Vừa đặt chân xuống mặt đất, trong lòng Lăng Viêm lập tức dấy lên một cảm giác rung động không rõ nguyên do!
"Thông tin về ba đại chủng tộc này, ta không hiểu biết nhiều lắm, Chân Long Chi Khu ta cũng chưa kịp hoàn toàn nắm giữ. Lăng Viêm, ta về lại Huyễn Long Quyết đây, nếu không khí tức và thể hình của ta sẽ bị những cường giả trên trân lung phù thạch này phát hiện! Đến lúc đó thì phiền phức lắm!" Huyễn Long nhìn bốn phía im lìm như chết, khẽ nói.
"Sao nào? Ngươi sợ à?" Lăng Viêm mỉm cười.
Huyễn Long nghe vậy liền nổi cáu: "Đây không phải là sợ, mà là cẩn trọng. Tu sĩ Thần Châu nhiều như vậy, thiên tài lại đếm không xuể, cứ nói như Lăng Viêm ngươi đi, thiên phú tu luyện của ngươi không phải cao nhất, không, trong đám thiên tài, ngươi chỉ có thể coi là bình thường. Thật ra, bàn về tu luyện, cần cù và thiên phú không phải là quan trọng nhất, mà đối với một người muốn bước vào Thần Tiên Cảnh, điều quan trọng nhất chính là vận may! Vận khí tốt, kỳ duyên liên tục, tu vi bạo tăng, pháp bảo vô số, thành tựu Thần Tiên Cảnh cũng chỉ là chuyện sớm muộn! Vận khí không tốt thì tiêu đời rồi! Cái chết thực ra không phải là thảm nhất, ví dụ như bị đoạt tu vi, hoặc linh hồn bị giam cầm, bị người ta nô dịch, đó mới là thảm nhất, xui xẻo nhất! Cho nên, phải cẩn trọng, cẩn trọng lại càng cẩn trọng. Nếu xui xẻo, bao nhiêu năm khổ cực, bao nhiêu năm chém giết nỗ lực của bản thân sẽ tan thành mây khói, đã vậy còn phải bị người ta nô dịch hành hạ, cảm giác này ngươi không hiểu nổi đâu!"
Huyễn Long từng bị phế tu vi, bị cường giả đánh chỉ còn lại một tia hồn phách, nó đương nhiên hiểu rõ cảm giác đại khởi đại lạc này là như thế nào. Lăng Viêm không biết, nhưng Lăng Viêm không dám tưởng tượng, hắn biết loại cảm giác bấp bênh này, hắn không chơi nổi!
Lăng Viêm gật đầu, dù có Vô Cực trong tay, dù phù thạch này là nơi yếu nhất trong năm đại phù thạch, Lăng Viêm cũng hiểu rằng không được chủ quan!
Tại sao Thần Châu rộng lớn như vậy mà người bước vào Thần Tiên Cảnh lại thưa thớt ít ỏi? Không phải vì người có cơ hội bước vào Thần Tiên Cảnh quá ít, mà là vì họ không đủ cảnh giác. Thập Biến rất mạnh, nhưng dù là Thập Biến thì vẫn có khả năng vẫn lạc! Dòng sông lịch sử đã chôn vùi biết bao thiên tài tuyệt thế khiến người ta kinh diễm, nhiều không kể xiết!
Lăng Viêm không dám bay nhanh trên không, mà chọn cách bước đi, tiến về phía trước.
Bước vào Cửu Biến, nếu không có kỳ duyên, không có tiên đan diệu dược cường đại, thì dựa vào chính là sự rèn luyện của máu và lửa, sự gột rửa của sinh và tử.
"Vực ngoại tinh không này, ta chỉ là kẻ qua đường, chưa từng thực sự tiếp xúc. Không ít thứ trong đó là ta đọc được từ một số thần long bí sử. Vực ngoại tinh không vô cùng rộng lớn, những thứ kỳ quái bên trong cũng rất nhiều. Tất nhiên, phải cảnh giác lại càng cảnh giác, ở đây thậm chí có thể xuất hiện cả cao thủ Thần Tiên Cảnh!" Huyễn Long lại khuyên nhủ. Lúc này, Lăng Viêm đã vượt qua dãy núi cao ngất trùng điệp phía trước.
"Cao thủ Thần Tiên Cảnh?" Nghe thấy từ này, tim Lăng Viêm co rút lại, sau đó đập mạnh một cái.
Vực ngoại tinh không vậy mà lại có thể xuất hiện cao thủ Thần Tiên Cảnh? Họ làm gì ở vực ngoại tinh không chứ?
"Ta biết rồi!"
Lăng Viêm hít sâu một hơi, gật đầu. Đúng lúc này, chân vừa chạm đất, bỗng nhiên hắn cảm thấy đôi bàn chân mình như bị thứ gì đó túm lấy.
"Đây là đầm lầy sao?"
Lăng Viêm kinh hãi, nhìn xuống mặt đất, thấy những bong bóng màu xanh mực cuồn cuộn trào lên, còn từng đôi tay hóa từ bùn đất trực tiếp tóm chặt lấy chân hắn!
