Diễn Đàn » Kinh nghiệm sống

Những điều ta chưa biết

32 trả lời, 2.470 lượt xem — Trang 1 / 2
Một nhóm bạn học nay thành đạt rủ nhau về thăm thầy cũ. Sau một hồi trò chuyện, họ bắt đầu kể lể, than phiền về những sức ép trong công việc cũng như trong cuộc sống.



Nghe vậy, người thầy vào bếp lấy cà phê mời học trò cũ của mình.

Ông đem ra rất nhiều những chiếc tách khác loại: chiếc bằng sứ, chiếc bằng nhựa, chiếc thủy tinh, chiếc thì bằng pha lê, một vài chiếc trông rất đơn sơ, vài chiếc đắt tiền, vài chiếc khác lại được chế tác cực kỳ tinh xảo. Người thầy bảo những "người thành đạt" tự chọn tách và rót cà phê cho mình.

Sau khi mỗi người đều đã có một tách cà phê, người thầy đáng kính mới bắt đầu từ tốn:

- Nếu các em chú ý thì sẽ nhận ra điều này: ai cũng chọn những chiếc tách đắt tiền, chẳng ai thèm màng đến những chiếc tách nhựa giá rẻ cả. Có lẽ các em sẽ cảm thấy điều này thật bình thường vì ai chẳng muốn chọn cho mình cái tốt nhất, nhưng điều ấy lại chính là nguồn cơn của mọi vấn đề rắc rối trong cuộc sống của các em.

Các em à, những chiếc tách kia đâu có làm ảnh hưởng đến chất lượng của cà phê. Tất cả những gì các em cần là cà phê chứ không phải là tách. Thế mà thường thì các em chỉ chăm chăm lo kiếm những chiếc tách tốt nhất, rồi sau đó còn liếc mắt qua người bên cạnh để xem tách của họ có đẹp hơn tách của mình không.

Hãy suy ngẫm điều này nhé: cuộc sống chính là cà phê, còn công việc, tiền bạc và địa vị xã hội chính là những chiếc tách. Và những "chiếc tách" này không hề xác định hay ảnh hưởng đến chất lượng cuộc sống chúng ta. Đôi khi do cứ mãi để ý vào những "chiếc tách hư danh" mà chúng ta bỏ lỡ việc hưởng thụ cuộc sống.

Món quà mà Thượng đế ban tặng cho con người là cà phê chứ không phải tách. Vậy thì cứ thoải mái nhâm nhi cà phê của mình và tận hưởng cuộc sống tươi đẹp.
[/align]
Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
Đăng nhập để trả lời
0
Nhỏ nhất, lớn nhất (6/1/2007)





Tương truyền vào thế kỷ 14, một nghệ nhân tranh kính nổi tiếng của Italy được mời sang Pháp làm một bức tranh lớn trên một trong những cửa sổ của tòa giáo đường Chartres (Pháp). Tòa giáo đường này vốn nổi tiếng với những bức tranh kính được thực hiện vào thế kỷ 12-13, thời hoàng kim của bộ môn nghệ thuật trang trí này tại châu Âu.

Bức tranh được làm tại Florence và chở sang Pháp. Trước khi ráp tranh lên cửa sổ, nghệ nhân người Italy nọ xếp toàn bộ bức tranh xuống sàn. Một bức tranh tuyệt đẹp! Chúng gồm những mảnh kính nhiều mầu sắc. Có mảnh to bằng nửa cái bàn, có mảnh chỉ nhỏ bằng một đầu ngón tay. Ghép lại với nhau chúng tạo nên một bức vẽ sống động. Cho tới nay, bí quyết tạo mầu cho những mảnh kính đó vẫn còn là một bí ẩn.

Những mảnh kính lần lượt được vị nghệ nhân người Italy lắp lên khung. Công việc tỉ mẩn kéo dài nhiều ngày và vào một ngày nọ có vẻ như bức tranh đã hoàn thành. Biết tin về bức tranh thánh mới được lắp trong nhà thờ, dân thành phố kéo nhau tới xem. Tuy nhiên, bức tranh vẫn giấu mặt sau tấm vải lớn trùm phía ngoài.

Nhưng rồi giây phút mong đợi cũng đã tới. Tấm vải được kéo xuống để lộ bức tranh trước con mắt háo hức của hàng nghìn người. Cả quảng trường trước nhà thờ im lặng. Người ta sửng sốt. Lạ thay, không một lời khen cất lên. Ai nấy đều cảm thấy hụt hẫng. Trên bức tranh thiếu vắng một thứ gì đó rất quan trọng! Nhưng không ai biết là thiếu thứ gì. Bỗng tiếng một đứa trẻ vang lên giữa đám đông: "Mắt...".

Giữa tiếng xì xầm tán đồng của đám đông, nghệ nhân người Italy vươn mình trên thang gắn nốt hai mẩu kính cuối cùng của bức tranh. Những mẩu kính nhỏ nhất. Những tiếng khen ngợi nức nở lan khắp quảng trường. Đôi mắt của nhân vật chính trên bức tranh giờ đã biết nói, chỉ nhờ ánh sáng mặt trời phản chiếu vào miếng kính nhỏ nhất. Đôi mắt ấy giờ lóe lên những tia yêu thương, hy sinh khiến hàng ngàn con người cảm phục.
Sưu tầm[/align]
Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
Đăng nhập để trả lời
0
Câu chuyện về người đàn ông có gương mặt xấu xí



Mỗi khi được ngắm nhìn một đóa hoa tươi, hãy cảm ơn cuộc đời (ảnh: gettyimages)

Ngôi nhà của chúng tôi nằm ven con đường dẫn đến một bệnh viện. Chúng tôi sống ở tầng dưới, còn tầng trên dành để cho thuê. Những người thuê nhà của chúng tôi là những bệnh nhân ngoại trú của bệnh viện nọ.

Một buổi tối mùa hè, khi tôi đã sắp ăn xong bữa tối thì nghe có tiếng gõ cửa. Tôi mở cửa, hơi giật mình khi nhìn thấy một người đàn ông vô cùng xấu xí. Tôi cúi chào. Tôi thấy rõ nét lo lắng hiện trên khuôn mặt người đàn ông với những nốt tấy đỏ. Tuy nhiên, khi ông mở miệng thì giọng nói lại vô cùng thân thiện: “Xin chào. Tôi tới để hỏi xem gia đình còn chỗ cho tôi ngủ qua một đêm không. Tôi ở vùng biển phía đông, đã tới đây từ sáng. Nhưng khi tôi xong việc thì chuyến xe buýt cuối cùng trong ngày đã chạy rồi”.

Ông nói rằng ông đã đi tìm phòng trọ từ buổi trưa nhưng không thể tìm ra. “Tôi đoán là khuôn mặt của tôi đã làm bà sợ, cũng như những người chủ nhà trọ đã vì thế mà không dám cho tôi ở lại. Tôi biết nó trông thật kinh khủng. Nhưng bác sĩ cho biết sẽ có thể khắc phục được một phần”.

Thấy tôi còn lưỡng lự, ông nói tiếp: “Tôi có thể ngủ ở cái ghế xích đu ngoài hành lang. Sáng sớm mai sẽ có xe buýt”.

Tôi nói với ông rằng chúng tôi sẽ tìm cho ông một chiếc giường, nhưng chắc cũng sẽ phải kê ngoài hành lang. Tôi vào trong và ăn cho xong bữa tối. Tôi hỏi người đàn ông có muốn ăn tối không, ông từ chối. Sau khi ăn xong, tôi ra ngoài hành lang trò chuyện với ông.

Ông kể ông làm nghề đánh cá để nuôi sống mình và giúp đỡ gia đình người con gái của mình với chồng và 5 đứa con của cô ấy. Họ tất cả đã bị liệt không thể ngồi được.

Ông không nói về nguyên nhân của tình trạng xấu xí trên gương mặt mình, mà trong mọi lời nói của mình ông đều biểu lộ một niềm biết ơn với Thượng đế vì sự may mắn mình đang có: tuy rằng xấu xí nhưng ông không phải chịu sự đau đớn từ những nốt đỏ trên gương mặt mình, ông vẫn đủ sức khỏe để làm việc và đặc biệt là ông vẫn có thể đi lại được – may mắn hơn nhiều những người thân của ông.

Chúng tôi kê một chiếc giường xếp trong phòng trẻ con cho ông.

Buổi sáng khi tôi thức dậy, mền gối đã được xếp gọn gàng trên chiếc giường xếp. Người đàn ông nhỏ bé đã ra ngoài hiên. Ông từ chối bữa sáng, nhưng trước khi rời đi ông đề nghị thêm một ân huệ: “Tôi có thể trở lại và ở đây vào lần sau khi tôi đến để trị bệnh không? Tôi sẽ thanh toán tiền. Tôi có thể ngủ trên ghế”. Ông dừng lại một chút rồi nói thêm: “Những đứa con của bà cho tôi cảm giác như ở nhà. Nhiều người lớn thường khó chịu khi nhìn khuôn mặt tôi, nhưng những đứa trẻ thì dường như không để ý”.

Tôi nói với ông rằng ông có thể trở lại. Và ông đã đến, sau 7 ngày, mang đến cho chúng tôi một con cá mà tôi chưa từng thấy. Ông cho biết ông mới làm chúng buổi sáng trước khi ông đến đây, bởi vậy chúng còn rất tươi. Tôi được biết chuyến xe buýt mà ông đi xuất phát lúc 4 giờ sáng và tôi thật không tưởng tượng được ông đã phải dậy từ lúc nào để làm con cá. Nếu biết rằng ông còn phải đi 3 dặm để đến được bến xe buýt, mới thấy giá trị của món quà mà ông mang đến cho chúng tôi.

Tôi nhớ lại lời bình phẩm của người hàng xóm, sau lần đầu tiên ông đến chỗ chúng tôi, rằng: “Cô đã cho người đàn ông xấu xí đó ngủ đêm qua à? Tôi đã đuổi ông ta đi đấy. Cô có thể sẽ mất khách trọ vì ông ta đó”.

Có thể chúng tôi đã mất một vài người khách trọ. Tuy nhiên tôi nghĩ, nếu họ biết rõ tình cảnh của ông ấy, biết đâu họ sẽ thấy những khó khăn mà họ đang gặp phải trong cuộc sống còn là điều quá dễ chịu so với bệnh tình, với hoàn cảnh của ông lão. Với chúng tôi, ông là một người khách đáng quý. Từ ông, chúng tôi đã rút ra được bài học cho cuộc sống: Không nên than phiền hay để tâm trạng bị chi phối bởi những rủi ro mà mình gặp phải, thay vào đó hãy nghĩ về những điều tốt đẹp, sự may mắn mà ta đang có, trong niềm biết ơn cuộc đời.[/align]Sưu tầm[/align]
Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
Đăng nhập để trả lời
0



Cơ hội của sự chối từ (15/1/2007)








 


