<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-18 18:26:51Ct.Ly>
Phan Thiết và tình yêu của Uyên.
Ba tháng Uyên thực tập ở Viện Quân Y 175, mỗi lần đi công tác ở Sài Gòn, Huy luôn tranh thủ ghé thăm Uyên. Lần đầu tiên ghé thăm Uyên, họ có được ba ngày bên nhau. Uyên kể hết mọi việc xảy ra trong những tháng ngày cô và Huy sống xa nhau. Cô kể về Lâm, Vy, và đám bạn bè. Uyên không hề giấu giếm tình cảm của cô và Lâm. Cô đưa cả nhật ký của mình cho Huy đọc. Uyên không muốn dối gạt Huy. Huy im lặng rất lâu, hút hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác. Uyên chờ đợi những gì tồi tệ nhất sẽ xảy ra. Cô biết rồi sẽ có giây phút này, sự đổ vỡ đang rình rập tình yêu của họ và sẵn sàng nổ tung bất cứ lúc nào. Uyên biết tình cảm này là do chính cô gây ra và phải chấp nhận hậu quả dù là tồi tệ nhất. Cuối cùng Huy cũng lên tiếng:
- Anh biết rõ mọi chuyện. Cũng không giấu em là anh đã đau đớn khổ sở vì sợ mất em. Cảm giác đó đã đày đọa anh từng ngày, từng giờ. Nhiều lúc anh tưởng mình có thể bỏ tất cả để ra ngoài đó với em. Anh đã lao vào công việc như một thằng điên, quậy phá tất cả những gì có thể. – Huy ốm lấy đầu một lúc rồi vuốt ngược mái tóc ra phía sau, nhìn thẳng vào mắt Uyên, - Anh giận tại sao chúng ta lại ở trong hoàn cảnh khắc nghiệt như vậy? Tại sao anh không có quyền chọn nơi mình muốn sống, chọn nơi mình muốn làm việc để anh được sống gần em? Tại sao anh phải xa em? Tại sao trong tình yêu của anh lại có kẻ thứ ba? Tại sao mùa hè đó em không về? Tại sao? Tại sao vậy?
- Huy, em đã giải thích với anh nhiều lần rồi mà! – Uyên bật khóc.
- Phải. Anh hiểu nguyên nhân em không về là chính đáng. Nhưng có ai chịu hiểu điều đó đâu. Gia đình anh, bạn bè anh có ai chịu hiểu cho hai chúng ta đâu. Họ cho rằng em muốn đùa giỡn với mọi người, muốn lấy anh ta để làm trò vui. Anh càng bênh vực cho em họ càng cho là thằng đàn ông mù quáng. Rồi chuyện đó qua đi chẳng bao lâu. Lâm lại xuất hiện. Thái độ của em càng làm cho mọi họ nghi ngờ hơn? Chuyện đến tai gia đình, anh khổ tâm lắm! Anh không muốn người mình yêu, mình tôn thờ lại bị người ta bè bỉu.
- Chính em đã gây ra mọi chuyện. Em đã làm khổ anh. - Uyên nức nở. – Nhưng mà em đã vứt bỏ tất cả, đã không giấu anh là em đã từng rung động trước Lâm. Nhờ trải qua chuyện này mà em nhận ra được một điều, người yêu em duy nhất chỉ có anh, không ai có thể thay thế anh được. Cho anh biết tất cả vì em không muốn dối gạt anh. Em muốn hai đứa mình làm lại từ đầu. Được không Huy? - Uyên ngước đôi mắt đẫm ướt nhìn Huy chờ đợi.
- Người ta hiểu lầm, nói không đúng về em, anh không để tâm. Anh tin em không dễ dàng thay đổi. Nhưng khi đọc xong cuốn nhật ký của em rồi, niềm tin của anh đổ nát. - Qua làn khói thuốc, Uyên thấy Huy xúc động mãnh liệt dù anh đang cố ghìm nén không muốn để lộ ra. Uyên xót xa tận đáy lòng khi Huy nói.- Lỗi ở anh một phần. Anh đã bao bọc em trong ánh hào quang của tình yêu quá lâu để rồi xa anh, em phải tự dò dẫm trên đường đời. Em vấp ngã đó chính là tại anh. - Huy ném điếu thuốc đang hút dở xuống đất, dùng mũi giày gí nát. - Anh vừa phát hiện, em không giống hình ảnh Uyên mà anh luôn tôn thờ. Dường như giữa chúng ta có một vết rạn ngay từ lúc đầu tiên yêu nhau, nhưng anh không biết.
