Vô Lại Kim Tiên

Lượt đọc: 4276 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10. Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132. Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209. Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218. Chương 219 Chương 220 Chương 221. Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246. Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261
Tiến »
Chương 75
song diện nhân mãng.

❊ ❊ ❊

Núi rung - Đất chuyển

Một luồng ánh sáng khổng lồ đích thị cự đại thiểm điện mang theo âm thanh khiến người ù tai, một cơn lốc khổng lồ chính là cự đại long quyển phong cấp mười hai đánh cùng một chỗ. Lôi điện ma pháp nguyên tố hòa cùng với phong hệ ma pháp nguyên tố rồi nổ tung khiến cho mọi người có cảm giác không gian như xoắn lại.

Tạp Lạp Kì rơi xuống mồ hôi như mưa, ma lực bị rút hết, lão đầu tử mông bệt xuống đất, cũng may là thân thể lão được tử kim hồ lô tái tạo tuy không được cường hãn lắm, nhưng còn khỏe hơn nhiều lần đám ma pháp sư bình thường, cú ngã chỉ khiến lão váng đầu chút chút.Lão đầu tử nhanh chóng sử dụng ma lực chi nguyên khôi phục lại ma lực, rồi cuối cùng niệm chú gia tăng thêm vài chục đạo ma pháp hộ thuẫn.

Nếu quả như lúc trước, sau khi thi triển cấm chú rút hết ma lực, lão già bẩn thỉu này chỉ có cách ngồi im đợi chết. Giờ thành ra chiếm tiện nghi,với nguồn ma lực chi nguyên đủ cho lão triệu hồi cấm chú,ma lực lão giờ chỉ có hơn không kém cửu đầu quái xà. Cực phẩm ma pháp trang bị có thể cung cấp đủ ma pháp hộ thuẫn bảo vệ lão. Nếu không một thánh giai cường giả bị A Lạp Bối Gia Tư pháp tắc bó buộc sao có thể so sánh được với thần thú mà người người kính ngưỡng. Nhưng dù Tạp Lạp Kì dựa vào nguồn ma lực chi nguyên cùng với ma pháp cực phẩm cũng không thể ngạnh đấu cùng Cửu quái đầu xà tinh thông tam đại cấm chú .

Thánh Giai Pháp Sư tối cao có thể triệu hoán được cấm chú cấp mười hai, nhưng Cửu đầu quái xà là thần thú người người kính ngưỡng, nên ma lực cường hãn đến kinh người, nó có thể liên tiếp triệu hồi ba cấm chú mà vẫn dư sức, sự khác biệt đó nhìn qua tưởng chừng như chỉ nửa bước chân,chỉ là nửa bước chân đó thực lực chênh lệch lại quá lớn.

500 năm trước,một vị đại Thánh Pháp Sư sinh cùng tuế nguyệt đã đề ra A Lạp Bối Gia Tư quy tắc, nguyên tắc được mang tên vị Thánh Giai Pháp Sư đó. Trong đó mỗi sinh vật có trí tuệ đều tồn tại một nguyên tố, nguyên tố đó tồn tại trong không gian Thản Tang đại lục, qua bao nhiêu năm nó dần hình thành một quỹ đạo chuyển động.

Theo lý luận của vị Thánh Giai Pháp Sư, trước chúng thần đại chiến, vì thế nên ma pháp văn minh có thể đạt đến đỉnh cao, phương thức tư duy của các sinh vật có trí tuệ đã được định hình, và trải qua bao năm tháng phương thức tư duy dần đi vào lối mòn,không ai có thể thoát khỏi khỏi phương thức tư duy cố hữu. Lý luận đó chính là quy tắc A Lạp Bối Gia Tư. Vì thế nhân loại ma pháp sư tu luyện đến tột cùng đều không thể tiến thêm bước nào nữa. Nếu muốn vượt qua bình cảnh thì phải phá bỏ được quy tắc A Lạp Bối Gia Tư, cũng giống như chim trong lồng, muốn bay lên trời thì phải phá bỏ được cái lồng. Đương nhiên con chim không thể phá bỏ được cái lồng để bay lên trời xanh, nhân loại cũng từ đó mà phương thức tư duy đã hình thành cũng không thể thoát khỏi lối mòn cũ. Với các chủng tộc có trí tuệ khác, nguyên lý cũng tương tự.