Bạn ao ước tham gia đội bóng, nhưng đội trưởng lại nghĩ khác. Đầu tiên cậu ta lựa chọn những người bạn thân nhất, sau đó là những người có khả năng ghi bàn. Và danh sách cuối cùng không có bạn.
Bạn thấy mình hoàn toàn có khả năng tham gia đội văn nghệ. Cả lớp bầu chọn mãi, cũng tuyển được những "nghệ sĩ" đại diện cho lớp. Nhưng cuối cùng bạn đành ngậm ngùi làm khán giả.
Nếu bạn không có năng lực, chúng ta sẽ nói về sự công bằng. Còn ở đây, bạn có năng lực, nhưng người ta vẫn có thể từ chối bạn, viện dẫn hàng tá lý do: dáng vẻ bên ngoài, sự giàu nghèo, tôn giáo, đôi khi cả giới tính cũng bị đưa lên bàn cân. Cảm giác bị cô lập, lòng tự trọng bị tổn thương, tự dằn vặt mình có thể làm trái tim bạn tan nát, thế giới như sụp đổ. Và có rất nhiều, rất nhiều người quá yếu đuối đã không thể vượt qua được một lần bị bỏ rơi.
Thế nhưng không phải sự chối từ nào cũng tệ hại. Một sự từ chối cũng có nghĩa là thêm một cơ hội mới cho bạn khám phá. Khi bạn lớn lên và đi xin việc, sự từ chối có thể giúp bạn tiếp cận với những cơ hội lớn hơn trong đời mình. Một lời từ chối ở nơi này chính là con đường đưa bạn đến với một vị trí cao hơn ở một nơi khác tốt hơn. Bạn có bao giờ nghĩ thế không ?
Sự chối từ còn cho phép bạn tự khám phá chính bản thân mình, cho phép mình nhận ra mình cứng cỏi và bản lĩnh hơn mình nghĩ khi bạn vượt qua được điều đó. Nó còn giúp bạn nhìn nhận ra bản chất của những con người xung quanh, đâu là những người "bạn", và những ai chỉ đơn giản là "bè".
Cũng giống như những thứ khác trong cuộc đời, bị từ chối sẽ gây ra những vết thương nông sâu khác nhau. Tuy nhiên có một điều chắc chắn là tất cả mọi người đều từng bị từ chối, ít nhất một lần, hoặc vài lần, vào một lúc nào đó trong đời mình. Vì thế, nếu điều đó có đến với bạn thì hãy tin tôi, đây không phải là ngày tận thế.
Vậy thì nếu có bao giờ bị từ chối bởi một ai đó, bị loại bỏ, bị cho ra rìa trong một tập thể, ở một nơi nào đó, thì bạn của tôi ơi, xin hãy nhớ một điều, khi một cánh cửa đóng lại trước mặt bạn, nghĩa là có những cánh cửa khác đang mở ra, và những cánh cửa mở luôn dẫn đến những điều tốt đẹp. Bạn hãy mỉm cười, bước lên và đi đến đó.
Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
Đăng nhập để trả lời
0



Người yêu bạn








 


Nhìn thấy một người yêu bạn sâu sắc vì bạn mà thay đổi
Vì yêu bạn, anh ấy không còn tính khí ngoan cố
Vì yêu bạn, anh ấy luôn cảm kích người khác

Vì yêu bạn, anh ấy xem niềm vui của bạn cũng như niềm vui của anh ấy
Yêu một người là không có nguyên do
Anh ấy không hối hận khi cho đi và cho rằng điều đó xứng đáng, chỉ cần có thể ở bên cạnh người mình yêu…

Thực ra bên cạnh chúng ta luôn có những người như vậy, chỉ là chúng ta chưa nhận ra
Người hiểu bạn nhất chính là người luôn ở cạnh bạn
Bảo vệ bạn, không để bạn phải chịu bất cứ sự oan uổng nào

Người thật sự yêu bạn sẽ không nói những lời yêu bạn nhiều như thế nào mà sẽ làm nhiều việc bởi vì yêu bạn mà họ làm

Nếu như bên cạnh bạn có người như thế, xin bạn hãy trân trọng
Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
Đăng nhập để trả lời
0



Cái nút áo








Giật mình thức giấc. Cảm thấy khát khô ở cổ, tôi lồm cồm ngồi dậy mở tủ lạnh nốc một hơi. Nước lạnh làm tôi tỉnh người. Nhìn đồng hồ đã hơn 4g sáng.


Tôi đến bên máy vi tính bật máy lên. Mở chương trình Nhật Ký định nhập vào những việc mình đã làm hoặc những suy nghĩ về một ngày đã qua. Nhưng chương trình lại bật lên thông báo nhấp nháy màu đỏ chói: "Tuần sau là đến ngày đầu tiên quen M". Tôi chỉnh chương trình để xem lại cái ngày đầu tiên đó và mỉm cười khi thấy lúc đó mình trẻ con hết sức.

Tôi quyết định sẽ lục tung hết Internet để tìm ra một cái thiệp độc chiêu gửi nàng. Cuối cùng tôi cũng mãn nguyện với một cái thiệp nhiều ý nghĩa. Tôi kéo ngăn tủ ra để lấy cái đĩa CD hình mình để ghép vào thiệp, nhưng chợt nhìn thấy trong đó có một gói quà xinh xắn. Biết là của M tôi hồi hộp mở gói quà. Bên trên là một tấm thiệp to, còn bên dưới là một chiếc đồng hồ để bàn rất dễ thương và một cái nút áo. Hơi ngạc nhiên khi nhìn cái nút áo, tôi vội mở thiệp ra xem.

"Anh thân mến!

Thế là chúng mình quen nhau đã 3 năm rồi. Trong 3 năm qua em rất vui vì đã quen được anh. Em đã học được rất nhiều điều từ anh.

Anh là người rất giỏi, làm được rất nhiều việc lại sống rất tốt với mọi người. Anh sống hết sức chan hoà không câu nệ giàu nghèo, chức vị. Anh hết lòng với mọi người và được rất nhiều anh em bè bạn mến yêu, kính nể.

Tối nay, cũng như bao ngày em đến nhà anh, đã 9g tối anh vẫn chưa về nhà. Khi đến nhà anh, em nhìn thấy mẹ đang khâu lại chiếc áo bị bỏng thuốc lá của anh. Nhìn mẹ chợt em nhớ đến anh, rồi nhớ đến những gì em đã thấy ở nhà anh.

Em xin phép được tặng cho anh cái đồng hồ với lời nhắn: "Thời gian luôn trôi đi lạnh lùng. Có những thứ ngày mai làm được, nhưng có những thứ ngày mai không thể nào làm được".

Và một cái nút áo với lời nhắn chân tình: "Đôi khi người ta biết được rất nhiều điều nhưng lại không biết một điều đơn giản là áo mình đang mặc có bao nhiêu cái nút!". Anh đã sống vì mọi người nhưng trong mọi người lại thiếu một người quan trọng nhất. Anh hãy xem tờ giấy bên dưới. Chúc anh luôn vui vẻ và thành đạt".


Tôi cầm đồng hồ và cái nút lên, bên dưới có một tờ giấy xếp làm tư nằm ngay ngắn, tôi mở ra xem và thấy ngẩn ngơ với những dòng chữ dưới đây:

Em thấy anh rủ bạn về nhà cùng vui vẻ, làm xả láng mấy thùng Ken, anh em bàn tán chuyện đời, chuyện cơ quan, chuyện nhà sếp, chuyện quan trường, đủ thứ chuyện nhậu hoài bàn hổng hết.

Em thấy mẹ cặm cụi dọn dẹp thức ăn dư, lom khom nhặt từng vỏ lon xếp lại, sáng mai ra chợ đổi lấy chục chanh pha nước, cho thằng con tỉnh rượu mỗi khi say.

Em thấy anh sáng ra sạp gom gần hết báo, đọc ngấu nghiến từng bài từng mục. Ngẫm chuyện đời, chuyện quan liêu, chuyện cửa quyền, chuyện Mỹ, chuyện I rắc,
chuyện SEAGames...

Em thấy mẹ cẩn thận sắp từng tờ báo, lựa riêng ra những phần quảng cáo rồi ngập ngừng hỏi cái này cân ký bán được hông con?

Em thấy anh chơi hết lòng với bạn, chẳng bỏ về dù tăng 4 hay tăng 3...

Em thấy mẹ cứ trằn trọc ra vô mãi, 2g rồi mà phòng nó vắng tanh

Em thấy anh sau một ngày làm mệt mỏi, về nhà bật máy lạnh, bật quạt, ngã lưng nằm thẳng chân, chẳng muộn phiền.

Em thấy mẹ ra hiên nằm những ngày trời nóng, rồi lẩm bẩm xem điện tháng này có quá định mức chưa.

Em thấy anh ghiền chơi vi tính, cứ băn khoăn hoài chuyện nâng cấp CPU lên 2 hay 3 Gb.

Em thấy mẹ rất ghiền xem cải lương, cứ chặm nước mắt, cứ cười vui thoải mái khi xem hoài cái tivi cà giật, cái Tivi từ lúc anh tắm mưa.

Em thấy anh chuyên viên vi tính, viết phần mềm để quản lý công ty, xem công nợ, lãi lỗ, bấm một phát là có ngay. Thế mà chẳng thể nào tính đúng được tình thương của người mẹ.

Em thấy mẹ chẳng cần vi tính, vẫn âm thầm lập trình cá, cơm, rau. Biết chị Hai cái áo ủi không ngay, còn anh nữa đôi giày cả tuần chưa chịu đánh!

Em thấy anh chuyên làm chuyện lớn mà quên đi những chuyện nhỏ xung quanh.

Em thấy mẹ suốt đời vụn vặt mà dạy con mình những bài học lớn lao...



*************** 


Có bao giờ các bạn nghĩ rằng mình đã thật sự quan tâm đến ai đó chưa?

Có bao giờ các bạn đã quan tâm đến những chuyện dù chỉ là nhỏ nhặt?

Có bao giờ các bạn tự đặt mình vào hoàn cảnh của người khác?

Hi vọng qua câu chuyện này tôi và các bạn có thể tìm lại được những bài học về sự quan tâm mà các bạn đã lỡ đánh mất.

Hãy dành những lời chúc tốt đẹp nhất cho những người người mẹ, người cha, những người luôn ở bên các bạn, luôn hướng sự quan tâm về phía các bạn mà không cần đòi hỏi điều đó từ các bạn!
Sưu tầm từ net

Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
Đăng nhập để trả lời
0



Điều kì diệu








Whit là một thuật sĩ, anh ta làm thuê trong một nhà hàng ở Los Angeles, ở đó mỗI tối khi khách ăn anh giúp vui bằng những màn ảo thuật nho nhỏ của mình.


Vào một buổi tối nọ, anh ta ngồi xuống cạnh một gia đình nọ, sau khi đã tự giới thiệu về mình, Whit lấy ra một bộ bài và bắt đầu biểu diễn.
Anh yêu cầu cô gái trẻ ngồi cạnh mình hãy chọn ra một lá bài. Cha cô bảo với Whit rằng Wendy bị mù.

“Không sao - anh ta trả lờI - nếu là như vậy tôi muốn chơi một trò khác. Quay sang cô gái, Whit nói: “Wendy, cô có thể giúp tôi trong trò chơi này không?”.

Một chút do dự, cô gái nhún vai và trả lời: “Vâng”.

Whit kéo ghế lại và ngồi ngang cô gái và nói: “Tôi sẽ đưa một quân bài ra, Wendy, và nó có hai màu hoặc là đỏ hoặc là đen. Tôi muốn cô sử dụng khả năng tinh thần của mình để nói cho tôi biết màu của lá bài, đỏ hay đen. Cô đồng ý chứ?” Wendy gật đầu.

Whit cầm lá bài lớn nhất và hỏi: “Đây là lá đỏ hay đen?”

Nghĩ một chút, cô gái mù đáp: “Đen”. Gia đình cô mỉm cười sung sướng.

Whit cầm lá bảy cơ: “Đây là lá đỏ hay đen?”.

Wendy trả lời: “Đỏ”.

Whit lấy lá bài thứ ba, lần này là con ba rô và hỏi: “Đỏ hay đen?”.

Không do dự, Wendy đáp: “Đỏ!”. Các thành viên trong gia đình hết sức kinh ngạc. Anh ta lấy ba lá bài cô đoán đúng cả ba. Và tiếp tục, cô đoán đúng tới lá bài thứ sáu. Gia đình cô ta không thể nào tin đó là sự may mắn của cô.

Đến lá bài thứ bảy, Whit cầm con năm cơ: “Wendy, tôi muốn cô nói số và loại của lá bài này, một trong những loại cơ, rô, chuồn, bích”.

Sau một lúc nghĩ ngợi, Wendy đáp: “con năm cơ!” Mọi người kinh ngạc đến cực điểm, họ há hốc miệng nhìn cô gái.

Cha cô hỏI Whit có hay không có điều kỳ diệu này. Whit đáp: “Ông hãy hỏi Wendy”.

“Wendy, đó là cái gì?” - ông ta quay sang hỏi con gái. Wendy mỉm cười đáp: “Đó là điều kỳ diệu”.

Whit bắt tay gia đình và ôm chặt lấy Wendy, dọn những quân bài, anh tạm biệt gia đình. Dĩ nhiên, điều kỳ diệu anh đã mang đến cho gia đình thì không thể nào quên.

