Sau khi kết thúc cuộc thi vòng loại Hồng lâu mộng, nhóm kịch Ngọc trâm ký lại bắt đầu luyện tập không ngừng. Cho đến trước buổi công diễn ba ngày, đạo diễn Hứa cuối cùng cũng thở phào một hơi. Vở kịch cơ bản không có vấn đề gì, thế nên ông thức thời cho phép đoàn kịch nghỉ xả hơi một ngày. Buổi sáng ngày nghỉ, Đồng An Chi gọi điện cho Thanh Tranh, hẹn cô đến Shopping Mali ở gần Nhà hát kịch mua đồ. Thanh Tranh thấy mình cũng không có việc gì khác nên vui vẻ đồng ý.
Hai người đi dạo nửa ngày, An Chi thu hoạch được không ít, ngược lại Thanh Tranh chẳng mua được gì, nhưng cô vẫn cảm thấy rất vui. Hai người bước ra từ cửa sau, đi qua một con đường thì đến nhà thi đấu thể thao cũ của thành phố Bách Châu.
Nhà thi đấu thể thao cũ này có một sân bóng rổ ngoài trời, vì xây dựng đã lâu nên hàng rào sắt bao quanh đã gỉ sét, may mà xung quanh đều có cây cối um tùm, bên cạnh còn có xà đơn và bãi cát. Nơi đây ghi dấu kí ức của người dân thành phố Bách Châu hồi trẻ, nhưng bây giờ hình như mọi người đều đã lãng quên nhà thi đấu này, rất ít người còn đến đây chơi bóng.
"Ơ, kia không phải là anh Tô Phách và mọi người sao?” An Chi chỉ vào ba người đang chơi bóng trên sân.
Thanh Tranh cũng nhìn thấy. An Chi rất hào hứng, kéo cô bước qua phía đó. “Mọi người ở đoàn chúng ta thỉnh thoảng cũng qua đây chơi bóng đấy. Người mặc bộ quần áo trắng kia hình như là Nghiêm Nham, chính là ngưòi đóng vai Lã Mông Chính trong cuộc thi vòng loại cho vở Hồng lâu mộng đó."
“Em nhớ rồi." Thanh Tranh vốn không định qua, nhưng cũng không muốn làm An Chi mất hứng.
Hai người nhanh chóng đi qua đường lớn, men theo hàng rào sắt đi vào sân thi đấu. Thẩm Già Công nhìn thấy bọn họ trước tiên, lên tiếng chào: “Tiểu Đồng đến đấy à?"
“Vâng, các anh cứ chơi đi."
Đồng An Chi dẫn Thanh Tranh lên bậc thềm cạnh sân rồi ngồi xuống.
Trên sân lúc này, Nghiêm Nham đang thành thạo đưa bóng, anh vừa lướt qua Thẩm Già Công thì bị Tô Phách ở bên cạnh đột ngột lấy bóng thành công. Chỉ cần hai, ba bước chạy, anh ném bóng lên, quả bóng rổ từ tay anh bay đi, vẽ một đường vòng cung đẹp mắt rồi rơi vào rổ.
Ba người sau đó chơi thêm khoảng mấy phút nữa, đến khi Nghiêm Nham kêu ngừng lại. “Không chơi nữa. Chú Tô, tôi nói cho cậu biết, câu thắng vì có ưu thế chủ nhà thôi.”
Tô Phách không quan tâm, nói: "Cậu nói thế nào cũng được."
Nghiêm Nham đi về phía Thanh Tranh và An Chi.
"Thế đã xong rồi à?" An Chi đứng dậy, ánh mắt lướt qua ba người. "Anh Nghiêm, sao tôi cảm thấy anh càng ngày càng thấp đi thế? Chắc chắn là đồ ăn ở Hải Thị không hợp khẩu vị rồi, theo tôi thấy, anh nên về Bách Châu đi.”
