Xuyên Thành Trà Xanh Phản Diện, Công Chúa Không Ngán Một Ai

Lượt đọc: 5679 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218
Tiến »
Chương 106

❊ ❊ ❊

Mười phút sau, khi các phóng viên đã tạm sửa lại toàn bộ danh sách câu hỏi, tổ xe của chương trình cuối cùng cũng xuất hiện trước mặt họ.

Vừa thấy xe đến, đám phóng viên như lên dây cót, đồng loạt khiêng thiết bị lao đến, chẳng khác gì cuộc chạy nước rút.

Xe còn chưa dừng hẳn, người ngồi trong đã thấy một đám đông vây chặt bên dưới.

Tài xế ngồi phía trước bị cảnh tượng dọa cho cứng người.

Anh ta đoán sẽ có người đến đợi, nhưng không nghĩ là đông đến vậy!

Đông thế này thì ai dám mở cửa chứ…

Cuối cùng vẫn là Ôn Cảnh Hình chủ động nhìn xuống một lượt.

Thấy nhân viên an ninh do tổ chương trình sắp xếp đã tiến lên giữ khoảng cách giữa đoàn khách mời và cánh phóng viên, anh mới gật đầu với tài xế: “Mở cửa đi.”

Sớm muộn gì cũng phải đối mặt.

Tài xế nghe vậy liền mở cửa.

Cũng may những người trong xe, trừ Lưu Duyệt và Bạch Dữ An ra, thì ai cũng từng trải qua mấy lần xuất hiện trước truyền thông, nên vẫn giữ được phong thái bình tĩnh, không chút hoảng loạn.

Lưu Duyệt đứng bên cạnh Tả Dữu, ghé sát lại nhỏ giọng thở dài: “Thì ra đây mới là thế giới giải trí thật sự.”

Chỉ một chút gió lay cỏ động thôi mà đã bị truyền thông rượt đuổi đến tận cùng.

Dù Tả Dữu không hoạt động trong giới giải trí, nhưng ở kiếp trước cô cũng là kiểu người luôn nằm trong tầm ngắm của công chúng, nên với tình huống này cô vẫn xử lý khá ổn.

Thấy Lưu Duyệt nói vậy, cô tưởng cô bạn sợ nên liền trấn an: “Không sao đâu, lát nữa cậu cứ theo mình, mình bảo vệ cậu!”

Nói rồi cô quay người, dáng vẻ chẳng khác gì đang ra oai với cả thiên hạ: ai dám nhào tới thử xem?

Lưu Duyệt: “…”

Cảm ơn, bỗng thấy an toàn hẳn.

Ôn Cảnh Hình là người đầu tiên xuống xe, nhưng trước khi bước ra ngoài, ánh mắt anh bất giác dừng lại một chút trên người Tả Dữu.

Nhân lúc cửa xe còn chưa hoàn toàn mở, phóng viên bên ngoài chưa thể nghe thấy họ nói gì, Ôn Cảnh Hình bỗng nghiêng người nói khẽ: “Lát nữa nhớ lên xe anh, anh sẽ đi mua chút quà cho ba mẹ em, rồi đến nhà em luôn.”

Tuy anh không nói rõ là đang nói với ai, nhưng ánh mắt của anh nhìn thẳng về phía Tả Dữu, ai cũng hiểu.

Tả Dữu “vâng” một tiếng coi như đồng ý, nhưng trong lòng vẫn thấy kỳ quặc — chuyện như vậy sao không nhắn qua điện thoại mà phải cố tình nói ở đây?

Cảm giác cứ là lạ.

Những người khác trong xe thì gần như đều ngây người sau câu nói của Ôn Cảnh Hình, đặc biệt là Lăng Tiêu.

Cậu ta kinh ngạc đến mức mắt mở to.

Ý của Ôn Cảnh Hình chẳng phải là… anh ấy và Tả Dữu đã ra mắt bố mẹ rồi, giờ còn sắp đến nhà chơi?

Tiến độ kiểu gì nhanh như vậy?!

Trước đó vài phút, Lăng Tiêu còn tưởng rằng mình vẫn còn cơ hội lật ngược tình thế ở những tập tiếp theo, làm Tả Dữu thích lại mình.

Nhưng giờ, nghe câu đó xong, cậu ta chỉ cảm thấy cả tương lai mờ mịt như màn sương.

