Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

đôi dòng thơ thẩn... 🔒

1.619 trả lời, 221.624 lượt xem — Trang 1 / 54
mình hỏng có thơ mới nhưng tại ham vui ...nên post thơ cũ nghen ....

0
ở một nơi nào đó
01/15/05


có nắng, có mây, có chiều , có tối
có anh ngồi nhìn sóng viết thành thơ
đàn ghi - ta anh dạo những dòng hờ
hôn kỷ niệm bằng lời ru êm ái

anh nhớ về ai ...cô gái tóc dài của thời thơ dại
hay nàng thơ trong quá khứ ngày xưa ?
thành phố chiều giăng kín giọt mưa
anh có ước những điều ta thầm ước ?

cuộc đời anh, cuộc đời ta trái ngược
như sáng, như chiều , như nắng với mưa
mà mưa nắng có nhiều khi gặp gở
riêng anh ta ......buồn đến khôn vừa ...

ta không viết lòng ta cho anh nữa
mà sao như nhơ nhớ gì đâu
ôm nắng mưa ta tưởng bớt cơn sầu
chợt chiều xuống mới hay mình vẫn nhớ ...

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-01 02:35:23Viet duong nhan>
nội ơi
..... viết dùm em ta, đứa cháu cưng của nội
04/21/05


nội ơi , con đã về đây
" - trời đất hỡi ", nội thốt lên nghẹn uất
chân khập khiển, nội không còn đi vững
nhưng niềm vui đã xóa sạch cơn đau

"- tụi bây ơi, hãy mau mau "
chỉ nói thế rồi nghẹn ngào nội khóc
mười mấy năm gió mưa đời tan tóc
tưởng chừng như chẳng gặp được nhau

con bây giờ đã lớn , đã cao
nên nội chẳng còn vỗ vai được nữa
lưng nội khụm, vai nội gầy, mắt nội ràng rụa
sao vui mà nội khóc hỡi nội ơi

con lau dùm giọt nước mắt nội rơi
mà con cũng chẳng sao cầm lòng đặng
phong ba giờ đây đã lắng lặng
con gặp nội rồi, nội nhớ sống trăm năm ..

để con còn có dịp về thăm
đây máng nước, đây chuồng heo , ngày xưa con sợ
khi con bịnh nội cứ hoài nhắc nhở
uống thuốc nếu không cho tụi nó bỏ vào chuồng ...

ở bên kia con cứ nhớ nội luôn
đợi mười tám tuổi để con đi làm, để con dành tiền về thăm nội
bây giờ đây bà cháu ta tương hội
con rất vui mừng, mà nội cũng được ủi an

đây cái mã ông bà mà những đêm trăng sáng
nội nắm tay con đi ngang đó sợ ghê
đây cái sân, đây gường ngủ ....con về
hai bà cháu lại sống những ngày như xưa nội hén ...

: Bài thơ đưa vào TV :

0
trường xưa
04/16/05

ngôi trường xưa còn đó
ta trở lại viếng thăm
thầy nhìn ta bở ngở
bọn nhóc cứ cười thầm

cô bé ngồi cuối lớp
tinh nghịch réo tiếng to
- Thầy ơi ! bạn gái tới
giới thiệu cùng với trò !

thầy gượng cười má đỏ
ta nhơ nhớ ngày xưa
một lần thầy say rượu
cũng má đỏ không thua

thầy hỏi về cuộc sống
thầy hỏi về thời qua
nhìn ra sân ta bỗng
thèm ngày xưa của ta ...

mười ba năm vụt thoáng
mười ba năm xa trường
mười ba năm trở lại
ta bỗng thấy càng thương ...

thời học trò quá ngắn
nên không dệt thành thơ
thầy nhìn ta im lặng
chắc thầy biết ta mơ ...!

mơ về ngày mới lớn
mơ về lớp ngày xưa
thầy kể tên đám bạn ...
ta nhớ đến khôn vừa

0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 22.06.2013 02:44:50 bởi Kiều Giang>

hỏi ...!

hỏi những chiếc lá xanh vì sao vàng úa
hỏi sợi nắng cuối ngày sao bỗng nhiên tan
như em
như anh ...


