Lý Lâm Nhi theo bản năng muốn trốn đi, nhưng rồi lại nghĩ mình hiện tại là cửa hàng trưởng ở đây, nhất cử nhất động đều có bao nhiêu người đang nhìn vào. Đây chính là ngày đầu tiên đi làm, chẳng lẽ vừa thấy khách đã trốn sao?
Lý Lâm Nhi cắn môi, hít sâu một hơi, đứng vững tại chỗ, nhưng ánh mắt lại dán chặt vào mấy người kia, muốn xem thử họ tình cờ ghé qua chơi hay là có mục đích gì khác.
Chỉ thấy Vương lão bản cùng đám người đi một vòng trong quán bar, sau đó ánh mắt dừng lại trên người Lý Lâm Nhi đang đứng trong quầy bar, rồi họ thẳng tiến về phía cô.
"Quả nhiên là tìm mình? Thật sự là tìm mình, họ muốn gây khó dễ cho mình sao?" Lý Lâm Nhi hít một hơi, trong lòng có chút hoảng loạn, nhưng nghĩ đến đây là địa bàn của Lâm Hòe, buổi sáng còn không sợ đám người này, huống chi là bây giờ?
Lý Lâm Nhi lấy hết can đảm đối mặt với đám người, ánh mắt lộ ra vẻ kiên định. Lâm Hòe đã giao quán bar cho mình, tuyệt đối không thể để anh thất vọng ngay ngày đầu tiên.
Vương lão bản và những người khác đi đến trước quầy bar, chưa kịp để họ lên tiếng, Lý Lâm Nhi đã lạnh lùng hỏi: "Các người đến đây làm gì?"
Vốn tưởng mấy vị lão bản này đến gây chuyện, không ngờ họ lại rùng mình một cái. Một người trong số đó cười lấy lòng: "Cô Lý Lâm Nhi, cô là người ở đây sao?"
"Cửa hàng trưởng." Lý Lâm Nhi đáp, "Từ hôm nay tôi là cửa hàng trưởng ở đây, nếu các người muốn gây chuyện, chỗ chúng tôi có rất nhiều bảo an đấy."
"Cô hiểu lầm rồi, hiểu lầm rồi." Người này liên tục xua tay. Hôm nay hắn cùng Vương lão bản bị đánh đến bầm dập, lại còn gãy mất hai cái răng, lúc nói chuyện nghe cứ lùa gió, cảm giác không rõ ràng lắm, "Chúng tôi đều biết cô là người của Hòe ca, nào dám đắc chuyện với cô nữa. Chuyện trước kia là Vương lão bản không đúng, nên chúng tôi đặc biệt đi theo tới đây để xin lỗi."
"Đúng vậy." Khí thế hung hăng của Vương lão bản đã biến mất, lộ ra vẻ khúm núm, "Cô Lý Lâm Nhi, trước kia là tôi mắt mù, là mắt chó không nhìn thấy Thái Sơn, đôi mắt này của tôi thật nên đào ra cho rồi, tôi lại dám đắc tội với cô. Hôm nay bị Hòe ca đánh cho một trận, coi như đánh cho tôi tỉnh ngộ rồi."
Mấy nhân viên phục vụ bên cạnh đang xem trò vui đều ngẩn người. Họ không ngờ mấy gã trông có vẻ thảm hại này lại bị đánh vì chính chủ quán mới của mình. Trong lòng họ lập tức dấy lên sự kính sợ đối với Lý Lâm Nhi. Trước đó họ thấy tính cách Lý Lâm Nhi có chút mềm mỏng, trong lòng chẳng hề có chút kính nể nào, nhưng giờ thì khác hẳn.
Lý Lâm Nhi nhíu mày, lạnh lùng nói: "Các người có thể đi được rồi."
Lý Lâm Nhi trực tiếp hạ lệnh đuổi khách.
Đám người này sợ đến mức run rẩy cả người, lắp bắp nói: "Cái này, cái này..."
