Mẹ

Lượt đọc: 2762 | 3 Đánh giá: 6,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★

❊ ❊ ❊

       

       Mẹ hao gầy đi sau cơn bạo bệnh ,
      Tóc lam chiều như lau trắng chiều Đông ,
      Thân run rẩy ,bàn tay còn ve vuốt ,
      Trán con vồ đau đáu giọt ăn năn.

      Chân con sinh ra để bước không ngừng ,
      Mẹ lam lũ góc vườn nhà ,ao rau muống ,
      Nhiều năm trời trôi qua trong lãng đảng,
      Mẹ chắt chiu những ru vọng ân tình.

      Lần thăm cuối mắt mẹ vương màu lá chuối ,
      Lá đã già khuya bám víu từng canh ,
      Lần chuỗi hạt ,giọng xót xa như biển muối ,
      Con đi đâu mẹ cũng chúc sự an lành.

      Còn ngày nào để sống với mẹ đâu?
      Mẹ xa con như trời xa bản ngã ,
      Nhạt dần mây ,thưa gió ,xám trên đầu ,
      Con nức nở khóc trong lời từ tạ
      Trước di quan ,tự vấn rất xa sâu....

      Còn ngày nào nghe mẹ kể niềm đau ,
      Của những sớm ủ tro hồng bếp lữa ,
      Mong con về giữa vô trùng thương nhớ,
      Củ khoai lang vùi trấu để phần con.

      Còn ngày nào để con mõi cánh hạc ,
      Làm vần thơ về lũ vịt ,giàn bầu ,
      Sớm tối chúng đánh bạn cùng tóc bạc ,
      Mẹ thân cò lặn lội mấy bể dâu.

      Con đã hiểu vì sao con mất mẹ ,
      Vì tình say nên phiêu lãng ngông cuồng ,
      Vì thói đời hay nở nụ cười suông ,
      Xa vô cảm nhận ra mình bất hiếu

      Chiều nay đã ba năm rồi đấy mẹ ,
      Rũ phong trần buồn bực gót thi nhân ,
      Con nhỏ lệ bên hàng dâm bụt thấp ,
      Tang tóc này còn đọng đến ngàn năm.


                              Vũ Nguyên       

Được bạn: Ct.Ly
đăng lên ngày 28/03/2007 đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011