"Mỹ nhân Đồng à, Trần Đoàn phát tiền thưởng cho cô hay sao mà cô lại giúp đoàn kịch đi tìm người như vậy?" Nghiêm Nham lấy chai nước của mình, mở nắp uống một ngụm rồi nói tiếp: "Có điều, cô đã động vào vết thương của tôi rồi đấy, trước đây tôi cao hơn Tô Phách."
"Hảo hán thì không nhắc chuyện năm xưa." Tô Phách cười, "Ơ, người đẹp này nhìn quen quen." Nghiêm Nham nhìn Thanh Tranh với ánh mắt tò mò.
Thanh Tranh chỉ nhìn thấy anh ra trên sân khấu cuộc thi vòng loại Hồng lâu mộng, thực sự không hiểu tại sao anh ta lại thấy cô quen mắt.
Nghiêm Nham nghĩ ngợi một lát, thực sự không nghĩ ra nên dứt khoát bỏ cuộc, giơ tay ra nói: "Chào cô, tôi là Nghiêm Nham."
Thanh Tranh cũng chân thành đáp: "Anh Nghiêm, chào anh, tôi là Hứa Thanh Tranh.”
Cô không thể nhận ra trình độ biểu diễn cao thấp trong nghệ thuật Côn khúc giữa Nghiêm Nham và Tô Phách, có điều ở ngoài đời, một người thì hoạt bát, khí khái, một người nhã nhặn, đứng đắn, mỗi người một vẻ.
Lúc này, quả bóng rổ bị mọi người bỏ quên không biết thế nào đột nhiên lăn đến, đụng vào chân Nghiêm Nham. Nghiêm Nham liền buông tay Thanh Tranh ra, nhanh chóng nhặt bóng, ném trả lại phía Tô Phách. "Sao lại đụng vào tôi?"
"Là bóng đụng vào anh, không phải tôi." Tô Phách đã bước đến chỗ Nghiêm Nham, sau khi nhận quả bóng liền ném đến rào sắt bên cạnh.
"Có thể là do anh bắt tay người đẹp quá lâu, anh Tô nhìn không thuận mắt." An Chi nháy mắt với Nghiêm Nham.
Nghiêm Nham hiểu ý, quay người khoác ngay chiếc áo đang vắt trên xà đơn vào người. "Vậy tôi phải mau chóng mặc áo vào, tránh để lát nữa ông chú lại bảo tôi lưu manh.”
Thẩm Già Công là người thật thà, thấy mọi lời họ nói đều như có gai thì không chen vào câu nào, chỉ mỉm cười.
"Không được, tôi phải vào QQ lấy ảnh ra để chứng minh năm đó tôi cao hơn lão Tô mới được. Hai mỹ nữ, hãy đợi nhé. Ha ha!" Nghiêm Nham vừa khoác áo vừa nói, thấy mình cần phải tìm lại một chút thể diện.
Lúc này, Thanh Tranh cảm giác ánh nhìn của Tô Phách rơi trên người mình. Cô ngoảnh đầu nhìn anh, bốn mắt nhìn nhau một cái rồi nhanh chóng lảng đi.
Nghiêm Nham nhanh chóng lấy điện thoại ra, lướt ảnh tập thể, cá nhân, sau đó dừng trước màn hình một tấm ảnh ba người.
Thế là Thanh Tranh nhìn thấy tấm ảnh cũ này.
Ba chàng thiếu niên đang đứng cạnh nhau, qua nước ảnh mờ nhạt có thể nhận ra Thẩm Già Công cười rạng rỡ nhất, người cao gầy là Nghiêm Nham, một thiếu niên khác tuy trắng trẻo đẹp trai hơn, nhưng vóc dáng lại thấp hơn hai người kia một chút, ngoại hình xuất sắc ấy khiến người ta liếc một cái có thể nhận ra, đó là Tô Phách.
Khuôn mặt này tựa như một chiếc chìa khóa, phút chốc mở ra cánh cửa ký ức thời niên thiếu mà Thanh Tranh cố đóng lại. Tim cô bắt đầu đập nhanh hơn, từng cảnh từng cảnh cứ vụt qua trước mắt cô...