Vương lão bản nghiến răng, lấy ra một hộp quà tinh xảo cỡ bàn tay đưa cho Lý Lâm Nhi, rồi hạ giọng nói: "Cô Lâm Nhi, đây là quà tạ lỗi tôi đặc biệt tặng cô, bên trong là loại nước hoa cao cấp mới nhất năm nay, hơn hai vạn tệ một chai, cảm thấy rất hợp với cô."
Nghe đến cái giá đó, Lý Lâm Nhi cũng giật mình.
Những người còn lại cũng lập tức lấy quà ra, cơ bản đều là những phụ kiện tinh xảo, rẻ nhất cũng hơn vạn, đắt thì vài vạn. Nhìn đám người này sốt sắng muốn tặng quà cho mình, Lý Lâm Nhi đã hiểu ra, họ là sợ Hòe ca đi tìm họ gây phiền phức, lòng ham sống của đám người này quả thật rất mạnh.
Tổng giá trị quà tặng của mấy người này đã gần mười vạn. Nhân viên phục vụ bên cạnh nhìn đến ngẩn ngơ, tim đập thình thịch. Lý Lâm Nhi cũng rất căng thẳng, nhưng nghĩ rằng mình không thể tùy tiện nhận quà, nhất là chuyện này liên quan đến Lâm Hòe, mình nhận quà bây giờ cũng tương đương với việc Lâm Hòe nhận, thế là cô kiên quyết từ chối: "Xin lỗi, tôi không thể nhận những món quà này."
Mấy vị lão bản nghe xong gần như muốn khóc: "Cô Lý Lâm Nhi, chúng tôi thực sự sai rồi, cô tha cho chúng tôi đi."
"Đúng vậy, cô Lý Lâm Nhi, cầu xin cô thương xót cho chúng tôi, chúng tôi thật sự không cố ý mạo phạm."
Lý Lâm Nhi thật sự không nghĩ tới, họ là người làm kinh doanh, Lâm Hòe là người trong giới giang hồ, chẳng phải người cùng đường, sao lại sợ đến mức này?
Lý Lâm Nhi nào biết, sau khi đám người này về nghe tin người mình đắc tội là Lôi Bang, đó là tồn tại ngay cả Thiệu Văn Giang cũng không dám dây vào, nên làm sao mà không sợ cho được. Toàn bộ khu Thành Bắc chia ba thiên hạ, nhưng Lôi Bang đã chiếm một nửa, họ đắc tội ai cũng không dám đắc tội Lôi Bang.
Lý Lâm Nhi đang định từ chối lần nữa thì nghe Lâm Hòe cười nói ở bên cạnh: "Đã họ thành tâm như vậy, em cứ cân nhắc xem."
Mấy người quay đầu lại nhìn, thấy Lâm Hòe không biết đã về từ lúc nào. Vừa nãy anh đi bồi thường thiệt hại cho tiệm karaoke bị đập phá, xong việc liền lập tức trở về quán của mình.
Lý Lâm Nhi do dự một chút, hỏi: "Em phải nhận sao?"
Lâm Hòe thản nhiên nói trước mặt mấy vị lão bản: "Nhận hay không là tùy em, anh thế nào cũng được. Dù sao nếu em nhận, anh cũng khó lòng đi tìm họ gây phiền phức nữa. Nếu em không nhận, hắc hắc, vậy sau này anh sẽ phái người ngày ngày đến xưởng, cửa hàng, công ty của họ quậy phá, khiến họ không làm ăn được, sớm muộn gì cũng phá sản. Tóm lại, dù thế nào chúng ta cũng không thiệt, anh chắc chắn phải đòi lại công bằng cho em, tự em quyết định đi."
Lâm Hòe vươn vai, nói: "Quyền quyết định ở em, anh không can thiệp đâu... Anh lên lầu nghỉ ngơi một chút đây."
Lâm Hòe bước lên lầu. Lần này Lý Lâm Nhi bị đánh, anh muốn cô lấy lại đủ thể diện, để đám người này không đi cầu xin mình, chỉ cho họ cơ hội cầu xin Lý Lâm Nhi. Còn chuyện có nhận hay không, Lâm Hòe thừa biết. Nếu ban đầu Lý Lâm Nhi còn chưa có ý nhận, thì lời nói vừa rồi của anh đã khiến cô buộc phải nhận, ai bảo cô là một cô gái lương thiện cơ chứ.
