Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

đôi dòng thơ thẩn... 🔒

1.619 trả lời, 221.625 lượt xem — Trang 2 / 54
chời ạ....bộ ND định đem dv đi quảng cáo hay sao vậy?...

người ạ ,

thơ của ngày xưa trẻ con không biết chuyện
lúc khóc, cười, lúc buồn giận lung tung...
câu , vận, luật cũng theo đó nhảy cà tưng...
giờ đã lớn, hỏng lẽ bắt hoài làm con nít...?

mấy hôm nay buồn chuyện đời trái nghịch
phận bọt bèo sao cứ mãi long đong
nên người ơi, cái thời con nít thong dong
hình như đã lùi xa vào quá khứ....

ừ, có lúc tôi cũng còn mộng mơ nhiều lắm chứ
nhưng câu vần, người ạ , mãi xếp chẳng nên ...
cám ơn người còn nhớ, không quên ..
thời mực tím ...thời thẩn thơ trẻ nít ....


0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-17 21:48:41Viet duong nhan>

mai sẽ về với biển


người ngỏ lời yêu
tôi vội vàng nhận lấy
ngờ mùa xuân sẽ ở lại rất lâu
nào hay biết chưa tàn hạ nắng
thu chữa sang,
mà đông đã về mau ..

không còn nắng, nên tim nghe giá lạnh
lá vàng thu đâu để viết bài thơ
tôi ngơ ngẩn giữa cuộc đời hai mặt
trách người hay trách những giấc mơ ...

người chợt đến khi lòng không mong đợi
và chợt đi như ngọn gió ngoài hiên
tôi cố níu những giây giờ kỷ niệm
mới chợt hay mình chỉ với đêm ...

ừ mai sẽ đi về với biển
để vùi sâu những ước mơ qua
và tìm lại dấu chân thời đôi tám
để ngây ngô theo gió hát ca ...

08/30/05
R

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-25 21:50:41Viet duong nhan>
cho người thu

ừ cũng tại mình gặp nhau trễ muộn
nên rối lòng khi phải nghĩ về nhau
và như nếu thời gian quay ngược lại
ta với mình, anh ạ ! sẽ ra sao ?

có thương nhớ, có cùng thu lãng mạng ?
như lời thơ anh vừa viết sáng nay
hay tất cả rồi cũng như tất cả
yêu đương nào rồi cũng gặp đắng cay ...

mai không biết sẽ về đâu anh hở
những buồn vui biết gởi lại cho ai
thu có đến rồi cũng đi nhanh vội
và ta mình ...ai sẽ nhớ đến ai ?

thơ buổi sáng em ghép từng câu chữ
mà hình như vụng quá phải không anh
chắc thu đến chưa kịp vàng sắc lá
nên tình thu đang còn rất mong manh ...

09/02/05
r

0
ừ có gì đâu

sao cứ phải cảm mến, sao cứ phải nhớ mong
để khắc khoải vào đêm tìm đến
sao không hững hờ, lơ đễnh
để có người đơn lặng giữa chiều rơi

phải chi đây có biển người ơi
để ta được trải nỗi lòng mình theo sóng
chờ một ngày biển động
để thét gào cho thiên hạ biết .....ta yêu ...

đêm ở đây trăng chẳng sáng được bao nhiêu
chỉ vàng võ đôi ba ánh đèn làm bạn
phố lặng im, hình như đang đợi sáng ..
như lòng ta, đợi một ngày mới gặp nhau

ừ có gì đâu
đôi ba cái nhìn tha thiết
vài nụ cười để biết
một đêm dài lắm mong mỏi, ước ao ....

08/15/05

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-12 04:46:14diên vỹ>
chú ạ ,

đêm buồn lắm biết không ...
mà thương nhớ ép vùi trong quá khứ ...
lặng lẽ từng con chữ ...
viết lời yêu ....nhưng chẳng biết gởi về đâu ...

chú bây giờ đã ra sao ?
đời vật vả có làm tim già úa ?
bốn mùa chuyển xoay, cuộc tình giãy giụa
chẳng đặng nhau rồi ...sao luyến nhớ không thôi ...

chú biết không, đêm chẳng có chút gì vui
sao xưa cứ mê say chờ đợi
nay đêm sầu vời vợi ...
người đợi mong sẽ chẳng đến nữa đâu ...

