Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Tuổi xuân .Bùi Thuy Đào Nguyên

33 trả lời, 4.200 lượt xem — Trang 1 / 2
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-28 06:14:41tinlun>

 
Tuổi xuân
 
Xót xa nhìn cam rụng
Nước hiu buồn cuốn đi
Lòng như trái khô mật ,
Hanh hao mộng xuân thì
 
Anh- cuối rừng nằm lại
Đẹp mãi màu thanh xuân
Em- quang gánh bên sông
Trĩu thêm bao gió bụi
 
Có lắm chiều sương khói
Cố tìm hình bóng nhau
Chỉ thấy cánh chim chao,
Đợi mùa xanh trở lại
 
Và thầm mong cây trái
Con thơ chóng lớn nhiều
Dù tóc người dầu dãi ,
Chẳng còn xanh bao nhiêu …

 Bùi Thụy Đào Nguyên
 
 

Quýt
 
Anh đi quýt  vừa mượt lá
Bấm tay, trái đã bốn mùa
Không biết xứ người xa lạ,
Anh còn nhớ đến vườn xưa
 
Lắm lúc em nằm thao thức
Ôm con  lòng nghĩ đến anh
Ngắm trẻ giống cha như đúc ,
Buồn như quít rụng quanh đầm
 
Buồn như mùng xanh ngày cưới
Vá đi, vá lại mấy lần
Đêm đêm cuộn tròn thay gối,
Mơ về ngày cũ bên anh
 
Sáng nay quýt hồng chín rộ
Toả bao hương trái thơm nồng
Muốn hái làm quà... lại sợ,
Biết “ người ấy ’’ có vui không ?…
 
   Bùi Thụy Đào Nguyên
  :: 2 bài thơ đưa vào TV ::
inlun
Đăng nhập để trả lời
0
Chào tilun nha. chào mừng bạn đến với vườn thơ nhỏ của VNTQ nha...Cho bn hỏi nhỏ Bùi Thuỵ Đaò Nguyên = tilun hả, nếu đúng thì đi đúng nhà rùi còn không phải thì có room thơ sưu tầm sát vách đó, cảm ơn tilun đã cho mọi người đọc những bài thơ hay!
Thân mến!


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
Thân chào bạn Băng Nguyệt ,
 
Mình rất vui vì đã được bạn chú ý đến 2 bài thơ "xàm xí " của mình. Mình rất mong khi đến với diễn đàn sẽ được học hỏi nhiều hơn... Nhận mình là bạn nhé? Thân qúi
mail của mình : rongxanhag@yahoo.com
Đăng nhập để trả lời
0
Oh chào rongxanhag nha... rất vui được rongxanhag đóng góp những dòng thơ hay nà.... sẽ trò chuyện tiếp sau nà....bn phải đi mần rùi...weocom lần nữa nha(Sao nhiều nick thế[8|]Nhớ sao hết đây hih)


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-13 02:09:16rongxanhag>
 vườn xưa
 
Về thăm lại mảnh vườn xưa ,
Bâng khuâng trước phố lớn vừa ngổn ngang
Chạnh lòng nhớ những mùa cam
Bóng ai quang gánh sang ngang sông dài …


Giờ sông cũng đã lấp bồi ,
Tóc tơ sao vẫn  rối bời sớm trưa
Mỗi lần lầm tưởng sóng khua ,
Nằm thao thức sợ trái chua rụng thầm..
                                   
   Bùi Thụy Đào Nguyên
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-29 22:50:15rongxanhag>


KHÓI
 
Một làn khói nhỏ
Trốn chiều bay đi
Khói ơi, nhớ nhé
Ru em trở về...
 
Dù ngày đã muộn
Chóng tàn cuộc chơi
Nắng mưa rượt đuổi,
Sắc đào úa phai
 
Dù không còn ai
Nhóm hồng bếp cũ
Áo không xanh nữa,
Ước thề lãng quên
 
Ôi, cõi mông mênh
Khói về đâu vậy
Có cùng tóc mây
Níu mùa xuân lại?
 
Có cùng hoa trái
Vọng đến thẳm cùng
Đường em -cạm bẫy
Bốn bề biết không ?...
 
