Yêu Nhầm Chị Hai Được Nhầm Em Gái

Lượt đọc: 15586 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Mở Đầu. Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Special Chapter A. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Special Chapter B. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162. Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166. Chương 167. Chương 168. Chương 169. Chương 170. Chương 171. Chương 172. Chương 173. Chương 174. Chương 175. Chương 176. Chương 177. Chương 178. Chương 179. Chương 180. Chương 181. Chương 182. Chương 183. Chương 184. Special Chapter C. Ngoại Truyện:Chương 1. Ngoại Truyện:Chương 2. Ngoại Truyện:Chương 3. Ngoại Truyện:Chương 4. Ngoại Truyện:Chương 5. Ngoại Truyện:Chương 6. Ngoại Truyện:Chương 7. Ngoại Truyện:Chương 8. Ngoại Truyện:Chương 9. Ngoại Truyện:Chương 10. Chương 185. Chương 186. Chương 187. Chương 188. Chương 189. Chương 190. Chương 191. Chương 192. Chương 193. Chương 194. Chương 195. Chương 196. Chương 197. Chương 198. Chương 199. Chương 200. Chương 201. Chương 202. Chương 203. Chương 204. Chương 205. Chương 206. Chương 207. Chương 208. Chương 209. Chương 210. Chương 211. Chương 213. Chương 214. Chương 215. Chương 216. Chương 217. Chương 218. Chương 219. Chương 220. Cho Một Chút Vu Vơ Thôi. Chương 221. Chương 222. Chương 223. Chương 224. Tự Tình Ngày Mưa!. Gửi Một Ngày Nắng. Chương 225. Chương 226. Chương 227. Chương 228. Chương 229. Chương 230. Chương 231. Chương 232. Chương 233. Chương 234. Chương 235. Chương 236. Chương 237. Chương 238. Chương 239. Chương 240. Chương 241. Chương 242. Khi Thu Sang Đông. Chương 243. Chương 244. Chương 245. Chương 246. Chương 247. Chương 248. Anniversary Chapter. Chương 249. Chương 250. Chương 251. Chương 252. Chương 253. Chương 254. Chương 255. Chương 256. Chương 257. Chương 258. Ngày từ cơn mưa sinh ra. Chương 259. Chương 260. Chương 261. Chương 262. Chương 263. Chương 264. Chương 265. Chương 266. Chương 267. Chương 268. Chương 269. Chương 270. Mình là người đa nhân cách, các bạn ạ!. Chương 271. Chương 272. Chương 273. Chương 274. Chương 275. Chương 276. Chương 277. Chương 278. Chương 279. Chương 280. Chương 281. Chương 282. Chương 283. Chương 284. Chương đặc biệt: Nhật kí. Chương 285. Chương 286. Chương 287. Chương 288. Chương 289. Chương 290. Chương 291. Chương 292. Mùi Bánh Chưng. Chương 293. Chương 294. Chương 295. Chương 296. Tết 2013:phần 1. Tết 2013:Phần 2. Ngoài lề. Chương 297. Chương 298. A sweet White Valentine. Đừng nhầy với ku Nam!. Chương 299. Chương 300. [Tom] Tình hình là truyện đang đến hồi gay cấn. [Huyền bí] Cô lái đò:Chapter 1!. Chương 301. Chương 302. [Tom] Khi nào thì trở lại....! Khi hoa anh đào nở trái mùa....!. Chương 303. Chương 304. Chương 305. Chương 306. Chương 307. Chương 308. Chương 309. Chương 310. Chương 311. Chương 312. Chương 313. Chương 314. Công viên, tiệm tạp hóa và người công nhân vệ sinh!. Chương 315. Chương 316. Chương 317. Chương 318. Chương 319. Chương 320. Chương 321. Chương 322. Chương 323. Chương 324. Chương 325. Chương 326. Chương 327. Chương 328. Chương 329. Chương 330. Chương 331. Chương 332. Chương 333. Chương 334. Chương 335. Chương 336. Chương 337. Chương 338. Chương 339. Chương 340. Chương 341. Chương 342. [ Chuyện thi Đại Học ] Chapter 1: Trước ngày thi. Chương 343. Chương 344. Chương 345. Chương 346. Hành trình. Chương 347. Chương 348. Chương 349. Chương 350. Chương 351. Chương 352. Chương 353. Chương 354. Chương 355. Chương 356. Chương 357. Chương 358. Chương 359. Chương 360. Chương 361. Chương 362. Chương 363. Chương 364. Chương 365. Chương 366. Chương 367. Phụ chương phần 1: Em gái tấn công. Chương 368. Phụ chương phần 2: Chị hai phòng thủ. Chương 369. Chương 370. Chương 371. Phụ Chương Phần 3: Mùa Hè Của Hai Năm Sau. Chương 372. Phụ Chương Phần 4: Bốn Năm Sau, Mùa Hè Lại Đến. Chương 373. Chương 374. Chương 375. Chương 376. Chương 377. Chương 378. Chương 379. Chương 380. Chương 381. Chương 382. Chương 383. Chương 384. Chương 385. Chương 386. Chương 387. Chương 388. Phụ Chương Phần 5: Ái Khanh Thủ Quỹ. Chương 389. Chương 390. Chương 391. Chương 392. Chương 393. Chương 394. Chương 395. Chương 396. Chương 397. Chương 398. Ngoại Truyện:Mỹ Nhân Hệ Liệt (Kỳ I). Ngoại Truyện:Bàn Tròn Hệ Liệt (Kỳ I). Chương 399. Chương 400. Chương 401. Chương 402. Ngoại Truyện:Mỹ Nhân Hệ Liệt (Kỳ Ii). Ngoại Truyện:Bàn Tròn Hệ Liệt (Kỳ Ii). Chương 403. Chương 404. Chuong 405.
Tiến »
Ngoại Truyện:Chương 10.

