Khi nghe người khác nói chuyện, những gì tai nghe thấy chưa chắc đã là sự thật. Những lời không chân thật có thể chia làm hai loại: một là lời nói dối, loại này chỉ nên tin một phần; loại thứ hai là chân ngôn, chỉ là người trần thuật không thể diễn tả hết được sự tình chân thực mà thôi.
Đợi đến khi Lăng Viêm đưa mọi người đến trước đại quân đã sớm đợi sẵn, mọi người mới lờ mờ đoán ra được manh mối.
Tử Danh đã sắp xếp đâu ra đấy, mấy chục vạn đại quân hùng hậu đang đứng sừng sững giữa tầng mây cách Lăng Không Kiến Ảnh Cung mười vạn dặm.
"Sư phụ!"
Lăng Viêm bay đến trước mặt Tử Danh, cung kính hành lễ.
"Được rồi, ngươi là ái đồ duy nhất của vi sư, không cần đa lễ như vậy!" Tử Danh che miệng nhỏ, "kiều tiếu" cười lên, gương mặt khuynh thành, nhưng giọng nói lại có chút sát khí.
"Đây... đây là muốn làm gì??"
"Vị tiền bối này sợ là có tu vi Tiên Quân nhỉ? Lăng huynh đệ, đến tận đây rồi, ngươi vẫn không muốn nói cho chúng ta biết, ngươi muốn làm gì sao?" Lý Cương bình tĩnh nhìn Lăng Viêm hỏi.
Mà Trác Quân, Tiểu Thiến, Mê Li, Phong Lâm Tử cùng những đệ tử thân quen với Lăng Viêm cũng đồng loạt tiến lại gần, họ khao khát và cấp bách muốn biết, Lăng Viêm rốt cuộc là muốn làm gì.
"Tạo phản!" Lăng Viêm thản nhiên nói.
"Tạo phản??" Hai chữ này thật táo bạo và chói tai. Vừa xuất hiện, nó lập tức gây ra những vòng xao động trong đám đông.
Trong mắt mỗi người đều lộ ra vẻ kinh ngạc không thể che giấu.
"Diệp Biển Chu vô năng, Vô Thần và chưởng môn không màng thế sự. Chúng ta quay về là để cứu viện đồng môn trong Lăng Không Kiến Ảnh Cung, cũng là để kéo những kẻ thực lực cao cường nhưng xem thường người khác, không màng sống chết của chúng ta xuống ngựa! Họ không xứng làm chưởng môn của các ngươi và ta!"
Lăng Viêm lớn tiếng quát lên, giọng nói đanh thép, lại có vài phần kích động, ngôn từ hùng hồn khiến hơi thở của mọi người trở nên dồn dập.
Mọi người im lặng.
Lăng Viêm biết, những lời này nói ra chính là lúc xé rách mặt mũi hoàn toàn. Hắn không nói thêm gì nữa, cũng cho mọi người thời gian để suy nghĩ.
"Nhiếp Hồn Tướng Quân đâu?" Lăng Viêm gọi một vị chiến tướng lại hỏi.
"Nhiếp Hồn Tướng Quân đã dẫn mười vạn Nhiếp Hồn Vệ đi trước một bước vào Lăng Không Kiến Ảnh Cung, ngài ấy bị Ám Thần đại nhân triệu gọi! Tướng quân không dám không tuân!" Một chiến tướng cung kính đáp. Sự tôn trọng của hắn dành cho Lăng Viêm xuất phát từ tận đáy lòng, bởi Lăng Viêm là người duy nhất dám xúi giục người khác chém giết một vị tướng quân trong Ma Giả Liên Minh. Hắn cũng nhìn rõ, Lăng Viêm dám không tiếc cái giá phải trả để đắc tội Ma Giả Liên Minh là vì họ.
Khi một quân nhân phát hiện ra sự tồn tại mà mình luôn phục vụ đã phản bội và vứt bỏ mình, họ sẽ hóa thành con độc xà hiểm độc nhất, quay lại cắn ngược một miếng. Việc tướng quân áp bức Nhiếp Hồn quân doanh không phải lần đầu, nhưng trước kia chưa từng có ai đứng ra ngăn cản, còn Lăng Viêm đã làm được. Biết ơn báo ơn, có thù báo thù, đó mới là bản tính của họ. Họ tuy là quân nhân, tuy là Nhiếp Hồn Vệ, nhưng trong xương tủy, họ vẫn là con người, vẫn sẽ ghi nhớ ân oán.
"Đợi!"
Lăng Viêm lấy lệnh bài ra nhìn thoáng qua, sau đó ánh mắt rực sáng nhìn Lý Cương và những người khác.
"Lý Cương trưởng lão, chuyện này thực sự là bất đắc dĩ. Nếu các vị không muốn đồng lõa với ta, phía sau có tọa độ không gian dẫn tới Thất Ngạo Thành, các vị có thể tới đó, hoặc tìm nơi nương tựa ở các môn phái khác. Tóm lại, ta Lăng Viêm tuyệt đối sẽ không trách các vị, cũng không cưỡng ép giữ lại. Đồng đạo mà khác lòng thì không phải kết quả tốt đẹp gì!"
