Minh nguyệt tùng gian chiếu, thanh tuyền thạch thượng lưu.
Lúc này, thức hải của Dương Liệt mênh mông bát ngát như một khu rừng tĩnh lặng. Những tia sáng trắng bạc từ trên đỉnh đầu bắn xuống, nhanh chóng hóa thành nguồn năng lượng tinh thuần nhất, ngưng luyện thành dòng.
Nhìn thoáng qua, tựa như dòng suối trong vắt đang lặng lẽ chảy trên phiến đá phẳng lì, trơn láng. Khung cảnh ấy, nếu được những họa sĩ hàng đầu phác họa lại, gần như có thể trở thành tuyệt phẩm truyền đời.
Dần dần, hồn lực cuồn cuộn trong thức hải của Dương Liệt được ánh sáng thấm nhuần, từ bên trong vậy mà chậm rãi tỏa ra những tia hào quang nhỏ bé!
Ánh sáng đó vô cùng dịu nhẹ, nhưng nếu hơi tập trung nhìn vào, sẽ cảm thấy đau nhói như muốn bị đâm mù mắt vậy!
"Niệm sinh hào mang? Đùa kiểu gì vậy?"
Hắc sắc yêu khuyển đột nhiên kinh ngạc, trong ánh mắt lộ ra vẻ bàng hoàng:
Luyện mệnh sư chuyên tu linh hồn lực, loại sức mạnh này còn được gọi là "niệm lực".
Tương truyền niệm lực có thể chia làm chín tinh, thế nhưng nhìn suốt lịch sử Đại Tần vương triều, ngay cả thời kỳ còn bị yêu tộc thống trị, cũng chưa từng xuất hiện nhân vật nào trên ngũ tinh.
Ngày nay, tam tinh luyện mệnh sư đã được vô số thế lực cấp Giới Vương săn đón. Phủ tôn Thiên Lang nếu không phải năm xưa từng có ân với Tri Thần Cơ, thì cũng không thể mời được nhân vật bậc này về tọa trấn!
Còn về tứ tinh luyện mệnh sư cao hơn hắn, đừng nói là Thiên Lang học phủ, dù có trực tiếp đến vương đô Đại Tần, cũng có thể lập tức được Tần Hoàng bệ hạ đích thân tiếp kiến!
Lý do luyện mệnh sư quý giá đến vậy, một phần quan trọng là vì sự thăng tiến của niệm lực quá đỗi gian nan! Hầu hết mọi người khi sinh ra linh hồn lực đều không nhập tinh cấp, như Dương Liệt thế này đã là thiên tài tu hồn hiếm có.
Một khi bước vào nhất tinh, linh hồn lực hùng hậu như biển, khi thôi động tựa thác đổ đại dương, được gọi là "niệm lực như hải";
Tiến vào nhị tinh, linh hồn lực tiến thêm một bước ngưng luyện, mỗi sợi đều tương đương với cường độ gấp mấy lần trước kia! Nếu nói trước kia là sắt đúc thông thường, thì sau khi tiến hóa chính là bách luyện tinh cương.
Dấu hiệu rõ rệt nhất của giai đoạn này, chính là "niệm sinh hào mang"!
Ngẩn người một hồi lâu, hắc sắc yêu khuyển không nhịn được lắc đầu: "Đúng là quái thai."
Lần đầu tu luyện linh hồn bí thuật, Dương Liệt đã dùng tốc độ khó tin khiến nó chấn động một phen. Không ngờ lúc tôi luyện niệm lực lại cũng như vậy, lượng hồn đan khổng lồ thế kia không những không gây tổn hại gì cho thức hải của hắn, mà còn trực tiếp giúp hắn nâng linh hồn lực lên cảnh giới nhị tinh!
Nhìn những tia hào quang không ngừng sinh sôi, nó nuốt nước miếng cái "ực": "Xem ra, thiên phú của tiểu tử Dương này hình như cũng chẳng kém cạnh gì kẻ 'khúc gỗ' kia, có lẽ một ngày nào đó, có thể đạt đến độ cao sánh ngang với hắn chăng."