❊ ❊ ❊

Một trận đấu nếu đường hoàng tính ra thì gồm 3 giai đoạn chính, thăm dò, giao chiến và dứt điểm, và lúc này, giai đoạn thăm dò đối phương giữa tôi với A Lý diễn ra… hơi bị lâu. Chỉ vì A Lý từ một năm trước đã biết Vịnh Xuân Quyền là xếp hàng bậc nhất về nhập nội giao chiến, và tôi cũng biết Thái Lý Phật có Cầm nã thủ cực kì lợi hại, thành ra cả hai môn võ này đều thuộc trường phái cận chiến tốc độ cao, thế nên hai thằng tôi đều cứ gườm nhau mà chưa ai ra đòn trước, cũng bởi vì một lẽ đơn giản, ai ra đòn trước người đó bất lợi.

Vì thế để chắc ăn, A Lý chủ trương dùng những đòn cước tầm xa để thử phạm vi tấn công của tôi. Nhanh như chớp, A Lý sử ra một cước thẳng vào ngực tôi, đến nửa chừng lại hất chân lên trên, tôi lẹ người lùi ra phía sau, và nó dụng ngay chân sau quét một đòn đảo cước ngang mặt, tôi dịch luôn ra ngoài gần một trượng mới thoát ra khỏi phạm vi của hai cước này.

Không đợi thêm, A Lý lao vào đá hẳn ngay chân trụ của đối thủ, tiếp sau đó lại dụng quyền đấm ra đến nửa chừng hoá chiêu thành chưởng pháp dội thẳng vào ngực, tôi thoáng bất ngờ dùng chân đá triệt, hạ ngay cước chiêu vừa xuất ra của nó, đồng thời dùng Bàn hất ngược đòn chưởng lên trên mặt. Bất thần nghe gió xé ngay dưới mũi mình, A Lý dụng tay còn lại sử ra một chỉ ngay giữa hai lồng ngực:

- Cốp!

Tôi đau điếng lùi hẳn ra sau vài bước rồi lại trở về thế thủ.

Thái Lý Phật quả đúng là cực hạn quyền tốc, chiêu thức luôn biến hoá giữa chừng làm địch thủ không trở tay và ứng biến kịp, dù là Vịnh Xuân Quyền cũng sở trường nhập nội nhưng khá lúng túng với đối phương không ra những đòn thế rõ ràng và tách bạch như vậy.

Tôi đưa thần trí về lại trạng thái hít thở đều nhằm giảm lực đánh của đòn chỉ pháp vừa rồi của Phật gia, may thay A Lý chưa dụng đến Lý gia quyền, nếu không thì khi nãy tôi ít ra cũng dính đến 3 đòn liên tiếp.

A Lý lại phóng đến, tôi vận sức dồn tấn vào chân sau rồi đá thật nhanh vào đùi nó, A Lý lách sang bên thì bị tôi dụng Tiêu mổ một đường trong Hạc hình quyền, nó gạt tay ra, ngay lập tức tôi lật ngược khuỷa tay biến sang Hổ hình quyền đưa hữu thủ vồ ập tới. A Lý cúi thấp người xuống để né đòn, không ngoài dự đoán, tôi lại biến chiêu lần nữa chuyển sang Báo hình quyền giáng một đòn nặng nề xuống đỉnh đầu nó.

- Kình!

A Lý chấn kinh lảo đảo khuỵa người xuống, tôi nhanh như cắt lướt vào nhập nội, dùng Thán nghe lực từ tay địch thủ, nó giơ tay lên trên thì tôi hướng lực sang bên mở khoảng trống rồi dùng chỏ tấn ngay giữa lồng ngực nó:

- “Trả lại mày đòn chỉ hồi nãy! “

- Bốp!