ôi những con đường, những trái dâu
và tháng bảy chắc nắng vui nên ...vàng rực
chú bảo yêu nhỏ nhất...
nhưng rồi sao ...mình cũng phải chia hai ...

sao tình yêu thường gặp những chua cay ...
bộ có thế ..Nguyệt ông mới vừa lòng hở chú ...?
những đêm dài trở trăn từng giấc ngủ ...
mong mơ về gặp chú ...thế mà không !

đêm một mình nhỏ ngồi xếp chuyện lòng ...
nếu đọc được chú có buồn lây không hở ...?
hay mặt trái cuộc đời có lắm điều ươn dở
nên chú giả đò không hề biết nhỏ đau ...

02/11/06





0
chắc bởi tôi khờ

tôi viết chuyện tình tôi ...
gởi người xưa xem, đọc ...
bởi vì đau, nên viết mà tôi khóc ...
nhưng người đọc rồi không thèm an ủi một câu ...

ừ thì ..cũng chẳng sao ...
nhưng đêm đến tự nhiên tim - hồn nhức nhói ...
rất nhiều lần tôi tự hỏi ...
" - xưa người yêu mình ...hay đùa giỡn cho vui ....? "

ơ mà ...chuyện cũng xưa rồi . ..
nhưng chẳng hiểu vì sao buồn đến vậy ...
tôi muôn đời vẫn khờ thế đấy ...
người không yêu mình, mà ....lòng cứ nhớ ..
khờ ơi ...!

02/11/06

0

Trích đoạn: diên vỹ

chắc bởi tôi khờ

tôi viết chuyện tình tôi ...
gởi người xưa xem, đọc ...
bởi vì đau, nên viết mà tôi khóc ...
nhưng người đọc rồi không thèm an ủi một câu ...

ừ thì ..cũng chẳng sao ...
nhưng đêm đến tự nhiên tim - hồn nhức nhói ...
rất nhiều lần tôi tự hỏi ...
" - xưa người yêu mình ...hay đùa giỡn cho vui ....? "

ơ mà ...chuyện cũng xưa rồi . ..
nhưng chẳng hiểu vì sao buồn đến vậy ...
tôi muôn đời vẫn khờ thế đấy ...
người không yêu mình, mà ....lòng cứ nhớ ..
khờ ơi ...!

02/11/06



hello Diên Vỹ, mình khg phải là "người", nhưng thấy DV khóc buồn quá nên vô an ủi dzùm cho "người" của DV đây. đó, có đại diện của "người" vô an ủi DV rồi đó nha, khg được buồn rồi khóc nữa àh - làm người ta buồn lây áh !!
"..the imagination, the one reality
in this imagined world.."
0
hello Diên Vỹ, mình khg phải là "người",


í ủa...hỏng phải là người..dị chứ là gì..hở....silhouette? [:)]

dv đùa chút thôi, cám ơn và chúc bạn vui nhé.. :)

0
ùh, đúng rồi ..là chiếc bóng đó, người khóc-nửa-cười
hình như bây giờ nửa cười có vẻ nhiều hơn
thế thì tốt rồi. khi nào mà người
khóc-nửa-cười biến thành cười-không-hết
thì chiếc bóng cũng sẽ vui như tết [:D]
cho nên khỏi cần cám ơn hay phải chúc vui [:)]
"..the imagination, the one reality
in this imagined world.."
0

Trích đoạn: diên vỹ

chời ạ....bộ ND định đem dv đi quảng cáo hay sao vậy?...

người ạ ,

thơ của ngày xưa trẻ con không biết chuyện
lúc khóc, cười, lúc buồn giận lung tung...
câu , vận, luật cũng theo đó nhảy cà tưng...
giờ đã lớn, hỏng lẽ bắt hoài làm con nít...?

mấy hôm nay buồn chuyện đời trái nghịch
phận bọt bèo sao cứ mãi long đong
nên người ơi, cái thời con nít thong dong
hình như đã lùi xa vào quá khứ....

