Xuyên Nhanh- Vinh Hoa Phú Quý

Lượt đọc: 3637 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44-1 Chương 44-2 Chương 45-1 Chương 45-2 Chương 46-1 Chương 46-2 Chương 47-1 Chương 47-2 Chương 48-1 Chương 48-2 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53-1 Chương 53-2 Chương 54-1 Chương 54-2 Chương 54-3 Chương 55 Chương 55-2 Chương 56 Chương 56-2 Chương 57 Chương 57-2 Chương 58 Chương 58-2 Chương 59 Chương 59-2 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 61-2 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 70-2 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140. Chương 141. Chương 142 Chương 143. Chương 144. Chương 145 Chương 146. Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156. Chương 157. Chương 158 Chương 159. Chương 160. Chương 161 Chương 162. Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202. Chương 203. Chương 204. Chương 205. Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210. Chương 211. Chương 212. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271
Tiến »
Chương 194
mạt thế 7.

❊ ❊ ❊

Thành quả mới nhất của viện nghiên cứu chính là cách hấp thụ tinh hạch không để lại tác dụng phụ, tức là hấp thu đúng cách sẽ không phát điên phát cuồng nữa.

Tang thi đang không ngừng tiến hóa, mà dị năng giả là lực lượng chủ yếu của nhân loại trước mắt để chống cự tang thi, coi trọng dị năng giả cũng trở thành nhận thức chung của đông đảo người trong căn cứ.

Bởi thành quả lần này, Cẩm Vinh cũng được căn cứ công nhận học vị tiến sĩ, được cả quân đội lẫn bộ máy điều hành tán thành, nếu là trước mạt thế, Cẩm Vinh có lẽ còn ôm tâm tình chờ mong, nhưng hiện tại, chút hư vinh này cũng không có nhiều ý nghĩa.

Hôm nay Cẩm Vinh lại gặp phải Quý Dụ,

"Nghe nói Chu tiến sĩ có miễn nhiễm với dị năng.

" Quý Dụ đi gần lại, bỗng nhiên nói.

Hắn lại cười cười, "Tôi nghe Tiếu tiểu thư vậy.

"

Cẩm Vinh tay cắm trong túi áo bờ lu trắng, "sau khi tới phòng thí nghiệm, tôi cũng đã lấy máu làm nghiên cứu, làm thực nghiệm, thử lấy ra tương quan kháng thể! ! "

Quý Dụ nghe mà không khỏi hít hà một hơi, thiên tài nghiên cứu có khác, làm việc cũng quá điên cuồng đi, chính mình cũng dám lấy ta làm thực nghiệm.

Cẩm Vinh bình tĩnh nói, "Nhưng cuối cùng không hề có kết quả chính xác.

"

Ngữ khí bình đạm, nhưng Quý Dụ vẫn nghe ra được một tia tiếc nuối.

"Hiện tại không tiếp tục nghiên cứu nữa sao?" Quý Dụ nhịn không được nói, dù sao là một dị năng giả, biết có người có thể miễn dịch dị năng, không thể không hiếu kỳ.

Cẩm Vinh nói, "viện nghiên cứu cũng không có thời gian làm việc vô ích như vậy.

"

"Hoặc là nói, anh cảm thấy nghiên cứu dị năng miễn dịch quan trọng hơn so với nghiên cứu virus tang thi.

"

Quý Dụ không cần nghĩ ngợi, kiên định nói, "Đương nhiên là đối kháng tang thi quan trọng nhất.

"

Cẩm Vinh nhìn hắn trong chốc lát, thu hồi ánh mắt xoay người liền đi.

_____

Đám người đứng đầu căn cứ chia làm hai phe, một bên muốn duy trì đãi ngộ cho dị năng giả cao hơn người thường, một bên cho rằng cả hai đều bình đẳng, không nên có chuyện phân biệt đối xử này.

Cha Quý Dụ, Quý Minh Thanh, thuộc về phe thứ hai.

