Tuyết Phong nghi ngờ nhìn hắn: "Nhưng chiều cao, hình thể của ngươi...?"
Diệp Bạch biết vấn đề này nếu không giải thích rõ thì nàng khó mà hết tò mò, cho nên đành biến ra bộ dạng xa lạ vừa rồi, nhìn Tuyết Phong nói: "Đây chỉ là một pháp môn tu luyện thân thể bình thường, tu luyện tới cực hạn sẽ có thể khống chế da thịt, xương cốt, đạt được mục đích dịch dung. Nhưng đây cũng chẳng qua là tạm thời, có thể tùy thời khôi phục."
Nhìn thoáng qua Tuyết Phong, Diệp Bạch lại nói: "Kỳ Thiên thí luyện lần này rất phức tạp, chuyện kết thù chuốc oán khó mà tránh khỏi, nếu dịch dung thì rất nhiều chuyện sẽ trở nên đơn giản hơn."
Tuyết Phong nghe vậy cũng liền minh bạch, nói: "Ta hiểu được, bất kể trong này xảy ra chuyện gì, sau khi ra ngoài thì cũng sẽ không có ai nhận ra ngươi."
Diệp Bạch cười nhẹ một tiếng, trêu ghẹo: "Hiện giờ chẳng phải đã có ngươi nhận ra sao. Chỉ cần ngươi hô lớn một tiếng, đảm bảo."
Tuyết Phong nghe vậy khuôn mặt đỏ lên, khom người cúi đầu xin lỗi Diệp Bạch: "Thật xin lỗi, là ta đã che giấu ngươi. Thân phận của ta ở Linh Hoa Môn vô cùng bí ẩn, tông chủ nói ta vẫn chưa tới thời điểm xuất thế, cho nên tông môn yêu cầu ta không được dùng thân phận nữ nhi đi lại trong thiên hạ. Cũng vì vậy mà ta phải dịch dung, đổi tên, dùng cái tên Tuyết Phong để hành tẩu."
Nàng ngẩng đầu nhìn Diệp Bạch, vươn tay, mỉm cười nói: "Một lần nữa nói cho ngươi biết, ta tên Phong Tuyết, đệ tử hạch tâm được ẩn tàng của Linh Hoa Môn, lần đầu xuất thế, cảm tạ ngươi đã cứu giúp."
Diệp Bạch ngạc nhiên, sau đó tựa hồ nghĩ tới điều gì liền buồn cười, đưa tay bắt lấy tay Tuyết Phong, nói: "Diệp Bạch, Vô Sương Quốc, Tử Cảnh Cốc Thái Thượng trưởng lão."
Tuyết Phong quay đầu đi, lặng im, hồi lâu sau không nhịn được liền bật cười.
Tuyết Phong, Bạch Diệp, Diệp Bạch, Phong Tuyết, không ngờ hai người bọn họ lần đầu gặp nhau lại đều sửa tên, hơn nữa cách sửa cũng giống nhau như vậy.
Một chút khoảng cách giữa đôi bên đã tan thành mây khói. Mặc dù đây mới là lần thứ ba hai người gặp mặt, những lần trước đều vội vã từ biệt nhưng bây giờ lại tuyệt đối không giống như hai người mới quen biết nhau.
Hai tay tách ra, Tuyết Phong nhìn Diệp Bạch nói: "Diệp đại ca, ngươi xem Thiên Bạc Ngân Đồng này phải làm sao bây giờ?"
Nghe vậy, Diệp Bạch khẽ mỉm cười nói: "Chỗ này do ngươi phát hiện trước, ta mới tới, vốn không nên đòi chia một phần. Chỉ có điều Thiên Bạc Ngân Đồng này đối với ta có chút trọng dụng, dù sao số lượng cũng nhiều, không bằng mỗi người một nửa đi."
Tuyết Phong nghe vậy, chỉ lắc đầu nói: "Không, nếu Diệp đại ca cố ý làm vậy Phong Tuyết sẽ càng thêm xấu hổ. Nếu không phải Diệp đại ca xuất hiện thì e là lúc này ta đã mất mạng rồi. Ân cứu mạng của Diệp đại ca Phong Tuyết còn chưa hồi báo, Thiên Bạc Ngân Đồng này ta cũng không dám nhận lấy."
Diệp Bạch nghe vậy, suy nghĩ một chút, nói: "Thế này đi, số Thiên Bạc Ngân Đồng này ta thu. Chỉ có điều ngươi gọi ta một tiếng đại ca thì đã coi như là quen biết. Làm đại ca, ta sẽ đưa tặng ngươi một phần lễ vật, ngươi không thể không thu rồi."
Tuyết Phong nghe vậy, cắn môi, cuối cùng thản nhiên cười, nhìn về phía Diệp Bạch nói: "Vậy Phong Tuyết cảm tạ Diệp đại ca đã tặng. Trong tương lai, tiểu muội nhất định sẽ hồi đáp đại ca một phần lễ vật khác!"
Diệp Bạch cười một tiếng, cũng không để ý, thuận miệng nói: "Hảo, ta sẽ đợi."
Nói xong, vì tránh cho đêm dài lắm mộng, sẽ có người tới, hai người liền cùng tới thu lấy Thiên Bạc Ngân Đồng. Đầu tiên là dọn dẹp bụi đất, cát bụi, hòn đá, cây cối xung quanh.
Sau đó thúc dục Huyền lực, không ngừng đề luyện. Cuối cùng, tạp chất ra hết, một mỏ quáng thạch Thiên Bạc Ngân Đồng cỡ nhỏ chỉ tạo thành một khối Thiên Bạc Ngân Đồng to như đầu người, nặng chừng 50 - 60 cân.