phố bây giờ đâu nữa ngày xuân
gió bên anh hẳn không còn dịu mát
như trời
như đất ...
luân phiên bốn mùa
ta hết nhớ
lại mong ....!

thèm làm mây  một kiếp đi rong
để không hiểu được thế nào là chờ đợi
hay hoá thân bên bờ cát bụi
vương chút hơi người một thoáng ngang qua

giấc mơ giờ cũng đã rất xa
điều thầm ước hoá thành bọt sóng
thở cùng đêm để nghe bao hy vọng...
mà kiếp người không đủ ...chờ nhau ...!
     DV/ 14/6/2013
 
NÓI VỚI EM…
Nếu chiếc lá xanh trên cành chiều nay không vàng úa
thì lấy đâu màu mắt lụa đang lung linh trên gương mặt
yêu thương của em để anh đắm đuối lặng nhìn.
 
Nếu mặt trời không tắt hoàng hôn thì làm gì có ánh bình minh
trên tay em cho anh nâng niu buổi sáng
và anh được hôn lên chút tình lãng mạn của đêm
 
Phố bây giờ chẳng cần mùa xuân vì tóc mùa thu của em
là tác phẩm tuyệt vời của tạo hóa. Anh đi trong thương nhớ ngàn đời
vì tóc ấy mùa thu.
 
Không biết em có nghe được tiếng thở dài của anh
khi anh thấy những nếp nhăn trên vầng trán em, nhớ mong nuối tiếc.
Em đẹp như  ánh sao băng đang nghĩ mình thua thiệt, giữa trời xanh.
Vâng , tất cả đều mong manh.
 Mong manh như tình yêu của anh đang hòa trong hơi thở của đất trời
từng giây phút kiếm tìm em.
 
Anh muốn là mây lang thang trong bầu trời đêm
để hiểu hết nỗi cô đơn của những ngày không em
giữa trần gian trơ trọi
 
 Cánh buồm anh nghiêng chao trong biển  em màu mắt biếc
Cát bụi nào tha thiết giữa trần gian
Và  những chiều, những sáng không em, thì ai hiểu được con tim anh
lúc nào ngã gục,
nhớ thương nặng cả đất trời…
 
Thuyền tình anh lênh đênh giữa biển khơi
đêm nay khi ánh sao cuối trời vụt tắt
anh vẫn nhủ thầm có những bóng hình xa lắc
đợi chờ nhau.
     KG 15/6/2013

Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-05 05:32:07Viet duong nhan>
Trích đoạn: diên vỹ

mình hỏng có thơ mới nhưng tại ham vui ...nên post thơ cũ nghen ....

Mến chào Thi Sĩ Diên Vỹ ! Rất vui gặp bạn đến với "Vườn Thơ" VNTQ. Ở đây thơ của bạn còn mới nóng hổi vừa thổi vửa thưởng thức đây... [:)]
Mong DV thoải mái gieo thả thơ văn tràn khắp nơi này.
Không quên, nhân dịp Xuân về - vdn mến chúc bạn & gia đình 1 năm Bính Tuất được
AN KHANG THỊNH VƯỢNG


Đã đưa những bài thơ của DV vào Thư Viện

Blog_vdn
0
dạ...cám ơn nương nương dễ thương á....gọi dv được rồi, kèm chữ "thi sĩ" nghe rất ngại á....và cũng chúc VDN một năm mới vui vẻ.

mến !

0

Em yêu anh


      Em yêu anh bằng hơi thở , nụ cười và nước mắt của cả đời em ! Và nếu Thượng Đế cho phép, em sẽ yêu anh tha thiết hơn nữa sau khi chết .