Lời nó nói vẫn còn dè dặt đôi chút, thiên phú của Dương Liệt so với "khúc gỗ" trong miệng nó không phải là không kém cạnh, mà là còn mạnh mẽ hơn!
Ít nhất, khúc gỗ kia tuyệt đối không thể nào tùy tiện đến mức chỉ với nhất tinh niệm lực mà dám nuốt trọn số lượng hồn đan lớn đến nhường này.
"Xẹt! Xẹt!"
Ánh sáng bạc không ngừng bắn ra, niệm lực trong thức hải Dương Liệt bắt đầu không ngừng co rút ngưng tụ, hình thành từng đạo hình dáng như kiếm ngư. Tuy diện tích thức hải không mở rộng, nhưng niệm lực của Dương Liệt tụ lại với nhau, đã tạo ra không gian trống trải.
Phần không gian này, về sau cũng cần niệm lực lấp đầy.
Nói cách khác, lượng hồn lực mà thức hải Dương Liệt có thể chứa đựng sẽ tăng lên, uy năng của linh hồn bí thuật thi triển đương nhiên cũng mạnh mẽ hơn!
"Phù."
Cuối cùng cũng tiêu hóa hết hồn đan, tâm thần Dương Liệt mới thả lỏng. Ngay sau đó, hắn chú ý thấy hắc sắc yêu khuyển đang bộ dạng hầm hầm, không nhịn được "ư" một tiếng, cười gượng: "Cái này, cái kia, nhất thời không kiềm chế được nên ăn hơi nhiều."
"Ăn hơi nhiều!?"
Hắc sắc yêu khuyển gầm lên, trút một tràng giáo huấn xối xả: "Gia đây bây giờ cùng ngươi là châu chấu trên một sợi dây, đôi uyên ương cùng mệnh, con cá nhỏ nương tựa vào nhau, ngươi có thể để gia bớt lo lắng chút được không?"
Dương Liệt biết mình đuối lý trước, đành gãi đầu cười hề hề, dáng vẻ "đánh không trả đũa, mắng không cãi lại".
Một lúc lâu sau, hắc sắc yêu khuyển cuối cùng cũng mắng đã đời, nó kiêu ngạo hất đầu: "Nhưng mà, nể tình linh hồn lực ngươi đã bước vào nhị tinh, cũng không làm mất mặt Hắc gia đây. Trong số những luyện mệnh sư gia từng gặp, miễn cưỡng cũng tính là trung đẳng, nên lần này không tính toán với ngươi. Còn nữa, với cường độ niệm lực hiện tại, ngươi hẳn là có thể thúc đẩy Thí Hồn Toa đạt đến đại thành rồi!"
Thí Hồn Toa!
Dương Liệt nhướn mày, môn linh hồn bí thuật này đạt đến cấp bậc nhị tinh, trước kia do niệm lực có hạn, hắn chỉ có thể tham ngộ một phần. Bây giờ niệm lực đã sinh hào mang, đương nhiên có thể thử tu luyện trọn vẹn.
"Được!"
Gật đầu nhẹ, Dương Liệt khoanh chân ngồi xuống, bắt đầu quán tưởng phần cuối cùng của Thí Hồn Toa ——
Toa vĩ (đuôi thoi)!
Phần đuôi này tựa như hai cánh cá, đứng sừng sững hình cung, trên mỗi phiến đều có mười tám chiếc vảy. Trên vảy trận văn lớp lớp chồng chất, nhìn thoáng qua như những dãy núi trùng điệp, ẩn chứa vô cùng vô tận huyền diệu.
"Phần đuôi này tuy nhìn có vẻ không bắt mắt, nhưng khi ngươi quán tưởng thành công, ngươi sẽ phát hiện, nó thực chất mới là gốc rễ của toàn bộ Thí Hồn Toa!" Hắc sắc yêu khuyển cố tình làm ra vẻ bí hiểm.
Dương Liệt bị lời nó khơi gợi sự hiếu kỳ, trầm tĩnh tâm thần, điều động một tia niệm lực phác họa. Tu luyện linh hồn bí thuật tương đối khô khan, là bài kiểm tra cực lớn đối với sự kiên trì và ý chí. May thay, Dương Liệt đều không thiếu hai thứ này.