Căn cứ phương đông cũng chưa chắc an toàn, tang thi không ngừng đột kích, muốn xông vào bên trong.

Cho dù tường chắn kiên cố, cũng không ngăn được tình hình đấu tranh nghiêm trọng bên ngoài.

Nhưng nghiên cứu viên của viện người nào người nấy vẫn bình tĩnh như cũ, cho dù căn cứ bị công phá, bọn họ cũng sẽ không bỏ dở thực nghiệm đang tiến hành.

Tình huống không quá lạc quan, Cẩm Vinh cho dù không rời viện nghiên cứu nửa bước cũng biết được bên ngoài kia nhân loại thương vong nghiêm trọng, cứ việc có bốn dị năng giả ngũ giai, nhưng với đàn tang thi số lượng áp đảo kia thì chẳng khác nào cây me rụng lá con bò rụng lông, có thể giữ an toàn cho căn cứ đã là miễn cưỡng.

Nghe nói, mấy căn cứ phía Đông Nam đều đã bị công phá.

Không biết các quốc gia khác tình hình như thế nào, nhưng hẳn cũng chẳng khá hơn bao nhiêu, tận thế bùng nổ làm người mọi người không kịp phòng bị, không có chuẩn bị bất luận gì hết.

Các nhà khoa học nước ngoài cũng gấp rút nghiên cứu kháng thể với virus tang thi, lúc này con người không còn phân biệt biên giới, quốc gia, thành quả nghiên cứu là thành quả chung của nhân loại.

Chờ đến lúc thời tiết chuyển hàn, tuyết bay đầy trời, nghiên cứu virus đã có những bước đột phá ban đầu.

Quý Dụ đột phá lục giai, trở thành người mạnh nhất căn cứ phương đông, cũng là người lãnh đạo của binh đoàn dị năng giả.

Nhưng đến thời hắn chỉ huy, tận thế đang từng bước vào cao trào,

Mà trật tự, cho dù là lúc nào, cũng cần thiết.

Giữa tận thế, rất nhiều quy tắc, luật lệ, thậm chí là giới hạn đạo đức cơ bản cũng bị hủy hoại.

Đứng trước nguy hiểm, đứng trước nguy cơ như tang thi, còn có hình phạt nào dọa người ta sợ hãi được nữa, ngoại trừ cái chết.

Lại nói, mỗi dị năng giả đều rất quan trọng với căn cứ, vậy nếu bọn họ phạm sai lầm, phải xử phạt thế nào?

Người thường có lẽ còn chịu bị giám sát một ít, nhưng dị năng giả thì sao, cho dù là quan đội kỷ luật nghiêm ngặt cũng xuất hiện một vài kẻ ỷ vào dị năng mà không muốn phục tùng.

Tận thế loạn lạc, những kẻ có được sức mạnh, bản tâm không đúng, suy nghĩ dần trở nên vặn vẹo, méo mó.

Những nguy hiểm bên ngoài đã đủ đáng sợ, nếu nhân tâm càng ngày càng cực đoan, con người sẽ chẳng còn hy vọng nữa.

Lúc này tầm quan trọng của Quý Dụ không chỉ nằm ở chỗ hắn là dị năng giả đứng đầu, quan trọng hơn là ở chỗ, nếu dị năng giả mạnh nhất căn cứ cũng nguyện ý chịu quy tắc ước thúc, các dị năng giả khác cũng sẽ tán thành quy tắc của căn cứ.

Cẩm Vinh từ đầu đến cuối đều rất bình tĩnh.

Dù sao ở trong mắt cô, dị năng giả chẳng có điểm gì khác người thường, à, trừ mật độ của các tế bào trong cơ thể.

Nhưng sau khi Quý Dụ trở thành một trong những lãnh đạo chủ yếu của căn cứ, số lần bọn họ gặp mặt cũng ngàu càng nhiều, bởi vì căn cứ cũng ngày càng chú ý đến nghiên cứu virus của bọn họ.