ừ, có lúc tôi cũng còn mộng mơ nhiều lắm chứ
nhưng câu vần, người ạ , mãi xếp chẳng nên ...
cám ơn người còn nhớ, không quên ..
thời mực tím ...thời thẩn thơ trẻ nít ....




Đọc mí dòng thơ thấy quen quá đi thôi
Ngay cái nick cũng nhớ là ai đó
Một mùa thu lá bay vàng trước ngõ
Nhớ thương ơi ! còn đó những đợi chờ

Có phải sis không ? Răng muh "người ta ạ" hoài thế sis?[:D] Sis bít ai ko nè?
T_LS
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-17 15:36:12diên vỹ>


Đọc mí dòng thơ thấy quen quá đi thôi
Ngay cái nick cũng nhớ là ai đó
Một mùa thu lá bay vàng trước ngõ
Nhớ thương ơi ! còn đó những đợi chờ

Có phải sis không ? Răng muh "người ta ạ" hoài thế sis? Sis bít ai ko nè?


lúc đầu thì hỏng bít...nhưng giờ biết rùi Triều Sương ơi..hihih :)

ừ nhỏ ạ, chính là mùa thu thuở nọ
lá vàng bay phủ bước chân em

ouchhhhhhh..cô bé đi nhè nhẹ chứ...đạp trúng lá thu rùi nè..có thấy không..?

0
anh và em như những chú thiêu thân

khi thấy anh vất vả vì em
lòng chợt sầu gấp bội
tự nhủ rằng chắc không tránh nổi
yêu thương rồi cũng lớn thêm ra ...

em về nha ..
ừ em về nha ...
cố lập lại cũng chỉ mong anh níu kéo
giây phút thôi đủ cho con tim sầu héo
vui trọn ngày và thấp thỏm nhiều đêm

vắng nhau rồi anh có nhớ em ?
có trọn buổi ngóng trông điều hư ảo ?
giá như mình tỉnh táo
để chọn cho mình những quyết định ....không sai !

mà làm sao ta có thể biết hay
những nông nổi do chính tim mình gây hấn
anh thầm lặng
em thầm lặng
nhưng tia mắt nhìn có giấu nổi được đâu

chắc anh đã nhiều đêm thức lo âu
nên quầng mắt đen nhiều hơn trước
liệu ta mình có vượt
hay lao vào như những chú thiêu thân ?

07/19/05

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-25 22:09:33Viet duong nhan>
tôi lật lại những bài thơ người viết

tôi lật lại những bài thơ người viết
cứ đọc hoài câu tám chữ ngày xưa
mà người ạ thơ hình như còn sóng
nên tim tôi còn gõ nhịp đung đưa

năm mười tám ừ tôi là thiếu nữ
chưa biết phiền về chuyện tình duyên
người ta đến tặng bài thơ thứ nhất
tôi đọc rồi tim chẳng phút bình yên

người ta ác, nên nhiều lần thơ gởi
kèm theo mây, theo sóng ở bên trong
tôi ngây dại để hồn mình chết lặng
giữa mênh mông và khoảng trống ở lòng

trăng đêm nay chắc đang buồn người ạ
nên chẳng tròn và chẳng sáng lạ ghê
hay trăng biết tôi đang sầu thương nhớ
nên lặng lẽ ẩn mình như vờ giả ngủ mê ...

07/20/05
r

0
anh ạ

tránh né làm gì thế hở
sao không cười
sao không nhìn thẳng mắt em ?
anh có thấy chiều sâu đau khổ
sao nhẫn tâm hành hạ con tim ?

anh không hỏi, cũng không chào dồn vả
tia mắt nhìn cũng chẳng hướng về em
anh nói chuyện với bao người khác, lạ
em một mình ngồi với bóng đêm ...

em chán ngán cuộc đời này quá
những rào ngăn từ định luật con người
sao ta chẳng là ta đi hở
để sầu kia không có cớ dậy khơi

em với anh ta cùng chạy trốn
để được yêu, được sống cho mình
mặc tất cả những phiền lo cuộc sống
mặc rào ngăn, vách dựng thế nhân ...!