            
 
Tạm biệt Đà Lạt
 
Vẫy tay từ giã núi đồi
Chào căn gác chứa chân người lãng du
Chào cô gái trẻ Kơ –tu
Trĩu lưng vượt dốc khi mù chưa tan
Chào bao điện các phế hoang ,
Mãi rêu như ngẫm lụi tàn bởi đâu
Chào muôn hoa trái thắm màu
Buồn vui bên kẻ dãi dầu nắng mưa
Và thông tỏa bóng già nua
Vẫn reo dẫu ngấm chát chua đã nhiều
Thẳng ngay dẫu lắm búa rìu ,
Bạc tiền vẫn cứ gây nhiều trái oan…
             
                  
 
NHỚ XUÂN QUỲNH
 
Nếu một ngày
Quỳnh thức dậy
Thấy mình là giọt nước trong
Trên dòng sóng nổi
 
Nếu một ngày
Quỳnh thức dậy
Thấy mình là hạt muối
Nằm phơi bờ bãi lặng mênh mông
 
Có nghe một người
Biết yêu  dòng sông
Thắm mối tình biển mặn…
 
Có nghe một người
Buông tóc rối
Thả hồn mình ra khơi
Chờ mong ai đó
rất xa
cười…
 
Điều gì
Day dứt trong tôi?
Như trái khô một lần rơi
Vào nước mắt …
Như bờ môi xưa
Run rẩy bao bí mật
dấu môi đời…
Như một người
Đem hoa tươi
gửi người trăn trở…
 
“Nếu ngày mai
Em không làm thơ nữa…” *
 Bao lòng thuyền rạn vỡ như tôi?
 
Sông . Như đêm nào
Lại mang sợi tóc lẻ loi,
Tìm trái khô
Biết nhỏ
Nước -mắt -người !… 
            
 
*Thơ Xuân Quỳnh
 
HUYỀN QUANG

Côn Sơn -chiều không mưa
Khói sương mờ mịt lạnh
Sư già quét lá khô
Ủ gốc cho hoa ấm
 
Đã xa thời cay đắng 
Thi phi với lọc lừa
Chặt đứt dây bìm sắn
Mặc gió thổi mây đưa
 
Đã chẳng màng áo Tổ
Quên hết nghĩa lý Thiền
Bỏ kinh vào tay áo
Nâng sáo thổi hồn nhiên 
 
Rằng ai ngoài muôn dặm
Có nghe cúc rộ vàng
Sư còn gom ủ lá ,
Hương ngát trời –thu sang !
 
Thương em đời cát bụi
Hiểu chăng ý hoa vàng
Bụi mai về cát bụi,
Tình hoa vẫn miên mang
 
Anh nửa đời dong ruổi
Biết đâu bến mê lầm
Biết đâu “ hoành ngọc địch
Minh nguyệt mãn hung thâm…”*
            
 
 
*Tạm dịch: (Lan can ) nâng sáo thổi
                  Trăng sáng đầy cõi tâm…
                                  (Thơ thiền đời Trần )
::
 

GỬI  EM…
 
Bầy cá bị đưa vào siêu thị
Tôi biết tin khi ngồi nơi cửa hẹp
Đợi em
 
Em, cô gái với đôi kính đen
Áo pull, quần jean, tóc ngắn …
Ở đấy
Có gì như thắm
Như tươi…
Đêm nay- những ai hôn bờ môi
Vuốt tơ tóc ấy ?
 
Ơi, bầy cá nhởn nhơ
Theo dòng chảy
Chắc không lường hết phận mình
Có ngày vướng lưới giăng ,
Mắc câu thép nhọn …
 
Ơi, bạc tiền đánh rơi phẩm  hạnh
Bán mua bia bọt nói cười
Cớ gì cứ cay mắt tôi ?
 
Ngẫm cạn cùng
Em phải về thôi
Chuyện áo cơm không thể nhờ son phấn
Nhìn kỹ tay người cần mẫn  ,
Xét suy
Nên sống thế nào…
 
Ơi – Những cô gái chốn đèn màu
Bầy cá lúc nãy
Đã chết …
 
                 
 
Muộn
 
Ngày ấy
Trả câu thơ .Em đi…
 
Sự thật đột ngột hiện ra trần trụi
Căn hộ mười hai mét vuông,
Bốn bức tường ám khói
Hôm nào em bảo màu mây
 
Sự thật ngày ấy tôi mới hay
Tổ tò vò khuất nơi kẽ cửa
Đêm đêm côn trùng cựa mình trăn trở,
Đợi mùa tiết đổi thay
 