Người ta đến gặp bố mẹ rồi… mình còn gì để níu kéo nữa…

Khi Ôn Cảnh Hình thu lại ánh mắt, khoé mắt như vô tình liếc qua Lăng Tiêu.

Thấy gương mặt cậu ta ngơ ngác hoảng hốt, đáy mắt anh thoáng ánh lên một tia lạnh lẽo, nhưng rất nhanh lại che giấu đi.

Cửa xe mở ra, Ôn Cảnh Hình bước xuống.

Lập tức nhận được vô số lời chào hỏi từ cánh phóng viên, tiếp theo là hàng loạt câu hỏi dồn dập: “Xin hỏi anh và Đường Ngữ Yên sao lại có tin tức đúng thời điểm thế này?”

“Anh và Đường Ngữ Yên có kế hoạch hợp tác sau này không?”

“Ôn lão sư…”

Đang lúc mọi người hỏi về quan hệ giữa anh và Đường Ngữ Yên thì trong đám đông, bỗng có người lớn tiếng hỏi: “Xin hỏi anh hôm nay vừa mới công bố thành lập phòng làm việc riêng, có phải là anh đã kết thúc hợp đồng với Đỉnh Thịnh và không gia hạn nữa đúng không?”

Câu hỏi này chính là từ tin tức nóng sốt mà đám phóng viên mới thấy trên Weibo.

Không ai ngờ rằng sau khi Ôn Cảnh Hình bị khui ra đủ thứ chuyện, lại còn có thêm tin mới!

Ai cũng biết, mỗi khi sắp hết hợp đồng với công ty, trên mạng sẽ lan truyền đủ kiểu đồn đoán về việc có gia hạn hay không.

Nhưng Ôn Cảnh Hình thì khác.

Không ai biết anh ký hợp đồng với Đỉnh Thịnh ra sao, thời hạn bao lâu, từng có người hỏi cấp cao Đỉnh Thịnh nhưng câu trả lời luôn là “không thể công bố”.

Hợp đồng của Ôn Cảnh Hình được bảo mật cực kỳ tốt.

Sau một thời gian dài không khai thác được gì, mọi người cũng dần bỏ cuộc, nghĩ rằng quan hệ giữa anh và Đỉnh Thịnh tốt thế thì chắc chắn sẽ tiếp tục hợp tác.

Ai ngờ âm thầm lại đến hạn rồi giải ước, thậm chí còn tự mở hẳn phòng làm việc riêng!

Chẳng phải là muốn tự mình làm chủ, tung cánh ra riêng à?

Các câu hỏi trước, Ôn Cảnh Hình chỉ nhã nhặn đáp: “Chuyện cá nhân xin phép không tiết lộ.”

Nhưng khi nghe đến câu hỏi về phòng làm việc, anh lại thẳng thắn xác nhận: “Cảm ơn mọi người quan tâm.

Đúng là tôi đã kết thúc hợp đồng với Đỉnh Thịnh.

Phòng làm việc mới cũng đã thành lập.

Sau này tôi và đồng nghiệp sẽ cùng nhau phát triển sự nghiệp.

Hy vọng vẫn có thể tiếp tục hợp tác tốt đẹp với các anh chị.”

Thấy chưa, thấy chưa!

Cái gì gọi là biết điều?

Khó trách anh ấy không có phốt gì suốt bao năm, người ta đối mặt với giới truyền thông vẫn lịch sự và bình tĩnh như vậy, ai mà không nể phục!

Nhưng xúc động thì xúc động, đám phóng viên vẫn nhanh tay ghi lại điểm mấu chốt: Thứ nhất: Anh đã chính thức rời khỏi Đỉnh Thịnh.

Thứ hai: Anh thành lập phòng làm việc riêng để phát triển sự nghiệp, rõ ràng là đang hướng đến đỉnh cao mới!

Ai nấy đều không khỏi khâm phục tinh thần phấn đấu của Ôn Cảnh Hình trong giới giải trí.

Sau khi trả lời xong, Ôn Cảnh Hình gật đầu ra hiệu với vệ sĩ.

Vệ sĩ nhanh chóng hộ tống anh trở lại xe.

Vừa lên xe, anh còn đang định bảo họ đi đón Đường Ngữ Yên và Tả Dữu thì điện thoại chợt sáng.

Ba chữ “Ôn Liêu Đông” nhấp nháy trên màn hình.

