Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Tuổi xuân .Bùi Thuy Đào Nguyên

33 trả lời, 4.201 lượt xem — Trang 2 / 2
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-26 07:37:26Nguyên Đỗ>
 
Em Áo Dài Trắng
 
Áo dài trắng đơn sơ trong chiều nắng
Giữa sân trường tháng Hạ đứng như mơ
Phải chăng em là chính thật nàng thơ
Đã đến đây gợi bao nhiêu xúc cảm
 
Muốn quen lắm mà eo ơi chẳng dám
Em hiền lành cười mỉm đẹp như tiên
Có phải em từ nơi chốn đào nguyên
Xuống hạ giới thử trần gian không nhỉ
 
Đành thinh lặng viết vào trang nhật ký
Những dòng thơ tập tễnh thưở ban đầu
Những vần thơ không vần điệu nối nhau
Em áo trắng một ngày vào tháng Hạ
 
Nhớ nhiều quá nhớ buổi chiều êm ả
Lặng lẽ qua hoa phượng đỏ trên cây
Mắt lặng nhìn hồn dìu dịu đắm say
Em áo trắng dịu dàng trong nắng Hạ
 
 
 
Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-29 23:09:26rongxanhag>


Chùm thơ nhỏ viết tại Đà Lạt . 3

Gặp hoa đào
 
Theo dòng bất chợt gặp hoa
Từng bông đỏ thắm như là sắc môi
Chỉ buồn cánh mỏng chóng rơi ,
Không sao hỏi lối thăm người Tần xưa !
 
Đi qua đồi Cù                                                     
 
 Khắp đồi cỏ mượt như nhung
 Nhớ xưa én nhạn thỏa lòng đến chơi
 Giờ đây cũng cỏ, cũng đồi
 Khác chăng rào kẽm ngăn người vá vai…
 
Dưa hấu mất giá
 
Được mùa, xót giá bấp bênh
Tưởng như phận gái lênh đênh giữa dòng
Biết dưa xanh vỏ, đỏ lòng
Sao không đỏ cả người trồng, hở dưa ?…
 
Nhớ Nguyễn Công Trứ
 
Thấy đồi trơ trụi nhớ ông
Cùng câu thơ cũ : Làm thông giữa trời
Giờ thông bị đốn tơi bời, 
Hỏi ông còn muốn ước đời giống ai  ?…
 
 
 
 

 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-30 02:13:51rongxanhag>

 

Nhớ Lục tổ Huệ Năng
 
 
Nơi am thiền
Vẫn rạng vầng trăng
Tre đất Lĩnh
Vẫn xanh lối nhỏ,
Gánh củi nặng
Vẫn oằn vai khốn khó
Lòng thương đời còn đó, khôn nguôi
 
Bếp chùa xưa vẫn đỏ lưng đồi
Mãi sưởi ấm bao phận người vắng lạnh
Câu “Ưng vô…*” là nước trong, ánh nắng
Tưới, soi giống lành mở cánh hoa Tâm
Là Tào Khê,
Gội rửa mê lầm
Là sàng sảy,
Bụi trần trút bỏ…
 
Đã một thời
Lòng ai trăn trở
Thuyền đi đâu? bến đỗ nơi đâu ?
Bất chợt nghe ý “Pháp bửu”** nhiệm mầu
Lòng thanh thản trước bể dâu, sinh diệt

Cứ oán than phận kiếp
Nhân duyên đuổi bám hoài
Góp sức cho đời đẹp,
Hoa sẽ nở vì  ai …
 
Bùi Thụy Đào Nguyên
 
*”Ưng vô sở trụ , nhi sanh kỳ tâm ..”(Kinh Kim Cang )
 
**Pháp Bửu đàn kinh
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-04 02:08:18rongxanhag>

 
Nhớ sông quê …
 
Đêm nay
Tôi lại ngồi ngắm sông
Sông Long xuyên mênh mông ,
lấp loáng như khoe
Bao ánh điện màu …
 
Gần tết
Dù khuya,
Tàu ghe vẫn ngược xuôi tấp nập
 
Chạnh lòng thêm nhớ
Một nhánh sông nhỏ đang chảy quạnh quẽ
Nơi chốn quê nghèo
 
Có lẽ
Giờ này mẹ tôi, chị tôi…
Còn đang trĩu vai
Đổ thuê từng gánh nước sông
Cho những phố xá cao
Kịp đón xuân về …
 
Bùi Thụy Đào Nguyên
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 » »»