Nhưng A Lý không phải tay vừa, tôi đã Thính kình trên tay nó mà vô tình quên mất nó cũng biết Cầm nã thủ, A Lý lật ngược tay tôi lại và bẻ chéo về phía đối diện. Tôi hoảng hồn nhảy lùi ra sau dính ngay cú quét chân trụ của nó từ phía dưới, chưa kịp ngã xuống đất đã bị nó dụng Cầm nã thủ kéo hai tay giật lại và giáng luôn một chưởng vào thẳng bụng.

- Chành! – Tôi điếng hồn té trượt luôn xuống đất.

Không bỏ lỡ cơ hội, A Lý đấm thẳng xuống nền đất hướng vào mặt địch thủ, tôi vội lách sang bên rồi dùng Phục vuốt lên tay nó mượn lực kéo luôn thằng này xuống. A Lý vừa mất đà té xuống thì tôi đưa bật ngược khuỷa tay lên:

- Bốp! – Nó lãnh trọn quả đấm của tôi vào mặt.

A Lý lảo đảo phóng ngược về lại, tôi cũng tranh thủ bật dậy quy về thế thủ ban đầu, tranh thủ chút thời gian mà hít thở hồi sức. Quả thật quyền và chưởng pháp của A Lý đánh chiêu nào thấm chiêu đó, tôi chỉ mới dính sơ sơ vài đòn mà đã nghe đau nhói toàn thân, phải thả lỏng không gồng cứng người mới giải được phần nào ngoại lực.

Hai thằng tôi về lại thế thủ, ắt hẳn A Lý đã nhận ra nhập nội không phải là cách để thắng, vì so bề biến chiêu tôi nhanh hơn nó một bậc với Ngũ hình quyền. Nó lùi người về sau, dồn sức vào hai chân trụ bắt đầu khai tấn Thái gia mã pháp.

Binh pháp có câu “Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng “, và tôi chỉ chốc sau đã liên tục lầm bầm nguyền rủa phỉ phui cái tài liệu Google chết bằm dám cả gan nói rằng Thái Lý Phật thiên về dụng đòn tay. Vì hoá ra cước pháp của A Lý còn mãnh liệt và hung bạo hơn cả chưởng pháp, nó xoay người đá liên tục khiến tôi không tài nào nhập nội được, phải lúng túng chống đỡ lại với những đòn chính cước, hạ cước và đảo cước của nó. Không ít lần tôi tránh không được phải dùng tay đỡ đòn, và hậu quả là lãnh liên tiếp mấy đòn nặng nề của nó, hai tay tôi đã đỏ bầm lên và tê cứng lại.

Có thể nói, Vịnh Xuân Quyền có một điểm độc đoán và bảo thủ ở bộ pháp, đó là “Túc bất ly địa “, xuyên suốt bộ pháp là chân không rời đất, chính vì thế Vịnh Xuân rất ít đòn cước, và nếu có chỉ là những đòn đá tầm thấp từ phần eo trở xuống. Vậy nên ngay từ lúc mới tập, sư phụ đã chú trọng tôi vào những đòn triệt cước.

Nhưng tình hình lúc này thì không khả quan cho lắm để tôi dụng Triệt cước, vì A Lý phạm vi tấn công rộng, có thể nói nó bay nhảy điên cuồng. Nó thét lớn rồi hết nhảy lên đá ngang lại tung chân đá chẻ từ trên xuống, tôi liên tục dùng Mai hoa bộ pháp né hết đòn này đến đòn khác.

- Bốp! – Tôi sơ ý quá chú trọng vào cước pháp mà quên mất chưởng pháp của nó cũng lợi hại không kém, lãnh trọn một chưởng vào bả vai đau thấu trời xanh.

Không bỏ lỡ cơ hội, A Lý thấp người xuống quét tiếp chân trụ, nhưng tôi thì cũng nhận ra ngay thiên thời của mình, dụng ngay Triệt cước đá thẳng vào đầu gối nó. Thằng A Lý giật nảy người vì bị đứt mạch ra đòn, bị tôi dụng Xà quyền xoắn lên tay nó rồi nhanh chóng đảo người dùng Tách đánh mạnh vào phần nách dưới:

- Uỳnh! – Không ngoài dự đoán, A Lý ngay tức thì cảm thấy khó thở, tôi kéo hai tay nó lại rồi dụng Tam Xung quyền đấm liên hồi vào lồng ngực địch thủ, không quên bồi luôn 2 cái bợp tai chát chúa vào mặt nó.

Và tôi lại lao ngay vào, giây phút đó tôi mắc sai lầm lần 2 khi nãy giờ lại tự đinh ninh A Lý đã chuyển sang cước pháp, nó tiếp tục dụng Xuyên náo cầm nã thủ bẻ chéo tay tôi lại, rồi đạp thẳng vào bụng làm tôi bật người ra, bỏ mất cơ hội trời cho để dứt điểm trận đấu.