Điều kỳ diệu xảy ra đã ảnh hưởng nhiều đến Wendy. Nó không chỉ là cơ hội đem chút “ánh sáng” đến cho cô, và làm cô trở nên đặc biệt trong gia đình, mọi người đều hãnh diện khi kể về khả năng của cô với bạn bè mình.

Vài tháng sau, khi câu chuyện đã bị quên lãng, Whit nhận được gói bưu phẩm kèm theo một lá thư do Wendy gửi đến. Trong thư, cô cảm ơn Whit vì đã làm cô cảm thấy trở nên đặc biệt, giúp cô “thấy” được dù chỉ trong giây lát, cô cảm thấy rất hạnh phúc và cuộc sống còn nhiều ý nghĩa đối với cô. Cô nói sẽ giữ những điều xảy ra như bí mật của riêng mình và sẽ không bao giờ kể với ai. Cuối cùng cô gửi tới anh một bộ bài dành cho người mù để anh có thể đem nhiều hạnh phúc nữa đến cho những người như cô.

Tại sao Wendy biết được màu của những quân bài? Whit chưa bao gìơ gặp cô trước khi cô vào nhà hàng và anh cũng không nói trước với cô ta về những quân bài. Và cô ta bị mù thì không thể nào thấy được màu sắc cũng như giá trị những quân bài. Vậy làm như thế nào?

Whit đã truyền thông tin bằng mật mã của bàn chân từ người này đến người khác mà không dùng lời nói. Khi Whit bắc ghế ngồI ngang với Wendy: “Tôi sẽ đưa một quân bài ra, Wendy, và nó có hai màu hoặc là đỏ hoặc là đen”, anh đạp nhẹ chân cô ta một cái khi anh nói từ “đỏ” và hai cái khi anh nói “đen”.

Ngừng một chút để cô hiểu, anh ta lặp lại qui định đó bằng cách: “Tôi muốn cô sử dụng khả năng tinh thần của mình để nói cho tôi biết màu của lá bài, đỏ (khẽ đạp chân cô một cái) hay đen (đạp hai cái). Khi cô nói vâng, anh biết cô đã hiểu mật mã và trò chơi bắt đầu.

Tại sao cô biết được con năm cơ? Đơn giản, anh đạp chân cô năm lần. Khi anh yêu cầu cô đoán loại của lá bài là cơ, rô, chuồn, bích, anh khẽ đạp sau khi nói từ “cơ”.

Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
Đăng nhập để trả lời
0



Bạn là đặc biệt (29/1/2007)









Dù bị vò nát, tờ 20USD vẫn giữ nguyên giá trị. (Ảnh minh họa).
Một diễn giả nổi tiếng bắt đầu buổi hội nghị bằng cách giơ cao lên một tờ 20 đô la Mỹ. Trong phòng với 200 người tham dự, ông hỏi: “Ai muốn tờ 20 đô la này?”

 



Các cánh tay bắt đầu giơ lên. Ông nói: “Tôi sẽ tặng tờ 20 đô la này cho một trong các bạn. Nhưng trước hết, hãy để tôi làm việc này đã”.

Ông bắt đầu vò nhàu tờ tiền. Sau đó ông hỏi: “Ai vẫn muốn tờ tiền này?”. Các cánh tay vẫn giơ cao.

“Vậy thì”, ông trả lời, “sẽ thế nào nếu tôi làm như thế này?”. Ông ném tờ tiền xuống nền nhà và bắt đầu dùng đế giày giẫm nghiền lên nó. Ông nhặt tờ tiền lên, giờ nó đã bị nhàu nát và bẩn thỉu. “Giờ, ai vẫn muốn có nó?”

Những cánh tay vẫn giơ cao.

“Các bạn của tôi, tất cả các bạn đã học được một bài học rất giá trị. Dù tôi làm gì với tờ tiền này, các bạn vẫn muốn có nó bởi nó không bị giảm giá trị. Nó vẫn có giá 20 đô la.

Nhiều lúc trong cuộc sống, chúng ta bị bỏ rơi, bị vò nhàu, bị vấp ngã và dính bẩn bởi những quyết định mà chúng ta đưa ra và những hoàn cảnh xảy đến trên đường chúng ta đi. Chúng ta cảm thấy như thể mình thật vô dụng, nhưng dù bất kỳ điều gì đã xảy ra hay sẽ xảy ra, bạn vẫn sẽ không bao giờ mất giá trị của mình”.

Bẩn hay sạch, nhàu nát hay gấp nếp gọn gàng, bạn vẫn sẽ là vô giá đối với những người yêu thương bạn. Giá trị cuộc sống của chúng ta được tạo ra không phải từ những gì chúng ta làm hay những người chúng ta biết, mà bởi CHÚNG TA LÀ AI.

“Bạn là đặc biệt - đừng bao giờ quên điều đó!” - vị diễn giả kết luận
Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
Đăng nhập để trả lời
0



Bạn có bao giờ để ý rằng...








Bạn có bao giờ để ý rằng khi bạn cảm thấy nhớ một người nhiều nhất đó là khi người ấy ở ngay bên cạnh bạn nhưng không phải là của bạn?

 


Bạn có bao giờ để ý rằng, nói về một điều để rồi về sau ước giá như bạn không nói; và không nói gì để rồi về sau ước giá như bạn nói, thì việc nào đau lòng hơn?...

Bạn có bao giờ để ý rằng, những điều quan trọng nhất lại luôn là những điều khó nói nhất?

Bạn có bao giờ ngại nói với một người rằng bạn yêu mến người đó? Nếu bạn nói, có thể họ sẽ làm bạn đau lòng. Nhưng nếu bạn không nói ra, bạn có thể làm đau lòng họ.

Bạn có bao giờ cảm thấy ngại quan tâm đến một người nào đó quá nhiều, đơn giản vì bạn sợ người đó không quan tâm lại bạn nhiều như thế, hoặc thậm chí là chẳng quan tâm chút nào đến bạn?

Bạn có bao giờ nghĩ rằng, cuộc sống ngập những rủi ro và cần có những bước nhảy vọt? Đừng là một con người luôn phải nhìn lại để tự hỏi mình có thể có gì, hay mình đã không nên làm gì… Vì không điều gì có thể đợi bạn mãi được.
Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
Đăng nhập để trả lời
0



Điểm tựa







Ngày hôm đó, trong mấy đoàn người lên núi, chỉ mình anh là chống nạng và tất nhiên chỉ mình anh là người đi chậm nhất. Tôi chú ý đến anh không phải vì chiếc nạng hay vì một bên chân cụt đến quá nửa đùi, mà vì anh tỏ ra bình thản với chuyện “một mình giữa đám đông”.

Con đường đi lên núi khá dài và khá dốc nên có nhiều trạm nghỉ chân dành cho du khách vừa nghỉ ngơi vừa ngắm cảnh. Ở trạm dừng chân thứ ba, những giọt mồ hôi tuôn ra ướt đẫm lưng áo và tóc anh. Anh ngồi tựa vào chiếc ghế đá dưới gốc cây sứ trắng, thở dốc và ngắm biển. Cậu bé đi cùng anh nãy giờ đã bắt đầu thấy chán, đôi chân cứ hết duỗi ra lại gập vào, mắt thì ngóng theo bước nhảy tung tăng của lũ trẻ vô tư đang cố phóng hai bậc một để lên núi cho nhanh. Hiểu được điều này, anh đưa tay chạm khẽ vào vai cậu bé, cất giọng từ tốn:
- Em cứ lên núi trước đi, đừng đợi anh làm gì. Anh đi một mình được mà.
Cậu bé thật ra chỉ chờ có vậy, liền nhoẻn miệng cười sung sướng rồi nhanh chóng quay lưng nhảy luôn hai bậc một, quên cả câu chào. Mất người bạn đồng hành nhỏ tuổi, anh càng nổi bật nét “một mình” giữa đám đông thiên hạ. Nhiều ánh mắt nhìn anh ra vẻ thương hại. Quả thật với 800 bậc thang thấp kề nhau, người bình thường như tôi đi còn khá đuối, nói gì anh. Nhưng anh lại không ngại trước những khó khăn.
Thật là tuyệt khi người ta biết cách sống như vậy. Giữ vững sự bình thản bằng một phong thái đĩnh đạc, ngay cả lúc phải “đứng một mình”.
Trong cuộc sống, rõ ràng ai cũng có lúc phải “đứng một mình” với một núi ước mơ và công việc, nhưng để đứng cho thật vững vàng không phải là dễ. Đôi khi con người ta cứ thấy chông chênh vì trạng thái “một mình” ngơ ngác, rồi quay quắt kiếm tìm điểm tựa tận đâu đâu, quên mất điều quan trọng này: “Điểm tựa thật sự tồn tại ngay chính trong mỗi con người”.
 
Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
Đăng nhập để trả lời
0



Cuộc sống là của bạn








Hạnh phúc thường đánh lừa những ai khóc lóc, những ai bị tổn thương, những ai đã tìm kiếm và đã thử. Nhưng nhờ vậy, họ mới biết được giá trị của những người chung quanh họ.



Suy nghĩ thực tế, cảm nhận những điều đẹp đẽ, mong muốn cái tốt lành; đó chính là mục đích của cuộc sống hướng thiện. - Plato
Đời là cuộc đấu tranh liên tục; nó luôn được cải biên với nhưng khó khăn mới. Và chúng ta sẽ chiến thắng nhưng bao giờ cũng phải trải giá. - Mirko Gomex
Nếu bạn muốn đi qua cuộc đời không phiền toái thì chẳng nên bỏ đá vào túi mà đeo  - V. Shemtchisnikov.
Thiên đường ở chính trong ta. Địa ngục cũng do lòng ta mà có. - Chúa Jésus
Cuộc sống của chúng ta là cố gắng và lao động. Sự nghỉ ngơi hoàn toàn chỉ chờ chúng ta ở trong những nấm mồ. - Dex-to-ep-xki
Hãy can đảm mà sống bởi vì ai cũng phải chết một lần.
Đừng đi qua thời gian mà không để lại dấu vết
Nhiều người đã khóc khi chào đời, phàn nàn khi đang sống và chán chường khi tắt thở
Bốn mươi là tuổi già của lớp trẻ, năm mươi là tuổi trẻ của lớp già
Bao giờ ta cũng phải luôn luôn có một nơi nào để đến
Những người vui hưởng cuộc sống thì không bao giờ là kẻ thất bại
Chúng ta hãy cố gắng để chỉ chết một lần thôi.- Cantauzene
Bạn có yêu đời không? Vậy đừng phung phí thời gian vì chất liệu của cuộc sống được làm bằng thời gian. - Franklin
Đời người được đo bằng tư tưởng và hành động chứ không phải bằng thời gian. - Emerson
Cuộc đời ngắn ngủi không cho phép ta hy vọng quá xa. - Ngạn ngữ Latin
Đừng sống theo điều ta mong muốn
Hãy sống theo điều theo điều ta có thể
Người muốn đi thì số phận dẫn đi
Người không muốn đi thì số phận kéo lê. - Ngạn ngữ Latin
Đời là một hài kịch đối với những người hay suy nghĩ và là một bi kịch đối với những người đa cảm. - G. Suip
Mục đích tối trọng của đời người không phải là sự hiểu biết mà là hành động. -  A. Haoxlay
Cuộc sống như một cuốn sách. Kẻ điên rồ giở qua nhanh chóng. Người khôn ngoan vừa đọc vừa suy nghĩ vì biết rằng mình chỉ được đọc có một lần. - Giăng Pôn
Một người nào đó đã chết điều đó chưa chắc chắn đã phải người ấy đã từng sống. - X.Letx
Bạn có yêu đời không? Vậy đừng phung phí thời gian vì chất liệu của cuộc sống được làm bằng thời gian. - Franklin
Khi con người ta sống chỉ vì mình thì trở thành thừa đối với những người còn lại. - I.Rađep
Con người có thể chết được là để anh ta biết quý thời gian. - I.Rađep
Thảm họa của tuổi già không phải là ở chỗ người ta đã già mà là ở chỗ: người ta không còn cảm thấy trẻ trung nữa. - O.Uaind
Thời gian không đo lường bằng năm tháng mà bằng những gì chúng ta làm được. - H.Cason
Cuộc sống là nghĩa vụ ngay cả trong trường hợp nó chỉ diễn ra trong khoảnh khắc. - W.Gớt
Người ta còn sống mà làm gì, khi mà sau gót giày, gió quét sạch ngay dấu tích cuối cùng của ta. - S.Xvâygơ
Khi không còn ai ghen tị với bạn thì hãy xem lại liệu mình đã sống đúng chưa. - M.Ghenin
Người nào có thể làm mỗi giây phút đều tràn ngập một nội dung sâu sắc thì người đó sẽ kéo dài vô tận cuộc đời mình. - I.Cuôcxơ
Chỉ có cuộc sống vì người khác mới là cuộc sống đáng quý. - A.Einstein
Người hạnh phúc nhất không cần phải có mọi thứ tốt nhất, họ chỉ là người làm cho mọi việc, mọi chuyện đều diễn ra theo ý họ. Hạnh phúc thường đánh lừa những ai khóc lóc, những ai bị tổn thương, những ai đã tìm kiếm và đã thử. Nhưng nhờ vậy, họ mới biết được giá trị của những người chung quanh họ.
Điều quan trọng không phải chúng ta sống được bao lâu mà chúng ta phải sống như thế nào. - Bailey
Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
Đăng nhập để trả lời
0



Người phụ nữ khỏe mạnh và người phụ nữ mạnh mẽ









wallcoo.com




Người phụ nữ khỏe mạnh luyện tập hàng ngày để có thân hình cân đối…Người phụ nữ mạnh mẽ luôn cầu nguyện để làm đẹp tâm hồn.
Người phụ nữ khỏe mạnh không sợ bất cứ điều gì … Người phụ nữ mạnh mẽ vẫn giữ được can đảm trong nỗi sợ của chính mình.

