói. - Tuấn nhìn Uyên ngập ngừng.
-         Em và Vy đã yêu nhau. Chị chúc mừng cho tụi em đi !
-         Ừ, thì chúc mừng.
-         Uyên cười không chút ngạc nhiên vì tưởng đây là trò đùa của Vy muốn chọc cho cô vui. Vy biết Uyên không tin, chỉ cười chứ không nói gì nữa. Vy kêu Tuấn trả tiền rồi cả ba cùng trở lên phòng. Tuấn từ giã về vì chiều còn phải lên lớp học. Vy cười, dặn với theo là  Tuấn đừng cho « lũ chim chóc» biết sớm, cô muốn để Uyên nghỉ ngơi. Vy còn dặn Tuấn mua cho mình một bó hoa hồng vàng. Tuấn gật đầu đồng ý. Tuấn đi rồi, Uyên mắng yêu :

-        Làm gì sai biểu dữ vậy ? Bạn bè mà ăn hiếp người ta quá đi.
-        Ối trời, đó là tại hắn tự nguyện chứ bộ. – Vy nghinh mặt. – Ai biểu hắn can đảm yêu em.
-        Ê, bộ em nói thật đó hả ? – Uyên tròn mắt nhìn Vy.
-        Em nói láo chị bao giờ ?
Vy đẩy cửa phòng cho Uyên vào trước. Thấy Uyên cứ nhìn mình, Vy phì cười.
-        Đừng có nhìn em như vậy. Em đâu phải là cục đá. Em là một người con gái bình thường như những cô gái khác. Thích được yêu, thích được chìu chuộng và thích yêu người khác phái. Em yêu Tuấn, được chưa ? – Vy cười rũ. – Coi chị kìa sao mà ngơ ngác vậy ? Chuyện bình thường thôi mà !
-        Bất bình thường thì có. Em với Tuấn tính tình không có gì giống nhau hết, nếu em nói là yêu Ngọc thì chị còn dễ tin hơn.
Uyên trèo lên giường bật quạt gió, Vy trèo lên nằm kế cô. Vy thở ra :
-         Mệt mấy người quá ! Lúc người ta không yêu ai thì thắc mắc, lúc người ta yêu rồi thì lại không tin. Lạ thật ! – Vy lấy lược chải tóc cho Uyên, - Chị kêu em yêu Ngọc, rồi mai mốt về sống chung ai nói ai nghe ?
-         Sao em yêu Tuấn vậy ?
-         Không biết. Có lẽ do Tuấn biết lắng nghe và chìu em hết mức.
-         Chị cũng đã từng được như vậy. Nhưng được yêu chìu quá không kết quả tốt đâu.
-         Nhưng em đâu có giống chị. Em biết định ra tương lai của em. Em không hề hối hận những gì đã làm, những gì đã sống và đã quyết định.
-         Chị biết em cứng rắn hơn chị nhiều. – Uyên cười buồn. Vy mải mê chải tóc nên không thấy Uyên buồn. Uyên hỏi. – Lúc biết em yêu Tuấn, Ngọc không phản ứng gì sao?
-         Ủa, sao chị biết? – Vy nghiêng đầu nhìn Uyên, cười rúc rich. – Có quậy một chút, nhưng khi Tuấn nói thẳng là em chọn anh ấy thì Ngọc lại thôi. Bây giờ tụi em còn than hơn lúc trước.
-         Bọn em sống thật là lạ.
-         Còn chị, chuyện chị và Huy tới đâu rồi?
-         Đâu có gì. – Uyên che miệng ngáp dài. – Thôi để chị ngủ. Suốt tuần nay chị không hề ngủ ngon giấc, dù cố tống vào bao tử cả đống thuốc Sedusen.
-         Chị phải uống thuốc để tìm giấc ngủ. Chuyện gì ghê gớm vậy?
-         Ngủ dậy tỉnh táo, chị sẽ kể cho em nghe.
 
   Vy chờ Uyên ngủ say, rồi nhẹ nhàng trèo xuống đất. Vy giúp Thúy nấu một nồi bún măng, món Uyên rất thích ăn.
 
   Uyên ngủ một mạch đến tận hai giờ chiều. Uyên vươn vai mở mắt ra đã thấy Vy ngồi bên giường cười âu yếm:
-         Dậy đi, con mèo ăn vụng bột! Thấy chị ngủ mà em mắc thèm.
-         Ủa, mọi người đâu hết rồi?
-         Chờ chị mãi không được, tụi nó ăn bún trước và đi học rồi.
-         Sao em bỏ học? Chị ăn một mình cũng được mà.
-         Em muốn ăn với chị. Vả lại lúc nầy không có bài vỡ gì cả, không lên lớp cũng chẳng sao.
 
   Vy dọn chén đũa ra trong khi đợi Uyên đi rửa mặt. Bước vào, phơi cái khăn mặt lên sào. Uyên đã ngửi thấy mùi thơm của măng khô quyện với mùi tía tô và hành. Uyên ngồi bệt xuống sàn nhìn Vy múc thức ăn ra tô. Những lát măng màu nâu óng xen kẽ với những cục thịt sườn hầm nhừ nhưng vẫn giữ được màu đỏ hồng thật ngon lành. Món nầy là món ruột của Vy. Vy không cho ai biết được bí quyết hầm xương mềm nhừ nhưng vẫn giữ được màu đỏ đẹp mắt. Uyên thấy đói cồn cào và nhớ lại cả tuần nay cô không biết mình đã ăn những gì để sống. Vy đưa cho Uyên một tô bún bốc hơi đầy măng và thịt.
 
   Uyên ăn ngon lành hết cả tô bún. Vy ăn chậm rãi, thỉnh thoảng Vy lại gắp thịt và măng bỏ cho bạn. Biết Vy vốn khảnh ăn, nên Uyên không gắp lại cho Vy mà để cô tự ăn theo ý thích. Đợi Uyên ăn xong, Vy cười lắc đầu:
-         Cứ theo tốc độ ăn nầy chắc bảy ngày ở với em, chị sẽ mập ú trở lại thôi. Rửa tay lên giường nghỉ trước đi, em dọn dẹp, rồi lên nói chuyện với chị.
 
   Uyên khoan khoái trèo lên giường, chọn ngay một băng nhạc mở lên nghe. Uyên nhận ra đó là băng “Guitar Hawaï”. Vy trèo lên, cười bảo:
-         Băng nhạc nầy chị thích, nên em vẫn để lại. Lúc nào nhớ chị, em lại mở lên nghe.
 
   Uyên bồi hồi xúc động. Cô không ngờ Vy lại thương cô đến vậy.   Uyên không biết nói sao chỉ nhìn Vy cười vui sướng. Uyên lắng nghe hết bản “Chiều tím” của Phạm Duy, rồi tắt cát – sét. Uyên thở dài:
-         Nhạc buồn quá!
-         Tại tâm trạng chị không vui mà thôi. Trước đây nghe băng nhạc nầy có bao giờ chị nói buồn đâu.
-         Phải, chị đang buồn và rối rắm lắm. – Uyên gật đầu buồn bã. – Dù chị có cố mấy vẫn không sao vui được.
-         Tuy chị không nói, nhưng em có linh cảm chuyện giữa chị và anh Huy không suôn sẻ. Có phải hai người không thể tha thứ cho nhau không?
-         Đó chỉ là một phần nhỏ. Điều chính yếu là do chính chị và Huy.
-         Chị và Huy? Em không hiểu. Chị yêu Huy lắm mà. Hai người yêu nhau ngần ấy năm trời chẳng lẽ không mở lòng rộng lượng cho nhau một chút được sao?
-         Không phải chuyện đó. – Uyên thảm não. - Chị đã từng say mê một người khác. Huy cũng vậy, không phải một mà là nhiều người. Nói cho cùng bọn chị đã từng phản bội nhau nhưng rồi vẫn quay về vì không muốn mất nhau. Bây giờ bọn chị đã tha thứ cho nhau và cố quên chuyện đó, dù không phải là điều để dàng. Đêm cuối cùng ở Phan Thiết, lúc chị và Huy gần nhau nhất thì cả hai mới phát hiện được một điều là không thể hòa hợp nhau được. Điều đó làm chị khổ sở vô cùng!
-         Em vẫn không hiểu. – Vy nhún vai thở ra. – Hai người yêu nhau như vậy, đang cùng ở trong lứa tuổi nồng cháy nhất, cần nhau nhất tại sao lại không thể hòa hợp được?
 
    Uyên không biết giải thích sao. Vy chưa từng ở trong tình trạng như Uyên làm sao cô hiểu được. Uyên cầm tay Vy lên, áp hai bàn tay mình vào tay bạn. Uyên hỏi:
-         Em với Tuấn yêu nhau đến mức độ nào?
-         Cả hai là một. Em năm nay đã hai mươi ba tuổi rồi, Tuấn cũng đã hai mươi lăm. Chuyện đó có gì lạ đâu. – Vy trả lời một cách tự nhiên. - Tụi em yêu nhau chính đáng, có gì sai khi tụi em sống vì nhau ?
-         Chị không có nói em sai. Mỗi người có một quan niệm về tình yêu khác nhau. Thế hệ của chị khác em nhiều lắm. Chị là bác sĩ, chị không mang quan niệm tiết trinh là quan trọng, nhưng về tình yêu của chị lại buộc mình coi trọng chuyện đó.
-         Cuộc sống nội tâm của chị phức tạp quá!
 
   Vy nhún vai tỏ vẻ không hiểu. Cô yêu Tuấn thật lòng, muốn cho Tuấn biết những cảm xúc cả về tâm hồn và thể xác của cô. Và Tuấn cũng mong muốn điều đó. Vy càng biết Tuấn quan trọng thế nào đối với cuộc đời cô. Cô và Tuấn yêu nhau từ tâm hồn, rồi hòa nhập nhau về thể xác. Để rồi càng yêu nhau say đắm. Vy bày tỏ suy nghĩ về cách thể hiện tình yêu của mình một cách rõ ràng cho Uyên nghe. Uyên biết Vy không thể nào hiểu được tình cảm của cô và Huy. Không biết giải thích sao, uyên đành hỏi tiếp:
-         Vậy lúc hai đứa gần nhau, em cảm thấy sao?
-         Sao chị hỏi chuyện nầy? – Vy đỏ mặt. – Hai đứa em đủ lớn để biết chuyện đó.
-         Không có gì đâu, chị không có phê phán cách sống của em. Chị chỉ muốn hỏi cảm giác của em thôi.
-         À, - Vy cắn ngón trỏ hồi lâu, ánh mắt lên tia tinh nghịch – Thôi được, em nói cho chị biết, nhưng cấm kể lại cho ai nghe. – Nhìn điệu bộ của Vy dù đang rầu rĩ cả người Uyên cũng bật cười. Vy rút tay ra, đặt ngón trỏ trên trán Uyên; - Em bướng bỉnh nên muốn em làm gì theo ý mình Tuấn phải hôn em ở đây. – Cô đặt ngón tay lên má Uyên. – Vì đang yêu nên em thích hờn dỗi, muốn năn nỉ em phải hôn lên đây. – Vy dịch ngón tay xuống môi Uyên, cười cười. - Muốn cho biết là yêu em nhiều lắm thì phải hôn ở đây. Tuấn nói thích nhất là hôn môi vì em hay ăn đường phèn nên có vị ngọt và thơm.
 
Uyên phì cười thành tiếng. Vy nghiêm nghị:
- Nếu chị cười thì em sẽ không nói nữa.
- Xin lỗi, chị không cố ý cười nhạo em! Nhìn điệu bộ của em, chị còn muốn yêu huống chi là Tuấn.
- Em đang nói thật cảm xúc của mình cho chị nghe, chứ không phải để đụa - Vy cau mày khó chịu.
- Chị xin lỗi! Em nói tiếp đi, chị thật lòng muốn nghe! - Uyên năn nỉ - Cười đi mà
 
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-04 20:24:27Ct.Ly>
 Đây là truyện mà Kim Kim đã đánh máy hơn một nửa cuốn truyện

Truyện này không ghi chương, nên các bạn gõ nhờ ghi trang rõ ràng nhá


Cảm ơn các hiệp sĩ đã góp sức cho thư viện

Thân ái

Đánh máy: phuongdinh_2510


0
http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH212.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH214.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH216.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH218.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH220.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH222.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH224.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH226.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH228.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH230.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH232.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH234.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH236.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH238.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH240.jpg


0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-27 20:42:30Ct.Ly>
http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH242.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH244.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH246.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH248.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH250.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH252.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH254.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH256.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH258.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH260.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH262.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH264.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH266.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH268.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH270.jpg
0
http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH272.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH274.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH276.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH278.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH280.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH282.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH284.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH286.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH288.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH290.jpg


0
http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH292.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH294.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH296.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH298.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH300.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH302.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH304.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH306.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH308.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH310.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH312.jpg
0
http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH314.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH316.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH318.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH320.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH322.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH324.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH326.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH328.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH330.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH332.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH334.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH336.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH338.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH340.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH342.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH344.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH346.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH348.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH350.jpg


0
http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH352.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH354.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH356.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH358.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH360.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH362.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH364.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH366.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH368.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH370.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH372.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH374.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH376.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH378.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH380.jpg


0
http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH382.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH384.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH386.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH388.jpg

http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/Livres/THH390.jpg




0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-25 09:42:14phuongdinh_2510>
    Đợt này hơi bận, mình xin nhận từ trang 190 đến 210 nhé![:D]
Nhưng mình không mở được trang 192. Xem lại hộ mình với

YM: phuongdinh_2510
0
vậy cảm ơn PhuongDinh nhiều nhé

Ct.Ly sẽ ghi tên PD vào nhé

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-26 03:30:24Pha Lê Dễ Vỡ>
Ct.Ly ơi. Vậy Pha Lê đăng kí đánh từ trang 212 đến 312 nha Ct.Ly. Nếu mình đánh xong chưa có ai nhận phần còn lại thì mình đánh nốt cũng dc.