Có vẻ như A Lý bị cú chấn động vào phần nách dưới vừa rồi làm khó thở, nó không thể liên tục sử ra những đòn cước hao tổn sức lực nữa. Lúc này nó chuyển sang dụng quyền để nhập nội giao thủ, và tôi cũng chỉ mong chờ có thế. Thái Lý Phật có Trường Kiều Đại Mã thì Vịnh Xuân Quyền có Tầm Kiều cùng Tiêu Chỉ, cả tôi và A Lý đều đang trong trạng thái chiêu xuất tuỳ tâm, nó khai Kiều thì tôi tầm Kiều, nó biến Mã thì tôi tráo Chỉ. Liên tục vài mươi giây đồng hồ bọn tôi toàn giao thủ bằng tay với tốc độ liên hoàn cực nhanh, A Lý dù có sử ra đòn cước nào cũng bị tôi đá triệt ngay từ trong trứng nước, nó biến chiêu từ quyền sang chưởng thì tôi cũng mượn lực đả lực, liên tục niêm thủ và dụng 108 mộc nhân để đánh trả.

Phải nói thời khắc đó, tôi cảm thấy cực kì thống khoái, dụng quyền hết sức đã tay và thoải mái vì đối phương cũng chẳng thua kém gì mình. Người này đánh thì người kia đỡ, cứ thế nhịp nhàng và biến hoá hệt như đã lên kịch bản, hiển nhiên một điều, cả hai thằng tôi đều bị dính đòn từ đối phương và ngược lại.

Chính bởi vì thế mà như đã nói từ trước, tôi có một nhược điểm không thể nào bù đắp được đó là sự chênh lệch về thể lực, trận đấu càng kéo dài tôi càng bất lợi, thằng A Lý cũng dính đòn như tôi nhưng nó chì đòn hơn, còn tôi thì ăn chiêu nào cũng thấy đau chiêu đó. Thể chất tôi từ nhỏ đã yếu ớt, may mắn được sư phụ truyền dạy võ công nên mới khoẻ mạnh như bây giờ, nhưng cũng không thể to con và có cơ bắp như bao người. Vì vậy trong quá trình tập luyện, sư phụ luôn chú trọng vào khí công, Vịnh Xuân nội gia có cả bài khí công để dưỡng sinh, và tôi tự hào về điều đó, các môn võ chú trọng tính cương mãnh như Thiếu Lâm, Karate hay Muya Thái thì về già cơ bắp không còn như trước, tất sẽ khó dụng hơn. Còn các môn nội gia quyền như Thái Cực hay Vịnh Xuân thì về già vẫn có thể đánh được bởi căn bản của nội gia là mượn lực đả lực theo khẩu quyết “khách đến ta giữ, khách đi ta tiễn “, và quyền pháp chỉ phát kình chứ không phát lực.

Và bài khí công Vịnh Xuân cũng hỗ trợ cho việc phát kình đó chứ không chỉ đơn thuần là dưỡng sinh. Vịnh Xuân Quyền có nhất chiêu át chủ bài, cũng là chiêu thức mà sư phụ dặn từ trước phải chuyên tâm tập nó để phòng xa, gọi là “Nhất thốn kình “, tức là phát kình từ khoảng cách trong một thốn tay. Và dụng kình khó hơn dụng lực, dụng lực đánh ra là từ cơ bắp, còn phát kình là dùng sức bật của gân mà vặn xoáy, kết hợp từ tấn pháp đến thân pháp thành một khối thống nhất hoàn toàn phát kình dồn vào một điểm, tạo lực phá hoại ác liệt từ bên trong. Người bị trúng Nhất thốn kình, nhẹ thì ê ẩm suốt tuần, nặng thì có thể dập cơ hoặc tổn thương nội tạng.

Về Nhất thốn kình của Vịnh Xuân thì tôi nhớ có một câu chuyện khá thú vị, đó là Lí Tiểu Long ngày xưa khi rời bỏ Vịnh Xuân phái để sáng lập ra Triệt Quyền Đạo thì chỉ học đến bài 108 mộc nhân rồi bỏ đi, vì Diệp Vấn – Nhất đại tông sư của Vịnh Xuân đã từ chối không truyền lại chiêu này cho họ Lí, chỉ vì cho rằng Lí Tiểu Long sát tính quá cao. Ngay cả sau này khi họ Lí đã công thành danh toại, quay trở lại bái kiến sư phụ và hứa tặng một ngôi nhà cho Diệp Vấn nếu được truyền dạy Nhất thốn kình, thì Diệp lão sư chỉ lắc đầu từ chối. Và cơ duyên xảo hợp, ít lâu sau Lí Tiểu Long cũng sáng tạo ra được cú đấm 1 inch, vô tình tìm ra đó chính là Nhất thốn kình mà năm xưa sư phụ đã khước từ không truyền lại cho mình.