Mặc dù Thanh Vân lão đạo đã dẫn phát thiên địa linh khí gây rối loạn sự tuần hoàn nguyên tố, nhưng ma pháp văn minh vẫn đi theo đường cũ, cường giả cũng không thể thoát khỏi phương thức tư duy về các nguyên tố tồn tại. Đấy chính là nguyên tắc A Lạp Bối Gia Tư nổi tiếng.

Ma thú thời viễn cổ là chủ nhân Thản Tang đại lục, chủ nhân Thản Tang đại lục sau này là tinh linh rồi mới đến con người, ma thú tự nhiên cũng chịu ước thúc A Lạp Bối Gia Tư quy tắc. Trên toàn Thản Tang đại lục có thể phá bỏ A Lạp Bối Gia Tư quy tắc ngoài thần thú cũng chỉ có hoàng đế tứ đại hoàng kim gia tộc.

Nhưng các chủng tộc trí tuệ có tín ngưỡng bất đồng. Tứ đại hoàng kim gia tộc cái loại cao ngạo đó tự nhiên không công nhận quy tắc A Lạp Bối Gia Tư, mà chỉ nói sức mạnh là do Long Thần ban cho. Thiên Hạc gia tộc, Chu Tước gia tộc, Kim Sí Bằng gia tộc tự nhiên cũng vậy.

Giờ Cửu quái đầu xà vượt qua A Lạp Bối Gia Tư quy tắc,tu luyện thành cường giả làm cho người người ngưỡng mộ,Tạp Lạp Kì Đại Sư vô phương đối phó, cho dù có nguồn ma lực chi nguyên cùng các ma pháp trang bị, nhưng cường hãn đó trang bị cực phẩm cũng đâu thể quân bình. So với Băng Bạo Lĩnh Chủ, Cửu đại đầu xà thực không chút thua kém. Sau tam cấm chú, Cửu đầu quái xà hết chịu đựng nổi, cuối cùng phong hệ cấm chú cấp mười bốn cấm ma lĩnh vực hình thành trên không, bao phủ trong phạm vi vài chục mét. Tạp Lạp Kì sau khi triệu hồi xong Lôi Thần Chi Nộ, bỗng cảm thấy ma lực biến mất,liền thành cừu non chờ giết mổ.

Đối với một ma pháp sư chức nghiệp mà nói, thánh giai pháp sư dưới cấm ma lĩnh vực chính là chờ thần chết phán quyết. Cấm ma lĩnh vực cấp mười bốn của Cửu đầu quái xà đối với Tạp Lạp Kì như bầu trời không còn chiếu sáng, khiến lão không còn chút sức lực, nhưng Lôi Thần Chi Nộ cũng đánh trúng đầu quái xà, một tiếng kêu kinh thiên động địa vang lên. Cửu đầu quái xà bị Tạp Lạp Kì đánh trúng,một cái đầu toác ra làm hai, điên cuồng phóng ra một đạo cự phong quyển cấp 10

Mất toàn bộ năng lượng nhưng Tạp Lạp Kì lại không hiện vẻ kinh hoàng thất sắc,hai mắt nhìn thẳng lên trời,thân hình lam lũ đứng thẳng, khuôn mặt hiện lên vẻ điềm tĩnh, rất có phong độ một thánh giai đại sư.

