Xuyên Sách Chi Phù Mộng Tam Sinh

Lượt đọc: 5522 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 94 Chương 113 Chương 129 Chương 151 Chương 166
Tiến »
Chương 28
nàng đây là trực tiếp nói lời câu dẫn ta sao?

❊ ❊ ❊

Mấy người Hàn Phi Vi đều chọn được chỗ tốt trên cây để ngủ, từng người dựng lên kết giới để tự bảo hộ, để lại hai người gác đêm thay phiên nhau nghỉ ngơi.

Đầu hôm Tiêu Hiên cùng hai người Tần Phóng canh gác, Tô Tử Ngưng loay hoay tới lui không muốn ngủ, nhìn qua thấy Tần Mặc Hàm yên tĩnh ngồi xếp bằng, tựa hồ đang nhắm mắt dưỡng thần. Tô Tử Ngưng muốn cùng nàng nói chuyện, lại sợ làm ồn đến nàng, không thể làm gì khác hơn là lén lút nhìn nàng, sau một hồi, chần chừ một lát nàng mới nhẹ bay lên cây, chọn một cành cây to lớn vững chắc mà nằm ngủ. Kim Đan kỳ tu sĩ một đêm không ngủ cũng là bình thường, bởi vậy ngoại trừ Diệp Ánh cùng Hàn Phi Vi, mấy người khác đều là canh giữ ở dưới tàng cây, ngồi xếp bằng, cũng là nghỉ ngơi dưỡng sức.

Tô Tử Ngưng nằm ở chỗ cao, nghiêng người nhìn xuống Tần Mặc Hàm đang ngồi đoan chính dưới đất, ánh mắt nàng lướt qua từng chút một trên người nàng ấy, thậm chí nàng ước gì có thể hóa thành chiếc lưới, tham lam mà đem nàng ấy bao trọn trong lòng.

Đêm nay Vô Tận Hải Vực vừa lúc là đêm trăng tròn, ánh trăng sáng vằng vặc bao phủ qua nửa thân cây, ánh sáng màu bạc nghiêng xuống như dòng nước chảy xuyên rừng. Có một tia nguyệt quang vừa vặn chiếu vào vai áo Tần Mặc Hàm, sượt qua gò má tinh xảo của nàng, đôi lông mi thật dài như nhiễm một tầng ánh sáng bạc, xinh đẹp đến động lòng người.

Như vậy nhìn hồi lâu, Tô Tử Ngưng bị xa xa tiếng chim bay kinh động làm tỉnh lại, nàng tự hỏi vừa rồi sao mình có thể mê gái như vậy, đều là cô nương gia, dung mạo của mình cũng đâu kém gì nàng ấy, có gì đáng nhìn. Trong lòng một trận oán thầm, nàng vội vàng dời tầm mắt nhìn đến ánh trăng sáng rực trên trời, nỗi lòng từ từ bình tĩnh lại. Đây là lần đầu tiên sau hai mươi năm, nàng chân chính nhìn thấy mặt trăng. Nhớ lại những ngày tháng ngẩng đầu lên trời, chỉ nhìn thấy vô tận khói đen mù mịt, một mảnh tối tăm tĩnh mịch đến rợn người. Lại nghĩ đến người hồn bé nhỏ, nàng ấy là ánh sáng duy nhất nơi đó, luôn ở bên cạnh nàng ngày đêm không rời, nghĩ đến là khóe miệng nhịn không được khẽ cười. Nàng thoát ra ngoài, Tần Mặc Hàm cũng sống rất tốt, đúng là trời còn thương nàng. Lập tức nàng nhớ đến cái gì, đưa tay lặng lẽ lấy ra Tụ Hồn Đăng, đầu ngón tay nhẹ chuyển, một vệt sáng lượn vòng đi ra nhẹ nhàng rơi xuống ngực của nàng. Nho nhỏ linh thể ở ngực của nàng không ngừng chuyển động, tựa hồ tâm tình không được tốt.

Tô Tử Ngưng bật cười, vật nhỏ này lại giận dỗi rồi, nàng vội vàng sờ sờ đầu của nàng ấy, cuối cùng cũng coi như trấn an được. Chỉ là giây lát sau, nguyên bản yên tĩnh người hồn đột nhiên lần thứ hai kích động lên, hóa làm một vệt ánh sáng thẳng hướng Tần Mặc Hàm vọt tới. Tô Tử Ngưng giật mình, luống cuống tay chân đưa nàng ấy vòng về. Người hồn có chút không rõ, Tô Tử Ngưng đối với nàng lắc lắc đầu, lại sờ sờ đầu của nàng. Hiện tại còn không phải lúc, người hồn trở về vị trí cũ, hơi bất cẩn một chút, thì sẽ dẫn đến hồn thể rung chuyển, lại là một phen hung hiểm.

Tô Tử Ngưng vội vàng dỗ dành người hồn, cho nên nàng không phát hiện, Tần Mặc Hàm vốn ngồi yên bất động lại nhẹ nhàng mở mắt ra, đôi mắt lập tức nhìn về phía trên cây.

Bị dọa dẫm phát sợ, Tô Tử Ngưng đem người hồn đặt ở trong lồng ngực, ánh mắt theo thói quen nhìn quét phía dưới, phát hiện thân ảnh màu trắng đã biến mất! Tô Tử Ngưng sững sờ, bật nửa người lên tìm kiếm nàng ấy, chợt bên tai vang lên âm thanh mềm nhẹ khiến nàng giật mình.

"Ngươi đang tìm ta?"

