Bậc thang cuối cùng đã được Lăng Viêm bước xuống. Đôi giày da màu đen bóng loáng chạm lên mặt sàn nhẵn nhụi, phát ra một tiếng động vừa phải.
Tư Đồ Mị Nhi có chút sợ hãi nép sau lưng Lăng Viêm, hai tay chỉ biết nắm chặt lấy cánh tay hắn, đầu cúi xuống rất thấp, nàng không dám nhìn những vị khách trong đại sảnh.
Con đường ở hành lang không tính là dài, nhưng cũng đã đi qua hết.
Theo sự xuất hiện của mấy người bọn họ, đại sảnh vốn đang ồn ào bỗng chốc im bặt.
Giống như bị bụi phủ phong kín, ánh mắt và sự chú ý của mỗi người đều đổ dồn về phía cửa hành lang.
Thế nhưng, phải đến khi Sở Khiếu Thiên, nhân vật tầm cỡ này đi lướt qua bên cạnh Lăng Viêm, người trong sảnh mới hoàn hồn trở lại.
Sở Khiếu Thiên tuy không thích những nơi náo nhiệt, nhưng vẫn có không ít kẻ quyền cao chức trọng từng diện kiến ông! Ngay lập tức, không ít người nở nụ cười, chuẩn bị tiến lên lấy lòng.
Thế nhưng... khi Lâm Hoành phía sau được người ta khiêng cáng bước vào, động tác của tất cả mọi người đột ngột cứng đờ, lại một lần nữa sững sờ.
"Hoành nhi..."
Một người phụ nữ trung niên trang điểm lòe loẹt vừa nhìn thấy liền thốt lên kinh hãi, mang theo tiếng nức nở nghẹn ngào, chạy về phía Lâm Hoành đang được khiêng ra cửa.
"Rốt cuộc chuyện này là thế nào!! Tư Đồ lão huynh!!! Đây là đang diễn vở kịch gì vậy??"
Lâm Cường dùng giọng điệu khàn đặc và trầm thấp, chất vấn Tư Đồ Khang bên cạnh.
"Tư Đồ lão huynh?? Vừa rồi còn gọi một tiếng thông gia, giờ đã đổi giọng rồi sao?" Tư Đồ Khang thầm nghĩ trong lòng, nhưng gương mặt vẫn giả vờ phẫn nộ, xoay người quát lớn về phía Tư Đồ Mị Nhi đang trốn sau lưng Lăng Viêm: "Mị Nhi, con đang làm cái gì vậy?? Lâm Hoành bị làm sao?? Con nhất định phải cho ta một lời giải thích!!"
Mị Nhi cố gắng hít thở để trấn tĩnh lại. Lúc này, nhà họ Lâm và nhà họ Tư Đồ đã bắt đầu giải tán khách khứa, nhưng lại bị một tiếng quát giận dữ của Sở Khiếu Thiên chặn đứng.
"Giải thích cái con khỉ, giải thích!! Tiểu Khang, uổng cho ngươi làm cha, sao lại vô liêm sỉ đến thế?? Không có trái tim sao?? Để con gái ngươi gả cho cái tên phá gia chi tử Lâm Hoành kia??"
Sở Khiếu Thiên gầm lên.
Sắc mặt của những người có mặt tại đó lập tức trở nên vô cùng đặc sắc, ngay cả Lăng Viêm cũng không khỏi toát mồ hôi hột.
Ông lão này tính tình nóng nảy thì thôi đi, cái đầu lại còn thẳng tuột như ruột ngựa, những lời như vậy sao có thể tùy tiện nói ra? Phải biết rằng cha của Lâm Hoành vẫn còn đang đứng ngay bên cạnh đấy!
Ngay lập tức, cha của Sở Yên Nhiên là Sở Sơn mặt đỏ bừng, vội vàng bước tới muốn khuyên can Sở Khiếu Thiên, nhưng bị Sở Khiếu Thiên trừng mắt một cái, lập tức lùi lại mấy bước, không dám làm càn.
"Sở lão, ý ông là sao??"
Sắc mặt Lâm Cường cực kỳ khó coi. Tuy địa vị của Sở Khiếu Thiên vô cùng đặc biệt, vai vế lại cao đến mức đáng kinh ngạc, nhưng con người ai cũng cần mặt mũi. Lâm Cường ông với tư cách là Tỉnh trưởng, mạng lưới quan hệ chằng chịt phức tạp, đương nhiên không sợ Sở Khiếu Thiên. Bị Sở Khiếu Thiên làm nhục mặt mũi như vậy, sao ông ta có thể chịu đựng được.
"Có ý gì? Tiểu tử, lão già ta nói thẳng cho ngươi biết, là ta không cho Mị Nhi gả cho con trai ngươi đấy. Mị Nhi là cô nương tốt thế nào, sao có thể gả cho đứa con trai đó của ngươi?? Đây... đây gọi là gì nhỉ... à, đóa hoa nhài cắm bãi phân trâu!"
Sở Khiếu Thiên nghĩ gì nói nấy, xem ra ông sống lâu như vậy, nhiều thứ đã không còn bận tâm nữa.