Tôi lúc này cũng vậy, nhận thấy không thể thắng được A Lý nếu không dụng đến Nhất thốn kình, vì xem ra nó vẫn chưa thấm đòn dù bị Báo hình quyền của tôi vừa đập trúng thái dương. Tôi tự thoát tay nhảy lùi ra sau, phá vỡ thế trận nhập nội của hai phía, tập trung vận khí dồn tất cả vào chiêu cuối cùng này. A Lý thoáng ngạc nhiên nhưng cũng lùi lại hồi sức, vẻ như nó cũng cảm nhận được đã đến lúc kết thúc trận đấu này.

Bất giác tôi nhớ lại những khi mình khổ luyện Nhất thốn kình, suốt ngày cứ kè kè quyển sách dày cộm và liên tục đấm vào nó lên tường, hay những lúc dùng tấm chăn bông treo lên rồi phát kình vào nó, và tôi liên tục thất vọng vì tấm chăn cứ tung lên phần phật như cờ gặp gió. Thỉnh thoảng mừng rỡ vì tấm chăn chỉ kêu “Thịch “một tiếng và nảy bật ra đúng bằng bề dày một nắm tay của tôi, hoặc những lúc dồn sức đấm vào ngọn lửa đang cháy leo lét trên cây nến. Giờ thì tôi đã hiểu ra mình khổ công tập luyện là để cho giây phút này đây.

Hồi kết:

Khoảnh khắc A Lý thét lớn rồi lao đến, tôi thả lỏng toàn thân, tay chân trở về trạng thái vô lực rồi bất thần lướt vào nhập nội, ghì mạnh chân, vặn xoáy cả người từ chân đến thân hình, từ cơ eo đến cơ bả vai, lan toả dọc theo cánh tay đến khuỷa tay, rồi dồn tất cả vào nắm tay, thở mạnh ra và phát kình, kịp nghe bên tai mình tiếng gió xé vào từ mũi cước đầy mãnh lực của A Lý lúc này đang đến.

Hai âm thanh của hai đòn thế cuối cùng vang lên cùng một lúc:

- Bốp! – Tôi lãnh trọn một cước vào hông bên trái, đau thấu trời xanh, hệt như cái lần tôi bị trẹo hông khi nhảy sào năm lớp 10 vừa rồi.

- Uỳnh! – A Lý trúng Nhất thốn kình cũng vào hông trái, kêu “bục “một tiếng khô khốc rồi bật ngược ra sau.

Tôi nhăn nhó thở nấc lên rồi ôm lấy be sườn té uỵch ra đất, gượng nhìn A Lý đang lùi lại vài bước, mặt nó ngạc nhiên không tả xiết vì hoá ra tôi dính chiêu cuối của nó thì nằm bẹp một đống, còn nó dính chiêu cuối cùng của tôi thì vẫn đứng vững như bàn thạch. Và dĩ nhiên, nó ngạc nhiên một, tôi ngạc nhiên mười, như vậy… hông lẽ…

- Vậy là…tao…ục…! – A Lý bước đến, nhưng chưa kịp nói hết câu thì nó đã khuỵa cả thân người rồi đổ ập xuống nền cát.

Tôi hú vía thở phào nhẹ nhõm: - “Có thế chứ, Nhất thốn kình mà! “rồi cũng hết xí quách ngửa mặt nằm vật ra đất, chẳng gượng dậy nổi nữa.

- Đinh….đoong….! – Tiếng chuông nhà thờ lúc 5 giờ chiều vang lên từ đằng xa, đều đặn từng hồi, từng hồi một.

Tôi đưa mắt nhìn bầu trời xanh trong cao vợi trên cao không một gợn mây, ngày mùa hè bình dị nơi xóm Xe Bò, ánh nắng vẫn lấp ló qua hàng me xanh tươi tốt, nhảy nhót trên vai hai thằng con trai, và từng làn gió trong trẻo mát rượi thổi qua. Tôi nghe thanh âm xào xạc của cây lá, nghe tiếng người đi đường cười nói, nghe mùi thơm từ hàng bánh căn đầu ngõ… lại một buổi chiều, thanh bình và yên tĩnh…

Ít ngày sau, lấy lí do phải về lại Phan Thiết để học thêm, dù thực chất là tranh thủ mấy ngày hè về chơi với Khả Vy, tôi xin phép nhà nội về trước, còn ông anh thì vẫn ở lại chơi đến khi có điểm chuẩn Đại học mới hồi hương.

- Anh đi được không, để em xách ba lô? – Thằng Mén nhanh nhảu.

- Rồi, mày làm như tao tàn phế không bằng! – Tôi cười xoà vỗ vai nó, khẽ đau nhói từ bên hông.

- Về đi với gái chứ gì, bỏ anh em hả mày! – Ông anh tôi làu bàu.

- Uầy, đệ về đi học huynh ơi, nghỉ hơn 1 tuần rồi! – Tôi lúng búng đáp.

