Vô Cảm

Lượt đọc: 1831 | 5 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★

❊ ❊ ❊

          Một lần ta thấy chiêm bao ,
          Nhiều Tường Vi nở trên rào trước sân.
          Duyên xưa lối lạc mấy vần ,
          Nay vần thi nối bâng khuâng mắt Người.
          Mắt Người như sợi tơ trời ,
          Rối ren nhịp thở ,buông lời ghẹo trêu.
          Bấc đèn khuya lụn lại khêu ,
          Vườn thơ tôi lén yêu kiều vào chơi.
          Bao giờ tình ái thảnh thơi?
          Cung đàn sẽ trổi ,câu mời sẽ trao.
          Bây giờ tôi chẳng hứng nào ,
          Đem tình gửi gió ,trăng ,sao mất rồi.
          Nếu em khiển trách thì thôi ,
          Thi nhân gàn rỡ xanh trời xa say.
           Niềm yêu rất muốn tỏ bày ,
           Bỗng cơn vô cảm về xây thành trì ,
          Chiều nay mây xám heo may ,
          Thấy hồn tĩnh mịch ,ngô ngây ngưỡng đời.
          Em đi để lại tiếng cười,
          Giòn tan ,vụn vỡ ,rối bời tóc thơ. 
          Ta sinh ra trót bơ vơ ,
          Yêu ta? Đa tạ ,xin chờ kiếp sau !

                                  Vũ Nguyên

Được bạn: vdn 11.3.07 đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011