Ct.Ly ơi, ko có trang 242, trên kia có link của trang 242 nhưng thực ra vẫn là trang 240.
Chẳng hiểu vì sao mây lại khóc
Gió lại buồn, và ngơ ngẩn trên cao
Chỉ biết rằng trong tiếng gió rì rào
Có lẫn cả "I Love You So Much"
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-27 20:44:55Ct.Ly>
Trích đoạn: phuongdinh_2510

Đợt này hơi bận, mình xin nhận từ trang 190 đến 210 nhé![:D]
Nhưng mình không mở được trang 192. Xem lại hộ mình với


Ly khg biết sao link nó như vậy để Ly xem lại rồi đưa vào sau nhé

Có gì Phuongdinh cứ gõ từ 194 đi nhé


Ct.Ly ơi, ko có trang 242, trên kia có link của trang 242 nhưng thực ra vẫn là trang 240.

 
hihi, vậy là có sự cố để Ly xem lai há
 
Cảm ơn Pha Lê dễ vỡ đã giúp Ct.Ly nhiều nhé
 
**********
 
Ct.Ly đã sửa lại hai đường link của  trang 192 và trang 252  rồi




0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-04 20:21:58Ct.Ly>
Trang 182
 
-         Thôi được. – Vy chề miệng cười như ngoáo ộp. - Chị im lặng thì em mới nói. Khi Tuấn hôn em thì em thấy mình rung động mãnh liệt. Lúc gần nhau, cả hai đứa em đều thấy hạnh phúc và thỏa mãn, không muốn xa rời.
-         Em thích đưọc gần gũi Tuấn lắm sao? – Uyên tư lự hỏi.
 
 
Đã mang vào thư viện
Cuộc đời một giấc mộng
Thời gian thoáng mây bay
Nguồn tâm không xao động
Khoan thai
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-02 11:08:44phuongdinh_2510>
TRANG 190