      Elizabeth B. Browring .



    anh có tin không, em yêu anh nhiều thế đó
    bằng nụ cười bằng hơi thở con tim
    khép làn mi nghe tiếng gió nhẹ êm
    hồn rạo rực tưởng chừng anh bên cạnh

    nếu Thượng Đế cho em cuộc đời bất hạnh
    vẫn van nài xin mãi được yêu anh
    tình nhân ơi ! đây trọn trái tim dâng
    dù không hứa nhưng đời đời yêu mến

    thơ có lẽ là viễn vông mộng tưởng
    và cuộc đời thực tế đến chua cay
    nhưng con tim anh ạ ! yêu đắm say
    đời ảo vọng, tình em không ảo vọng

    11/03/02

0
tiếng lòng của tôi

      Có thể là nhiều năm, biết đâu chừng muôn thuở. Ôi sao người câm lặng, hỡi tiếng lòng tôi .

      Julia Crawford


    sao không nói là mình yêu nhau nhiều lắm
    đêm đã chờ mòn mỏi đến đáng thương
    ngày ngu ngơ tìm kiếm khắp nẻo đường
    nhưng khi gặp chỉ lặng thinh đếm bước

    tiếng lòng của tôi ơi!
    sao không nói lên điều mơ ước
    lặng thinh hoài chẳng lẽ đến ngàn năm
    anh hay chăng mùa đông khóc âm thầm
    mây ủ rũ, mưa về giăng phố nhỏ

    mùa đông sầu từ dáng cây, ngọn cỏ
    héo màu mây , nắng cũng ốm tương tư
    ngọn gió hờn cứ rít mãi , hình như
    muốn xé toạt nỗi lòng ai thinh lặng

    cho tôi được một lần nghe lời nhắn
    của yêu thương dù khoảnh khắc người ơi
    lặng thinh rồi ôi chết lịm giữa đời
    câu trăn trối cùng tiếng lòng u uất

    01/19/03

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-06 07:03:46Viet duong nhan>
mua làm sao cho nổi nụ cười?


hình như có vần thơ đi lạc
nên hồn ta khoảnh khắc ngu ngơ
đôi chiếc lá vừa rơi trên phố
người vô tình dẫm nát lá khô

hình như nắng cùng chiều lẫn trốn
nên đêm về phủ bóng đơn côi
trăng nửa mảnh lững lờ trên ấy
nửa hồn ta bỗng hoá lẻ loi

vần thơ vụn nên lòng ta hoá vụn
nhớ mong giờ biết gởi về đâu?
đêm vẫn thế đâu hề thương xót
rải hồn ta trăm mảnh ưu sầu

quỳnh hoa ạ! ngươi lặng thầm nở rộ
cùng với đêm, ai hiểu được tình ngươi?
mai con nắng về ngang qua phố
mua làm sao cho nổi nụ cười?

06/16/05

Đã đưa vào TV

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-06 07:06:27Viet duong nhan>
trễ muộn

em yêu anh
ừ em yêu anh
chắc có thể mà cũng là không thể
ta gặp nhau quá trễ
nên hai mình thành những kẻ tội nhân

xin tia mắt kia đừng đến quá gần
e tim sẽ không giữ điều trong sạch
hãy cứ chia khoảng cách
để da thịt buồn không dệt mộng ái ân

xin dạ lòng đừng quá bâng khuâng
đừng nhơ nhớ, đừng thương thương người lạ
nhưng liệu mình tránh được sao anh hở
khi biết rằng tim đã hướng về nhau

mình sẽ đau
người sẽ đau
lẽ nào anh - em nhẫn tâm đến thế
ừ ta gặp nhau quá trễ
nên thương yêu thành tội lỗi muôn lần

em cố ngăn
anh cố ngăn
nhưng liệu ta có vững lòng vững dạ
hay cố tình vấp ngã
để âu sầu vây vướng về sau

buổi chiều con nắng nghiêng chao
em đơn độc tìm về với biển
vẫn một màu xanh quyến luyến
sóng lòng em hay sóng của biển khơi ?

ước một lần làm sóng, sóng ơi
để thoát kiếp tục trần nhân thế
và cũng để
không muộn màng yêu những cái chẳng thể yêu ...!

07/19/05
R

0
anh cứ khen

anh cứ khen ....để lòng em bối rối
đâu phải đôi mươi mà má ửng hồng
nếu ai biết chắc sẽ cười em lắm
lớn rồi mà ...ơ mắc cỡ quá ! khi không ...

