Y Hậu Khuynh Thiên

Lượt đọc: 9446 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307
Tiến »
Chương 223
bạch nhược ghen ghét

❊ ❊ ❊

Edit by Lảm Nhảm Lam_Nham

Tay Bạch Nhược đặt trên cổ tay cung nữ, giọng nói có chút run rẩy, hỏi.

Mà cuộc đối thoại của mấy nam nhân bên cạnh lại vừa vặn giải thích nghi hoặc trong lòng nàng.

"Vị cốc chủ Cầm Âm cốc này, thoạt nhìn vô cùng thanh cao, không ngờ lại là một nữ nhân đê tiện, bất quá xét về dung mạo xinh đẹp kia, ta cũng nguyện ý bỏ tiền ra mua lần đầu tiên của nàng."

"Hả? Nàng ta sao lại vào đây bán thân?"

"Ngươi vẫn chưa biết sao? Nàng Mộ Khinh Ca kia thầm mến Thương Vương, nhưng Thương Vương đã có người trong lòng, nàng yêu mà không có được, liền đến làm phiền Bạch Nhan cùng Lam gia! Ai ngờ lại chọc giận Thương Vương, Mộ Khinh Ca trực tiếp bị ném tới Phượng Lâu."

Nam nhân dừng một chút, cowfi ha hả: "Trùng hợp ngày đó ta đang ở chỗ ấy, ta tận mắt nhìn thị vệ của Thương Vương lôi Mộ Khinh Ca ném xuống, ngay cả chuyện Cầm Âm Cốc bị huỷ diệt, đều là chỉ định của Thương Vương."

"Xem ra vị Thương vương này lòng dạ trước sau như một, vì Bạch cô nương mà cự tuyệt một nữ tử tuyệt sắc như cốc chủ Cầm Âm cốc."

"Này, sao có thể nói như vậy được, cốc chủ Cầm Âm cốc dù xinh đẹp thế nào, so với Bạch Nhan vẫn có chênh lệch, nếu ta là nam nhân, ta cũng sẽ lựa chọn Bạch Nhan, nhưng vị cốc chủ này đem về làm thị thiếp cũng không tồi..."

♣ ♣ ♣

Bạch Nhược suýt té ngã mấy lần, may mà cung nữ phía sau cẩn thận đỡ nàng nên thân mình mới đứng vững được.

"Thái tử phi..." Cung nữ quan tâm hỏi thử một tiếng.

"Bổn cung không sao, chúng ta trở về."

Đôi mắt Bạch Nhược hơi hơi nhắm lạt, lại từ từ mở ra, nàng giơ tay đẩy tay cung nữ, chậm rãi đi ra ngoài Phượng Lâu.

Chỉ là giờ khắc này, chân nàng đều run rẩy, dung nhan trắng bệch không chút huyết sắc, so với giấy còn trắng hơn

Thái tử yêu nàng như vậy, lại cũng vẫn cưới thiếp

Huống hồ phàm là nam nhân, đều sẽ có lòng thương tiếc đối với mỹ nhân.

Vì sao Đế Thương lại có thể vì Bạch Nhan mà cự tuyệt dụ hoặc như vậy?

Vì cái gì nam nhân như vậy, cố tình lại yêu Bạch Nhan?

Trái tim Bạch Nhược vẫn luôn run rẩy, nàng dùng sức hít vào mấy ngụm khí, vẫn không kìm nén được nội tâm chua xót cùng ghen ghét...

Lần hồi cung này, nàng có lẽ là muốn điều chỉnh lại tâm tình nên không ngồi trên kiệu, ngược lại đi lang thang không có mục tiêu trên phố.

Có lẽ do trong lòng đang rối loạn, nàng đi đường không nhìn phía trước, lại đụng phải thiếu nữ lỗ mãng ngay trước mặt.

"Rầm!"

Không biết vì sao thiếu nữ kia sức lực rất lớn, một cú va đập này khiến bước chân nàng lui về phía sau hai bước, lập tức ngã ngồi trên mặt đất.

Miêng vết thương trên lưng rách ra, máy chảy không ngừng, đau đớn khiến Bạch Nhược nhíu chặt mày.

"Thái tử phi!"

Các cung nữ kinh hoảng thất sắc, nhanh chóng tiến lên nâng Thái tử phi dậy.

Mấy tên thị vệ tốc độ cũng rất nhanh, trong giây lát đã vây quanh thiếu nữ lỗ mãng kia.

"Lớn mật, vậy mà dám va chạm Thái tử phi! Ngươi chán sống rồi!"

Đế Tiểu Vân thấy chính mình không cẩn thận đụng vào người khác, vốn định xin lỗi, lại bị mấy tên thị vệ này quát lớn, tính tình cũng nóng nảy, nàng cao ngạo nâng cằm nhỏ, hừ một tiếng.

"Chính nàng đi không nhìn đường, bị ta đụng phải trách ai?"

"Làm càn!"

Sắc mặt thị vệ trầm xuống, đang muốn động thủ, phía sau lại truyền đến giọng nói của Bạch Nhược

"Khoan đã," Bạch Nhược chậm rãi từ trên mặt đất bò lên, đôi mắt nàng nhìn thẳng lệnh bài bên hông thiếu nữi, ánh mắt lóe lên, "Lệnh bài này khá đẹp, không biết có thể cho ta xem một chút được không?"

"Để làm gì?" Đế Tiểu Vân lập tức bảo vệ lệnh bài, biểu tình kia giống như đang ôm con gà mái vậy.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307
Tiến »