nhân viên. Máy có tín hiệu. Uyên hồi hộp áp chặt ống nghe vào tai. Có tiếng của Huy ở bên kia đầu dây. Uyên run rẩy cả người. Huy vẫn đợi cô như đã hứa. Uyên không sao thốt nên lời vì xúc động. Tiếng Huy lại vang lên. Vy nhắc vào tai Uyên:
-  Trả lời đi chị! Lâu quá Huy cúp máy bây giờ.
-  Huy! Em đây! – Uyên lắp bắp.
-  Uyên hả? Em sao vậy? Giọng em lạ quá, em có bị bệnh không?
-  Em không sao. Em…
Uyên cầm mãi ống nghe không biết nói gì. Vy vội nói:
-  Chị nói với Huy rằng chị mừng lắm vì anh ấy vẫn đợi chị. Nói đi!
Uyên nói theo:
-  Huy à, em mừng lắm! Em vui quá vì anh vẫn đợi em. Em không sao. Anh có khỏe không?
-  Anh khỏe. – Tiếng Huy thật ấm áp. – Từ lúc em đi đến giờ anh xin trực cả ngày lẫn đem để đợi em gọi về. Anh sợ em đi đường bị bệnh. Em không sao thì anh hết lo rồi.
Huy vẫn lo cho cô, Uyên xúc động quá, bật khóc. Vy nhăn nhó:
-  Đừng có khóc lúc nầy. Nói tiếp đi!
Uyên không biết là mình nên nói gì nữa. Cô không nghĩ ra câu nào hết. Vy chép miệng nhắc tuồng:
-  Chị nói đi! Ngày mốt chị sẽ lên tàu về Nam, hẹn Huy đón chị.
Uyên nói lại ý Vy vừa nói. Huy hứa:
-  Tạm biệt. Nhớ đón em nghe! Em nhớ anh lắm! – Vy nói.
Uyên lặp lại lời Vy.
-  Anh cũng nhớ em lắm! Chúc em một đêm vui. Cho anh gửi lời thăm Vy. Dường như anh nghe có giọng của cô bé. Vy đang ở cạnh em à?
Uyên định nói “phải” thì Vy ra hiệu bảo không. Vy nói:
-  Huy ơi … em yêu anh! Nhớ chờ em!
Uyên lặp lại không sót một chữ. Huy đã gác máy rồi, mà Uyên vẫn áp ống nghe vào tai mình. Vy gỡ tay Uyên lấy ống nghe gác lên máy. Vy thở dài nhẹ nhõm. Mọi việc có vẻ tốt đẹp. Uyên cười. Một nụ cười thỏa mãn. Lâu lắm Vy mới thấy Uyên cười như vậy. Vy kéo tay Uyên:
-  Em đã lo cho chị xong rồi, thì chị cung thương bồ em một chút chứ. Đợi lâu quá hắn sẽ giận và cằn nhằn em đó.
-  Ủa, Tuấn dám giận em sao? – Uyên trả tiền xong quay lại trêu – Chị thấy nhất nhất hắn đều chìu ý, việc gì cũng để em quyết định. Em nhăn mặt một cái là hắn đã cuống lên rồi.
- Không phải vậy. Trước khi quyết định điều gì em đều hỏi ý Tuấn.
- Phải rồi. - Uyên gõ lên mũi Vy. - Em nói ra ý muốn của mình trước, rồi mới hỏi Tuấn quyết định ra sao thì chắc chắn nó sẽ nói: "Tuỳ em, muốn gì cũng được". Chị nói đúng không?
- Cũng không hẳn vậy. Em có sống vì Tuấn thì anh ấy mới sống vì em như vậy.
- Ghê chưa! Đêm nay em vì Tuấn mới cho bé Thuý đi theo chơi phải không?
Uyên nheo mắt trêu, Vy cười thản nhiên:
- Tại Thuý nói thích đi và Tuấn cũng không muốn Thuý buồn. Vả lại Thuý cũng thường đi chới với em và Tuấn.
- Chị thấy Thuý có vẻ mến Tuấn lắm.
Uyên không đùa nữa, Vy cười hồn nhiên:
- Thuý thích ai là nói thích. Nó thích Tuấn từ lúc mới quen. Có được đứa em như nó, em với Tuấn cũng vui lắm!
- Chị sợ chuyện lâu ngày không đơn giản như em nghĩ.
Vy cười khi Uyên chỉ lo hão. Vy rất tin tưởng tình cảm bạn bè trong sáng giữa Tuấn và Thuý. Cô thương yêu họ như vậy không lẽ họ phản bội cô? Thuý là người đầu tiên biết cô với Tuấn yêu nhau mà. Thuý luôn xem cô và Tuấn như là anh chị ruột của mình.
Cả hai đến chỗ đám bạn đang đợi. Thấy Uyên trở ra với tâm trạng vui vẻ phấn khởi khác hẳn, cả đám nhìn Vy ngầm khen ngợi, Vy chỉ cười nháy mắt với cả bọn. Vy ngồi lên xe Tuấn, vòng tay ôm thắt lưng Tuấn nghiêng đầu cười hỏi:
- Tuấn đợi em có lâu không?
- Không lâu. - Thấy Vy cười vui, bao nhiêu bực tức trong lòng Tuấn tan biến mất.
- Đêm nay chị sẽ chiêu đãi một chầu dancing cuối cùng, mọi người đồng ý không?
- Đồng ý! Đồng ý! - Kiều, Vũ, Ngọc, Hoa, Thuý nhao lên.
Vy biết Tuấn không thích, nên không lên tiếng. Uyên nhìn Vy dò hỏi, Vy thấy Kiều ý tứ liếc mình đã hiểu Kiều muốn nói gì. Vy bóp bụng chìu Uyên lần nữa. Có lẽ đây là lần cuối cùng Vy được đi sàn nhảy cùng Uyên, dù Tuấn có khó chịu mấy Vy cũng phải cắn răng chịu. Vy nghĩ sau nầy mình sẽ có dịp khác để đền bù cho Tuấn. Vy ngước nhìn Tuấn, cười hỏi:
- Anh thấy sao?
- Ừ, mình đi chơi cho chị Uyên được vui!
Tuấn miễn cưỡng gật đầu. Thế là cả đám đạp xe đến câu lạc bộ ở Tăng Bạt Hổ chơi đến tận khuya.
***
Ga hà Nội cũng đông nghẹt. Đám bạn đồng hương đã có mặt đầy đủ ở sân ga để tiễn Uyên về Nam. Dũng và Lâm đang đi thực tập tân Bắc Thái không đi tiễn được. Giúp Uyên để đồ đạc lên tàu xong, cả đám liền kéo nhau vào căng tin ngồi nói chuyện. Uyên rất vui, cười đùa với mọi người luôn miệng. Ngược lại Vy lại ít cười nói, Vy cảm thấy buồn. Chỉ hai mươi phút nữa là Vy phải xa Uyên, người bạn mang đến cho Vy bao vui sướng ngọt ngào lẫn đắng cay phiền muộn. Vy nhìn gương mặt rạng rỡ của Uyên, Vy biết lòng Uyên đang tràn đầy hy vọng. Nhưng Vy không thể vui cùng Uyên được. Vy linh cảm sắp mất một cái gì đó rất thân thiết, nhưng không hiểu đó là cái gì. Sự lo lắng làm Vy không vui được. Uyên chỉ nghĩ rằng Vy buồn vì sắp xa mình. Uyên cười an ủi đủ điều, Vy phải gượng mỉm cười cho Uyên an lòng. Uyên quay sang Tuấn nháy mắt trêu:
-  Cố mà giữ lấy con hải âu cô độc nầy nghe! – Thấy Vy lườm mình, Uyên cười khúc khích. – Chị nói sai sao? Ai yêu Vy thì vất vả cả đời đó. Một cô gái không bao giờ chịu ngồi yên, lo cho người khác hơn chuyện của chính mình là một thứ khó giữ làm của riêng lắm.
-  Không sao, em quen rồi. – Tuấn nhìn Vy cười âu yếm.
-  Si tình dễ sợ! – Uyên liếc nhìn hai bàn tay đang nắm lấy nhau. Cô chợt thèm được nắm lấy tay Huy như vậy. Uyên nói đùa. – Bỏ tay ra đi, không sợ Vy nó bay mất đâu. Cho chị mượn Vy một lúc đi!
Tuấn cười ngượng ngùng bỏ tay Vy ra, Vy cười không nói gì để mặc Uyên dẫn đi. Đến trước một quầy tạp hóa, Uyên níu Vy đứng lại, cười bảo:
-  Mua cho chị một cái khăn mặt, bàn chải và kem đánh răng.
Vy chọn cho Uyên mấy thứ Uyên yêu cầu, Vy trả tiền xong, quay lại thấy Uyên đang nghiêng đầu nhìn mình, Vy nhìn lại ngầm hỏi, Uyên chép miệng thở ra:
-  Từ đêm qua đến giờ em khác lắm, không cười nói như mọi khi. Sao vậy Vy?
-  Thì em cười đây nè, - Vy nhoẻn cười gượng gạo, - Sắp xa chị rồi, sao em vui được?
-  Không phải đâu. Những lần trước tiễn chị về em đâu có vậy. Nói cho chị nghe đi, chuyện gì vậy, Vy?
Uyên và Vy nhìn nhau, Vy quay đi thở dài:
-  Tự nhiên em cảm thấy rất buồn. Không phải là sợ chị gặp tai nạn hay điều gì không may cho bản thân chị mà về một cái gì đó, - Vy giải thích một cách khó khăn, - Em không biết nói sao cho chị hiểu bây giờ, chỉ có điều như sắp mất mát một cái gì rất thân thương.
Uyên nghe lòng mình xốn xang, Vy quá nhạy cảm để nhận biết được những điều không hay sẽ xảy ra. Dù rất hy vọng vào lần gặp Huy sắp tới để níu giữ lại tình yêu, cô không tránh khỏi nỗi lo sợ sự cố gắng nầy không có kết quả. Uyên không biết lúc đó mình sẽ sống ra sao nữa. Và dường như Vy linh cảm được điều bất hạnh sẽ xảy ra cho Uyên, Vy lo sợ thất thần không giữ được vẻ tự nhiên thường ngày. Uyên xúc động trước tình thương và sự lo lắng của Vy. Uyên siết chặt bàn tay Vy, rồi kéo áp vào má mình giây lát.
- Sắp có điều bất hạnh cho chị phải không? – Vy ứa nước mắt gật đầu. Uyên buông tay Vy ra, lau nước mắt cho cô, - Đừng lo, cưng! Chị sẽ không sao đâu. Chị không phải là con người dễ đầu hàng bất hạnh đâu. Chị sẽ đủ sức đứng dậy mà. Nín đi, kẻo tụi nó thấy đó!
- Cảm giác đó thật là đáng sợ! – Vy cố nuốt nước mắt vào lòng – Không ngờ em lại dễ run sợ như vậy. – Vy cười còn tệ hơn khóc – Em thôi khóc rồi nè! – Vy nghiêm trang nhìn thẳng vào mắt Uyên, - Dù bất cứ chuyện gì xảy ra, chị cũng không được hủy hoại bản thân mình. Chị hứa đi!
- Chị hứa! Chị đâu điên đến đỗi để cho cha mẹ, gia đình chị phải đau lòng vì chị chứ!
- Chị nói được vậy là em đã vui rồi.
Uyên chợt buồn buồn:
- Vy ơi, nếu rủi sau nầy chị không giống với chị bây giờ, em có còn coi chị là bạn không?
- Không có gì thay đổi được tình cảm của em dành cho chị.
Hai người cầm tay nhau cùng cười. Tất cả những hành động của Uyên và Vy, Tuấn đều nhìn thấy. Dù ngồi ở xa không nghe được, nhưng Tuấn thấy Vy khóc. Tuấn đã đoán được phần nào chuyện hai người đang nói với nhau. Vy không cứng rắn đến khô khan như mọi người nghĩ. Vỹ đã khóc vì thương cho tình cảm của Uyên dù rằng trước đây người bạn nầy đã gây cho cô bao nhiêu khổ sở, bực tức, Tuấn càng thấy yêu Vy hơn.
Tàu đi rồi. Bàn tay vẫy chào tạm biệt của Uyên đã khuất mắt mà Vy vẫn đứng nhìn theo đầy nuối tiếc. Tuấn kéo nhẹ tay Vy, cô quay lại nhìn Tuấn với gương mặt buồn bã. Tuấn cười dịu dàng:
-  Về đi, em! Dù nuối tiếc cũng đâu được gì. Dù thương mấy, em cũng đâu có thể sống thay cho chị Uyên được.
-  Tuấn nói đúng! – Vy nhoẻn miệng cười, - Rủ “lũ chim chóc” đi chơi đi. Em muốn sống cuộc đời của em! Cuộc đời có anh.
Rạch Giá,
ngày mùng chín Tết
  Uyên đang chỉ tóc cho Vy. Cô túm lấy mái tóc dài mượt mà và rất dày vào lòng bàn tay, rồi cuốn thành một cái búi trang nhã. Uyên cài lên đó một chìm hoa bi trắng, sau đó gắn vào giữ búi một nụ hồng vàng. Trong ngày lễ đính hôn, Uyên muốn Vy đẹp hơn, nổi bật hơn. Ngoài nhà trước, khách khứa đã đến đông. Gia đình Vy đang tất bật lo tiếp khách, ai cũng cười nói lớn tiếng. Họ đang đợi đàng trai đến.
  Ba tháng rồi Uyên sống như một con rô-bốt bấm nút theo thời khóa biểu định sẵn. Đến giờ làm việc là làm, đến giờ nghỉ là nghỉ, đến giờ ăn là ăn, đến giờ ngủ là ngủ. Uyên không biết đến xung quang, gia đình, bạn bè, người quen. Dường như đó là một vài khái niệm được ghi lại trong đầu Uyên chứ không phải là thực. Sau câu nói chia tay với Huy, Uyên không còn ham thích gì nữa. Không còn gì để Uyên luyến tiếc. Uyên chỉ quan niệm được trong cái đầu trống rỗng của mình rằng mình phải tồn tại, phải sống, vì người thân cần có sự hiện diện của cô trên cõi đời, Uyên sống còn tệ hơn là chết. Vy và Tuấn về nghỉ tết. Gia đình hai bên quyết định làm lễ đính hôn cho hai người. Vy cùng Tuấn lên Cần Thơ, tìm đến nơi Uyên đang làm việc để mời cô về dự lễ đính hôn. Gặp lại Uyên, Vy đã kinh hoàng nhìn Uyên giống như một cái xác biết cử động để làm việc. Gặp Vy, Uyên không cười, không khóc. Cô miễn cưỡng tiếp Vy như một cực hình rất kinh khủng, đến nỗi Vy chịu hết nổi, phải hét lên:
-  Chị là một kẻ không ra gì! Chị đã hứa gì với em mà bây giờ chị lại sống như vậy? – Vy bật hộp phấn má, đẩy đến trước mặt Uyên, - Chị soi gương đi! Người không ra người, quỉ không ra quỉ. Chị chết đi cho thiên hạ đỡ khổ!
Uyên nhìn mình trong gương. Một gương mặt ảm đạm, xanh mét một màu, không chút sinh khí, đôi mắt vô hồn trong gương nhìn Uyên lạnh lẽo đến ghê rợn. Uyên rùng mình đẩy cái hộp phấn ra xa. Vy mắt tóe lửa nhìn cô như thiêu như đốt:
-  Chị biết sợ sao? Sao không can đảm đối mặt với sự thật đi? Chính chị đã muốn sống như vậy mà.
Uyên bật khóc. Bao nhiêu ánh mắt tò mò của những người xung quanh đang đổ dồn vào cô, Uyên ước gì mặt đất nứt ra một đường để có thể chui xuống được. Cô van xin Vy:
-  Em đừng nói nữa! Chị xin em! Xin hãy đưa chị đi khỏi nơi đây! Đưa chị đi, Vy!
-  Thì ra chị vẫn còn nhớ đến em, - Vy thương Uyên quá. Cô đã làm Uyên sợ hãi, xấu hổ trước cái nhìn sự soi mói của mọi người. Vy ôm vai Uyên, đỡ cô đứng dậy đi ra ngoài.
Vy để Tuấn chạy xe theo sau, gọi một chiếc xe lôi máy đưa cô và Uyên ra bãi cát. Vy chọn một cái bàn khuất dưới tán cây lớn ít người qua lại. Uyên ngồi xuống ghế gục đầu xuống gối khóc tức tưởi. Vy im lặng để mặc cho Uyên khóc. Lát sau Tuấn đến, Tuấn lặng lẽ dựng xe, rồi kéo ghế ngồi bên Vy, Vy nhìn người yêu khẽ cười, rồi đặt tay lên tay Tuấn ngầm xin lỗi, Tuấn vỗ vỗ lên tay Vy cười dễ dãi.
Uyên nhớ mình khóc rất lâu. Bao nhiêu uất hờn khổ đau trôi theo dòng nước mắt. Khi không còn nước mắt để khóc nữa, lòng Uyên nhẹ lâng lâng. Uyên ngẩng đầu lên nhìn Vy cười qua làn nước mắt, Vy cười với cô, với tay lau nước mắt cho cô. Tuấn tế nhị đứng dậy, nói:
-  Để em đi mua nước cho chị và Vy uống!
Tuấn bỏ đi vì biết sự có mặt của mình sẽ làm Uyên ngại không thể nói với Vy những gì chất chứa trong lòng bấy lâu. Tuấn đi rồi, Uyên đưa mắt nhìn ra bờ sông. Dòng Hậu Giang thật mênh mông. Về đây nhận việc đã ba tháng, Uyên chưa hề biết được con đường nào khác ngoài con đường đến nơi làm việc và phòng ở của mình. Trên sông, xuồng ghe xuôi ngược dưới ánh nắng chiều trông như những chiếc lá đang trôi trên mặt nước. Một chiếc phà chở đầy ắp người và xe đang xuôi theo dòng chảy để tìm cách cập bến. Vy nhìn chiếc phà, rồi nhìn Uyên cười ý nhị:
-  Chị thấy chiếc phà đó không? Nó chở nặng lắm, nhưng biết xuôi theo dòng xoáy để cập bến an toàn.
-  Nếu nó đối đầu với dòng nước dữ dội kia sẽ bị chìm phải không? – Uyên nhìn Vy cười, - Chỉ cần nói bao nhiêu đó là chị hiểu em muốn khuyên điều gì rồi.
-  Em biết chị là người hiểu ý em nhất.
Uyên đan tay mình vào tay Vy. Cô biết ơn Vy đã đánh thức cô, kéo cô ra khỏi giấc mơ khủng khiếp.
-  Vy, cảm ơn em!
-  Em chửi chị như vậy mà chị còn cám ơn em! – Vy cười khúc khích.
-  Nhờ em chửi mà chị biết đau, biết xấu hổ, biết mình vẫn còn sống.
-  Mọi thứ rồi sẽ trôi theo dòng nước, chỉ cần chị biết rằng trên đời nầy ngoài tình yêu ra, còn những thứ khác đáng cho ta luyến tiếc.
Uyên bồi hồi nhớ lại những gì đã xảy ra trong đêm cả hai nói lời chia tay. Huy đã không nói lời nào, chỉ ngồi yên bất động. Ánh mắt vô cảm của Huy đã ám ảnh Uyên suốt mấy tháng nay. Uyên biết bây giờ chắc Huy cũng đau khổ không kém gì cô. Anh đang làm gì để tìm lại niềm vui trong cuộc sống? Hay anh đang đùa giỡn với tình yêu của một người đàn bà nào đó để quên đi nỗi đau? Uyên tự hỏi để rồi không tìm được câu giải đáp. Suốt cuộc đời, Uyên sẽ không bao giờ quên được Huy. Và cô cũng không bao giờ tha thứ cho mình vì đã gây ra bão tố phá nát tình yêu đầu đời, tình yêu đẹp nhất của đời con gái.
Thấy Uyên thở dài nẫu nuột, Vy đau lòng lắm. Vy đặt tay lên vai bạn vỗ nhè nhẹ, Vy sờ đầu xương vai của bạn. Uyên ốm đi nhiều quá. Muốn Uyên trút bỏ hết những u uất trong lòng, Vy nhẹ nhàng hỏi:
-  Chắc chị đau đớn lắm hả? Em đã gởi cho chị rất nhiều thư mà không thấy chị hồi âm.
-  Em có gởi cho chị sao? – Uyên ngạc nhiên, - Ồ, có lẽ những lá thư đó còn nằm trong hộc tủ.
-  Kinh khủng thật! Đến thư của em mà chị cũng không nhận ra được.
-  Ừ, mấy tháng qua chị vẫn đi làm việc và sống được, thật là lạ! – Uyên cười, một nụ cười buồn như khóc, - Sau đêm đó chị không còn thấy cuộc đời nầy đáng sống nữa. Chị đã tự mình đánh mất tất cả. Chị không thể vượt qua được chính bản thân của chị.
-  Em đã biết trước, chuyện của chị sẽ không có kết quả tốt nhưng không đành lòng dập tắt hy vọng cuối cùng của chị, - Vy thở ra.
Uyên hiểu. Lúc đó Vy có nói gì cũng không nghe. Đến lúc gần Huy rồi cô mới tỉnh ngộ, mới hiểu được bản thân cô. Trước đây, cô chưa từng để ý đến cảm giác của thế xác khi gần gũi người đàn ông mình yêu. Lâm xuất hiện với những thứ rung động mới mẻ từ tim, từ thân thể đã khiến cô có điểm để so sánh sự cảm nhận của bản thân đối với Huy. Và bao nhiêu chuyện nữa liên tiếp gây sóng gió cho tình yêu của cô. Lời thú nhận của Huy khiến đầu óc cô luôn bị ám ảnh. Huy hôn cô không thấy rung động chút nào mà ngược lại còn có cảm giác ghê sợ. Lúc vắng cô, đôi môi đó đã hôn bao nhiêu người đàn bà khác. Không biết Huy có cảm giác như cô không? Trong lòng Huy có nghĩ rằng cô đã từng hôn người đàn ông khác không, dù cô chưa từng biết ai khác ngoài Huy. Sự ngờ vực càng lớn dần, khoét sâu vết rạn giữa hai người. Huy từng trải quá, sành sỏi cuộc sống quá, khiến cho cô không thể hiểu được Huy đang nghĩ gì và muốn gì. Điều đó càng làm cô xa cách Huy hơn.
-  Huy thú nhận đã cặp bồ với những người phụ nữ khác để trả thù chị, - Uyên nhìn xa tận bờ sông bên kia.
-  Đàn ông mà, - Vy nhún vai, - Chị vẫn thường nói với em lòng dạ đàn bà dù sâu đến mấy cũng chỉ bằng cái cơi trầu, lòng dạ đàn ông thì không thể đo được. Chị đã biết vậy còn trách làm gì. Chỉ tại chị không hiểu được anh ấy mà thôi. Còn những người đàn bà khác đâu có sánh được với chị, Huy vẫn yêu chị mà.
-  Phải, bọn chị vẫn yêu nhau tha thiết, nhưng chị biết, nếu kéo dài càng làm cả hai đau khổ nhiều hơn. Chị ngỏ lời chia tay trước. Rồi chị đã không gượng được. Ba tháng qua chị sống với một niềm tin mù quáng sẽ có một ngày Huy đến tìm chị. Chị ảo tưởng quá phải không?
-  Thực ra tình yêu giữa chị và Huy tan vỡ, em cũng không biết tại ai nữa. Bây giờ chỉ có một điều là chị phải bắt đầu một cuộc sống mới. Một cuộc sống không có Huy.
-  Chị hiểu! Chị sẽ bắt đầu cuộc sống mới bằng chính bản thân chị.
-  Chị đừng buồn! – Vy an ủi, - Rồi chị sẽ gặp được một người đàn ông khác thật sự là của chị.
-  Vậy em đã gặp được người của em chưa? – Uyên cười trêu.
Vy mỉm cười màn nguyện:
-  Đã tìm được, mùng Chín tết nầy gia đình Tuấn sang xin hỏi cưới em. Hai bên dự định làm lễ đính hôn trước, khi hai đứa em ra trường thì sẽ làm đám cưới.
-  Em thật là người may mắn. Chị mừng cho em!
Thật ra trong lòng Vy vẫn không cảm thấy thật sự hạnh phúc. Vy cảm thấy giữa cô và Tuấn có một cái gì đó rất xa cách, rất mơ hồ. Nhiều khi cô nhận thấy có gì rất xa lạ và chưa hiểu được Tuấn tận tường như cô tưởng. Cô càng muốn tìm ra đó là gì. Có lẽ vậy mà cô say mê Tuấn mãnh liệt hơn. Nếu quá hiểu nhau thì mất đi sự hấp dẫn đối phương, chắc là cô sẽ chóng chán ngay. Điều đó Vy giấu thật sâu trong lòng, bởi lẽ cô tin vào một ngày nào đó cảm giác nầy sẽ qua đi. Tuấn và cô đã thuộc về nhau, sẽ mãi mãi là của nhau. Vy đủ tự tin để hoàn thiện điều nho nhỏ còn thiếu trong tình yêu đó.
-  Em không biết nữa, - Vy cười rúc rích, - Chỉ biết em rất hạnh phúc và vui vẻ. Tuấn mang lại cho em nhiều niềm vui.
-  Vậy còn tương lai thì sao? Định làm gì trong gần hai năm đợi Tuấn ra trường hả Vy?
-  Em tính là em với Tuấn…
-  Nói gì anh đó?
Tuấn trở lại tay cầm mấy lon nước ngọt cười hỏi. Vy nghiêng đầu nhìn người yêu nới trớ đi:
-  Em tính nói với Tuấn là ngày mai chị Uyên sẽ về chung với mình.
-  Hoan hô chị! – Tuấn ngồi xuống khui nước ngọt cho Uyên và Vy, - Có chị, Vy sẽ vui lắm. Lúc còn ở Hà Nội, chờ không có thư của chị, Vy bực tức với em suốt cả ngày. Về đến nhà chưa được mấy ngày đã hối thúc em lên đây thăm chị. Bây giờ thì tươi như hoa rồi. Thật là khó hiểu!
-  Có gì mà khó hiểu, - Uyên cười, - Vy vốn thương chị hơn Tuấn. Em có ghen không Tuấn?
-  Sao lại ghen? – Tuấn ngạc nhiên.
Vy và Uyên che miệng cười vì nét mặt ngơ ngác của Tuấn trông thật khôi hài. Tuấn cũng bật cười theo.
Chiều hôm đó ba người trở về Rạch Giá.
***
Uyên vuốt mấy sợ tóc mai của Vy cho thẳng nếp. Đưa cho Vy cái gương, Uyên hỏi:
-  Em vừa ý chưa?
-  Đẹp lắm! Cám ơn chị!
Uyên ngắm Vy. Hôm nay Vy đẹp thật. Son phấn và bộ áo dài xanh ngọc tuyệt đẹp kia không phải là phần chính tạo nên vẻ đẹp của Vy, mà là ánh mắt long lanh, nét dịu dàng uyển chuyển. Hạnh phúc và tình yêu đã tô lên người Vy những sắc màu đẹp nhất. Uyên mỉm cười hài lòng. Vy như một tặng phẩm của tạo hóa dành cho những kẻ đang yêu và đang được yêu. Thấy Uyên cứ nhìn mình, Vy cười:
-  Bộ em giống ngáo ộp lắm hả? Làm gì nhìn em không chớp mắt vậy?
-  Bây giờ ít có dịp gặp nhau, chị nhìn em cho no mắt được không?
-  Thích thì nhìn cho đã đi!
Vy nguýt dài. Kiều và Hoa đẩy cửa buồng bước vào. Cả hai ào đến bên Vy, Kiều chắc lưỡi:
-  Hết sảy! Mày bình thường thì không có gì là đẹp, nhưng hôm nay yêu kiều dễ thương quá đi!
-  Còn phải nói, - Vy dẩu môi.
-  Tới đám hỏi của em, chị Uyên phải về trang điểm cho em mới được! – Kiều níu tay Uyên làm nũng.
-  Được, chị sẽ trang điểm cho Kiều đẹp hơn cả Vy, chịu chưa?
-  Ước gì có Thúy ở đây. Chắc nó vui lắm! – Vy chợt than thở, - Không cho nó biết tin tụi tao làm lễ đính hôn, chắc Thúy sẽ giận tao lắm.
-  Thôi đi mày, mày đừng tưởng ai cũng lòng dạ ngay thẳng và thương bạn thật tình như mày.
Hoa bĩu môi nói một cách mỉa mai. Vy cau mày không hài lòng:
-  Tao không thích ai nói xấu Thúy. Thúy hiền lành và ngây thơ lắm.
-  Vậy mày có biết cô bé thiên thần của mày đang mơ mộng gì không? Mày chỉ được cái dễ tin người thì làm sao biết lòng dạ người ta nghĩ gì?
-  Tao không cần biết, - Vy không muốn tranh cãi nữa, - Tao không muốn mày nghĩ xấu về Thúy.
-  Được, tao không tranh cãi với mày nữa. Đến lúc nào đó rồi mày sẽ sáng mắt ra. Bữa nay ngày vui của mày, tao không muốn mày bực mình. Cười đi!
Hoa để hai bàn tay lên đầu làm trò hề, Vy nhịn không nổi phải phì cười, mắng yêu bạn:
-  Đồ quỷ sứ! Tao không sao giận mày được quá ba phút.
Bé My đẩy cửa bước vào, cười hét:
-  Đàng trai đến rồi. Mẹ kêu chị Hai và mấy chị nầy ra ngoài tiếp khách.
Hoa và Kiều kéo Vy dậy, ríu rít sửa sang quần áo rồi cùng nhau ra nhà trước, Uyên đứng trong phòng tần ngần một phút. Nếu tình cảm giữa cô và Huy không tan vỡ thì chắc sẽ có được ngày hạnh phúc như thế nầy.
***
Vy và “lũ chim chóc” lại trở ra Hà Nội tiếp tục chương trình học. Vy và Tuấn thuê nhà riêng cùng ở. Một phần vì Vy cần có nơi yên tĩnh đế viết luận văn cuối khóa và chuẩn bị cho kỳ thi tốt nghiệp đại học ngoại ngữ cực kỳ căng thẳng. Còn lý do khác là Vy muốn có thời gian sống gần Tuấn nhiều hơn. Có người dè bỉu Vy quá bạo dạn. Mặc kệ ai bàn tán, Vy cứ làm theo ý của mình, Vy hiểu mình đang làm gì. Tình yêu của cô và Tuấn được hai gia đình công nhận. Cô phải chuẩn bị sẵn sàng cho cả hai bước vào cuộc sống gia đình. Hai người đang tập hòa hợp nếp sống, thói quen sinh hoạt của nhau. Vy muốn đến khi cưới nhau xong cả hai sẽ không ngỡ ngàng với cuộc sống có hôn nhân ràng buộc. Việc làm của cô đã mang lại kết quả như mong đợi. Gần một năm chung sống giữa cô và Tuấn không còn sự xa cách nào, đã hiểu được mọi sở thích, mong đợi ngày hôn lễ đến thật nhanh. Uyên bảo Vy đang đánh một ván bài nguy hiểm với cuộc đời của cô. Nếu thắng thì cô sẽ vui vẻ hưởng hạnh phúc suốt đời, nếu thua thì suốt đời Vy sẽ không yêu được ai khác nữa. Không tranh cãi, Vy chấp nhận ván bài nầy. Cô muốn tự mình tạo ra hạnh phúc của mình. Nếu sau nầy định mệnh cay nghiệt đến với cô cũng chấp nhận, không hề hối hận những gì mình đã làm. Với bản tính của Vy, trừ khi cô đồng ý, chứ không bao giờ cô để kẻ khác lấy đi những gì mình yêu thích.
“Lũ chim chóc” lúc nầy cứ hay xầm xì Thúy tỏ hẳn thái độ yêu thích Tuấn cho mọi người biết, Vy bỏ ngoài tai. Cô tin Thúy thương yêu, quý trọng Tuấn như một người anh trai, bởi lẽ cô bé không có anh chị em nên rất thích được yêu chiều. Tuấn coi Thúy như cô em gái nhỏ cần được bảo bọc chăm sóc, Tuấn yêu và chỉ biết có Vy. Vy nghĩ đơn giản rằng quan trọng là Tuấn chọn lựa và yêu ai. Tình cảm thì không gượng ép được, chỉ cần Tuấn thấy vui vẻ hạnh phúc thì cô sẵn sàng để cho Tuấn quyết định tình cảm của mình. Tuấn tuy hiền lành trầm lặng nhưng tính tình rất cứng rắn và quyết đoán. Cuộc sống nội tâm của Tuấn không đơn giản như mọi người tưởng khi nhìn từ vẻ bề ngoài, Vy cẩn thận tránh ràng buộc thái quá, gây cho Tuấn sự khó chịu. Vy thừa biết Tuấn ưa sự dịu dàng, thích được yêu chìu, chia sẻ tâm tình mà cái đó thì cô không có. Vy chỉ sợ một ngày nào đó Tuấn nhận ra điều đó. Tình yêu sẽ mất đi ánh hào quang đẹp đẽ lúc ban đầu dễ đổ vỡ lắm. Cô đang cố sửa đổi bản thân mình. Nhưng chuyện lớn bây giờ phải lo nghĩ đến là sau khi cưới nhau, cô và Tuấn sẽ làm gì để xây đắp cho tổ ấm của mình. Vy đang ra sức học ngày đêm để ra trường kiếm việc có thu nhập khá, chi sẻ bớt gánh nặng cho Tuấn sau nầy.
Vy tốt nghiệp xong hai trường đại học, Tuấn còn phải học năm cuối. Trở về quê, Vy bắt đầu xin đi làm ngay. Nhờ cha mẹ là cán bộ lâu năm trong ngành, Vy đã xin được vào làm thuyết minh ở bảo tàng của tỉnh. Ngoài giờ làm, Vy còn hợp đồng làm hướng dẫn viên thêm tiếng Anh, dịch sách thuê, biên tập công trình nghiên cứu… làm tất cả những gì có thể để kiếm tiền. vy muốn dành dụm để đến khi Tuấn ra trường, làm đám cưới xong hai đứa sẽ có một số vốn kha khá. Lúc đó sẽ mua một căn nhà nho nhỏ để cùng nhau chung sống. Nửa năm qua, Vy đã chuẩn bị mọi thứ cho cuộc sống riêng sau khi thành gia thất gần như đầy đủ. Chỉ còn đợi đến ngày Tuấn ra trường là sẽ gần nhau mãi mãi.
Mỗi lần nhớ đến Tuấn, Vy lại cười một mình và thầm nghĩ không có mình Tuấn sẽ ra sao, Tuấn có buồn có nhớ đến không thể học được không? Cũng có thể những lúc buồn không học được Tuấn sẽ rủ Ngọc và Thúy đi chơi lang thang, Kiều, Hoa, Vũ, Dũng, Lâm ra trường rồi chắc Tuấn sẽ buồn hơn, may là còn có Ngọc và Thúy để làm bạn. Mỗi tuần Vy lại dành một buổi tối ngồi viết thư cho Tuấn. Gởi đến người yêu bao nhớ nhung nồng thắm mà Vy vẫn cảm thấy không đủ bao giờ. Lá thư nào Vy cũng kèm theo những lời dặn dò Tuấn giữ gìn sức khỏe, cố gắng học hành và Vy luôn đợi từng ngày Tuấn về. Vốn biết Tuấn không thích viết thư và ít bày tỏ tình cảm của mình trên giấy, mỗi lá thư được Tuần viết ra là cả một công trình tình cảm chân thành nên Vy rất quý trọng. Ba lá thư được cất cẩn thận trong hộp kia là báu vật của Vy. Thỉnh thoảng Vy gởi thư cho Thúy và Ngọc nhờ cậy hai người nầy chăm sóc cho Tuấn giùm. Những lá thư hồi âm của Ngọc thường trêu cợt Vy vì những lời căn dặn nầy, Vy chỉ cười lờ đi. Khi yêu ai không muốn điều tốt lành cho người mình yêu, huống hồ chi Vy phải sống xa Tuấn cả năm trời.
Lúc rảnh rỗi Vy lại đến thăm và trò chuyện với cha mẹ Tuấn. Ông bà cũng đang mong Tuấn nghỉ tết về nhà sớm chẳng kém gì Vy. Ba mẹ Tuấn thường gợi ý xa gần
 