Uyên nghẹn ngào không nói được lời nào. Uyên trông thật xác xơ như một con chim con vừa bị bão tố hất ra khỏi tổ. Uyên run rẩy cầm ly nước đưa lên miệng. Huy đau buốt trong lòng. Anh gỡ lấy cái ly đặt xuống bàn, giữ chặt hai tay Uyên trong tay mình. Anh cảm giác dường như mình đang cầm hai thỏi băng lạnh giá. Huy kéo Uyên gần mình hơn. Mắt Uyên đau đáu nhìn anh. Huy thở dài nói:
- Em đã không dối gạt anh, anh cũng không muốn làm người giả dối. Kể từ khi anh biết được chuyện giữa em và Lâm, anh đã cặp bồ với nhiều cô gái khác.
- Em biết. - Uyên gật đầu.- Bốn, năm cô gì đó. Bây giờ họ vẫn bám theo anh, vì anh chưa tỏ thái độ dứt khoát với họ.
- Em biết, sao vẫn im lặng?
- Em biết anh muốn trả thù em. Anh ghen.
- Đó chỉ là một phần.- Huy thừa nhận.- Phần còn lại anh muốn qua mấy cô gái đó, sẽ cố quên đi những gì đang vò xé mình. Nhưng vô dụng, trong lòng anh chỉ có em mà thôi. Em biết được điều đó không Uyên ?
- Em biết.- Uyên khẽ cười. – Em mong anh rộng lượng quên hết những chuyện cũ. Hai đứa mình bỏ qua hết lỗi lầm của nhau. Được không, Huy?
Huy bỏ tay Uyên ra. Anh im lặng. Uyên cũng lặng im chờ đợi. rất lâu Huy mới nói:
- Anh hứa với em sẽ cố gắng hết mình. Uyên hãy cho anh một thời gian để anh tìm lại những gì từ lâu anh đã bỏ quên, đã không hiểu được. Anh không muốn chúng ta tiếp tục sai lầm trong tình yêu cho đến khi chúng ta đi đến hôn nhân.
- Anh muốn bao lâu cũng được. – Uyên thở dài lau nước mắt. - Một năm, mười năm hay cả cuộc đời này để hiểu được nhau, bao lâu em cũng đợi. Chính em cũng phải tự mình tìm xem mình đã thật sự hiểu được anh và hiểu chính bản thân em chưa. Ngày nào chưa tìm ra vết rạn giữa chúng ta thì em vẫn phải trả giá cho sự nông nổi của mình.
- Sao cũng được. Miễn sao Uyên đừng hành hạ bản thân mình . – Huy choàng tay ôm đôi bờ vai nhỏ bé của người yêu. – Nhìn em khổ sở, anh không chịu nổi.
- Sau này em sẽ không như vậy nữa.
Uyên ngã đầu vào vai Huy. Họ tựa má vào nhau. Cô đưa tay sờ cạnh hàm sắc góc của người yêu. Uyên cảm nhận được những sợi râu lún phún đâm vào lòng bàn tay mình. Uyên đã lại có Huy. Lòng Uyên ấm lại. Bao âu lo trĩu lòng trong phút giây chợt tan biến. Uyên mơ màng:
- Huy ơi, còn bây giờ ta sẽ ra sao?
- Anh hứa lúc nào mình được sống gần nhau, anh sẽ đem lại niềm vui cho em như lúc mình còn đi học.
- Thật hạnh phúc! Hạnh phúc đơn giản mà khó nhận ra được.
- Bây giờ em muốn đi đâu chơi?
- Mình đi khiêu vũ đi! – Uyên cười thật tươi. – Mình sẽ đoạt giải thưởng đêm nay như đã đoạt ở vũ hội của trường lần đầu tiên quen nhau. Anh nhớ không?
Huy cười với cô.
- Vậy mình đi đi!
