Diễn Đàn » Trau Dồi Việt Ngữ

Thông Báo-Giữ gìn sự trong sáng ngôn ngữ 🔒

79 trả lời, 12.742 lượt xem — Trang 1 / 3
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-01-07 02:39:58NuHiepDeThuong>
Chào các bạn thành viên của VNthuquan

Hiện nay trên VNthuquan nói riêng và hầu hết các diễn đàn khác nói chung việc sử dụng từ ngữ , câu cú có nơi có lúc (chỉ là một cách nói giảm nhẹ) còn chưa được các bạn thành viên chú ý một cách thích đáng , vẫn còn rất nhiều từ ngữ không chính xác , thiếu nghĩa , hay bị hiểu nhầm một cách không đáng , và nhất là cách nói vắn tắt , từ lóng...Với bạn thân thì không sao , có thể hiểu được , nhưng ở đây là một diễn đàn giao lưu và trao đổi thông tin vì thế phải viết thế nào , nói thế nào để người đọc hiểu được và hiểu đúng tránh bị hiểu nhầm một cách đáng tiếc

Để tiện cho việc sử dụng ngôn ngữ một cách chính xác và chuẩn mực thì việc học tập và trau dồi vốn từ không thôi chưa đủ , cần phải học thêm ngữ pháp hay còn gọi là văn phạm , điều này rất cần thiết cho các bạn. Các bạn muốn nắm vững văn phạm tiếng việt hay tiếng anh , tiếng pháp ( sinh ngữ nói chung ) trước hết phải thật chú ý đến sự mạch lạc trong câu....Để giúp một chút công sức nhỏ bé của mình vào sự trong sáng của ngôn ngữ , trong một góc nhỏ trầm lặng của diễn đàn VNthuquan , được sự giúp đỡ của Thanh_Vien và Thatsonanhhung Casanova tôi mạo muội đưa ra topic này....
Thanh_Vien và Thatsonanhhung sẽ là người trực tiếp giải đáp các khúc mắc về văn phạm với chuyên môn là các ngôn ngữ Tiếng Việt , Tiếng Anh , Tiếng Pháp...Còn các ngôn ngữ khác hy vọng các bạn có chuyên môn và tâm huyết với sự trong sáng của ngôn ngữ giúp sức , nhất là các thành viên ở các nước Ngoài Việt Nam (tất nhiên các thành viên trong nước có chuyên môn thì cũng rất hoan nghênh)..

Vậy tất cả các thắc mắc về từ ngữ , văn phạm tiếng việt , anh , pháp các bạn có thể trình bày tại đây , chúng tôi xin hứa sẽ cố gắng hết khả năng để giúp bạn hài lòng !
Thân ái !

 
0
Thanh Loan sẳn sàng ủng hộ cả hai tay [sm=35.gif] Casanova;Việt ngữ và Pháp ngữ,còn Anh ngữ thì TL chịu thôi không rành lắm[;)].Thân ái.TL
0
Thanh Loan sẳn sàng ủng hộ cả hai tay Casanova;Việt ngữ và Pháp ngữ,còn Anh ngữ thì TL chịu thôi không rành lắm .Thân ái.TL

Chân thành cảm ơn ThanhLoan

Nhân tiện đây thông báo với các bạn , chuyên mục ngôn ngữ của học đường đã có 3 thành viên trực tiếp trả lời các bạn
ThanhVien : Tiếng Việt , Tiếng Anh , Tiếng Pháp
ThanhLoan: Tiếng Việt , Tiếng Pháp
Thất sơn anh hùng : Tiếng Việt

Vậy các bạn có nhu cầu , có thắc mắc , xin mời post lên diễn đàn , sẽ có người trả lời các bạn ngay , cảm ơn đã ủng hộ !

 
0
Hoan hô chị TL [sm=applause.gif][sm=applause.gif][sm=applause.gif]

Có giáo sư Pháp văn rồi đấy !

Casanova dùm ơn ghi danh chị TL vào với nhé. [:D]

Mong rằng chuyên mục nầy sẽ được nhiều bạn nhiệt tình ủng hộ.

Thân ái,
TSAH
Thân ái,
TSAH




Tự thắng mình là chiến công oanh liệt nhất .
0
cho mình hỏi,các thắc mắc về ngoại ngữ(chủ yếu là mình hỏi tiếng Anh) chỉ giới hạn trong lĩnh vực văn chương thôi hay sao?Mình có các thắc mắc về các ngôn ngữ chuyên ngành khác có thể hỏi không?
0
Thân chào AW,

Mình nghĩ là....những câu hỏi về văn phạm, ngữ vựng....
có lẽ sẽ được đáp ứng mau lẹ hơn so với những gì thuộc về "chuyên môn" .

Tuy nhiên, AW vẫn có thể đưa ra câu hỏi...
Nếu mình, chị Thanhloan hay TV biết thì sẽ trả lời cho bạn liền.

Nếu như... không biết thì sẽ "réo" ai đó biết để giúp cho AW.

Vậy đi nhé, mời AW "khai trương" gian hàng "học đường" ! [:D][:D]

Thân ái,
TSAH
Thân ái,
TSAH




Tự thắng mình là chiến công oanh liệt nhất .
0
hihi, Ngoài tiếng Việt ra thì minh chẳng biết tiếng gì cả :D, có thể giúp thêm 1 chút ít về chữ Hoa và tiếng Nga. Nhưng sợ lâu quá quên béng rồi.
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt;Edited by: <b>Thanhvien</b> -- <b>4/5/2004 4:58:40 AM </b> &gt;>
Cảm ơn Casanova đã ra thông cáo.

Hân hạnh chào mừng Thanhloan, Thái Nhi, TSAH gia nhập chuyên mục nầy.

TV có chút ý kiến như sau cho chuyên mục nầy.

Nếu các bạn thấy có thể trả lời liền được thì xin các bạn cứ tuỳ tiện "ra tay nghĩa hiệp."[:D]

Nếu các bạn thấy có một câu trả lời nào đó chưa được chính xác hay thiếu chi tiết hoặc không đúng lắm... thì....
Xin các bạn cứ thoải mái bổ sung, thẳng thắn góp ý....

TV mong rằng chúng ta sẽ học hỏi và chia xẻ với nhau... được nhiều điều hữu ích.

Xin chân thành cảm ơn tất cả và mong rằng chuyên mục nầy sẽ luôn được các bạn quan tâm ủng hộ .
Thân,
NHDT


Peace is the way of love
0
Đúng là một ý kiến rất hay, mình cũng xin ủng hộ các bạn.

Mong rằng qua đây chúng ta sẽ học hỏi và chau dồi thêm kiến thức cho nhau.

[sm=35.gif][sm=35.gif][sm=35.gif]
Thân mến,
Mars

----------------------------------

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt;Edited by: <b>Thanhvien</b> -- <b>4/8/2004 8:58:25 PM </b> &gt;>
Xin chào tất cả các bạn,

Thấy không ai "nhúc nhích" nên TV "mở hàng" trước vậy ! [:D]

Hiện nay, qua vài diễn đàn TV nhận thấy một số bạn viết một số từ bằng Y (bác sỹ), và một số khác cũng cùng một từ nhưng viết với I (bác sĩ).

Cái nào đúng? Xin thưa : tuỳ theo các bạn đã được dạy như thế nào?

Đây là cách viết mà TV đã học được.
Bạn nào đồng ý hay không đồng ý cũng xin mời tham gia để chúng ta cùng học hỏi.

- Với chữ "sĩ " viết bằng I :
"Bác sĩ, nha sĩ, dược sĩ, y sĩ, thuật sĩ, sĩ quan, sĩ phu, sỉ vả, sĩ diện, sĩ tốt."

- Chữ "lì" viết bằng I :
"lì lợm, lì đòn, chai lì, lì xì"

- Chữ "mì" :
"tô mì, bánh mì, mì Quảng, hoành thánh mì, "

- Chữ "mỹ" (nghĩa là đẹp) viết bằng Y :
"mỹ lệ, mỹ miều, mỹ mãn, Mỹ châu, Mỹ Tho, Nam Mỹ,"

- Chữ "ly" với (Y) :
"cái ly (glass), chia ly, biệt ly, ly tan, ly tao, "

- và "li" (I) :
"li ti, sai một li (thước đo của Trung quốc) đi một dặm, "

- Tý hay tí :
- trong 12 con giáp - tuổi Tý là tuổi con chuột.

- Chờ tôi một tí. Cho xin một tí muối.


Chỉ mới nghĩ ra chừng nầy thôi. Bạn nào biết hơn xin tiếp tục dùm TV.

Xin cảm ơn trước.
Thân,
NHDT


Peace is the way of love
0
A! tiện đây TV cũng xin nói về 2 chữ "CẢM ƠN"
"Cảm ơn" - có thể hiểu là mình cảm động về việc mà người ta làm cho mình.

Theo TV hiểu thì chữ "cám ơn" được xử dụng ở thời Pháp thuộc.
Người ngoại quốc thường không nói được chữ CẢM với dấu hỏi, mà nói trại ra thành "cám" với dấu sắc.
Rồi thì người Việt từ từ cũng nói "cám ơn" thay vì Cảm ơn.
Chữ "cám" ở đây chẳng có nghĩa gì hết, vì "cám" là đồ ăn cho dòng họ Trư.
TV hiểu sao thì nói như vậy. Nếu có gì không phải, xin mọi người rộng lòng thông cảm dùm nhen.

Nếu muốn giữ gìn trong sáng cho tiếng Việt thì mời các bạn chịu khó nói "Cảm ơn" thay vì "cám ơn". [:D]

Tuy nhiên phải thành thật mà nói : Đa số luôn luôn thắng thiểu số.
Vì vậy muốn giữ gìn trong sáng một ngôn ngữ không phải là chuyện một sớm một chiều, vì vậy... phải đành để thời gian trả lời mới chính xác ! [:D]
Thân,
NHDT


Peace is the way of love
0
post ở đây không biết có lạc đề không,nhưng mình không biết post ở đâu cả,hì,thông cảm
Các bạn ở VNTQ có ai hiểu được luật của thể loại "Xướng và hoạ" không?nếu biết vui lòng giúp alone nha
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; S&#7917;a &#273;&#7893;i b&#7903;i: <b>Thanhvien</b> -- <b>5/7/2004 9:04:47 PM </b> &gt;>
Xin chào AW,

Trích đoạn: alonewolf
Các bạn ở VNTQ có ai hiểu được luật của thể loại "Xướng và hoạ" không?nếu biết vui lòng giúp alone nha


TV không biết gì về luật của thể loại "Xướng và Hoạ".[:(]
Cái nầy chắc là phải réo BN, NT, KN, và các bạn yêu thơ nhờ giúp dùm AW, và tiện thể cho TV mở mang tầm mắt [;)]

Vậy sư đệ AW ráng kiên nhẫn thêm chút nữa nghen.
Xin lỗi TV đang bận đi công tác nên giờ mới trả lời. Thông cảm nhen AW.