Sự thật
Sau ngày ấy tôi mới hay
Thiếu phụ trong căn hộ bên
Có đôi mắt phiền muộn
Mỗi chiều
Nàng như mặt trời lịm xuống
Thầm che giấu nỗi lòng mình …
 
Ngày ấy đã đôi năm
Vuông nhà buồn tẻ , lặng thinh
Như tổ tò vò trống huơ
Bám khe cửa hỏng
 
Chiều nay
Thềm bên thôi quạnh
Bỗng tim nhói một điều gì…
 
  Bùi Thụy Đào Nguyên 
 
 
 
 :: Những bài thơ trang này đã thơ đưa vào TV ::
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-07 13:48:25Nguyên Đỗ>
ND bây giờ cũng chính thức hoan nghênh đón Bùi Thụy Đào Nguyên = Rồng Xanh AG (An Giang) = tinlun nha! 

Người đâu dáng đẹp tên hay
Lời thơ tao nhã, văn say hồn người
Tới đây thì ở đây chơi
Văn thơ thi phú tuyệt vời khó quên

Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Anh Ng. Đỗ thân kính ,
 
Em rất vui vì được anh chị quản lý diễn đàn động viên. Em sẽ cố gắng hơn. Chúc anh vui khoẻ, có nhiều sáng tác mới. BTDN
 
T/b : Nếu em cần sửa đôi chữ trong bài đã đăng , em phải làm sao?
Đăng nhập để trả lời
0
T/b : Nếu em cần sửa đôi chữ trong bài đã đăng , em phải làm sao?

 
Nếu cần sửa em vào chữ sửa đó, bấm chuột sào sửa nội dung rùi gửi đi như post bài bình thường á...Chúc thành công nha.
 


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-13 02:16:41rongxanhag>

 
TỰ KHÚC

Ngày lại ngày
Tôi nơi vỉa hè
Mời gọi bán mua bên dòng tất bật
Trước vô số sắc màu , âm thanh hỗn tạp
Lắm khi lòng rối như tơ

Một hôm
Chợt buồn, chợt muốn làm thơ
Bất chợt nhận ra
Tim mình vẫn chưa khô cạn
Dòng sữa ấm thuở nào
Mẹ chắt chiu từ cội nguồn số phận ,
Vẫn thầm ngan ngát hương cau

Bất chợt
Tôi thèm được như cánh én nghiêng chao
Tìm khói hương xưa
Tìm mùa trăng cũ
Dù nơi đó
Không còn ai với chùm hoa nhỏ ,
Chẳng còn tôi
Đón nụ hôn đầu…

Bất chợt nhận ra
Chốn phố phường ngột ngạt làm sao
Mới hiểu chồng tôi – vì đâu cáu bẳn
Vì đâu tôi mãi giấu che, ngăn mật đắng
Sơn môi, chuốt giọng nói cười

Mười mấy năm
Tôi quá quen mưa nắng chợ đời .
Quen thói đua chen ,
Quen mùi cống rãnh
Sợ một ngày
Sẽ phải quen trước trang giấy trắng ,
Vẽ duyên chiếc mặt nạ Người !…


Bùi Thụy Đào Nguyên
           
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-14 20:38:39rongxanhag>
Dạ Khúc
 
 
 
Thương ai nhiều vất vả
Còn thao thức bên sông …
 
-Làm chi chi cũng muộn
Khép mắt mà ngủ đi
Cả ngày thừa bận rộn,
Gánh ưu phiền nữa chi
 
Giữ sao lòng lắng động
Cố quên mà ngủ đi
Buồn lâu thường lắm mộng,
Hanh hao thêm vóc gầy
 
Hãy tin trời sẽ sáng
Hoa trái rồi đơm cây
Đời vẫn luôn rối rắm
Cần tỉnh táo trả vay
 
- Nói chi chi… cũng muộn
Hoa buồn ngủ trước đi
Biết đâu dù sóng cuộn ,
Người thấy trăng  trở về …
 
 
Bùi Thụy Đào Nguyên
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-13 02:20:55rongxanhag>


Gửi xuân
 
 
Đâu phải lúc nào tôi cũng mơ
Sắp bày câu chữ kết nên thơ
Chẳng qua ngồi riết đâm ra quẩn ,
Đành ngỏ cùng xuân, chút cuối mùa
 
