Vượt Qua Cổng Trời

Lượt đọc: 7039 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154
Tiến »
Chương 118

❊ ❊ ❊

Lạc Tư vừa phủi khói bụi vừa nói: "Thuật điều khiển rối lợi hại thế này, Lệnh Lôi cũng giỏi như vậy, tương lai nhìn khắp thiên hạ, chẳng mấy ai đánh lại được ngươi."

Hắn càng khen, Tiểu Minh Trạc càng tức. "Hối Mang" gảy dây tỳ bà, tạo ra một chuỗi âm thanh chói tai, bóng dáng mỏng manh như sương mù xoay tròn giữa không trung, chớp mắt đã đến trước mặt Lạc Tư.

"Tằng! Tằng! Tằng!"

"Hối Mang" ôm đàn tỳ bà, hai tay gảy đàn, triệu hồi vô số tia sét to bằng miệng chén, giống như những ngọn giáo sắc liên tục đâm về phía Lạc Tư.

Dù là Minh Trạc hay Tiểu Minh Trạc, gảy đàn đều lấy mạng người.

Tiếng đàn như xé toạc màn che, "xoẹt xoẹt" bên tai Lạc Tư, muốn làm rối loạn tâm trí hắn.

Lạc Tư nhanh chóng lùi lại, tia sét bắn ra tung tóe, mặt đất đen sì bốc khói lên.

Thấy "Hối Mang" đuổi sát không tha, Lạc Tư đột nhiên dựng hai ngón tay lên.

"Đinh—"

Gợn sóng bạc như gợn nước, lấy hai ngón tay Lạc Tư làm trung tâm, khuếch tán trong tẩm điện. "Hối Mang" lập tức mềm nhũn, lảo đảo như say rượu, đây là dấu hiệu thuật điều khiển rối sắp mất hiệu lực.

"Ngươi dùng tà pháp," Giọng Tiểu Minh Trạc lúc gần lúc xa, không lộ vị trí, "Còn muốn cướp người giấy của ta!"

"Độc tài quá đi, ngươi đánh ta thì được, không cho ta đánh trả à.

Đây cũng không phải tà mà là Chú Tầm Linh của Thiên Hải.

Ngươi có muốn học không?" Lạc Tư khẽ hạ hai ngón tay, búng về phía "Hối Mang", muốn biến nó về dạng người giấy, "Còn con rối giấy này, coi như học phí ngươi đưa cho ta, cho ta mượn xem một chút."

Hắn chỉ dùng hai phần lực, một là sợ làm hỏng người giấy, hai là sợ thuật điều khiển rối có phản phệ sẽ làm Tiểu Minh Trạc bị thương.

Nhưng chính hai phần lực này lại cho Tiểu Minh Trạc cơ hội phản công, người giấy vốn đã mềm oặt đột nhiên căng lại, cơ thể "Hối Mang" chợt bật lên.

Lần này "Hối Mang" không gảy đàn nữa mà vung tỳ bà lên đánh!

Lạc Tư lùi lại, đàn tỳ bà "vút" qua, chỉ cách chóp mũi hắn vài phân. Ngự quân thầm than: "Nói là đóng vai Nguyệt Thần, sao lại vung tỳ bà đánh ta? Ngươi..."

Đàn tỳ bà lại "vù" một cái đập tới, cắt ngang lời Lạc Tư.

Có trời mới biết, cảnh tượng này trông thật buồn cười.

Bởi vì theo truyền thuyết, Hối Mang tinh thông âm luật, mỗi khi ông gảy đàn tỳ bà, chim chóc tượng trưng cho điềm lành trên trời đất sẽ bay lượn múa hát phía trên Thần cung.

Người phàm nếu nghe được tiếng đàn của ông, ba hồn bảy phách đều sẽ xuất khiếu, từ đó cam tâm tình nguyện trở thành quỷ trước điện của ông.

