"Đại địa chi lực lại bao hàm nhiều nguyên tố đến thế sao?"
Vân Hoa phu nhân ngẩn ngơ cảm nhận những biến hóa trong cơ thể Lăng Viêm, hồi lâu sau, bà thở dài một tiếng, ánh mắt chớp động.
Nhưng Lăng Viêm đã không còn nghe thấy tiếng thở dài ấy nữa, máu tươi thấm qua da thịt, nhuộm đỏ bộ Yểm Nguyệt Chiến Giáp của hắn.
Lúc này, điều Lăng Viêm muốn làm nhất là lấy "Hoán Tân Đan" trong túi ra ăn, có lẽ nó sẽ giúp hắn xua tan nỗi đau đớn này.
Thế nhưng, ngay khi Lăng Viêm cố hết sức đưa tay về phía túi, một đôi bàn tay nhỏ nhắn mát lạnh, mềm mại không xương đã nhẹ nhàng nắm lấy tay hắn.
Luồng hơi lạnh này tựa như một khối băng rơi vào bát canh nóng, khiến đại não Lăng Viêm lập tức có chút tỉnh táo.
Tim Lăng Viêm đập mạnh, ngay sau đó, một làn hương thơm ngát ập tới, giọng nói tựa thiên âm vừa thẹn thùng vừa mang theo chút mệnh lệnh của Vân Hoa phu nhân đã vang lên.
"Nằm xuống, ta trị thương cho ngươi!"
Đại não Lăng Viêm lập tức trống rỗng.
Nhưng cơn đau khiến hắn không thể cất lời.
Thế nhưng, phương pháp trị thương nào mà cần phải nằm xuống cơ chứ?
Nằm xuống ư? Hai chữ thật gợi cảm làm sao, bất kể là trị bệnh hay làm chuyện gì khác.
Chỉ một lát sau, những vòng tường thành màu hồng ngưng kết từ khí tức bao phủ lấy hai người, một mùi hương đủ để khơi dậy dục vọng của bất kỳ ai xộc vào mũi Lăng Viêm.
Đây chính là quỹ đạo vận chuyển tiên lực của "Hợp Hoan Thuật".
Lăng Viêm sao có thể không nhớ chứ?
Mà lúc này, chiếc tiên y màu tím nhạt sang trọng quý phái trên người Vân Hoa phu nhân đã trút bỏ, để lộ ra thân thể hoàn mỹ trắng ngần, đủ sức làm khuynh đảo chúng sinh, kích thích sâu sắc trái tim và thần kinh của Lăng Viêm. Gò má bà đỏ ửng như có thể vắt ra nước, đôi mắt chớp chớp, nhẹ nhàng lay động nhưng không dám nhìn thẳng vào mắt Lăng Viêm.
Dần dần, Lăng Viêm cảm thấy y phục của mình cũng đang chậm rãi rời đi.
Một sự kích thích và khoan khoái khó lòng diễn tả thành lời theo sự xâm nhập của tiên lực, chậm rãi lan tỏa khắp toàn thân Lăng Viêm.
"Được rồi!"
Vân Hoa phu nhân hít sâu một hơi, xua đi vẻ đỏ ửng trên khuôn mặt, sau khi mặc lại y phục, bà đứng dậy từ mặt đất, thu hồi Hợp Hoan Trận bao quanh, thần sắc bắt đầu khôi phục vẻ đạm nhiên.
Lăng Viêm thì khoanh chân tĩnh tọa một lát, sau khi tiêu hóa những chỗ tốt nhận được trong cơ thể, hắn hơi mở mắt, mang theo ánh nhìn kỳ lạ quan sát Vân Hoa phu nhân.