Người hồn đang trong ngực đột nhiên tiến vào trong vạt áo của nàng, biến mất không còn thấy tăm hơi, Tô Tử Ngưng hít một hơi thật sâu, rồi mới miễn cưỡng trấn tĩnh nói: "Nàng như thế nào lại lên đây?" Giờ khắc này Tần Mặc Hàm đang ngồi cùng nàng trên tàng cây, cúi đầu nói chuyện.

Tần Mặc Hàm biểu hiện có chút vi diệu, ánh mắt rơi vào trong ngực Tô Tử Ngưng, một lát sau mới nói: "Trên cây an toàn, vì lẽ đó tới."

Dứt lời, nàng duỗi chân, nhẹ nhàng nằm xuống bên cạnh Tô Tử Ngưng. Mái tóc thật dài được nàng vén gọn phủ trước ngực, có vài sợi tóc rơi xuống dưới, vạt áo trắng nhu thuận mà buông xuống tàng cây, mấy dải lụa trắng như tuyết trên người nàng nhẹ nhàng đong đưa, thật sự là phong thái tiên tử.

Người hồn trong lồng ngực Tô Tử Ngưng không an phận lắc lắc, lén lút nhô đầu ra khỏi vạt áo Tô Tử Ngưng nhìn ra ngoài, vừa thấy Tần Mặc Hàm, người hồn liền phấn khích vẫy tay, lập tức chui đến nhẹ nhàng lôi kéo vạt áo Tần Mặc Hàm. Tô Tử Ngưng thở dài, cũng không ngăn cản, nàng ấy chắc là cũng hiểu được, người hồn cùng nguyên chủ vốn là một thể.

Tần Mặc Hàm đánh cái kết giới, tạm thời ngăn cản người khác nghe được các nàng đối thoại, nghiêng đầu nhìn qua, người hồn biểu hiện vô cùng thân thiết với nàng. Vật nhỏ dáng dấp cùng nàng như từ một khuôn khắc ra, vẻ mặt so với nàng cực kỳ phong phú, thấy nàng nghiêng đầu qua nhìn, người hồn liền vui vẻ kéo kéo.

Không làm được quá nhiều vẻ mặt, Tần Mặc Hàm chỉ là duỗi ra một ngón tay, sờ sờ đầu của nàng ấy, người hồn híp mắt tựa hồ rất yêu thích như vậy, một lát sau cấp tốc nắm ngón tay của nàng, trèo lên trên. Tần Mặc Hàm để nàng ấy vào trong lòng bàn tay, song phương đều hiểu đây không phải là thời khắc tốt để dung hợp, bởi vậy người hồn chỉ là ở lòng bàn tay của nàng nghịch ngợm. Nhìn thấy chủ thể của mình, người hồn phi thường vui vẻ, nàng ở trong lòng bàn tay chơi đến quên trời quên đất.

Tần Mặc Hàm nâng người hồn, nghiêng đầu nhìn Tô Tử Ngưng, nhẹ giọng nói: "Ngươi đem nó chăm sóc rất tốt, nó rất yêu thích ngươi."

Tô Tử Ngưng trên mặt bất giác nóng bừng, lắc lắc đầu: "Là nàng ấy ở bên ta lâu như vậy, bằng không ta cũng chịu đựng không nổi."

Tần Mặc Hàm có chút trầm mặc, nàng biết đại khái ý tứ của Tô Tử Ngưng, ở nơi địa ngục như Mai Cốt Chi Địa là cỡ nào khổ cực. Người hồn là phần tình cảm của chủ thể, người hồn yêu thích Tô Tử Ngưng, có thể tưởng tượng được, lúc trước chính mình sợ rằng cũng rất yêu thích nàng ấy. Huống hồ, Tô Tử Ngưng có thể vì mình bất chấp sống chết mà xông đến Tô Gia lấy Tụ Hồn Đăng, đã đủ để chứng minh nàng ấy đối với mình là chân tâm thực lòng.

"Ngươi hôm nay cũng mệt mỏi rồi, nghỉ ngơi đi." Người hồn đã tìm được, như vậy những chuyện khác cũng không vội, hơn nữa Vô Tận Hải Vực là chỗ tốt, đến rồi, vừa vặn rèn luyện một phen.

Tô Tử Ngưng nhẹ nhàng đáp một tiếng, đôi mắt dịu dàng nhìn qua thân ảnh thanh nhã tốt đẹp bên cạnh, trong mắt ánh sáng nhu hòa vui sướng không ngừng lóe lên, phía trên đầu ánh nguyệt quang chiếu xuống, xuyên quá lá cây rơi vào trên hai người, đem thân ảnh hai nàng dung hợp làm một, Tô Tử Ngưng thỏa mãn cực kỳ, an tĩnh nhìn nàng, bất tri bất giác rơi vào trong mộng đẹp.

Sáng hôm sau, đại khái là trải qua một phen điên cuồng chiến đấu, sức lực tiêu hao quá lớn, hơn nữa có Tần Mặc Hàm ngủ ở bên cạnh khiến nàng hết sức an tâm, nên Tô Tử Ngưng là người cuối cùng tỉnh lại.

Nàng vội vàng từ trên cây nhảy xuống, liền thấy Hàn Phi Vi ở kia bất mãn lầm bầm: "Chỉ còn chờ một mình ngươi."

Tần Mặc Hàm đưa cho nàng hai cái trái cây, đạm nhạt nói: "Hôm qua nàng giết quá nhiều nhện xanh, sợ là mệt mỏi, đã nghỉ ngơi tốt chưa?" Mấy người khác mắt mù như thế nào đi nữa, cũng nhìn ra vị Tần tiểu thư từ trên trời rớt xuống này đối Tô Tử Ngưng rất là giữ gìn. Diệp Ánh nhíu nhíu mày lại, đi tới bên cạnh Tô Tử Ngưng: "Ngày hôm qua ngươi bị thương không nhẹ, có trở ngại gì không?"