Đâu phải lúc nào tôi cũng muộn
Tiệc tàn, chạm cốc …với ai đây ?
Với ai? Để hỏi mình nông cạn,
Hay bởi mùa xuân thắm chẳng đầy
 
Dâu phải lúc nào tôi cũng tươi
Lâu rồi, xuân có hiểu cho tôi
Cả khi ế ẩm, lòng ngao ngán
Vẫn phải vì ai …chuốt ngót lời
 
Dâu phải lúc nào tôi cũng sợ …
Ở đâu - chẳng có lúc xuân tàn
Ở đâu - chẳng có vòng duyên nợ,
Lẽ nào như một vết sương tan ?…
 


Bùi Thụy Đào Nguyên
Đăng nhập để trả lời
0
Khi Không Biết Làm Gì
 
1.
Viết. Vốn sống mình như mảng rong rêu
Sợ lập lại những gì đã nói…
 
Hơn mươi năm
Tôi bị níu nơi ồn ào, bụi khói
Bán buôn ở đó. Làm thơ ở đó
Thi thoảng ngó mong
Chờ gió
 
Mỗi khi không biết làm gì
Tôi thường ngó lên
Mường tượng không có những cửa sổ,
Người ta ngột ngạt thế nào
Có thể , ngột ngạt cả chiêm bao
Cả mùa xuân đã mất…
 
Mỗi khi không biết làm
Tôi thường dõi theo những khuôn mặt
Lẫn dòng xe cộ ngược xuôi
Thử đoán họ đến đâu,
Cần chi tất bật ?…
 
2.
Đôi khi. Tôi đang viết bất chợt dừng
Có gì cộm lên trong thân cá hộp
Đôi khi. Muốn mà không thể hát
Cho những gánh đời bấp bênh …
 
Thôi.
Cứ nghĩ mình
Dòng nhỏ không tên
Len lỏi mát cánh đồng nhọc nhằn của cha, của mẹ
Nơi nẻo khuất có người chị trẻ
Thường về - ế ẩm trái hoa
Nơi bếp chiều người bỏ đi xa
Lấy chồng “ngoại” gấp ba số tuổi
( Nghe đâu của tiền thừa thãi,
Tình riêng như tảng băng chìm …)
 
*
 
Tôi biết phải đứng lên
Quét vỉa hè
Bẩn chật…
 
  Bùi Thụy Đào Nguyên
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-13 02:25:41rongxanhag>

Vài câu thơ ngắn
 
Non sông Việt  
Mỗi ngày hàng ngàn việc tốt
 
Sẽ tốt hơn
Nếu ai nấy quên mình
 
Tốt hơn nữa,
Những ai vì việc nước
Biết chối từ trước hương sắc, lợi danh !…
 
 
 Bùi Thụy Đào Nguyên
 
Mời các bạn thăm blog của mình nhé
http://www.ngoisaoblog.com/rongxanhag
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-29 23:02:42rongxanhag>

 
Thánh Gióng
 
Dẹp giặc xong
Gióng phi ngựa lên trời…

Dù ai nói chi
Tôi cứ tin ,
Thánh chẳng muốn ăn hoài
Để xóm thôn thêm khó nhọc
 
Ngẫm kính yêu
Bao tấm lòng thuở trước,
Ngay cả chén cơm của mình 
Cũng nhường nhịn, sẻ chia…

(Truyền thuyết kể cả làng phải cung cấp thật nhiều gạo thịt cho
Gióng ăn .Nhờ vậy,Gióng mới lớn nhanh để đi dẹp giặc cứu nước )

  Bùi Thụy Đào Nguyên
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-13 02:23:40rongxanhag>

 
Bồ Đề Đạt Ma
 
        .Thế là Ta đã “an tâm” con rồi đó …
                                    (Bồ Đề Đạt Ma )
 
Cuối cùng
Đạt Ma bỏ chợ, bỏ núi ra đi
Sau chín năm ngẫm suy bên vách đá…
 
Quẩy hài cỏ,
Nương nhành lau
Vượt vô vàn sóng cả
 
Lẽ đâu ngán ngại thói đời ?
Hay trót lầm,
Khiến hài phải lẻ đôi ?…
 
Tôi không biết .
Chỉ thấy niềm day dứt
Bởi đâu đó             
Quá nhiều oan khuất
Dạy “an tâm” 
Có tự dối mình?
 