07/21/05

0
chẳng đặng đâu
        cho cậu bé ...18 tuổi ...


      mười tám tuổi em bảo yêu tôi á
      nắng ngoài sân như cũng muốn bật cười
      không phải tôi chê vì em trẻ nít
      mà chỉ e làm nát nụ mầm tươi

      tôi đã lớn và biết bao niềm sầu tủi
      nửa đời người nhào nát với thời gian
      đôi tay trắng vẫn hoài đôi tay trắng
      trái tim sầu vẫn nặng gánh riêng mang

      em còn bé khác gì mùa xuân chín
      ước mơ nhiều về hạnh phúc ngày sau
      đừng dại dột đi kiếm tìm sầu úa
      tôi đã bảo em rồi ..."- chẳng đặng đâu "

      07/23/05

0

giá như anh đừng yêu em



giá như anh đừng yêu em
để hai tâm hồn thôi khổ
ngang trái cuộc đời, những vòng xoay thách đố
ta vượt qua hay thua mãi vẫn thua ...

anh đô thành nhìn cuộc sống chen đua
em xứ lạ lấy đêm làm nỗi nhớ
ta sẽ gặp nhau sao hở ?
hay đôi lòng xa mãi hoài xa ...

tháng hạ chiều mưa thêm nhớ diết da
biển thầm lặng âu có ngày dậy sóng
yêu em, khác gì với dã tràng xây mộng
sóng về làm vỡ cả ước mơ ...

giá như anh đừng cứ mãi ngóng chờ
để chợt hiểu đó là điều không tưởng
mưa rải hạt, mưa giăng muôn hướng
biết hướng nào là của góc riêng anh

07/04/05

0
người ta ạ !


người ta ạ nắng vàng khoe sắt lá
tôi bơ vơ tìm lại những ngày xưa
bao kỷ niệm chợt ùa về thương quá
nhớ người ta, tôi nhớ đến khôn vừa

người ta biến y như trong thần thoại
chỉ còn đây những sương khói mong manh
vần thơ ái cũng chìm vào quên lãng
chỉ vết sầu còn sót lại chưa lành

người ta chắc biết tôi hoài thương nhớ
nên ngày xưa tha thiết có phải không ?
tội nghiệp quá trái tim tôi vô tội
biết gì đâu nên cứ mãi ngóng trông ...

người ta đến những phương trời xa lạ
nắng và mưa có giống ở nơi đây ?
hay xứ đó thần tiên không biết khóc
nên mưa sầu cũng chẳng giăng đầy

07/08/05

0
anh ạ
      Cho anh ước tình yêu và em là nụ hôn thơm thảo
      Để bờ môi anh, bờ môi em - chạm vào nhau - khao khát
      Cho nơi tận cùng, trời - đất sẽ gặp nhau!
            Khải Nguyên


          anh ạ ! phải chăng nụ môi mang vị ngọt ?
          nên ta mình cứ quyến luyến hoài nhau
          vòng tay phải chăng là hơi ấm
          nên xa rồi ta thấy lạnh gì đâu ...

          ở nơi đây đất trời buồn anh ạ
          năm tháng dài không khoả lấp sầu thương
          em sáng tối nhìn mây bay mà ước
          hoá thân mình về lại quê hương ...

          nắng bên ấy màu tươi hơn lắm
          tình bên này nhạt đến thành không
          em vật vã cùng thương - yêu - nhớ
          quằn quại con tim, đau đớn cõi lòng

          mưa tháng sáu có làm anh ray rức
          bụi quê người khiến mắt em cay
          đưa tay hái ước mơ xa vội
          đến bao giờ môi chạm môi đây ?

          em khao khát những nụ hôn còn thiếu
          anh đắm mình trong cái nhớ thời qua
          mơ một giấc ngàn năm anh nhé
          để tìm quên khoảng cách mình xa ....!


