Vũ Toái Hư Không

Lượt đọc: 4928 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369 Chương 370 Chương 371 Chương 372 Chương 373 Chương 374 Chương 375 Chương 376 Chương 377 Chương 378 Chương 379 Chương 380 Chương 381 Chương 382 Chương 383 Chương 384 Chương 385 Chương 386 Chương 387 Chương 388 Chương 389 Chương 390 Chương 391 Chương 392 Chương 393 Chương 394 Chương 395 Chương 396 Chương 397 Chương 398 Chương 399 Chương 400 Chương 401 Chương 402 Chương 403 Chương 404 Chương 405
Tiến »
Chương 176
giáp nhân thần bí.

❊ ❊ ❊

Nhìn bóng lưng ấy chỉ muốn lại gần mà an ủi, nhìn thấy mặt rồi thì bất giác muốn tự vệ! Vũ hồn đệ tam chính là ví dụ điển hình cho câu này.

Nhìn từ đằng sau thật sự dáng người của người con gái ấy thật yêu kiều, hai vai khẽ run, cúi đầu rơi lệ thật làm người ta trìu mến, nhưng sau khi nhìn thấy bộ mặt lão nhân sáu, bảy mươi tuổi, đầu thì chỗ tím chỗ bạc luộm thuộm như cái ổ gà, mặt thì đầy nếp nhăn, răng thì vàng khè, mặt thì đầy thứ hỗn hợp bùn với trứng gà, mùi hôi thối làm cho người ta không nhịn được muốn ói ra. ( mắc ói quá =.=)

Kinh hơn nữa, ngoài hỗn hợp bùn với phân gà trên mặt, hắn còn thoa một lớp phấn của nữ nhân, lộ ra nét mặt già nua đang chuyển từ trắng sang đỏ, từ đỏ thành đen, từ đen lại thành tím, nhan sắc kinh dị như thế cần phải người tởm lợm nhỉ nào mới có được.

Quái vật ?

Biến thái kinh người

Trầm Côn tuyệt vọng, hắn phải cực khổ đến như vậy…..

- Lão huynh, vũ hồn này có phải là ma chê quỷ hờn trong truyền thuyết?

Trầm Côn bật thốt lên :

- Là ác mộng sao? Nhìn bộ mặt thật xấu nhất trong tam giới? Hay còn gọi là khuôn mặt gà bay chó chạy?

- Ta là người phong độ, không thèm tính toán với ngươi.

Đệ tam Vũ Hồn chậm rãi đứng lên, ngón trở giơ lên nói:

- Nhưng tối thiểu ngươi cũng phải tôn trọng ta, đối với cao nhân phải tôn trọng!

- Rồi, rồi, coi như ngươi là cao nhân!

Trầm Côn cười hì hì ngồi chồm hổm xuống.

- Xin hỏi vị ngọc thụ lâm phong, phong lưu hào phóng, tuấn láng bất phàm, phong độ sang láng, nhân xưng lê hoa áp hải đường cao nhân có phải tôn tính đại danh của ngài không?

Trầm côn vỗn chỉ đùa một chút, muốn kéo gần quan hệ với lão nhân này, không ngờ vũ hồn này lại lắc đầu, phụng phịu nói:

- Tiểu hữu, tuy rằng ngươi nhìn thấu một phần nhỏ ưu điểm của ta, nhưng cao nhân thì không cần ca ngợi, bởi vì cao nhân chính là một loại truyền thuyết.

Hắn chậm rãi quỳ xuống dưới, bắt đầu như một cao nhân cảm thán:

- Danh hào của ta như làn gió vô hình, cũng chỉ là phù vân, trải qua ngàn năm hạt bụi cũng hóa thành phù vân, không nên nhắc lại! Không nên tán tụng.

Nói xong, hắn chậm rãi nâng một chân lên sau đó đưa chân còn lại về phía trước thay đổi vị trí một ít, thật lâu sau Trầm Côn mới ý thức tới động tác này.

Đệ tam vũ hồn lấy tư thế rất kiểu cách tiến tới trước mặt Lý Mục chậm rãi cầm túi đồ lên chơi đùa sau đó từ từ xé cái túi ra rồi đội lên đầu. (sặc )

- Hãy gọi ta là thần bí giáp nhân!!

- Được rồi, thần bí giáp nhân.

Miệng Trầm Côn khô khốc nuốt nước bọt.

- Giáp lão huynh, ngươi là vũ hồn của ta rồi, vậy hãy nói cho ta đặc điểm của ngươi là cái gì? Dọa ma quỷ sao?