TRANG 194 – 211 – phuongdinh_2510
YM: phuongdinh_2510
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-09 11:14:17Ct.Ly>
trang 350-351
trìu mến.Rồi em lại gặp anh.Anh đến như được định sẵn từ trước.Qua đêm đó,em mới hiểu  chỉ có anh mới có thể làm cho em trở thành người đàn bà trọn vẹn Anh là ngườiddafn ông của em.
Huy sung sướng đan tay mình vào hai ban tay của Vy.Anh cười hạnh phúc :
-Anh yêu em !
-Em cũng vậy _Vy kéo tay anh áp vào má mình _Em muốn nói cho anh biết một điều.
-Em nói đi
-Sau Tuấn anh là người đàn ông em chung đụng.
-Chuyện đó có gì là quan trọng.Chúng ta là những con người từ khao khát yêu thuơng.Ai không muốn gần người mình yêu và cho người yêu mình những gì hạnh phúc nhất.Anh cũng vậy thôi _Huy hôn lên tráng Vy._Điều anh cần là tình yêu của em.Hãy chấp nhận anh đi.Anh sẽ ở cạnh em suốt quãng đời còn lại.Em sẽ thấy mình không còn đơn độc nữa.
-Còn Uyên? Vy hỏi
-Vy à ?_Huy thở ra.Anh không biết làm sao giải thích cho cô hiểu anh không thể trở lại với Uyên được càng không thể nói dối với cô rằng anh không còn nhớ đến Uyên.Huy bối rối không biết nói sao cho phải nhíu mày chán nản hỏi._Vậy em muốn anh làm gì để em được vui ,để em chấp nhận tình yêu của chúng ta?
Vy rút tay ra nhìn thẳng Huy chậm rãi nói :
-Hãy đợi em.Đợi đến khi nào em gỡ bỏ hết những mâu thuẫn trong lòng mình .Được không anh?
-Được ,anh hứa.Bao lâu anh cũng đợi !-Huy quả quyết
-Em muốn có thời gian để tự mình đối diện với chính mình.Từ nay anh đừng tìm gặp cũng đừng  gọi điện cho em nữa.Lúc nào đến ,em sẽ đến
-Anh sẽ cố gắng.Không gặp em là điều anh khó chịu nổi.Anh nhớ em lắm.lúc nào anh cũng muốn có em bên cạnh
-Huy,đừng có ép em ! _Vy kêu lên khổ sở
Huy cố nuốt nghẹn vào lòng ,gật đầu :
-Anh sẽ giữ lời hứa
Nét mặt Vy giãn ,giọng buồn buồn :
-Cũng không biết là sẽ bao lâu thì em mới vượt qua được.Chắc sẽ lâu lắm !Biết đâu suốt đoạn đời còn lại em cũng không thể.Anh có buồn em không Huy?
-Được yêu em,anh không bao giờ hối hận.Anh sẽ đợi em như anh đã đợ Uyên.
_Anh không hối hận vì đã đợi chị ấy chứ?
_Ừ bây giờ cũng vậy
_Vậy anh về đi !

trang 352-359
  _Anh muốn....-Huy ngập ngừng.Anh muốn đêm nay Vy đi chơi với anh,đi Palace khiêu vũ suốt đêm để rồi sáng mai anh sễ phải sống trong chờ đợi không biết bao giờ cô đến tìm anh.
Vy ngước nhìn anh dò hỏi.Huy không thể thốt lên được ý muốn của mình.Anh sợ nhìn thấy nét mặt đau khổ bức bối của Vy ,cố gượng cười :
_Anh muốn biết đêm nay em sẽ làm gì?
_ Tiếp tục làm việc.
_Anh có một yêu cầu ,không biết em có đồng ý không?
_Em đừng uống rượu nữa chứ gì? _Vy cười
_Ừ.Bao tử của em đã có vết loét vì rượu rồi ,rượu vào sẽ làm nó nặng thêm.
_Em biết rồi.Từ đây đến sáng em sẽ không uống rượu nữa
_Không chỉ đêm nay ,mà cả sau này.Không có anh,ai sẽ lo cho em?
_Từ trước đến nay em vẫn sống vậy mà.Sống một mình có sao đâu.Nhưng em hứa sẽ ít uống rượu lại,được chưa?
_Được.Anh về đây !
Vy tiễn anh ra cửa.Huy đi khuất ,cô đứng thần thật lâu ,rồi quay lại công việc của mình.