Có lẽ ởtrong mắt người bình thường, này đều là những suy nghĩ xa với, có thể sống sót ở mạt thế, chống tang thi xâm lấn mới là quan trọng nhất.

May mắn ánh mắt của các lãnh đạo không thiển cận.

Mà sau vài lần thực nghiêm, Cẩm Vinh cũng dần dần trở thành thành viên nghiên cứu viên chính, giáo sư tề cũng chỉ hỗ trợ nghiên cứu này.

______

Tiết trời đã vào xuân,

Có lẽ là vì căn cứ có nhiều cường giả, thực thi lệnh cấm của Quý Dụ tương đối nghiêm ngặt, còn có thành quả không ngừng của viện nghiên cứu, đại đa số người vẫn là vẫn duy trì tâm thái tương đối lạc quan, sẽ chờ đến một ngày mạt thế kết thúc.

Tiếu Yên Nhiên rất kỳ quái, vì sao đời này cùng kiếp trước lại có nhiều biến hóa như vậy, cái gì luật dành cho giả, cái gì vũ khí giết tang thi mới, lưới phòng hộ.

Kiếp trước nghe cũng chưa nghe qua, thật vất vả đời này thành dị năng giả, hưởng thụ cũng chẳng khác người bình thường là bao.

Càng khiến ả tức giận là việc Giang Khuynh vẫn cùng Quý Dụ ở cùng nhau.

Chẳng lẽ ả sống lại một đời cũng chẳng làm gì được Giang Khuynh?

Cái chết bi thảm kết trước còn như in trong lòng cô ta, không thể nào quên được, mà việc giết chết Giang Khuynh, đoạt lại toàn bộ linh tuyền đã biến thành chấp niệm.

Tiếu Yên Nhiên nhiều lần nhằm vào Giang Khuynh, nhưng Giang Khuynh cấp bậc dị năng cao hơn nàng ta, năng lực chiến đấu cũng mạnh hơn, nếu không phải có bạn trai là Trình Quang che chở, hỗ trợ hoà giải, cô ả cũng chẳng có trái ngọt mà ăn.

Giang Khuynh không để bụng, người nhìn cô không vừa mặt, nhiều thêm một Tiếu Yên Nhiên cũng chẳng sao.

Đương nhiên nếu có cơ hội giết Tiếu Yên Nhiên, cô cũng tuyệt không nương tay.

Thế là một lần đi ra ngoài căn cứ, đụng độ tang thi cấp cao ở căn xưởng ngầm, Trình Quang vì bảo hộ Tiếu Yên Nhiên bị tang thi cào bị thương.

Tiếu Yên Nhiên có không gian linh tuyền, có thể giải trừ virus tang thi, nhưng nếu đem ra, căn cứ liệu có bắt cô ta đi làm thực nghiệm hay không, còn có Giang Khuynh, cô ta sẽ biết được mình cũng có linh tuyền.

Tiếu Yên Nhiên chỉ là chần chờ trong chớp mắt, Trình Quang đã cầm súng lập túc tự sát.

Hắn tình nguyện chết cũng không cần biến thành tang thi, thương tổn người hắn yêu cùng bạn của hắn.

Trình Quang không hoàn toàn biến thành tang thi, thi thể bị mang về căn cứ, được Quý Dụ giao cho phòng thí nghiệm.

Vành mắt hắn ửng đỏ, nhưng ngữ khí nói chuyện vẫn bình tĩnh trầm ổn, "Ta cùng Trình Quang bọn họ đều nói, nếu chúng ta đã chết, hy vọng di thể cũng có thể hỗ trợ nghiên cứu diệt tang thi.

"

Cẩm Vinh trầm mặc một lát, "Lý luận mà nói, sẽ hữu dụng.

"

Giờ đây sắc mặt Quý Dụ, Thẩm Minh bọn họ nhìn Tiếu Yên Nhiên không tốt nổi, nếu không phải cô ta tranh cường háo thắng, đòi theo đi, kết quả kéo chân sau hại chết Trình Quang.