Nhìn thấy cái tên ấy, ánh mắt Ôn Cảnh Hình lập tức lạnh hẳn.

Một lúc lâu sau, anh mới nhận cuộc gọi.

Bên kia vang lên giọng nói đầy tức giận: “Ôn Cảnh Hình! Bây giờ, lập tức quay về gặp tôi ngay!”

Ôn Cảnh Hình không hề dao động, bình tĩnh đáp: “Có chuyện gì à?”

“Còn giả ngơ à?!”

Trong văn phòng, Ôn Liêu Đông đập bàn vì giận dữ.

Thư ký mới vừa đưa lên bản tin mới: Ôn Cảnh Hình lập phòng làm việc cá nhân.

Lúc này, ông ta mới thấy rõ — cái thằng mất mặt kia định ở lại giới giải trí thật!

“Cậu định bôi nhọ hết mặt mũi Ôn gia, rồi kéo cả tôi xuống theo à?!”

Ôn Cảnh Hình cười nhạt, giọng vẫn điềm đạm: “Nhưng mà ba, bên ngoài có ai biết tôi có liên quan gì đến Ôn gia đâu.”

Vậy thì lấy đâu ra chuyện bôi nhọ hay làm mất mặt?

Ôn Liêu Đông bị chặn họng, không phân biệt được là Ôn Cảnh Hình đang trách mình hay chỉ đơn giản là giải thích.

Dù thế nào đi nữa, câu này nghe xong ông ta lại thấy hơi chột dạ.

Ông ta đành dịu giọng xuống: “Cảnh Hình, ba biết con vẫn trách ba không giới thiệu con với những người trong giới, nhưng ba có nỗi khổ riêng. Chưa phải lúc thôi.”

“Khi nào thì mới là lúc?”

Ôn Liêu Đông nhíu mày, ánh mắt đầy mất kiên nhẫn.

Ông ta biết nếu không cho con một lời hứa rõ ràng, Ôn Cảnh Hình nhất định sẽ thật sự oán hận ông ta, đến lúc đó thì rắc rối to.

Nghĩ vậy, ông ta đành phải mềm mỏng: “Cuối tuần này con về gặp ba đi, ba sẽ đưa con giới thiệu với một vị trưởng bối. Sau đó rồi tính tiếp.”

Mặc dù ông ta chưa từng muốn thừa nhận Ôn Cảnh Hình là con ruột, nhưng nếu nhớ không nhầm thì con gái của lão Lý hình như là fan cứng của Ôn Cảnh Hình… lại còn mê ngoại hình của cậu ta nữa.

Có lẽ… cậu ta cũng không phải hoàn toàn vô dụng?

Cúp máy xong, Ôn Liêu Đông lập tức gọi điện cho lão Lý – người cùng phe, cũng nhân tiện nói luôn chuyện sẽ dẫn “nam minh tinh” mà con gái ông ta thích đến tham gia bữa tiệc.

Tuy nhiên, ông ta cũng không nói rõ là “nam minh tinh” đó chính là con trai mình.

Lão Lý cưng chiều cô con gái rượu vô cùng, nghe thế thì vui vẻ đồng ý ngay.

Chỉ là sau khi cúp máy, ông vẫn hơi thấy lạ.

Trước đó ông từng thử liên hệ công ty quản lý của minh tinh này, nhưng bị từ chối không biết bao nhiêu lần.

Cuối cùng phía đó còn nói thẳng rằng Ôn Cảnh Hình sẽ không tham dự kiểu tiệc tùng thế này.

Qua ngữ khí, có thể cảm nhận được thái độ rõ ràng rằng Ôn Cảnh Hình không giống những ngôi sao khác – muốn mời cậu ta xuất hiện là chuyện rất khó.

Vậy mà Ôn Liêu Đông lại có thể gọi cậu ta tới dễ dàng như vậy?

Về phía Ôn Cảnh Hình, khi nghe Ôn Liêu Đông bất ngờ đề cập đến bữa tiệc, cậu biết ngay đây không phải một bữa tiệc bình thường – rõ ràng là một cái bẫy được giăng sẵn.

Nhưng cậu lại mong chờ giây phút này đã lâu.

Ẩn mình từng ấy năm, cũng đến lúc nên hành động rồi.

Ngôn Tình, Đô Thị, Nữ Cường, Khác, Nữ Phụ
Nguồn: daotruyen.me
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 8 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218
Tiến »