Nói thật lòng
Tôi thường ngẫm Tâm kinh
Để tỉnh táo,
Không cầu tĩnh lặng
 
Đạt Ma ơi,
Bỏ sao? Khi nghĩa tình trĩu nặng ,
Ở cõi nào
Không ác thú nhe nanh?…
 
Bùi Thụy Đào Nguyên
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-13 02:24:28rongxanhag>

 
Bốn câu
 
Vào chùa hỏi đâu cõi thật ,
Cách chi dọn dẹp lòng mình ?
Mới hay người ngồi trước Phật ,
Cũng thầm giấu lệ trong kinh ...
 
Bùi Thụy Đào Nguyên
Đăng nhập để trả lời
0
Uống rượu bên cầu
 
Chiều hôm bày biện bên cầu
Mời mây nước đến dự vào cuộc chơi
Men này từ chốn quê tôi ,
Nồng thơm pha chút ngậm ngùi của ai…
 
Thấy chưa ? mới mấy chén đầy
Hồn lưng lửng thể bóng bay lưng trời
Mặc lòng ai lách, ai bơi
Nói chi mấy bọn nhặng ruồi quanh ta 
 
Nhỡ đêm mơ thấy quê nhà ,
Biết đâu nhờ rượu , mắt già chóng tươi …
 
 
Bùi Thụy Đào Nguyên
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-15 05:28:29James Carlos>
Trích đoạn: rongxanhag

Uống rượu bên cầu
 
Chiều hôm bày biện bên cầu
Mời mây nước đến dự vào cuộc chơi
Men này từ chốn quê tôi ,
Nồng thơm pha chút ngậm ngùi của ai…
 
Thấy chưa ? mới mấy chén đầy
Hồn lưng lửng thể bóng bay lưng trời
Mặc lòng ai lách, ai bơi
Nói chi mấy bọn nhặng ruồi quanh ta 
 
Nhỡ đêm mơ thấy quê nhà ,
Biết đâu nhờ rượu , mắt già chóng tươi …
 
 
Bùi Thụy Đào Nguyên
 


Mạn phép vài câu cùng DN nhé, múa rìu qua mắt thợ thui....[:D]

SAY
 
Say cùng men rượu quên ta
Say cùng cay đắng thiết tha tình đời
Say rồi không biết chơi vơi
Say rồi không biết người đời dối gian
___________
 
TỈNH
 
Tỉnh chi cho thấu sự đời
Tỉnh chi  u uất những lời thế gian
Tỉnh chi cho biết gian nan
Tỉnh chi cho biết trái ngang lòng người
Thơ họa James Jee
Showroom nhạc Hoa
Những font chữ tuyệt vời
Đăng nhập để trả lời
0
DN xin cảm ơn các anh chị phụ trách trang đã đưa thơ DN vào thư viện .Nhân đây DN xin nhắc và nhờ chỉnh lại vì  post trùng lập đến 3 bài Nhớ Xuân Quỳnh . Thân kính .
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-09-27 08:16:51rongxanhag>


Bên mồ những người thân...

Bên những nấm mồ quạnh vắng
Tôi thầm nghĩ cõi xa kia
Cõi ấy có nhiều mưa nắng,
Có ai mỏi gánh đi về ?
 
Cõi ấy lá vàng có rụng
Ngày xuân hoa trái có hồng
Bướm nhỏ có vờn đêm mộng,
Hay hồn chao giữa mưa giông ?
 
Sao chẳng theo mùa trở lại
Hỡi anh và chúng bạn thân?
Lẽ đâu "mất" là kết thúc,
Tan trong bóng tối vĩnh hằng
 
Lẽ đâu "đi "là biến đổi
Thay vai, khác cả cảnh đời
Xóa hết những gì thương nhớ,
Quên người bạn diễn buồn vui
 
Để ai với phông màn cũ
Mở hay khép cũng bẽ bàng
Cơm áo vây đời khốn khổ,
Khóc cười theo ý vua quan
 
Bùi Thụy Đào Nguyên
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-24 16:33:20rongxanhag>

