KHÓI
Một làn khói nhỏ
Trốn chiều bay đi
Khói ơi, nhớ nhé
Ru em trở về...
Dù ngày đã muộn
Chóng tàn cuộc chơi
Nắng mưa rượt đuổi,
Sắc đào úa phai
Dù không còn ai
Nhóm hồng bếp cũ
Áo không xanh nữa,
Ước thề lãng quên
Ôi, cõi mông mênh
Khói về đâu vậy
Có cùng tóc mây
Níu mùa xuân lại?
Có cùng hoa trái
Vọng đến thẳm cùng
Đường em -cạm bẫy
Bốn bề biết không ?...
Tạm biệt Đà Lạt
Vẫy tay từ giã núi đồi
Chào căn gác chứa chân người lãng du
Chào cô gái trẻ Kơ –tu
Trĩu lưng vượt dốc khi mù chưa tan
Chào bao điện các phế hoang ,
Mãi rêu như ngẫm lụi tàn bởi đâu
Chào muôn hoa trái thắm màu
Buồn vui bên kẻ dãi dầu nắng mưa
Và thông tỏa bóng già nua
Vẫn reo dẫu ngấm chát chua đã nhiều
Thẳng ngay dẫu lắm búa rìu ,
Bạc tiền vẫn cứ gây nhiều trái oan…
NHỚ XUÂN QUỲNH
Nếu một ngày
Quỳnh thức dậy
Thấy mình là giọt nước trong
Trên dòng sóng nổi
Nếu một ngày
Quỳnh thức dậy
Thấy mình là hạt muối
Nằm phơi bờ bãi lặng mênh mông
Có nghe một người
Biết yêu dòng sông
Thắm mối tình biển mặn…
Có nghe một người
Buông tóc rối
Thả hồn mình ra khơi
Chờ mong ai đó
rất xa
cười…
Điều gì
Day dứt trong tôi?
Như trái khô một lần rơi
Vào nước mắt …
Như bờ môi xưa
Run rẩy bao bí mật
dấu môi đời…
Như một người
Đem hoa tươi
gửi người trăn trở…
“Nếu ngày mai
Em không làm thơ nữa…” *
Bao lòng thuyền rạn vỡ như tôi?
Sông . Như đêm nào
Lại mang sợi tóc lẻ loi,
Tìm trái khô
Biết nhỏ
Nước -mắt -người !…
*Thơ Xuân Quỳnh
HUYỀN QUANG
Côn Sơn -chiều không mưa
Khói sương mờ mịt lạnh
Sư già quét lá khô
Ủ gốc cho hoa ấm
Đã xa thời cay đắng
Thi phi với lọc lừa
Chặt đứt dây bìm sắn
Mặc gió thổi mây đưa
Đã chẳng màng áo Tổ
Quên hết nghĩa lý Thiền
Bỏ kinh vào tay áo
Nâng sáo thổi hồn nhiên
Rằng ai ngoài muôn dặm
Có nghe cúc rộ vàng
Sư còn gom ủ lá ,
Hương ngát trời –thu sang !
Thương em đời cát bụi
Hiểu chăng ý hoa vàng
Bụi mai về cát bụi,
Tình hoa vẫn miên mang
Anh nửa đời dong ruổi
Biết đâu bến mê lầm
Biết đâu “ hoành ngọc địch
Minh nguyệt mãn hung thâm…”*
*Tạm dịch: (Lan can ) nâng sáo thổi
Trăng sáng đầy cõi tâm…
(Thơ thiền đời Trần )
::
GỬI EM…
Bầy cá bị đưa vào siêu thị
Tôi biết tin khi ngồi nơi cửa hẹp
Đợi em
Em, cô gái với đôi kính đen
Áo pull, quần jean, tóc ngắn …
Ở đấy
Có gì như thắm
Như tươi…
Đêm nay- những ai hôn bờ môi
Vuốt tơ tóc ấy ?
Ơi, bầy cá nhởn nhơ
Theo dòng chảy
Chắc không lường hết phận mình
Có ngày vướng lưới giăng ,
Mắc câu thép nhọn …
Ơi, bạc tiền đánh rơi phẩm hạnh
Bán mua bia bọt nói cười
Cớ gì cứ cay mắt tôi ?
Ngẫm cạn cùng
Em phải về thôi
Chuyện áo cơm không thể nhờ son phấn
Nhìn kỹ tay người cần mẫn ,
Xét suy
Nên sống thế nào…
Ơi – Những cô gái chốn đèn màu
Bầy cá lúc nãy
Đã chết …
Muộn
Ngày ấy
Trả câu thơ .Em đi…
Sự thật đột ngột hiện ra trần trụi
Căn hộ mười hai mét vuông,
Bốn bức tường ám khói
Hôm nào em bảo màu mây
Sự thật ngày ấy tôi mới hay
Tổ tò vò khuất nơi kẽ cửa
Đêm đêm côn trùng cựa mình trăn trở,
Đợi mùa tiết đổi thay
Sự thật
Sau ngày ấy tôi mới hay
Thiếu phụ trong căn hộ bên
Có đôi mắt phiền muộn
Mỗi chiều
Nàng như mặt trời lịm xuống
Thầm che giấu nỗi lòng mình …
Ngày ấy đã đôi năm
Vuông nhà buồn tẻ , lặng thinh
Như tổ tò vò trống huơ
Bám khe cửa hỏng
Chiều nay
Thềm bên thôi quạnh
Bỗng tim nhói một điều gì…
Bùi Thụy Đào Nguyên

:: Những bài thơ trang này đã thơ đưa vào TV ::