Kiếm môn đã nói đến, nhập môn tu thành tâm thật ý chính là tế lạy kiếm mới có thể vận dụng, trước kia Diệp Bạch vẫn không rõ vốn là có ý nghĩa gì, nhưng bây giờ cũng không phải không có một phần đạo lý.
Kiếm mặc dù vốn là binh khí, nhưng khi kiếm đã có linh tính, chỉ có chân chính hiểu được chủ nhân, mới có thể dùng tốt một thanh kiếm. Bái Kiếm Cốc có một quy củ, một gã đệ tử, cả đời chỉ có thể lựa chọn một thanh kiếm, kiếm đoạn người đoạn, kiếm mất người mất, nhìn thì như là rất ngu ngốc, nhưng lại làm cho Diệp Bạch cảm thấy vô cùng xúc động.
Lấy kiếm vi mệnh, lấy kiếm vi phụ, lấy kiếm vi thiên, coi kiếm như thê tử, cả đời không rời một giây. Đây chính là một loại cảm tình, Diệp Bạch trước kia không biết, hắn vốn chỉ coi kiếm là vũ khí mà thôi, nhưng hôm nay sau khi chứng kiến một màn như vậy, hắn không khỏi lại nghĩ tới những lời này, có lẽ, chính mình trước kia đã sai rồi, chính vì thế không có phát huy ra uy lực chân chính của kiếm.
Cũng chỉ vì, chính mình không có quý trọng kiếm, lúc trước đã có ngàn kiếm bị hủy, 36 Ngân Sương kiếm đoạn, chính là mình đều không có cảm giác gì, gần như chỉ là nghĩ thấy thiếu một thanh kiếm tốt mà thôi.
Nếu đây là đệ tử của Bái Kiếm Cốc kết cục của bọn họ là là tử vong, cho dù không có chết tại trên tay người khác, cũng sẽ chết ở trên tay chính mình.
Diệp Bạch mặc dù không đồng ý về điểm này, nhưng phương thức bọn họ đối đãi kiếm lại rất đáng giá chính mình nên đi học tập. Hắn nghĩ lại và sau khi nhìn thấy Quan Đạp Tuyết lúc này trịnh trọng tiếp nhận Thiên Sơn Đạp Tuyết kiếm, đã để cho tâm linh của hắn sinh ra một loại rung động rồi.
Chẳng biết khi nào, thanh âm của Kiếm lão tựa như mỗi một lần xuất hiện, đột nói bên tai:
- Diệp Bạch, ngươi bây giờ đã hiểu sao?
Diệp Bạch không biết Kiếm lão vì cái gì mà xuất hiện, nhưng thời điểm này cũng không có cho hắn nghi hoặc nhiều, hắn như trước đắm chìm mấy câu lúc trước, lúc thì gật gật đầu, sau đó lại lắc lắc đầu.
Thanh âm của Kiếm lão mờ ảo mà lãnh đạm, gây cho người một loại cảm giác nói không nên lời, phảng phất đến từ một nới vô cùng xa lạ, lại vừa phảng phất chính ở bên tai Diệp Bạch, như mộ cổ thần chuông, chỉ nghe thấy lời nói hướng về Diệp Bạch, nói:
- Diệp Bạch, Kiếm môn có ba đại tế kiếm thuật, trước kia ta chưa từng nói qua cho ngươi, đúng là ta thấy chưa phải là thời điểm, không gặp phải cơ duyên thì chắc ngươi cũng không rõ, kiếm đối với một kiếm khách mà nói đại biểu cho cái gì.
Bây giờ ta lại muốn nói cho ngươi biết, Kiếm môn ba đại tế kiếm thuật, tế kiếm, bái kiếm, kính kiếm, dưỡng kiếm... mỗi một loại đều giống nhau, đều rất là trọng yếu. Chỉ có sau khi nghiêm túc dùng phương pháp đại tế luyện tế luyện qua thanh kiếm mới phát huy ra uy lực chân chính của nó, nhưng, bỏ ra đại giới cũng không nhỏ một chút nào.
Diệp Bạch ngẩn ngơ, hắn lúc trước quả thật chưa từng có nghe Kiếm lão nói đến, cho nên hắn không khỏi tò mò, hỏi:
- Tam đại tế kiếm thuật là cái gì a, sư phụ?
Thanh âm của Kiếm lão mang theo một âm thanh nhàn nhạt nhưng trầm trọng, chậm rãi từng câu từng chữ, nói:
- Huyết luyện, tâm luyện, hồn luyện... lấy huyết dưỡng kiếm, lấy tâm luyện kiếm, lấy hồn đoán kiếm...