- Thần bí nhân, chính là thần bí!

Thần bí giáp nhân từ từ ngẩng đầu lên, tạo thành góc bốn mươi lăm độ nhìn trời cao.

- Ta nói rồi, cao nhân không nhiều lời, đó mới là phong độ cao nhân, truyền thuyết sở dĩ gọi là truyền thuyết chính là ở chỗ không thể diễn tả bằng lời.

Lão gia hỏa này đầu óc có vấn đề sao? Không chịu nói tên mình đã đành, lại còn xả một đống lời vô dụng này làm gì?

Trầm Côn phát điên!

- Lão tặc!

Bên tai đột nhiên truyền tới tiếng quát chói tai, Vương Kiêu giống như một con báo đem thần bí giáp nhân quật ngã xuống đất, một tay xiết cổ, tay còn lại cầm miệng hắn.

- Lão tặc, nói, tại sao ngươi ở trong phần mộ thê tử ta mắng nhiếc?

Đợi một ngàn hai trăm năm, quan tài lại xuất hiện một lão thần kinh, mất đi người mình thân yêu đã làm Vương Kiêu phẫn nộ rồi. Mà lại chứng kiến kẻ tự xưng thần bí giáp nhân kia mặc trên người toàn là đồ của Đỗ Nguyệt Nhi khi còn sống! Một người đẹp khuynh thành khuynh quốc sau khi chết , váy nhẫn thậm chí nội ý đều xuất hiện trên người lão già quái dị này, cái này… là vũ nhục cái gì đây! Vương kiêu cơ hồ không dám nghĩ tới.

- Ta vốn cao nhân, xuất hiện tự dưng là có lý do cao nhân!

Mặc bị Vương Kiêu đè cổ họng, thần bí giáp nhân chậm rãi nói.

- Được, ta mặc kệ ngươi tại sao xuất hiện ở nơi này!

Vương Kiêu trên trán nổi gân xanh, ta chỉ cần biết, linh hồn thê tử ta đang ở đâu?!

- Không cần nhiều lời.

Thần bí giáp nhân nói:

- Đỗ Nguyệt Nhi tự nhiên là đã đi đến nơi nàng nên tới.

- Lão tặc, ta hỏi ngươi rốt cuộc là nàng ở đâu ở đâu?!

- Không nói.

- Ngươi abc@#%$ có nói hay không, có tin lão tử cho ngươi bị diệt cả linh hồn không?

- Không nói.

- Đông!

- Bốp!

- Bạch! Bạch! Bạch!

Sau đó là thanh âm của một trận khổ hình vang lên, Vương Kiêu tức giận nói:

- Lão Tặc, ngươi có nói hay không?

- Không

- Trầm côn, phát động lực lượng《 Hồn Kinh 》, chém hắn rụng một chân, xem hắn có nói hay không!

- Không nói.

Thần bí giáp nhân với cái bộ mặt bầm tím nói.

- Vương Kiêu, ngươi không cần nói nhiều, chính ta cũng không biết Đỗ Nguyệt Nhi đi đâu, đây là phương thức biểu đạt với cao nhân sao? Ta vốn là cao nhân, cần phải có phong phạm cao nhân, không thể thừa nhận mình không biết được, ngươi hiểu không?

Vương Kiêu cũng phát điên!!

Gia phả gia tộc Vương gia ghi rõ, hài cốt Đỗ Nguyệt Nhi bị an táng tại phần mộ này, nhưng mà lúc mở phần mộ này ra, không ngờ là thần bí giáp nhân dở ở hơi này. Hơn nữa còn mặc toàn bộ quần áo của Đỗ Nguyệt Nhi nữa, tổ phần Vương gia phát sinh truyện gì chỉ có thần bí giáp nhân biết! Nhưng mặc cho Vương Kiêu đánh thế nào, Trầm Côn uy bức, thần bí giáp nhân cũng chỉ nói có bốn chứ - Không! Cần! Nhiều! lời.

Sau nửa canh giờ, Vương Kiêu thấm mệt, Pháp Tướng của Trầm Côn cũng há mồm thở dốc, mà thần bí giáp nhân lúc này có bộ dạng như một con đà điểu, mông chổng lên trời, đầu chui trong bao tải con dưới mặt đất, chậm rãi nói.

- Không cần vẽ mặt, cao nhân cần phong độ, mà phong độ là thể diện.

- $%#@, lão tặc này mềm cứng đều không xong!

Vương Kiêu tức giận mắng.