          06/14/05

0
em sợ

ừ bạn bè nhắc về anh
em giả đò không biết
- có quen mà, nhưng chẳng thân đâu
mấy năm rồi, anh giờ đã ra sao ?
chắc quên hẳn cuộc tình nhanh - vội ?

bạn bè hỏi, em chỉ cười không nói
nhưng đau xưa làm nghẹn con tim
vô tình thôi, em đâu định kiếm tìm
mà quá khứ chợt ùa về anh ạ !

giá như gặp lại anh, em sẽ làm sao hở
chắc nói cười cũng ngượng nghịu phải không ?
nụ hôn xưa còn in ở môi hồng
câu yêu mến làm sao quên cho được !

thôi, cũng mong những niềm đau ngày trước
sẽ lùi nhanh trong quá khứ nhe anh
quên hẳn nhau ! em chắc sẽ chẳng đành
còn gặp lại ....trời ơi ! em sợ khổ ....!

06/22/05

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-20 06:24:05Huyền Băng>
Trích đoạn: Ngo Huu Doan

BÀI THƠ ĐÊM VALENTINE

Anh viết cho em bài thơ đêm nay
Đêm ngày xưa anh gọi là "cơ hội"
Đêm mà trời đất ngày xưa quên tối
Để đặt tên riêng cho những cuộc tình

Nhớ phút nghẹn ngào buổi tối khai sinh
Sau quá dài một mối tình thai nghén
Đôi má em những giọt trăng rón rén
Chợt vỡ òa... trăng em, trăng anh !

Anh viết cho em bài thơ đêm nay
Đêm em bảo tình yêu vào lễ hội
Đêm ngày xưa mấy tuần em hờn dỗi
Đèn thôn quê không tỏ nỗi tháng ngày.

Anh viết cho em bài thơ đêm nay
Anh không gọi bằng tiếng Tây khó nhớ
Anh không có túi kẹo màu rực rỡ
Quà cho em là... cái nhớ tơi bời.

Trong cái tơi bời anh sẽ gởi em
Một ngụm nước từ muôn trùng biển nhớ
Một phần lẻ cái hôn đầu trăng vỡ
Một lời yêu giữa chữ nghĩa bạt ngàn !

Anh viết cho em bài thơ đêm nay
Đêm em bảo tình yêu vào lễ hội
Đêm mà trời đất ngày xưa quên tối
Để đặt tên riêng cho những cuộc tình !

Ngô Hữu Đoàn
Đêm 14/02




lễ tình nhân này ..người có viết nữa không ?

đêm của ngày xưa và thơ của nay
người viết gởi cho một người yêu dấu
tôi đọc, ngọt như những viên kẹo màu rực rở
vô tình niếm mà ....hồn chợt ngất say ...

không biết rồi lễ tình nhân này
người có viết gởi cho người yêu không hở ...?
để tôi được đọc, để hồn bỡ ngỡ
tưởng thơ tặng mình, để được chút vui :)

thơ của người tôi đọc mấy lượt rồi ..
câu bình dị mà tình sâu ý đẹp
lễ tình nhân này người có ngồi ghi chép
vần thơ yêu để tặng người yêu ?

14 tháng 2, tôi sẽ đợi từ sáng đến chiều :)
và đêm thức để mỏi mong vần thơ lạ
không biết lễ tình nhân này người có viết thơ không hở ?
để hồn tôi còn dệt giấc mơ xinh ....