ừ ai biết vì đâu anh hở
chuyện trời trăng ..mưa gió ..của đời
em cũng chẳng hiểu vì đâu nữa á ..!
chuyện của lòng, chuyện của tuổi ....ba mươi ..!

mà anh ạ ...! nắng khi không vàng đẹp quá
và mùa thu đang sắp sửa sang ...
hay ta cứ giả vờ yêu anh nhé
để thu này không có kẻ lang thang ...

nơi anh ở có gần biển chứ ?
đùa dùm em con sóng được không ?
và cứ tưởng trên ghềnh đá cội
có đôi nhân tình ....
ừ nhỉ ...
đang hôn !

08/02/05

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-11-10 05:48:39diên vỹ>
ai khóc cho ai ..?

hình như thu đang qua
hình như đông sắp đến
lạnh không anh ....?
hay vẫn cố tình lơ đễnh
mặc đất trời, mặc chuyện con tim...

vẫn với đêm
trăng sao về làm bạn
vẫn với ngày
gió mây lơ đãng
như em - anh ....ta hờ hững với nhau ...

tim sẽ đau ..?
hồn sẽ đau ..?
mặc thân xác già nua theo năm tháng
mặc mơ tưởng chết dần trong bịnh hoạn
ngày cuối đời biết ai khóc ...cho ai ...?

10/14/05
r

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-09 16:44:26Viet duong nhan>
phố sương mù giờ đã ra sao ?

chú đa tình hay chú yêu nhỏ thôi
mà thơ viết dường như cho thiên hạ
đọc đôi câu lòng thêm buồn bã
chuyện tình yêu như con nước xuôi dòng

có bao giờ chú thật sự yêu không?
hay khao khát dẫm bừa lên mọi thứ
thuyền lênh đênh biết về đâu hở chú
bởi bến bờ nào cũng chẳng bình yên

có lẽ là mình thật sự có duyên
mà kiếp trước do không hề vướng nợ
nên tơ nồng chẳng thành câu chồng vợ
rưng rức lòng, nhỏ gọi chú mà đau...

phố sương mù giờ đã ra sao ?
con đường nhỏ dâu chắc đà rụng chín
nắng công viên có cho lòng bịn rịn
như nụ hôn vội vã của thuở nào

08/13/05[embed][/embed]
R

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-09 16:47:40Viet duong nhan>
cho người của rất xưa

kiếp người có bao giờ trọn vẹn phải không anh
nên em vẫn chỉ là em phàm tục
yêu đương, chia tay, phá tan hạnh phúc
và hơn một lần tim anh nhói vì em ...

giờ đây ngồi lật lại xem
những trang đời có em tội lỗi
những trang đời có anh tim nhói ...
một kiếp người ai thanh sạch mãi phải không ?

em ngày xưa của những cuồng ngông
em hiện tại vẫn ngu ngơ thế đấy ...
có bao giờ anh vẫn còn hờn lẫy
vì em xưa nên hận cả em nay ...

cuộc đời ai không qua những chua cay
em cũng thế nước mắt rơi thành dòng ra biển
nếu anh trách vì sao tình yêu của mình tan biến ...
lật lại trang đời ...em biết trả lời sao ...

có những điều đôi khi chẳng thể nói cho nhau
dù rằng biết anh yêu em vô bờ bến
nhưng tình yêu nếu một giây lơ đễnh
cũng đủ làm tan bao hạnh phúc vừa xây ....

ừ, em ngày xưa ích kỷ, thơ ngây
nhưng hối tiếc cũng là điều muộn mất
xếp lại trang đời , em cầu mong đời thật
người đến sau mang hạnh phúc cho anh....!