Ba ngày trôi qua, Huy về Phan Thiết. Uyên cảm thấy mình bắt đầu bị những lo sợ mơ hồ hành hạ. Rồi mỗi lần Huy đến thăm cô. Linh cảm thấy mất Huy ngày càng hiện rõ, dù gặp nhau cả hai đều vui vẻ. Uyên không dám viết thư kể cho Vy. Cô sợ Vy lo lắng vô ích ảnh hưởng đến chuyện học hành. Vy nói đúng, không ai có thể giúp cô vào lúc này trừ bản thân cô. Không thể mất Huy – đó là quyết tâm của Uyên. Đợt thực tập chấm dứt. Uyên được nghỉ phép một tuần. Uyên không về nhà mà quyết định đi Phan Thiết thăm Huy.
· * *
Uyên hẹn Huy ra đón cô ở bến xe Phan Thiết. Xe chưa dừng hẳn, Uyên đã thấy Huy ngồi trên xe máy vẫy tay chào. Uyên cười đáp lại. Uyên xuống xe, đưa hành lý cho Huy. Cô cười tươi:
- Cám ơn anh đã nhiệt tình đến đón Uyên!
- Cám ơn em đã đến thăm anh !
Cả hai cười khì. Uyên trèo lên ngồi phía sau, vòng tay ôm lấy Huy. Cô tựa cằm lên vai Huy hỏi:
- Mình đi đâu, hở anh?
- Về nhà anh.
- Ừ, em có mua ít quà biếu hai bác và các anh chị. Nhưng mà em ngại chuyện lần trước quá.
- Chuyện đã xảy ra rồi, chỉ cần Uyên hết lòng chắc ba mẹ anh không đến nỗi cố chấp đâu.
- Em sẽ cố lấy lại những gì đã mất, cố hết sức làm hai bác vui lòng.
- Ừ, vậy mình về nhà!
Nhà Huy ở vùng ngoại ô nằm trên đường quốc lộ. Uyên thích thú nhìn ruộng nho đang ra lá. Những cánh đồng nho bạt ngàn. Nhà Huy có đến gần năm héc ta nho. Anh từng kể cho cô nghe mùa khô nước bơm không tới phải gánh nước từ giếng lên tưới từng gốc nho. Anh và gia đình chăm sóc vất vả lắm. Vai anh chai hết vì gánh nước. Nhớ đến đó, bất giác Uyên đưa tay sờ vai Huy. Huy không hiểu cô định làm gì, quay lại hỏi:
- Gì đó em?
- Không có gì.- Uyên cười, nói trớ đi. – Em muốn xem anh ốm hay mập lên mà.
Hai ngưòi trò chuyện vui vẻ đến tận nhà. Vào đến cổng. Uyên đã thấy ba và mẹ Huy đang ngồi đợi. Uyên vội chào ông bà. Ba Huy cười:
- Uyên đó hả, thằng Huy nói hôm nay cháu hẹn xuống chơi nên hai bác ở nhà chờ cháu.
- Con cám ơn hai bác!
- Cháu ở chơi được bao lâu, hả Uyên ?
- Dạ, được năm ngày. Sau đó cháu trở lại Sài Gòn để cùng cả lớp đi Hà Nội để chuẩn bị nhận bằng tốt nghiệp.
- Cháu không về thăm nhà sao ? - Mẹ Huy hỏi.
- Dạ, không. Đường xa quá ! – Uyên lễ phép. – Lên đây chơi rồi, con không đủ thời gian trở về thăm nhà.
- Ừ, xa thật. - Mẹ Huy chép miệng. - Nhớ lần bác với ba thằng Huy xuống nhà cháu. Sao mà xa thế !
Uyên ngượng ngùng cúi mặt. Huy thấy vậy liền nhăn mặt khó chịu với mẹ. Ba Huy lên tiếng :
- Đừng nhắc chuyện cũ nữa. Cháu Uyên đi đường xa chắc đã mệt, bà đưa cháu về phòng, chỉ chỗ cho cháu rửa mặt mũi, rồi còn ăn cơm.
Mẹ Huy nghe lời đứng dậy, rồi bảo :
- Đi theo bác, bác chuẩn bị phòng cho cháu rồi đó.
- Dạ, cháu làm phiền bác quá !
- Có gì đâu. Dù sao cháu cũng là bạn của thằng Huy.
Uyên nhìn Huy cầu cứu. Huy mỉm cười động viên cô. Uyên mang hành lý theo mẹ Huy vào trong.