Trả Lại Hoa Hồng

   Một tháng trôi,ngày nào Huy cũng đợi Vy đến.Ngày nào anh cũng ở nhà chờ.Cốc hoa trên bàn đã được đổ đi từ lâu,cái cốc không vẫn để trên bàn chờ được cắm hoa mới.Hết giờ làm việc,Huy thong thả  qua quanh công viên để chờ mấy người bạn cùng làm đi ăn trưa.Trời heo may se se lạnh , cây cối đang thay lá để vào xuân.Huy chợt nhớ đã sắp đến tết rồi.Không biết tết này anh sẽ làm gì đây.Về nhà với ba mẹ vài ngày rồi tìm lũ bạn đi chơi đây đó cho hay xin ở lại Sài Gòn trực tết cho qua những ngày tháng buồn tẻ.Bao giờ Vy sẽ đến? Huy không biết ,nhưng anh sẽ đợi cô.Từ lúc gặp lại Vy ,anh dường như sống lại thời thanh niên tràn đầy sữ sống.Bây giwfo vắng Vy ,anh cảm thấy mọi thứ trở nên nhạt nhẽo đến vô vị.Tháng ngày cứ bình lặng trôi qua ,Huy vẫn hy vọng chờ đợi.Vy sẽ đến.Nhất định sẽ đến.
  Đi đến cuối con đường nhỏ,Huy sững lại.Vy đang ngồi trên băng ghế đá.Cô nhìn anh mỉm cười.Mái tóc mượt óng hất ngược ra phía sau.Đôi môi được trang điểm tỉ mỉ mọng ánh dưới nắng.Vy mặt một chiếc áo pull vàng chanh rực rỡ với váy ngắn cùng màu. Huy bước nhanh lại với cô. Vy đứng dậy chào anh :
  _Anh làm xong việc rồi à? Một tháng qua ạnh có khỏe không?
Nỗi mừng vui trong Huy bỗng vơi đi một nửa trước thái độ lịch sự khách sáo của cô.Anh dè dặt :
  _Anh vẫn bình thường.Em tìm anh có việc à ?
  _Ừ,em muốn rủ anh tết này cùng về Rạch Giá.
  _Được.Bao giờ đi? _Sau một phút đắn đo Huy đồng ý ,dù chưa đủ hiểu tại sao cô lại rủ anh cùng về Rạch Giá.
  _Đã lâu em chưa em chưa được về nhà.Cũng hơn tám năm rồi anh chưa một  lần về lại Rạch Giá phải không?
  _Đúng vậy.
  _Hai mươi tám Tết mình sẽ đi.Trên đường về ghé qua Cần Thơ rủ chị Uyên cùng về.Em đã gọi điện hẹn chị ấy  rồi.
  _Uyên cùng về Rạch Giá với mình sao? _Huy ngạc nhiên hỏi.Anh không biết By đang dự tính chuyện gì nữa.
  Vy thản nhiên như không hề có ý định gì trước,khẽ cười :
  _Đã bốn năm rồi em không được cùng ăn Tết vơi Uyên.Vì cuộc sống mỗi đứa một nơi ,mạnh ai nấy sống.Chán thật !
Lời nói của Vy không hề có chút ngụy biện. Huy hối hận vì đã nghĩ Vy cố tình xếp đặt sự có mặt của Uyên trong chuyến đi của hai người.Huy biết Vy rất thương yêu Uyên.Dù cuộc sống có quá nhiều biến đổi ,nhưng tình thương của Vy dành cho Uyên không chút phai nhạt.Huy cảm phục lòng trung thành đối với bạn bè của Vy.Huy thắc mắc không biết Vy có quyết định gì về chuyện của anh và cô chưa nhưng lại không dám lên tiếng hỏi.Vy đối xử với anh như một người bạn bình thường,như giữa anh và cô không hề có chuyện gì xảy ra.
                             *
                           *   *
  Vy vào tận nơi làm việc của Uyên.Vừa xong ca trực bược vào phòng thấy Vy đang ngồi đợi ,Uyên mừng quá.Hai người ào lại ôm lấy nhau.Uyên rớm nước mắt hỏi :
  _Lâu quá sao em không về thăm chị?
  _Vậy chứ sao gần hai năm rồi sao chị không lên thăm em?
  _Làm như em không biết chị là dân " ăn cơm chúa phải múa tối ngày " vậy?
  Cẻ hai bật cười.Vy năm hai vai của Uyên,âu yếm nhìn bạn :
  _Không già đi chút nào.Nhan sắt cũng không hề tàn phai
  _Ba mươi mấy tuổi ít ỏi gì nữa?
  _Vậy sao chị còn chưa lấy chồng?
  _Vậy sao em không lấy trước đi?
  _Em đợi chị làm đám trước.-Vy cười trêu.-Em không dám quá mặt chị đâu.À ,nè,"lũ chim chóc " lúc này có thường lên chơi với chị không?
  _Có.Từ hôm cả bọn đi Đà Lạt về đến giờ thì chưa. Chị phải công nhận em có đám bạn trung thành thật.Em nhờ họ lên chơi với chị thường là họ lên ngay.Ba,bốn năm rồi họ vẫn giữ lời hứa ,lạ thật !
  _Lạ cái gì? Tại em luôn hết mình với họ nên họ mới vậy thôi.Anh Lâm đối xử với chị lúc này ra sao?
  _Rất đúng mực.-Uyên tủm tỉm cười.-Chị lấy làm lạ sao bao năm rồi mà hắn vãn thế.
  _Vẫn thế là sao?
  _Là..là một đấng trượng phu đáng mặt nam tử chứ sao.
Uyen khoác tay Vy rời khỏi phòng khách ,vừa đi vừa nói:
  _Chị xin phép rồi ngày mai hai chị em mình sẽ về nhà.Chị xin nghỉ tới mùng Bốn đó.
  _Vậy thì tốt nhưng là cả ba người chứ không phải hai người.
_Ba?-Uyên ngạc nhiên.-Ai vậy? Bồ em hả? Bỏ người ta ở đâu rồi?
_Không phải là bồ của em.Người này chị quen lắm đó.
_Ai vậy?
Vy nín không trả lời.Hai người ra đến cổng thấy Huy  đang ngồi trên ghế đá thẩn thơ nhìn cảnh vật xung quanh.Uyên sững sờ đứng lặng.Tim Uyên như ngừng đập.Hơn sáu năm rồi cô không được gặp anh.Giờ đây anh xuất hiện trước mặt cô như một giấc mơ.Uyên khó khăn lắm mới thốt nên lời :
  _Anh Huy !
Nghe tiếng gọi ,Huy  quay lại.Uyên đứng cách anh vài bước.Vẫn nhỏ nhắn trong chiếc áo blu trắng ,vẫn mái tóc thề xõa ngang vai ,vẫn đôi mắt to đen ướt.Uyên bây  giờ chẳng khác với Uyên mười mấy năm về trước.Cô nữ sinh hồn nhiên trong trắng,thiên thần của lòng anh.Huy bước lại đứng đối mặt với Uyên.Hai người nhìn nhau.Huy nắm lấy hai bàn tay cô ,mỉm cười :
   _Uyên ,em có khỏe không?
   _Em vẫn bình thường.Còn anh?Bao năm qua anh sống ra sao?
   _Vẫn vậy.
Huy chợt thấy Vy đứng cách đó vài bước đang ngước mặt nhìn lên vòm phượng vĩ trên cao.Anh vội buông tay Uyên ra.Chắc Vy đã thấy sự xúc động của anh và Uyên.Anh không biết nói sao ,đó là những tình cảm đã sâu thẳm trong tiềm thức ,chứ anh không hề cố ý.Anh không biết Vy có hiểu anh không.Huy ngượng ngùng nhìn Uyên nói :
  _Anh xin lỗi hành động vừa rồi !Gặp lại em anh mừng quá nên không tự chủ được hành động của mình.
  _CÓ gì đâu !
Uyên mỉm cười.Lòng cô vui sướng lắm ,đã hơn sáu năm rồi anh vẫn còn nhớ đến cô.Hình bóng cô vẫn còn trong anh.Uyên hỏi :
   _Sao anh đi cùng với Vy vậy?
   _Vy rut anh về Rạch Giá ăn Tết.
   _Hai người chừa chỗ cho tui chưa? _Vy quay lại vui vẻ cười hỏi.
   _Em tình cờ gặp lại Huy cách đây hai năm.Bây giờ Huy là bác sĩ riêng của em đó.
   _Đời có nhiều chuyện tưởng như đã được xếp đặt trước vậy.-Uyên vui vẻ nói.-Có Huy lafmm bác sĩ riêng cho em ,chị yên tâm lắm.Tụi nó nói lúc này em uống rượu nhiều lắm phải không?Bao tử em không tốt đâu.
   _Thì em vẫn sống nhăn nè._Vy khì cười.
Uyên đưa tay cốc nhẹ lên đầu Vy trừng mắt dọa :
   _Rồi ngày nào đó đừng có than nghe !Em với Huy đứng đây ,chị vào lấy xe rồi mình đi.
   U:yên đi rồi Huy nheo mắt nhìn Vy hỏi :
   _Anh nhận lời làm bác sĩ riêng của em bao giờ vậy?
   _Em nói bừa vậy để chị Uyên khỏi cấm em uống rượu._Vy cười ranh mãnh._Nếu anh không đồng ý thì em thuê bác sĩ khác.
   _Cãi không lại em._Huy  chặc lưỡi thở ra._Tháng sau nhớ trả lương cho anh ,nghen !
   _Được ,nếu em còn  sống.
   _Em nói điên gì đó?
  Huy cau mày khó chịu.Vy vội cười khỏa lấp :
   _Em nói đùa thôi mà.Số em đâu có chết iểu như vậy.
   _Vy ! -Huy đặt bàn tay lên bàn tay Vy đang xoa xoa thành ghế._Nói cho anh biết em đang nghĩ gì?
   Vy ngước mắt nhìn anh.Mắt cô thăm thẳm.Huy không biết cô đang vui hay buồn.Cô khẽ mỉm cười :
    _Sao anh hỏi em vậy? Em đâu có nghĩ gì.Thấy hai người vui mừng như vậy em chợt nhớ những ngày còn sống ở Hà Nội.Những tháng ngày thật khó quên.Giá mà lúc đó em được gặp anmh !
   _Vy...
Huy định hỏi tiếp nhưng Vy rụt tay chỉ về phía nhà xe :
   _Uyên ra rồi kìa mình đi đi ,Huy  !
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-04 20:15:58Ct.Ly>
Từ trang 221 đến trang 235
Khi tình yêu đã chết


Sáu tháng nữa trôi qua. Một năm dài xa cách cũngđã chấm dứt. Vy đếm từng

Đã mang vào thư viện
Chẳng hiểu vì sao mây lại khóc
Gió lại buồn, và ngơ ngẩn trên cao
Chỉ biết rằng trong tiếng gió rì rào
Có lẫn cả "I Love You So Much"
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-04 20:15:02Ct.Ly>
Từ trang 236 đến trang 261

Vy ngơ ngác nhìn. Nhận ra Lâm, Vy mỉm cười không chút cảm xúc:
- Lâm hả? Xin lỗi, em không để ý!
- Vy sao vậy? Chuyện gì xảy ra, trông em thất sắc vậy?


Đã mang vào thư viện đến trang 261
Chẳng hiểu vì sao mây lại khóc
Gió lại buồn, và ngơ ngẩn trên cao
Chỉ biết rằng trong tiếng gió rì rào
Có lẫn cả "I Love You So Much"
0
Bạn Cunhoi đã nhận từ trang 314 -&gt; 350
 