Cho dù cô ta là người Trình Quang thích, bọn họ cũng không nhằm vào Tiếu Yên Nhiên, chỉ là không muốn nhìn mặt cô ta lần nào nữa.

Tiếu Yên Nhiên hối hận vì không cứu Trình Quang, mất đi Trình Quang, cường giả trong căn cứ cũng đối xử với cô ta thực lạnh nhạt, thân phận dị năng giả cũng không giúp được cái gì, cô ta ở căn cứ phương đông chẳng có địa vị đáng nói, chẳng lẽ trở thành giờ trở thành một người bình thường đi giết tang thi hàng ngày tìm miếng ăn.

Giang Khuynh lại như cũ có thể cao cao tại thượng nhìn xuống cô ta.

Tiếu Yên Nhiên không thể chịu đựng được cục diện như vậy, vì thế yên lặng âm thầm ẩn núp nửa năm, ả rốt cuộc tìm được cơ hội, đánh lén Giang Khuynh.

________

Viện nghiên cứu,

Nhìn số liệu xuất hiện trên dụng cụ đo lường, tất cả mọi người điên cuồng gào thét, "Thành công, thành công rồi.

"

Người duy nhất dường như duy trì được bình tĩnh lý trí Cẩm Vinh, sau khi cẩn thận nghiệm chứng hiệu quả dược vật đạt tới trăm phần trăm, cũng không khỏi cong cong khóe miệng.

Kiều giáo thụ tháo xuống mắt kính, lấy khăn tay xoa xoa hốc mắt, rốt cuộc cũng kết thúc, nhân loại đã có hy vọng.

Tích, tích, tích thanh âm vang lên, là có người bước vào phòng.

Người đó cũng chính là lãnh đạo chủ yếu của căn cứ, Quý Dụ, thần sắc trịnh trọng nói, "Chu tiến sĩ, tôi có một chuyện quan trọng cần nói với cô.

"

Cẩm Vinh hơi hơi nhướng mày, "Vừa lúc, tôi cũng có chuyện quan trọng nói cho anh.

".

Thành quả mới nhất của viện nghiên cứu chính là cách hấp thụ tinh hạch không để lại tác dụng phụ, tức là hấp thu đúng cách sẽ không phát điên phát cuồng nữa.

Tang thi đang không ngừng tiến hóa, mà dị năng giả là lực lượng chủ yếu của nhân loại trước mắt để chống cự tang thi, coi trọng dị năng giả cũng trở thành nhận thức chung của đông đảo người trong căn cứ.

Bởi thành quả lần này, Cẩm Vinh cũng được căn cứ công nhận học vị tiến sĩ, được cả quân đội lẫn bộ máy điều hành tán thành, nếu là trước mạt thế, Cẩm Vinh có lẽ còn ôm tâm tình chờ mong, nhưng hiện tại, chút hư vinh này cũng không có nhiều ý nghĩa.

Hôm nay Cẩm Vinh lại gặp phải Quý Dụ,

"Nghe nói Chu tiến sĩ có miễn nhiễm với dị năng.

" Quý Dụ đi gần lại, bỗng nhiên nói.

Hắn lại cười cười, "Tôi nghe Tiếu tiểu thư vậy.

"

Cẩm Vinh tay cắm trong túi áo bờ lu trắng, "sau khi tới phòng thí nghiệm, tôi cũng đã lấy máu làm nghiên cứu, làm thực nghiệm, thử lấy ra tương quan kháng thể! ! "

Quý Dụ nghe mà không khỏi hít hà một hơi, thiên tài nghiên cứu có khác, làm việc cũng quá điên cuồng đi, chính mình cũng dám lấy ta làm thực nghiệm.

Cẩm Vinh bình tĩnh nói, "Nhưng cuối cùng không hề có kết quả chính xác.

"

Ngữ khí bình đạm, nhưng Quý Dụ vẫn nghe ra được một tia tiếc nuối.