Năm ngày ở Phan Thiết, Uyên được đối xử như thượng khách. Chính vì vậy mà Uyên luôn cảm thấy bất an. Cô không tìm được tình cảm thân thiện ở ba, mẹ và gia đình Huy như lúc trước. Những gì Uyên nhận được ở họ là sự lịch sự tinh tế. Uyên biết mùa hè năm trước cô không về nhà như đã hẹn vô tình xúc phạm lòng tự trọng của họ. Đến bây giờ họ vẫn chưa tha thứ cho cô. Không biết làm sao hơn, cô cố gắng đối xử với mọi người trong nhà Huy bằng tình cảm chân thành nhất mà cô có thể. Chỉ mong sau này, khi tiến tới hôn nhân, ba mẹ Huy sẽ thay đổi, sẽ lại thương yêu cô như xưa. Huy lúc thì đưa Uyên đi thăm thắng cảnh của Phan Thiết, khi thì đi chơi với bạn bè của anh. Buổi tối rành rỗi hai người cùng nhau ra căn chòi canh giữa ruộng nho để cùng ngắm trăng trò chuyện. Đề tài thường xuyên của hai người thường là Vy, Uyên kể cho Huy nghe những trò nghịch ngợm của Vy, kể về mối quan hệ bạn bè kỳ lạ của “lũ chim chóc”. Huy thường thích thú gợi chuyện để Uyên kể về những chuyến đi chơi của cô và Vy. Dường như hai người tìm được một đề tài chung vui thích đó là Vy. Uyên vui miệng kể lại chuyện Vy đưa tiền và bày cách cô cho đưa cho Huy tết năm anh về Rạch Giá chơi, Huy phì cười:
- Anh không ngờ cô bé phá như tiểu quỷ đó lại tinh tế vậy.
- Anh đừng có coi thường. Vy ngoài mặt ngang bướng, ồn ào vậy nhưng bên trong nhạy cảm, tinh tế lắm. Nhiều khi em cũng không biết là mình có hiểu được Vy không nữa đó.
- Ghê vậy! – Huy cười vuốt tóc ngưòi yêu. - Nếu có dịp anh sẽ thử tìm hiểu con người thật của Vy xem như thế nào.
- Chỉ sợ Huy nó lật tẩy anh trước mà thôi.
Cả hai phá lên cười. Huy ôm siết Uyên vào long. Họ lại thủ thỉ vô số chuyện của tình yêu
Ba tháng Uyên thực tập ở Viện Quân Y 175, mỗi lần đi công tác ở Sài Gòn, Huy luôn tranh thủ ghé thăm Uyên. Lần đầu tiên ghé thăm Uyên, họ có được ba ngày bên nhau. Uyên kể hết mọi việc xảy ra trong những tháng ngày cô và Huy sống xa nhau. Cô kể về Lâm, Vy, và đám bạn bè. Uyên không hề giấu giếm tình cảm của cô và Lâm. Cô đưa cả nhật ký của mình cho Huy đọc. Uyên không muốn dối gạt Huy. Huy im lặng rất lâu, hút hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác. Uyên chờ đợi những gì tồi tệ nhất sẽ xảy ra. Cô biết rồi sẽ có giây phút này, sự đổ vỡ đang rình rập tình yêu của họ và sẵn sàng nổ tung bất cứ lúc nào. Uyên biết tình cảm này là do chính cô gây ra và phải chấp nhận hậu quả dù là tồi tệ nhất. Cuối cùng Huy cũng lên tiếng:
- Anh biết rõ mọi chuyện. Cũng không giấu em là anh đã đau đớn khổ sở vì sợ mất em. Cảm giác đó đã đày đọa anh từng ngày, từng giờ. Nhiều lúc anh tưởng mình có thể bỏ tất cả để ra ngoài đó với em. Anh đã lao vào công việc như một thằng điên, quậy phá tất cả những gì có thể. – Huy ốm lấy đầu một lúc rồi vuốt ngược mái tóc ra phía sau, nhìn thẳng vào mắt Uyên, - Anh giận tại sao chúng ta lại ở trong hoàn cảnh khắc nghiệt như vậy? Tại sao anh không có quyền chọn nơi mình muốn sống, chọn nơi mình muốn làm việc để anh được sống gần em? Tại sao anh phải xa em? Tại sao trong tình yêu của anh lại có kẻ thứ ba? Tại sao mùa hè đó em không về? Tại sao? Tại sao vậy?
- Huy, em đã giải thích với anh nhiều lần rồi mà! – Uyên bật khóc.