"Khuôn mặt của anh Tô không thay đổi nhiều." An Chi phóng to ảnh ra, toàn màn hình chỉ còn lại mỗi khuôn mặt của Tô Phách.
Thanh Tranh chăm chú nhìn vào màn hình, đột nhiên có cảm giác thời gian đang quay ngược.
“Thanh Tranh, em nói có phải không?” An Chi hỏi.
Thanh Tranh ngẩn ngơ gật đầu. "Đúng là thay đổi không nhiều.”
Nghiêm Nham bị chọc tức bật cười. “Đừng có nhìn lão Tô nữa, hãy so chiều cao ấy, chiều cao! Lúc đó tôi quả thực cao hơn cậu ta, đúng không?”
Đồng An Chi: “Đúng đúng đúng, anh cao, anh cao... Ấy, mà không đúng, lúc đó anh Tô cắt tóc ngắn, thế thì cũng không kém hơn là bao."
"Tôi nhớ lúc đó Nghiêm Nham quả thực là cao nhất trong nhóm mấy đứa cùng tuổi.” Thẩm Già Công cuối cùng cũng chịu mở miệng.
"Thẩm ca à, anh đúng là Chúa cứu thế của tôi đấy." Nghiêm Nham kích động khoác vai Thẩm Già Công.
"Có điều lúc tốt nghiệp thì Tô Phách đã cao hơn cậu rồi."
"Thẩm ca..."
Lúc mọi người tranh luận thì Tô Phách vẫn không nói câu nào, chỉ đứng bên cạnh yên lặng lắng nghe.
Thanh Tranh cũng không nói gì, vì tâm tư của cô vẫn còn dừng lại ở quá khứ. Lúc đó, anh nắm cổ tay cô, chạy xuyên qua đường. Ánh nắng ấm áp giống như ngày hôm nay... tâm hồn thiếu nữ thời thanh xuân có chát đắng cũng có ngọt ngào. Cô không thể không thừa nhận, ngoài kết quả không được tốt ra thì những cái khác đều rất tốt.
Lúc này, mu bàn tay cô bỗng cảm nhận được một chút hơi ấm, đó là do Tô Phách "không cẩn thận" đụng vào tay cô. Cô ngỡ ngàng ngẩng đầu lên, bất giác nhìn thấy gương mặt đó đang cười với mình. Cô cũng nhìn anh mỉm cười.
Ba người vừa chơi bóng xong toàn thân đầy mồ hôi, cần đến đoàn kịch để tắm gội sạch sẽ. Nghiêm Nham hỏi hai cô có muốn đợi họ khoảng mười phút không, lát nữa sẽ cùng nhau đi uống trà. Đồng An Chi vì sau đó phải đi gặp bạn trai nên nói để hẹn lần sau. Thanh Tranh đương nhiên cũng sẽ không đi, cô cảm thấy tâm trạng của bản thân hôm nay thực sự không tốt, nghĩ ngợi linh tinh đã đành, còn vô duyên vô cớ mỉm cười với người ta. Đã gặp phải vết xe đổ trước đó rồi, sao chớp mắt cô quên ngay vậy?
Đại khái khoảng mười lăm phút sau, Tô Phách và Nghiêm Nham tắm xong, thay quần áo bước ra. Hai người đều để đầu đinh, tóc vừa sấy đã khô nên cùng đợi Thẩm Già Công ở hành lang.
Nghiêm Nham vốn không để miệng yên lúc nào, trong lúc chờ đã nói vài chuyện trong nghề, sau đó hỏi Tô Phách: "Tôi nói này ông chú, Mộc Mộc của cậu là thần thánh phương nào vậy? Cậu độc thân đến giờ là vì cô ấy sao? Nếu không theo đuổi được cô ấy, cậu định sống góa bụa cô độc suốt đời à?"