01/09/06
r

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-26 05:42:52Huyền Băng>
mong một ngày ...

anh hỏi về tình yêu
ta lặng nhìn con phố
đâu phải tương ngộ nào rồi cũng kết thành đôi ...

anh buồn ..- ta đơn côi
vòng tay tuy ấm , nhưng mùa đông rồi anh ạ !
lạnh lòng không hở ...?
khi nhớ về chuyện của ngày qua ...

trái tim của anh, trái tim của ta
những vết sẹo biết bao giờ lành lặn
tạm mượn bờ vai và chiếc hôn hàng gắn
mong vết sẹo lòng bớt đau nhức vào đông

- em yêu anh không ?
ta gật đầu ...(giả dối ..)
- anh yêu em không ...(tự nhủ thôi, chớ ta nào dám hỏi ..)
vì câu trả lời ...thế nào rồi cũng giả dối ...như nhau ...

những chiếc hôn chứa lắm niềm đau
của tình trước, tặng tình sau làm kỷ niệm
vị đắng cuộc đời ta thay phiên thử , nếm ..
mong một ngày tim chay đá ..chẳng còn đau ...

11/17/05
r

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-09 16:54:59Viet duong nhan>
những lầm lẫn không đâu

điện thoại hay reng
với những con số lạ
nhấc máy
người bên kia xin lỗi lộn đường dây
nghe thoáng một nỗi buồn nhè nhẹ quấn vây
tim hy vọng bớt đi phần hy vọng

714 ....và phía sau là khoảng trống ....
ca li ơi ...nắng vẫn ấm phải không ?
những ngón tay đi rong
sao cứ hoài lộn số
để nơi này rất ngộ ..
có một kẻ buồn vì những lầm lẫn không đâu

14 tháng hai ... ừ có kẻ ước ao ...
nhưng vẫn biết đó chỉ là niềm mơ rất mỏng
như mây, như mưa như một chiều gió lộng
người đi rồi mây cũng tím ... biết không ?

01/16/06
r

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-09 16:58:44Viet duong nhan>
lang thang

ta ngơ ngẩn giữa đất trời và biển
thuyền cô đơn neo mãi bến tương tư
người là gió hay là mây thế hở
để hồn ta cứ khờ dại mong chờ

ơ con sóng lang thang về đâu hở
cho hồn ta gởi tạm chút nhớ mong
buồn ta hoá thành hơi sương trên lá
phả vào đời giữa khoảng lặng mênh mông

phải chi được trở về ngàn kiếp trước
để ta là cội đá chẳng biết yêu
thì đâu phải thẩn thờ nhìn con sóng
tự soi bóng mình với nỗi quạnh hiu

người chắc chẳng giống ta đâu hở ?
lang thang tìm ... rồi chẳng biết tìm chi
mơ ta cứ theo tháng ngày nối tiếp
để cuối cùng hoá thành bụi vô tri

12/12/05
r

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-09 17:02:52Viet duong nhan>
chiều

chiều lang thang qua đường vắng
mới hay thành phố ngủ quên
người từ ngày xưa cổ tích
khi không về giữa mông mênh ...

chiều vu vơ buông câu hát
mới hay mộng vụt xa vời
mơ xưa rơi vào vực thẳm
mình ta ở lại chơi vơi

chiều đếm bước chân trên cát
ngoảnh nhìn mới biết đơn côi
thèm hóa trăng sao xa tít
đợi ngày rơi giữa biển khơi ...

chiều ngồi bên đời lạc lõng
mới hay gieo khổ cho lòng
nhớ thương chỉ là cát bụi
với người ta vốn số không ....

12/12/05
r

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-09 17:03:49Viet duong nhan>
nhớ vần thơ

sao hôm qua người không viết thơ ?
ta tìm kiếm như tìm nỗi lòng của mình vừa đánh mất
kỳ thật
bình dị mà ta nhớ quá đi thôi

vần điệu người, ta đọc bỗng hoá vui
những cái trách, những cái hờn rất nhẹ
giá như thơ bật thành lời khe khẽ
tặng riêng ta ...!
ừ nhỉ ....chắc không ...!

đêm ta ngồi, ta đợi, ta mong ...
từng giờ khắc đi qua như trêu , như chọc
ừ chắc lẽ ta chỉ là cô nhóc
tập tành yêu người thi sĩ trong mơ

giá như mà những vần thơ
biết nói nhớ, biết nói thương thì hay á
ừ mà có chứ, nhưng chỉ cho thiên hạ
ta đọc nên lòng vương víu, thế thôi ...

giờ khắc lại trôi
ơ ! lòng ta thêm nhớ
nhớ lạ lùng ...
bình dị những vần thơ ...!