"Hiện tại không tiếp tục nghiên cứu nữa sao?" Quý Dụ nhịn không được nói, dù sao là một dị năng giả, biết có người có thể miễn dịch dị năng, không thể không hiếu kỳ.

Cẩm Vinh nói, "viện nghiên cứu cũng không có thời gian làm việc vô ích như vậy.

"

"Hoặc là nói, anh cảm thấy nghiên cứu dị năng miễn dịch quan trọng hơn so với nghiên cứu virus tang thi.

"

Quý Dụ không cần nghĩ ngợi, kiên định nói, "Đương nhiên là đối kháng tang thi quan trọng nhất.

"

Cẩm Vinh nhìn hắn trong chốc lát, thu hồi ánh mắt xoay người liền đi.

_____

Đám người đứng đầu căn cứ chia làm hai phe, một bên muốn duy trì đãi ngộ cho dị năng giả cao hơn người thường, một bên cho rằng cả hai đều bình đẳng, không nên có chuyện phân biệt đối xử này.

Cha Quý Dụ, Quý Minh Thanh, thuộc về phe thứ hai.

Căn cứ phương đông cũng chưa chắc an toàn, tang thi không ngừng đột kích, muốn xông vào bên trong.

Cho dù tường chắn kiên cố, cũng không ngăn được tình hình đấu tranh nghiêm trọng bên ngoài.

Nhưng nghiên cứu viên của viện người nào người nấy vẫn bình tĩnh như cũ, cho dù căn cứ bị công phá, bọn họ cũng sẽ không bỏ dở thực nghiệm đang tiến hành.

Tình huống không quá lạc quan, Cẩm Vinh cho dù không rời viện nghiên cứu nửa bước cũng biết được bên ngoài kia nhân loại thương vong nghiêm trọng, cứ việc có bốn dị năng giả ngũ giai, nhưng với đàn tang thi số lượng áp đảo kia thì chẳng khác nào cây me rụng lá con bò rụng lông, có thể giữ an toàn cho căn cứ đã là miễn cưỡng.

Nghe nói, mấy căn cứ phía Đông Nam đều đã bị công phá.

Không biết các quốc gia khác tình hình như thế nào, nhưng hẳn cũng chẳng khá hơn bao nhiêu, tận thế bùng nổ làm người mọi người không kịp phòng bị, không có chuẩn bị bất luận gì hết.

Các nhà khoa học nước ngoài cũng gấp rút nghiên cứu kháng thể với virus tang thi, lúc này con người không còn phân biệt biên giới, quốc gia, thành quả nghiên cứu là thành quả chung của nhân loại.

Chờ đến lúc thời tiết chuyển hàn, tuyết bay đầy trời, nghiên cứu virus đã có những bước đột phá ban đầu.

Quý Dụ đột phá lục giai, trở thành người mạnh nhất căn cứ phương đông, cũng là người lãnh đạo của binh đoàn dị năng giả.

Nhưng đến thời hắn chỉ huy, tận thế đang từng bước vào cao trào,

Mà trật tự, cho dù là lúc nào, cũng cần thiết.

Giữa tận thế, rất nhiều quy tắc, luật lệ, thậm chí là giới hạn đạo đức cơ bản cũng bị hủy hoại.

Đứng trước nguy hiểm, đứng trước nguy cơ như tang thi, còn có hình phạt nào dọa người ta sợ hãi được nữa, ngoại trừ cái chết.

Lại nói, mỗi dị năng giả đều rất quan trọng với căn cứ, vậy nếu bọn họ phạm sai lầm, phải xử phạt thế nào?

Người thường có lẽ còn chịu bị giám sát một ít, nhưng dị năng giả thì sao, cho dù là quan đội kỷ luật nghiêm ngặt cũng xuất hiện một vài kẻ ỷ vào dị năng mà không muốn phục tùng.

Tận thế loạn lạc, những kẻ có được sức mạnh, bản tâm không đúng, suy nghĩ dần trở nên vặn vẹo, méo mó.