Có thể cùng tuyệt thế cường giả chiến đấu,có thể nói Tạp Lạp Kì đã sống không uổng, và khiến Cửu đầu quái xà phải kêu thảm thiết như thế, thì dù gặp mông ni đại thần ngay cũng không chút hối hận. Dù mười nghìn năm mới có một trận chiến kinh thiên động đia, nhưng do thực lực hai bên lại quá chênh lệch,lão còn chưa kịp lên đài biểu diễn thì thân thể đã bị hủy, nguyên anh bị phong ấn trong linh lung bảo tháp, khốn khổ chịu đựng suốt một vạn năm trường. Lần chiến đấu này thực khiến lão không còn chút hối tiếc.Thụy Đức Lạp kinh hoảng kêu "Không tốt" hoang mang hiện nguyên hình . Cùng với tiếng kêu sắc nhọn thái hạc vội vàng đập cánh bay lên. Mã Lệ Kiều lập tức theo sau, hiện hình đập cánh bay theo. Lâm Phong nói "Lão già hủ lậu không ngờ nghệch thế chứ?" Ngón tay giơ lên, Thái Cực Đồ chuyển động, bay lên đầu Tạp Lạp Kì, kim sắc quang mang liền biến thành hắc bạch nhị khí khiến cự phong cấp mười của Cửu đầu quái xà tiêu biến. Cửu đầu quái xà do không đề phòng nên đâm vào hắc bạch nhị khí liền bắn ngược lại. Cửu đầu quái xà kêu lên, bay lên vài chục trượng, cẩn trọng nhìn thần khí trên đầu Tạp Lạp Kì, kinh hoảng vô cùng, nhưng cũng không dám vọng động.

Lúc này, Thúy Đức Lạp cùng Mã Đức Lệ lúc này đã tới chỗ Tạp Lạp Kì, đứng im nhìn Cửu đầu quái xà. Lâm Phong cũng đến cạnh lão đầu hứng thú nói "Lão già này,không phải muốn chết sớm đến thế chứ?" Tạp Lạp Kì mắt nhỏ loạn chuyển,bộ dạng lam lũ mọi khi cũng khôi phục lại,ngang nhiên nói "Cái loại giun rết này sao có thể làm gì ta, không phải ta vẫn rất tốt đấy sao?"

"Hắc"Lâm Phong chế diễu "Lão già hủ lậu mồm còn cứng hơn xương, để ta xem lần sau lão có đứng được mà nói cứng không".Tạp Lạp Kì cười hi hi nói "Không có lần sau đâu, lão già ta không được như ngươi trẻ tuổi thân hình cường tráng, mấy chuyện đùa giỡn với tính mệnh này không thể làm lần nữa"

Lâm Phong tức đến méo mồm, trừng trừng nhìn tặc lão đầu đã chiếm tiện nghi hắn, cuối cùng quay đầu nhìn cái đầu bị lôi điện cắt đôi nói "Đồ bẩn thỉu này là ma thú thuộc tộc song diện nhân,sao nó lại là phong hệ ma pháp mà không phải độc hệ ma pháp,trong đầu không biết có trân châu không!".Tạp Lạp Kì sững người mở to đôi mắt cá chết "sao có loại câu hỏi này?.Thật là dẫm đạp lên uy nghiêm cường giả a".Không đợi hắn nói xong, Cửu đầu quái xà phẫn nộ hét "Nhân loại ti tiện, ngôn ngữ vô lý của ngươi sẽ mang tai họa vô biên đến trừng phạt ngươi, tôn quý phong bạo lĩnh chủ sẽ lấy máu ngươi để trang điểm tôn nghiêm ta". Mồm miệng thì lợi hại phi thường nhưng chân tay lại không chịu động đậy, hiển nhiên rất là cố kị.

"Thực không đánh là không biết điều" Lâm Phong đang cười chợt dừng, nhìn khắp tả hữu nói "Giờ mới thấy phong bạo lĩnh chủ cũng thật ngu ngốc,đã không sớm chạy trốn còn đứng đấy bảo nhân loại ngu ngốc. Xem ra Thần thú cũng xoàng thôi,Cửu đầu quái xà này cũng chỉ giống loại giun rết". Cường giả đều có tôn nghiêm.Cường giả khả dĩ tha thứ cho người nói xấu, nhưng tuyệt không tha thứ cho ai bảo hắn yếu. Trí tuệ Cửu đầu quái xà không thua nhân loại, đương nhiên hiểu tiểu hài thâm sâu khó lường kia khó đụng tới. Nhưng tôn nghiêm không thể không bảo hộ, tức thì rống lên, lập tức có một cự phong quyển cấp 10 phóng xuống.