Lăng Viêm cười nhạt, nhìn vào đôi mắt bình thản của Lý Cương, nói tiếp: "Lần này chúng ta đi, mục đích chỉ có một, cứu lấy hàng ngàn vạn đệ tử vô tội kia! Chỉ vậy thôi..."
Lý Cương sững sờ.
Một lúc lâu sau, hắn mới hoàn hồn. Hắn cũng hiểu ý của Lăng Viêm, nếu Lăng Viêm không muốn Lý Cương ở lại, hắn hoàn toàn có thể mặc kệ sống chết của Lý Cương, càng không cần giải thích hay dẫn họ đến xem những thứ này. Lăng Viêm làm vậy, hoàn toàn là coi Lý Cương như người của mình.
Hồi lâu sau, Lý Cương ngẩng đầu lên, vẻ ngạo khí trong lòng đã thu liễm lại, vì tâm trạng nặng nề nên giọng nói cũng có chút khô khốc.
"Ngươi muốn ta làm gì?" Không có mục đích, tại sao Lăng Viêm phải cứu Lý Cương? Tại sao phải bảo vệ những đệ tử Lăng Không Kiến Ảnh Cung này??
Lần này Lý Cương đã hiểu rõ, Lăng Viêm không chỉ có tình, mà còn có dã tâm. Nhưng phần lớn những kẻ có dã tâm đều không có tình, cho nên nói cho cùng, hắn vẫn là không có tình.
"Ngươi không cần làm gì cả, ta chỉ hy vọng, ngươi vẫn có thể làm vị trưởng lão thứ mười chín của Lăng Không Kiến Ảnh Cung, Lý Cương, người hội tụ cả cốt cách lẫn tâm hồn kiêu ngạo! Người mà không ai có thể xem thường!"
Lăng Viêm quay người, trực tiếp đạp không mà đi.
"Xuất phát!"
Tử Danh nhìn về phía Lý Cương, sau đó một tiếng huýt sáo dài vang vọng khắp đất trời.
Trong chớp mắt, gió nổi mây phun, vô số bóng đen như những mũi tên rời cung, vạn tiễn tề phát, bắn về phía siêu cấp môn phái Tiên đạo thần thánh không thể xâm phạm đằng xa —— Lăng Không Kiến Ảnh Cung.
Từng con thần long khổng lồ bay lượn trên không trung, khiến vô số tiên nhân ngước nhìn.
Long uy lan tỏa, bất kể là sự tồn tại của Ma Giả Liên Minh, thế lực của Thất Ngạo Thành, hay thậm chí là người của Trường Sinh Điện, đều cảm thấy trong lòng sôi sục.
Được kề vai chiến đấu cùng rồng, trận chiến này, cả đời chưa chắc đã gặp được một lần.
"Nhờ đan dược của Chí Tôn cùng vô thượng tâm pháp, đợt người đầu tiên của Trường Sinh Điện ta có tới ba vạn người tiến vào 'Niên Luân Gian', tu luyện trong đó hơn ba vạn năm, cuối cùng đã bước vào Thần Tiên cảnh, trong đó tư chất kém thì là Phàm Tiên, tư chất tốt đã nhập Địa Tiên!"
U Khê bên cạnh cung kính nói với Lăng Viêm.
Giờ khắc này, hắn vô cùng kích động. Hắn đã nhẫn nhịn bao nhiêu năm, Lăng Viêm không biết, nhưng hắn đã ở trong "Niên Luân Gian" mà Lăng Viêm mượn từ Vân Hoa phu nhân bao nhiêu năm, Lăng Viêm lại biết rõ. Bởi vì đó là nơi có sự chênh lệch thời gian cực lớn, Lăng Viêm không đợi được lâu, đành tự ý mượn bảo vật này từ Vân Hoa phu nhân để nhanh chóng "thúc sinh" cao thủ. Mạc Diệp Thanh đã sớm nói, Linh Ma Giới, tức là những sự tồn tại phiêu miểu trong thực tế đã bắt đầu ra tay với bên này. Trong loạn thế, thứ gì có thể bảo vệ bản thân?? Chính là thực lực và thủ đoạn. Kẻ không có sức mạnh, chỉ biết bị người khác ức hiếp.
"Kiến Ly sư huynh đã nhập Địa Tiên, nhưng huynh ấy không phi thăng, huynh ấy nói, huynh ấy đang đợi lời của Chí Tôn!" U Khê nói.
"Tô Thiền đâu?" Lăng Viêm hạ giọng hỏi.
"Đã nhập Phàm Tiên, nhưng nàng vẫn còn ở trong Niên Luân Gian, chưa bước ra nửa bước, một nữ tử tên Bái Ngưng cũng đi cùng vào." U Khê đáp.
"Ừm, ta biết rồi! Các ngươi có biết, ta bảo các ngươi tới đây là để làm gì không?" Lăng Viêm thản nhiên nói.
"U Khê ngu dốt!" U Khê lắc đầu.
"Là để các ngươi chết!" Lăng Viêm gật đầu, bình tĩnh nói.
"Chết?" Sắc mặt U Khê kinh ngạc, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại.
"Sợ không?"
"Không sợ!" U Khê lắc đầu.
Lăng Viêm nghe vậy liền cười, hỏi: "Tại sao?"
"Bởi vì Chí Tôn sẽ không để chúng ta chết!" U Khê thản nhiên cười đáp.