Diệp Ánh đối với nàng hữu hảo vô cùng, Tô Tử Ngưng cũng không muốn lạnh lùng với nàng ấy, chỉ là thần sắc như trước nghiêm nghị, âm thanh nhất quán lạnh nhạt: "Cảm tạ quan tâm, tốt lắm rồi."

Tiêu Hiên cũng là người ngay thẳng, áy náy nói: "Chuyện hôm qua, đều là tại hạ nhất thời do dự nên không kịp xuất thủ cứu cô nương, để cô nương bị trọng thương, Tiêu Hiên vô cùng hổ thẹn."

"Sống chết trước mắt, các người cũng không thể dự liệu trước được, chúng ta chỉ là bèo nước gặp nhau, không cần để bụng."

Tiêu Hiên nở nụ cười: "Chấp Mặc cô nương rộng lượng, nếu hôm qua nói là bèo nước gặp nhau ngược lại cũng không tồi, nhưng đến hôm nay đã trải qua đồng sinh cộng tử, lại có mỹ thực chi nghĩa, dù thế nào chúng ta cũng xem như bằng hữu tốt. Lại nói chúng ta hợp tác cùng nhau làm nhiệm vụ, sau này tự nhiên dốc hết lòng mà hỗ trợ lẫn nhau."

Tô Tử Ngưng không nói nhiều lời, cũng không có phản bác, đoàn người yên tĩnh đi tiếp. Nhìn Tần Mặc Hàm một mình đi ở phía trước, lạnh lùng không nói một lời, trong lòng Tô Tử Ngưng có chút mất mát, nàng hơi tăng nhanh tốc độ, nhưng vẫn giữ một khoảng cách với nàng ấy.

Diệp Ánh đối Tô Tử Ngưng càng ngày càng hiếu kỳ, không khỏi hỏi nàng: "Chấp Mặc, ngươi cùng Tần cô nương quen biết nhau?" Giữa hai người bầu không khí thực sự quá kỳ quái, hôm qua biểu hiện của Tô Tử Ngưng khi tỉnh lại, hẳn là nhận thức Tần Mặc Hàm, hơn nữa hai nàng thoạt nhìn có giao tình rất tốt, dù sao Tần Mặc Hàm chiếu cố Tô Tử Ngưng, bọn họ đều nhìn thấy trong mắt. Bất quá lúc này hai nàng lại giống như người xa lạ, thật sự là nghĩ không ra.

Tô Tử Ngưng ánh mắt trầm xuống: "Tính là quen biết, cũng coi như không quen biết."

Diệp Ánh nhìn Tầm Mặc Hàm đang đi phía trước, lại nhìn dáng vẻ Tô Tử Ngưng, dường như nàng ấy không muốn nói quá nhiều, liền chuyển sang đề tài khác: "Chấp Mặc cô nương là người Hoành Châu sao? Cô nương thân thủ rất tốt, quả thực để chúng ta thán phục."

Tô Tử Ngưng vẻ mặt không chút biến hóa: "Không phải, ta vốn tùy ý lang bạt khắp nơi, không có chỗ ở cố định. Vô Tận Hải Vực là chỗ tốt, dĩ nhiên muốn đến rèn luyện một phen."

Diệp Ádnh nói chuyện khá là có chừng mực, không tiếp tục tìm hiểu chuyện riêng của nàng nữa, chỉ bàn luận về những tình huống bên trong Vô Tận Hải Vực, Tô Tử Ngưng câu được câu không mà đáp lời. Hàn Phi Vi nhíu mày khó chịu: "Diệp Ánh là đang bị gì, nữ nhân kia âm lãnh quái đản, mặt cũng không dám lộ, ngày hôm qua dáng vẻ kia quả thật như ác quỷ, nàng ấy làm gì đi gần nữ nhân kia như vậy?"

Tiêu Hiên vẻ mặt hiếm thấy trở nên nghiêm túc: "Phi Vi, muội đến tìm biểu ca của muội, chúng ta cũng có chính sự cần làm, không cần hồ đồ rối loạn. Chấp Mặc là bằng hữu của huynh, huynh cũng vừa mới nói rõ ràng, muội còn vô lễ, huynh liền đưa muội trở về."

Hàn Phi Vi sắc mặt tái xanh: "Tiêu Hiên, huynh giỏi lắm, huynh vì nàng mà la mắng muội sao?" Nàng nhìn sắc mặt Tiêu Hiên, quả thật là hắn đang tức giận rồi, vì vậy nàng không dám nói tiếp nữa, liền đi qua phía bên Lạc Túc.

Tô Tử Ngưng kỳ thực cũng không bao nhiêu tâm tư cùng Diệp Ánh tán gẫu, ánh mắt nàng thỉnh thoảng rơi vào vị bạch y nữ tử phía trước, nghe thấy Hàn Phi Vi bị Tiêu Hiên mắng, thấp giọng nói với Diệp Ánh: "Đại tiểu thư nhà các ngươi không vui." Dứt lời đi nhanh vài bước, đuổi theo Tần Mặc Hàm.

Tần Mặc Hàm đại thể mặt không hề cảm xúc, giờ khắc này thấy Tô Tử Ngưng lại đây, cũng không biểu hiện gì. Tô Tử Ngưng thấy nàng ấy như vậy liền có chút thấp thỏm, cũng không dám mở miệng, chỉ lặng lẽ đi theo bên người nàng.