Người phụ nữ khỏe mạnh không để kiệt sức … Người phụ nữ mạnh mẽ đem hết sức mình giúp mọi người…

Người phụ nữ khỏe mạnh nếu mắc lỗi lần này thì lần sau sẽ tránh … Người phụ nữ mạnh mẽ nhận ra những lỗi lầm là bài học quí và tận dụng nó.

Người phụ nữ khỏe mạnh bước đi những bước vững chãi…Người phụ nữ mạnh mẽ biết rằng cuộc sống sẽ giang tay đón cô khi cô ngã xuống.

Người phụ nữ khỏe mạnh mang khuôn mặt tự tin … Người phụ nữ mạnh mẽ ánh lên vẻ duyên dáng.

Người phụ nữ khỏe mạnh tin rằng cô ta đủ sức khỏe để đi du lịch …Người phụ nữ mạnh mẽ tin rằng chuyến du lịch sẽ giúp cô ta khỏe mạnh hơn.

Còn bạn thì sao? Bạn là người phụ nữ khỏe mạnh hay là người phụ nữ mạnh mẽ.
Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
Đăng nhập để trả lời
0



Hạnh phúc








8/3... Con đường đến trường của chúng tôi dường như đông đúc và nhộp nhịp hơn bởi sự xuất hiện của những sạp hoa hồng.




Hai bên đường vẫn là những sạp hàng rong, với những tấm bạt trải tạm bợ, bày la liệt những mặt hàng có thể làm quà cho con gái.
Cô chủ sạp hàng thấp, đậm người, trung niên, bình dị với chiếc áo bà ba sẫm màu, chiếc nón lá không che được nụ cười hồn hậu rất sáng, dù làn da sạm đen vì nắng và gió. Cô đang bán hàng thì một chiếc xe dừng lại trước sạp. Chiếc xe máy đỏ cũ kĩ, cọc cạch.Trên xe là một người đàn ông cũng đen đúa với chiếc áo cũ, hơi cáu bẩn, chở một cậu nhóc, chừng năm sáu tuổi, bé và gầy như một que diêm, nhưng trông rất lanh lợi. Chiếc xe vừa dừng, cậu bé nhảy xuống xe, chạy vội về phía cô bán hàng, dúi vào tay cô một bông hoa hồng, lí nhí nói “Tặng mẹ”. Người phụ nữ thoáng bất ngờ rồi ôm đứa con trai vào lòng, nụ cười hiền làm sáng cả gương mặt khắc khổ, hết nhìn con trai tíu tít, lại nhìn người chồng đang ngượng ngùng cười nụ.
Cái khoảnh khắc ấy diễn ra rất nhanh, nhưng cũng đủ làm tôi sững người vì bất ngờ và xúc động, khi một người chồng, một người con vẫn nhớ, và dành cho người phụ nữ mình yêu thương một nụ hồng trong cái ngày mà ta có thể hờ hững với những người ta cho là quá thân thuộc .
Phố vẫn ồn ào mà tôi thấy lòng nhẹ hẫng .Ở nhà, có lẽ mẹ cũng đang chờ tôi bên mâm cơm tối.
Lẵng hoa hồng trên tay tôi hình như đang theo gió, tỏa hương...
Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
Đăng nhập để trả lời
0



Bạn








Tôi may mắn có nhiều bạn nhưng trong số đó có một người rất đặc biệt. Lúc đầu chúng tôi không hợp nhau cho lắm nếu chưa muốn nói là kị nhau vì bạn có vẻ hơi cổ hủ hơn tôi


Nhưng bạn vẫn tốt, vẫn quan tâm đến tôi. Dần dà khoảng cách cũng được thu hẹp và thân nhau lúc nào không biết. Thỉnh thoảng lại còn tung tăng nắm tay nhau đi shopping, ăn hàng... trước sự ngưỡng mộ của bao người.
Lần đầu rung động trước người khác phái, tôi chẳng dám tâm sự với ai vì sợ người ta bảo “con nít quỷ”. Không hiểu sao bạn biết được, rủ đi ăn rồi dụ tôi khai ra hắn. Bạn còn đòi “xem mắt” người ấy nữa. Chỗ bạn bè chẳng lẽ lại từ chối?
Trước khi đi thi, lúc nào bạn cũng ôm hôn chúc tôi may mắn. Có khi bạn còn bí mật đặt li sữa trên bàn học dù tôi biết chắc là bạn chứ chẳng ai khác. Bạn vẫn thích lặng lẽ quan tâm đến người khác mà không cần cám ơn.
Bạn không giàu có nhưng khi nào tôi cháy túi, bạn lại cho vay vô thời hạn chỉ với một yêu cầu duy nhất: dùng tiền đúng chỗ. Vất vả lắm bạn mới kiếm ra đồng tiền nên hay ra điều kiện vậy đó!
Bạn ấy tên MẸ. Vì tôi, bạn ấy có thể hi sinh tất cả. Tôi yêu bạn MẸ biết bao!
Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
Đăng nhập để trả lời
0
Cuộc sống và tôi








Tôi nói với cuộc sống rằng hãy lấy đi lòng tự trọng của tôi, nhưng cuộc sống từ chối. Cuộc sống nói với tôi rằng cuộc sống không thể lấy đi lòng tự trọng của tôi.


Nhưng tôi có thể từ bỏ tự trọng của mình khi tôi muốn.
Tôi nói với cuộc sống rằng hãy làm cho đứa con tật nguyền của tôi được lành lặn, nhưng cuộc sống từ chối. Cuộc sống nói với tôi rằng tâm hồn đứa con của tôi thật hoàn hảo, và thân thể chỉ là tạm thời mà thôi.
Tôi nói với cuộc sống hãy ban cho tôi sức chịu đựng, nhưng cuộc sống từ chối. Cuộc sống nói với tôi rằng sự chịu đựng có được một phần do những đau khổ gây nên – và sự chịu đựng không phải là một đặc ân ban tặng – chịu đựng là một bản năng sống.
Tôi nói với cuộc sống hãy mang đến cho tôi niềm hạnh phúc, nhưng cuộc sống từ chối. Cuộc sống nói sẽ mang đến những điều may mắn cho tôi và hạnh phúc sẽ khởi nguồn từ chính bản thân tôi.
Tôi nói với cuộc sống hãy làm giảm đi những nỗi đau trong tôi, nhưng cuộc sống từ chối. Cuộc sống nói rằng sự chịu đựng giúp tôi thoát khỏi những lo lắng vật chất và mang tôi đến gần cuộc sống hơn.
Tôi nói với cuộc sống hãy giúp tôi luôn chín chắn, nhưng cuộc sống từ chối. Cuộc sống nói với tôi rằng tôi phải biết tự trưởng thành, nhưng cuộc sống sẽ tô điểm thêm vào những năm tháng trong đời tôi với những lần vấp ngã giúp tôi có thêm những kinh nghiệm sống.
Và khi tôi nói với cuộc sống rằng hãy giúp tôi có thể yêu một người nào đó nhiều như người đó đã yêu tôi, cuộc sống nói với tôi rằng cuối cùng tôi cũng hiểu ra vấn đề rằng cuộc sống không là một phép màu để cầu xin, cuộc sống là cơ hội để tôi được yêu thương và biết yêu thương.
Cuộc sống không cố ý muốn làm chúng ta e dè sợ hãi, mà chỉ muốn chúng ta hiểu và sống mà thôi.
Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
Đăng nhập để trả lời
0



Suy nghĩ tích cực









Ảnh minh hoạ
Có hai anh em song sinh nọ, một lớn lên nghiện rượu và một trở thành doanh nhân thành công. Khi được hỏi lý do, người nghiện rượu trả lời: “Ông già tôi là người nghiện rượu.”


Tiếp theo người doanh nhân được hỏi về thành công của mình, anh đáp: “Ba tôi là người nghiện rượu".  
Cùng một nền tảng gia đình, cùng được nuôi dưỡng như nhau, chỉ có lựa chọn là khác.
Hãy nghĩ tích cực
Có rất ít khả năng cho bạn để kiểm soát tất cả mọi thứ trong cuộc đời nhiều biến động, nhưng bạn có thể nhận thức được những gì đang xảy ra (dĩ nhiên không bàn đến việc bạn là người bị thiểu năng về mặt trí tuệ hay tâm thần) và chọn cho mình các bước phát triển tiếp theo. Hoàng đế La Mã Marcus Aurelius (121 đến 180 AD) từng nói: “Bạn có sức mạnh trong việc kiểm soát tâm trí của bản thân, không phải những gì đang diễn ra bên ngoài. Hãy nhận thức được điều này, và bạn sẽ tìm được cho mình sức mạnh”.
Đừng lo lắng thái quá
Nếu bạn thường xuyên thao thức và lo sợ, sẽ chỉ khiến bạn kiệt sức và lấy đi những giá trị tích cực vẫn còn ở hiện tại. Hãy học cách xác định những lo sợ ấy, xem bạn có thể làm gì để chế ngự chúng. Cùng đó là tìm kiếm những tích cực vẫn còn tồn tại đâu đó trong cuộc sống quanh bạn. Bạn sẽ thấy dễ thở hơn nhiều.
Thực hiện những gì bạn muốn
Sức mạnh của suy nghĩ tích cực và tự tin có thể giúp bạn tiến thẳng những gì bạn muốn. Can đảm lên, tập trung vào những gì bạn thấy cần thiết cho mình và mọi người và đừng để phân tâm.
Có cái nhìn thoáng hơn
Thái độ của chúng ta đối với thế giới bên ngoài dựa vào những ý nghĩ từ bên trong, cả ý thức lẫn tiềm thức, và chúng ta hoàn toàn có khả năng kiểm soát những ý nghĩ này. Chúng ta chọn cho mình lối sống tích cực hay tiêu cực, nhiệt tình hay lừ đừ, lạc quan hay than thân trách phận.
Dần dà thái độ của chúng ta sẽ trở thành thói quen, được nhào nặn bởi chính chúng ta, những người xung quanh, thân cận và cả trong giao tiếp xã hội, thông qua ý thức lẫn tiềm thức. Và đó chính là điểm tạo nên sự khác biệt ở bạn với người xung quanh. Nên điều quan trọng là làm sao bạn có thể tập cho mình cái nhìn thoáng, hướng đến mặt tích cực nhiều hơn.
Và bạn có biết?
Năng lượng của tâm trí con người có thể chạy được máy vi tính. Tháng 6-2006, trước sự ngạc nhiên của các khán giả là những nhà khoa học Pháp tại triển lãm dài 4 ngày về nghiên cứu và cải tiến của châu Âu ở Paris, nhà khoa học người Mỹ Peter Brunner đã ngồi vào trước một máy tính xách tay, đội lên đầu một cái mũ có gắn các điện cực và viết “Bonjour” mà không di chuyển một cơ bắp nào. Đây là bước đột phá khó tin trong việc giúp những người bị liệt toàn thân không thể nói hoặc cử động trong giao tiếp với bên ngoài.
Bỏ qua mặt tích cực của khoa học thì bạn hẳn nhận thấy rằng mình phải biết tận dụng sức mạnh vô song ấy như thế nào cho đúng phải không?
Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
Đăng nhập để trả lời
0



Người bạn bình thường và Người bạn thực sự




Người bạn bình thường không bao giờ trông thấy bạn khóc. Người bạn thực sự nghiêng bờ vai để thấm ướt những giọt nước mắt của bạn.