Lâm Phong nhất chỉ, thái cực đồ phóng đại, hắc bạch nhị khí bao trùm phạm vi hơn trăm mét trên không, đạo cự phong lập tức tiêu thất. Cửu đầu quái xà liền thấy mất hết năng lực công kích ma thuật. Cửu đầu quái xà thầm tính toán liền biết hôm nay ngu xuẩn đâm đầu vào tường sắt, hắn đâu phải kẻ ngu,tuy tôn nghiêm cần bảo hộ, nhưng tiểu mệnh nếu mất tôn nghiêm khỏi phải bảo hộ, liền hét lên quay người chạy trốn.Lâm Phong ngạc nhiên, thần thú hiển nhiên cao ngạo, không ngờ cũng chưa đánh đã chạy, tức thì cười nói "Đi vội vậy sao, nghe nói rắn có trân châu, ta với trân châu rất là có hứng thú, để mang về cho Pháp Lạp Đế lão già đó xem có chế ra được ma pháp trang bị cực phẩm không.Thuận tay lấy ra một bội kiếm, một đạo kinh thiên kiếm khí phóng ra, Cửu đâu quái xà không kịp chống đỡ cũng chưa kịp tung cánh, thì một âm thanh thảm liệt vang trời, một thân đại xà từ trên rơi xuống, núi rung đất chuyển khiến chúng nhân có cảm giác như động đất.

Đám lâu la sợ đến tè ra cả quần, mồm há rất là to, hai con mắt trợn tròn . Lâm Phong vẫy tay bụi đất bay loạn khắp nơi,từ từ tiến tới thi thể cửu đầu quái xà, từ trong đại não lấy ra một khối ma tinh lớn cùng một hoàng sắc trân châu, cầm đùa rỡn hỏi Tạp Lạp Kì "trân châu này có tác dụng gì?"

Núi rung - Đất chuyển

Một luồng ánh sáng khổng lồ đích thị cự đại thiểm điện mang theo âm thanh khiến người ù tai, một cơn lốc khổng lồ chính là cự đại long quyển phong cấp mười hai đánh cùng một chỗ. Lôi điện ma pháp nguyên tố hòa cùng với phong hệ ma pháp nguyên tố rồi nổ tung khiến cho mọi người có cảm giác không gian như xoắn lại.

Tạp Lạp Kì rơi xuống mồ hôi như mưa, ma lực bị rút hết, lão đầu tử mông bệt xuống đất, cũng may là thân thể lão được tử kim hồ lô tái tạo tuy không được cường hãn lắm, nhưng còn khỏe hơn nhiều lần đám ma pháp sư bình thường, cú ngã chỉ khiến lão váng đầu chút chút.Lão đầu tử nhanh chóng sử dụng ma lực chi nguyên khôi phục lại ma lực, rồi cuối cùng niệm chú gia tăng thêm vài chục đạo ma pháp hộ thuẫn.

Nếu quả như lúc trước, sau khi thi triển cấm chú rút hết ma lực, lão già bẩn thỉu này chỉ có cách ngồi im đợi chết. Giờ thành ra chiếm tiện nghi,với nguồn ma lực chi nguyên đủ cho lão triệu hồi cấm chú,ma lực lão giờ chỉ có hơn không kém cửu đầu quái xà. Cực phẩm ma pháp trang bị có thể cung cấp đủ ma pháp hộ thuẫn bảo vệ lão. Nếu không một thánh giai cường giả bị A Lạp Bối Gia Tư pháp tắc bó buộc sao có thể so sánh được với thần thú mà người người kính ngưỡng. Nhưng dù Tạp Lạp Kì dựa vào nguồn ma lực chi nguyên cùng với ma pháp cực phẩm cũng không thể ngạnh đấu cùng Cửu quái đầu xà tinh thông tam đại cấm chú .

Thánh Giai Pháp Sư tối cao có thể triệu hoán được cấm chú cấp mười hai, nhưng Cửu đầu quái xà là thần thú người người kính ngưỡng, nên ma lực cường hãn đến kinh người, nó có thể liên tiếp triệu hồi ba cấm chú mà vẫn dư sức, sự khác biệt đó nhìn qua tưởng chừng như chỉ nửa bước chân,chỉ là nửa bước chân đó thực lực chênh lệch lại quá lớn.