Hy vọng các bạn khác trong diễn đàn có thể giúp AW.

Các bạn ơiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii ! [sm=z_helpsmilie.gif]
Thân,
NHDT


Peace is the way of love
0
trùi ui,chờ hoài mờ hổng có thía ai reply hít á hic hic
0
chào AW. Thấy AW chờ hơi lâu, nên ct.ly cũng xin góp chút sự cận hiểu của mình, , không biết là có đúng hay không nha.
Theo hai chữ ' Xướng và Họa ' thì trong bốn chữ của ( Cầm, Kỳ, Thi , Hoạ) Cầm là Đàn, cũng được gọi là Xướng, Kỳ là Cờ, Thi là thơ văn, thi phú, còn Họa là vẻ,
Người con gái ngày xưa, không những phải Công, Dung, Ngôn , Hạnh mà còn phải giỏi về Cầm ,Kỳ ,Thi ,Họa nữa,
Còn Xướng là theo chử của Cầm trong Xướng ca vô loại, ( Ngày xưa, người ta không thích các cô ca nhi, vì cho là Xướng ca vô loại ) Bây giờ muốn làm một Xướng ca cũng khó lắm. còn như tại sao là Cầm và Xướng cùng đi đôi, có lẽ là có Cầm thì mới có Xướng , có đàn thì phải có ca hát , không biết phải vậy không AW. [8D][:)]
[8|]




0
Solid cũng xin tham gia. Solid là người Việt chính gốc. Ngày xưa học chính tả có thể tự hào là chưa viết sai chính tả lần nào.
0
[sm=welcome.gif] Solid đến chơi ở trang Học Đường.

Vậy thì nhờ Solid giúp 1 tay nha.

Solid có bài viết nào hay hay về ngôn ngữ hay chính tả của tiếng Việt thì nhờ Solid đăng tiếp lên ở đây.

Xin cảm ơn Solid trước.

Chúc Solid có những phút giây thoải mái ở diễn đàn thư quán, và mong Solid sẽ là 1 trợ thủ đắc lực cho chuyên mục nầy. [:)]
Thân,
NHDT


Peace is the way of love
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2004-12-31 02:58:59NuHiepDeThuong>
Xưng hô trong tiếng Việt

(Tiếng Việt thực dụng)


Hồng Huy


Có người đã nhận định rằng tiếng Việt giàu về từ xưng hô, so với các thứ tiếng phổ thông trên thế giới. Nhận định này có căn cứ. Xin khai triển để làm rõ vấn đề, và xin lấy để so sánh với tiếng Việt, 3 thứ tiếng mà nhiều người biết là tiếng Pháp, tiếng Anh và tiếng Tàu.



Về nhân xưng đại từ:


Người Việt có chút ít học thức thì ai cũng nhận ra là tiếng Việt có nhiều nhân xưng đại từ hơn các thứ tiếng kia. Nhưng khi cần dịch các thứ tiếng kia sang tiếng Việt, hoặc ngược lại, sự hơn kém mới rõ rệt. Xin nêu vài thí dụ đơn giản:

Xin kiểm ngôi thứ nhất số ít. Nói chuyện với mọi người, một người phụ nữ Việt sẽ tùy trường hợp, tương quan tuổi tác, liên hệ bà con, mức độ thân sơ, mà tự xưng bằng những nhân xưng đại từ khác nhau:

-"Con", với ông bà, cha mẹ, những người bà con ngang vai với ông bà cha mẹ; với thầy cô giáo (ngày xưa); với những người già.

-"Cháu", với ông bà, chú bác cô dì; với những người ngang tuổi với ông bà cha mẹ.

-"Em", với anh chị; với những người hơn tuổi, hơn chức phận; với chồng, hoặc người đàn ông nào mà đương nhân muốn dùng tiếng xưng hô này để biểu lộ tình cảm; với thầy cô giáo (ngày nay).

-"Chị", với các em; với những người mà đương sự coi là đáng em của mình.

-"Cô", "dì", "bác", "thím" ... với các cháu theo tương quan họ hàng; với người nhỏ tuổi được đương sự coi như con cháu. "Mẹ", "má", "me" ... với các con.

-"Tôi", với tất cả mọi người.

-"Tao", "ta", với một số người, khi đương sự không cần giữ lễ, hoặc muốn biểu lộ uy quyền, hoặc sự tức giận.


Nếu kể cho đủ, có lẽ cũng còn nữa. Nhưng đối lại từng ấy chữ, tiếng Pháp chỉ có chữ "Je", tiếng Anh chỉ có chữ "I", và tiếng Tàu chỉ có chữ "Ngộ" (ngã).


Bây giờ, xin kiểm qua ngôi thứ hai số ít. Trong tương quan cha-con, mẹ-con, khi đối thoại, cha mẹ gọi con bằng "con" hoặc "mày". Cũng có đôi trường hợp, đối với người con đã có gia đình, có chức phận, người Bắc ngày trước kiểu cách gọi bằng "anh", bằng "chị". Đối lại, con gọi cha mẹ bằng rất nhiều tiếng: Cha, bố, ba, thầy, cậu, tía; mẹ, má, mợ, me, măng, bu, bầm, u ... Nói chuyện với một người trong vòng bà con, người ta sẽ gọi theo vai vế: Bác, chú, cậu, dượng, cô, dì, thím, bác gái; anh, chị, dượng nó, chú nó ... Nói chuyện với người ngoài, người ta xưng theo tuổi: Cụ, ông, bà, anh, chị, chú, mày ...

Thật là nhiều, thật là đa dạng, không thể kể hết. Nhưng đối lại, trừ một số tương quan thật gần (như gọi cha, gọi mẹ), tiếng Pháp chỉ dùng chữ "Vous", chữ "Tu"; tiếng Anh chỉ dùng chữ "You"; tiếng Tàu chỉ dùng chữ "Nị" (nễ).

Căn cứ vào đây, nếu nói rằng tiếng của người là gọn, là đơn giản, thì cũng đúng. Nhưng nếu nói rằng tiếng của ta là phong phú, thì cũng không sai.

Cái phong phú và cái đơn giản chỉ khác nhau rõ rệt khi đem ra so sánh.
Bình thường, nếu cõi ai nấy đứng, phần ai nấy lo, thì chẳng có việc gì phiền phức.
Nhưng trong thực tế, khi hai cái gặp nhau, thì thế nào cũng có va chạm. Tôi còn nhớ trong một cuốn tiểu thuyết của Khái-Hưng (hình như cuốn Đẹp), có mẩu chuyện này: Hai người đàn ông, vốn là bạn thân của nhau, rồi người lập gia đình sớm gả con gái cho người kia. Sau ngày cưới, ông bố vợ bảo chàng rể (chỉ nhỏ hơn mấy tuổi) cứ việc "tutoyer" với mình như trước. Nhưng bà mẹ vợ không chịu. Trong tiếng Pháp, gọi người đối thoại là "tu", là "toi", thì tự nhiên thân mật. Nhưng người Việt học tiếng Pháp vẫn quen dịch "tu" và "toi" ra "mày", và "tutoyer" ra "mày tao mi tớ", thì bà mẹ vợ quen kiểu cách kia làm sao vui lòng chịu để cho chàng rể xưng hô với mình như vậy? Lại còn chuyện này: Người Tàu quen gọi người đối thoại là "nị". Người Việt học chữ Hán, đọc chữ này là "nễ" và dịch gọn sang tiếng Việt là "mày". Một thanh niên người Tàu gọi cha đẻ của mình là "nị" thì không sao, nhưng gọi ông cha vợ người Việt cũng bằng tiếng ấy, thì không chắc ông này vui lòng. Còn nặng hơn nữa, nếu chàng ta lại nghĩ "nhập gia tùy tục", đã làm rể gia đình người Việt thì cũng nên xưng hô bằng tiếng Việt, gọi cha vợ bằng "mày", thì vấn đề sẽ trở nên tồi tệ. Người Việt đã quen chuyện đối với mỗi người có một tiếng xưng đúng vai vế, không bao giờ thuận tai với tiếng "nị", tiếng "mày", chung cho mọi người. Không có một bà mẹ vợ người Việt nào không thấy chối tai khi được một chú rể người Tàu chào hỏi kiểu này: "Nị ăn cơm chưa?"



Tương quan gia đình:


Danh từ tiếng Việt chỉ những tương quan trong gia đình, trong dòng họ, cũng phức tạp hơn tiếng Pháp, tiếng Anh. Bạn nào đã từng dịch những tác phẩm tiếng Anh, tiếng Pháp sang tiếng Việt, chắc đã gặp những khó khăn loại này.

Trong tiếng Anh, những chữ "brother", "sister", "uncle", "aunt", có nghĩa không xác định tương quan. Trong tiếng Pháp, những chữ "frère", "soeur", "oncle", "tante", cũng giống như vậy. Nhưng trong tiếng Việt, những tương quan ấy lại được phân biệt rất rõ: Lớn hơn thì phải gọi là "anh", là "chị"; nhỏ hơn thì gọi là "em". Anh của cha thì gọi là "bác"; em của cha thì gọi là "chú". Anh em trai của mẹ thì gọi là "cậu". Chị và em gái của cha thì gọi là "cô". Chị và em gái của mẹ thì gọi là "dì". Người Bắc, gọi anh và chị của mẹ là "bác". Chồng của cô, dì thì gọi là "dượng"; người Bắc gọi là "chú". Vợ của bác thì gọi là "bác gái"; vợ của chú thì gọi là "thím"; vợ của cậu thì gọi là "mợ".

Vậy, gặp những trường hợp đó thì phải dịch thế nào cho thỏa đáng, nếu người dịch không biết tương quan cụ thể?
Nguyên văn Anh, Pháp chỉ cần viết "uncle", "oncle", "aunt", "tante" ... là được độc giả chấp nhận, không đòi hỏi người viết phải nói rõ hơn. Nhưng khi dịch sang tiếng Việt, mà người dịch không biết rõ mối tương quan gia đình kia cụ thể là như thế nào, thì không thể dịch được. Trong tiếng Việt, không có chữ nào có nghĩa bao gồm như những chữ Anh, chữ Pháp kia.

Xin nêu một thí dụ cụ thể: Người sáng lập giải thưởng văn chương Goncourt của Pháp là nhà văn Edmond Huot de Goncourt. Ông này có một người em trai, nhỏ hơn 8 tuổi và qua đời trước 26 năm, cũng là nhà văn, tên là Jules Huot de Goncourt. Nếu viết bằng tiếng Pháp, hoặc tiếng Anh, để nói về hai nhà văn anh em này, khi đề cập người này và nhắc đến người kia, người ta chỉ cần viết "son frère", hoặc "his brother", là đủ. Nhưng khi dịch ra tiếng Việt, ở những chỗ ấy, phải nói rõ là "anh ông ta", hay "em ông ta", chớ không thể nào nói theo kiểu không xác định lớn nhỏ, là "người anh em của ông ta" được. Vì thế, nếu không biết Edmond là anh, Jules là em, thì không thể nào viết chỗ này bằng tiếng Việt cho thỏa đáng. Những chữ "soeur", "sister" cũng gây khó khăn cỡ đó. Với những chữ "oncle", "uncle", "tante", "aunt", sự khó khăn còn lớn hơn. Chẳng hạn, gặp chữ "his aunt", cứ dịch bừa là "cô của anh ta", trong khi người được đề cập là "dì", hoặc "thím", hoặc "mợ", thì sao?