Người bạn bình thường không bao giờ trông thấy bạn khóc.
Người bạn thực sự nghiêng bờ vai để thấm ướt những giọt nước mắt của bạn.
Người bạn bình thường không biết tên bố mẹ bạn.
Người bạn thực sự có lưu số của bố mẹ bạn trong sổ điện thoại.
Người bạn bình thường mang quà đến bữa tiệc sinh nhật của bạn.
Người bạn thực sự đến sớm để cùng bạn chuẩn bị và thu vén.

Người bạn bình thường không thích bạn gọi điện khi cậu ấy đã đi ngủ.
Người bạn thực sự lo lắng hỏi tại sao lâu rồi bạn không gọi điện.
Người bạn bình thường tìm cách kể với bạn về những khó khăn của họ.
Người bạn thực sự tìm cách giúp bạn tháo gỡ khó khăn.

Người bạn bình thường phân vân về quá khứ của bạn.
Người bạn thực sự có thể “tống tiền” bạn về chuyện đó ấy chứ.

Người bạn bình thường khi đến thăm bạn tỏ ra khách sáo.
Người bạn thực sự mở tủ lạnh và tự nhiên như ở nhà.

Người bạn bình thường nghĩ rằng tình bạn sẽ kết thúc khi xảy ra “chiến tranh”.
Người bạn thực sự biết rằng chỉ sau khi trải qua “chiến tranh” mới chứng minh được tình bạn.

Người bạn bình thường muốn bạn ở bên họ mãi mãi.
Người bạn thực sự muốn mãi mãi được ở bên bạn!
Người bạn bình thường sẽ đọc thông điệp này rồi ném vào sọt rác.
Người bạn thực sự sẽ gửi thông điệp này đến khi có ai kia nhận được thì thôi.
Hãy gửi bài này cho bất cứ ai bạn quan tâm…
Nếu bạn nhận được hồi âm tức là bạn đã tìm ra những người bạn thực sự!
Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
Đăng nhập để trả lời
0



Ổ bánh mì, chiếc nhẫn và...








Ngày nọ, ông lão ăn xin gõ cửa một lâu đài tráng lệ. Người quản gia mở cửa và hỏi: “Ngài cần gì?”. Người ăn xin trả lời: “Vì tình yêu của Chúa, xin hãy bố thí cho kẻ nghèo này”.


“Tôi phải hỏi ý kiến bà chủ đã” - người quản gia trả lời.

Người quản gia mang chuyện lên hỏi chủ nhà, một quý bà keo kiệt. Bà ta nói:

“Jeremiah, hãy cho ông lão tội nghiệp một ổ bánh mỳ. Một thôi nhé. Và nếu có thể, đưa bánh ngày hôm qua ấy”.

Jeremiah từ lâu đã thầm yêu bà chủ, và để bà vui lòng, ông lấy một ổ bánh mỳ cũ, cứng như đá đưa cho lão ăn xin.

“Bánh mỳ của ông đây, ông lão tội nghiệp” - người quản gia không gọi ông lão ăn xin bằng “ngài” một cách trịnh trọng nữa.

“Chúa phù hộ cho ngài” - ông lão ăn xin trả lời.

Người quản gia đóng cánh cửa đồ sộ bằng gỗ sồi lại, ông lão ăn xin ra đi với ổ bánh mỳ kẹp dưới cánh tay. Ông trở về chốn quen thuộc nơi trú ngụ cả ngày lẫn đêm, ngồi xuống dưới tán cây và bắt đầu ăn ổ bánh vừa xin được.

Đột nhiên, răng ông cắn phải vật gì đó rất cứng. Ông lão hết sức ngạc nhiên khi phát hiện ra chiếc nhẫn vàng nạm kim cương mặt ngọc trai.

“Mình thật may mắn!”, ông lão nghĩ thầm. “Mình bán chiếc nhẫn này đi và sẽ có đủ tiền trong một thời gian dài”. Thế nhưng, lòng trung thực của ông lão ngay lập tức ngăn ý định đó lại: “Không, ta sẽ tìm chủ nhân của chiếc nhẫn và trả nó lại cho họ”.

Bên trong chiếc nhẫn có khắc hai chữ J. X. Ông lão ăn xin không hề ngần ngại nhưng cũng chẳng thông minh tẹo nào, đi thẳng đến cửa hàng và tìm hỏi cuốn niên giám điện thoại. Cả thị trấn chỉ có mỗi một gia đình có tên bắt đầu bằng chữ X: Gia đình Xofaina.

Quá vui mừng vì có cơ hội thể hiện lòng trung thực, ông lão vội đi đến nhà Xofaina. Ông lão rất bất ngờ vì đó chính là gia đình đã cho ông ổ bánh mỳ. Jeremiah mở cửa và hỏi ông lão tội nghiệp cần gì.

“Tôi tìm thấy chiếc nhẫn vàng bên trong ổ bánh mỳ ngài đã tốt bụng cho tôi lúc nãy” - ông lão trả lời.

Jeremiah cầm chiếc nhẫn lên hỏi ý kiến bà chủ. Bà vui mừng khôn xiết: “May quá, tìm được chiếc nhẫn bị mất tuần trước rồi. Ra ta đã làm rơi nó lúc đang nhào bột làm bánh. J.X. là viết tắt tên của ta, Josermina Xofaina”.

Sau một hồi suy ngẫm, bà chủ nhà nói: “Hãy cho ông lão tội nghiệp đó bất kỳ cái gì ông ấy muốn, miễn là đừng đắt quá”.

Ông quản gia quay xuống hỏi ông lão: “Vì hành động cao đẹp của mình, ông muốn nhận được phần thưởng gì?”.

“Tôi cần một ổ bánh mỳ vì tôi đang rất đói” - ông lão ăn xin nói.

Và thế là một lần nữa, theo đúng lời bà chủ, người quản gia đưa cho ông lão ăn xin một ổ bãnh mỳ cũ, cứng như đá, không quên nói: “Chúa phù hộ cho ông!”.

Ông lão ăn xin trở về chốn quen thuộc để thưởng thức bánh mỳ. Đột nhiên, răng ông lại cắn phải vật gì cưng cứng, lại một chiếc nhẫn vàng khác nạm kim cương có mặt ngọc trai. Ông lão nhận ra hai chữ viết tắt quen thuộc J.X.

Một lần nữa ông lão quay trở lại ngôi nhà của gia đình Xofaina để trả nhẫn và nhận ổ bánh mỳ thứ ba, trong đó ông tìm thấy chiếc nhẫn thứ ba, ông đem trả và nhận tiếp ổ bánh mỳ thứ tư, trong đó…

Kể từ ngày may mắn tìm thấy nhẫn vàng trong bánh mỳ cho đến ngày xui xẻo rời bỏ thế giới này, ông lão ăn xin đã sống rất vui vẻ và hạnh phúc, không phải lo lắng về vấn đề tiền bạc để mua thức ăn.

Việc duy nhất ông phải làm mỗi ngày là đem trả chiếc nhẫn vàng tìm thấy trong ổ bánh mỳ…
Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
Đăng nhập để trả lời
0



Những giọt nước mắt từ trên trời








Vào một buổi tối mùa đông lạnh lẽo, ngồi cùng chồng bên cạnh lò sưởi, Fiammetta chợt hỏi: Mưa là gì vậy hở anh?


Bên ngoài thời tiết thật là tồi tệ, những giọt nước mưa đập vào ô cử sổ tách, tách, tách.

- Anh ơi, mưa là gì vậy hở? - Fiammetta vừa lặp lại câu hỏi vừa lay bàn tay chồng.

- Mưa hả em, đó có nghĩa là trời đang khóc đấy.

- Nhưng tại sao trời lại khóc?

- Ừ, cũng không hẳn là trời khóc đâu.

Đúng hơn đó là những giọt nước mắt của tất cả những người buồn sầu trên thế giới đã kềt lại thành mây.

- Tất cả những giọt nước mắt ư, thật thế hả anh?

- Không phải tất cả nhưng là hầu hết. Những giọt nước rơi từ trời là của những người buồn sầu mà không được ai an ủi. Còn nếu như họ được an ủi thì những giọt nước ấy sẽ đọng lại và cất giữ trong tim giống như một kho tàng quý giá.

- Nhưng tại sao mưa nhiều quá vậy?

- Điều đó có nghĩa là ngày nay nhiều người than khóc nhưng lại có quá ít người an ủi.

- Vậy làm sao để cho mưa tạnh? Em phải an ủi tất cả mọi người trên thế giớ này ư? Em muốn ngày mai trời lại nắng.

- Chỉ cần em an ủi một người là đủ, ngay khi họ đang khóc, khi mà em gặp họ. Nhưng anh không chắc là em làm được điều đó.

- Vậy tối nay em sẽ đặt thật nhiều ly ở bậu cửa sổ để hứng nước mưa, và em sẽ mang trả lại cho những người chủ thật sự của chúng, những người đã buồn sầu than khóc.

- Nhưng làm sao em có thể trả lại đúng giọt nước mắt cho từng người được? Họ đâu có ghi tên lên trên đó.

Fiammetta đã không trả lời được câu hỏi của chồng nhưng nàng biết rằng có một cách. Sáng hôm sau, nàng kiên nhẫn đặt từng giọt nước lên lòng bàn tay và nhìn vào bên trong. Những giọt pha lê nhỏ bé ấy luôn còn đọng lại một khuôn mặt.
Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
Đăng nhập để trả lời
0





 

HÃY "TAG" TÔI ĐI











  • Một hôm, tôi click vào blog của một người bạn lớn tuổi ở Bình Định. Chỉ vừa đọc vào dòng đầu entry mới của anh ấy, tôi chợt phì cười. Anh bảo anh vừa bị “bẫy tag” và đã cố vẫy vùng như cũng không thoát khỏi bẫy. Một cái “bẫy tình cảm” khá đặc biệt. Điều này làm tôi tò mò và tôi bắt đầu lướt mắt qua những dòng chữ tiếp theo. À! thì ra đây là một trò chơi khá thú vị. Chưa ai biết rõ nguồn cơn của vụ “tag” này, vì thấy nó hay hay nên ai đã bị “bẫy” rồi thì sẽ bị cuốn theo. Bạn nên hiểu “tag” đơn giản như thế này: một người nào đó thổ lộ trong blog của họ 7 bí mật về họ, xong họ sẽ mời 7 người bạn ở danh sách bạn bè trong blog nói về 7 bí mật của những người ấy. Và sau đó, những người này cũng làm điều tương tự. Cứ như vậy trò chơi “tag” nối mãi một vòng tròn, qua cả những đại dương xa xăm.[/align]




  • Tôi chưa kịp thốt lên những bí mật của mình trong entry mới thì đã bị “tag” rồi. Đến ba người bạn lớn tuổi có, đồng tuổi có đã “bẫy tag” tôi rồi. Đọc những “trải lòng” của họ, tôi chợt hiểu họ hơn và chợt reo thầm trong bụng: “Thì ra họ như vậy, đáng yêu và dễ mến đến thế!”. Dĩ nhiên, trò chơi không đụng đến những mặt xấu của tâm hồn, chỉ đề cao những cái tốt đẹp. Và đây là dịp để mọi người tìm được những ấn tượng tốt, những ước mơ trong veo về những người bạn của mình.[/align]