Đắm chìm tâm thần vào tham ngộ, thời gian trôi qua trở nên vô cùng mờ nhạt. Không biết đã qua bao lâu, trên hình dáng sơ khai của toa vĩ được niệm lực phác họa ra, cuối cùng cũng xuất hiện chiếc vảy đầu tiên!
"Choang!"
Trong chớp mắt, toàn bộ thân thoi rung lên dữ dội, như muốn bắn vọt đi.
"Ủa!"
Dương Liệt kinh ngạc: Mạnh thật!
Thế bắn này như được kéo bởi dây cung có lực hàng trăm thạch, Dương Liệt suýt chút nữa không khống chế nổi, Thí Hồn Toa dường như muốn bắn thẳng ra ngoài!
"Cho tiểu gia đứng lại!"
Dương Liệt thầm quát trong lòng, lập tức, lượng lớn linh hồn niệm lực ầm ầm đổ xuống. Nhị tinh niệm lực ánh bạc rực rỡ, như dòng nước thép nóng chảy đổ ập lên phần đuôi.
Trong khoảnh khắc, đuôi thoi tỏa sáng rực rỡ, bên trong như đột nhiên đổ vào lượng lớn thủy ngân nén, trong tiếng rung "ong ong", nó kỳ diệu ổn định lại.
Mà khi nó đã ổn định, toàn bộ Thí Hồn Toa tựa như có được định hải thần châm, lực bắn ra bị chặn đứng hoàn toàn.
"Phù!"
Dương Liệt thầm thở phào, trong mắt hiện lên tia minh ngộ.
"Thí Hồn Toa trước kia của ngươi giống như vật chết, cần ngươi phát lực mới có thể bắn đi. Nhưng sau khi có toa vĩ, nó đã có sinh mệnh lực của riêng mình! Chỉ cần ngươi ra lệnh, nó có thể tự công kích mục tiêu."
Hắc sắc yêu khuyển nói, "Hơn nữa, tốc độ tự thân của nó còn nhanh gấp ba bốn lần so với khi do ngươi ngự sử!"
Tốc độ, chính là sát thương lực.
Hiện nay tốc độ Thí Hồn Toa tăng cường, không nghi ngờ gì nữa chính là tin buồn đối với kẻ địch.
"Còn có biến hóa thứ hai, ngươi quán tưởng xong toàn bộ phần đuôi còn lại sẽ biết thôi." Hắc sắc yêu khuyển bộc phát tính ác thú, luôn chọn lúc người ta đang hào hứng nhất thì dừng lại đột ngột.
Dương Liệt sớm đã quen, thầm giơ ngón giữa trong lòng, rồi tiếp tục đắm mình vào tu luyện.
Sau khi có chiếc vảy đầu tiên, phần còn lại quán tưởng dễ dàng hơn nhiều. Chỉ tốn một nửa thời gian, toa vĩ đã hoàn thiện ——
"Ầm!"
Phần đuôi dài tới một tấc bốn, chiếm phân nửa chiều dài Thí Hồn Toa rung chuyển dữ dội. Từng tiếng cơ quan khớp nối, dây thừng cuộn lại vang lên, toa vĩ đột nhiên giao thoa cùng toa đầu và thân thoi!
"Cạch cạch cạch!"
Ba phần của Thí Hồn Toa quấn lấy nhau, cuối cùng hình thành một hình cầu. Hình cầu đó ánh bạc lấp lánh, không ngừng lớn dần, thể tích phình to gấp mấy trăm lần, tựa như một ngọn núi đá khổng lồ.
Núi đá lơ lửng tĩnh lặng, từng đợt ý cảnh trầm trọng đến cực hạn tỏa ra, gợn sóng trong hư không, phát ra sức mạnh áp bách tâm thần người khác.