Cái phong phú, cái rõ ràng của tiếng Việt, đôi khi cũng là cái phiền phức!



Hạ mình tôn người:

Về mặt này, tiếng Việt khác tiếnh Anh, tiếng Pháp, nhưng giống tiếng Tàu. Ngày xưa, trong khi nói chuyện, người Việt chúng ta thường hạ thấp mình xuống và tôn cao người lên, chính là bắt chước người Tàu. Người Tàu và người Việt nói đây là những người nhiều chữ nghĩa, đã cố tình đưa những cái kiểu cách vào đối thoại. Tất nhiên, khi đó, sự tự nhiên mất đi, mà chân tình cũng không còn lại bao nhiêu. Chỉ còn sự văn vẻ. Nhưng giới thượng lưu ngày trước chỉ cần văn vẻ.

Sách vở xưa còn để lại đều do những người nhiều chữ nghĩa viết. Thế cho nên, chúng ta chỉ đọc được những lời xưng hô văn vẻ. Nhưng suy ra, chúng ta cũng có thể biết chắc bên cạnh những cái văn vẻ kiểu cách kia, từng lớp bình dân đông đảo vẫn dùng ngôn ngữ tự nhiên của họ để tự xưng và để gọi nhau. Vẫn là "cha tôi, cha anh", vẫn là "vợ tôi, vợ anh", không cần tiếng nào khác để thay thế. Và ngày nay, trừ một ít trường hợp rất hiếm trong giao tế của những người nệ thức, hầu hết người Việt đều dùng những tiếng xưng hô bình thường, cả trong đàm thoại và thư tín. Nhưng những ngôn từ kiểu cách kia đã một thời được ông cha chúng ta trân trọng, thiết tưởng cũng nên nhắc lại, phòng khi con em chúng ta cần tìm hiểu.

Như đã nói, nguyên tắc của người xưa trong việc "tự xưng" (xưng)và "gọi người" (hô), là hạ mình xuống và tôn người lên. Nhưng trong thực tế, có những tiếng vừa phải, có những tiếng quá đáng. Sau đây, chúng ta sẽ phân ra từng lãnh vực để nhận xét:


- Nói về chỗ ở, nơi làm việc, chức phận:

Nói về chỗ ở của mình, thì dùng chữ "tệ xá" (ngôi nhà rách nát), hoặc "hàn xá" (ngôi nhà nghèo nàn). Nói về chỗ ở của người, thì dùng chữ "quí sở", "quí cư". Quan chức nói chuyện với nhau, cũng theo kiểu ấy. Nơi làm việc của mình thì gọi là "tệ sở", nơi làm việc của người thì gọi là "quí sở". Nhưng có một điều cần để ý, là một khi đã dùng những chữ để hạ mình và tôn người như thế, thì phía sau không cần phải thêm chữ để chỉ cái đó thuộc về ai nữa. Chẳng hạn, chỉ cần nói "tệ xá", chớ không cần nói "tệ xá của tôi"; chỉ cần nói "quí sở", chớ không cần nói "quí sở của ngài".

Trong quan trường, quan nhỏ nói chuyện với quan to, việc thủ lễ là điều tất nhiên. Thông dụng và đơn giản hơn cả là hai chữ "hạ quan" và "thượng quan": ""Bẩm thượng quan, tuy tài hèn sức mọn, nhưng một khi được thượng quan tin cậy mà ủy thác, thì hạ quan xin hết lòng."

Thông dụng hơn cả là chữ "đại nhân". Chữ này rất dễ dùng, với người trên, với người bằng vai, với người dưới, đều được. Cũng giống như chữ "ông", chữ "ngài" về sau này.


Tới đây, xin nói qua về cách xưng hô giữa người dân với các quan ngày trước. Không biết do ai qui định, trước 1945, tôi nghe người dân ở quê tôi (Phú-Yên) xưng "con", và gọi các ông bang tá, huấn đạo, tri huyện, tri phủ, là "quan lớn", và gọi các ông án sát, tuần vũ, là "cụ lớn". Tôi không hiểu bằng cách nào họ phân biệt được chức vị cao thấp của các ông quan kia, cũng không hiểu tại sao chữ "cụ" lại có thân phận cao hơn chữ "quan". "Người dân" nói đây bao gồm cả các hương chức, tổng chức. Ở nông thôn ngày trước, các ông tiên chỉ, lý trưởng, chánh phó tổng đôi khi cũng có nhiều uy quyền, nhưng một khi đứng trước một ông quan, tri phủ chẳng hạn, thì vẫn phải "xưng con" và "bẩm quan lớn".
Ngày còn nhỏ, đã có lần tôi rất ngạc nhiên khi nghe ông chánh tổng tổng Hòa-Bình xưng con và bẩm quan lớn với ông bang tá thị xã Tuy-Hòa. Lúc bấy giờ (trước 1945), tổng Hoà-Bình gồm 24 làng (village), còn thị xã Tuy-Hoà chỉ gồm 4 phường (quartier). Và về diện tích và dân số, một phường cũng chỉ ngang với một làng. Tóm lại, ngày trước, chánh tổng cũng được coi là dân, trong tương quan đối với các ông quan.

Theo thói quen, người xưa thường gọi chức tước của đối phương ra, có khi còn kèm theo họ. Chẳng hạn, "bẩm vương gia", "bẩm thừa tướng", "trình Trần tổng đốc", "thưa Lưu học sĩ" ... Tóm lại, rất đa dạng, tùy theo trường hợp. Nhưng tự xưng, thì không ai nêu chức tước của mình, chỉ dùng một chữ nào đó để biểu lộ thân phận thấp kém của mình mà thôi. Thông dụng nhất là những chữ "hạ quan", "ti chức", thiểm chức", "mạt tướng", "hạ thần", "vi thần". Hai chữ sau chỉ dùng với vua chúa.

Có một điều cần nói ngay ở đây để khỏi có sự hiểu lầm rằng ngày xưa, người trên thì thích được xưng tụng, còn người dưới thì quen nịnh bợ. Sự thật không phải vậy. Gọi bằng chữ gì chẳng qua là một lề lối đã có từ lâu đời, không ai nghĩ tới chuyện sửa đổi. So ra, chúng ta thấy về sau có những vị chuẩn úy, chuẩn tướng, giám đốc, thích thuộc hạ gọi tôn lên là "thiếu úy", "thiếu tướng", "tổng giám đốc".
Nhưng ngày xưa, dù có muốn lấy lòng thượng cấp, một viên chủ sự tòng sự tại một bộ nào đó ở kinh, cũng không dám gọi tôn ông thị lang của mình là tham tri. Gọi không đúng chức tước, dù là tôn lên, cũng có thể bị khiển trách.

Ngày xưa, tự xưng khiêm tốn là lề thói chung của mọi người, từ vua chúa đến thứ dân, từ người thường đến kẻ xuất gia. Vua chúa thì xưng "quả nhân", "cô gia". Người thường thì xưng "bỉ nhân", "kẻ hèn". Tăng nhân đạo sĩ thì xưng "bần tăng", "bần đạo".

Nhưng cũng không phải lời của người thời xưa lúc nào cũng khiêm cung đối với lỗ tai của người thời nay. Có khi họ tự xưng và gọi người rất đơn giản. Tự xưng, thì là "bổn soái", "bổn tướng", là "ta"; gọi người thì là "ngươi", là "mi". Người xưa nói những chữ ấy rất tự nhiên, nhưng ngày nay chúng ta đọc sẽ cảm thấy họ kiêu căng, hách dịch. Cũng như trước kia, các toà án Việt-Nam đã theo công thức, dùng những chữ "bản tòa", "bản chức", "triệu dụng", "ra lệnh", "phán rằng", "truyền", "đòi", "tên" (le nommé), "y", "y thị", đã bị một số người chỉ trích là quan liêu.


- Nói về sở kiến:

Quy luật hạ mình tôn người cũng được áp dụng trong khi đề cập tới ý nghĩ, kiến thức. Nói về người, thì dùng những chữ "tôn", "cao", "diệu", "kỳ". Nói về mình, thì dùng những chữ "ngu", "thiển", "dung", "thiết" ... Tôn cả về ý lẫn người, hoặc hạ cả về ý lẫn người, không biết tác dụng có gấp đôi hay không, nhưng ngày nay chúng ta đọc thường cảm thấy lời lẽ trở thành khách sáo. Thí dụ:

-Ý nghĩ thiển cận của ngu đệ làm sao dám sánh với cao kiến của hiền huynh.

Hoặc:

-Nhụ tử của ti chức chỉ là hạng dung tài, mà tranh đua thi phú với lệnh công tử là bậc kỳ tài trong thiên hạ, không bõ cho người đời chê cười là loài gà mà muốn khoe sắc lông với chim phượng hoàng.

Nói theo kiểu như trên, sự khiêm tốn không còn là vừa phải nữa, mà đã trở thành thái quá, khiến người nghe không tin là thành thực. Người nghiêm khắc sẽ nghĩ khiêm tốn chỉ là giả, mà tự phụ mới là thực. Đây là trường hợp "lộng xảo thành chuyết" (khéo quá hóa vụng) mà người xưa vẫn muốn tránh.



- Trong sách báo:


Viết văn, dù là viết sách hay viết báo, không ai dám nói rằng ý mình đưa ra là hoàn toàn đúng. Vì thế, một lời khiêm tốn nào đó đôi khi cũng là cần thiết. Trong một bài báo ngắn, những lời rào đón không thích hợp, nên ý khiêm tốn thường được lồng vào những chữ có công dụng tự hạ giá, nằm rải rác trong bài. Một quan điểm, một nhận xét, nghĩ trong trí thì tác giả đã cho là vững vàng, là tinh xác, nhưng khi viết ra, tác giả sẽ không nói như thế, mà nói gần như ngược lại. Khi đó, những chữ "nông cạn", "thô thiển", "thiển cận", "hẹp hòi" ... sẽ được dùng tới.

Chẳng hạn, mở đầu một đoạn "nhận định", người viết nói: "Theo sự hiểu biết nông cạn của chúng tôi ...". Hoặc, "Vì kiến văn còn hẹp, chúng tôi không dám tin rằng nhận định sau đây là ...". Nhưng cũng giống như những tiếng xưng hô, càng về sau, thì sự khách sáo trong lãnh vực viết văn càng giảm đi . Giảm đi chớ không mất hẳn. Thay vì viết những chữ "khiêm tốn" mà có lẽ chính họ cũng không tin, các tác giả thường nói giản dị hơn: "Chúng tôi thiển nghĩ ...". Cũng may là có cái công thức "vừa phải" này. Và có lẽ cũng vì vừa phải, nên cho đến ngày nay, trong sách, trong báo, trên diễn đàn, nhiều người vẫn còn dùng.