500 năm trước,một vị đại Thánh Pháp Sư sinh cùng tuế nguyệt đã đề ra A Lạp Bối Gia Tư quy tắc, nguyên tắc được mang tên vị Thánh Giai Pháp Sư đó. Trong đó mỗi sinh vật có trí tuệ đều tồn tại một nguyên tố, nguyên tố đó tồn tại trong không gian Thản Tang đại lục, qua bao nhiêu năm nó dần hình thành một quỹ đạo chuyển động.

Theo lý luận của vị Thánh Giai Pháp Sư, trước chúng thần đại chiến, vì thế nên ma pháp văn minh có thể đạt đến đỉnh cao, phương thức tư duy của các sinh vật có trí tuệ đã được định hình, và trải qua bao năm tháng phương thức tư duy dần đi vào lối mòn,không ai có thể thoát khỏi khỏi phương thức tư duy cố hữu. Lý luận đó chính là quy tắc A Lạp Bối Gia Tư. Vì thế nhân loại ma pháp sư tu luyện đến tột cùng đều không thể tiến thêm bước nào nữa. Nếu muốn vượt qua bình cảnh thì phải phá bỏ được quy tắc A Lạp Bối Gia Tư, cũng giống như chim trong lồng, muốn bay lên trời thì phải phá bỏ được cái lồng. Đương nhiên con chim không thể phá bỏ được cái lồng để bay lên trời xanh, nhân loại cũng từ đó mà phương thức tư duy đã hình thành cũng không thể thoát khỏi lối mòn cũ. Với các chủng tộc có trí tuệ khác, nguyên lý cũng tương tự.

Mặc dù Thanh Vân lão đạo đã dẫn phát thiên địa linh khí gây rối loạn sự tuần hoàn nguyên tố, nhưng ma pháp văn minh vẫn đi theo đường cũ, cường giả cũng không thể thoát khỏi phương thức tư duy về các nguyên tố tồn tại. Đấy chính là nguyên tắc A Lạp Bối Gia Tư nổi tiếng.

Ma thú thời viễn cổ là chủ nhân Thản Tang đại lục, chủ nhân Thản Tang đại lục sau này là tinh linh rồi mới đến con người, ma thú tự nhiên cũng chịu ước thúc A Lạp Bối Gia Tư quy tắc. Trên toàn Thản Tang đại lục có thể phá bỏ A Lạp Bối Gia Tư quy tắc ngoài thần thú cũng chỉ có hoàng đế tứ đại hoàng kim gia tộc.

Nhưng các chủng tộc trí tuệ có tín ngưỡng bất đồng. Tứ đại hoàng kim gia tộc cái loại cao ngạo đó tự nhiên không công nhận quy tắc A Lạp Bối Gia Tư, mà chỉ nói sức mạnh là do Long Thần ban cho. Thiên Hạc gia tộc, Chu Tước gia tộc, Kim Sí Bằng gia tộc tự nhiên cũng vậy.

Giờ Cửu quái đầu xà vượt qua A Lạp Bối Gia Tư quy tắc,tu luyện thành cường giả làm cho người người ngưỡng mộ,Tạp Lạp Kì Đại Sư vô phương đối phó, cho dù có nguồn ma lực chi nguyên cùng các ma pháp trang bị, nhưng cường hãn đó trang bị cực phẩm cũng đâu thể quân bình. So với Băng Bạo Lĩnh Chủ, Cửu đại đầu xà thực không chút thua kém. Sau tam cấm chú, Cửu đầu quái xà hết chịu đựng nổi, cuối cùng phong hệ cấm chú cấp mười bốn cấm ma lĩnh vực hình thành trên không, bao phủ trong phạm vi vài chục mét. Tạp Lạp Kì sau khi triệu hồi xong Lôi Thần Chi Nộ, bỗng cảm thấy ma lực biến mất,liền thành cừu non chờ giết mổ.