- Phải. Anh hiểu nguyên nhân em không về là chính đáng. Nhưng có ai chịu hiểu điều đó đâu. Gia đình anh, bạn bè anh có ai chịu hiểu cho hai chúng ta đâu. Họ cho rằng em muốn đùa giỡn với mọi người, muốn lấy anh ta để làm trò vui. Anh càng bênh vực cho em họ càng cho là thằng đàn ông mù quáng. Rồi chuyện đó qua đi chẳng bao lâu. Lâm lại xuất hiện. Thái độ của em càng làm cho mọi họ nghi ngờ hơn? Chuyện đến tai gia đình, anh khổ tâm lắm! Anh không muốn người mình yêu, mình tôn thờ lại bị người ta bè bỉu.
- Chính em đã gây ra mọi chuyện. Em đã làm khổ anh. - Uyên nức nở. – Nhưng mà em đã vứt bỏ tất cả, đã không giấu anh là em đã từng rung động trước Lâm. Nhờ trải qua chuyện này mà em nhận ra được một điều, người yêu em duy nhất chỉ có anh, không ai có thể thay thế anh được. Cho anh biết tất cả vì em không muốn dối gạt anh. Em muốn hai đứa mình làm lại từ đầu. Được không Huy? - Uyên ngước đôi mắt đẫm ướt nhìn Huy chờ đợi.
- Người ta hiểu lầm, nói không đúng về em, anh không để tâm. Anh tin em không dễ dàng thay đổi. Nhưng khi đọc xong cuốn nhật ký của em rồi, niềm tin của anh đổ nát. - Qua làn khói thuốc, Uyên thấy Huy xúc động mãnh liệt dù anh đang cố ghìm nén không muốn để lộ ra. Uyên xót xa tận đáy lòng khi Huy nói.- Lỗi ở anh một phần. Anh đã bao bọc em trong ánh hào quang của tình yêu quá lâu để rồi xa anh, em phải tự dò dẫm trên đường đời. Em vấp ngã đó chính là tại anh. - Huy ném điếu thuốc đang hút dở xuống đất, dùng mũi giày gí nát. - Anh vừa phát hiện, em không giống hình ảnh Uyên mà anh luôn tôn thờ. Dường như giữa chúng ta có một vết rạn ngay từ lúc đầu tiên yêu nhau, nhưng anh không biết.
Uyên nghẹn ngào không nói được lời nào. Uyên trông thật xác xơ như một con chim con vừa bị bão tố hất ra khỏi tổ. Uyên run rẩy cầm ly nước đưa lên miệng. Huy đau buốt trong lòng. Anh gỡ lấy cái ly đặt xuống bàn, giữ chặt hai tay Uyên trong tay mình. Anh cảm giác dường như mình đang cầm hai thỏi băng lạnh giá. Huy kéo Uyên gần mình hơn. Mắt Uyên đau đáu nhìn anh. Huy thở dài nói:
- Em đã không dối gạt anh, anh cũng không muốn làm người giả dối. Kể từ khi anh biết được chuyện giữa em và Lâm, anh đã cặp bồ với nhiều cô gái khác.
- Em biết. - Uyên gật đầu.- Bốn, năm cô gì đó. Bây giờ họ vẫn bám theo anh, vì anh chưa tỏ thái độ dứt khoát với họ.
- Em biết, sao vẫn im lặng?
- Em biết anh muốn trả thù em. Anh ghen.
- Đó chỉ là một phần.- Huy thừa nhận.- Phần còn lại anh muốn qua mấy cô gái đó, sẽ cố quên đi những gì đang vò xé mình. Nhưng vô dụng, trong lòng anh chỉ có em mà thôi. Em biết được điều đó không Uyên ?
- Em biết.- Uyên khẽ cười. – Em mong anh rộng lượng quên hết những chuyện cũ. Hai đứa mình bỏ qua hết lỗi lầm của nhau. Được không, Huy?
Huy bỏ tay Uyên ra. Anh im lặng. Uyên cũng lặng im chờ đợi. rất lâu Huy mới nói:
- Anh hứa với em sẽ cố gắng hết mình. Uyên hãy cho anh một thời gian để anh tìm lại những gì từ lâu anh đã bỏ quên, đã không hiểu được. Anh không muốn chúng ta tiếp tục sai lầm trong tình yêu cho đến khi chúng ta đi đến hôn nhân.
