Lúc này, chúng đang ầm ầm tiến về phía Hắc Ngọc thành!
- Tuyệt đối không thể để chúng qua, tất cả giết hết cho ta!!
Tiếng gầm thét như thủy triều đột nhiên vang lên.
Hắc Ngọc thành, cỗ máy chiến tranh từng trải qua bao sương gió này hoàn toàn hồi sinh, đón đầu tấn công mạnh mẽ vào đội hình chiến hạm của Thăng Tiên tộc đang tấn công tới.
Hai bên như hai dòng lũ va chạm vào nhau, mỗi phút mỗi giây đều có vô số sinh mạng tiêu tan, đủ loại âm thanh chém giết vang vọng khắp chân trời.
Đêm nay, không chỉ có biên giới Tây Nam.
Đông Nam, Đông Bắc… tất cả các khu vực gần Thăng Tiên tộc, trên đường biên giới kéo dài không biết bao nhiêu vạn dặm.
Cùng một lúc bị mười hai nhánh thế lực của Thăng Tiên tộc tấn công như sấm sét, chiến hạm và lửa chiến tranh thắp sáng bầu trời đêm, cái chết diễn ra không ngừng nghỉ.
Dưới Chùy Tiên thành, các trưởng lão và chúng tướng Quân điện đều lập tức dẫn quân tham chiến, nghênh đón Thăng Tiên tộc tại vùng biên giới, hai bên giao chiến, các loại vũ khí hủy diệt va chạm, đánh cho trời long đất lở, tinh nguyệt mất hết ánh sáng.
Ngay cả những thành trì xa xôi phía sau đường biên giới cũng có thể cảm nhận được những dư chấn do hai bên giao chiến tạo ra.
- Thăng Tiên tộc tấn công, cảnh giác cao độ!
- A a a! Lũ khốn này, ăn gan trời hay sao, lão tử sẽ đi tham chiến ngay, phải giết chúng một trận cho bõ tức!!
- Đúng vậy, giết một tên là hòa vốn, giết hai tên là có lời! Hậu duệ họ Lâm, mau chóng theo ta đến biên giới!
Sau khi nhận được tin tức, mỗi võ tu trên đại địa Chùy Tiên thành đều nổi trận lôi đình, gào thét vang trời.
Từng trụ cột của các thế gia tông môn gầm thét xé toạc mây trời, nơi tổ địa, sát khí xé rách bầu trời, khí huyết nhấn chìm không gian, đủ loại lợi khí chinh phạt, mang theo di sản mạnh nhất, vẻ mặt dữ tợn giết về phía biên giới.
Tổ đổ trứng tan!
Chùy Tiên thành trải qua hàng trăm năm phát triển, trên lãnh địa tự nhiên có nhiều gia tộc và tông môn thực lực hùng mạnh, họ đều dựa vào Chùy Tiên thành mà sinh tồn, nếu Chùy Tiên thành xong đời, bọn họ cũng xong luôn!
Thăng Tiên tộc và võ tu từ xưa đã có mối thù không thể hóa giải, hai bên hận không thể trừ khử đối phương ngay lập tức, tuyệt đối không có nửa phần khả năng đàm phán.
Các thế gia tông môn dù bình thường có mưu mô tính toán, va chạm xung đột, ngươi tính toán ta ta tính toán ngươi thế nào, nhưng trước đại thế của chủng tộc này, hoàn toàn không đáng kể!
Ngay cả kẻ thù không đội trời chung bình thường, lúc này cũng ngầm bỏ qua ân oán thù hận, hóa thành chiến hữu, chia sẻ tài nguyên, cùng nhau đổ về tiền tuyến.
Trong lòng họ đều hiểu rõ, một khi đường biên giới bị đánh phá, bất kể bình thường họ có thân phận hiển hách, địa vị tôn quý thế nào, trong mắt Thăng Tiên tộc cũng chẳng khác gì cứt chó.
Nếu hai bên cùng một chủng tộc, dù thua trận cũng có cơ hội thở, bét nhất, đánh không lại thì gia nhập, nhưng đạo bất đồng bất tương vi mưu, nếu võ tu thua trận, kết cục duy nhất chờ đợi họ không phải là kẻ thua nuốt bụi, mà là thân tử đạo tiêu, tuyệt không có nửa phần may mắn!
- Tam trưởng lão, tại sao chúng ta vẫn chưa hành động!?
Trên đại địa Chùy Tiên thành, sát khí tràn ngập, các thế lực lần lượt điều khiển chiến hạm xé toạc bầu trời, đổ về tiền tuyến, Uyên Long vệ bí mật đóng quân trong Thăng Tiên tộc biết tình hình này không khỏi hỏi Tam trưởng lão đang bình tĩnh.
- Vẫn chưa đến lúc!
Tam trưởng lão Nhiếp Hải quát lớn, giữa hai hàng lông mày rõ ràng có thể thấy sự lo lắng bị đè nén, hiển nhiên vì một số lý do nào đó mà không thể hành động.
- Trấn Vũ Vương có lệnh, bảo chúng ta đừng hành động bừa bãi, giữ vững nơi này, chờ đợi thời cơ, chiến trường của chúng ta không phải ở trên Chùy Tiên đại địa!
- Chờ đợi thời cơ, còn cần phải chờ bao lâu nữa?
- Cứ chờ đi, ta cảm thấy sắp đến rồi. Còn về Chùy Tiên thành các ngươi cũng không cần lo lắng, chúng ta đã âm thầm mưu tính bao nhiêu năm nay, dù không thể chống lại đại thế, cũng có thể bảo toàn phần lớn lực lượng, an toàn rút lui.
Nhiếp Hải đứng sừng sững trên đỉnh hẻm núi, cảm nhận được sóng năng lượng mạnh mẽ từ phía tây, hướng Chùy Tiên thành, như sóng thần núi lở, chưa từng có tiền lệ, sát ý gần như hóa thành thực chất, không khỏi toàn thân lạnh run.
Ánh mắt sắc bén quét qua mảnh đất tối tăm, dường như nhìn thấy vô số yêu ma quỷ quái đang rục rịch trong bóng tối, nhe nanh múa vuốt, chờ cơ hội bùng phát.
- Đại chiến đã nổ ra, Trấn Vũ Vương đại nhân đang ở đâu?
Cùng lúc đó, một câu hỏi không thể xua tan hiện lên trong đầu mỗi võ tu, ánh mắt hoang mang đồng loạt hướng về phía Chùy Tiên thành.
Theo lý mà nói, vào thời khắc sinh tử tồn vong này, Vũ Vương đại nhân lẽ ra phải nổi giận ra tay, sử dụng thủ đoạn lôi đình, đàn áp đẫm máu mới phải.
Nhưng chiến sự ở biên cương đã lan đến các thành trì bình thường, Trấn Vũ Vương vẫn không có chút động tĩnh nào, trên biên cương cũng không thấy bóng dáng hắn đâu, như thể hoàn toàn biến mất vậy.