Tuy nhiên, nói cho cùng, một khi nói "tôi nghĩ rằng", hoặc "theo ý tôi", thì chúng ta đã nhìn nhận trước sự chủ quan của chúng ta trong ý kiến sắp trình bày rồi. Nhận trước là mình chủ quan, cũng là một hình thức khiêm tốn.

Đối với một cuốn sách, ngoài những lời lẽ khiêm cung rải rác bên trong, tác giả thường trình bày ngay ở những trang đầu sách, những lời rào đón có ý cáo lỗi về những sai lầm của cuốn sách. Cuối bài, tác giả xin "các bậc cao minh" chỉ vẽ giúp, để cuốn sách được "hoàn hảo hơn trong những lần tái bản". Đây là những "lời nói đầu", "lời dẫn nhập", hoặc "lời tựa" do chính tác giả viết. Nếu bài tựa do người khác viết, thì những lời lẽ khiêm tốn sẽ không xuất hiện, mà có khi ngược lại. Khiêm tốn thì không có chuyện làm thay. Tôi nhờ anh viết tựa, tức là tôi muốn anh đề cao tôi. Còn việc tự hạ, thì chỉ mình tôi làm là đủ rồi. Viết tựa cho người khác mà "khiêm tốn" giùm, là bất cập nhân tình.

Bây giờ, xin nói riêng về chữ "cao minh" vừa được nhắc tới. Mời người ta góp ý giúp mình, mà dùng chữ này, e rằng không ổn. Ai dám tự nhận mình là "cao minh" mà góp ý? Viết như thế, có khác gì không cho phép người khác khiêm tốn, có khác gì mời nhưng lại cấm thiên hạ góp ý?


Quân tử tạo đoan:


Cuối cùng, xin nhắc tới một phạm vi xưng hô đã có rất nhiều "cách tân". Đó là vợ chồng.

Trước hết, tôi có một thắc mắc, cho đến bây giờ vẫn chưa được giải đáp: Trong tiếng Việt, với tương quan nào, thì tiếng chỉ "người" cũng đồng thời là tiếng để gọi (hô). Chẳng hạn, đối với người cha, thì các con gọi là "cha"; đối với bà mẹ, thì các con gọi là "mẹ"; đối với ông bác, thì các cháu gọi là "bác"; đối với bà mợ, thì các cháu gọi là "mợ". Thế tại sao, trong tương quan "chồng vợ", xưa nay, người vợ không thể gọi chồng mình là "chồng", và người chồng cũng không bao giờ gọi vợ mình là "vợ"? Mà phải thay vào đó không biết bao nhiêu là chữ, có khi rất lạ, không biết do đâu mà có.

Xin nêu một thí dụ cụ thể để nhận ra sự tiện lợi của hai tiếng gọi nhau là "vợ" và "chồng" trong tương quan "chồng vợ": Một đôi vợ chồng trẻ đang đãi tiệc. Trong lúc người chồng đang trò chuyện cùng các bạn ngoài phòng khách, người vợ chạy vào phòng ngủ thay áo, muốn gọi chồng vào giúp. Phải chi, đã quen với chữ "chồng", thì người vợ gọi: Chồng ơi, vào đây giúp em một chút. Tiếng gọi nghe cũng êm, mà lại tránh được lầm lẫn!

Vì từ xưa đã cố tình tránh hai chữ "chồng" và "vợ" trong lúc xưng hô, nên người ta đã nghĩ ra nhiều tiếng "thế vì". Nào là "lão gia", "tướng công", "phu quân"; nào là "ông", "mình", "anh", "cưng"... Nào là "nương tử", "phu nhân"; nào là "bà", "mình", "em", "bậu" ... Đó là những tiếng gọi nhau xưa và nay, giữa vợ chồng.

Nhưng không phải chỉ bao nhiêu đó. Ngày trước, ở những vùng thôn quê, và trong giới bình dân, chồng thường gọi vợ là "mày", và xưng là "tao". Vợ gọi chồng là "ông", và xưng là "tôi". Về già, chữ "mày" được đổi thành "mẹ mày", hoặc "bà". Họ gọi và xưng như vậy rất tự nhiên, và người ngoài nghe cũng không thấy chướng tai.

Còn nói với người khác về vợ mình, chồng mình, thì tiếng xưng cũng rất đa dạng. Xưa nay thông dụng hơn hết, vẫn là chữ "nhà tôi". Ngày xưa, khiêm tốn thì gọi vợ mình là "tiện nội" (người vợ hèn của tôi), là "chuyết kinh" (người vợ vụng về của tôi), là "ngu phụ" (người vợ ngu muội của tôi). Nhưng đối lại, người vợ ngày xưa không vì tự khiêm mà hạ thấp chồng mình theo kiểu như vậy. Tôi đọc sách xưa, chỉ đôi lần gặp chữ "chuyết phu" (người chồng vụng về của tôi).

Mới hơn cả, là chữ "ông xã", "bà xã". Giới trẻ ngày nay dùng hai chữ này để nói với người khác, mà cũng để gọi nhau. Thí dụ:

-Ông xã của tôi đang thất nghiệp;

-Bà xã ơi, bữa nay có muốn đi coi phim không?

Trên kia, tôi nói "không biết do đâu mà có", là có ý đề cập đến chữ "ông xã", "bà xã" này. Thời Pháp thuộc, ở Bắc-kỳ, "xã" là một chức vị thấp hơn các hương chức, nhưng cao hơn bạch đinh, có thể bỏ tiền ra mua, để được miễn một phần sưu dịch. ở Trung-kỳ, "xã" là lý trưởng, hương chức đứng đầu một làng (village). "Ông Xã Năm" là ông lý trưởng thứ năm (thứ trong gia đình). Vậy, chữ "ông xã", "bà xã" trong tương quan chồng vợ ngày nay có liên hệ gì với chữ "xã" ngày trước không?

Thân,
NHDT


Peace is the way of love
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-01-06 04:56:22NuHiepDeThuong>
Đi ngay qua cái mục này thấy hay hay nên dừng chân gửi một suy nghĩ nhỏ góp vui cùng mọi người. Mình thấy mọi người tranh luận về ngôn ngữ mà chỉ chăm chăm gán vào đó cái vấn đề địa phương là không ổn. Luật chính tả, ngôn ngữ tiếng Việt được soạn thảo qua nhiều thế hệ và được ghi rất đầy đủ ở bao nhiêu từ điển rồi, sao không lấy nó ra mà ứng dụng. Các bạn đừng quan tâm đến mình là người ở vùng nào, trong nước hay hải ngọai, sinh ở SG hay HN, sống trước 75 hay sau đó. Mỗi địa phương có một số ngôn từ và cách nói riêng, và ta nên tôn trọng cái riêng của họ. Cái đó có ở mỗi quốc gia trên thế giới này và mỗi quốc gia đều có cho mình một giải pháp ngôn ngữ. Mình thấy ý kiến của bạn seahawk1 có phần khách quan hơn trong mọi bài viết (kể cả là bạn ấy có "chê" cách phát âm của người Thanh Hớ quê choa).

Mình đọc tỉ mỉ từng bài thì thấy thực ra bài nào cũng có lỗi chính tả hay sử dụng văn phạm chưa thực sự trau chuốt cả (nhiều hay ít thôi) và nếu là ở mục khác thì không sao, nhưng ở mực này thì không được và chính vì vậy theo mình không nên sửa văn phạm trong diễn đàn. Theo mình có pha một chút "lỗi" ngữ pháp hay văn phạm do quen phát âm ở từng địa phương mà nội dung không bị hiểu sai lệch và nhất là không có từ tục tĩu là được rồi, có phải không các bạn?

Nếu các bạn có ý nghĩ khác hoặc coi hổng dzô thì chĩ dùm mình nhé. Mình đa tạ cảm ơn trước nghen.

@NuHiepDeThuong: cũng ở nước ngòai mình thấy tiếng Việt hầu như không được phổ cập cho thế hệ trẻ đâu, vì thế là người ngọai quốc mà am hiểu về tiếng Việt nhiều như bạn là một điều đáng kính nể đó.
0
Chào bạn ngason,

Cảm ơn bạn đã ghé qua mục tiếng Việt, và cũng cảm ơn bạn đã khuyến khích NH.[sm=----.gif][sm=----------------.gif]

Thật ra hiện nay tiếng Việt ở hải ngoại, ở thế hệ thứ 2, 3 đã ít nhiều mai một... Vì công ăn việc làm, vì nơi chốn sinh sống, vì thiếu phương tiện... và vì vài lý do chính đáng nào đó, người Việt đã không còn truyền thống chuyển tải ngôn ngữ tiếng Việt cho con cháu... và vì thế... tiếng Việt cũng bị mai một rất nhiều. [&amp;:][:(]
Tuy nhiên, vẫn còn những gia đình yêu mến văn hoá, ngôn ngữ Việt Nam, họ đã không quản ngại đường xá xa xôi, đưa đón con em họ đến những trường Việt ngữ trong những ngày cuối tuần. Trong gia đình, họ bắt con cháu phải nói tiếng Việt... nhờ vậy vẫn còn có những trẻ em hải ngoại biết đọc, viết, nói tiếng Việt. Những thầy cô giáo cũng cố gắng dành thời gian đến trường Việt Ngữ dạy học. Đây cũng là một điều đáng mừng!

Nói chung thì không đến nỗi nào, nhưng nếu so ra với cộng động người Trung Hoa, hay người Nhật... thì người Việt mình còn thua xa lắm.[&amp;:][:(][:(][:(]

Cảm ơn ngason đã góp ý. Ngason có bài viết nào về tiếng Việt hay hay thì đăng lên cho bà con thưởng lãm nha.

Cảm ơn NS trước. Chúc bạn vui vẻ luôn. [:)]
Thân,
NHDT


Peace is the way of love
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-01-06 05:13:56NuHiepDeThuong>
NG và NGH


Vấn đề sử dụng chữ h đi với ng, đó là luật ghép vần trong tiếng Việt, vốn đã thống nhất từ thời cuốn sách vần Việt Ngữ Việt Nam giáo khoa thư (VNGKT) ra đời, và hoàn toàn không lệ thuộc vào cách phát âm từng vùng (Nam, Trung, Bắc...).
Ngày nay tuy khó có thể tìm được VNGKT nhưng mở bất cứ cuốn vần Việt ngữ nào ta cũng có thể tìm được luật ghép ng và ngh.

Vần NG đi với a, ă, â, o, ô, ơ, u, ư vần NGH đi với e, ê, i.