Nhưng chẳng may máy bạn Cunhoi bị hỏng, Nên nhờ các bạn đánh hộ dùm Ly luôn nhé
 
Cảm ơn các bạn nhiều
0
trang 360- 370
   Trưa hôm sau ,ba người đã về tới Rạch Giá .Vy để Huy và Uyên ngồi cùng băng ,còn cô ngồi băng sau.Suốt dọc đường Uyên và Huy có bao nhiêu chuyện để nói.Từ chuyện nghế nghiệp chuyện thời còn đi học,chuyện mỗi người sống ra sao sau khi chia tay.Hai người có rất nhiều cái chung ,nên nói mãi không hết chuyện.Vy thỉnh thoảng lại xen vào vài câu trêu chọc hai người ,cùng cười vui với họ.
    Về đến Rạch Giá ,Huy ở nhà Vy.Mấy ngày Tết ,Vy ,Huy và Uyên cùng "lũ chim chóc"  đi chơi tối ngày.Cha mẹ Vy mừng lắm,lúc nào Vy ở nhà là cả gia đình lại quây quần bên nhau.Mẹ Vy làm hết món này đến món khác để đãi Huy,thật ra đều là những món Vy thích.Mỹ lấy chồng,đi ở riêng rồi ,nhà chỉ còn lại ông bà và My nên lúc nào cũng mong Vy về.Biết tính Vy ,nên cả nhà không ai nhắc đến chuyện bảo cô về sống với cha mẹ.Vy rất coi trọng gia đình ,nhưng vì những chuyện xảy ra trong quá khứ dù nhiều năm rồi ,cô vẫm không thể nào đối diện hàng ngày với nơi mang kỷ niệm đau buồn nhất đời mình.
     Mùng Hai Tết ,Vy ru "lũ chim chóc "cùng cô ,Uyên và Huy đi Hà Tiên chơi.HỌ rong xe khắp thị trấn Hà Tiên rồi về Bình An nghỉ qua đêm.Tối đến, cả bọn kéo nhau ra Bãi Dương chọn góc vắng đốt lửa trại.Vũ loay hoay nướng mấy con cua trong bếp lửa.Thúy ,Kiều ,Hoa và Uyên trải vải bạt,chất thức ăn ,đồ uống ra.Vy ngồi so lại dây đàn ghi-ta của Dũng.Thúy cầm một cái bọc giấy,giấu sau lưng bò lại ngồn gần Vy.Thúy tủm tỉm cười :
     _Em chuẩn bị cho chị cái này nè.Đố chị là cái gì?
     _Chai rượu Martel thượng hảo hạn.Chị biết em hay quan tâm ý thích của chị mà._Vy choàng tay ôm lấy vai Thúy._Bỏ hai đứa nhóc ở nhà có ruột không?
     _Lâu lắm mới được đi chơi chung với mọi người ,có xót một chút cũng không sao.
    Hoa nói với lại :
     _Vy à ,con Kiều nó sắp sinh rồi,mày mong con trai hay con gái?
    Vy bỏ cây đàn xuống xích lại ngồi kế bên Kiều .Đặt tay lên bụng bạn nói :
     _Tao mong nó là con gái giống mẹ như đúc.
     _Thôi được ,nếu đứa bé  này là con gái tao sẽ cho mày đặt tên.
    Kiều mỉm cười sung sướng.Đã lâu rồi cả bọn không được cùng nhau ăn Tết.Vắng Vy ,"lũ chim chóc "trầm lặng hẳn.Kiều ,Vũ ,Ngọc Hoa ,Thúy  và Tuấn phải tất bật cho cuộc sống riêng.Lâm vẫn sống đời lãng tử.Duzng chuẩn bị cưới vợ.Còn Vy thì biền biệt.
    Tuấn ,Lâm và Huy đi mua mấy thùng bia vừa về tới.Huy cầm một túi xách lại chỗ đám phụ nữ đang ngồi.Anh lấy hộp pho-mát đưa cho Vy :
     _Của  Vy nè !
     _Cám ơn ! _Vy cầm lấy cái hộp.
     _Kẹo đậu phộng của Uyên ,táo của Kiều ,sandwich của Hoa và chôm chôm của Thúy !
     _Anh Huy lúc nào cũng chu đáo !_Hoa thích chí khen.
    Dũng tủm tỉm cười :
     _Khen anh Huy thì khen cả ngày.Nếu Huy không ga-lăng như vậy ,làm sao Uyên đeo đuổi anh ấy tới bảy,tám năm trời.
     _Đeo đuổi hồi nào?
   Uyên trợn mắt nhìn Dũng.Cả bọn phá lên cười.Vy cũng cười khẽ.Co ngẩn lên nhìn vầng trăng non đang trôi là đà trên bầu trời nhấp nháy sao.Tiếng gió biển thổi vào lá dương nghe vi vu êm êm.Lòng Vy man mác buồn.Tiếng Huy phân trần với "lũ chim chóc "khiễn Vy quay lại nhìn :
      _Không phải Uyên theo đuổi đâu ,chỉ có anh mới là người đeo đuổi.Hồi đó Uyên dễ thương nhất trường.Và bây giờ cũng vậy.Thời gian trôi nhanh thật ,mới đó đã mười mấy năm rồi.
     _Chuyện xưa rồi ,đừng nhắc nữa !_Uyên bảo._Tụi mình ngồi hết lại đây cho vui !
    Cả bọn quây quần bên đống lửa.Lâm lấy bia cho mọi người.Huy mở nắp đưa cho Vy một lon ,cười nói :
      _Đêm nay bác sĩ yêu cầu bệnh nhân không được uống rượu ,chỉ được  uống bia.
      _Em không thích uống bia._Vy lắc đầu từ chối._Anh đưa cho chị Uyên đi !
    Uyên ngồi bên trái Vy ,nghe vậy liền lấy lon bia trên tay Huy.Uyên nhoẻn miệng cười:
      _Đối với bệnh nhân này bác sĩ phải năn nỉ chứ không được ra lệnh.Nhưng đêm nay là đêm vui với bạn bè ,Vy được uống gì mình thích và mọi người cũng vậy.Có gì bác sĩ này sẽ chịu trách nhiệm.
      _Hoan hôn bác sĩ Uyên !_Lâm vỗ tay cười.Anh chen vào ngồi cạnh Vy.Lâm khui chai Martel của Thúy dành cho Vy ,rót ra hai cái ly nhựa nhỏ.Đưa cho Vy một ly anh bảo._Hai anh em mình cùng sở thích nên ngồi gần nhau.Anh Huy qua ngồi canhj Uyên đi ! Anh ở đây Vy uống rượu không ngon đâu.Phải  không ,Vy?
      _Ừ,anh qua ngồi bên đây đi,Huy !
     Vy chỉ Huy qua ngồi phía tay trái cô.Huy lắc đầu,cười nói :
     _Thôi được ,anh đi !Nhưng anh phải ngồi cạnh để giám sát em.Anh phải làm tròn trách nhiệm bác sĩ riêng.
     _Cũng được.Có trách nhiệm lắm ! Tháng sau em sẽ tăng lương cho anh._Vy cười.
    Huy chen vào giữa Vy và Uyên.Dũng hô lớn :
    _ Năm mới vui vẻ !
    Cả bọn hét lên theo ,rồi cười vang.Họ cùng ăn ,cùng đùa giỡn với nhau.Mỗi người kể một chút về những ngày đi học ở Hà Nội,những chuyến cùng đi chơi ,nhắc lại những kỷ niệm vui buồn.Vầng trăng non đã lặn xuống biển từ rất sớm.Trên trời chỉ còn lại sao chớp tắt,dưới đất ánh lửa bập bùng lung linh.Mọi người vui quá quên cả thời gian.Mấy thùng bia cũng đã cạn hơn nữa.Chai rượu của Vy và Lâm cũng gần hết.Mặt Vy hồng lên dưới ánh lửa,mắt cô như có sao trời nhấp nháy.Huy biết cô đã ngà say nhắc khẽ:
     _Em đừng uống nữa !
     _Em không sao đâu.Đêm nay vui quá.Lâu rồi em mới được sống lại với tụi nó như vầy.
    Anh Huy nó phải đó.Vy đừng uống nữa sẽ bị say đó._Tuấn góp lời.
      _Vy say rồi sẽ tỉnh._Vy ngẩn lên nhìn Tuấn.Thúy đang ngả đầu vào vai Tuấn nhìn cô cười qua ánh lửa.Vy cười đáp lại._Quanh Vy có nhiều người thân như vậy thì dù có say cũng không sợ.Tỉnh dậy có mọi người bên cạnh,Vy sẽ vui lắm.Chỉ tiếc tụi mình lại sắp phải chia nữa.
     _ Buồn gì ,Vy?Say rồi sẽ tỉnh.Chia tay rồi lại gặp nhau.Ở đây có rất nhiều người say ,nhưng lòng họ không say.Thời gian thay đổi cuộc sống của họ ,nhưng lòng họ không thay đổi ,như anh em mình vậy?
    Lâm nói xong đưa ly rượu lên uống cạn.Vy nhìn Lâm trìu mến :
      _Lý sự hay !Em uống với anh !
      _Uyên cũng uống với Lâm.Lâu lắm rồi Uyên mới nghe một người nói thật về mình.
    Lâm nhìn Uyên.Hai người nhìn nhau ánh mắt họ sâu thẳm như bóng đêm.Vy khẽ cười nhìn cả hai.Cô rót đầy ly rượu cho Lâm ,rồi cho mình, nói :
      _Ba đứa mình cùng uống.Hiểu em tận cùng chỉ có Lâm.Thương em vô hạn chỉ có Uyên.
      _Hiểu chị cũng là em ,thương chị vô hạn cũng là em._Uyên âu yếm nhìn Vy._Chỉ mong từ đây cho đến hết cuộc đời chị sẽ làm được gì đó cho em vui.
      _Không cần chị làm gì.Chỉ cần chị uống cạn thôi.
    Ba người cùng uống cạn.Cùng nhìn nhau,phá lên cười.Huy bây giờ mới hiểu tại sao Uyên rung động vì Lâm.Lâm hiểu được những gì ẩn chứa trong lòng Uyên. Lâm biết khơi dậy nó và đón nhận nó không hề đắn đo hay giả dối.Huy thầm ghen tị : làm sao Lâm có thể chinh phục lòng yêu kính của Vy một cách tuyệt đối như vậy.Vy kính trọng,thương yêu Lâm một cách hồn  nhiên như một cô em gái khờ khạo ngước nhìn người anh đang đứng che mưa cho  mình.Một thứ tình cảm cao thượng tinh khiết giữa hai người làm Huy ngưỡng mộ. Huy mong một ngày nào đó ,Vy sẽ dành cho anh một chút sự yêu kính đó,sẽ mở lòng đón nhận để anh được yêu thương ,được sống bên cạnh cô suốt đời.Bên kia bếp lửa ,Dũng cũng đang đàn một khúc Boston nhẹ nhàng.Huy chợt nhớ những bước nhảy mềm mại của Vy lướt trên sàn.Huy đưa mắt nhìn Vy.Vy quay lại nhìn anh.Mắt cô thấp thoáng nụ cười dường như cô hiểu anh đang nghĩ gì.Tiếng đàn chuyển sang điệu Vanse.Uyên níu tay Huy.Huy quay sang.Uyên cười nói :
     _Anh có nhớ bài này không hả Huy? "Vĩnh biệt mùa đông !"
     _Nhớ chứ.Anh với em từng đoạt giải giọng ca vàng ở trường nhờ bài này mà
     _Mình hát đi anh !
   Uyên cất tiếng hát.Huy hát bè theo.Đám bạn im lặng ngồi nghe.Dũng say sưa búng đàn.Ánh mắt Uyên gởi trọn về Huy.Cô thấy trong mắt anh bao kỷ niệm ngọt ngào tràn về.Uyên nghe lòng mình tan theo từng nốt nhạc.Uyên sống lại những ngày tháng yêu say đắm.Bài hát đã hết.Tiếng đàn cuối cùng cũng đã vẳng lên day dứt ,rồi lịm tắt dần.Đám người đang lặng phắt ồ lên ,vỗ tay ầm ĩ.Cả hai giật mình như thoát khỏi giấc mơ.Lâm đưa ly rượu về phía Huy.Anh cười nói :
      _Không ngờ hai người hát hay như vậy !Thảo nào  đoạt giải vàng của trường cũng phải.Vậy mà bao năm quen biết ,chưa bao giờ được nghe Uyên hát cả.
    Huy cầm ly rượu.Huy bắt đầu thấy thích Lâm bởi tính phóng khoáng ,vô tư của anh.Hay là Lâm nói hay,khen ngợi hết lời không chút ganh tị.Huy uống một nửa ,đưa ly lại cho Lâm :
     _Hát hay nhờ nhớ lại những kỷ niệm đẹp.
     _Kỷ niệm dù đẹp cũng chỉ là kỷ niệm._Uyên nói._Rồi cũng sẽ quên.
     _Có những kỷ niệm không thể nào quyên được ,mà ngược lại nó còn đeo đẳng mãi trong hiện tại.Nó làm cho người ta khổ sở lắm !
    Lâm buồn buồn nói.Huy im lặng nhìn vào bếp lửa.Vy rót đầy ly rượu cho Lâm ,chạm ly với anh :
     _Uống cho những gì làm người khổ sở !
   Cả hai cười rồi uống cạn.Bên kia Dũng đang đàn cho bọn Kiều ,Vũ ,Hoa ,Thúy và Tuấn hát một bài tình ca nào đó.Đêm càng khuya ,sương càng xuống lạnh.
Uyên chỉ mặt một chiếc áo sơ-mi mong manh.Cô cảm thấy lạnh ,rùng mình ngồi xích lại gần Huy.Huy hỏi :
      _Em lạnh hả?
      Uyên gật đầu.Huy cởi áo khoác áo choàng lên vai Uyên.Anh với qua vai Uyên giữ lấy áo như một thói quen.Uyên ngước nhìn anh biết ơn.Huy mỉm cười với Uyên.Vy đưa tay lấy một chùm nho.Cô đã nhỉn thấy tất cả.Lòng Vy chợt trĩu buồn.Vy không hiểu mình đang ghen tị hay cay đắng xót xa.Cô rót rượu uống một mình.Lâm cũng đã nhìn thấy hết.Anh cũng chẳng khác gì Vy.Gần mười năm trôi qua anh vẫn theo đuổi một tình yêu vô vọng.Anh vẫn cô độc chờ đợi và tin một ngày nào đó tình yeu sẽ trở lại.Lâm giành chai rượu trong tay Vy ,nhướn mày hỏi :
      _Định uống một mình sao? Cho anh uống với chứ!
    Vy đưa chai rượu cho anh ,cười :
      _Em chết một mình được rồi không cần anh chết chung đâu.
      _Mình là bạn bè mà.Em chết một mình xuống âm phủ sẽ buồn lắm,anh sẽ đi theo để nghe em tâm sự.
      _Em không có tâm sự.
      _Có,nhưng không thể thốt thành lời ,_Lâm nheo mắt tinh quái nhìn Vy.
      _Anh cũng vậy thôi mà._Vy bĩu môi cười.
      _Ừ,thì anh em mình cùng hội cùng thuyền.
    Vy nhìn về phía đám bạn đang cùng hát với nhau.Cả bọn say sưa đến nỗi quên cả trời đất.Vy hỏi Lâm :
      _Anh thấy tụi nó có hạnh phúc không?
      _Có.Tụi nó được yêu nhau.Nhưng hạnh phúc không có nghĩa là trong lòng không có đau khổ.
      _Vậy sao? _Vy cười nháy Lâm._Thôi bỏ đi !Anh em mình hát với tụi nó đi.Ngày mai em trở lại Sài Gòn rồi chắc tụi nó sẽ buồn lắm.
     Lâm và Vy hát theo đám bạn.Rồi Huy và Uyên cũng hát theo.Được vài bài ,Thúy bỗng yêu cầu :
      _Anh Lâm với Vy hát bài "You mean everything to me " đi !
   Vy khẽ cau mày khó chịu rồi cười ngay :
    _Được thôi.Anh Dũng dạo đàn đi !
   "You are the answer to my lovely prayer "
  Lâm và Vy hát bè cho nhau.Tiếng Vy vút cao nghe như tiếng gió thoảng.Tiếng hát Lâm trầm lắng ,rì rào như sóng biển.Họ hát bằng nỗi buồn riêng mình.Nỗi buồn mà chỉ có cả hai mới hiểu.Vy để hết tâm hồn mình vào lời hát.Nên không thể thấy được Huy đang nhìn cô đầy yêu thương.Tiếng hát của Vy thấm vào lòng Huy.Huy biết ,tâm hồn Vy nặng nhiều u uất không thể chia sẻ cùng ai.
    "..Tình yêu em đó đã trao cho người
     Người yêu dấu ơi ,emm yêu mình anh
     Dẫu tháng năm vẫn không phai nhòa "
  Tiếng hát của Vy vút lên nghe xót xa.Lâm hát theo :
    "...Người yêu dấu ơi ,anh yêu mình em
     Dẫu tháng năm vẫn không phai nhòa..."
                                   *
                               *      *
 