Những nguy hiểm bên ngoài đã đủ đáng sợ, nếu nhân tâm càng ngày càng cực đoan, con người sẽ chẳng còn hy vọng nữa.

Lúc này tầm quan trọng của Quý Dụ không chỉ nằm ở chỗ hắn là dị năng giả đứng đầu, quan trọng hơn là ở chỗ, nếu dị năng giả mạnh nhất căn cứ cũng nguyện ý chịu quy tắc ước thúc, các dị năng giả khác cũng sẽ tán thành quy tắc của căn cứ.

Cẩm Vinh từ đầu đến cuối đều rất bình tĩnh.

Dù sao ở trong mắt cô, dị năng giả chẳng có điểm gì khác người thường, à, trừ mật độ của các tế bào trong cơ thể.

Nhưng sau khi Quý Dụ trở thành một trong những lãnh đạo chủ yếu của căn cứ, số lần bọn họ gặp mặt cũng ngàu càng nhiều, bởi vì căn cứ cũng ngày càng chú ý đến nghiên cứu virus của bọn họ.

Có lẽ ởtrong mắt người bình thường, này đều là những suy nghĩ xa với, có thể sống sót ở mạt thế, chống tang thi xâm lấn mới là quan trọng nhất.

May mắn ánh mắt của các lãnh đạo không thiển cận.

Mà sau vài lần thực nghiêm, Cẩm Vinh cũng dần dần trở thành thành viên nghiên cứu viên chính, giáo sư tề cũng chỉ hỗ trợ nghiên cứu này.

______

Tiết trời đã vào xuân,

Có lẽ là vì căn cứ có nhiều cường giả, thực thi lệnh cấm của Quý Dụ tương đối nghiêm ngặt, còn có thành quả không ngừng của viện nghiên cứu, đại đa số người vẫn là vẫn duy trì tâm thái tương đối lạc quan, sẽ chờ đến một ngày mạt thế kết thúc.

Tiếu Yên Nhiên rất kỳ quái, vì sao đời này cùng kiếp trước lại có nhiều biến hóa như vậy, cái gì luật dành cho giả, cái gì vũ khí giết tang thi mới, lưới phòng hộ.

Kiếp trước nghe cũng chưa nghe qua, thật vất vả đời này thành dị năng giả, hưởng thụ cũng chẳng khác người bình thường là bao.

Càng khiến ả tức giận là việc Giang Khuynh vẫn cùng Quý Dụ ở cùng nhau.

Chẳng lẽ ả sống lại một đời cũng chẳng làm gì được Giang Khuynh?

Cái chết bi thảm kết trước còn như in trong lòng cô ta, không thể nào quên được, mà việc giết chết Giang Khuynh, đoạt lại toàn bộ linh tuyền đã biến thành chấp niệm.

Tiếu Yên Nhiên nhiều lần nhằm vào Giang Khuynh, nhưng Giang Khuynh cấp bậc dị năng cao hơn nàng ta, năng lực chiến đấu cũng mạnh hơn, nếu không phải có bạn trai là Trình Quang che chở, hỗ trợ hoà giải, cô ả cũng chẳng có trái ngọt mà ăn.

Giang Khuynh không để bụng, người nhìn cô không vừa mặt, nhiều thêm một Tiếu Yên Nhiên cũng chẳng sao.

Đương nhiên nếu có cơ hội giết Tiếu Yên Nhiên, cô cũng tuyệt không nương tay.

Thế là một lần đi ra ngoài căn cứ, đụng độ tang thi cấp cao ở căn xưởng ngầm, Trình Quang vì bảo hộ Tiếu Yên Nhiên bị tang thi cào bị thương.

Tiếu Yên Nhiên có không gian linh tuyền, có thể giải trừ virus tang thi, nhưng nếu đem ra, căn cứ liệu có bắt cô ta đi làm thực nghiệm hay không, còn có Giang Khuynh, cô ta sẽ biết được mình cũng có linh tuyền.