- Vương lão huynh, đừng vội vàng!

Trầm Côn nhìn hắn híp mắt cười nói:

- Giáp huynh, chịu đựng lâu vậy mà cũng không nói, bần tăng bội phục ngươi rồi đấy, bất quá ngươi đã muốn thành vũ hồn của ta, không muốn xa rời ta sao vậy thì lập tức nghĩ lại cho kĩ, nói cho ta biết Đỗ Nguyệt Nhi ở đâu, hay để ta từ từ thu thập ngươi?

- Cao nhân, uy vũ bất khuất, kiên trinh không dời.

- Được!

Trầm Côn bĩu môi, đem toàn bộ công cụ hồn kinh đem cho Vương Kiêu.

- Vương lão huynh, chậm rãi chơi đùa cùng hắn, một năm không đủ thì trăm năm, dù sao ngươi cũng chờ hơn ngàn năm rồi, thêm vài năm cũng không sao!

Thanh âm của hắn phi thường lớn, cố tình uy hiếp thần bí giáp nhân, mà gã thần bí giáp nhân nghe thấy lời này chậm rãi đứng thẳng, sửa sang lại cái bao tải trên đầu nghiêm mặt nói:

- Cao nhân sở dĩ là cao nhân, bở vì bọn họ không sợ phong bạo cuồng vũ, ngược dòng mà tiến tới, đến đây! Đến đây đi, dùng hình tra tấn ta đi, khí chất cao nhân chính là từ phong bạo huyết vũ mà ra!

- Vương lão huynh, lão bệnh thần kinh này phiền ngươi!

Trầm Côn rốt cục cũng không chịu nổi cái tư thế cao nhân, lui về thế giới thức, sau đó cười hắc hắc. Lão già này, ngươi không nói, bần tăng không có biện pháp điều tra rõ lai lịch của ngươi sao?

Ngươi đã là vũ hồn của bần tăng, chỉ cần thử đặc điểm vũ hồn, không phải có thể phỏng đoán ra lai lịch của ngươi sao? Nghĩ thế, Trầm Côn bèn kết Minh Vương ấn, quát nhẹ:

- Đệ tam vũ hồn, Biến!

Trong chốc lát, khí chất của hắn liền thay đổi, sử dụng vũ hồn khác nhau, khí chất cũng có biến hóa: tỷ như khi hắn dùng bùa nghịch thiên, phong cách đều như Vương Kiêu , chú ý trước quan sát sau đó mới hành động, mà khi sử dụng Thiên Hoàng thú, thì cuồng nhiệt hăm hở , dũng mãnh tiến lên, rất có khí phách của thú trung chi vương, mà lúc này chính là khí phách của đệ tam Vũ Hồn.

Cáp cáp …. ợ.

Trầm Côn ngáp, cả người giống như thịt nhão tự động nằm trên mặt đất, quần áo lôi thôi rối tung, ánh mắt mê ly, thoạt nhìn giống như ăn xin trên đường, chỉ cần thuận tiện ném cho vài đồng, lúc này thật không sai biệt bao nhiêu.

Kế đó, Trầm Côn không thể khống chế từng đốt ngón tay của mình, hoàn toàn hàng động bằng tiềm thức, làm được động tác như vậy , có thể là đặc điểm của vũ hồn.

Sau khi đệ tam vũ hồn hoàn toàn khởi động, Trầm Côn ngáp một cái, sau đó cởi giày ra, cạy ra từ trong kẽ răng một miếng thức ăn, rồi lại đưa tay cạy *** mũi một hồi. Sau đó nhàn nhã đến cạnh ngôi mộ, cởi quần, đem tiểu huynh đệ bắn nước vung vãi, xong rồi run người…( nam nhân sẽ hiểu).

Tiếp đó, vũ hồn chi phối Trầm Côn đi vòng quanh mộ viên vài vòng, đến khi nhìn thấy hoa cỏ xinh đẹp, liền ngồi xổm xuống đạp hai phát, nếu không thì nhổ một bãi nước miếng. Mà khi hắn trở lại chỗ lối vào mộ viên, cảm thấy có vài thứ không vừa mắt ở trên mấy cái cây đại thụ, bèn trộm hai quả trứng chim, sau đó đem ổ của chúng dời đi.

Có lẽ đáng nhắc tới nhất chính là, mỗi một động tác rờ rẫm, Trầm Côn đều rót vào một chút linh khí. Bần tăng rốt cục đang làm gì? Trầm Côn thật sự nghĩ mãi không ra, dùng đệ tam vũ hồn trên người một lúc, mọi chuyện làm đều mờ mờ ảo ảo, phung phí rất nhiều linh khí, điều này cũng có thể xem là đặc điểm vũ hồn sao? Chẳng lẽ căn bản đệ tam vũ hồn này chính là một phế vật? !