  • Thế đấy, một trò chơi “tag” tưởng chừng vô thưởng vô phạt nhưng lại mang một thông điệp yêu thương, quan tâm lẫn nhau. Nhưng tại sao chúng ta không thể nói hơn 7 điều bí mật? Không thể mời hơn 7 người bạn. Hãy phá vỡ giới hạn này tuỳ ý bạn để bạn có thể nới rộng hơn những yêu thương tràn ngập. Hãy bắt đầu “tag” đi bạn và đừng quên “tag” tôi.[/align]
  • Khi ta ở đất là nơi ta ở
    Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
    Đăng nhập để trả lời
    0





     

    Tin nhắn buồn phiền








     


    Dạo này Bin hay chat, cậu nói đủ thứ chuyện trên đời với những người bạn cũ hoặc mới quen. Một hôm, mở máy lên, Bin nhận bao nhiêu là tin nhắn offline. Cậu lướt qua, này là của cô bạn ở Mỹ gởi lời thăm cậu, này là của cô giáo cũ hỏi han tình hình hiện tại…Và rồi, Bin dừng lại ở một tin nhắn với dòng chữ đỏ chói: “Bạn Lê Bảo Nga…lớp…trường…đang bị bệnh tim bẩm sinh. Cần được bạn bè giúp đỡ. Hãy liên lạc qua số điện thoại…”. Bin là một cậu bạn tốt bụng, thấy vậy Bin liền gởi lại tin nhắn ấy cho những người bạn Y!M của mình và kèm theo một câu cuối “Nhắn giúp nhé bạn/anh/chị/cô…yêu quí. Cần thiết lắm!”. Vẫn chưa yên tâm, Bin bấm số điện thoại trong tin nhắn và gọi đi. Đầu dây bên kia “alô” một cái rõ to rất là bất lịch sự. “Tìm ai thế”, giọng gằn lên. Bin nhỏ nhẹ: “Dạ, cho mình gặp Nga”. “Nga đây, thế anh tìm Nga có việc gì?”. “Có phải Nga đang bị bệnh tim và cần sự giúp đỡ”. Giọng đầu dây bên kia gắt gỏng: “Không có bệnh gì hết! Ai đó chơi xấu nhắn tin lên Y!M, làm Nga mấy tuần nay trả lời muốn chết”. Vậy là một trò lừa bịp online. Bin tự hứa sẽ không dây dưa vào những trò như này nữa.
    Và rồi những ngày sau đó, Bin lại nhận được một tin nhắn offline với nội dung tương tự kể về một cô bạn ở Hà Nội, uống nhầm thuốc gút của người bạn cùng phòng nên bị ngộ độc máu. Với tình trạng như thế, người bạn này phải thay máu liên tục để duy trì tính mạng đợi bác sĩ tìm phương pháp điều trị thích hợp. Bin nghĩ lại là một chiêu lừa khác nên cũng chẳng quan tâm và không buồn gởi tin nhắn “nhân đạo” này cho ai cả.
    Một hôm, Bin đọc được một bài báo viết về chuyện cô bạn nọ, đúng như nội dung trong tin nhắn mà hôm nào Bin đã đọc. Cậu ân hận vì mình đã hiểu nhầm người khác, vì người ấy cậu chưa hề biết mặt. Bởi đó là một câu chuyện thật và đang rất cần sự quan tâm của cư dân mạng. May sao, cô bạn đó được nhiều người giúp đỡ kịp thời nên đã qua cơn nguy khốn.
    Vậy đó, đôi khi trò đùa vô hại của một người lại làm nhiều người buồn phiền và hiểu nhầm nhiều chuyện đáng tiếc. May sao mọi chuyện mà Bin gặp đã không đi quá xa. Và giờ, thỉnh thoảng, Bin cũng nhận được những tin nhắn offline như thế, Bin cẩn thận kiểm tra lại trước khi gởi tin nhắn này cho mọi người trong danh sách bạn bè của mình. Nhưng Bin nghĩ, giá như mọi tin nhắn đều là sự thật thì sự quan tâm của mọi dành cho nhau sẽ nhiều và nồng ấm hơn.
    Khi ta ở đất là nơi ta ở
    Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
    Đăng nhập để trả lời
    0
    Tình yêu có 101 những con đường đến khác nhau, “cây mỗi hoa mỗi trái, ngả đường đến với tình yêu có muôn vạn nẻo”. Nào hãy cùng khám phá!
    Tình yêu đến từ cái nhìn đầu tiên

    Gặp gỡ nhau buổi đầu tiên mà hai người nhìn nhau như đã là của nhau từ bao lâu trước đó rồi. Đó là những kiểu tình yêu đến với nhau từ tiếng sét ái tình ngay buổi đầu gặp mặt. Tình yêu này thường rất khó phai.

    Tình yêu đến khi không mong chờ

    Một ngày nào đó trong trái tim vốn “trong trắng vô ngần không hề tơ vương” đến một đối tượng nào đó day dứt khổ sở mách bảo: bạn đã yêu rồi. Tình yêu đến khi bạn chưa hề nghĩ tới rằng mình sẽ yêu đó là tình yêu đẹp nhất.

    Tình yêu đến do thách đố

    Thách đố nhau để làm chủ và chiếm được trái tim của một người khác giới khác. Lúc đầu, họ đến với nửa ấy đâu phải vì yêu thương thật lòng mà vì sự kiêu ngạo không muốn trở thành kẻ thua cuộc. Song cuối cùng, họ cũng bị ngã gục trước sự tự kiêu của chính mình và gã gục trước sự bao dung của nửa kia. Tình yêu thách đó là tình yêu có nhiều điều để bàn cãi nhất.

    Tình yêu đến do sự tình cờ

    Từ hai người xa lạ một ngày kia họ lại có duyên gặp gỡ trên một chuyến xe đường dài. Cùng chuyện trò một cách hứng thú và khi chia tay họ không quên cho nhau số điện thoại, địa chỉ liên hệ. Tình yêu đến do sự tình cờ là một tình yêu ấn tượng nhất.

    Tình yêu đến bởi sự thân thiết

    Là bạn của nhau đã lâu nhưng đến một ngày bạn bất chợt nhận ra mình không thể sống thiếu nửa ấy của mình. Từ tình bạn thân thiết đến tình yêu sẽ thường cho một tình yêu bền vững nhất.

    Tình yêu đến do giới thiệu

    Cả hai bạn đều là người nhút nhát và hay ngại ngùng, bởi thế người ấy được một người thứ 3 của bạn dẫn đến nhà với tư cách là người mai mối. Càng tiếp xúc với người ấy, bạn có thể thấy hợp hoặc có thể thấy không hợp mà quyết định bỏ qua hay không bỏ qua. Mối tình đến do mai mối là tình yêu ngượng ngùng nhất.

    Tình yêu đến từ sự đồng cảm

    Đồng cảm sâu sắc về hoàn cảnh của đối tượng và rồi từng ngày nó lớn lên thành tình yêu từ bao giờ không hay bấp chấp cảnh ngộ, nhan sắc…của người ấy. Tình yêu đến từ sự đồng cảm là mối tình đáng trân trọng nhất.

    Trên đây chỉ là một số nẻo đường của tình yêu. Còn bạn, con đường đến với tình yêu của bạn xuất phát từ nẻo đường nào, hãy cùng chia sẻ bạn nhé.
    Khi ta ở đất là nơi ta ở
    Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
    Đăng nhập để trả lời
    0
     Nếu so sánh với thế hệ trước, bạn sẽ thấy cuộc sống của mình ngày càng nhiều lo toan bộn bề và muôn vàn điều rắc rối. Để đơn giản hơn, bạn hãy làm theo những lời khuyên dưới đây:
    - Sắp xếp mọi thứ theo thứ tự ưu tiên hợp lý: Muốn cuộc sống đơn giản, hãy loại bỏ những thứ không quan trọng và cần thiết. Hãy viết ra giấy tất cả những việc bạn cần làm mỗi ngày, xếp loại theo thứ tự A, B, C, D (A: rất cần thiết và có nhu cầu, B: cần thiết, C: có nhu cầu, D: không cần thiết và không có nhu cầu). Sau khi phân loại, sắp xếp theo từng nhóm như vậy, bạn sẽ biết mình cần phải làm gì trước và không nên làm gì.
    - Quẳng bớt những thứ thừa thãi: Trên đầu giường bạn để rất nhiều sách những chẳng bao giờ bạn có thời gian để đọc hết tất cả, hoặc ngày nào bạn cũng mua cả chồng báo nhưng chỉ đọc nửa số đó. Như vậy, chính là bạn đang làm rườm rà cuộc sống của mình rồi. Tất cả những thứ thừa thãi đều lôi kéo sự chú ý của bạn, hãy cất bớt đi và sắp xếp mọi thứ cho ngăn nắp.
    - Học cách sử dụng tiền bạc: Gánh nặng cơm áo thường chiếm hết thời gian, tâm trí của bạn, tiết kiệm là cách giúp giảm bớt mọi lo lắng. Khi đã dành được một số vốn nhất định, bạn không phải quá lo lắng chạy vạy, lệ thuộc vào công việc mỗi ngày. Khi ấy, bạn có thêm thời gian cho những việc thực sự có ý nghĩa đối với chính mình.
    - Tìm cách đơn giản hóa công việc: Thay vì dành cả giờ đồng hồ để cặm cụi giặt quần áo, bạn hãy sắm một chiếc máy giặt. Số tiền bạn bỏ ra chẳng thấm tháp gì so với thời gian dùng để giặt quần áo. Trong những ngày quá mệt mỏi, bạn đừng tự hành hạ mình thêm bằng những công việc lặt vặt trong nhà. Một ngày không lau chùi nhà cửa cũng chẳng hại gì đến cuộc sống của mình cả.
    - Chú ý đến những giá trị bên trong: Theo các nhà tâm lý, điều kiện để có hạnh phúc chỉ gói gọn trong vài điều đơn giản: đủ ăn, có một mái nhà, những người thân và một công việc thích hợp. Thế nhưng, bạn tự biến mình thành kẻ bất hạnh khi cố chạy theo những giá trị vật chất bên ngoài, tiền không thể giúp mua được hạnh phúc. Hãy tìm ra ý nghĩa trong mỗi công việc, đó chính là hạnh phúc bền vững.
    - Hãy tự biếu mình một ngày nghỉ đúng nghĩa: Suốt cả tuần, bạn đã dành cho công việc. Ngày nghỉ cuối tuần, bạn hãy nghỉ ngơi thực sự, đây là khoảng thời gian cần thiết để tái tạo năng lượng và sức lao động. Bạn nên cảnh giác với tên trộm thời gian nguy hiểm là công việc nhà. Chỉ cần chú ý không bày bừa mỗi ngày là bạn sẽ tiết kiệm được thời gian đáng kể để nghỉ ngơi. Nên phân chia công việc đồng đều cho các thành viên trong nhà.
    - Truyền hình không phải lúc nào cũng tốt: nếu trung bình mỗi ngày, bạn mất 4 giờ để xem TV, một tuần bạn sẽ lãng phí một ngày nghỉ. Nghỉ xem phim một ngày thì cuộc sống của bạn cũng chẳng tổn hại gì. Vì vậy, ngoại trừ những tin tức giúp ích cho công việc, bạn nên cắt bỏ các chương trình còn lại. Hãy đặt vô tuyến ở một chỗ ít điều kiện thoải mái. Đây là một mẹo khá hiệu quả giúp bạn cắt cơn nghiền truyền hình.
    Khi ta ở đất là nơi ta ở
    Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
    Đăng nhập để trả lời
    0



    Cho và nhận
     



     Một hôm, một sinh viên trẻ có dịp đi dạo với giáo sư của mình. Vị giáo sư này vẫn thường được các sinh viên gọi thân mật bằng tên "người bạn của sinh viên" vì sự thân thiện và tốt bụng của ông đối với học sinh.
    Trên đường đi, hai người bắt gặp một đôi giày cũ nằm giữa đường. Họ cho rằng đó là đôi giày của một nông dân nghèo làm việc ở một cánh đồng gần bên, có lẽ ông ta đang chuẩn bị kết thúc ngày làm việc của mình.

    Anh sinh viên quay sang nói với vị giáo sư: "Chúng ta hãy thử trêu chọc người nông dân xem sao. Em sẽ giấu giày của ông ta rồi thầy và em cùng trốn vào sau những bụi cây kia để xem thái độ ông ta ra sao khi không tìm thấy đôi giày."