Quả nhiên, Lâm Hòe vừa đi, mấy người liền vây quanh Lý Lâm Nhi, bắt đầu khẩn cầu: "Cô Lý Lâm Nhi, cô đúng là tấm lòng Bồ Tát."
"Đúng vậy, vừa nãy cô cũng nghe Hòe ca nói rồi, giờ chúng tôi chắc chắn không dám cầu xin Hòe ca, có cầu cũng vô ích. Hòe ca giờ mọi việc đều nhìn vào cô, cô cứ nhận đi mà."
"Đúng vậy, cô Lý Lâm Nhi, nếu cô thực sự không nhận, tôi quỳ xuống đây cho cô, tuyệt đối không đứng dậy đâu."
Lý Lâm Nhi nhìn dáng vẻ của họ, thật sự không còn cách nào, thở dài nói: "Được rồi được rồi, vậy tôi nhận."
Đám người lập tức hớn hở. Muốn tặng quà cho người ta, còn phải khẩn khoản cầu xin, người ta nhận rồi thì vui mừng đến mức này, cả đời họ chưa bao giờ hèn mọn như thế, nhưng lúc này họ thực sự rất vui.
Lý Lâm Nhi nhìn dáng vẻ vui mừng của họ, lòng khẽ động, cố ý lạnh lùng nói: "Nhưng các người hãy nhớ lời tôi, hôm nay là vì có Hòe ca ở bên cạnh nên các người mới không thực hiện được ý đồ. Nhân viên phục vụ cũng là người, phục vụ chỉ là một loại công việc, phụ nữ trong bất kỳ ngành nghề nào trước hết là một người phụ nữ, sau đó mới là công việc của họ. Tôi hy vọng sau này các người đừng nhìn người bằng nửa con mắt, đừng thấy nữ giới có thân phận thấp kém là muốn chiếm tiện nghi."
"Sẽ không nữa, sẽ không nữa." Vương lão bản liên tục xua tay, cười khổ, "Sau này tôi tuyệt đối không dám nữa."
"Ừm, nếu đã vậy, tôi nhận hết." Lý Lâm Nhi thu hết đống quà họ tặng. Nhìn họ thở phào nhẹ nhõm, Lý Lâm Nhi thầm nghĩ, chẳng lẽ đây là sức mạnh của quyền lực? Trên thế giới này căn bản không có đạo lý để nói, chỉ có quyền lực mới là đạo lý lớn nhất.
Trong lòng cô bỗng cảm thấy rất khó chịu, nhưng lại càng muốn trở nên ưu tú, muốn nỗ lực hơn. Cô nghĩ đến chị gái mình, nếu lúc đó nhà mình có tiền có quyền, thì làm sao hai chị em lại bị người ta bán đi? Làm sao chị gái lại rơi vào kết cục đó?
Lý Lâm Nhi chưa bao giờ muốn nỗ lực như thế này, giống như trước kia muốn học tiếng Anh, cô chỉ muốn dựa vào nỗ lực của bản thân để chứng minh giá trị, để trở nên ưu tú hơn, tốt đẹp hơn.
Trên thế giới này không ai đồng cảm với nước mắt của kẻ yếu, chỉ biết sợ hãi nắm đấm của kẻ mạnh.
Những lão bản này người này nối tiếp người kia cảm ơn rối rít, cứ như Lý Lâm Nhi đã làm chuyện gì tốt nhất trần đời, thực tế chỉ là nhận quà tạ lỗi của họ mà thôi. Đây chính là sức mạnh của nắm đấm.
Vương lão bản nói: "Lý Lâm Nhi, à, đúng đúng, cửa hàng trưởng, cho chúng tôi hai chai rượu vang ngon ở đây, chúng tôi ngồi uống một chút."
Đám người này ngược lại rất biết điều, biết ủng hộ việc làm ăn của Lâm Hòe.