"Đây là ——"
Dương Liệt mở to hai mắt, vạn vạn không ngờ rằng sau khi Thí Hồn Toa hoàn thiện lại có thể sinh ra biến hóa này! Nhìn thanh thế này, dù là cường giả Vạn Tượng Cảnh ngũ trọng bị đánh trúng trực diện, cũng phải toàn thân xương cốt hóa thành tro bụi!
Ngay cả võ giả đỉnh cao ngũ trọng như Võ Đao Hoành cũng khó lòng chống lại Thí Hồn Toa sau khi biến hóa.
"Thí Hồn Toa chia làm hai đại hình thái, hình thái thứ nhất gọi là 'Thích Ảnh', chính là bộ dạng ngươi hay dùng trước kia; hình thái thứ hai 'Chấn Nhạc', chính là thứ ngươi thấy bây giờ."
Hắc sắc yêu khuyển cười hì hì, nói: "Đổi lại trước kia, dù ngươi có tu luyện Thí Hồn Toa hoàn chỉnh, cũng căn bản không thể sử dụng hình thái thứ hai! Chỉ cần hơi thúc động, lượng linh hồn niệm lực tiêu hao đủ để hút ngươi thành xác khô."
Dương Liệt hiểu lời nó không hề phóng đại, mới chỉ vài cái chớp mắt, thức hải đã truyền đến cảm giác mệt mỏi dữ dội, như thể đã lao lực ba ngày ba đêm.
"Cho nên, hình thái thứ hai tuy mạnh mẽ, nhưng không thể dùng quá thường xuyên. Bằng không, rất có thể ngươi vừa giết được đại địch, đã bị người khác thừa cơ xâm nhập."
Hắc sắc yêu khuyển đổi giọng: "Tuy nhiên, cũng không phải hoàn toàn không có cách giải quyết."
Dương Liệt suy nghĩ một chút rồi nói: "Hồn đan?"
"Hừ."
Lần này không được thỏa mãn sở thích làm thầy người khác, hắc sắc yêu khuyển hậm hực nói: "Không sai, hồn đan sau khi được Vạn Yêu Đồ chuyển hóa vô cùng tinh thuần, dù trong trận chiến ác liệt, chỉ cần có đủ hồn đan bổ sung, ngươi cũng không cần lo lắng vấn đề thiếu hụt niệm lực."
Một viên hồn đan cấp thấp nhất cũng cần linh hồn của yêu thú cấp mười mới ngưng luyện thành công. Nếu thực sự gặp đại chiến, số lượng hồn đan tiêu hao e rằng rất kinh khủng, số lượng cần thiết chắc chắn không nhỏ.
Biết tìm đâu ra nhiều linh hồn yêu thú phù hợp thế này?
Dương Liệt có chút đau đầu, nhưng hắn có một ưu điểm, đó là chuyện không nghĩ thông thì cứ để qua một bên, tránh việc tự mình đi vào ngõ cụt.
"Đúng rồi, cái tên gọi Diêm Phù Đồ kia, không biết cái gọi là Phù Đồ Điện của hắn là thứ gì, mở ra xem thử đi." Hắc sắc yêu khuyển nói.
Dương Liệt làm theo, lấy ra vật trông như hòn đá bình thường kia. Diêm Phù Đồ vừa có cơ hội đã lập tức lấy nó ra, có thể thấy giá trị tuyệt đối không thấp!
"Ủa, hình như là Huyền khí?"
Hắc sắc yêu khuyển không chắc chắn nói: "Ném vào Vạn Yêu Đồ xem."
Hòn đá đó nằm yên lặng trong Vạn Yêu Đồ một lát, bề mặt bắt đầu có từng lớp đá bong ra, một vòng ánh sao mờ nhạt xuyên thấu qua.
"Xì! Chút thời gian đã không chịu nổi, xem ra dù là Huyền khí cũng chẳng phải thứ cấp cao gì. Tên tiểu tử kia đúng là không có kiến thức, vì chút đồ bỏ đi mà phí tâm phí sức, khiến gia đây vô cùng khinh bỉ ——"
Đột nhiên, tiếng của hắc sắc yêu khuyển dừng bặt, nó trợn tròn mắt, nhìn chằm chằm vào hòn đá kia!