"Đây không phải đầm lầy, đây là Tu La Nê Đàm, một dạng tồn tại tương tự như cấm chế lĩnh vực! Lăng Viêm, e là chúng ta đã bước vào lĩnh vực của một quần thể nào đó rồi!" Huyễn Long kinh hãi nói.
Lăng Viêm vận lực, thế nhưng với tu vi Thể Cảnh Lục Biến đỉnh phong, hắn vậy mà không thể nhấc nổi đôi bàn tay hóa từ bùn kia!
Sắc mặt Lăng Viêm trầm xuống, trong lòng không khỏi tức giận. Hai tay hắn hóa thành thủ đao, vận dụng toàn bộ sức mạnh của Bát Biến đỉnh phong Nghịch Thiên Chi Cảnh, trực tiếp chém vào đôi bàn tay đang bóp chặt lấy cổ chân mình.
Thình lình, đôi bàn tay này lập tức như giấy dán, bị chém đứt trong nháy mắt.
Thể Cảnh và Nghịch Thiên Cảnh rốt cuộc vẫn là hai cảnh giới khác biệt! Sự chênh lệch về lực và công chính là như vậy.
Lăng Viêm lại nhấc chân, nhưng vừa bước đi, bùn đất lại hóa thành tay, lần nữa tóm lấy chân hắn!
"Hừ! Chỉ là một lĩnh vực mà cũng dám làm càn sao?"
Cổ chân Lăng Viêm bộc phát khí tức Nghịch Thiên, xé nát đôi bàn tay bùn này thành từng mảnh. Cùng lúc đó, thân hình hắn bay lên không trung, cả người cuốn theo một cơn bão Nghịch Thiên mãnh liệt, cơn bão sắc như dao, càn quét xuống mặt đất!
Tức thì, gió cuốn mây tan, mặt đất bị gột rửa, mảnh Tu La Nê Đàm này trực tiếp bị cắt nát, hố sâu lồi lõm, không nỡ nhìn.
Nhưng đúng lúc này, hơn mười luồng hơi thở tương tự đang truyền đến từ phía này.
"Gan to bằng trời, dám hủy Tu La Nê Đàm của ta! Rốt cuộc là kẻ nào, dám làm càn trên địa bàn của Vực Ngoại Thiên Dực Tộc?"
Một giọng nói khá trong trẻo vang lên từ phía chân trời xa xăm.
Lăng Viêm liếc mắt nhìn, chỉ thấy dưới ánh sao, từng bóng người to lớn đang bay tới. Họ vẫn là người, có đầy đủ mọi thứ của con người, chỉ có điều, họ mọc thêm hai cái cánh.
Về phần bay, đó là vì dưới chân họ, không ngoại lệ, đều mọc ra cánh!
Mỗi bên cổ chân mọc một cái cánh khổng lồ, không ngừng vỗ, còn người thì như đi trên đất bằng, không cần cử động mà vẫn lao tới đây, chỉ dựa vào việc vận động đôi cánh nơi cổ chân để di chuyển...
Lăng Viêm im lặng, lặng lẽ nhìn những người này bay tới.
"Vực Ngoại Thiên Dực Tộc? Lăng Viêm, đây chắc là một trong ba đại chủng tộc chiếm cứ trên Trân Lung Phù Thạch nhỉ? Thứ họ tu luyện không phải là Ngũ Cảnh Thập Biến trên Thần Châu đâu! Ngươi phải cẩn thận chút, nhưng mà, có thể làm bạn thì vẫn tốt hơn làm kẻ thù, chúng ta hãy đặt tâm thái cho đúng mực nào!"
Từ khi có được Chân Long Chi Khu, Huyễn Long nói chuyện cũng cởi mở hơn.
"Ừm, ta biết rồi!"
Lăng Viêm gật đầu. Lúc này, những Thiên Dực Tộc vực ngoại này đã bay tới nơi. Lăng Viêm nhìn qua, có nam có nữ, diện mạo giống hệt người phương Đông. Những nam nữ này không ai là không tuấn lãng, xinh đẹp, nhưng nơi cổ chân họ đều mọc đôi cánh khổng lồ. Đôi cánh không phải hóa từ lông vũ mà trông như ánh rạng đông, nhìn vào đẹp đến nao lòng, không hề có cảm giác kỳ dị. Trang phục của họ cũng gần giống Lăng Viêm, xem ra là có thể giao tiếp.
"Trước tiên hãy ổn định họ, xem lai lịch thế nào. Nhưng Vực Ngoại Thiên Dực Tộc này, cũng đáng để tìm hiểu, người mọc cánh trên chân quả thực rất lạ lùng... Không chừng trong công pháp cũng có chỗ độc đáo riêng."
Lăng Viêm nghĩ xong, trước tiên chắp tay, khách khí nói với những người đó: "Chào các vị, tại hạ Lăng Viêm, là chưởng môn chí tôn của Trường Sinh Điện, mới tới nơi này, không biết đây là lĩnh vực của các vị, nếu có mạo phạm, xin hãy lượng thứ!"