11/02/06
Diên Vỹ


Hỡi thánh thần, yêu nghiệt của ta ơi !
Ngày lễ đó vừa là ngày sinh nhật,
Ngày giỗ to cho cuộc tình đã mất,
Ngày để tang cho những cái hôn đầu !


lễ tình nhân tôi đọc những vần thơ buồn thế đấy
thỏi chót - cô - lét trên tay cũng nức nở chảy tan
ngày lễ tình nhân ngoài những kẻ vui còn lắm người than ...
âu cũng bởi kiếp người nghiệt ngã ...

người biết không, những khúc tình vội vã
đau lòng người và nát những trái tim son ...
tôi dẫu sánh so chẳng hạnh phúc gì hơn ...
nhưng thơ chạm chợt nghe chừng thương lắm ...

thương cho những mảnh hồn sầu thảm
và thương kiếp người phải đánh đổi buồn vui
nhưng tôi luôn tin công lý ở đời ...
nên người ạ ...., cùng lòng tin thế nhé ...

lễ tình nhân chúc người vui vẻ
biết chừng đâu hạnh phúc sẽ kề bên ...
....

_____________________________

diên vỹ

Nhà tranh
Trang nhạcThơ giao lưu
Văn
0
:) dv cám ơn Huyền Băng thật nhiều á

chúc thật vui :)

0
chắc tại

ngập ngừng đôi câu muốn hỏi
nhưng rồi ta lại cứ thôi
gặp nhau, nhìn nhau chỉ thế
mà mong đến tím bờ môi

chắc tại buổi chiều nghiêng nắng
chắc tại gió luống cuống say
hay vì lòng ta còn ngại
chuyện đời sao tính được đây ?

chiều cứ hững hờ buông xuống
đêm lại vô tình về ngang
giã từ chừng như chẳng muốn
nên chân bối rối bước sang ...

một mình về trong đêm vắng
thầm hỏi bao giờ gặp đây
đêm vẫn màu đen thinh lặng
người xa chắc gì biết hay ...

07/06/05

0
người ta ạ !

người ta chắc biết tôi yêu màu tím
nên chọn hoàng hôn làm buổi hẹn đầu
tôi mặc áo màu hoa cà rực rỡ
khiến nắng vàng e thẹn trốn đằng sau

mây bàn bạc như có ai trải lụa
người bảo tôi đó là thảm hoa hồng
người còn cợt gọi tôi bằng "ái hậu"
khiến đêm về tôi mơ ước mông lung

người ta quên, nhưng lòng tôi vẫn nhớ
nên về đây mong tìm lại vần thơ
khờ dại quá cái thời tôi mười tám
yêu với thương chỉ dám ở trong mơ

nhưng tất cả giờ đây nghe xa quá
tôi nhớ người mà chẳng biết làm sao
vần thơ lạc hay hồn tôi đi lạc
nên viết nhiều, nhưng ... chắc người đọc đâu ..

07/21/05

0
người ta ơi ,

người ta ơi , trời hôm nay nóng quá
chắc lẽ trời đang định đốt trần gian
cho nhân loại không còn yêu nhau nữa
và nhớ mong cũng từ đó rụi tàn

người ta ơi nơi đây không gần biển
nên niềm riêng sóng chẳng mang hộ ra khơi
ta cố nén không quay về quá khứ
mà hình như thương ấy chẳng thể rời

mai nếu có một lần ra thăm biển
xin người ta đừng dẫm lại bước chân
e con sóng còn mang nhiều quyến luyến
và hồn ta lại nữa phút bâng khuâng

07/25/05

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-20 02:30:49Huyền Băng>
ừ biết đâu

người ta ạ vần thơ ngày xưa ấy
viết cho tôi ..hay viết để cho mây
mà tôi thấy dường như mình rất lạ
đêm hay mơ thành những áng mây bay

người ta bảo tôi là vì linh mục
nên người ta xin làm kẻ tội đồ
ngày hai buổi cùng đọc kinh sám hối
xin chúa tha vì đã trót yêu nhau

người ta biết vào yêu là vướng khổ
sao giăng tơ để tôi bước vào trong?
hay kiếp trước tôi làm điều có tội
nên kiếp này người bắt trả cho xong?

người ta ạ! nụ hôn còn vướng víu
nên trong mơ tôi gặp lại người ta
cũng đôi mắt, cũng vòng tay thuở ấy
chợt giật mình, tôi biết đã rất xa

tôi nắng nót từng vần thơ vụng dại
cũng chỉ mong người đọc được dăm câu
dù tôi biết người sẽ không trở lại
nhưng lòng tôi cứ tự nhủ ..." biết đâu ..."