Thấy ông nói vậy, Sở Sơn vội vàng đỏ mặt, thấp giọng khẩn cầu: "Ông nội, ông đừng nói nữa! Nhiều năm qua ông đã gây cho nhà chúng ta bao nhiêu rắc rối rồi, chẳng lẽ ông còn chê chưa đủ sao??"
"Câm miệng!" Sở Khiếu Thiên rõ ràng không nể mặt Sở Sơn.
"Lâm Cường, Tư Đồ Khang, không phải lão già này không nể mặt các ngươi, chỉ là ta muốn nói cho các ngươi biết, hôn sự hôm nay ta không đồng ý. Cái lão già kia, ta sẽ tự nói chuyện với ông ta. Có chuyện gì xảy ra ta đều không quản, tóm lại chuyện hôm nay cứ thế mà kết thúc!!"
Sở Khiếu Thiên nói xong, quay sang nhìn Lăng Viêm, không ngừng nháy mắt ra hiệu.
Lăng Viêm nở một nụ cười tán thưởng.
Thứ mình cần chính là sự thẳng thắn trực diện này, những chuyện như vậy, cứ dứt khoát thì tốt hơn!
"Người trẻ tuổi, cậu là ai?"
Lâm Cường lúc này mới chú ý đến người thanh niên đặc biệt chưa từng gặp mặt này.
"Ồ... tôi nhớ ra rồi, Sở thiếu, vừa rồi chính là kẻ này cầm thiệp mời của thiếu gia Trương Việt Nhiên, con trai Bí thư mà vào đây, chắc chắn là hắn trộm được! Thiệp mời nhất định là do hắn trộm!" Kẻ phụ trách kiểm tra thiệp lúc trước ra vẻ bừng tỉnh đại ngộ, nói với Sở Thiếu Bạch.
"Là người này thì đã sao, chúng ta không đắc tội nổi hắn đâu..." Sở Thiếu Bạch nói đầy ẩn ý. Không nói đến thực lực của Lăng Viêm, chỉ riêng việc có Sở Khiếu Thiên ở đây, bọn họ đã không thể làm gì Lăng Viêm rồi.
Câu hỏi của Lâm Cường cũng chính là tiếng lòng của tất cả mọi người.
Lăng Viêm nở nụ cười tự tin: "Tôi là người đàn ông của Tư Đồ Mị Nhi, Lăng Viêm!"
Giọng nói không nhẹ không nặng, nhưng như một quả bom hạng nặng nổ tung cả đại sảnh.
Người đàn ông của Tư Đồ Mị Nhi? Lăng Viêm?
Mỗi một từ khóa đều như sét đánh ngang tai! Khiến người ta khó lòng hoàn hồn. Nhất thời, những người chưa rời đi lập tức tụ tập lại, bàn tán xôn xao một cách điên cuồng.
Lâm Cường và Tư Đồ Khang nhìn nhau, cả hai đều đọc được sự chấn động trong ánh mắt đối phương.
"Là Lăng Viêm đó sao??"
"Lăng Viêm trong Vĩnh Sinh ư?? Vốn dĩ thần bí khó lường, rất khó thấy được diện mạo thật... Hơn nữa trang phục trong Vĩnh Sinh và thực tế khác biệt quá lớn, cũng rất khó nhận ra trong chốc lát..."
"Không thể nào, làm gì có chuyện đó, có lẽ chỉ là trùng tên thôi, không chừng là đồng âm... chắc không phải đâu..."
Bên tai vang lên những lời bàn tán, thời gian tốt nhất đã qua, nhìn tình cảnh cũng biết hôn lễ không thể cử hành tiếp được nữa. Nhưng hóng chuyện luôn là thói quen của người Long Quốc, xem đến cùng là sự kiên trì mà họ chưa bao giờ từ bỏ. Lúc này, e là Lâm Cường có muốn đuổi cũng không đuổi được.
"Lăng Viêm?? Cậu... có phải là chưởng môn chí tôn của Trường Sinh Điện trong Vĩnh Sinh không?"
Nếu là như vậy, Lâm Cường tự nhủ với bản thân, đây là người không thể đắc tội.
Bởi vì, Vĩnh Sinh đã trở thành thế giới thứ hai của nhân loại, Lăng Viêm đã phi thăng Thần Tiên Giới, chỉ cần một câu nói có thể thay đổi rất nhiều thứ ở cả hai thế giới, phải biết rằng toàn bộ Trường Sinh Điện đều là của hắn.
"Đúng vậy!"
Lăng Viêm thản nhiên thừa nhận.
Hắn không nghĩ ra lý do gì để phải che giấu, hơn nữa Sở Thiếu Bạch hay Lăng Nhu chắc cũng sẽ tiết lộ thân phận của hắn, vì vậy cũng chẳng có gì phải giấu diếm.
Theo câu khẳng định của Lăng Viêm, nhiệt độ toàn đại sảnh lại một lần nữa tăng lên, sôi sục, có cảm giác không thể dập tắt. Mọi người đều không ngừng dồn ánh mắt vào khuôn mặt thanh tú tuấn lãng của người thanh niên kia. Khí chất đó, nụ cười đạm bạc đó, ánh mắt tự tin đó, tất cả đều toát lên sự mạnh mẽ của hắn.
Không còn nhiều nữa, bạn nào không thích thể loại đô thị thì xin lỗi nhé, có lẽ là do Lão Hỏa viết không tốt.