Tiếu Yên Nhiên chỉ là chần chờ trong chớp mắt, Trình Quang đã cầm súng lập túc tự sát.

Hắn tình nguyện chết cũng không cần biến thành tang thi, thương tổn người hắn yêu cùng bạn của hắn.

Trình Quang không hoàn toàn biến thành tang thi, thi thể bị mang về căn cứ, được Quý Dụ giao cho phòng thí nghiệm.

Vành mắt hắn ửng đỏ, nhưng ngữ khí nói chuyện vẫn bình tĩnh trầm ổn, "Ta cùng Trình Quang bọn họ đều nói, nếu chúng ta đã chết, hy vọng di thể cũng có thể hỗ trợ nghiên cứu diệt tang thi.

"

Cẩm Vinh trầm mặc một lát, "Lý luận mà nói, sẽ hữu dụng.

"

Giờ đây sắc mặt Quý Dụ, Thẩm Minh bọn họ nhìn Tiếu Yên Nhiên không tốt nổi, nếu không phải cô ta tranh cường háo thắng, đòi theo đi, kết quả kéo chân sau hại chết Trình Quang.

Cho dù cô ta là người Trình Quang thích, bọn họ cũng không nhằm vào Tiếu Yên Nhiên, chỉ là không muốn nhìn mặt cô ta lần nào nữa.

Tiếu Yên Nhiên hối hận vì không cứu Trình Quang, mất đi Trình Quang, cường giả trong căn cứ cũng đối xử với cô ta thực lạnh nhạt, thân phận dị năng giả cũng không giúp được cái gì, cô ta ở căn cứ phương đông chẳng có địa vị đáng nói, chẳng lẽ trở thành giờ trở thành một người bình thường đi giết tang thi hàng ngày tìm miếng ăn.

Giang Khuynh lại như cũ có thể cao cao tại thượng nhìn xuống cô ta.

Tiếu Yên Nhiên không thể chịu đựng được cục diện như vậy, vì thế yên lặng âm thầm ẩn núp nửa năm, ả rốt cuộc tìm được cơ hội, đánh lén Giang Khuynh.

________

Viện nghiên cứu,

Nhìn số liệu xuất hiện trên dụng cụ đo lường, tất cả mọi người điên cuồng gào thét, "Thành công, thành công rồi.

"

Người duy nhất dường như duy trì được bình tĩnh lý trí Cẩm Vinh, sau khi cẩn thận nghiệm chứng hiệu quả dược vật đạt tới trăm phần trăm, cũng không khỏi cong cong khóe miệng.

Kiều giáo thụ tháo xuống mắt kính, lấy khăn tay xoa xoa hốc mắt, rốt cuộc cũng kết thúc, nhân loại đã có hy vọng.

Tích, tích, tích thanh âm vang lên, là có người bước vào phòng.

Người đó cũng chính là lãnh đạo chủ yếu của căn cứ, Quý Dụ, thần sắc trịnh trọng nói, "Chu tiến sĩ, tôi có một chuyện quan trọng cần nói với cô.

"

Cẩm Vinh hơi hơi nhướng mày, "Vừa lúc, tôi cũng có chuyện quan trọng nói cho anh.

".

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44-1 Chương 44-2 Chương 45-1 Chương 45-2 Chương 46-1 Chương 46-2 Chương 47-1 Chương 47-2 Chương 48-1 Chương 48-2 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53-1 Chương 53-2 Chương 54-1 Chương 54-2 Chương 54-3 Chương 55 Chương 55-2 Chương 56 Chương 56-2 Chương 57 Chương 57-2 Chương 58 Chương 58-2 Chương 59 Chương 59-2 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 61-2 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 70-2 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140. Chương 141. Chương 142 Chương 143. Chương 144. Chương 145 Chương 146. Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156. Chương 157. Chương 158 Chương 159. Chương 160. Chương 161 Chương 162. Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202. Chương 203. Chương 204. Chương 205. Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210. Chương 211. Chương 212. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271
Tiến »