- Anh muốn bao lâu cũng được. – Uyên thở dài lau nước mắt. - Một năm, mười năm hay cả cuộc đời này để hiểu được nhau, bao lâu em cũng đợi. Chính em cũng phải tự mình tìm xem mình đã thật sự hiểu được anh và hiểu chính bản thân em chưa. Ngày nào chưa tìm ra vết rạn giữa chúng ta thì em vẫn phải trả giá cho sự nông nổi của mình.
- Sao cũng được. Miễn sao Uyên đừng hành hạ bản thân mình . – Huy choàng tay ôm đôi bờ vai nhỏ bé của người yêu. – Nhìn em khổ sở, anh không chịu nổi.
- Sau này em sẽ không như vậy nữa.
Uyên ngã đầu vào vai Huy. Họ tựa má vào nhau. Cô đưa tay sờ cạnh hàm sắc góc của người yêu. Uyên cảm nhận được những sợi râu lún phún đâm vào lòng bàn tay mình. Uyên đã lại có Huy. Lòng Uyên ấm lại. Bao âu lo trĩu lòng trong phút giây chợt tan biến. Uyên mơ màng:
- Huy ơi, còn bây giờ ta sẽ ra sao?
- Anh hứa lúc nào mình được sống gần nhau, anh sẽ đem lại niềm vui cho em như lúc mình còn đi học.
- Thật hạnh phúc! Hạnh phúc đơn giản mà khó nhận ra được.
- Bây giờ em muốn đi đâu chơi?
- Mình đi khiêu vũ đi! – Uyên cười thật tươi. – Mình sẽ đoạt giải thưởng đêm nay như đã đoạt ở vũ hội của trường lần đầu tiên quen nhau. Anh nhớ không?
Huy cười với cô.
- Vậy mình đi đi!
Ba ngày trôi qua, Huy về Phan Thiết. Uyên cảm thấy mình bắt đầu bị những lo sợ mơ hồ hành hạ. Rồi mỗi lần Huy đến thăm cô. Linh cảm thấy mất Huy ngày càng hiện rõ, dù gặp nhau cả hai đều vui vẻ. Uyên không dám viết thư kể cho Vy. Cô sợ Vy lo lắng vô ích ảnh hưởng đến chuyện học hành. Vy nói đúng, không ai có thể giúp cô vào lúc này trừ bản thân cô. Không thể mất Huy – đó là quyết tâm của Uyên. Đợt thực tập chấm dứt. Uyên được nghỉ phép một tuần. Uyên không về nhà mà quyết định đi Phan Thiết thăm Huy.
· * *
Uyên hẹn Huy ra đón cô ở bến xe Phan Thiết. Xe chưa dừng hẳn, Uyên đã thấy Huy ngồi trên xe máy vẫy tay chào. Uyên cười đáp lại. Uyên xuống xe, đưa hành lý cho Huy. Cô cười tươi:
- Cám ơn anh đã nhiệt tình đến đón Uyên!
- Cám ơn em đã đến thăm anh !
Cả hai cười khì. Uyên trèo lên ngồi phía sau, vòng tay ôm lấy Huy. Cô tựa cằm lên vai Huy hỏi:
- Mình đi đâu, hở anh?
- Về nhà anh.
- Ừ, em có mua ít quà biếu hai bác và các anh chị. Nhưng mà em ngại chuyện lần trước quá.
- Chuyện đã xảy ra rồi, chỉ cần Uyên hết lòng chắc ba mẹ anh không đến nỗi cố chấp đâu.
- Em sẽ cố lấy lại những gì đã mất, cố hết sức làm hai bác vui lòng.
- Ừ, vậy mình về nhà!
Nhà Huy ở vùng ngoại ô nằm trên đường quốc lộ. Uyên thích thú nhìn ruộng nho đang ra lá. Những cánh đồng nho bạt ngàn. Nhà Huy có đến gần năm héc ta nho. Anh từng kể cho cô nghe mùa khô nước bơm không tới phải gánh nước từ giếng lên tưới từng gốc nho. Anh và gia đình chăm sóc vất vả lắm. Vai anh chai hết vì gánh nước. Nhớ đến đó, bất giác Uyên đưa tay sờ vai Huy. Huy không hiểu cô định làm gì, quay lại hỏi:
- Gì đó em?
