Hôm qua gặp lại đứa bạn thân vừa vui vừa buồn.
Nó ào vào nhà khóc như mưa. Lại chuyện gia đình nó cãi nhau, bùn thế. Dường như cãi nhau là chuyện mắm muối gia vị không thể thiếu trong bữa cơm gia đình vậy. Ta thì quá hiểu cái cảm giác đó đi chứ. mà kể như đứa bạn mình cũng hay. Cứ lúc nào có gì trong lòng là phải tìm cho bằng được một cái thùng rác để trút. Vậy là mình đúng là cái thùng rác to rồi ><
Ngồi nghe nó rên rỉ một hồi, kể lể một hồi, rùi thì bắt đầu bàn, tán, và thảo luận. Lại thế .... híc híc... lần nào cũng là thảo luận cái kiểu tớ trắng thì ấy nhất định phải đen, tớ luôn đúng và nếu tớ có sai cũng là do hoàn cảnh.
Chán nốt cái giọng điệu ấy. Ngồi thêm tí nữa chắc hết năng lượng vì thảo luận mất. Rủ nó ra ngoài cho đỡ bức bí. Con gái đúng là con gái, đi lượn phố, đi mua sắm, đi ăn, đi uống cũng làm tan hết cả muộn phiền. Cái phiền muộn mà mới đầu còn khẳng định là kinh khủng lắm, là ngõ cụt, là không lỗi thoát. Hị hị
Gía như mà nó được nhìn thấy cái mẹt mình lúc mới đến và cái cũng chính cái bản mẹt đó lúc cười rõ to khi thử cái áo trắng nhỉ...chẹp... chắc là nó chả bao giờ tin là một tiếng trước đó chính cái mẹt đó đang gân cổ giảng giải cho mình về ngõ cụt và nỗi bùn đâu ... hix...
Có một niềm vui,
về nhà nghĩ lại những điều đã qua thấy mình thật có ích mình đã làm cho she vui lên rồi, dù lúc nãy she nt nói là vẫn bùn nhưng dù sao thì she cũng vui cho những giây phút ở bên mình.
Một niềm vui nhỏ mà xua tan mọi nỗi buồn.
Dạo này không còn miên man suy nghĩ nhiều nữa. Nhưng mà ... không nghĩ thì đâm lười à, phải nghĩ đến tận cùng đến khi không còn cái gì không nghĩ tới nữa lúc ấy sẽ tự khắc phải biết làm gì thôi. Gìơ thì vẫn đang nghĩ nhưng theo chiều hướng tích cực lắm....
nghe bài Dreaming của Usher thấy vui vui
Dreaming don''t stop Dearming
Dreaming keep on Dreaming....
có lẽ ta vẫn là ta thui ... a dreamer ... hị hị... hu hu... hú hú...haha...
Nó ào vào nhà khóc như mưa. Lại chuyện gia đình nó cãi nhau, bùn thế. Dường như cãi nhau là chuyện mắm muối gia vị không thể thiếu trong bữa cơm gia đình vậy. Ta thì quá hiểu cái cảm giác đó đi chứ. mà kể như đứa bạn mình cũng hay. Cứ lúc nào có gì trong lòng là phải tìm cho bằng được một cái thùng rác để trút. Vậy là mình đúng là cái thùng rác to rồi ><
Ngồi nghe nó rên rỉ một hồi, kể lể một hồi, rùi thì bắt đầu bàn, tán, và thảo luận. Lại thế .... híc híc... lần nào cũng là thảo luận cái kiểu tớ trắng thì ấy nhất định phải đen, tớ luôn đúng và nếu tớ có sai cũng là do hoàn cảnh.
Chán nốt cái giọng điệu ấy. Ngồi thêm tí nữa chắc hết năng lượng vì thảo luận mất. Rủ nó ra ngoài cho đỡ bức bí. Con gái đúng là con gái, đi lượn phố, đi mua sắm, đi ăn, đi uống cũng làm tan hết cả muộn phiền. Cái phiền muộn mà mới đầu còn khẳng định là kinh khủng lắm, là ngõ cụt, là không lỗi thoát. Hị hị
Gía như mà nó được nhìn thấy cái mẹt mình lúc mới đến và cái cũng chính cái bản mẹt đó lúc cười rõ to khi thử cái áo trắng nhỉ...chẹp... chắc là nó chả bao giờ tin là một tiếng trước đó chính cái mẹt đó đang gân cổ giảng giải cho mình về ngõ cụt và nỗi bùn đâu ... hix...
Có một niềm vui,
về nhà nghĩ lại những điều đã qua thấy mình thật có ích mình đã làm cho she vui lên rồi, dù lúc nãy she nt nói là vẫn bùn nhưng dù sao thì she cũng vui cho những giây phút ở bên mình.
Một niềm vui nhỏ mà xua tan mọi nỗi buồn.
Dạo này không còn miên man suy nghĩ nhiều nữa. Nhưng mà ... không nghĩ thì đâm lười à, phải nghĩ đến tận cùng đến khi không còn cái gì không nghĩ tới nữa lúc ấy sẽ tự khắc phải biết làm gì thôi. Gìơ thì vẫn đang nghĩ nhưng theo chiều hướng tích cực lắm....
nghe bài Dreaming của Usher thấy vui vui
Dreaming don''t stop Dearming
Dreaming keep on Dreaming....
có lẽ ta vẫn là ta thui ... a dreamer ... hị hị... hu hu... hú hú...haha...
Một sớm yên lành...
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)