tui cũng vào tặng bà thơ mới dc tui cũng muốn cho bà ngã nà
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
hiiiiiiiii ngã vỡ mật ra cho tui coi đi nghỉ thôi đã thấy vui chít dc á
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
Xa cách
Có một bận, em ngồi xa anh quá,
Anh bảo em ngồi xích lại gần hơn.
Em xích gần thêm một chút: anh hờn.
Em ngoan-ngoãn xích gần thêm chút nữạ
Anh sắp giận, em mỉm cười, vội-vã
Đến kề anh, và mơn-trớn: "Em đây !"
Anh vui liền; nhưng bỗng lại buồn ngaỵ
Vì anh nghĩ: thế vẫn còn xa lắm.
Đôi mắt của người yêu, ôi vực thẳm !
Ôi trời xa, vừng trán của của người yêu !
Ta thấy gì đâu sau sắc yêu-kều
Mà ta riết giữa đôi tay thất-vọng.
Dầu tin-tưởng: chung một đời, một mộng.
Em là em; anh vẫn cứ là anh.
Có thể nào qua Vạn-lý trường-thành
Của hai vũ-trụ chứa đầy bí-mật.
Thương-nhơ ùcũ trôi theo ngày tháng mất,
Quá-khứ anh; anh không nhắc cùng em.
- Linh-hồn ta còn u-ẩn hơn đêm,
Ta chưa thấu, nữa là ai thấu rõ.
Kiếm mãi, nghi hoài, hay ghen bóng gió,
Anh muốn vào dò-xét giấc em mợ
Nhưng anh giấu em những mộng không ngờ,
Cũng như em giấu những điều quá thực...
Hãy sát đôi đầu ! Hãy kề đôi ngực !
Hãy trộn nhau đôi mái tóc ngắn dài !
Những cánh tay ! Hãy quấn riết đôi vai !
Hãy dâng cả tình yêu lên sóng mắt !
Hãy khắng khít những cặp môi gắn chặt
Cho anh nghe đôi hàm ngọc của răng;
Trong say-sưa, anh sẽ bảo em rằng :
"Gần thêm nữa ! Thế vẫn còn xa lắm !"
Xuân Diệu