Y Quan Cầm Thú

Lượt đọc: 3142 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129
Tiến »
Chương 70
tiên hạ thủ vi cường.

❊ ❊ ❊

Đô Trạch nói: " Nhã lão bản nói chính là Tù Sa thuật, bọn sa đạo này ở trong sa mạc cũng giống như ngư nhân trong nước, cách hít thở và Tù Sa thuật của bọn họ có thể giúp bọn họ tới lui bên dưới sa mạc thật tự do."

Đường Liệp hít vào một hơi lãnh khí, nếu mặt đối mặt đao thật thương thật mà chiến đấu, hắn và thủ hạ bán Tinh Linh nhân sẽ không sợ hãi, nhưng nếu sa đạo chọn dùng phương pháp như vậy để đánh lén, chỉ sợ sẽ tạo thành tổn thất rất lớn.

Đô Trạch cười nói: " Sa Hoàng Lý Tạp Độ rất ít đến gần vùng Tiên Nhân Chưởng mọc thành quần này để cướp bóc khách thương, chỉ cần chúng ta làm tốt công tác cảnh giới, hẳn là sẽ không phát sinh chuyện gì ngoài ý muốn."

Nhiệt độ ban đêm nhanh chóng hạ thấp xuống, ánh trăng sáng tỏ chiếu rọi sa mạc dài vô tận thành một mảnh như tuyết trắng, đa số bán Tinh Linh chiến sĩ đã tiến vào trong giấc mộng, Đường Liệp mặc áo điêu cừu Huyên nhi đặt bên cạnh, cất bước đi tới hướng cồn cát phía trước.

Bồ Thị suất lĩnh bốn bán Tinh Linh dũng sĩ phụ trách gác đêm, ánh mắt lấp lánh hữu thần nhìn khắp bốn phương hướng, nhìn thấy Đường Liệp đi tới, mấy người hấp tấp hành lễ, Đường Liệp làm một thủ thế, ra hiệu cho bọn họ đừng quấy nhiễu giấc ngủ của người khác.

" Có tình huống gì dị thường hay không?" Đường Liệp thấp giọng hỏi.

Bồ Thị lắc đầu nói: " Bình tĩnh vô cùng, xem ra chung quanh không có địch nhân gì."

Lời của hắn vừa mới nói xong, Tuyết Vực Thánh Chuế đột nhiên run lên bộ lông dài trên người, bỗng nhiên từ mặt đất đứng dậy, tiểu bạch long cũng đang sưởi ấm ngủ cùng một chỗ với nó cũng nhanh như tia chớp chạy đến dưới chân Đường Liệp.

Đường Liệp chìa hai tay ẵm tiểu bạch long lên, hắn hiểu rõ sự nhạy cảm của tiểu bạch long, suy đoán ra nhất định có tình huống gì bất thường đang xảy ra.

Con mắt màu lam của tiểu bạch long nhìn ra phía phương hướng chính bắc, Đường Liệp đưa mắt nhìn lại thấy vùng cát vàng phương xa giống như nước sông đang chậm rãi chảy xuôi, tốc độ mặc dù thong thả, nhưng phạm vi thật lớn, đang không ngừng hướng vị trí nghỉ tạm của bọn họ tới gần.

" Đó là cái gì?" Bồ Thị mở to hai mắt nhìn.

Đô Trạch cảnh giác cũng đứng dậy đi tới trên cồn cát, khi hắn nhìn thấy rõ cảnh tượng trước mắt thì sắc mặt tức khắc thay đổi, lớn tiếng nói: " Mọi người màu đứng lên, rời khỏi phiến địa phương này, sa trùng đến đây!"

Đường Liệp mặc dù cũng không biết sa trùng là vật gì, nhưng nhìn vẻ hoảng sợ của Đô Trạch đã cảm giác được nguy hiểm lớn lao đã tới.

Mọi người nhanh chóng thu thập hành trang, xoay người cho bạch đà sải bước theo hướng chính nam chạy như điên.

Tốc độ lưu động của cát vàng càng lúc càng nhanh, hình dáng như một con trùng nhỏ màu vàng cỡ quả bồ đào đang lướt nhanh trên mặt cát, diện tích bao trùm của chúng nó vậy mà đạt tới hơn một km, vùng bụng cứng rắn ma sát với cát vàng tạo ra thanh âm sàn sạt, thanh âm này giống như bước chân tử thần địa ngục.

Vẻ mặt Đường Liệp nghiêm trọng trước nay chưa từng có, thỉnh thoảng hướng phía sau nhìn lại, nhìn thấy sa trùng đã nuốt cát vàng lao đến, xa xa nhìn lại, đàn sa trùng đang dâng lên bão cát cao tới mười thước, đồng thời còn hướng vị trí đà đội của bọn họ nhanh chóng tiếp cận, chỉ cần đà đội của bọn họ bị bão cát nuốt vào, chờ đợi bọn họ chỉ còn là kết quả xương cốt vô tồn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 9 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129
Tiến »