Rồi tôi quay sang LyLy, mỉm cười nói:

- Đi nhé, năm sau mình lại về chơi!

- Ừ, N về mạnh giỏi! – LyLy gật đầu.

- Thế thôi, thằng Mén chở tao ra cây xăng đi! – Tôi khoát tay, xốc lại balô lên vai.

- Ê… N.. khoan..! – Bất thình lình có tiếng người gọi giật lại.

Tôi quay người, nhận ra thằng A Tắc đang hối hả chạy tới:

- Gì thế? – Tôi ngạc nhiên.

- Anh tao gửi mày bọc chả lụa đem về nè! – Nó vừa nói vừa thở.

- Ờ, cảm ơn nhá, mà sao biết bữa nay tao về? – Tôi thắc mắc nhận lấy bọc lá gói nóng hổi.

- Thằng Mén nói tao biết, để tao với nó chở mày ra cây xăng! – A Tắc trả lời.

Tôi đến đây đâm ra ngạc nhiên tợn, hai thằng Mén và A Tắc từ tình địch chuyển sang thành bạn thân chí cốt hồi nào vậy cà? Lại còn vỗ vai nhau nữa chứ!

Ra đến cây xăng, 3 thằng đứng lại đợi xe khách chạy ngang qua thì hú vô đón dọc đường. Lúc này tôi quay sang hỏi A Tắc:

- A Lý sao rồi?

- Anh tao…ờ…thì bữa nay bận giao mẻ hàng ở xa không về tiễn mày kịp nên dặn tao đi dùm! – Nó thoáng ngần ngừ rồi trả lời.

- Ừm! – Tôi gật đầu cảm khái rồi vỗ vai nó. – Tụi mày lúc nào rảnh thì vào Phan Thiết, tao dẫn đi chơi cho biết!

- Ừ… mà… bữa đó, mày với anh tao, rốt cuộc là ai thắng? Tao hỏi mà anh tao không nói gì cả! – A Tắc thắc mắc.

- Nói đi anh N, sao mà anh cũng giấu cả anh P với em luôn vậy??! – Đến lượt thằng Mén nằn nì, nó vẫn chưa chịu thôi kể từ cái hôm ấy, lúc nào cũng tò tò đi theo tôi gặng hỏi.

- Bí mật! – Tôi lắc đầu cười, mặc cho hai thằng nó cứ đần mặt ra vẻ bất mãn.

Ừm, kết quả trận đấu hôm đó như đã giao định, ai thắng ai thua sẽ không một người nào khác được biết, chỉ duy nhất có tôi và A Lý là tường tận và tự hiểu mà thôi!

Chuyến xe khách bon bon trên đường về Phan Thiết, lần này tôi không theo thói quen mà úp sách lên mặt ngủ tiếp được nữa, vì cứ cựa quậy là bên hông trái lại đau nhói, dù rằng đã đỡ hơn trước rất nhiều.

- “Công nhận dính cước này của mày đau hơn của thằng Phệ nhiều, A Lý à! “– Tôi thầm nghĩ.

Nhắc tới thằng Phệ, tôi lại nghĩ đến đoạn kết của trận đấu một năm trước, khi mà lẽ ra từ tối mấy bữa trước là tôi đã nhớ ra rồi. Tôi tựa người vào ghế, chống cằm nhìn ra khung cảnh ruộng lúa thẳng cánh cò bay xanh ngắt một màu đang vùn vụt qua ô kính xe…

Một năm trước, sau khi dập tàn tạ thằng Phệ đến mức mấy ngày sau nó phải bỏ xứ mà đi, tôi hốt hoảng chạy theo A Lý đang bồng LyLy về nhà cô ấy. Vài mươi phút sau, đám bọn tôi ngồi đợi trước hành lang bệnh viện, thằng Mén cứ khóc rấm rứt:

- Phải chi… hức…em giỏi võ như anh….thì….hức…!

Tôi không nói gì, chỉ vỗ vai thầm trấn an nó rằng LyLy sẽ không sao đâu, vì vả chăng cô Ba tôi cũng gọi điện vào Sài Gòn hỏi bác Hai về bệnh trạng của LyLy, bác nói không vấn đề gì, cấp cứu kịp là sẽ qua khỏi thôi. Và LyLy sau mươi phút hồi sức đã tỉnh lại và có thể về nhà trong ngày, thằng Mén mừng quá phóng vội vào trong phòng bệnh. Chốc sau, A Lý ngoắc tôi ra ngoài:

- Mày nợ tao một lần!

- Ừm, biết! – Tôi gật đầu. – Mày nói đi, chuyện gì?

- Mày học võ gì? – Nó hỏi.

- Vịnh Xuân Quyền, còn mày? – Tôi đáp.

- Thái Lý Phật! – Nó trả lời.