    Vị giáo sư ngăn lại: "Này, anh bạn trẻ, chúng ta đừng bao giờ đem những người nghèo ra để trêu chọc mua vui cho bản thân. Nhưng em là một sinh viên khá giả, em có thể tìm cho mình một niềm vui lớn hơn nhiều nhờ vào người nông dân này đấy. Em hãy đặt một đồng tiền vào mỗi chiếc giày của ông ta và chờ xem phản ứng ông ta ra sao."

    Người sinh viên làm như lời vị giáo sư chỉ dẫn, sau đó cả hai cùng trốn vào sau bụi cây gần đó.

    Chẳng mấy chốc người nông dân đã xong việc và băng qua cánh đồng đến nơi đặt giày và áo khoác của mình. Người nông dân vừa mặc áo khoác vừa xỏ chân vào một chiếc giày thì cảm thấy có vật gì cứng cứng bên trong, ông ta cúi xuống xem đó là vật gì và tìm thấy một đồng tiền. Sự kinh ngạc bàng hoàng hiện rõ trên gương mặt ông. Ông ta chăm chú nhìn đồng tiền, lật hai mặt đồng tiền qua lại và ngắm nhìn thật kỹ. Rồi ông nhìn khắp xung quanh nhưng chẳng thấy ai. Lúc bấy giờ ông bỏ đồng tiền vào túi, và tiếp tục xỏ chân vào chiếc giày còn lại. Sự ngạc nhiên của ông dường như được nhân lên gấp bội, khi ông tìm thấy đồng tiền thứ hai bên trong chiếc giày. Với cảm xúc tràn ngập trong lòng, người nông dân quì xuống, ngước mặt lên trời và đọc to lời cảm tạ chân thành của mình. Ông bày tỏ sự cảm tạ đối với bàn tay vô hình nhưng hào phóng đã đem lại một món quà đúng lúc, cứu giúp gia đình ông khỏi cảnh túng quẫn, người vợ bệnh tật không ai chăm sóc và đàn con đang thiếu ăn.

    Anh sinh viên lặng người đi vì xúc động, nước mắt giàn giụa. Vị giáo sư lên tiếng: "Bây giờ em có cảm thấy vui hơn lúc trước nếu như em đem ông ta ra làm trò đùa không?" Người thanh niên trả lời: "Giáo sư đã dạy cho em một bài học mà em sẽ không bao giờ quên. Đến bây giờ em mới hiểu được ý nghĩa thật sự của câu nói mà trước đây em không hiểu: "Cho đi là hạnh phúc hơn nhận về".
    [/align]
    Khi ta ở đất là nơi ta ở
    Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
    Đăng nhập để trả lời
    0



    Hãy cám ơn cuộc sống!
     



     *Nếu bạn thấy đêm nay khó ngủ - Cứ nghĩ đến những kẻ không nhà chẳng nệm ấm chăn êm.
    *Nếu bạn gặp một ngày tồi tệ nơi làm việc - Hãy nghĩ đến những người đã mấy tháng nay không tìm được việc làm.
    *Nếu bạn chán nản vì mối quan hệ xấu đi - Hãy nghĩ tới những kẻ không bao giờ biết hương vị của thương yêu và được người yêu thương lại.
    *Nếu bạn buồn phiền vì thêm một cuối tuần vô vị trôi qua - Hãy nghĩ tới những người phụ nữ quẫn bách, quần quật cả ngày, suốt tuần không nghĩ, chỉ mong kiếm được chút tiền còm nuôi mấy miệng ăn.
    *Nếu bạn hỏng xe dọc đường, phải cuốc bộ vài dặm vài mới tìm ra được người giúp đở - Hãy nghĩ tới những ai liệt cả đôi chân, luôn khao khát được bước đi như bạn.
    *Nếu bạn cảm thây đời mình bị mất mát và băn khoăn về ý nghĩa kiếp người - Xin bạn hãy biết ơn cuộc sống vì có nhiều người đã không được sống hết tuổi trẻ của mình để có những trải nghiệm như bạn.
    *Nếu bạn cảm thấy mình là nạn nhân của những ai hay cay nghiệt, dốt nát, nhỏ nhen, nghi kỵ - Hãy nhớ rằng việc đời có khi còn tệ hại hơn thế rất nhiều.
    *Nếu bạn quyết định chuyển những lời nàyđến một người bạn yêu mến, có thể bạn giúp cho ai đó một ngày thanh thản nhẹ nhàng.
    [/align]
    Khi ta ở đất là nơi ta ở
    Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
    Đăng nhập để trả lời
    0





     

    Bí mật tình yêu








     







    Đó là một khoảnh khắc trong bộ phim hoạt hình Disney kinh điển “Cô bé lọ lem” khi cô nàng dũng cảm ăn mặc xềnh xoàng tuyên bố mình là chủ chiếc giày thủy tinh không ai đi vừa kia, thế rồi chàng Hoàng tử trìu mến khoát tay nàng, họ cùng nhau nhảy một điệu van-xơ. Một cảnh tượng đủ thu hút cái nhìn thèm muốn ở bất kỳ cô gái nào đã từng xem qua. Vì sao ư? Lãng mạn! Đó là điều chủ yếu trong câu chuyện này.
    Tôi vẫn thường tự hỏi làm sao mà những cảnh phim thể hiện tình yêu cao cả và lãng mạn tưởng chừng không có thật như thế có thể đi từ màn ảnh ra đời thực được chứ. Nhưng tôi biết nó có thể xảy ra. Xung quanh tôi là những cặp vợ chồng dù đã cưới nhau hàng chục năm nhưng mặt vẫn ửng đỏ khi họ ngồi cạnh nhau và siết tay nhau một cách âu yếm. Tuy vậy là một đứa trẻ lớn lên trong một gia đình tan vỡ và bản thân tôi cũng là một phụ nữ ly dị chồng, tôi biết rằng hành trình tìm kiếm một tình yêu đích thực không hề dễ dàng.
    Gần đây, một người bạn đã kể cho tôi nghe một bí mật nhỏ - một câu chuyện về tình yêu khiến tôi không cầm được nước mắt và tôi phải thừa nhận là tôi có hơi ghen tị với bà ấy một chút. Câu chuyện của bà ấy chẳng phải là về món nữ trang mới nhất mà chồng bà ấy tặng hay những đóa hoa mà ông gửi cho bà, vì ông ấy đã mất cách đây hai năm, chỉ một thời gian ngắn sau lễ kỷ niệm đám cưới vàng của họ.
    Giờ đây ở tuổi bảy mươi, bà ấy vẫn ở một mình, thế nhưng bà không lúc nào cảm thấy cô đơn.!
    Vì ông đã giấu trong những ngăn kéo và tủ đựng đồ khắp nhà những tin nhắn yêu thương do chính tay ông viết tặng bà. Đó là những câu chữ âu yếm như những sự lãng mạn bất ngờ ông dành tặng bà trong suốt cuộc hôn nhân của họ. Nhiều năm qua bà vẫn giữ những lời ngọt ngào ấy, vẫn đặt chúng ở những nơi mà ông giấu chúng đi để những cảm xúc yêu thương ông dành tặng bà lại dịu dàng tìm về mỗi khi bà một lần nữa tìm ra chúng.
    Giờ ông ấy đã đi xa, mỗi ngày bà vẫn đối mặt với những ký ức yêu thương, sự mong mỏi vô vọng về người đàn ông vô cùng lãng mạn đã sống cùng bà hơn nửa đời người. Bà đã không hề gục ngã, vẫn giữ cho mình mạnh mẽ và nhiệt tình trong cuộc sống. Bà ấy sống khỏe mạnh và yêu quý mọi điều xung quanh mình. Bên cạnh bà là gia đình, là bạn bè, là những người xung quanh luôn ủng hộ, biết ơn và kính trong bà.
    Trong bà, luôn tồn tại một cảm giác được yêu thương trọn vẹn. Bất cứ khi nào bà nghĩ khác đi, điều mà bà phải làm là mở một ngăn kéo trong bếp hay tìm kiếm trong ngăn tủ đầu giường để tìm một lời nhắc nhở….
    Dù không biết là tại sao nhưng tôi vẫn luôn có cảm giác rằng thậm chí không cần nhìn vào…bà ấy cũng đã biết rồi.
     
    Khi ta ở đất là nơi ta ở
    Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
    Đăng nhập để trả lời
    0





     

    Nhịp cầu








    Đó là ngày đầu tiên của tôi ở trường. Tôi cảm thấy bồn chồn và sợ hãi. Tôi đến lớp mà chẳng có đứa bạn nào đi cùng.


    Tôi ngồi nghe giảng mà thấy rất căng thẳng và chỉ mong đến giờ nghỉ trưa đến ngay lập tức. Cuối cùng thì chuông cũng reng. Đó là lúc để tán gẫu và vui đùa.
    Trong khi xếp hàng mua bữa trưa, tôi làm quen với một bạn đội khăn choàng đầu người Hồi giáo và dù tôi là người Do Thái nhưng chúng tôi nhanh chóng thân với nhau. Tôi cảm thấy bớt căng thẳng hơn khi bạn ấy nói: “Ngồi chung bàn với bọn tớ này.” Bạn ấy chỉ về phía bàn gần cửa sổ.

    Tôi đồng ý và mang theo khay thức ăn của mình nhưng khi tôi sắp đi cùng cô ấy thì đột nhiên cảm thấy một cú thúc bằng khuỷa tay. “Này tôi thấy cậu trên xe buýt,” cô bạn dong dỏng cao mặc váy dài nói. “Tôi thấy vòng đeo cổ có hình ngôi sao Do Thái của cậu. Cậu nên ngồi với bọn này thì hơn.”

    Ngay lúc đó tôi đảo mắt nhìn quanh và khi tôi chú ý kỹ thì thật ngạc nhiên khi nhận thấy mọi người đến từ các dân tộc khác nhau lại tự cô lập lẫn nhau. Đó chính là điều mà tận mắt tôi nhìn thấy.

    Những đứa Tây Ban Nha chỉ ngồi với những đứa Tây Ban Nha. Tương tự những đứa Hồi giáo chỉ tụ tập với nhau. Cũng vậy những đứa Nga đi với nhau. Và chẳng bao giờ những đứa Hồi giáo đi chung với những đứa Do Thái.

    Tôi bắt đầu hiểu tại sao chiến tranh lại xảy ra khi mà mọi người chỉ túm tụm với những nhóm riêng của mình. Phòng ăn trưa này cũng giống như một bản đồ thế giới thu nhỏ vậy. Nhưng sao mọi người đều không nhìn thấy điều đó?
    Cuối cùng tôi từ chối lời đề nghị của cô bạn kia và đi cùng cô bạn đã rủ tôi trước. Chẳng có sự thù địch nào cả. Tôi đã bắt một nhịp cầu nối hai thế giới khi tôi ngồi xuống cùng với những người bạn “khác” tôi
    Khi ta ở đất là nơi ta ở
    Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
    Đăng nhập để trả lời
    0



    Bí mật của tình bạn








    Kết bạn không khó, nhưng giữ cho tình bạn dài lâu mới khó. Đôi bạn thân thiết giống như khí oxi và kẹo sô-cô-la: bạn cần nó để sống và để yêu cuộc sống.



    Sau đây là bí quyết giúp tình bạn tiến xa hơn.
    1. Chọn bạn một cách khôn ngoan

    Bạn tò mò thú vị về cô gái kia, một hot girl được nhiều người hâm mộ. Bạn quyết tìm cho ra điều gì khiến cô ấy hot đến thế. Thông thường người ta được yêu mến nhờ sự cuốn hút, nồng ấm, vui vẻ, thông minh và ngọt ngào, dễ thương nhưng không chảnh, tự phụ — một cô gái thật hoàn hảo phải không? Nhưng đôi khi, người ta nổi tiếng nhờ những thứ mà họ có: tiền bạc, sắc đẹp, xe mới, hoặc bạn trai có học thức chẳng hạn.