- Vương huynh, ngươi nhìn ra lai lịch của thần bí giáp nhân không?

Trầm Côn không nhịn được hỏi.

- Cái gì?

Vương Kiêu đang thẩm vấn thần bí giáp nhân, không lưu tâm Trầm Côn nói cái gì, kinh ngạc nói:

- Ngươi thực không nghiệm ra đệ tam vũ hồn sao? Có đặc điểm gì?

- Thôi bỏ đi, cứ từ từ nghiên cứu đi!

Đem phần mộ Vương Kiêu sửa sang lại hoàn chỉnh. Trầm Côn vội vàng rời mộ viên.

- Vương lão huynh, chúng ta nhanh lên, vừa rồi Tuệ Tâm còn chưa chết đâu, nói không chừng lại chọc đến hòa thượng lợi hại hơn!

- Không sai, hòa thượng đó quả thật có vài phần bổn sự. Trầm Côn, ngươi tốt nhất nên trốn đi, không cần vội vã đi ra! Yên tâm, ở phía tây có mấy người, đây là vùng núi bí mật, chúng ta đi chữa thương!

Trầm Côn đi về phía tây, bất quá đi một hai trăm bước liền gặp một đám hòa thượng. Mấy hòa thượng này ngồi vậy quanh phía ngoài mộ viên, xem ra mới tới, hơn nữa rõ ràng là hướng về phía Trầm Côn đi tới.

Thật là quá quỷ dị! Quá sức tưởng tượng! Trầm Côn nằm mơ cũng không nghĩ đến.

Dưới ánh trăng, Trầm Côn đầu bong lưỡng sang loáng, cho dù người mù cũng có thể thấy (mù cũng thấy được @@ ), mà đấy lại là hơn trăm người. Trầm Côn nhắm mắt cũng có thể nghe được tiếng hô hấp của bọn họ, dưới tình huống như vậy, Trầm Côn nghênh ngang đi ra khỏi vòng vây của đám hòa thượng. Trong thời gian ngắn hắn cảm thấy tim như rơi ra ngoài rồi, nhưng vẫn cố tỏ ra như là không nhìn thấy bộ dạng của hòa thượng, cũng như các hòa thượng giống như không thể thấy được hắn!

Trầm Côn cứ như vậy đi! Coi như gần trong gang tấc, ngoảnh mặt làm ngơ.

Bonnus bài thơ:

Tuổi già cưới vợ hầu

(Nguyễn Công Trứ)

Trẻ tạo hóa ngẩn ngơ lắm việc

Già Nguyệt ông cắc cớ trêu nhau

Kìa những người mái tuyết đã phau phau

Run rẩy kẻ đào tơ còn mảnh mảnh

Trong trướng gấm ngọn đèn hoa nhấp nhánh

Nhất tọa lê hoa áp hải đường[1]

Từ đây tạc đá ghi vàng

Bởi đâu, trước lựa tơ chắp chỉ

Tân nhân dục vấn lang niên kỷ?

10Ngũ thập niên tiền nhị thập tam![2]

Tình đã chung, lứa cũng phải vam[3]

Suốt kim cổ lấy làm vận sự

Trong trần thế duyên duyên nợ nợ

Duyên cũng đành mà nợ cũng đành

Xưa nay mấy kẻ đa tình

Lão Trần[4] là một với mình là hai

Càng già càng dẻo càng dai!

1. ▲ Một chùm hoa lê (như mái đầu bạc) áp sát đóa hải đường (như cô gái trẻ)

2. ▲ Cô dâu muốn hỏi tuổi đức lang quân/ Năm mươi năm trước tớ mới hăm ba

3. ▲ Tiếng địa phương cổ, nghĩa là: vừa

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369 Chương 370 Chương 371 Chương 372 Chương 373 Chương 374 Chương 375 Chương 376 Chương 377 Chương 378 Chương 379 Chương 380 Chương 381 Chương 382 Chương 383 Chương 384 Chương 385 Chương 386 Chương 387 Chương 388 Chương 389 Chương 390 Chương 391 Chương 392 Chương 393 Chương 394 Chương 395 Chương 396 Chương 397 Chương 398 Chương 399 Chương 400 Chương 401 Chương 402 Chương 403 Chương 404 Chương 405
Tiến »