Trầm mặc hồi lâu, Tần Mặc Hàm mới nói: "Ngươi cùng nàng kia tán gẫu không phải rất tốt sao, chạy đến bên ta liền không nói câu gì?"

Tô Tử Ngưng sững sờ, mũ trùm lộ xuống nửa gương mặt có chút ngốc, nàng cùng Diệp Ánh nói chuyện rất vui sao? Rõ ràng chỉ có Diệp Ánh nói, nàng chỉ lịch sự mà đáp lại vài câu thôi. Hiện tại đến bên Tần Mặc Hàm, nàng ấy một bộ dáng lạnh như tảng băng, nàng làm sao dám nhiều lời. Đáy lòng có chút buồn bực, nhưng vẫn đàng hoàng nói: "Nhìn vẻ mặt nàng như vậy, ta cho rằng nàng không muốn nói chuyện cùng ta."

Tần Mặc Hàm nghe vậy liền dừng bước, sau đó vẫn tiếp tục hướng phía trước đi, quay đầu đối với Tô Tử Ngưng nói: "Ta không làm được quá nhiều vẻ mặt, nhưng ta rất thích cùng ngươi nói chuyện." Dứt lời, nàng chỉ chỉ trong lòng Tô Tử Ngưng: "Nàng ấy nói cho ta."

Ý tứ là người hồn nói cho nàng, nàng rất thích cùng Tô Tử Ngưng nói chuyện, Tô Tử Ngưng trong lòng đau xót, bận bịu quay đầu, che giấu viền mắt đã đỏ lên. Nàng miễn cưỡng ngẩng đầu, trong mắt mang theo ý cười: "Ta cũng yêu thích. Nàng những năm này... Trải qua tốt chứ?"

Tần Mặc Hàm gật gật đầu, sau đó lại lắc đầu: "Chính ta kỳ thực cũng chẳng có bao nhiêu cảm giác, có điều, lý trí nói cho ta, hẳn là không tệ. Phần lớn thời gian ta đều tu luyện, cũng không suy nghĩ thêm gì khác, không còn cảm xúc, cũng không yêu thích thứ gì."

"Mặc Hàm, xin lỗi." Tô Tử Ngưng khó chịu lợi hại, đều là lỗi của nàng, lúc trước không kịp cứu nàng ấy, lại chụp xuống người hồn của nàng, hại nàng thần trí bất minh mà sống suốt hai mươi năm.

Tần Mặc Hàm quay đầu nhìn nàng, lắc đầu, bình tĩnh nói: "Tại sao xin lỗi, ngươi cũng không có làm gì sai. Ngoại trừ, để ta thường xuyên nằm mơ thấy ngươi, ngươi cũng không đối với ta tạo thành ảnh hưởng không tốt."

Tô Tử Ngưng bị nàng ấy nói trắng ra như vậy, trên mặt đều đã đỏ bừng, người khác nếu là không biết chuyện, còn tưởng rằng Tần Mặc Hàm đang cố ý ve vãn nàng. Nàng ho nhẹ một tiếng: "Mơ thấy ta như thế nào?"

Tần Mặc Hàm quay đầu nhìn nàng, chậm rì rì nói: "Kỳ thực cũng không thấy rõ ràng lắm, chỉ cảm giác được ngươi ở địa phương không tốt, ngươi chịu nhiều khổ sở, mà ta cũng không cách nào hiểu được cảm giác của chính mình, vì lẽ đó có chút khó chịu."

Tô Tử Ngưng trong lòng nóng lên, không biết phải làm sao, Tần Mặc Hàm nói trực tiếp như vậy khiến nàng có chút không chống đỡ được. Nghĩ đến chuyện mà mình luôn nghi hoặc, nàng thấp giọng nói: "Nàng biết vì sao nàng trở thành như bây giờ không?"

Tần Mặc Hàm gật đầu: "Biết, phụ mẫu ta đã kể toàn bộ sự tình, ta ngày sau sẽ cùng ngươi nói tỉ mỉ."

Tô Tử Ngưng vẫn sợ Tần Mặc Hàm gặp phải tình huống giống như khi nhập vào Lâm Khinh Trần, lúc này nghe nàng nói như vậy, rốt cuộc nhẹ nhàng thở ra, Tầm Mặc Hàm có phụ mẫu? Xem ra nàng ấy cũng là có chuyện xưa khá phức tạp.

Đoàn người đi gần một ngày vẫn bình an vô sự, mãi cho đến lúc mặt trời lặn, một luồng không khí cổ quái mang theo dầy đặc mùi máu tanh ập đến, khiến cho mấy người nhất thời có chút ngưng trọng. Mùi máu tanh nồng nặc như vậy chứng tỏ phía trước có một trận chém giết không hề nhỏ. Mà đúng lúc này, một tiếng rống đinh tai nhức óc vang lên, lập tức một cái bóng màu đen từ đâu xuất hiện, hướng về Tô Tử Ngưng cùng Tần Mặc Hàm đánh tới!

❊ ❊ ❊

Tần Mặc Hàm: nàng không phải cùng nữ tử kia nói chuyện rất vui sao? Như thế nào đến bên ta lại không nói một lời?

Tô Tử Ngưng: thê tử ta gương mặt lạnh như khối băng, ta dĩ nhiên không dám nói chuyện. Mà nàng vẫn chưa có người hồn, còn có thể ghen?

Tần Mặc Hàm: nàng cả nghĩ quá rồi, ta chỉ là hỏi một chút. Thật ra nàng yêu thích ta, ta yêu thích nàng, chỉ là tình bằng hữu, không phải người yêu loại kia.