"Hừ!" Vân Hoa phu nhân cảm nhận được ánh mắt còn chưa thỏa mãn kia, lập tức khẽ hừ một tiếng. Nghĩ đến chuyện thẹn thùng vừa rồi, trong lòng bà trào dâng thôi thúc muốn người đàn ông này nhanh chóng rời đi, bởi vì trước mặt hắn, bà luôn có cảm giác mình như đang phơi bày da thịt.
Vân Hoa phu nhân là một người phụ nữ rất bảo thủ, chỉ là bà cảm thấy, trước mặt người đàn ông này, sự bảo thủ và dè dặt của bà dường như đều bị hắn chà đạp không còn hình thù gì nữa.
"Cảm ơn!"
Thế nhưng thật lâu sau, Lăng Viêm mới thốt ra được hai chữ này.
Vân Hoa phu nhân nghe vậy, ngẩn người vài nhịp.
"Ngươi không cần cảm ơn ta, dù sao ta cũng là người phụ nữ của ngươi!" Vân Hoa phu nhân lắc đầu, đôi mắt đẹp hơn cả những viên ngọc quý nhất thế gian nhìn Lăng Viêm một cách nghiêm túc và chân thành.
"Nếu như, ngươi không phải người phụ nữ của ta, ngươi còn cứu ta không?" Lăng Viêm đột nhiên mỉm cười hỏi.
Thế nhưng Vân Hoa phu nhân không hề do dự, trực tiếp gật đầu: "Có!"
"Tại sao?" Lần này đến lượt Lăng Viêm ngạc nhiên.
"Bởi vì, khi ta chưa phải là người phụ nữ của ngươi, ngươi đã cứu ta! Cho nên, ngươi là một người đáng để gửi gắm!" Vân Hoa phu nhân xoay người, nhẹ nhàng ngước gương mặt xinh đẹp lên, nhìn những phù văn không bao giờ giải mã hết trong cung điện, khẽ giọng nói.
Đợi khi cửa cung điện mở ra lần nữa, Hỉ Nhi vội vàng chạy vào. Khi nhìn thấy Lăng Viêm vẻ mặt đầy tinh thần, gương mặt lo lắng của Hỉ Nhi cuối cùng cũng giãn ra. Thở phào một hơi, Lăng Viêm nhìn thấy hốc mắt nàng vẫn còn hơi đỏ, cũng hiểu được đôi chút.
"Lăng Viêm, anh không sao là tốt rồi!"
Hỉ Nhi lẩm bẩm thấp giọng.
"Để các người phải lo lắng rồi!"
Lăng Viêm lúc này mới biết, bên ngoài cửa đã bố trí một đại trận, mà các đệ tử của Vân Hoa Chân Điện đang không ngừng truyền tiên lực vào bên trong. Hèn gì hắn hồi phục nhanh như vậy, được nhiều người dùng tiên lực hồi phục tưới tẩm thế này, muốn không nhanh cũng khó. Tuy nhiên, suy cho cùng vẫn phải kể đến sự mạnh mẽ của "Hợp Hoan Thuật" từ Vân Hoa phu nhân.
"Lăng sư huynh, Lăng sư huynh, huynh không sao rồi!"
"Tốt quá, Lăng sư huynh không sao rồi! Ha ha!"
"Lăng sư huynh, huynh thấy thế nào, cơ thể hồi phục ra sao rồi?"
Các đệ tử canh giữ ngoài cung điện cùng chạy tới, Phi Hồng, Vân Long, Thái Phượng và những người khác lập tức vui mừng reo lên, không ít đệ tử thậm chí còn có thôi thúc muốn hoan hô nhảy múa.
Lăng Viêm mỉm cười nhẹ, lắc đầu, nhìn những gương mặt đầy lo lắng trước mắt, không khỏi cảm động.
"Vân Long sư huynh, Thái Phượng sư tỷ, chẳng phải ta đã nói rồi sao? Các người nên gọi ta là sư đệ!"
Lăng Viêm hơi trách móc nói.