Thí dụ: ngang ngạnh, ngắm nghía, ngẫm nghĩ, ngọ ngoạy, ngon ngọt, ngồn ngộn, ngỡ ngàng, ngu ngơ, và

nghẹn ngào, nghề nghiệp, nghi ngút, nghĩa khí.

Thân ái ,
Trương Củng


****************

Bài nầy của một đọc giả của VNTQ gửi lên, NH mạng phép đem vào đây cho chúng ta cùng tham khảo.
Thân,
NHDT


Peace is the way of love
0
Chuyện cũ viết lại.

Càng đọc, càng thấy mình dốt trước cái uyên bác, cao siêu của qúy học gỉa NHDT. Bao lần định thôi nhưng trong lòng cứ …ngứa ngáy khó chịu nên phải…viết.
Là một đứa trẻ rời bỏ quê hương từ năm lên 4 tuổi, không được diễm phúc học tiếng Việt dưới chế độ Quốc gia và tất nhiên, cũng chẳng được học Việt ngữ trong thời kỳ Cộng sản nhưng vì quá yêu tiếng Mẹ Đẻ (thực chất là tiếng Cha Đẻ vì cha tôi là người Việt nam chính gốc Hà nội, mẹ là người Pháp, chuyên gia về Đông phương học), tôi đã trau dồi Việt ngữ qua sự dạy dỗ của mẹ tôi, những học gỉa Việt nam là bạn của cha mẹ tôi và những bạn bè Việt nam mà tôi quen biết. Một sự thật khó tin nhưng…sự thật vẫn là sự thật !!!
Ở vị trí trung gian (không Quốc gia và cũng không Cộng sản), theo tôi nếu phân biệt tiếng Việt Quốc gia là « đúng kiểu », là « văn minh » còn tiếng Việt Cộng sản là « man ri, mọi rợ » …là hoàn toàn phi lí và …thiển cận. Hãy đọc nhưng trang Web trên internet của những Nhà yêu nước và những Lương tâm thời đại xem giọng văn của họ ra sao : Theo tôi thì rất nhân bản, trong sáng, đi thẳng vào lòng người ; Rất độ lượng, khoan dung, không một chút tỵ hiềm đối với những người đàn áp họ ; Mà họ đều được đào tạo dưới « Mái trường Xã hội chủ nghĩa » chứ có được học dưới Chính thể Quốc gia đâu. Hơn thế nữa, nếu bàn về giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt, theo tôi thì chỉ nên đặt vấn đề về cách viết, cách nói hoặc các tác phẩm Văn học thôi ; Nếu cứ lai rai, nhấm nháp mãi nhưng ngôn từ « đầu đường, xó chợ » như « Xưởng đẻ », « đồng hồ hai cửa sổ »v.v…
Thì chúng ta đã đi lạc đề quá xa vì…các nước văn minh đến mấy cũng tránh sao khỏi những l’argot như vậy ???
Hơn thế nữa, diễn đàn này là Diễn Đàn Của Tình Bạn, phi chính trị ! Nếu sào nấu lại những chuyện « Quốc gia » với «Cộng sản», tôi e rằng sẽ không chỉ một mình bạn Seahawk1 mà còn nhiều bạn khác cũng sẽ mặc cảm « VC con » nữa đấy !!!
Mặt khác, chúng ta nói thì nhiều nhưng thử xem lại những bài viết trong diễn đàn của chúng ta xem « tiếng Việt có ra tiếng Việt » không ?
Vài lời dài dòng, khó nghe, mong các vị học giả lượng thứ !
Thân ái.
Bùi Hoàng Điệp.


Xem ra theo quý học giả đây thì chỉ có tiếng Việt được nói ở SG trước 1975 mới là thứ tiếng Việt đúng kiểu, văn minh. Còn đám "VC con" như tôi chẳng được may mắn khai sáng bởi nền giáo dục hoàn mỹ này tất nhiên là đồ vô học rồi.

Thôi thì đằng nào cũng mang tiếng là đồ vô học, thắng cãi cùng thua cãi cố vậy.
Không biết quý học giả đã viết ra những lời châu ngọc này đã bao giờ chịu bỏ ra vài phút giây vàng ngọc tìm hiểu cách nói năng của đám man di mọi rợ sống phía Bắc sông BH trước 1975 chưa? Tôi thì dám khẳng định là chưa. Bởi vì ngôi nhà được gọi theo tiếng văn minh ở SG là "nhà bảo sanh", thì đám man rợ chúng tôi thường thô thiển gọi là "nhà hộ sinh", chứ chưa được khai sáng đến mức có được từ "xưởng đẻ" như quý học giả có hảo ý hào phóng tặng cho.
Tuy không phổ biến bằng bên nửa văn minh của nhân loại, nhưng ở bên mọi rợ chúng tôi cũng có người học đòi uống cà phê nên cũng biết gọi cà phê pha bằng phin (không biết có phải phiên âm từ "filtre" ra hay ko?) là "cà phê phin" chứ không đến nỗi cái nồi ngồi trên cái cốc như quý học giả nhầm lẫn.

Còn nữa, dân mọi rợ chúng tôi liều quen rồi, nên gọi cái hòm thư là cái "hòm thư" cũng không đến nỗi ớn bỏ mạng đâu. Mà không biết theo tiếng văn minh thì phải gọi cái hòm đựng thư là cái gì thì mới khỏi mang tiếng vô học đây? Thật tiếc là quý học giả chỉ chăm chú dẫn ra cái thô bỉ hạ tiện của dân man mọi chúng tôi mà chẳng có chút từ tâm khai hoá văn minh cho. Hay là đám mọi rợ như tôi đây ngu đến mức hết thuốc chữa rồi? Buồn thay.

Cũng có lúc, tôi cũng phải tự hỏi liệu quý học giả có lẫn lộn chăng. Với dân mọi rợ chúng tôi, "tranh thủ" và "cố gắng" nghia khác xa nhau đến cả năm ánh sáng mà quý học giả lại chập làm một và cho rằng từ thứ nhất chỉ là "tối tạo" của đám mọi rợ chúng tôi. Thương thay cho cái thân vô học, văn minh và man mọi khác nhau là thế đấy!!!

Thôi thì bao nhiêu vốn liếng chữ nghĩa mấy năm đi xoá nạn mù chữ đến đây hết cả rồi.

Mong quý học giả có lúc nào rỗi rãi bớt vài giây vàng ngọc vén mây mù tăm tối cho đám man rợ thất học như tôi.
..."Vua không lấy Trạng, vua thề thế,
Con bướm Vàng Tuyền đậu Thám hoa..."
NGUYỄN BÍNH
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-01-07 04:04:45NuHiepDeThuong>
Chuyện cũ viết lại.

Càng đọc, càng thấy mình dốt trước cái uyên bác, cao siêu của qúy học gỉa NHDT. Bao lần định thôi nhưng trong lòng cứ …ngứa ngáy khó chịu nên phải…viết.
Là một đứa trẻ rời bỏ quê hương từ năm lên 4 tuổi, không được diễm phúc học tiếng Việt dưới chế độ Quốc gia và tất nhiên, cũng chẳng được học Việt ngữ trong thời kỳ Cộng sản nhưng vì quá yêu tiếng Mẹ Đẻ (thực chất là tiếng Cha Đẻ vì cha tôi là người Việt nam chính gốc Hà nội, mẹ là người Pháp, chuyên gia về Đông phương học), tôi đã trau dồi Việt ngữ qua sự dạy dỗ của mẹ tôi, những học gỉa Việt nam là bạn của cha mẹ tôi và những bạn bè Việt nam mà tôi quen biết. Một sự thật khó tin nhưng…sự thật vẫn là sự thật !!!
Ở vị trí trung gian (không Quốc gia và cũng không Cộng sản), theo tôi nếu phân biệt tiếng Việt Quốc gia là « đúng kiểu », là « văn minh » còn tiếng Việt Cộng sản là « man ri, mọi rợ » …là hoàn toàn phi lí và …thiển cận. Hãy đọc nhưng trang Web trên internet của những Nhà yêu nước và những Lương tâm thời đại xem giọng văn của họ ra sao : Theo tôi thì rất nhân bản, trong sáng, đi thẳng vào lòng người ; Rất độ lượng, khoan dung, không một chút tỵ hiềm đối với những người đàn áp họ ; Mà họ đều được đào tạo dưới « Mái trường Xã hội chủ nghĩa » chứ có được học dưới Chính thể Quốc gia đâu. Hơn thế nữa, nếu bàn về giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt, theo tôi thì chỉ nên đặt vấn đề về cách viết, cách nói hoặc các tác phẩm Văn học thôi ; Nếu cứ lai rai, nhấm nháp mãi nhưng ngôn từ « đầu đường, xó chợ » như « Xưởng đẻ », « đồng hồ hai cửa sổ »v.v…
Thì chúng ta đã đi lạc đề quá xa vì…các nước văn minh đến mấy cũng tránh sao khỏi những l’argot như vậy ???
Hơn thế nữa, diễn đàn này là Diễn Đàn Của Tình Bạn, phi chính trị ! Nếu sào nấu lại những chuyện « Quốc gia » với «Cộng sản», tôi e rằng sẽ không chỉ một mình bạn Seahawk1 mà còn nhiều bạn khác cũng sẽ mặc cảm « VC con » nữa đấy !!!
Mặt khác, chúng ta nói thì nhiều nhưng thử xem lại những bài viết trong diễn đàn của chúng ta xem « tiếng Việt có ra tiếng Việt » không ?
Vài lời dài dòng, khó nghe, mong các vị học giả lượng thứ !
Thân ái.
Bùi Hoàng Điệp.


Chào BHD,

Cảm ơn BHD đã ghé qua chơi.

Bạn có 2 dòng máu Việt Pháp mà tiếng Việt giỏi như vậy thì NH xin bái phục sát đất [sm=z_notworthy.gif]

Có điều bạn nên đọc kỹ lại những bài viết của NH đi... Sao mà mai mỉa kêu NH là học giả vậy? [:&#39;(][:(][:o]

NH đọc bài của bạn thấy không dễ thương tí nào, vì câu đầu của bạn mỉa mai quá đáng . [:&#39;(]
Có lẽ bạn tưởng những bài viết về tiếng Việt là của NH viết đấy hở. [8|]
Không đâu, các bài đó của các tác giả khác lớn tuổi hơn NH và bạn nhiều. [8D][:D]
Lần sau bạn nên đọc kỹ bài viết trước khi nêu ý kiến.

Mong bạn lần sau viết bài đừng sử dụng từ ngữ mai mỉa nhau quá đáng nha. Nhất là mai mỉa không đúng chỗ.

SH1 cũng viết 1 bài mai mỉa... nhưng NH không phải là tác giả nên không có ý kiến.