- Không có gì.- Uyên cười, nói trớ đi. – Em muốn xem anh ốm hay mập lên mà.
Hai ngưòi trò chuyện vui vẻ đến tận nhà. Vào đến cổng. Uyên đã thấy ba và mẹ Huy đang ngồi đợi. Uyên vội chào ông bà. Ba Huy cười:
- Uyên đó hả, thằng Huy nói hôm nay cháu hẹn xuống chơi nên hai bác ở nhà chờ cháu.
- Con cám ơn hai bác!
- Cháu ở chơi được bao lâu, hả Uyên ?
- Dạ, được năm ngày. Sau đó cháu trở lại Sài Gòn để cùng cả lớp đi Hà Nội để chuẩn bị nhận bằng tốt nghiệp.
- Cháu không về thăm nhà sao ? - Mẹ Huy hỏi.
- Dạ, không. Đường xa quá ! – Uyên lễ phép. – Lên đây chơi rồi, con không đủ thời gian trở về thăm nhà.
- Ừ, xa thật. - Mẹ Huy chép miệng. - Nhớ lần bác với ba thằng Huy xuống nhà cháu. Sao mà xa thế !
Uyên ngượng ngùng cúi mặt. Huy thấy vậy liền nhăn mặt khó chịu với mẹ. Ba Huy lên tiếng :
- Đừng nhắc chuyện cũ nữa. Cháu Uyên đi đường xa chắc đã mệt, bà đưa cháu về phòng, chỉ chỗ cho cháu rửa mặt mũi, rồi còn ăn cơm.
Mẹ Huy nghe lời đứng dậy, rồi bảo :
- Đi theo bác, bác chuẩn bị phòng cho cháu rồi đó.
- Dạ, cháu làm phiền bác quá !
- Có gì đâu. Dù sao cháu cũng là bạn của thằng Huy.
Uyên nhìn Huy cầu cứu. Huy mỉm cười động viên cô. Uyên mang hành lý theo mẹ Huy vào trong.
Năm ngày ở Phan Thiết, Uyên được đối xử như thượng khách. Chính vì vậy mà Uyên luôn cảm thấy bất an. Cô không tìm được tình cảm thân thiện ở ba, mẹ và gia đình Huy như lúc trước. Những gì Uyên nhận được ở họ là sự lịch sự tinh tế. Uyên biết mùa hè năm trước cô không về nhà như đã hẹn vô tình xúc phạm lòng tự trọng của họ. Đến bây giờ họ vẫn chưa tha thứ cho cô. Không biết làm sao hơn, cô cố gắng đối xử với mọi người trong nhà Huy bằng tình cảm chân thành nhất mà cô có thể. Chỉ mong sau này, khi tiến tới hôn nhân, ba mẹ Huy sẽ thay đổi, sẽ lại thương yêu cô như xưa. Huy lúc thì đưa Uyên đi thăm thắng cảnh của Phan Thiết, khi thì đi chơi với bạn bè của anh. Buổi tối rành rỗi hai người cùng nhau ra căn chòi canh giữa ruộng nho để cùng ngắm trăng trò chuyện. Đề tài thường xuyên của hai người thường là Vy, Uyên kể cho Huy nghe những trò nghịch ngợm của Vy, kể về mối quan hệ bạn bè kỳ lạ của “lũ chim chóc”. Huy thường thích thú gợi chuyện để Uyên kể về những chuyến đi chơi của cô và Vy. Dường như hai người tìm được một đề tài chung vui thích đó là Vy. Uyên vui miệng kể lại chuyện Vy đưa tiền và bày cách cô cho đưa cho Huy tết năm anh về Rạch Giá chơi, Huy phì cười:
- Anh không ngờ cô bé phá như tiểu quỷ đó lại tinh tế vậy.
- Anh đừng có coi thường. Vy ngoài mặt ngang bướng, ồn ào vậy nhưng bên trong nhạy cảm, tinh tế lắm. Nhiều khi em cũng không biết là mình có hiểu được Vy không nữa đó.
- Ghê vậy! – Huy cười vuốt tóc ngưòi yêu. - Nếu có dịp anh sẽ thử tìm hiểu con người thật của Vy xem như thế nào.
- Chỉ sợ Huy nó lật tẩy anh trước mà thôi.
Cả hai phá lên cười. Huy ôm siết Uyên vào long. Họ lại thủ thỉ vô số chuyện của tình yêu
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)