        Về Sài Gòn đã ba ngày rồi mà Vy không hề gọi điện, cũng không đến tìm anh.Huy nhấp nhổm lo lắng không yên.Muốn gọi điện cho cô nhưng anhh sợ vi phạm lời đã hứa.Hết giờ làm việc chiều ,Huy về nhà.Anh cứ đi ra đi vào không nuốt nổi cơm,cuối cùng anh quyết định đến nhà Vy.Anh sẽ không vào tìm cô mà dò hỏi những người hàng xóm
     Đến nhà Vy ,Huy thấy cổng đã khóa.Anh thầm nghĩ có lẽ Vy đã đi công tác.Nhưng vừa ra Tết đâu có ai bắt tay làm việc ngay.
    _Cậu tìm cô Vy phải không?
  Bà lão nhà bên cạnh đứng trước cổng nhà mình hỏi vọng qua.Huy mừng rỡ :
    _Dạ ,đúng.Vy đi vắng rồi sao ,thưa cụ?
    _Không! Đêm qua cô ấy lên cơn đau bao tử.Con gái tôi đưa cô ấy vào bệnh viện Chợ Rẫy.Tội nghiệp cô ấy lắm.Sống một mình không thân thuộc.Ở đây ai cũng thương cô ấy.Con gái nhà ai mà hiền lành ngoan ngoãn ,lại còn tốt bụng hay giúp đỡ mọi người nữa.
     Huy thấy sốt ruột trước lời kể dài dòng của bà lão.Anh ngắt ngang :
      _Vy có sao không hả cụ?
      _ Nghe con gái tôi nói cô ấy bị xuất huyết bao tử.Con gái tôi đang ở trong đó ,nó làm y tá ở  bệnh viện.Tội nghiệp cô Vy !
     Huy không còn kiên nhẫn nghe bà lão nói tiếp.Anh vội nói :
      _Cám ơn cụ ! Con đi đây!
     Huy tức tốc phóng xe đến bệnh viện.Nhờ mấy bác sĩ là bạn học cùng khóa làm việc ở đây nói ,Huy mới rõ đêm qua Huy bị xúc huyết bao tử nặng và hôn mê.Hiện cô đã tỉnh và nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt.Anh đi như chạy đến phòng Vy nằm.Nhìn qua tấm kính của ,Vy xanh xao nhợt nhạt nằm trên.Có một cô y tá đang trò chuyện với Vy.Cô y tá đó có lẽ là con gái của bà lão láng giềng.Không biết cô y tá nói gì ,Vy mỉm cười với cô ta.Nhìn nụ cười yếu ớt của Vy ,lòng Huy đau như cắt.Anh mở cửa bước vào.Cô y tá quay lại nhìn anh dò xét.Vy khẽ nói :
      _Là người quen của chị.Anh Huy, bác sĩ viện Quân y 175 đó
      _À ,em có nghe tiếng._Cô y tá tươi cười._Chào bác sĩ ! Tôi là y tá riêng của chị Vy.
      _Chào cô !_Huy bước lại giường cầm lấy tay Vy ,lo lắng hỏi._Em thấy trong người ra sao?
      _ Em vẫn sống đây mà.-Vy cười mệt nhọc.-Bác sĩ nói nhờ cô y tá láng giềng này phát hiện sớm,nên em qua khỏi thời kỳ nguy hiểm rồi.Hết bệnh là em sẽ sống được trăm tuổi đó.
     _Còn đùa được? Sao không cho anh biết?
    
 
 
 
 
 
0
Trang 370-375   
_Nếu biết bệnh thì em đi bệnh viện trước rồi ,cần gì làm phiền cố bạn kia.-Vy quay sang nhìn cô y tá.-Cám ơn em nhiều lắm !Em về đi tối nay không cần phải ở đây vời chị.Chị khỏe rồi.
    _Không được.Em là y tá riêng phải làm tròn nhiệm vụ chứ.Em về nhà một lúc ,rồi sẽ quay lại ngay với chị.Ở nhà cũng không yên với mẹ em đâu.
    _Đêm nay cô không phải đến nữa.Tôi sẽ lo cho Vy.Ngày mai đến cũng được
   Huy bảo cô y tá.Vy nhăn mặt tỏ vẻ không đồng ý nhưng Huy lờ đi.Cô y tá nhìn Vy dò hỏi.Huy bực tức nói :
     _Đã có tôi ở đây cô còn không yên tâm sao?
     _Dạ,không có._Cô y tá vội phân bua.-Tôi chỉ sợ đêm đến chị Vy cần gì thôi.
     _Thôi,em về ngủ đi mai sáng đến sớm !-Vy vội lên tiếng.Cô sợ Huy nổi cáu.Cô y tá gật đầu ra về.Vy nhìn Huy khẽ cười.-Sao anh lại nóng giận vậy?Cô ấy đâu có lỗi gì.
     _Anh xin lỗi !
     _Đừng có xin lỗi em.Chỉ cần anh đừng cáu gắt với người ta là được rồi.-Vy muốn ngồi dậy.Huy đưa tay ngăn lại cô đành nằm im ,hỏi._Đêm nay anh có trực không?
      _Có.Nhưng không sao .
      _Anh về làm việc đi !
      _Vy !.-Huy nhăn mặt .-Em như vậy làm sao anh có thể làm việc được chứ ?
      _Em không có sao .Ở đây có nhiều bác sĩ lắm .Vả lại em cũng có đủ tiền để thuê y tá riêng .
      _Em nói vậy là ý gì ?
     Huy tức giận hỏi .Vy không nói gì .Cô nhắm mắt lại nằm im. Huy không biết làm sao hơn đành ngồi nhìn cô.Gương mặt trắng xanh mệt mỏi .Huy không biết tại sao chỉ có mấy ngày thôi mà Vy uống rượu nhiều đến mức gần như tự sát .Vy đang buồn lắm thì phải.Vì chỉ có khi buồn Vy mới uống rượu nhiều .Anh thầm đoán cô buồn là phần nào những cử chỉ thân thiện vô tình của anh đối với Uyên .Huy biết Vy không phải là người có tính ganh tị với bạn bè nhất là đối với Uyên .Những cử chỉ của anh dành cho Uyên  xuất phát từ một thứ tình cảm đã bám rễ quá sâu trong tìm thức .Anh và Uyên đã có cả mười năm yêu nhau .Chắc Vy cũng hiểu những tình cảm đó ."Vy đang nghĩ gì ?Điều gì đang đè nặng tâm tưởng mà Vy không thể thoát ra được ?" .Huy tự hỏi .Từ ngày mất Tuấn ,Vy đã nhờ rượu để quên đi phần nào nỗi buồn khổ nhưng cô vẫn giữ mình không bị nhấn chìm bởi men rượu và nỗi đau.Vy vẫn sống,vẫn vươn lên trong cuộc sống .Vy gặp lại anh ,yêu anh, rồi hôm nay Vy đã thực sự gục ngã vì anh .Nhìn Vy yếu ớt mòn mỏi ,Huy đau lòng quá .Anh đưa tay nhẹ nhàng vuốt lại mái tóc cho cô .Vy vẫn nhắm mắt nằm im .Huy cúi xuống hôn lên vầng trán thanh tú ,thì thầm :
    _Vy ơi !Em có đau lắm không ?Lỗi tại anh tất cả !
   Vy mở mắt ra buồn thảm ,khẽ nói :
    _Không phải tại anh đâu .Em hết đau rồi ,anh đừng lo !._Rồi cô nhắm mắt lại .
    _Anh biết .Anh là người thường mang lại đau khổ cho người khác .Anh đã từng làm khổ Uyên và bao người khác ,rồi bây giờ đến em._Tay Huy vẫn dịu dàng vuốt mái tóc Vy ,mắt không rời gương mặt của Vy ._Tại sao không trách anh đi hả Vy ? Nhìn em đau đớn khổ sở ,anh không thể nào chịu nổi .Có phải thái độ thân mật của anh và Uyên khiến em buồn không ?Anh không cố ý đâu Vy .Uyên người yêu đầu tiên của anh ,anh yêu Uyên quá lâu .Anh và Uyên có thời gian sống gần nhau dài quá nên từng cử chỉ hành động ,tình cảm đã ăn sâu vào anh như một thói quen  .Lúc gặp lại Uyên anh không ý thức được hành động của mình .-Vy vẫn im lặng .Huy khẽ cười như cô đang cười với anh .-Anh lỳ quặc quá phải không ?Nhưng giữa anh và Uyên không còn tình yêu nữa .Em có tin anh không ? ._Huy thở dài .-Anh biết ,dù có giải thích ra sao thì anh cũng không hiểu.Nhưng có một điều em phải hiểu là anh yêu em ! Em là người mà anh tìm kiếm suốt đời .Anh yêu em !Yêu em nhiều lắm !
      _Uyên vẫn yêu anh !
    Vy mở mắt ra nhìn Huy sâu thẳm .
    Huy nhìn Vy một lúc ,rồi  ngẩn đầu lên trần thở dài bất lực.Anh không thể kéo Vy ra khỏi những mặc cảm vây chặt tâm trí cô.Những ý nghĩ đó càng ngày càng nhận chìm cô đến tận cùng.Huy biết bây giờ chỉ có cô mới giúp được mình thôi .Anh không đủ sức thuyết phục ,chỉ khi nào mình nhận thức rằng tình yêu của cô là chính đáng thì cô mới đứng lên được .Huy lo lắm ,tình trạng như vầy Vy sẽ càng ngày suy sụp tinh thần hơn .
     _Huy !._Vy gọi.
     _Gì hả ,Vy ?
     _Anh không nhận thấy tình cảm của chị Uyên giành cho anh sao ?
     _Không .Anh và Uyên từng yêu nhau ,chuyện đó là rất bình thường .
     _Không phải vậy .Uyên thường nói với em chị ấy rất nhớ anh và không quên được anh._Vy mơ màng .-Bao nhiêu người đàn ông đủ điều kiện yêu Uyên ,nhưng chị ấy không hế yêu ai .
      _Còn Lâm ?
      _Lâm ư ? Phải chị ấy đã từng yêu Lâm ,một tình yêu của ngọn lửa rơm bùng lên mãnh liệt ,rồi nhanh chóng lịu tàn.Chỉ có anh mới là người chị ấy thật sự yêu và chờ đợi suốt đời .
 
 
 
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-09 11:09:24Ct.Ly>
Từ trang 262 đến trang 280

- Không phải vậy đâu Vy. Em là một người phụ nữa đầy nữ tính, chỉ có điều anh không đủ khả năng để đánh thức em. Anh bất lực trước em!
- Đứng có an ủi em! - Vy cười buồn. Cầm tay Thúy đặt vào tay Tuấn, cô

Đã mang vào thư viện
Chẳng hiểu vì sao mây lại khóc
Gió lại buồn, và ngơ ngẩn trên cao
Chỉ biết rằng trong tiếng gió rì rào
Có lẫn cả "I Love You So Much"
0
Minh nhan danh tu trang 314 -&gt; 350 nhe Ct.Ly.
Ah, nho Ct.Ly xem lai ho trang 316 sao lai chi co nua trang thoi vay.
0
Nếu thấy thiếu hay có gì lạ lạ  thì cunhoi cứ  ghi chữ to to để Ly thấy, và xem lại để đánh thêm những hàng thiếu nhé

Chớ bắt ngồi scan lại chắc gõ nhanh hơn cunhoi ơi

Cảm ơn và chúc cunhoi luôn vui
0
Mình nhận nốt 352 đến 390 nhé!