Bạn HB nên đọc kỹ lại sẽ thấy NH không khi nào "hạ bệ" người khác, hay kêu kẻ khác là "học giả", nhất là đối với các bạn trong thư quán. NH chỉ muốn nhắc lại rằng tiếng Việt trước và sau 75 có khác biệt. Thế thôi ![8D]

Bạn nên đọc kỹ và đừng mai mỉa nữa nghen. Chẳng lẽ NH nêu lên ý kiến của riêng mình cũng sai sao? [&amp;:]

Mà nói HBNX nghe nè. Nếu mà NH là học giả... thì chắc HBNX là học thật quá!!![8D][:D][:D][:D]


Thân,
NHDT


Peace is the way of love
0
ĐẶC ĐIỂM TIẾNG VIỆT

Tiếng Việt thuộc ngôn ngữ đơn lập, tức là mỗi một tiếng (âm tiết) được phát âm tách rời nhau và được thể hiện bằng một chữ viết. Đặc điểm này thể hiện rõ rệt ở tất cả các mặt ngữ âm, từ vựng, ngữ pháp.

1. Đặc điểm ngữ âm: Trong tiếng Việt có một loại đơn vị đặc biệt gọi là "tiếng". Về mặt ngữ âm, mỗi tiếng là một âm tiết. Hệ thống âm vị tiếng Việt phong phú và có tính cân đối, tạo ra tiềm năng của ngữ âm tiếng Việt trong việc thể hiện các đơn vị có nghĩa. Nhiều từ tượng hình, tượng thanh có giá trị gợi tả đặc sắc. Khi tạo câu, tạo lời, người Việt rất chú ý đến sự hài hoà về ngữ âm, đến nhạc điệu của câu văn.

2. Đặc điểm từ vựng: Mỗi tiếng, nói chung, là một yếu tố có nghĩa. Tiếng là đơn vị cơ sở của hệ thống các đơn vị có nghĩa của tiếng Việt. Từ tiếng, người ta tạo ra các đơn vị từ vựng khác để định danh sự vật, hiện tượng..., chủ yếu nhờ phương thức ghép và phương thức láy.

Việc tạo ra các đơn vị từ vựng ở phương thức ghép luôn chịu sự chi phối của quy luật kết hợp ngữ nghĩa,
ví dụ: đất nước, máy bay, nhà lầu xe hơi, nhà tan cửa nát...
Hiện nay, đây là phương thức chủ yếu để sản sinh ra các đơn vị từ vựng. Theo phương thức này, tiếng Việt triệt để sử dụng các yếu tố cấu tạo từ thuần Việt hay vay mượn từ các ngôn ngữ khác để tạo ra các từ, ngữ mới,
ví dụ: tiếp thị, karaoke, thư điện tử (e-mail), thư thoại (voice mail), phiên bản (version), xa lộ thông tin, siêu liên kết văn bản, truy cập ngẫu nhiên, v.v.

Việc tạo ra các đơn vị từ vựng ở phương thức láy thì quy luật phối hợp ngữ âm chi phối chủ yếu việc tạo ra các đơn vị từ vựng, chẳng hạn: chôm chỉa, chỏng chơ, đỏng đa đỏng đảnh, thơ thẩn, lúng lá lúng liếng, v.v.

Vốn từ vựng tối thiểu của tiếng Việt phần lớn là các từ đơn tiết (một âm tiết, một tiếng). Sự linh hoạt trong sử dụng, việc tạo ra các từ ngữ mới một cách dễ dàng đã tạo điều kiện thuận lợi cho sự phát triển vốn từ, vừa phong phú về số lượng, vừa đa dạng trong hoạt động. Cùng một sự vật, hiện tượng, một hoạt động hay một đặc trưng, có thể có nhiều từ ngữ khác nhau biểu thị. Tiềm năng của vốn từ ngữ tiếng Việt được phát huy cao độ trong các phong cách chức năng ngôn ngữ, đặc biệt là trong phong cách ngôn ngữ nghệ thuật. Hiện nay, do sự phát triển vượt bậc của khoa-học kỹ-thuật, đặc biệt là công nghệ thông tin, thì tiềm năng đó còn được phát huy mạnh mẽ hơn.

3. Đặc điểm ngữ pháp: Từ của tiếng Việt không biến đổi hình thái. Đặc điểm này sẽ chi phối các đặc điểm ngữ pháp khác. Khi từ kết hợp từ thành các kết cấu như ngữ, câu, tiếng Việt rất coi trọng phương thức trật tự từ và hư từ.

Việc sắp xếp các từ theo một trật tự nhất định là cách chủ yếu để biểu thị các quan hệ cú pháp. Trong tiếng Việt khi nói "Anh ta lại đến" là khác với "Lại đến anh ta". Khi các từ cùng loại kết hợp với nhau theo quan hệ chính phụ thì từ đứng trước giữ vai trò chính, từ đứng sau giữ vai trò phụ. Nhờ trật tự kết hợp của từ mà "củ cải" khác với "cải củ", "tình cảm" khác với "cảm tình". Trật tự chủ ngữ đứng trước, vị ngữ đứng sau là trật tự phổ biến của kết cấu câu tiếng Việt.

Phương thức hư từ cũng là phương thức ngữ pháp chủ yếu của tiếng Việt. Nhờ hư từ mà tổ hợp "anh của em" khác với tổ hợp "anh và em", "anh vì em". Hư từ cùng với trật tự từ cho phép tiếng Việt tạo ra nhiều câu cùng có nội dung thông báo cơ bản như nhau nhưng khác nhau về sắc thái biểu cảm.
Ví dụ, so sánh các câu sau đây:

- Ông ấy không hút thuốc.

- Thuốc, ông ấy không hút.

- Thuốc, ông ấy cũng không hút.

Ngoài trật tự từ và hư từ, tiếng Việt còn sử dụng phương thức ngữ điệu. Ngữ điệu giữ vai trò trong việc biểu hiện quan hệ cú pháp của các yếu tố trong câu, nhờ đó nhằm đưa ra nội dung muốn thông báo. Trên văn bản, ngữ điệu thường được biểu hiện bằng dấu câu. Chúng ta thử so sánh 2 câu sau để thấy sự khác nhau trong nội dung thông báo:

- Đêm hôm qua, cầu gãy.

- Đêm hôm, qua cầu gãy.

Qua một số đặc điểm nổi bật vừa nêu trên đây, chúng ta có thể hình dung được phần nào bản sắc và tiềm năng của tiếng Việt.


Nguồn Vietlex.com
Thân,
NHDT


Peace is the way of love
0
[sm=44.gif][sm=44.gif][sm=44.gif][sm=smokin.gif]
Xin chào tất cả các bạn. Hôm nay là ngày đầu tiên tôi ghé ngang chỗ nầy, tình cờ đọc được những bài nghiên cứu rất hay vè tiếng Việt.
Tôi rất cảm động và mến các bạn, dù các bạn có một số vấn đề không dồng ý với nhau, nhưng đều là những người cùng nghiên cứu tiếng Việt. Những người Việt bỏ công nghiên cứu tiếng Việt dều là những người yêu mến dân tộc Việt. Tôi rất ngưỡng mộ và tôn trọng các bạn.
Hôm nay tôi đọc từ đầu đến cuối tất cả các bài viết, nghĩ cho tận cùng cũng chẳng biết ai đúng ai sai. Sau nầy tôi phải viết như thế nào mới được chấp nhận là đúng?
Theo kiến thức của tôi, một số quốc gia trên thế giới người ta chọn cách phát âm của một vùng nào đó để làm chuẩn cho chữ viết. Cách phát âm của vùng được chọn làm chuẩn cho chữ viết không phải là đúng hết cho toàn thể một nước. Chẳng qua do sự tình cờ và xảo hợp mà thôi.
Chữ viềt và tiếng nói là hai vấn đề rất tế nhị khi bàn luận đến. Cũng có thể một số người viết sai tiêu chuẩn, nhưng chưa chắc là sai vì đôi khi người ta viết cho đúng với cách phát âm của vùng nào đó hay nhũng nhân vật cần biểu lộ đặc tính của vùng đang ở, nên không thể nói là họ viết sai.
Tiếng Việt ngày nayở trong nước có nhiều tiếng rất lạ tai. Nhưng tôi chấp nhận được tuy có nhiều chữ tôi cũng không hiểu. Sở dĩ tôi chấp nhận được là vì tiếng Việt là sinh ngữ, không phải là tử ngữ.
Tiếng nào là sinh ngữ thì cũng phải tiến hóa theo thời gian, nên cũng sinh ra nhiều danh từ mới lạ để thích ứng với đà tiếng hóa của nhân lọai.
Ôm cái cũ không chịu đổi mới thì không thể nào tiếng bộ.
Quá chuộng cái mới không trọng cái cũ thì mất gốc.
Vấn đề cũ mới hiện giờ vẫn làm cho tôi điên đầu, không biết chọn giải pháp nào cho thích hợp.
Không có tiếng nói Việt Nam ở vùng nào sai hết, chỉ có người viết sai tiêu chuẩn tiếng Việt mà thôi.
Trên đây chỉ là vài dòng cảm nghĩ của tôi. Có gì sai sót hay là sai lỗi chính tả thì xin châm chế và bỏ qua cho.
Thảo luận để nâng cao tiếng Việt, xin đừng giận nhau, vì người nào cũng yêu tiếng Việt như nhau.
Gởi đến các bạn với tấm lòng cảm mến của tôi.
[sm=cooll.gif][sm=cooll.gif][sm=cooll.gif][sm=way to go.gif][sm=way to go.gif][sm=way to go.gif]
Cuộc đời như những cơn mưa
0
Xin chào NHDT (Hay NH, hay là TV - Thanh vien hoặc gì gì …mình cũng không biết nữa !!!)

TV có chút ý kiến như sau cho chuyên mục nầy.

TV mong rằng chúng ta sẽ học hỏi và chia xẻ với nhau... được nhiều điều hữu ích.


NH đọc bài của bạn thấy không dễ thương tí nào, vì câu đầu của bạn mỉa mai quá đáng





Cảm ơn bạn đã quá khen và « bái phục » ; thì ngược lại, tôi cũng kính cẩn nghiêng mình trước những công trình đồ sộ của bạn đẵ đăng trên diễn đàn này (trên mọi lĩnh vực…).
[sm=ex29.gif]
Người Việt mình thường nói : « Thuốc đắng : dã tật, sự thật : mất lòng » và một câu nữa rất hay mà tôi đã học được nhân một dịp về thăm quê nội (Chắc cũng là của Cộng sản trước 75) là : « Đấu tranh : tránh đâu », tuy nhiên muốn xây dựng một diễn đàn tốt, thật sự có chất lượng, chúng ta cần phải đóng góp nhiều ý kiến (Như VN Thư quán chúng ta thường làm), nói như thế không có nghĩa là những ý kiến đúng hay sai, hay hay dở, chúng ta đều…gật gù và…vỗ tay tán thưởng.