"Bây giờ mấy chuyện đó không quan trọng, huynh hồi phục thế nào rồi? Mau điều dưỡng thêm đi, đừng để tổn hại tiên lực tu vi, vậy thì mất nhiều hơn được đấy!"
Vân Long nói.
"Ừ! Ta biết rồi! Đa tạ sự quan tâm của các vị sư huynh sư đệ!"
Lăng Viêm gật đầu nói.
Lúc này, Hỉ Nhi dường như muốn vào điện xem tình hình Vân Hoa phu nhân, nhưng trước khi vào lại kéo Lăng Viêm lại.
"Lăng Viêm, anh đợi em ở đây một chút, em có lời muốn nói với anh, đợi em gặp mẹ xong sẽ quay lại tìm anh!"
"À... ồ được... được..." Lăng Viêm hơi ngượng ngùng nói, trong lòng không khỏi nảy sinh một cảm giác khoái lạc khó hiểu. Nhưng ngay khi cảm giác này vừa xuất hiện, Lăng Viêm liền tự mắng mình là biến thái.
"Ừ! Anh đợi chút nhé!"
Hỉ Nhi dặn dò một câu, rồi cùng Phi Hồng đi vào trong cung điện.
Một lát sau, Phi Hồng đi ra, dặn dò vài câu rồi để các đệ tử rời đi. Lần này Vân Hoa phu nhân không ban thưởng gì, nhưng đối với đệ tử mà nói, điều đó đã không còn quan trọng, dù sao ngày thường Vân Hoa phu nhân cũng không ít lần ban cho đan dược và vật liệu.
Vân Long, Thái Phượng trò chuyện vài câu với Lăng Viêm, tán thưởng vài câu rồi cũng rời đi.
Lăng Viêm vẫn đang chờ đợi, Phi Hồng lại đi vào trong cung điện, không biết bên trong rốt cuộc đang làm gì.
Lăng Viêm trong lòng có chút nghi hoặc: "Nói chuyện gì mà lâu thế? Chẳng lẽ Hỉ Nhi phát hiện ra điều gì? Phát hiện ra mình và mẹ nàng có gian tình? Như vậy không tốt lắm nhỉ?"
Tâm tư của phụ nữ đôi khi tinh tế đến mức đáng sợ, tâm lý nghi hoặc của đàn ông cũng thường khiến một người đàn ông tinh khôn làm ra những chuyện ngốc nghếch.
Chắc là không thể nào, Hỉ Nhi tuy cẩn thận, nhưng Vân Hoa phu nhân còn cẩn thận hơn nàng, Vân Hoa phu nhân hẳn là sẽ xử lý rất tốt, không để lại dấu vết chứ?
Trong lúc Lăng Viêm đang suy tư, Hỉ Nhi đã từ nội điện đi ra.
"Lăng Viêm, đi thôi, đến động phủ của anh, em cũng có vài món đồ nhỏ muốn tặng cho Thi Thi muội muội!"
Hỉ Nhi mang theo nụ cười trong trẻo thuần khiết, đôi mắt cong thành hình trăng khuyết, cười tủm tỉm nói.
"Ừ!"
Lăng Viêm gật đầu, quét mắt nhìn vào bên trong Vân Hoa Chân Điện, sau đó cùng Hỉ Nhi chậm rãi bay lên không trung rời đi.
Sau một thoáng trầm mặc, từ trong Vân Hoa Chân Điện truyền ra một giọng nói dịu dàng mà lãnh đạm, phiêu tán về phía Phi Hồng đang canh giữ ngoài cửa điện.
"Người đi rồi sao?"
Phi Hồng hơi ngạc nhiên, nhưng vẫn cung kính trả lời Vân Hoa phu nhân: "Bẩm trưởng lão, đi rồi ạ!"
"Ồ..." Vân Hoa đáp một tiếng.
Hồi lâu sau.
Trong cung điện truyền ra một tiếng thở dài cực kỳ khẽ khàng.