YM: phuongdinh_2510
0
Minh nhan danh trang 314-&gt; 350. Nhung may tinh nha minh hien dang hong. mong cac hiep si khac giup minh danh fan cua minh dc ko? Cam on moi nguoi rat nhieu.
0
Từ trang 212 đến trang 220

hai đứa nên tổ chức đám cưới vào dịp tết này. Vy lựa lời từ chối vì không muốn Tuấn bị ảnh hưởng vào việc học hành. Vy luôn tin rằng cưới nhau là cả hai thật lòng muốn sống chung với nhau chớ đâu phải do hôn nhân ràng buộc. Dừ xa nhau năm năm hay mười năm cũng vẫn là của nhau khi cả hai đã yêu nhau thật lòng. Một năm có là bao. Sáu tháng gần trôi qua đâu có gì thay đổi mà còn vun đắp thêm niềm thương, nỗi nhớ của cả hai.
Vy đang ngồi trong phòng làm việc thì một người bạn đồng nghiệp vào báo có người đang đợi ở phòng khách. Vy xếp tài liệu lại ra phòng khách. Vừa thoáng thấy khách Vy kêu lên mừng rỡ?
- Ngọc! Ngọc về bao giờ?
- Mười một giờ đêm qua, sáng nay là Ngọc đến thăm Vy liền.
- Sao không gọi điện để Vy đón?
- Để Vy trông ngóng từng giờ hả? - Ngọc cười. Thấy Vy nhìn quanh, Ngọc phẩy tay nói. - Khỏi tìm. Ngọc về một mình.
- Sao vậy?
Vy thất vọng hỏi. Ngọc chớp đôi mắt sáng nhìn Vy thương hại:
- Tuấn nó phải ở lại trực tết không thể về được. Nó gởi thư cho Vy và gia đình nè.
- Sao Thuý không xuống chơi? Thuý đã viết thư hẹn với Vy rồi. Thuý hẹn tết sẽ xuống sao không thấy?
- Thuý gởi lời xin lỗi Vy vì tết nầy cậu của Thuý đã rước Thuý về Thanh Hoá chơi rồi.
- Vậy sao? - Vy buồn thiu.
- Coi Vy kìa! Tuấn ở lại trực tết không về được mà. Cố đi sáu tháng nữa sẽ không bao giờ xa nhau. Biết Vy buồn như vậy, chắc Tuấn nó ăn tết không nổi đâu.
Vy nhìn quanh nói:
- Tụi mình đi kiếm chỗ nào uống nước nói chuyện đi!
Vy quay vào phòng thu xếp giấy tờ lại đàng hoàng, rồi cầm ba-lô trở ra. Cả hai đến quán cà-phê có cây cảnh sum suê cùng với những bộ bàn ghế mây đặt rải rác dưới những tán cây thật là nên thơ. Quán nầy nổi tiếng cà-phê ngon và lộng gió biển, nên được dân nghiền cà-phê ưa chuộng. Ngọc kéo ghế cho Vy ngồi trước. Ngọc gọi chủ quán cho hai cà-phê đá và một bao thuốc. Ngọc kéo ghế ngồi đối diện với Vy. Thấy Ngọc cứ nhìn mình cười cười, Vy nhướng mày hỏi:
- Ngọc cười gì?
- Vy ốm và đen đi nhiều. Nghe tụi nó nói Vy lúc này lao đầu vào kiếm tiền bất kể chết, không cần biết mặt mày mình ra sao nữa.
- Vy có mập bao giờ đâu mà ốm đi. - Vy nhoẻn cười. - Đen là vì đi công tác nhiều thôi. Còn việc kiếm tiền là kiếm sống. Chẳng lẽ Vy phải ăn bám gia đình hoài sao?
Ngọc nhìn Vy với ánh mắt bỡn cợt. Vy biết Ngọc không mấy tin lời nói của cô. Ngọc biết được nguyên nhân sâu xa bên trong việc Vy lao vào kiếm tiền như điên. Ngọc cười cười:
- Phải không đó? Vy quanh co với Ngọc làm gì. Làm bạn với Vy lâu như vậy không lẽ Ngọc không hiểu Vy đang làm gì sao.
- Ngọc biết rồi, sao còn hỏi? - Vy đưa tay ra trước mặt Ngọc. - Đưa thư đây!
Ngọc lấy lá thư trong túi áo đưa cho Vy. Vy ngã người lên ghế bóc thư ra đọc.

"Vy yêu thương!
Đầu thư anh gởi lời thăm cha mẹ và em Mỹ, My khoẻ. Anh xin lỗi vì tết nầy anh không về được như đã hẹn. Nhà trường phân công anh trực tết. Kỷ luật của quân đội không biết làm sao khác được. Vy có buồn giận anh không? Tết nầy không thể đưa em đi chơi được, anh xin lỗi! Anh nhờ Ngọc thay anh làm tài xế cho em. Chắc oó nó, em sẽ đờ buồn.
Hà Nội càng gần tết càng lạnh ghê người. Đêm nằm một mình, anh nhớ hơi ấm của em. Anh nhớ em nhiều lắm! Nửa năm nữa mình sẽ được gặp lại nhau và mãi mãi sống bên nhau, em có mong đến ngày đó không?
À, tết nầy cậu của Thuỷ có rủ anh cùng về quê chơi. Anh tranh thủ những ngày không có lịch trực cùng đi về quê với Thuý cho biết Thanh Hoá. Đừng gởi thư, anh sợ không có ở trường sẽ bị thất lạc.
Nhớ em nhiều, Vy của anh!"

Vy áp lá thư ngắn ngủi vào lòng lá thư mang hơi ấm của Tuấn. Những đêm đông lạnh không có Vy chắc anh khó ngủ lắm. Lúc ở Hà Nội, vui buồn ấm lạnh có nhau, bây giờ phải thui thủi một mình sao không buồn cho được. Mong rằng tết này về Thanh Hoá với Thuý, Tuấn sẽ có được những ngày vui vẻ để với bớt nỗi buồn nhứ nhà, nhớ người yêu. Vy mơ màng mỉm cười một mình. Ở xa như vậy mà Tuấn vẫn lo không có ai làm tài xế đưa Vy đi chơi tết. Tuấn luôn nghĩ đến Vy. Lòng Vy tràn đầy hạnh phúc. "Tiếc quá, tết nầy không thể viết thư an ủi Tuấn được!", Vy thầm xót xa.
Ngọc đặt ly cà-phê trước mặt Vy. Ngọc nhìn thẳng Vy hỏi:
- Vy có cần phải làm vậy không?
- Ngọc nói gì?
Vy ngơ ngác. Ngọc nhăn mặt, Vy không hề quan tâm đến những lời Ngọc vừa nói. Vy chợt nhớ đến câu chuyện đang nói dở dang Vy cười xin lỗi:
- Tụi nó nói gì là chuyện của tụi nó. Vy làm gì là chủ ý riêng của Vy. Vy muốn đến lúc Tuấn ra trường, làm đám cưới xong sẽ không phải lo nghĩ gì về tiền nong hay nhà cửa. Vy muốn bớt một phần gánh nặng cho Tuấn.
- Thật ra Vy làm như vậy có đáng không? Lao vào kiếm tiền đến nỗi không biết mình đang tàn tạ đi. Vy lo cho tương lại của mình là đúng. Nhưng Tuấn là thằng đàn ông, Vy làm như vậy không sợ nó tự ái sao?
- Tuấn không có nhỏ nhặt như vậy đâu. - Vy cười tự tin - Vả lại Vy làm vậy là vì Tuấn và vì hạnh phúc của hai đứa. Vy không sợ vất vả, cũng không hối hận việc mình làm.
- Vy à, - Ngọc bực bội kêu lên, - chừa ra một chút thời gian để suy nghĩ đến chuyện khác đi! Vy yêu mù quáng đến nỗi mất đi sự nhạy cảm và tinh tế của mình. Vy không còn nhận ra những thay đổi ở xung quanh mình nữa sao?
Vy đặt mạnh ly cà-phê xuống bàn. Ngọc chưa bao giờ nói với Vy bằng những lời nặng nề như vậy. Cô quắc mất hỏi:
- Ngọc nói vậy là ý gì?
- Ngọc ko cố ý xúc phạm Vy đâu. Nhưng mà Vy không nhận thấy giữa Thuý và Tuấn có một thứ tình cảm không bình thường sao?
- Vy không muốn ai nói xấu Tuấn và Thuý trước mặt Vy. - Vy nổi giận. - Phải, Tuấn quan tâm và chăn sóc Thuý nhiều vì Thuý đáng được như vậy. Thuý quá khờ khạo và yếu đuổi nên thích được người khác bao bọc, thương yêu. Tuấn chỉ coi Thuý như cô em gái nhỏ. Thuý tôn trọng và mến yêu Tuấn như một người anh trai đáng kính. Lúc có mặt Vy, họ cũng đối xử với nhau như vậy, không có Vy thì cũng thế thôi.
- Vy à, Ngọc chỉ muốn nói là... - Ngọc ngập ngừng không biết nói sao.
Nếu nói ra những điều mắt thấy sợ Vy sẽ hiểu lầm là mình nói xấu sau lưng bạn bè. Vy rất khinh bỉ những người phản bội bạn bè. Vy tin tưởng tuyệt đối ở Tuấn và Thíu, nếu Ngọc nói ra chưa chắc gì Vy đã tin. Còn nếu không nói ra Ngọc bứt rứt không yên. Mấy tháng qua Ngọc đã nhận thấy sự thay đổi của Tuấn. Tuấn không còn buồn bã như lúc mới xa Vy. Dường như Tuấn đã tìm được niềm vui mới. Tuấn trở nên hoạt bát ầ vui vẻ hẳn lên. Tuấn thường lấy cớ lên trường Thuý một mình. Khi trở về tâm trạng Tuấn rất phấn chấn. Ngọc không biết được đích xác nguyên nhân nào làm Tuấn thay đổi. Thằng Tuần lù khù ngày xưa bây giờ trở thành một người đàn ông đầy tự tin, tràn trề sinh lực. Những lần đi chơi chung với Tuấn và Thuý, Ngọc để ý thấy thái độ của hai người khác lạ, mối quan hệ giữa hai người không còn bình thường như xưa. Ngọc không biết mối quan hệ đó đã đi đến đâu nên không tiện dò hỏi Tuấn. Ngọc thấy lo sợ cho tình yêu của Vy. Ngọc thường tìm cách gợi chuyện nói về Vy với Tuấn. Mỗi lần như vậy Tuấn đều say sưa kể về những ngày tháng sống bên cạnh Vy, kể bằng tấm lòng thương yêu chân thật. Nghe xong Ngọc thấy yên tâm phần nào. Nhưng sự hoài nghi, lo âu thấp thỏm như một vết ố trên mặt gương khôn thể nào xoá được mà càng ngày lan rộng. Ngọc không muốn nhìn thấy Vy đau khổ nhưng không biết nói sao với Vy bây giờ, Ngọc phân vân mãi rồi quyết định sẽ không nói gì hết, để Vy tự định hướng cuộc đời mình. Đây là một vấn đề rất tế nhị, Ngọc muốn giúp Vy cũng không thể nào giúp được.
- Ngọc chỉ muốn nói với Vy là lên chú ý đến bản thân mình một chút. Nhan sắc và tuổi thanh xuân là của cái quí giá, Vy phải biết giữ gìn chứ.
Nghe Ngọc nói vậy, cơn giận trong lòng Vy tan biến ngay. Cô biết Ngọc rất thương và lo lắng cho mình. Ngọc không bao giờ có ý định ganh tỵ với hạnh phúc của bạn bè, huống hồ chi là người bạn nối khố của mình. Vy đặt tay lên tay Ngọc, trìu mến:
- Vy biết Ngọc chỉ vì lo cho Vy nên mới nói vậy. Không muốn thấy Vy tiều tuỵ chứ gì? Xin hứa tết nầy sẽ chăm chút cho mình đẹp hơn hoa hậu!
Cả hai nhìn nhau cười. Vy rút tay lại đặt lên đầu gối mình, nghiêng đầu nhìn Ngọc đang châm lửa hút thuốc:
- Ngọc nè!
- Gì hả Vy? - Ngọc tắt lửa nhìn Vy chờ đợi.
- Ngọc thương và lo cho Vy lắm hả?
- Còn phải hỏi? - Ngọc cười khì.
- Vy cũng vậy. Mai này mình có gia đình riêng rồi, mình vẫn là bạn phải không?
- Ừ. Là bạn cho đến chết!
Vy mỉm cười hài lòng.
Nụ cười của Vy vẫn quyến rũ như ngày nào. Đôi môi dày mọng với hai lúm đồng tiền. Nụ cười làm mê hoặc lòng người hơn cả lúc xưa. Ngọc nao lòng quay đi nhìn nơi khác.
*
* *
Tết này Uyên về ăn tết với gia đình. Cùng đi với Uyên có một người thanh niên lạ. Ai hỏi, Uyên chỉ cười giới thiệu ngắn gọn: "Bạn trai của Uyên, tên Trường".
"Lũ chim chóc" thấy Uyên yêu đời vui sống lại rất vui mừng, tiếp đãi người bạn mới của Uyên thật nồng hậu. Riêng Vy nhận ra đây chỉ là một trò đùa của Uyên. Trong thâm tâm Uyên, chàng trai kia chỉ là người giúp cô giải sầu cho qua ngày đoạn tháng. Vy thấy tội nghiệp cho anh chàng si tình không rời Uyên một bước. Vy chỉ biết thở dài nhìn Uyên. Càng muốn quên được Huy, thì ngoài sự phấn đấu diên cường của chính bản thân, Uyên còn cần có thời gian. Vy không thể nào giúp Uyên được. Càng lún sâu vào trò chơi tình ái, Uyên càng khô cạn sự rung động của tình yêu. Bây giờ để yêu được một người, Uyên thấy khó khăn hơn là hái sao trên trời. Dù tỏ vẻ trìu mến người bạn trai trước mặt mọi người, cô không sao giấu được ưự lãnh đạm trong lòng. Uyên thường tìm cớ đi chụp ảnh với Dũng, bỏ mặc người bạn trai ngơ ngẩn giữa "lũ chim chóc". Cô không hề cảm động trước sự chăm lo, chiều chuộng của Trường, đôi khi còn ờ thờ hay cáu giận vô cớ. Thấy Trường lúng túng khổ sở không biết làm sao cho Uyên vừa ý, Vy bất nhẫn nhăn mặt với Uyên:
- Chị làm cái gì vậy? Có biết chị làm như vậy là quá đáng lắm không?
- Chỉ tại hắn tự nguyện. - Uyên nhún vai dửng dưng. - Chị có ép ai đâu.
- Chị điên rồi! Chị đem tình yêu ra làm trò đùa sẽ bị chai sạn không còn biết rung động tình yêu là gì nữa đâu.
- Chị đang cần như vậy.
Uyên cười không chút suy tư. Vy cau mày, có lẽ Uyên khóc chắc đỡ khó chịu hơn. Uyên cầm tay Vy siết chặt, nhìn thẳng vào mắt Vy nói:
- Chị về nhà thời gian ít ỏi lắm. Được đi chơi với em, với "lũ chim chóc" lúc nào là hạnh phúc của chị. Em đừng có nhăn nhó với chị, được không?
- Được. Em hết cách nói với chị rồi! - Vy nhún vai thở ra.
Dù sao thì có Uyên, Ngọc và "lũ chim chóc", tết nầy Vy cũng vơi đi nỗi buồn nhớ Tuấn.
Chẳng hiểu vì sao mây lại khóc
Gió lại buồn, và ngơ ngẩn trên cao
Chỉ biết rằng trong tiếng gió rì rào
Có lẫn cả "I Love You So Much"
0
mình nhận từ 350-370 nếu xong sớm mình sẽ nhận luôn phần còn lại
0