Tô Tử Ngưng:... Vì lẽ đó, chỉ có mình ta là cong thôi sao?

Mấy người Hàn Phi Vi đều chọn được chỗ tốt trên cây để ngủ, từng người dựng lên kết giới để tự bảo hộ, để lại hai người gác đêm thay phiên nhau nghỉ ngơi.

Đầu hôm Tiêu Hiên cùng hai người Tần Phóng canh gác, Tô Tử Ngưng loay hoay tới lui không muốn ngủ, nhìn qua thấy Tần Mặc Hàm yên tĩnh ngồi xếp bằng, tựa hồ đang nhắm mắt dưỡng thần. Tô Tử Ngưng muốn cùng nàng nói chuyện, lại sợ làm ồn đến nàng, không thể làm gì khác hơn là lén lút nhìn nàng, sau một hồi, chần chừ một lát nàng mới nhẹ bay lên cây, chọn một cành cây to lớn vững chắc mà nằm ngủ. Kim Đan kỳ tu sĩ một đêm không ngủ cũng là bình thường, bởi vậy ngoại trừ Diệp Ánh cùng Hàn Phi Vi, mấy người khác đều là canh giữ ở dưới tàng cây, ngồi xếp bằng, cũng là nghỉ ngơi dưỡng sức.

Tô Tử Ngưng nằm ở chỗ cao, nghiêng người nhìn xuống Tần Mặc Hàm đang ngồi đoan chính dưới đất, ánh mắt nàng lướt qua từng chút một trên người nàng ấy, thậm chí nàng ước gì có thể hóa thành chiếc lưới, tham lam mà đem nàng ấy bao trọn trong lòng.

Đêm nay Vô Tận Hải Vực vừa lúc là đêm trăng tròn, ánh trăng sáng vằng vặc bao phủ qua nửa thân cây, ánh sáng màu bạc nghiêng xuống như dòng nước chảy xuyên rừng. Có một tia nguyệt quang vừa vặn chiếu vào vai áo Tần Mặc Hàm, sượt qua gò má tinh xảo của nàng, đôi lông mi thật dài như nhiễm một tầng ánh sáng bạc, xinh đẹp đến động lòng người.

Như vậy nhìn hồi lâu, Tô Tử Ngưng bị xa xa tiếng chim bay kinh động làm tỉnh lại, nàng tự hỏi vừa rồi sao mình có thể mê gái như vậy, đều là cô nương gia, dung mạo của mình cũng đâu kém gì nàng ấy, có gì đáng nhìn. Trong lòng một trận oán thầm, nàng vội vàng dời tầm mắt nhìn đến ánh trăng sáng rực trên trời, nỗi lòng từ từ bình tĩnh lại. Đây là lần đầu tiên sau hai mươi năm, nàng chân chính nhìn thấy mặt trăng. Nhớ lại những ngày tháng ngẩng đầu lên trời, chỉ nhìn thấy vô tận khói đen mù mịt, một mảnh tối tăm tĩnh mịch đến rợn người. Lại nghĩ đến người hồn bé nhỏ, nàng ấy là ánh sáng duy nhất nơi đó, luôn ở bên cạnh nàng ngày đêm không rời, nghĩ đến là khóe miệng nhịn không được khẽ cười. Nàng thoát ra ngoài, Tần Mặc Hàm cũng sống rất tốt, đúng là trời còn thương nàng. Lập tức nàng nhớ đến cái gì, đưa tay lặng lẽ lấy ra Tụ Hồn Đăng, đầu ngón tay nhẹ chuyển, một vệt sáng lượn vòng đi ra nhẹ nhàng rơi xuống ngực của nàng. Nho nhỏ linh thể ở ngực của nàng không ngừng chuyển động, tựa hồ tâm tình không được tốt.

Tô Tử Ngưng bật cười, vật nhỏ này lại giận dỗi rồi, nàng vội vàng sờ sờ đầu của nàng ấy, cuối cùng cũng coi như trấn an được. Chỉ là giây lát sau, nguyên bản yên tĩnh người hồn đột nhiên lần thứ hai kích động lên, hóa làm một vệt ánh sáng thẳng hướng Tần Mặc Hàm vọt tới. Tô Tử Ngưng giật mình, luống cuống tay chân đưa nàng ấy vòng về. Người hồn có chút không rõ, Tô Tử Ngưng đối với nàng lắc lắc đầu, lại sờ sờ đầu của nàng. Hiện tại còn không phải lúc, người hồn trở về vị trí cũ, hơi bất cẩn một chút, thì sẽ dẫn đến hồn thể rung chuyển, lại là một phen hung hiểm.

Tô Tử Ngưng vội vàng dỗ dành người hồn, cho nên nàng không phát hiện, Tần Mặc Hàm vốn ngồi yên bất động lại nhẹ nhàng mở mắt ra, đôi mắt lập tức nhìn về phía trên cây.

Bị dọa dẫm phát sợ, Tô Tử Ngưng đem người hồn đặt ở trong lồng ngực, ánh mắt theo thói quen nhìn quét phía dưới, phát hiện thân ảnh màu trắng đã biến mất! Tô Tử Ngưng sững sờ, bật nửa người lên tìm kiếm nàng ấy, chợt bên tai vang lên âm thanh mềm nhẹ khiến nàng giật mình.

"Ngươi đang tìm ta?"

Người hồn đang trong ngực đột nhiên tiến vào trong vạt áo của nàng, biến mất không còn thấy tăm hơi, Tô Tử Ngưng hít một hơi thật sâu, rồi mới miễn cưỡng trấn tĩnh nói: "Nàng như thế nào lại lên đây?" Giờ khắc này Tần Mặc Hàm đang ngồi cùng nàng trên tàng cây, cúi đầu nói chuyện.