    Khi hình thành một tình bạn, điều cốt yếu là tìm ra lý do tại sao bạn lại muốn bên cạnh người đó. Nếu lý do trong sáng, thì bạn sẽ có một mối quan hệ tốt đẹp hơn, bền chặt hơn. Có thể bạn bị thu hút bởi một cô nàng “của công chúng” do được nhiều chàng trai để ý hoặc mọi người hay nói về bạn ấy nhưng rõ ràng, nếu không có sự tin tưởng và yêu thương, tình bạn của bạn chỉ “thọ” trong một thời gian ngắn thôi.

    Tình bạn sẽ vững bền hơn khi cùng chia sẻ những sở thích, bên nhau trong những vui buồn của cuộc sống. Nếu các bạn không chỉ tràn đầy nhiệt huyết mà còn tạo thành một đội mạnh, nếu các bạn cùng viết báo kiếm nhuận bút và cùng thích tìm kiếm những ý tưởng sáng tạo, vậy xem như là bạn thật may mắn. Hãy chọn bạn vì những phẩm chất bên trong và sở thích chung thay vì vị thế của họ. Khi ở bên những người bạn này, bạn sẽ cảm thấy thật thoải mái, đáng tin cậy, và có những giây phút thật tuyệt vời.
    2. Trân trọng bạn

    Mẹ và bạn hay có những bất đồng về quan điểm sống, về cách ăn mặc, về trình độ, hay bất cứ điều gì. Bạn sẽ xông vào phòng, đóng cửa và gọi điện cho một nhỏ bạn. Bạn ấy sẽ lắng nghe, thông cảm và an ủi bạn. Khi cúp máy, bạn sẽ cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều. Và khi có điều gì may mắn đến với bạn, bạn ấy là người đầu tiên bạn kể. Khi bạn có dịp gì để kỷ niệm, bạn ấy vui mừng một cách chân thành và chẳng bao giờ ghen tỵ với bạn về điều đó.

    Đó là một người bạn thật sự. Vậy bạn đã làm gì để duy trì tình bạn với bạn ấy? Hãy cho bạn ấy biết bạn ấy ý nghĩa với bạn như thế nào. Nếu bạn ăn nói không khéo, hãy bày tỏ bằng cách tặng bạn ấy một món quà nhỏ, một cái giỏ hay một cuốn tạp chí mà bạn ấy yêu thích; hay khi có một tấm vé, hãy rủ bạn ấy đi xem phim cùng gia đình bạn. Bên cạnh những món quà vật chất, hãy làm cho bạn ấy những gì bạn ấy làm cho bạn. Chúc mừng khi thấy bạn ấy có chuyện vui, hãy nói rằng bạn ấy rất xứng đáng với những chiến thắng của mình. Hãy an ủi khi bạn ấy cảm thấy không vui. Hãy quan tâm bằng những câu hỏi như “Ai thắng cuộc vậy?”, “Khán giả thế nào?”, hay “Bà bạn xuất viện chưa?”. Khi bạn có một người bạn chân thành, đừng cho rằng điều đó là thừa, không cần thiết.
    3. Đừng bỏ bạn vì bạn trai

    Bạn và bạn trai bạn có thể có một kết cục là một cuộc sống hạnh phúc, cùng nhau bên nhau cho đến khi bạn đầu bạc răng long. Nhưng hầu như những cuộc tình mùa hè không kéo dài đến mùa đông, và tình yêu học trò lại có những ngã rẽ khi vào đại học. Bi kịch ư? Không hẳn như thế! Hãy lắng xuống, bạn biết rằng đây là thời điểm để khám phá bạn là ai và bạn muốn điều gì ở cuộc sống, đừng nghĩ đến chuyện mãi mãi với anh chàng nào cả.

    Nhưng bạn gái với nhau lại khác. Bằng chứng là, mẹ bạn vẫn còn liên lạc với ít nhất một người bạn từ thời con gái. Hãy lưu ý điều này trước khi bạn quyết định nghỉ chơi với một cô bạn thân để đến với cậu con trai nào đó. Tại sao phải đánh đổi một tình bạn lâu dài với một mối quan hệ lãng mạn chớp nhoáng nhỉ? Nếu bạn và bạn ấy chơi với nhau từ năm lớp hai, đùng một cái không muốn nhìn mặt nhau bởi vì cả hai cùng kết một anh chàng (người mà hiếm khi thừa nhận mối quan hệ của cả hai), đã đến lúc để xem xét lại tình huống này.

    Hãy tính toán những con bài cho khéo, và bạn có thể có tất cả: bạn thân, bạn bè và cả bạn trai nữa. Bạn cũng không cần phải “thề không yêu” để tuyệt đối trung thành với bạn gái. Chỉ cần bạn không bỏ bê bạn bè là tốt rồi. Nhớ đừng bao giờ “bon chen” cạnh tranh cùng một anh bạn trai nhé. Tuyệt đối không được cầm cưa tán tỉnh bạn trai của bạn mình, dù chỉ trong tư tưởng. Hãy vui vì bạn mình có bạn trai, thậm chí ngay cả khi mình chưa có, vì bạn ấy thật đặc biệt và xứng đáng có được một bạn trai tử tế.
    4. Một người bạn trọn vẹn

    Không gì khó chịu hơn khi các bạn đang đi chơi cùng nhau mà bạn như quên béng mất bạn mình đang có mặt ở đó, vì bạn quá say sưa chuyện trò khi gặp đám bạn thuộc tầng lớp thượng lưu hay gặp anh chàng mà bạn đang kết. Nếu bạn quan tâm đến ai đó thì hãy xem họ là người trong cuộc trong mọ tình huống. Có thể bạn thấy mình “đàn chị” hơn nên cứ xông lên?!! Bạn có quyền đưa vào danh sách những người bạn ít gặp thường xuyên hơn cơ mà.
    5. Đừng làm … bí thở

    Một người bạn thật sự biết tôn trọng những mối quan hệ khác cũng như những lúc “mình ta với ta” của bạn mình. Thậm chí là bạn thân nhất, nhưng không có nghĩa là bạn phải ngồi cạnh bạn ấy suốt các buổi học hay cùng đi chơi tất cả những buổi chiều. Nếu bạn quá đòi hỏi sự quan tâm từ bạn bè, bạn ấy có thể bực bội vì giống như là làm nghĩa vụ. Bên cạnh, nếu bạn cứ bám lấy bạn ấyquá chặt, bạn sẽ bỏ lỡ cơ hội làm quen bạn mới.
    6. Không cãi nhau không phải là bạn

    Không nhất thiết là bạn thân thì phải cùng mọi quan điểm. Những hiểu lầm và tranh cãi là hiển nhiên. Trút hết bực bội ra ngoài, đừng có tích trữ trong lòng. Nếu việc bạn phản đối là chính đáng, hãy nhấn mạnh vấn đề một cách cụ thể, khéo léo và theo lẽ phải. T hẹn gặp bạn ở rạp chiếu phim mà sau đó không đến? Đừng la toáng lên “Cậu là người tồi, tớ chẳng bao giờ lên hẹn hò gì với cậu nữa đâu!”. Thử xem: “Tớ chờ dài cổ mà cậu không đến, chuyện gì đã xảy ra thế?” Rồi lắng nghe bạn ấy trả lời, và cho bạn ấy biết rằng sau này bạn đánh giá cao nếu bạn ấy gọi điện báo cho bạn khi không thể thực hiện được.

    Bạn của bạn có quyền nổi điên lên với bạn. Bạn làm lộ bí mật của bạn ấy, bỏ bạn ấy khi bạn ấy cần bạn, hay làm vỡ món đồ mà bạn mượn bạn ấy. Hãy xin lỗi thay vì có hành động chống chế, và đừng để điều đó xảy ra lần nữa.

    Đôi khi các bạn cũng phải biết sống chung với thói xấu của nhau. V. lúc nào cũng “rùa” nhưng bạn ấy là người tuyệt vời, vậy khoan bắt bạn ấy phải đúng giờ y chang. D. hay nói và hơi nhiều chuyện, vậy khi nói chuyện tốt nhất là tự giữ bí mật cho chính mình.

    Cuối cùng, luôn nhớ rằng các bạn là bạn, không phải là nhân bản, không thể lúc nào cũng nhìn nhận sự việc giống nhau. Hãy cảm thông, thẳng thắn và các bạn vẫn mãi là bạn dù điều gì xảy ra.

    7. Giữ liên lạc

    Cuộc sống có nhiều thay đổi. Người chuyển từ thành phố này đến thành phố khác, người đi học xa.... Điều đó không có nghĩa là họ đã ra khỏi cuộc đời bạn nếu bạn vẫn giữ liên lạc. Gọi điện, viết thư, email, nhớ ngày sinh nhật, chia sẻ tin tức, đi thăm... Khoảng cách sẽ không làm một tình bạn chân thành bị ngăn cách.
     



    Khi ta ở đất là nơi ta ở
    Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
    Đăng nhập để trả lời
    0



    Một giây








    1 giây không nhiều nhưng cũng không ít đâu.1 giây không làm được gì nhưng có thể làm được tất cả.


    Ngồi giữa những trưa mùa hè nắng nóng, 1 giây đối với bạn chẳng là gì!
    Ngồi giữa phòng thi đầy áp lực. 1 giây quý giá hơn vàng!
    Ở cuôc vui thâu đêm, 1 giây trôi tuột vào quên lãng.
    Ở khoảnh khắc chia tay, 1 giây ghi sâu vào kí ức.
    Những con người khoẻ mạnh, 1 giây chỉ thoáng qua.
    Những bệnh nhân nan y, 1 giây là sự sống.
    Trên đường đua, 1 giây quyết định kẻ thắng người thua. Bao tháng ngày trui rèn, 1 giây nói lên tất cả.
    1 giây là thời gian, mà thời gian là vòng xoay bất tận, 1 giây của hôm nay không như 1 giây của hôm qua và càng không giống 1 giây của ngày mai.Hãy sống để không bao giời phải hối tiếc dù chỉ 1 giây ngắn ngủi. Có thể chỉ 1 giây sẽ thay đổi cuôc đời người.
    Khi ta ở đất là nơi ta ở
    Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
    Đăng nhập để trả lời
    0



    Bài học yêu thương








     


    Tôi đã học được nhiều điều , không chỉ ở trường học , mà chính ở quanh tôi....
    Hôm ba mẹ li hôn, tôi như đứa trẻ bơ vơ giữa tòa án. Bất ngờ, bàn tay bác gầy gò nắm lấy tay tôi, bác hôn nhẹ lên trán và nhìn tôi bằng ánh mắt hiền từ, ấm áp.
    Những ngày ở cùng, bác thường cõng tôi trên vai dạo khắp xóm mua kẹo , hái hoa. Nhìn bác bước khập khiễng trên đôi nạng gỗ, miệng vẫn cười: tôi biết mình được yêu thương. Bài học yêu thương tôi đã học từ bác.

    Thấy tôi thích vẽ, thầy đã xin mẹ cho tôi được học. Thế rồi hằng ngày, trên chiếc xe hay trượt sên, thầy còng lưng chở tôi đến trường. Tôi vào đại học, xa thầy đã ba năm, hôm trở về thăm chiếc xe cọc cạch ngày xưa vẫn nằm bên hiên nhà nhưng thầy đã không còn. Vuốt ve nó:tôi biết mình được yêu thương. Bài học yêu thương tôi đã học từ thầy.


    Hôm tôi bị trượt chân ở cầu thang, bạn vội vàng cõng tôi đến trạm xá.Trong khi bạn đang rửa chân, xoa bóp cho thì tôi sợ quá khóc rất to. Cô y tá không biết vì sao vẫn mắng bạn, còn bạn thì cười gãi đầu xin lỗi: "Mình hơi mạnh tay, bạn có đau lắm không?". Ngắm những giọt mồ hôi rơi trên áo người lạ, tôi biết mình được yêu thương. Bài học yêu thương tôi đã học từ một người không quen biết.

    Yêu thương là cho .Được yêu thương là nhận. Vậy tại sao chúng ta không cho để mà nhận và nhận để rồi cho!  Ý nghĩa biết bao?
    Hãy yêu thương khi còn có thể yêu thương, đó là bài học tôi nhận được từ cuộc sống.
    Khi ta ở đất là nơi ta ở
    Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
    Đăng nhập để trả lời
    0
    «« « 1 2 » »»