Diễn Đàn » Kinh nghiệm sống

Những điều ta chưa biết

32 trả lời, 2.471 lượt xem — Trang 2 / 2



Thiên thần nhỏ
 



 Một đêm, trước phòng mạch bác sĩ, tiếng đập cửa dồn dập, càng lúc càng to hơn. “Mời vào, mời vào!” - vị bác sĩ mất hết kiên nhẫn. “Vào đi trước khi anh đánh thức cả thế giới này”.

Cửa mở, một cô bé con chưa đến 9 tuổi bước vào: “Bác sĩ, cháu cầu xin bác sĩ, xin hãy đi với cháu, mẹ cháu ốm nặng lắm, bà chết mất”.

“Ta không đến khám tại nhà, hãy đưa mẹ cháu tới đây”.

“Nhưng mẹ cháu ốm lắm, xin bác sĩ đến ngay, cháu sợ mẹ chết mất” - khuôn mặt xanh xao của cô bé con lộ đầy vẻ mệt mỏi, lo lắng và sợ hãi.

Cảm động trước tấm lòng của cô bé với mẹ, vị bác sĩ quyết định đến nhà cô. “Chúa phù hộ cho bác sĩ” - cô bé cảm tạ.

Cô bé đưa vị bác sĩ về nhà, nơi mẹ cô đang nằm thoi thóp trên giường, bà yếu tới nỗi không gượng đầu dậy được. Đôi mắt bà cầu xin được giúp đỡ, và bác sĩ ở đó để giúp bà.

Bác sĩ giúp người mẹ tội nghiệp hạ sốt, trông cho bà qua khỏi đêm. Và sáng ra, bác sĩ thở phào khi tình trạng nguy kịch của bà đã hết. Bác sĩ nói giờ ông phải đi, nhưng sẽ quay lại vào lúc 2 giờ. Chiều hôm đó, đúng như đã hứa, vị bác sĩ đáng kính quay lại.

Người mẹ hết lời cảm ơn vì tất cả những gì bác sĩ đã làm. Bác sĩ nói bà chắc không thể qua khỏi nếu không nhờ cô con gái bé bỏng. “Bà hẳn tự hào về con gái lắm. Chính cô bé đã đến nài nỉ tôi, quả là một thiên thần!”.

“Nhưng thưa bác sĩ, cháu nó mất cách đây 3 năm rồi. Tấm hình cháu treo trên tường kia”.

Vị bác sĩ già bước đến tấm hình dưới ánh sáng leo lét trên tường. Cô bé con với nụ cười xinh xắn trong hình chính là cô bé tối qua đã đến gặp ông. Bác sĩ đứng lặng, một lát sau, khuôn mặt nghiêm nghị dãn ra một nụ cười. Ông đang nghĩ đến tiếng gõ cửa dồn dập, đến thiên thần bé nhỏ ùa vào phòng mạch lúc nửa đêm

[/align]
Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
Đăng nhập để trả lời
0



Một đời người một câu nói
 



 Đây là câu nói mà hai người họ nói nhiều nhất trong đời, cũng là câu nói mà cả cuộc đời họ chẳng thể nói xong : "Anh Yêu Em" Câu nói hàm chứa vô vàn điều, giải thích thế nào cũng không thể hiểu hêt, đây là câu nói người đời thích nghe nhất.

20 tuổi : anh nói "Anh yêu em". Má cô đỏ, dùng tay che mặt, nhẹ nhàng mắng một câu " Anh thật xấu". Rồi dùng dằng như muốn bỏ đi.

25 tuổi : anh nói " Anh yêu em". Cô e thẹn ngả vào lòng anh, đưa tay đấm nhẹ vào ngực anh nói "Anh thật tốt". Năm đó hai người họ kết hôn.

30 tuổi : anh nói "Anh yêu em". Cô cười hỷ hả nói " Thế thì thực hiện bằng hành động đi, giúp em trông con"

40 tuổi : anh nói "Anh yêu em". Cô nhìn anh một cách kỳ quái nói "Nhanh nói đi, đem tiền cho cô nào rồi phải không ?"

50 tuổi : anh nói "Anh yêu em". Cô chầm chậm hồi tưởng lại đêm tân hôn 25 năm về trước, lúc đó vì anh mà cô đã hát bài " Hoa Hảo Nguyệt Hợp".

70 tuổi : Một buổi chiều, ông và bà nằm trên chiếc trường kỷ. Ông nói " Tôi yêu bà". Bà nhìn ông nồng nàn, khuôn mặt tràn đầy sự mãn nguyện, bàn tay gầy guộc của hai người thuỷ chung vẫn nắm chặt không buông.

Anh yêu em, câu nói sao hay thế, hay đến mức để lòng người rung động cả một đời[/align]
Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
Đăng nhập để trả lời
0



Tình bạn








Nếu có một gia vị làm tăng thêm hơi ấm và tình yêu thương trong cuộc sống... đó chính là Tình Bạn. Nếu có một mối quan hệ giúp chúng ta vượt qua bao khó khăn thử thách...đó chính là Tình Bạn.


Sự ân cần của những người bạn xung quanh ta thật đẹp! Với bạn bè chúng ta có thể chia xẻ những cảm xúc và tình yêu thương. Bạn bè giúp chúng ta trong những khó khăn bởi vì họ biết lắng nghe và hiểu thấu ngôn ngữ của trái tim mình. Có bạn bè, chúng ta cùng sát cánh bên nhau khắp mọi nẻo đường đời và cùng chia bùi xẻ ngọt. Có bạn bè, chúng ta cùng vun tưới và nuôi dưỡng lại những giấc mơ một thời ngủ quên. Có bạn bè chúng ta cùng ươm mầm cho trái tim hoài bão và khát vọng…
Chúng ta về thăm một người bạn như quay trở về chốn đặc biệt...nơi ta có thể tìm lại hơi ấm tình bạn không hề xoay chuyển dù thời gian và xa cách. Cuộc sống cho chúng ta những người bạn để chúng ta có thể chia xẻ thời gian quý giá và những kỷ niệm thời thơ ấu, thời học sinh, rồi làm người lớn, làm cha mẹ, ông bà. Cuộc sống cho chúng ta những người bạn để chúng ta cùng bên nhau lúc trưởng thành và khi già cả. Bạn bè là nơi để cùng nhau cười, cùng nhau khóc, cùng thấu hiểu và cùng cảm thông.
Có bạn bè, cuộc sống chúng ta càng thêm trọn vẹn, phong phú, đẹp đẽ và thiêng liêng biết bao!
Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 » »»