Tần Mặc Hàm biểu hiện có chút vi diệu, ánh mắt rơi vào trong ngực Tô Tử Ngưng, một lát sau mới nói: "Trên cây an toàn, vì lẽ đó tới."

Dứt lời, nàng duỗi chân, nhẹ nhàng nằm xuống bên cạnh Tô Tử Ngưng. Mái tóc thật dài được nàng vén gọn phủ trước ngực, có vài sợi tóc rơi xuống dưới, vạt áo trắng nhu thuận mà buông xuống tàng cây, mấy dải lụa trắng như tuyết trên người nàng nhẹ nhàng đong đưa, thật sự là phong thái tiên tử.

Người hồn trong lồng ngực Tô Tử Ngưng không an phận lắc lắc, lén lút nhô đầu ra khỏi vạt áo Tô Tử Ngưng nhìn ra ngoài, vừa thấy Tần Mặc Hàm, người hồn liền phấn khích vẫy tay, lập tức chui đến nhẹ nhàng lôi kéo vạt áo Tần Mặc Hàm. Tô Tử Ngưng thở dài, cũng không ngăn cản, nàng ấy chắc là cũng hiểu được, người hồn cùng nguyên chủ vốn là một thể.

Tần Mặc Hàm đánh cái kết giới, tạm thời ngăn cản người khác nghe được các nàng đối thoại, nghiêng đầu nhìn qua, người hồn biểu hiện vô cùng thân thiết với nàng. Vật nhỏ dáng dấp cùng nàng như từ một khuôn khắc ra, vẻ mặt so với nàng cực kỳ phong phú, thấy nàng nghiêng đầu qua nhìn, người hồn liền vui vẻ kéo kéo.

Không làm được quá nhiều vẻ mặt, Tần Mặc Hàm chỉ là duỗi ra một ngón tay, sờ sờ đầu của nàng ấy, người hồn híp mắt tựa hồ rất yêu thích như vậy, một lát sau cấp tốc nắm ngón tay của nàng, trèo lên trên. Tần Mặc Hàm để nàng ấy vào trong lòng bàn tay, song phương đều hiểu đây không phải là thời khắc tốt để dung hợp, bởi vậy người hồn chỉ là ở lòng bàn tay của nàng nghịch ngợm. Nhìn thấy chủ thể của mình, người hồn phi thường vui vẻ, nàng ở trong lòng bàn tay chơi đến quên trời quên đất.

Tần Mặc Hàm nâng người hồn, nghiêng đầu nhìn Tô Tử Ngưng, nhẹ giọng nói: "Ngươi đem nó chăm sóc rất tốt, nó rất yêu thích ngươi."

Tô Tử Ngưng trên mặt bất giác nóng bừng, lắc lắc đầu: "Là nàng ấy ở bên ta lâu như vậy, bằng không ta cũng chịu đựng không nổi."

Tần Mặc Hàm có chút trầm mặc, nàng biết đại khái ý tứ của Tô Tử Ngưng, ở nơi địa ngục như Mai Cốt Chi Địa là cỡ nào khổ cực. Người hồn là phần tình cảm của chủ thể, người hồn yêu thích Tô Tử Ngưng, có thể tưởng tượng được, lúc trước chính mình sợ rằng cũng rất yêu thích nàng ấy. Huống hồ, Tô Tử Ngưng có thể vì mình bất chấp sống chết mà xông đến Tô Gia lấy Tụ Hồn Đăng, đã đủ để chứng minh nàng ấy đối với mình là chân tâm thực lòng.

"Ngươi hôm nay cũng mệt mỏi rồi, nghỉ ngơi đi." Người hồn đã tìm được, như vậy những chuyện khác cũng không vội, hơn nữa Vô Tận Hải Vực là chỗ tốt, đến rồi, vừa vặn rèn luyện một phen.

Tô Tử Ngưng nhẹ nhàng đáp một tiếng, đôi mắt dịu dàng nhìn qua thân ảnh thanh nhã tốt đẹp bên cạnh, trong mắt ánh sáng nhu hòa vui sướng không ngừng lóe lên, phía trên đầu ánh nguyệt quang chiếu xuống, xuyên quá lá cây rơi vào trên hai người, đem thân ảnh hai nàng dung hợp làm một, Tô Tử Ngưng thỏa mãn cực kỳ, an tĩnh nhìn nàng, bất tri bất giác rơi vào trong mộng đẹp.

Sáng hôm sau, đại khái là trải qua một phen điên cuồng chiến đấu, sức lực tiêu hao quá lớn, hơn nữa có Tần Mặc Hàm ngủ ở bên cạnh khiến nàng hết sức an tâm, nên Tô Tử Ngưng là người cuối cùng tỉnh lại.

Nàng vội vàng từ trên cây nhảy xuống, liền thấy Hàn Phi Vi ở kia bất mãn lầm bầm: "Chỉ còn chờ một mình ngươi."

Tần Mặc Hàm đưa cho nàng hai cái trái cây, đạm nhạt nói: "Hôm qua nàng giết quá nhiều nhện xanh, sợ là mệt mỏi, đã nghỉ ngơi tốt chưa?" Mấy người khác mắt mù như thế nào đi nữa, cũng nhìn ra vị Tần tiểu thư từ trên trời rớt xuống này đối Tô Tử Ngưng rất là giữ gìn. Diệp Ánh nhíu nhíu mày lại, đi tới bên cạnh Tô Tử Ngưng: "Ngày hôm qua ngươi bị thương không nhẹ, có trở ngại gì không?"