- Ờ, thì… sao?

- Hè năm sau, mày có về Phan Rang không?

- Dĩ nhiên, hè nào tao chả về!

- Được, hè năm sau, tao với mày đấu nhau một trận!

- Cái gì? Mày điên… à?

- Mày nợ tao mà, giờ sao?

- ……..!

- Thằng Phệ thì tao biết nó từ lâu, giờ tao chỉ muốn biết tao với mày, thằng nào hơn thằng nào, sao?

- Được, hè năm sau, tao sẽ về đấu với mày một trận ra trò!

- Tốt, nói lời giữ lời! – A Lý đưa tay ra.

- Nhất ngôn vi định! – Tôi cũng dùng nắm tay đấm vào tay nó.

Vài ngày sau, khi đã về lại Phan Thiết, một buổi chiều đang nằm đọc truyện trên ghế salon thì tôi nghe có chuông điện thoại:

- A nô! – Tôi nhấc máy.

- Anh N hả? Em, Mén nè! – Giọng thằng Mén bên kia đầu dây.

- Ờ, tao đây, sao? – Tôi hỏi.

- Hì, thì gọi hỏi thăm anh thôi, mà có tin nóng nè! – Thằng Mén hồ hởi.

- Tao khoẻ, tin gì? – Tôi thắc mắc.

- Ly chịu quen em rồi, hì hì!

- Thế… à? Tốt, nhất mày rồi nhé!

- Hì, cũng nhờ anh đó, à mà, thằng Phệ nó bỏ đi rồi anh!

- Sao? Là sao?

- Cũng không phải, nghe đâu nó xin lên Sài Gòn học, không ở đây nữa!

- Ừm, kì lạ nhỉ!

- Chắc nó ngán anh rồi, sợ anh về đập nó thêm vài trận nữa!

- Chứ sao, mày chỉ được cái nói đúng, hê hê!

Tán dóc một hồi, tự dưng thằng Mén vội chào tạm biệt ông anh nó:

- Chết, giờ em đi chơi với Ly, bái bai anh nha!

- Ờ, cái thằng….! - Tôi chưa kịp nói hết câu, nó đã cúp máy cái rụp.

Tôi thẫn thờ dập máy rồi ngả người ra ghế nằm cảm khái, cái thằng Mén coi khù khờ vậy mà tốt số thật, được làm bạn trai LyLy là nhất nó rồi. Tôi thì năm sau còn phải đấu một trận với A Lý chẳng biết hên xui, rồi giờ còn phải lo học thêm, rồi giờ….. vẫn chưa có bạn gái, chưa có lấy một mảnh tình vắt vai. Đúng là xui xẻo gì đâu, ai đời để thằng em đi trước một bước mới nhục chứ!

Đang nằm ngẫm sự đời đen bạc như một kẻ thất tình thực thụ thì giọng thằng S gọi lớn ngay trước cửa nhà:

- N ơi, đi đá banh!

Nghe đến quả bóng tròn là tôi bật người dậy, thây kệ, chuyện tình cảm trai gái đến đâu hay đến đó vậy, giờ đi đá banh cái đã. Nói là làm, tôi dắt xe phóng vội ra đường:

- Bữa nay đá ở đâu mày? Ra biển nữa hả? Có sân không? – Tôi hỏi dồn dập.

- Hề hề, tao mới tìm được chỗ này, rộng hơn mà thoải mái hơn ngoài biển nhiều! – Thằng S cười bí hiểm.

- Chỗ nào hay thế? – Tôi liếm môi tò mò.

- Cứ theo tao sẽ biết! – Nói rồi nó vọt xe lên trước, tôi hăm hở phóng theo sau.