11/29/05
r

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-09 17:05:44Viet duong nhan>
cho người

ta viết lòng mình cho người đọc
thế nhưng người có hiểu gì không ?
hay con chữ vụng về, bất lực
chẳng thể khiến người rung cảm, động lòng ...!

nơi ta ở trời đã lập đông
cơn gió nhẹ cũng đủ làm tim buốt
phố xá quạnh hiu, con đường gầy guột
nên lòng người cũng đơn điệu, buồn tênh

đêm từng đêm ta cố đón trăng lên
những tròn khuyết khiến hồn ta hẩn hụt
ước mơ ta như những vì sao cao vút
tận dãy ngân hà có độ sáng triệu năm

ngày từng ngày ta lặng lẽ âm thầm
học và viết nỗi lòng mình trên giấy
ừ không biết nữa, có lẽ là mong một lần người tìm thấy
để hiểu dùm (dù chẳng biết có hay không ...!)

cuộc đời này có lắm những trông mong
nhưng đôi lúc ta bắt gặp mình chán nản
mơ một vòng tay người bạn
và thèm câu an ủi thương yêu !

phố vào đông, phố vắng quạnh hiu
cây ủ rũ cành khô chờ xuân ấm
và lòng ta theo tháng ngày thầm lặng
trải buồn vui qua con chữ người ơi !

11/29/05
r

0
biết đến bao giờ

chú bảo yêu, nhưng nhỏ hỏng có tin
nên đau khổ in hằn trong đáy mắt ...
(giả sử ...như lời chú là sự thật ...)
ơ mà không ...gian dối sẽ hay hơn ....

chưa chi mà con nắng đã dỗi hờn
nên đêm xuống , trời không trăng làm bạn ...
buồn á chú .... cứ ngày ...rồi sang tháng ...
năm qua năm ...chồng chất những nhớ thương ...

- nhỏ bây giờ ....vẫn khoẻ ..vẫn bình thường ...?
câu chú hỏi ...nhỏ gật đầu ..im lặng ...
có những nỗi lòng biết làm sao nói đặng ...
nên đành thôi ...cứ để mặc lòng đau ..

- giá như mà ...mình được ở cạnh nhau
- để ....chiều xuống mình ...cùng đi dạo phố ...

điều chú ước ....nhỏ cố tình giả bộ ...
nhưng cũng nghe tim thấp thỏm niềm mơ ...

tháng hạ qua rồi, thu trụi lá ...bơ vơ
đông đang đến chú nghe lạnh lòng chứ hở ...
biết đến bao giờ mùa hạ xưa vơi nhớ ...
cho đôi lòng thôi gánh nặng ưu tư ...

11/04/05

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-09 17:09:07Viet duong nhan>
có bao giờ

có bao giờ người nhớ đến ta không
khi con nắng ngoài kia chợt tắt
tà dương ...
mà không ...là khoảng lòng hiu hắt
đợi - mong ....rồi mòn mỏi với thời gian

ước làm sao là ngọn gió trên ngàn
để dong rủi cùng mây bốn hướng
để một lần dù là trong tưởng tượng
yêu ...và yêu ...rồi tan vỡ cũng vui ...

thiên hạ cùng nhau xây hạnh phúc lứa đôi
ta không hiểu vì sao mình hoài xa cách
bởi dâu bể cuộc đời nhiều bất trắc
hay chính lòng mình lo lắng chuyện không đâu ?

người với ta ..ừ cứ mãi xa nhau
để ta cứ mong ở một điều không thật ...
theo năm tháng buồn ta chồng chất
chạm mây trời ...và chạm cả hồn ai ....!