 
Đọc thơ Bùi Hữu Nghĩa, cảm tác
 
Người xưa làm thơ
Sẻ chia phận đời cùng cực
Để nói lên…
Mặc vua chúa buộc ràng
 
Thơ hôm nay
Xin đừng giống phim Hàn Quốc,
Đủ kiểu khóc cười, thừa thãi hợp tan…
 
 
( Thơ của người nuôi cá da trơn )

 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Tự hỏi…
 
Bao lần
Tôi tự hỏi đúng, sai
Khi vội vã bỏ truờng, bỏ lớp
 
Bao năm
Lòng chưa thôi day dứt
Giọt lệ Kiều
Nơi Ngưng Bích phấn son…
 
Bao năm.Tôi là kẻ cô đơn
Khi nhận ra mặt mình ngày thêm trơ tráo
Để đồng tiền
Sai khiến tim lạnh máu
 
Bao năm. Tôi như người lỗi đạo
Nghe trống trường, chạnh nhớ bóng xa
Càng yêu thưở bốn đứa thường vét chảo,
Miệng nhoẻn cười :
“Mắm muối: bạn hiền ta !…”
 
Bao lần
Thầm ngẫm nghĩ, xót xa
Rổ cá :chú Tư,
Mớ rau đồng: thím Dũng
“Chút quà mọn, cô đừng bỏ bụng …”
Giáo trẻ xa nhà-  mắt bỗng dưng cay !
 
Bao lần .Tôi tự hỏi đúng, sai
Khi nhớ lại đám học trò thân thiết
Các em,
Có một điều chắc không hề biết
Giáo án
Đêm đêm cô vẫn viết
Cho mình !…
 
 
Bùi Thuỵ Đào Nguyên
 

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-07 23:18:55rongxanhag>
Tóc
 
Ngày ấy em hay e thẹn
Tóc thề che khuất môi tươi
Ngày ấy anh thường ngơ ngẩn,
Tóc ba phân cũng rối bời

Có phải tóc xanh là thơ
Cho ta kết lại hẹn hò
Có phải tóc tình là mộng,
cho ta gửi chút…vu vơ?

*

Mười năm em về làm dâu
Tóc khô búi chặt mái đầu
Một nắng, hai sương dầu dãi
Tóc buồn chưa níu đã đau

Ai vẫn phương trời chờ sáng
Có hay nhặt tóc bên đèn
Mớ tóc thuở nào có nhạt
Tóc gầy, có thả để quên?…

Bùi Thụy Đào Nguyên  
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-13 19:40:23rongxanhag>
 
Tuổi xuân
 
Xót xa nhìn cam rụng
Nước hiu buồn cuốn đi
Lòng như trái khô mật,
Hanh hao mộng xuân thì

Anh - cuối rừng nằm lại
Đẹp mãi màu thanh xuân
Em - khuya sớm trên sông,
Lấm lem cùng gió bụi

Để những hôm sóng nổi
Chèo chống qua quãng sâu
Có gì chợt nhói đau,
Nơi thân cò lặn lội

Có gì chợt bối rối
Khi ngắm trẻ say nồng
Nghe gió khua bờ bụi,
Biết mai còn xuân không?...
                          
 Bùi Thụy Đào Nguyên


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-28 06:17:12tinlun>
Nhớ Lưu Quang Vũ  
 
Đã mười năm , chú cá rô rời vũng chân trâu
Lá thu xưa lẩn tầng lá mục
Chỉ còn những trái dâu da lăn lóc
Lấm bụi đường -rồi sẽ đến đâu ?
 
Đến đâu ? Tôi lặng lẽ ngắm sao
Hình như chúng cũng hẩm hiu
Như mắt người thiếu phụ
Ánh mắt ấy – đêm nào-chạnh thương câu thơ xa cũ
“Tôi là đứa bé cô đơn
ngay khi ngồi cạnh mẹ mình …” *
 
Đến đâu? Tôi thầm nghĩ hoa cúc xanh
Lặng lẽ nở , lặng lẽ thơm – dù xuân chưa trở lại
“ Hạnh phúc có thật ’’- xưa không kịp hái ,
Lúc quá thì , chua xót nhận ra nhau
 
Mười năm . Thuyền đến đâu ? Sóng  về đâu ?
Cõi ấy – Có kịch ? Có thơ ? Có còn số phận ?
Có oan sai ? Có tường ngăn , vách chắn
Chia cản con người san sẻ nỗi đau ?
 