Và cuối buổi chiều của ngày hôm ấy chính là lúc tôi bị ăn trọn quả bóng vào mặt từ một cô tiểu thư kiêu kỳ, cũng chính là khoảnh khắc tôi gặp gỡ và tương ngộ cùng nàng, giây phút đầu tiên tôi gặp… Tiểu Mai!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Mở Đầu. Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Special Chapter A. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Special Chapter B. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162. Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166. Chương 167. Chương 168. Chương 169. Chương 170. Chương 171. Chương 172. Chương 173. Chương 174. Chương 175. Chương 176. Chương 177. Chương 178. Chương 179. Chương 180. Chương 181. Chương 182. Chương 183. Chương 184. Special Chapter C. Ngoại Truyện:Chương 1. Ngoại Truyện:Chương 2. Ngoại Truyện:Chương 3. Ngoại Truyện:Chương 4. Ngoại Truyện:Chương 5. Ngoại Truyện:Chương 6. Ngoại Truyện:Chương 7. Ngoại Truyện:Chương 8. Ngoại Truyện:Chương 9. Ngoại Truyện:Chương 10. Chương 185. Chương 186. Chương 187. Chương 188. Chương 189. Chương 190. Chương 191. Chương 192. Chương 193. Chương 194. Chương 195. Chương 196. Chương 197. Chương 198. Chương 199. Chương 200. Chương 201. Chương 202. Chương 203. Chương 204. Chương 205. Chương 206. Chương 207. Chương 208. Chương 209. Chương 210. Chương 211. Chương 213. Chương 214. Chương 215. Chương 216. Chương 217. Chương 218. Chương 219. Chương 220. Cho Một Chút Vu Vơ Thôi. Chương 221. Chương 222. Chương 223. Chương 224. Tự Tình Ngày Mưa!. Gửi Một Ngày Nắng. Chương 225. Chương 226. Chương 227. Chương 228. Chương 229. Chương 230. Chương 231. Chương 232. Chương 233. Chương 234. Chương 235. Chương 236. Chương 237. Chương 238. Chương 239. Chương 240. Chương 241. Chương 242. Khi Thu Sang Đông. Chương 243. Chương 244. Chương 245. Chương 246. Chương 247. Chương 248. Anniversary Chapter. Chương 249. Chương 250. Chương 251. Chương 252. Chương 253. Chương 254. Chương 255. Chương 256. Chương 257. Chương 258. Ngày từ cơn mưa sinh ra. Chương 259. Chương 260. Chương 261. Chương 262. Chương 263. Chương 264. Chương 265. Chương 266. Chương 267. Chương 268. Chương 269. Chương 270. Mình là người đa nhân cách, các bạn ạ!. Chương 271. Chương 272. Chương 273. Chương 274. Chương 275. Chương 276. Chương 277. Chương 278. Chương 279. Chương 280. Chương 281. Chương 282. Chương 283. Chương 284. Chương đặc biệt: Nhật kí. Chương 285. Chương 286. Chương 287. Chương 288. Chương 289. Chương 290. Chương 291. Chương 292. Mùi Bánh Chưng. Chương 293. Chương 294. Chương 295. Chương 296. Tết 2013:phần 1. Tết 2013:Phần 2. Ngoài lề. Chương 297. Chương 298. A sweet White Valentine. Đừng nhầy với ku Nam!. Chương 299. Chương 300. [Tom] Tình hình là truyện đang đến hồi gay cấn. [Huyền bí] Cô lái đò:Chapter 1!. Chương 301. Chương 302. [Tom] Khi nào thì trở lại....! Khi hoa anh đào nở trái mùa....!. Chương 303. Chương 304. Chương 305. Chương 306. Chương 307. Chương 308. Chương 309. Chương 310. Chương 311. Chương 312. Chương 313. Chương 314. Công viên, tiệm tạp hóa và người công nhân vệ sinh!. Chương 315. Chương 316. Chương 317. Chương 318. Chương 319. Chương 320. Chương 321. Chương 322. Chương 323. Chương 324. Chương 325. Chương 326. Chương 327. Chương 328. Chương 329. Chương 330. Chương 331. Chương 332. Chương 333. Chương 334. Chương 335. Chương 336. Chương 337. Chương 338. Chương 339. Chương 340. Chương 341. Chương 342. [ Chuyện thi Đại Học ] Chapter 1: Trước ngày thi. Chương 343. Chương 344. Chương 345. Chương 346. Hành trình. Chương 347. Chương 348. Chương 349. Chương 350. Chương 351. Chương 352. Chương 353. Chương 354. Chương 355. Chương 356. Chương 357. Chương 358. Chương 359. Chương 360. Chương 361. Chương 362. Chương 363. Chương 364. Chương 365. Chương 366. Chương 367. Phụ chương phần 1: Em gái tấn công. Chương 368. Phụ chương phần 2: Chị hai phòng thủ. Chương 369. Chương 370. Chương 371. Phụ Chương Phần 3: Mùa Hè Của Hai Năm Sau. Chương 372. Phụ Chương Phần 4: Bốn Năm Sau, Mùa Hè Lại Đến. Chương 373. Chương 374. Chương 375. Chương 376. Chương 377. Chương 378. Chương 379. Chương 380. Chương 381. Chương 382. Chương 383. Chương 384. Chương 385. Chương 386. Chương 387. Chương 388. Phụ Chương Phần 5: Ái Khanh Thủ Quỹ. Chương 389. Chương 390. Chương 391. Chương 392. Chương 393. Chương 394. Chương 395. Chương 396. Chương 397. Chương 398. Ngoại Truyện:Mỹ Nhân Hệ Liệt (Kỳ I). Ngoại Truyện:Bàn Tròn Hệ Liệt (Kỳ I). Chương 399. Chương 400. Chương 401. Chương 402. Ngoại Truyện:Mỹ Nhân Hệ Liệt (Kỳ Ii). Ngoại Truyện:Bàn Tròn Hệ Liệt (Kỳ Ii). Chương 403. Chương 404. Chuong 405.
Tiến »