07/20/05

r

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-26 10:25:30diên vỹ>
vu vơ

sao anh không hôn em
dù chỉ là nụ hôn vội vã
để hương tình
có cớ say men ...
hay anh cố cho mỏi mong khao khát
lớn dần thêm trong những đợi chờ

đêm ngạt ngào, đêm say những hương mơ
ta quấn quít như loài chim tránh bão
hoang mang sợ cả những điều hư ảo
nên dặt dè từng giây phút chậm trôi

ơ vô tình môi lại chạm môi
(dù ta biết nó chỉ xuyên qua làn mắt)
mà ta ngỡ mình đang đi lạc
đến miền xa chứ chẳng ở trần gian

07/25/05

0
hình như Diên Vỹ ở bên Khung Trời Tím đến phải không? xin lỗi Bảo vào chào hỏi hơi trể nha, chúc Diên Vỹ luôn luôn trẻ, khoẻ, và thơ luôn hoài hay hi hi
0
Trích đoạn: Trường Phi Bảo

hình như Diên Vỹ ở bên Khung Trời Tím đến phải không? xin lỗi Bảo vào chào hỏi hơi trể nha, chúc Diên Vỹ luôn luôn trẻ, khoẻ, và thơ luôn hoài hay hi hi


hihih từ bên đó qua á bạn, chẳng những thế rinh nguyên nhà qua luôn á :) cám ơn và chúc bạn vui hén :)

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-20 02:32:25Huyền Băng>
Cũng Đôi Dòng Thơ Thẩn

Anh cũng viết một đôi dòng thơ thẩn
Gởi cho sông, đồi núi, lẫn biển, mây
Tưởng như em dạo bước lối đi này
Nghe khúc khích tiếng cười thân thương lạ

Đường hoang vắng, cây khô già sắp ngã
Quạnh hiu hiu như cột đổ tường xiêu
Bấm đốt tay, nhung nhớ biết bao nhiêu
Năm tháng đến, năm tháng đi thật lẹ

Anh gặp em thuở em còn rất trẻ
Em bây giờ hăm mốt hay hăm hai
Học ngành chi? Ơ hay học lai rai
Đủ chữ nghĩa viết ba ngày chẳng hết

Trời còn lạnh, còn bay bay hoa tuyết
Em miền Nam chưa hiểu được mùa đông
Có những khi lạnh giá buốt tâm lòng
Chợt mơ ước giá trời luôn nắng hạ


Nguyên Đỗ

r
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-25 22:15:44Viet duong nhan>
Trích đoạn: diên vỹ

lúc đầu thì hỏng bít...nhưng giờ biết rùi Triều Sương ơi..hihih :)

ừ nhỏ ạ, chính là mùa thu thuở nọ
lá vàng bay phủ bước chân em

ouchhhhhhh..cô bé đi nhè nhẹ chứ...đạp trúng lá thu rùi nè..có thấy không..?


Mùa thu ko có lá vàng rơi thì sao mà đạp trúng hở sis ? hihi..rinh bài thơ nì qua thăm sis nhé [;)]

Mùa thu không có lá vàng rơi

Một mùa thu
Không có lá vàng rơi
Một mùa thu
Chỉ toàn là tóc rối
Em bước đi
phía sau lưng khoảng tối
Bóng đêm hoài chới với níu thời gian

Cỏ xác xơ, cây lá điêu tàn
Trời mây mãi nhợt một màu trắng sữa
Đâu rồi màu thiên thanh
Đâu rồi ánh dương bừng ấm hơi lửa
Chỉ có tàn tro nguội lạnh rơi đầy

Mùa thu về cùng cơn gió heo may
Sao lạnh giá hay mùa thu đã chết ?
Em cứ tin, cứ chờ, cứ hoài ngốc nghếch
Tìm một mùa thu mà đâu hay
Mùa thu đã chết tự trong lòng.........
r
T_LS
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»