Tô phách đang đứng gần cửa sổ nhìn cây hoa trà bên ngoài, nghe thấy thế liền ngoảnh đầu liếc nhìn anh ta. "Bố tôi mất sớm, tôi đây rất hiểu cuộc sống cô độc, nhưng "góa bụa” thì không dám. Trước khi gặp được người thích hợp thì cần giữ cho mình đơn thân, như thế không phải rất bình thường sao?”
"Mỹ nhân Đồng không đẹp sao? Không vừa mắt vừa ý ư?"
"Cô ấy có người yêu rồi." Tô Phách nói. "Mà dù chưa có người yêu thì cũng không thể." Không hợp.
Nghiêm Nham hèm hèm hai cái. "Lão Tô cậu thật kén chọn. Vậy cô nàng Hứa Thanh Tranh vừa nãy thì thế nào? Dáng vóc thì xinh đẹp, con người thì tài hoa."
"Sao cậu biết cô ấy có tài?"
Nghiêm Nham lập tức đáp: "Đôi mắt. Ánh mắt long lanh linh hoạt, lấp lánh có hồn, người không có tài thì không có đôi mắt như vậy..."
Tô Phách cười, không phụ họa cũng không phản bác. Nghiêm Nham lẩm bẩm rồi bỗng bật cười. "An Chi gọi cô ấy là Tranh Tranh, bên cạnh chữ "Tranh là chữ "Mộc", Tranh Tranh và Mộc Mộc, chẳng phải là gần giống nhau sao?"
Lần này Tô Phách không nói, chỉ liếc nhìn anh ta một cái.
Nghiêm Nham vốn định thêm mắm thêm muối để câu chuyện hài hước hơn, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt của Tô Phách, anh ta lại cảm thấy có ý gì khác.
Và đương nhiên Nghiêm tiên sinh sau một hồi suy nghĩ đã tìm ra được điều gì đó.
"Cô nàng vừa nãy nhìn cậu cười, cậu cũng cúi đầu cười là ý gì? Xấu hổ sợ hãi hả?”
Tô Phách bình thản đáp lại: 'Sợ cái đầu cậu ấy.”
Nghiêm Nham tưng tưng nói tiếp: "Lúc cô ấy đi, cận còn giúp cô ấy gọi xe, nói câu gì mà "về nhà nghỉ ngơi sớm nhé”, cứ như kiểu người nhà ấy. Cậu dám nói là cậu không có nửa chút tà niệm nào?"
"Tà niệm?" Có. Chấp niệm, càng có.
Anh cũng không biết chấp niệm đó biến chất từ bao giờ, để bây giờ biến thành tà niệm.
Phía trước có đèn đỏ, chiếc xe taxi dừng ở ngã ba. Thanh Tranh ngoái đầu nhìn ra ngoài. Tiết trời tháng Mười một, lá cây ven đường đã trở nên vàng ruộm, thỉnh thoảng rơi lả tả xuống. Người đi đường cũng rất ít, chỉ có một cặp tình nhân đang sánh bước về phía trước.
Khi xe khởi động lướt đi, Thanh Tranh thấy con người và cảnh vật lùi về phía sau rất nhanh, tựa như thời gian trôi và dần cô trở về quãng hồi ức của "mối tình đầu" năm ấy. Cô cứ nghĩ mình đã quên mất ký ức năm ấy rồi, vậy mà từ sau khi gặp lại anh, thỉnh thoảng kỷ niệm lại ùa về, mà càng ngày càng rõ rệt. Cô tựa như uống phải bình rượu “túy sinh mộng tử”(1) trong phim Đông Tà Tây Độc, càng muốn biết bản thân đã quên hay chưa thì lại càng nhớ rõ.
Nhưng cái đó không quan trọng, quan trọng là tám chín năm quạ, cô vẫn chưa thích bất cứ ai khác. Lúc vùi đầu vào học thì không cảm thấy gì, bây giờ nghĩ lại, không biết có phải vì cô đã từng trải qua mối tình tốt đẹp rồi nên không muốn tiếp xúc với đối tượng mới nữa chăng?
Chú thích:
(1) Túy sinh mộng tử có nghĩa là sống trong cơn say, chết trong giấc mộng.