Diệp Ánh đối với nàng hữu hảo vô cùng, Tô Tử Ngưng cũng không muốn lạnh lùng với nàng ấy, chỉ là thần sắc như trước nghiêm nghị, âm thanh nhất quán lạnh nhạt: "Cảm tạ quan tâm, tốt lắm rồi."

Tiêu Hiên cũng là người ngay thẳng, áy náy nói: "Chuyện hôm qua, đều là tại hạ nhất thời do dự nên không kịp xuất thủ cứu cô nương, để cô nương bị trọng thương, Tiêu Hiên vô cùng hổ thẹn."

"Sống chết trước mắt, các người cũng không thể dự liệu trước được, chúng ta chỉ là bèo nước gặp nhau, không cần để bụng."

Tiêu Hiên nở nụ cười: "Chấp Mặc cô nương rộng lượng, nếu hôm qua nói là bèo nước gặp nhau ngược lại cũng không tồi, nhưng đến hôm nay đã trải qua đồng sinh cộng tử, lại có mỹ thực chi nghĩa, dù thế nào chúng ta cũng xem như bằng hữu tốt. Lại nói chúng ta hợp tác cùng nhau làm nhiệm vụ, sau này tự nhiên dốc hết lòng mà hỗ trợ lẫn nhau."

Tô Tử Ngưng không nói nhiều lời, cũng không có phản bác, đoàn người yên tĩnh đi tiếp. Nhìn Tần Mặc Hàm một mình đi ở phía trước, lạnh lùng không nói một lời, trong lòng Tô Tử Ngưng có chút mất mát, nàng hơi tăng nhanh tốc độ, nhưng vẫn giữ một khoảng cách với nàng ấy.

Diệp Ánh đối Tô Tử Ngưng càng ngày càng hiếu kỳ, không khỏi hỏi nàng: "Chấp Mặc, ngươi cùng Tần cô nương quen biết nhau?" Giữa hai người bầu không khí thực sự quá kỳ quái, hôm qua biểu hiện của Tô Tử Ngưng khi tỉnh lại, hẳn là nhận thức Tần Mặc Hàm, hơn nữa hai nàng thoạt nhìn có giao tình rất tốt, dù sao Tần Mặc Hàm chiếu cố Tô Tử Ngưng, bọn họ đều nhìn thấy trong mắt. Bất quá lúc này hai nàng lại giống như người xa lạ, thật sự là nghĩ không ra.

Tô Tử Ngưng ánh mắt trầm xuống: "Tính là quen biết, cũng coi như không quen biết."

Diệp Ánh nhìn Tầm Mặc Hàm đang đi phía trước, lại nhìn dáng vẻ Tô Tử Ngưng, dường như nàng ấy không muốn nói quá nhiều, liền chuyển sang đề tài khác: "Chấp Mặc cô nương là người Hoành Châu sao? Cô nương thân thủ rất tốt, quả thực để chúng ta thán phục."

Tô Tử Ngưng vẻ mặt không chút biến hóa: "Không phải, ta vốn tùy ý lang bạt khắp nơi, không có chỗ ở cố định. Vô Tận Hải Vực là chỗ tốt, dĩ nhiên muốn đến rèn luyện một phen."

Diệp Ádnh nói chuyện khá là có chừng mực, không tiếp tục tìm hiểu chuyện riêng của nàng nữa, chỉ bàn luận về những tình huống bên trong Vô Tận Hải Vực, Tô Tử Ngưng câu được câu không mà đáp lời. Hàn Phi Vi nhíu mày khó chịu: "Diệp Ánh là đang bị gì, nữ nhân kia âm lãnh quái đản, mặt cũng không dám lộ, ngày hôm qua dáng vẻ kia quả thật như ác quỷ, nàng ấy làm gì đi gần nữ nhân kia như vậy?"

Tiêu Hiên vẻ mặt hiếm thấy trở nên nghiêm túc: "Phi Vi, muội đến tìm biểu ca của muội, chúng ta cũng có chính sự cần làm, không cần hồ đồ rối loạn. Chấp Mặc là bằng hữu của huynh, huynh cũng vừa mới nói rõ ràng, muội còn vô lễ, huynh liền đưa muội trở về."

Hàn Phi Vi sắc mặt tái xanh: "Tiêu Hiên, huynh giỏi lắm, huynh vì nàng mà la mắng muội sao?" Nàng nhìn sắc mặt Tiêu Hiên, quả thật là hắn đang tức giận rồi, vì vậy nàng không dám nói tiếp nữa, liền đi qua phía bên Lạc Túc.

Tô Tử Ngưng kỳ thực cũng không bao nhiêu tâm tư cùng Diệp Ánh tán gẫu, ánh mắt nàng thỉnh thoảng rơi vào vị bạch y nữ tử phía trước, nghe thấy Hàn Phi Vi bị Tiêu Hiên mắng, thấp giọng nói với Diệp Ánh: "Đại tiểu thư nhà các ngươi không vui." Dứt lời đi nhanh vài bước, đuổi theo Tần Mặc Hàm.

Tần Mặc Hàm đại thể mặt không hề cảm xúc, giờ khắc này thấy Tô Tử Ngưng lại đây, cũng không biểu hiện gì. Tô Tử Ngưng thấy nàng ấy như vậy liền có chút thấp thỏm, cũng không dám mở miệng, chỉ lặng lẽ đi theo bên người nàng.

Trầm mặc hồi lâu, Tần Mặc Hàm mới nói: "Ngươi cùng nàng kia tán gẫu không phải rất tốt sao, chạy đến bên ta liền không nói câu gì?"