11/17/04
r

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-09 17:11:46Viet duong nhan>
nụ hôn hờ ...

anh khóc ...
giọt nước mắt của đàn ông ...
chắc hẳn anh vô cùng đau đớn ...
ta sợ lau ...rồi tim vương nợ ...nên thôi ...

có một lần ....môi lại tìm môi ...
ừ vô ý ...hay cố tình anh hở
ngọt ...hay đắng ...mà sao lòng bỡ ngỡ
giây phút này ...có gây nợ nhau không ?

mây trên ngàn vẫn mãi kiếp đi rong
như tình ái ta chưa tìm ra bến thật ...
anh hôn ta ....vì men say ngây ngất
hay vì nhớ người ...nên mượn tạm để giải khuây ..?

ta cứ giả đò như cô gái thơ ngây
chưa hề niếm vị đau cuộc sống
vậy mà ... vô tình ...có một lần ta trông ngóng
nụ hôn hờ ....
ừ chắc cũng chỉ để giải khuây ...

11/17/05
r

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-09 17:14:06Viet duong nhan>
hãy tìm bến cho mình
      viết cho em


    không biết rồi em sẽ có vui không
    khi sắc tím vương lòng em thơ dại
    đời có gì mà em buồn đến vậy
    tình có gì mà em khổ vô biên ..

    nhìn em sầu, lòng ta cũng ngả nghiêng
    thu sắt úa, tim em càng thêm úa
    đợi đông tàn, nắng vàng khoe áo lụa
    như chim trời em tung cánh vút bay ...

    rồi em sẽ hay
    đời không hẳn khổ
    rồi em sẽ hay
    tình không hẳn khổ ...
    miễn là em vui và tự chọn bến cho mình ...

    chiều nhuộm vàng con sóng lung linh
    loài chim biển trên không tìm gọi bạn
    sao thuyền em vẫn còn neo trên bến cạn
    căn buồm đi em...hãy tìm bến cho mình ....!

    11/22/05
    r

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-17 21:41:14Viet duong nhan>
vần điệu anh gieo ...
    ...cho người không thích thơ em ...


ơ! vần điệu anh gieo thành những bài thơ xí xọn
em đọc ..
em cười ...
em thích ...
nên mơ ..!

ơ năm tháng cứ trôi dần, trôi mãi
em tìm những thơ anh ...tìm hoài ...thế đấy
vì yêu ...
vì mến ...
để cuối cùng ..em thèm khát những thơ anh ...

ngày không hay sợi nắng mong manh
sẽ tắt lịm khi hoàng hôn buông xuống
như anh không hay sẽ có một ngày trễ muộn
biết tình em thì ..em đã sang ngang ....

những bài thơ anh viết xếp thành hàng trang
cho thiên hạ,
cho người quen ....
và kẻ lạ
em ghé đọc để đêm về buồn bã
trách sao thơ ...không có một chổ cho mình ...

ơ những vần điệu xinh xinh
sao không bật thành lời cho em bớt nhớ ...!
sáng nơi anh sương còn giăng chứ hở
hay đông về băng giá cả đồi mơ ?

nếu có một ngày đời hoá thành thơ
để em bước vội vào trong say ngất
nụ hôn tình trao cho vần trăng bạc
cho sóng êm đềm ....và cho cả riêng anh ...!

11/22/05
R

0
dại khờ

hình như chiếc lá
vừa rơi bên hiên ...
hình như giọt mắt
chảy ngược về tim ...

xót xa quá cuộc đời muôn mặt
em dại khờ biết trách sao đây
thẩn thờ nhìn ngọn gió trêu mây
em mới hiểu mình điên rất nặng ....

ờ ..! có gì đâu cuộc đời rất ngắn
ờ ..! có gì đâu ...
em về thầm lặng
ôm khúc sầu ...
vùi lấp những mơ điên ...

những ngọt ngào, những cái gọi là duyên
em mường tượng
để rồi nhận ra mình rất ngốc
khóc !
ơ thôi !
chỉ lặng thầm nhìn chiếc lá vừa rơi
và đếm thử xem tim mình mấy nhịp
nhịp nào dại khờ rung động ngày qua ?

