Xuyên Thành Nàng Dâu Cầu Được Ước Thấy

Lượt đọc: 10527 | 2 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156
Tiến »
Chương 123

❊ ❊ ❊

"Đại nhân, đại nhân, sao ngài lại chạy?"

Cha Dư Niên cũng bị sấm sét làm giật mình, nhưng chưa đến nỗi hoảng sợ đến mức tè ra quần. Chẳng hay chuyện gì xảy ra, sao huyện lệnh lại kỳ quặc đến thế.

Ông ta đuổi theo ra ngoài, chỉ thấy huyện lệnh quỳ trong sân, liên tục dập đầu trước khoảng đất trống, miệng lẩm bẩm không biết nói gì, ngôn từ lộn xộn.

"Đại nhân!"

Cha Dư Niên nhẹ nhàng vỗ vai huyện lệnh.

"Á!"

Huyện lệnh như thấy ma, lại hét lên, vọt người như lò xo đến bên tường, dựa lưng vào vách đứng. Đến khi nhận ra đó là tay sai của mình, ông ta nổi giận đùng đùng.

"Ngươi vỗ ta làm gì!"

Suýt nữa thì hồn bay phách lạc!

"Xin lỗi, xin lỗi, đại nhân, là tiểu nhân sơ suất."

Cha Dư Niên như kẻ ngốc chẳng hiểu đầu cua tai nheo ra sao, chỉ biết liên tục xin lỗi huyện lệnh. Để kết thúc tình huống khó xử này, ông ta quyết định tiếp tục chủ đề vừa rồi, chuyển hướng sự chú ý của huyện lệnh.

"Vậy Giang gia..."

"Câm miệng!"

Ông ta vừa mở lời đã bị huyện lệnh gân cổ ngắt lời.

"Cấm nhắc đến Giang gia, cút về nhà ngay! Từ nay đừng tìm bản quan nữa, nếu còn nhắc đến chuyện Giang gia, bản quan sẽ giếc ngươi!

Người đâu, ném hắn ra ngoài cho ta!"

"Dạ."

Tiểu tư lập tức xông lên, lôi cha Dư Niên đi.

"Đại nhân!"

Chẳng phải đã nói sẽ đối phó với Giang gia sao, đây rốt cuộc là chuyện quái gì vậy! Nha đầu Giang Du Du này có gì quái dị chăng, vì sao ngay cả huyện lệnh cũng e ngại nàng, nói đổi ý là đổi ý!

Tất nhiên phải e ngại rồi, nếu không chẳng biết lần sau sét sẽ đánh vào ai.

Giang Du Du ra ngoài, tự nhiên không biết chuyện xảy ra giữa cha Dư Niên và huyện lệnh, nàng đang bắt gà rừng đây.

"Suỵt, chàng đi bên này, ta đi bên kia, rồi chúng ta cùng xông lên bắt nó!"

Giang Du Du cúi người, nhỏ giọng dặn dò, mắt chăm chú nhìn con gà rừng phía trước.

"Ừm, được."

Thẩm Dã Vọng cong môi, phối hợp cúi thấp người, nhẹ nhàng bước chân, cùng Giang Du Du bao vây hai đầu.

Con gà rừng này rất khỏe mạnh, màu sắc tươi sáng, đầu gà ngẩng cao, hai con mắt láo liên, trông rất lanh lợi, chắc là khó bắt.

Quả nhiên, hai người vừa đến gần, nó lập tức vỗ cánh, chuẩn bị bay đi. Giang Du Du không muốn bỏ lỡ con gà rừng to, nên chỉ có thể vội vàng nhào lên, kết quả bị gà rừng vỗ đầy mặt lông gà.

"Khụ khụ khụ."

Nàng chán ghét lau mặt.

"Vút!"

Ngay lúc đó, một viên đá nhỏ bay ra, chính xác đập vào đầu gà rừng.

"Cục cục cục."

Gà rừng kêu thảm thiết vài tiếng, cố gắng vỗ cánh, dường như muốn bay đi, nhưng cuối cùng không chịu nổi, vẫn ngã xuống đất, không biết là ngất đi hay đã chết.

Giang Du Du oán hận quay đầu lại.

"Sao không nói sớm, chàng ném đá giỏi vậy."

Khiến nàng cúi lưng lâu như vậy, còn bị đầy miệng lông, đáng ghét!

"Vừa rồi ta cũng không nhớ ra."

Thẩm Dã Vọng vô tội nói, nhưng trên mặt lại nở nụ cười, hơi có vẻ lưu manh.

"Kẻ lừa gạt, trêu ta cho vui phải không?"

Giang Du Du trợn mắt nhìn hắn.

"Không đúng! Ta biết ném phi tiêu ném lưới đánh cá, vậy ném đá chẳng phải đơn giản sao?"

Nàng chợt hiểu ra, rồi nhặt vài viên đá nhỏ nắm trong tay, hứng khởi kéo Thẩm Dã Vọng muốn thí nghiệm, mình cũng muốn b.ắ.n vài con mồi!

"Vậy ta đi tìm con gà rừng khác."

Thẩm Dã Vọng đối với Giang Du Du có cầu tất ứng, lập tức tìm kiếm thú rừng. Nhưng khu rừng này quá nhỏ, bọn họ vốn chỉ muốn dừng lại nghỉ ngơi một lát, ăn chút gì đó, gặp được một con gà rừng đã là may mắn, muốn tìm thêm một con nữa, đâu phải dễ.

Hắn tìm nửa ngày, ngay cả con kiến cũng không thấy, chỉ có thể ngượng ngùng gãi đầu.

"Hay là lần sau vậy, Du Du.

Lần sau ta thấy gà rừng thỏ rừng, nhất định để nàng ném đá."

Hắn hứa hẹn.

"Được thôi."

Giang Du Du cũng không làm khó dễ gì, tìm không thấy thì thôi, hai người lại ngồi vào xe ngựa.

"Du Du, nàng muốn ăn lương khô, hay muốn ăn gà rừng, nếu muốn ăn ta sẽ nhóm lửa nướng nó."

"Ta ăn lương khô thôi."

Giang Du Du không hứng thú với con gà rừng đã vỗ đầy miệng lông của nàng, hơn nữa lại không có gia vị, nướng ra ngon được đến đâu, từ chối.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156
Tiến »