Tô Tử Ngưng sững sờ, mũ trùm lộ xuống nửa gương mặt có chút ngốc, nàng cùng Diệp Ánh nói chuyện rất vui sao? Rõ ràng chỉ có Diệp Ánh nói, nàng chỉ lịch sự mà đáp lại vài câu thôi. Hiện tại đến bên Tần Mặc Hàm, nàng ấy một bộ dáng lạnh như tảng băng, nàng làm sao dám nhiều lời. Đáy lòng có chút buồn bực, nhưng vẫn đàng hoàng nói: "Nhìn vẻ mặt nàng như vậy, ta cho rằng nàng không muốn nói chuyện cùng ta."

Tần Mặc Hàm nghe vậy liền dừng bước, sau đó vẫn tiếp tục hướng phía trước đi, quay đầu đối với Tô Tử Ngưng nói: "Ta không làm được quá nhiều vẻ mặt, nhưng ta rất thích cùng ngươi nói chuyện." Dứt lời, nàng chỉ chỉ trong lòng Tô Tử Ngưng: "Nàng ấy nói cho ta."

Ý tứ là người hồn nói cho nàng, nàng rất thích cùng Tô Tử Ngưng nói chuyện, Tô Tử Ngưng trong lòng đau xót, bận bịu quay đầu, che giấu viền mắt đã đỏ lên. Nàng miễn cưỡng ngẩng đầu, trong mắt mang theo ý cười: "Ta cũng yêu thích. Nàng những năm này... Trải qua tốt chứ?"

Tần Mặc Hàm gật gật đầu, sau đó lại lắc đầu: "Chính ta kỳ thực cũng chẳng có bao nhiêu cảm giác, có điều, lý trí nói cho ta, hẳn là không tệ. Phần lớn thời gian ta đều tu luyện, cũng không suy nghĩ thêm gì khác, không còn cảm xúc, cũng không yêu thích thứ gì."

"Mặc Hàm, xin lỗi." Tô Tử Ngưng khó chịu lợi hại, đều là lỗi của nàng, lúc trước không kịp cứu nàng ấy, lại chụp xuống người hồn của nàng, hại nàng thần trí bất minh mà sống suốt hai mươi năm.

Tần Mặc Hàm quay đầu nhìn nàng, lắc đầu, bình tĩnh nói: "Tại sao xin lỗi, ngươi cũng không có làm gì sai. Ngoại trừ, để ta thường xuyên nằm mơ thấy ngươi, ngươi cũng không đối với ta tạo thành ảnh hưởng không tốt."

Tô Tử Ngưng bị nàng ấy nói trắng ra như vậy, trên mặt đều đã đỏ bừng, người khác nếu là không biết chuyện, còn tưởng rằng Tần Mặc Hàm đang cố ý ve vãn nàng. Nàng ho nhẹ một tiếng: "Mơ thấy ta như thế nào?"

Tần Mặc Hàm quay đầu nhìn nàng, chậm rì rì nói: "Kỳ thực cũng không thấy rõ ràng lắm, chỉ cảm giác được ngươi ở địa phương không tốt, ngươi chịu nhiều khổ sở, mà ta cũng không cách nào hiểu được cảm giác của chính mình, vì lẽ đó có chút khó chịu."

Tô Tử Ngưng trong lòng nóng lên, không biết phải làm sao, Tần Mặc Hàm nói trực tiếp như vậy khiến nàng có chút không chống đỡ được. Nghĩ đến chuyện mà mình luôn nghi hoặc, nàng thấp giọng nói: "Nàng biết vì sao nàng trở thành như bây giờ không?"

Tần Mặc Hàm gật đầu: "Biết, phụ mẫu ta đã kể toàn bộ sự tình, ta ngày sau sẽ cùng ngươi nói tỉ mỉ."

Tô Tử Ngưng vẫn sợ Tần Mặc Hàm gặp phải tình huống giống như khi nhập vào Lâm Khinh Trần, lúc này nghe nàng nói như vậy, rốt cuộc nhẹ nhàng thở ra, Tầm Mặc Hàm có phụ mẫu? Xem ra nàng ấy cũng là có chuyện xưa khá phức tạp.

Đoàn người đi gần một ngày vẫn bình an vô sự, mãi cho đến lúc mặt trời lặn, một luồng không khí cổ quái mang theo dầy đặc mùi máu tanh ập đến, khiến cho mấy người nhất thời có chút ngưng trọng. Mùi máu tanh nồng nặc như vậy chứng tỏ phía trước có một trận chém giết không hề nhỏ. Mà đúng lúc này, một tiếng rống đinh tai nhức óc vang lên, lập tức một cái bóng màu đen từ đâu xuất hiện, hướng về Tô Tử Ngưng cùng Tần Mặc Hàm đánh tới!

❊ ❊ ❊

Tác Giả có lời muốn nói:

Tần Mặc Hàm: nàng không phải cùng nữ tử kia nói chuyện rất vui sao? Như thế nào đến bên ta lại không nói một lời?

Tô Tử Ngưng: thê tử ta gương mặt lạnh như khối băng, ta dĩ nhiên không dám nói chuyện. Mà nàng vẫn chưa có người hồn, còn có thể ghen?

Tần Mặc Hàm: nàng cả nghĩ quá rồi, ta chỉ là hỏi một chút. Thật ra nàng yêu thích ta, ta yêu thích nàng, chỉ là tình bằng hữu, không phải người yêu loại kia.

Tô Tử Ngưng:... Vì lẽ đó, chỉ có mình ta là cong thôi sao?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 94 Chương 113 Chương 129 Chương 151 Chương 166
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của thời vi nguyệt thượng