Thế nhưng đến tay Tiểu Minh Trạc, đàn tỳ bà của "Hối Mang" lại gảy ra âm thanh ma khóc quỷ gào, giờ cậu còn chẳng thèm ôm, cứ thế dùng làm vũ khí đánh người, nhắm thẳng Lạc Tư mà đập.

Màn che bay loạn xạ, Lạc Tư tranh né: "Vừa rồi ngươi nói muốn chặt tay ta, còn muốn giết ta, nhưng mấy lần có cơ hội đều không ra tay. Ngươi biết ta không phải người Minh Hàm phái đến đúng không?"

Tỳ bà đánh tới, Lạc Tư lại né, tiếp tục nói: "Khóc trong rương là giả, nhưng đau đớn vì Chú Huyết Gia là thật.

Minh Hàm có phải thường xuyên chọc giận Hối Mang khiến ông ấy phát cuồng không?

Đợi ông ấy phát cuồng, Minh Hàm sẽ thúc giục Chú Huyết Gia, dùng ngươi để ép Hối Mang nghe lời."

Áo choàng trên tay hắn buông thõng tay áo, nghe vậy khẽ động như đang vỗ tay. "Hối Mang" tấn công càng lúc càng nhanh, Lạc Tư lại nói: "Minh Trạc lòng dạ mềm yếu, dù báo thù cũng không liên lụy đến người vô tội.

Ngươi không quen ta, nhưng thấy ta không phải người của Minh Hàm nên không muốn giết ta, chỉ muốn dọa ta để ta mau chóng rời đi."

Ngày đó Minh Trạc ở điện Kiến Linh giết ba người đứng đầu tam sơn, tuy nhiên lại cố tình thả Phó Chinh, vì Phó Chinh không liên quan đến ân oán năm xưa.

Y không muốn, cũng không thèm dùng việc giết chóc để trút giận.

Tin đồn bạo quân rất nhiều, có một tin về thuở nhỏ của y, thiên hạ nói y khát máu giết người.

Nhưng Minh Trạc thế này đã làm gì mà bị gọi là khát máu giết người chứ?

"Trên đời này ta ghét nhấthi người, một là Minh Hàm hiện tại, hai là Minh Hàm tương lai." Lạc Tư biến mất trước mặt "Hối Mang", khi hắn xuất hiện trở lại đã ở bên cạnh màn che.

Hắn đưa tay vén màn che lên, phía sau là một thùng gỗ bị niêm phong.

Trong khoảnh khắc này, lời Minh Hàm nói trong trận Phong Yểm văng vẳng bên tai.

— Lần đầu tiên Chú Huyết Gia phát tác, ngươi vẫn còn là một đứa trẻ, khóc lóc không ngừng trước mặt ta.

Ta thấy phiền quá bèn nhét ngươi vào thùng gỗ cao chưa đến nửa người, rồi niêm phong miệng thùng lại.

Tiểu Minh Trạc không ở trong rương, cũng không có áo choàng của mẹ che chở, cậu vẫn luôn bị nhốt trong thùng gỗ này.

"Minh Trạc, chú Tầm Linh chỉ có thể dùng cho một người, ta muốn tìm ngươi, không ai có thể giấu ngươi được." Lạc Tư gỡ bỏ phong ấn trên thùng gỗ, chú văn vàng dưới ngón tay hắn lần lượt bong ra.

Tim hắn rất đau, nhưng giọng điệu lại rất tùy ý, như thể nặng giọng một chút sẽ dọa Minh Trạc chạy mất.

Hắn như một lãng tử bất cần: "Ta lợi hại không?

Nếu lợi hại thì để ta bế ngươi ra.

Nếu ngươi không đồng ý—"

Lạc Tư cúi người, giũ áo choàng ra, bọc lấy đứa trẻ trong thùng gỗ, nói nốt nửa câu sau: "Ta cũng sẽ bế ngươi ra."

TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 8 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của đường tửu khanh