Lý Lâm Nhi bảo nhân viên đưa thực đơn cho họ, họ gọi hai chai rượu vang hơn hai vạn tệ, đĩa trái cây các thứ đều là tặng kèm, sau đó họ tìm một vị trí ở góc ngồi xuống.
Lý Lâm Nhi thở dài, quay đầu nói với một nhân viên bên cạnh: "Em trông giúp chị hai phút, chị lên lầu một chuyến."
"Vâng, cửa hàng trưởng."
Lý Lâm Nhi gom hết mấy món quà giá trị không nhỏ đó vào túi, xách lên lầu, đi đến trước cửa phòng Lâm Hòe vừa vào, nhẹ nhàng gõ cửa.
"Anh Lâm Hòe, anh ngủ chưa?"
"Anh chưa ngủ, vào đi."
Lý Lâm Nhi đẩy cửa bước vào.
Lâm Hòe nằm trên giường, nhìn cái túi trong tay Lý Lâm Nhi, cười nói: "Nhận rồi à?"
Lý Lâm Nhi hơi ngượng ngùng: "Vâng."
"Ha ha, không có gì phải ngượng cả, anh đã sớm biết em sẽ nhận. Theo tính cách của em, chắc chắn không chịu nổi sự khẩn cầu của họ. Sống trên đời này, em phải luôn nhớ một điều: ngựa hiền bị người cưỡi, người hiền bị người khinh."
Lý Lâm Nhi trầm ngâm: "Em làm vậy là sai sao?"
"Ha ha, hôm nay em làm rất đúng, bởi vì còn một câu nữa là 'đánh kẻ chạy đi không ai đánh người chạy lại'. Chúng ta tất nhiên không thể để người ta bắt nạt, ai dám bắt nạt, chúng ta phải phản kháng, một quyền đánh tới, chúng ta phải trả lại một trăm quyền. Nhưng đôi khi cũng không nên gây thù chuốc oán quá nhiều. Tất nhiên, dù em không nhận, anh cũng không sợ đắc tội họ, anh sẽ từ từ chơi chết họ. Nhưng vì em đã nhận, em mềm lòng, anh cũng không để ý, thực ra đây cũng là một lựa chọn sáng suốt."
"Vâng." Lý Lâm Nhi nói, "Nghe anh nói vậy, em thấy thoải mái hơn nhiều. Những món quà này em không thể lấy, đây là họ nể mặt anh, hơn nữa cũng là anh giúp em. Tất cả tặng cho anh đấy."
Lâm Hòe sững người, không nhịn được cười: "Đừng đùa nữa, đây là quà họ tặng cho em, nếu em không tha thứ, họ bây giờ đã gặp xui xẻo rồi. Huống chi đây là đồ của phụ nữ, anh lấy thì có tác dụng gì?"
"Anh có thể tặng cho cô gái khác mà?" Lý Lâm Nhi nói xong, trong lòng bỗng thấy chua chát.
Lâm Hòe cười lớn: "Họ bắt nạt em, giờ tạ lỗi tặng quà, đó là điều nên làm. Anh cầm quà tạ lỗi mà em đáng được nhận, rồi quay tay tặng cho cô gái khác, như vậy là sao chứ? Nên em cứ giữ lấy, không cần khách khí với anh."
Lý Lâm Nhi nghe xong cũng không từ chối nữa. Chủ yếu là vừa nãy nhắc đến việc tặng cho cô gái khác, cô nói xong bỗng thấy trong lòng khó chịu, cũng thực sự không muốn món quà mình nhận được sau khi đưa cho Lâm Hòe, anh lại mang đi lấy lòng cô gái khác.
Lý Lâm Nhi là một cô gái lương thiện, nhưng không có nghĩa là cô gái tốt thì không biết ghen chút nào.
Lý Lâm Nhi gật đầu: "Vâng, em biết rồi, anh Lâm Hòe, vậy em nhận lấy ạ."
"Ha ha, không phải nhận lấy, đây vốn là của em, em cũng đừng cất đi, cứ ngoan ngoãn lấy ra dùng đi."
"Vâng." Lý Lâm Nhi vui vẻ đồng ý.