Trong bài viết, bạn có nói đến « 2 dòng máu của tôi » thì xin thưa : Nếu bạn là người Pháp hay người Mỹ chính gốc nhưng bạn thực sự yêu thích tiếng Việt thì cũng có thể trình độ tiếng Việt của bạn vượt xa những « Người Việt » mà cứ muốn quên đi cái « gốc Việt » của mình. Tôi không nhớ rõ lắm nhưng có một DVD ca nhạc của Thúy Nga, MC Nguyễn Ngọc Ngạn có hỏi một ông người Mỹ (hình như là một docteur): « Ông làm nghề gì ?»-« Tôi làm bẩy nghề » Trong khi mọi người, kể cả nhưng người Việt « chữ nghĩa bề bề» còn ngơ ngác thì đã được ông người Mỹ chính gốc (không lai một chút nào hết) trả lời ngay là « nghề thất nghiệp » ; hoặc mới đây, có một anh người Pháp (học trò của cha tôi) dẫn vợ đến chào thày và nói : « Tôi mới về Việt nam cưới được một « con sư tử Hà Đông » … Đấy chỉ là những ví dụ nhưng trong thực tế (đìều này thì chắc bạn biết rõ), những sinh viên Việt nam hay nước ngoài khác học tiếng Anh, tiếng Pháp thì grammaire thường giỏi hơn dân « bản địa » và ngược lại…Tôi đã từng hỏi mấy sinh viên người Pháp học Việt ngữ, chưa thấy bạn nào nhầm lẫn : Ngã với Nghã, Ngắm nghía với Nghắm ngía v.v…
Bạn có nói đến từ « hạ bệ » thì xin hỏi bạn : ai đã hạ bệ ai ? Tính tôi muốn nói thẳng, nói thật, nói lên những ý kiến của mình, trước sau như một, cũng như từ đầu bài viết, tôi đã thú thực mình « là một thằng thất học về Việt ngữ… » mà bạn còn nỡ « chơi chữ » học giả với học thật, giống như người ta so sánh hòn đất với núi Thái sơn.
Bạn có góp ý với tôi là : « nên đọc kỹ những bài viết trước khi nêu ý kiến ». Rất tán thành ! Tuy nhiên tôi cũng xin nhắc bạn một điều sơ giản nhất (mà hình như bất cứ điễn đàn nào cũng luôn nhắc nhở thành viên của mình) là khi đăng tải hoặc trích dẫn những tài liệu nghiêm túc,quan trọng, cần nêu trước tên tác giả, xuất sứ hoặc từ nguồn nào đưa lên. Vậy mà những tài liệu bạn « dẫn » đôi khi thiếu phần này, Vì vậy, cái gì là « của bạn » và cái gì « của người khác » không được rõ ràng, rành mạch cho lắm.
Ví dụ :

NH thấy tiếng Việt trước năm 75 có những chữ rất hay :

- ghi danh/ ghi tên = &gt; bây giờ là đăng ký
- nhanh lên/ nhanh chóng = &gt; khẩn trương
- cố gắng / cố = &gt; tranh thủ
- trục trặc kỹ thuật / hỏng/ hư = &gt; sự cố
- dịch = &gt; chuyển ngữ


Cái này là của bạn và bạn SH1 đã mỉa mai viết :


Cũng có lúc, tôi cũng phải tự hỏi liệu quý học giả có lẫn lộn chăng. Với dân mọi rợ chúng tôi, "tranh thủ" và "cố gắng" nghia khác xa nhau đến cả năm ánh sáng mà quý học giả lại chập làm một và cho rằng từ thứ nhất chỉ là "tối tạo" của đám mọi rợ chúng tôi. Thương thay cho cái thân vô học, văn minh và man mọi khác nhau là thế đấy!!!


Vậy mà bạn …lờ đi và :

SH1 cũng viết 1 bài mai mỉa... nhưng NH không phải là tác giả nên không có ý kiến.


NH đi vòng vòng trên "internet" lượm được bài viết nầy thấy hay hay nên khiêng về đây để cùng tham khảo.
Có vài câu đã được NH sửa lại...cho bớt mùi chính trị. Tuy nhiên, vì NH không phải là nhà ngôn ngữ học nên :
1- không thể kiểm chứng... và
2- vì không thể làm mất ý của tác giả nên sự sửa đổi rất hạn chế.
Vì vậy, mong các bạn lấy ý quên lời. Cùng suy xét xem tiếng Việt trước và sau năm 75 khác nhau như thế nào.


Điểm cuối cùng, tôi muốn góp ý với bạn là : Nếu muốn khiêng cái gì về cho bạn bè thì cũng phải thận trọng vì ai viết cái gì cũng có bản quyền và trách nhiệm của họ trước độc giả. Nếu cứ tự động cắt xén, sửa đổi theo ý kiến cá nhân mình thì e rằng…bạn đã quá lạm dụng đến luật tác quyền rồi đó (trừ phi bạn đã viết thư xin phép tác giả). Đây cũng là một cách mà nhiều « nhà chính trị » thường làm với cái « quyền » của họ. Nếu nói là làm thế cho « bớt mùi chính trị », theo tôi thì cũng không hẳn là như vậy. Nguyên chuyện Tiếng Việt trước và sau 75 thì tự nó đã sặc mùi chính trị rồi. Ngoài ra, bạn đã dám « sửa bài » của các học giả thì vô hình chung, bạn đã « trên tài » hoặc ít nhất cũng « ngang hàng » các học gỉa rồi, vậy tại sao tôi gọi bạn là Học giả, bạn lại tự ái ???
Tôi viết bài này trên quan điểm xây dựng trong tình bạn chứ không hàm ý « mỉa mai » hay « hạ bệ » ai hết, mong bạn cảm thông và nếu thấy điểm nào chưa được vừa lòng cũng xin cho biết ý kiến.
Thân ái.
Bùi Hoàng Điệp.
0
Thân chào bạn Casanova,
Chân thành cảm ơn bạn đã cho sửa ngay lỗi chính tả từ "chau dồi" thành "trau dồi".
Cái nhanh nhậy, đáng yêu này đã hơn hẳn những diễn đàn khác: biết sai và biết sửa !!!
Nếu không bị "ghét bỏ","đuổi đi" thì HBNX xin được thủy chung với Việt Nam Thư Quán đến "đầu bạc, răng long".
Thân ái,
HBNX.[8|][8|][8|]
..."Vua không lấy Trạng, vua thề thế,
Con bướm Vàng Tuyền đậu Thám hoa..."
NGUYỄN BÍNH
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-01-08 04:28:45NuHiepDeThuong>
Trích đoạn: Hoabuomngayxua

Xin chào NHDT (Hay NH, hay là TV - Thanh vien hoặc gì gì …mình cũng không biết nữa !!!)

TV có chút ý kiến như sau cho chuyên mục nầy.

TV mong rằng chúng ta sẽ học hỏi và chia xẻ với nhau... được nhiều điều hữu ích.


NH đọc bài của bạn thấy không dễ thương tí nào, vì câu đầu của bạn mỉa mai quá đáng



Cảm ơn bạn đã quá khen và « bái phục » ; thì ngược lại, tôi cũng kính cẩn nghiêng mình trước những công trình đồ sộ của bạn đẵ đăng trên diễn đàn này (trên mọi lĩnh vực…).
[sm=ex29.gif]
Người Việt mình thường nói : « Thuốc đắng : dã tật, sự thật : mất lòng » và một câu nữa rất hay mà tôi đã học được nhân một dịp về thăm quê nội (Chắc cũng là của Cộng sản trước 75) là : « Đấu tranh : tránh đâu », tuy nhiên muốn xây dựng một diễn đàn tốt, thật sự có chất lượng, chúng ta cần phải đóng góp nhiều ý kiến (Như VN Thư quán chúng ta thường làm), nói như thế không có nghĩa là những ý kiến đúng hay sai, hay hay dở, chúng ta đều…gật gù và…vỗ tay tán thưởng.

Trong bài viết, bạn có nói đến « 2 dòng máu của tôi » thì xin thưa : Nếu bạn là người Pháp hay người Mỹ chính gốc nhưng bạn thực sự yêu thích tiếng Việt thì cũng có thể trình độ tiếng Việt của bạn vượt xa những « Người Việt » mà cứ muốn quên đi cái « gốc Việt » của mình. Tôi không nhớ rõ lắm nhưng có một DVD ca nhạc của Thúy Nga, MC Nguyễn Ngọc Ngạn có hỏi một ông người Mỹ (hình như là một docteur): « Ông làm nghề gì ?»-« Tôi làm bẩy nghề » Trong khi mọi người, kể cả nhưng người Việt « chữ nghĩa bề bề» còn ngơ ngác thì đã được ông người Mỹ chính gốc (không lai một chút nào hết) trả lời ngay là « nghề thất nghiệp » ; hoặc mới đây, có một anh người Pháp (học trò của cha tôi) dẫn vợ đến chào thày và nói : « Tôi mới về Việt nam cưới được một « con sư tử Hà Đông » … Đấy chỉ là những ví dụ nhưng trong thực tế (đìều này thì chắc bạn biết rõ), những sinh viên Việt nam hay nước ngoài khác học tiếng Anh, tiếng Pháp thì grammaire thường giỏi hơn dân « bản địa » và ngược lại…Tôi đã từng hỏi mấy sinh viên người Pháp học Việt ngữ, chưa thấy bạn nào nhầm lẫn : Ngã với Nghã, Ngắm nghía với Nghắm ngía v.v…
Bạn có nói đến từ « hạ bệ » thì xin hỏi bạn : ai đã hạ bệ ai ? Tính tôi muốn nói thẳng, nói thật, nói lên những ý kiến của mình, trước sau như một, cũng như từ đầu bài viết, tôi đã thú thực mình « là một thằng thất học về Việt ngữ… » mà bạn còn nỡ « chơi chữ » học giả với học thật, giống như người ta so sánh hòn đất với núi Thái sơn.
Bạn có góp ý với tôi là : « nên đọc kỹ những bài viết trước khi nêu ý kiến ». Rất tán thành ! Tuy nhiên tôi cũng xin nhắc bạn một điều sơ giản nhất (mà hình như bất cứ điễn đàn nào cũng luôn nhắc nhở thành viên của mình) là khi đăng tải hoặc trích dẫn những tài liệu nghiêm túc,quan trọng, cần nêu trước tên tác giả, xuất sứ hoặc từ nguồn nào đưa lên. Vậy mà những tài liệu bạn « dẫn » đôi khi thiếu phần này, Vì vậy, cái gì là « của bạn » và cái gì « của người khác » không được rõ ràng, rành mạch cho lắm.
Ví dụ :

NH thấy tiếng Việt trước năm 75 có những chữ rất hay :

- ghi danh/ ghi tên = &gt; bây giờ là đăng ký
- nhanh lên/ nhanh chóng = &gt; khẩn trương
- cố gắng / cố = &gt; tranh thủ
- trục trặc kỹ thuật / hỏng/ hư = &gt; sự cố
- dịch = &gt; chuyển ngữ


Cái này là của bạn và bạn SH1 đã mỉa mai viết :


Cũng có lúc, tôi cũng phải tự hỏi liệu quý học giả có lẫn lộn chăng. Với dân mọi rợ chúng tôi, "tranh thủ" và "cố gắng" nghia khác xa nhau đến cả năm ánh sáng mà quý học giả lại chập làm một và cho rằng từ thứ nhất chỉ là "tối tạo" của đám mọi rợ chúng tôi. Thương thay cho cái thân vô học, văn minh và man mọi khác nhau là thế đấy!!!