Còn tôi – nên làm gì
Hay cũng nghêu ngao :
“ người đẹp trong tranh chẳng có đâu
Mong gì kỳ ngộ !…” *
 
 
Bùi Thụy Đào Nguyên
 
 
* Thơ Lưu Quang Vũ  và toàn bài có sử dụng nhiều
hình ảnh thơ của  anh
 
 
 
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-28 06:19:15tinlun>

Tình đầu
 
 
Ngày em lấy chồng
Sóng bủa bên sông
Bằng lăng rưng rưng ,
Tím loang nỗi nhớ
 
Tôi nằm nghe cỏ
Thầm thỉ hỏi nhau
Chuyện cò lao đao ,
Chớp đời hụt gió …
 
Từ xa đò nhỏ
Bỏ đó, bỏ đăng*
Chốc đã mười năm,
Bán rao khắp chợ
Lắm đêm trăn trở
Lòng nhớ đến ai
Đâu làn tóc mây,
Mà hoa vội tím!
 
Chiều nao qua bến
Gọi thời tuổi thơ
Bằng lăng tím bờ,
Vin bông thêm nhớ
 
Gió lùa đồng cỏ,
Đò nhỏ xưa đâu ?
Cò trú phương nào ,
Nắng mưa có lạ ?
 
Tôi ngồi nhặt lá
Thả xuống dòng sâu
Tìm đó dãi dầu ,
Thăm đăng gãy vỡ
 
Trở về góc chợ
Kết lại tình đăng
Hỏi ai, mùa xuân
Đến chưa bên đó ?…
 
 
Bùi Thụy Đào Nguyên
 
 
*Dụng cụ bắt cá bằng tre
 
 
 
                    
 
 
 
                   
 
 
 
                                 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-13 02:07:19rongxanhag>

Muộn
 
Có một chiều tĩnh lặng
Như sau một hồi chuông …
 
Trên lầu người thiếu phụ
Chừng như phai phấn son
Chừng như trong xuân muộn ,
Chơ vơ một cánh buồm
 
Ai hiểu lòng thiếu phụ
Nghĩ gì khi chiều buông ?
Nghĩ gì khi hoa rụng  ,
Như trôi vào cõi quên ?
 
Ai hiểu lòng thiếu phụ ?
Tôi thì không , thì không …
Chỉ thấy đôi mắt tím  ,
Nép bên rèm phớt xanh
 
Ai hiểu lòng thiếu phụ ?
Tôi thì không , thì không …
Chỉ thấy chiều bảng lãng ,
Hương mùa xuân phai dần
 
Chỉ thấy chiều tĩnh lặng
Sâu thẳm và cô đơn
Ngồi xoay ly rượu muộn ,
Người đàn ông như buồn
 
Như những chiều tĩnh lặng  ,
Mà lòng tôi thì không . 
  
  Bùi Thụy Đào Nguyên 
  
  
  
  
  
  
  
  
 
Đăng nhập để trả lời
0
 

 
Vì lần đầu gia nhập diễn đàn ĐN không biết nên mở cả 2 chủ đề, ĐN mời bạn đọc ghé thăm thêm địa chỉ sau, nếu có bài nào post trùng xin bỏ lỗi cho Nguyên nhé !
 
 
 
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=276102

Đăng nhập để trả lời
0

 
Muộn
 
 
 
Thiếu hơi
Không thể cất lên trời
Quả bóng nằm lăn lóc
Giữa phố xá thấp cao, ngổn ngang bủa chặt
Người, bụi và xe …
 
May còn chút gió, chút mây
Chút nắng trên thềm rêu cũ
Đủ cho gã
Thầm mơ căn hộ
Một bờ vai để nhỏ lệ mình
 
Hình như vẫn còn gì đó thẫm xanh
Luôn thao thức trong trái tim lầm lạc
Kịp hiểu bạc tiền không thể mua hạnh phúc,
Nhìn lên
Trăng khuyết quá vành
 
Đã lâu
Chẳng ai thèm nói với gã tiếng : yêu anh .
Đành vét túi …những mong chiều đỡ quạnh
- Không còn hoa tươi…
Câu trả lời bỗng như dao nhọn
Cứa tim . Khi bấc chuyển mùa …
 
Đêm
Bên hoa giả
Có người không trẻ - làm thơ
Bằng nước mắt thật !… 
 
Bùi Thuỵ Đào Nguyên
 
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 » »»