<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-26 07:37:26Nguyên Đỗ>

Em Áo Dài Trắng
Áo dài trắng đơn sơ trong chiều nắng
Giữa sân trường tháng Hạ đứng như mơ
Phải chăng em là chính thật nàng thơ
Đã đến đây gợi bao nhiêu xúc cảm
Giữa sân trường tháng Hạ đứng như mơ
Phải chăng em là chính thật nàng thơ
Đã đến đây gợi bao nhiêu xúc cảm
Muốn quen lắm mà eo ơi chẳng dám
Em hiền lành cười mỉm đẹp như tiên
Có phải em từ nơi chốn đào nguyên
Xuống hạ giới thử trần gian không nhỉ
Em hiền lành cười mỉm đẹp như tiên
Có phải em từ nơi chốn đào nguyên
Xuống hạ giới thử trần gian không nhỉ
Đành thinh lặng viết vào trang nhật ký
Những dòng thơ tập tễnh thưở ban đầu
Những vần thơ không vần điệu nối nhau
Em áo trắng một ngày vào tháng Hạ
Những dòng thơ tập tễnh thưở ban đầu
Những vần thơ không vần điệu nối nhau
Em áo trắng một ngày vào tháng Hạ
Nhớ nhiều quá nhớ buổi chiều êm ả
Lặng lẽ qua hoa phượng đỏ trên cây
Mắt lặng nhìn hồn dìu dịu đắm say
Em áo trắng dịu dàng trong nắng Hạ
Lặng lẽ qua hoa phượng đỏ trên cây
Mắt lặng nhìn hồn dìu dịu đắm say
Em áo trắng dịu dàng trong nắng Hạ
Nguyên Đỗ