Vậy mà bạn …lờ đi và :

SH1 cũng viết 1 bài mai mỉa... nhưng NH không phải là tác giả nên không có ý kiến.


NH đi vòng vòng trên "internet" lượm được bài viết nầy thấy hay hay nên khiêng về đây để cùng tham khảo.
Có vài câu đã được NH sửa lại...cho bớt mùi chính trị. Tuy nhiên, vì NH không phải là nhà ngôn ngữ học nên :
1- không thể kiểm chứng... và
2- vì không thể làm mất ý của tác giả nên sự sửa đổi rất hạn chế.
Vì vậy, mong các bạn lấy ý quên lời. Cùng suy xét xem tiếng Việt trước và sau năm 75 khác nhau như thế nào.


Điểm cuối cùng, tôi muốn góp ý với bạn là : Nếu muốn khiêng cái gì về cho bạn bè thì cũng phải thận trọng vì ai viết cái gì cũng có bản quyền và trách nhiệm của họ trước độc giả. Nếu cứ tự động cắt xén, sửa đổi theo ý kiến cá nhân mình thì e rằng…bạn đã quá lạm dụng đến luật tác quyền rồi đó (trừ phi bạn đã viết thư xin phép tác giả). Đây cũng là một cách mà nhiều « nhà chính trị » thường làm với cái « quyền » của họ. Nếu nói là làm thế cho « bớt mùi chính trị », theo tôi thì cũng không hẳn là như vậy. Nguyên chuyện Tiếng Việt trước và sau 75 thì tự nó đã sặc mùi chính trị rồi. Ngoài ra, bạn đã dám « sửa bài » của các học giả thì vô hình chung, bạn đã « trên tài » hoặc ít nhất cũng « ngang hàng » các học gỉa rồi, vậy tại sao tôi gọi bạn là Học giả, bạn lại tự ái ???
Tôi viết bài này trên quan điểm xây dựng trong tình bạn chứ không hàm ý « mỉa mai » hay « hạ bệ » ai hết, mong bạn cảm thông và nếu thấy điểm nào chưa được vừa lòng cũng xin cho biết ý kiến.
Thân ái.
Bùi Hoàng Điệp.


Chào Hoàng Địêp,

Nick của tôi trước là Thanhvien, sau bị lộn với người khác nên mới đổi lại.
Tuy nhiên, nick ảo cũng không quan trọng lắm đâu.

Những bài về tiếng Việt đăng ở đây, tôi lượm lại từ những người bạn khác qua Net, họ cho tôi bài viết và tên tác giả, thì tôi chỉ đăng lại như thế thôi, nhưng ít nhất tôi còn có ghi tên tác giả, [8D] chỉ tiếc là tôi không có biết trang web chánh của họ thôi.
Bạn mới tới cho nên chắc bạn không thể xem hết những bài tôi đã từng đăng ở diễn đàn thư quán.
Nếu bạn xem kỹ sẽ thấy tôi khiêng bài của ai ở đâu tôi đều ghi rõ nguồn gốc, trừ khi không biết, vì nhận lại qua đường email của bạn bè.

Về phần trao đổi giữa tôi và SH1, tôi đã có trả lời cho bạn SH1 rồi. Nếu HĐ thấy tôi trả lời thiếu sót không như bạn mong muốn thì đành chịu, vì tôi chỉ nêu quan điểm thiển cận của tôi thôi. Tôi không phải là tác giả để mà đi sâu vào chi tiết... để đối kháng lại hay đồng tình với ý kiến của SH1. Tôi chỉ trả lời cho SH1 về những gì tôi biết. Về bài viết mai mỉa của SH1, theo tôi nghĩ, SH1 mai mỉa với ông tác giả, tôi không phải là ông tác giả nên không trả lời. Có gì sai?[8|][8D]

Những chữ nầy :

- ghi danh/ ghi tên = &gt; bây giờ là đăng ký
- nhanh lên/ nhanh chóng = &gt; khẩn trương
- cố gắng / cố = &gt; tranh thủ
- trục trặc kỹ thuật / hỏng/ hư = &gt; sự cố
- dịch = &gt; chuyển ngữ

Ai ai cũng sử dụng, không có đăng ký bản quyền cho nên tôi không cần ghi nguồn gốc. [8D]

Tôi đăng bài của người khác về tiếng Việt, dĩ nhiên vì có liên quan đến tiếng Việt nên tôi mới đăng lại ở đây cho bà con tham khảo. Tuy nhiên, ông tác giả có mấy hàng không hay lắm về chính phủ VN đương thời... vì vậy, tôi đã tự ý... xoá bớt vài hàng đó... để giữ hòa khí trong diễn đàn. Vì diễn đàn không phải chỉ dành riêng cho người ở hải ngọai. Tuy nhiên, tôi không thể xoá hết, lý do là tôi không đủ khả năng để viết lại như ý tác giả.
Cái nầy bạn nên thông cảm chứ không nên bắt lỗi mãi để rồi mỉa mai tiếp tục. [8D]

Bạn nói là góp ý. Tôi rất đồng tình. Tuy nhiên không biết có phải tôi nhạy cảm quá hay không, nhưng trong bài viết của bạn nếu đọc kỹ sẽ thấy phảng phất ý mai mỉa, và đâu đó cho thấy bạn tài hơn vì đã bắt lỗi được tôi. [8D][:D]

Tuy vậy, bạn kêu tôi là học giả vì tôi dám sửa bài của tác giả. Thật ra tôi có sửa cái gì đâu, chỉ xóa vài hàng sặc mùi chính trị thôi.
Nhưng nếu khen thiệt thì tôi cảm ơn. Nhưng nếu khen mỉa thì cho tôi xin đi nha.
Nếu bạn có bài nào về tiếng Việt hay mà không sặc mùi chính trị, thì đăng lên cho bà con thưởng lãm đi.
Bài của bạn viết thì tôi còn hoan nghinh 2 tay nữa đó.[:D]
Về phần tôi, tôi đã giải thích hết cỡ rồi đó, nếu bạn còn thấy điểm nào sai lầm của tôi thì cứ tiếp tục nêu ra đi...

Tôi thấy bài của CDQ, và bạn lu_khach rất hay, có lý lắm. Vì vậy, tôi mong bạn đừng vạch lá tìm sâu nữa nha.

Tôi mong bạn sẽ góp sức đăng những bài viết hay ở thư quán, và xin cảm ơn bạn đã góp ý cho nhộn nhịp chuyên mục.

Chúc vui.[:)]




Thân,
NHDT


Peace is the way of love
0
Híc híc CDQ xin nói một vài lời tí nhen. Ông Bà ta thường nói:

Lời nói không mất tiền mua,
Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau

Từ ngày xưa người ta đã biết dạy con cháu cách ăn cách nói rồi, nên ngày nay CDQ hy vọng chúng ta cũng kế thừa được truyền thống "Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau" mà có lời nhã nhặn, dễ nghe để trao đổi ý kiến với bạn bè. Nhiều khi lời dễ nghe sẽ đi vào lòng người và nó sẽ có tác dụng "góp ý" của mình.

Còn vấn đề ngôn ngữ thì chúng ta quan niệm nó chỉ là một công cụ để giao tiếp thì thật là dễ hiểu tại sao có nhiều từ bị thay đổi hay xuất hiện cái mới ... Lý do là để thích nghi với hoàn cảnh luôn thay đổi thôi. Vấn đề từ viết như thế nào cho đúng, ý nghĩa ra sao thì đó là chuyện bàn cãi ngàn năm mà, chúng ta ai có lời hay ý đẹp thì một tay một chân góp sức xây dựng cho một ngôn ngữ thân thương của chúng ta.
Cuối lời CDQ mong các bạn cùng nhau xây dựng những gì tốt đẹp vốn có của chúng mình.
Chiều Đồng Quê

[:D]Gấu ta sung sướng thanh nhàn
Mơ ăn, mộng ngủ, kim bằng kết giao[;)]
0
Chào NHDT,
Rất cảm ơn bạn đã trả lời và cho biết ý kiến của bạn !
Qủa thực, tôi mới tới VN Thư quán không lâu, chưa đọc được bao nhiêu những bài viết của các bạn,tuy vậy tôi cũng đã học hỏi được rất nhiều điều trên diễn đàn này…
Quay lại bài viết của bạn, (cũng không biết tôi có quá nhạy cảm hay không) tôi cứ có cảm giác như bạn là cô giáo đang giảng bài trước đám học sinh tiểu học vậy !!!
Đã trót mang tiếng xấu là « vạch lá tìm sâu » (mà các Cụ nhà ta cũng có câu «Con sâu làm rầu nồi canh » nữa) cũng xin « dẫn » ra đây cái nhạy cảm của tôi :
Có một câu rất hay mà tôi đã học được : «Văn chính là người » :

Bạn nói là góp ý. Tôi rất đồng tình. Tuy nhiên không biết có phải tôi nhạy cảm quá hay không, nhưng trong bài viết của bạn nếu đọc kỹ sẽ thấy phảng phất ý mai mỉa, và đâu đó cho thấy bạn tài hơn vì đã bắt lỗi được tôi


Cái « tôi »của bạn ở đây có vẻ « hơi to » đấy, NHDT ạ !

Phần khác, bạn « thách » tôi viết bài bằng tiếng Việt lên diễn đàn thì không dám vì kẻ thất học như tôi làm gì có trình độ ngang hàng với những người được đào tạo quy mô ở trong và ngoài nươc.

Tôi cũng rất buồn cười vì : không biết bạn và KDQ có « thần giao cách cảm » hay không mà bạn đã đoán trước được bài viết của KDQ trước khi đăng :

Tôi thấy bài của CDQ, và bạn lu_khach rất hay, có lý lắm. Vì vậy, tôi mong bạn đừng vạch lá tìm sâu nữa nha


Bài của bạn đăng lúc

8.1.2005 3:33:31


Trong khi đó, bài của KDQ đang lúc

8.1.2005 6:48:38


Hay đồng hồ của VN Thư quán « sai » ?

Tuy vậy cũng chẳng sao vì :

Tuy nhiên, nick ảo cũng không quan trọng lắm đâu

(Chuyện này làm tôi nhớ đến tác phẩm « Bên kia cửa tử » của bạn Ct.ly đã đưa lên…)


Ý kiến của tôi đến đây là hết, nếu có điều gì sai sót, xin các bạn Thành Viên góp ý.
Thân ái.
Bùi Hoàng Điệp
0
«« « 1 2 3 » »»