11/23/05

0
Chào Diên Vỹ


Chào cô bé đăng hàng lọat thơ cũ
Thơ mới đâu sao chẳng viết cho mau
Như ngày xưa Mực Tím, buổi ban đầu
Thơ thấp thoáng nhởn nhơ như bướm trắng

Chào cô bé, trời hôm nay nhiều nắng
Nhưng gió đông vẫn còn thổi lạnh ghê
Cô bé xưa đi mãi mới quay về
Thành phố núi cuối đông nhiều nỗi nhớ

Đợi xuân tới cánh đồng hoa sẽ nở
Cánh hoa vàng như mai ở quê hương
Hoa thủy tiên rạng rỡ dọc bên đường
Hoa nụ đỏ tím như là hoa khế

Những mùa xuân bao giờ cũng diễm lệ
Những cánh hoa Diên Vỹ tím thật thơ
Những cánh hoa màu tím nhớ mong chờ
Đợi mùa ấm buổi đầu xuân xa xứ


Nguyên Đỗ

Những hoa nở vào mùa Xuân thật nhiều:

1. Forsythia : Hoa vàng
2. Redbud : Hoa nụ đỏ
3. Iris: Hoa diên vỹ
0
ơ ...! mới đây mà có người chê rồi ..... :)

người ta ạ ...!


người ta ạ ...thơ ngày xưa tuy cũ ...
đọc lại ghiền ..nên post để mua vui ...
bộ ...người ta hỏng thích .....nên người ta chê đó hở ...?
ừ buồn ghê ....chắc phải khóc ngay thôi ... :)

người ta biết ...tôi nhớ vườn mực tím
nên lang thang đến tận chốn này đây
không an ủi ..mà người ta còn phá
bộ hỏng sợ đêm nay nước mắt ngập đầy ...

người ta ạ ..tháng hai trời u ám ...
mùa đông về giá lạnh con tim ...
tôi thấp thỏm đợi ngày xuân hoa thắm
để thôi đơn buồn, thôi giá lạnh trong đêm ...

người ta biết phương này hôm nay tuyết
phủ trắng đường trông đẹp mắt làm sao
bài thơ mới câu vần quá vụng ...
nếu người ta cười, tôi hỏng viết nửa đâu ....


0

Trích đoạn: diên vỹ

ơ ...! mới đây mà có người chê rồi ..... :)

người ta ạ ...!


người ta ạ ...thơ ngày xưa tuy cũ ...
đọc lại ghiền ..nên post để mua vui ...
bộ ...người ta hỏng thích .....nên người ta chê đó hở ...?
ừ buồn ghê ....chắc phải khóc ngay thôi ... :)

người ta biết ...tôi nhớ vườn mực tím
nên lang thang đến tận chốn này đây
không an ủi ..mà người ta còn phá
bộ hỏng sợ đêm nay nước mắt ngập đầy ...

người ta ạ ..tháng hai trời u ám ...
mùa đông về giá lạnh con tim ...
tôi thấp thỏm đợi ngày xuân hoa thắm
để thôi đơn buồn, thôi giá lạnh trong đêm ...

người ta biết phương này hôm nay tuyết
phủ trắng đường trông đẹp mắt làm sao
bài thơ mới câu vần quá vụng ...
nếu người ta cười, tôi hỏng viết nửa đâu ....




Nào Đâu Dám


Nào ai dám chê dẫu là thơ đã cũ
Rượu cũ ngon lâu năm uống càng say
Thơ cũ ngâm, càng đọc thấy càng hay
Còn người cũ, ứ hèm, hông dám nói!

Gặp bạn cũ cũng mong chờ thơ mới
Như trẻ em trông ngóng đợi mùa xuân
Chút lì xì, chút mừng tuổi, vơi buồn
Quà nhỏ bé cũng mừng như trúng hội

Anh chờ sáng, chờ cả trưa lẫn tối
Đọc thơ em lí lắc tuổi đôi mươi
Tưởng như em đang chúm chím môi cười
Con bướm trắng lạc vườn hoa mỏi cánh

Nhớ xưa đó mạch thơ em rất mạnh
Mỗi ngày ra không dám đếm bao nhiêu
Chỉ thấy thơ Mực Tím thật là nhiều
Đọc không hết nên trong lòng thắc mắc

Em đăng nhé, mới cũ gì cũng mặc
Miễn là thơ trong trắng tuổi ngây thơ
Miễn là thơ tình tứ thật mộng mơ
Hay say đắm của tình yêu bất tận


Nguyên Đỗ








0
«« « 1 2 3 4 5 » »»