Đối với một ma pháp sư chức nghiệp mà nói, thánh giai pháp sư dưới cấm ma lĩnh vực chính là chờ thần chết phán quyết. Cấm ma lĩnh vực cấp mười bốn của Cửu đầu quái xà đối với Tạp Lạp Kì như bầu trời không còn chiếu sáng, khiến lão không còn chút sức lực, nhưng Lôi Thần Chi Nộ cũng đánh trúng đầu quái xà, một tiếng kêu kinh thiên động địa vang lên. Cửu đầu quái xà bị Tạp Lạp Kì đánh trúng,một cái đầu toác ra làm hai, điên cuồng phóng ra một đạo cự phong quyển cấp 10

Mất toàn bộ năng lượng nhưng Tạp Lạp Kì lại không hiện vẻ kinh hoàng thất sắc,hai mắt nhìn thẳng lên trời,thân hình lam lũ đứng thẳng, khuôn mặt hiện lên vẻ điềm tĩnh, rất có phong độ một thánh giai đại sư.

Có thể cùng tuyệt thế cường giả chiến đấu,có thể nói Tạp Lạp Kì đã sống không uổng, và khiến Cửu đầu quái xà phải kêu thảm thiết như thế, thì dù gặp mông ni đại thần ngay cũng không chút hối hận. Dù mười nghìn năm mới có một trận chiến kinh thiên động đia, nhưng do thực lực hai bên lại quá chênh lệch,lão còn chưa kịp lên đài biểu diễn thì thân thể đã bị hủy, nguyên anh bị phong ấn trong linh lung bảo tháp, khốn khổ chịu đựng suốt một vạn năm trường. Lần chiến đấu này thực khiến lão không còn chút hối tiếc.Thụy Đức Lạp kinh hoảng kêu "Không tốt" hoang mang hiện nguyên hình . Cùng với tiếng kêu sắc nhọn thái hạc vội vàng đập cánh bay lên. Mã Lệ Kiều lập tức theo sau, hiện hình đập cánh bay theo. Lâm Phong nói "Lão già hủ lậu không ngờ nghệch thế chứ?" Ngón tay giơ lên, Thái Cực Đồ chuyển động, bay lên đầu Tạp Lạp Kì, kim sắc quang mang liền biến thành hắc bạch nhị khí khiến cự phong cấp mười của Cửu đầu quái xà tiêu biến. Cửu đầu quái xà do không đề phòng nên đâm vào hắc bạch nhị khí liền bắn ngược lại. Cửu đầu quái xà kêu lên, bay lên vài chục trượng, cẩn trọng nhìn thần khí trên đầu Tạp Lạp Kì, kinh hoảng vô cùng, nhưng cũng không dám vọng động.

Lúc này, Thúy Đức Lạp cùng Mã Đức Lệ lúc này đã tới chỗ Tạp Lạp Kì, đứng im nhìn Cửu đầu quái xà. Lâm Phong cũng đến cạnh lão đầu hứng thú nói "Lão già này,không phải muốn chết sớm đến thế chứ?" Tạp Lạp Kì mắt nhỏ loạn chuyển,bộ dạng lam lũ mọi khi cũng khôi phục lại,ngang nhiên nói "Cái loại giun rết này sao có thể làm gì ta, không phải ta vẫn rất tốt đấy sao?"

"Hắc"Lâm Phong chế diễu "Lão già hủ lậu mồm còn cứng hơn xương, để ta xem lần sau lão có đứng được mà nói cứng không".Tạp Lạp Kì cười hi hi nói "Không có lần sau đâu, lão già ta không được như ngươi trẻ tuổi thân hình cường tráng, mấy chuyện đùa giỡn với tính mệnh này không thể làm lần nữa"

Lâm Phong tức đến méo mồm, trừng trừng nhìn tặc lão đầu đã chiếm tiện nghi hắn, cuối cùng quay đầu nhìn cái đầu bị lôi điện cắt đôi nói "Đồ bẩn thỉu này là ma thú thuộc tộc song diện nhân,sao nó lại là phong hệ ma pháp mà không phải độc hệ ma pháp,trong đầu không biết có trân châu không!".Tạp Lạp Kì sững người mở to đôi mắt cá chết "sao có loại câu hỏi này?.Thật là dẫm đạp lên uy nghiêm cường giả a".Không đợi hắn nói xong, Cửu đầu quái xà phẫn nộ hét "Nhân loại ti tiện, ngôn ngữ vô lý của ngươi sẽ mang tai họa vô biên đến trừng phạt ngươi, tôn quý phong bạo lĩnh chủ sẽ lấy máu ngươi để trang điểm tôn nghiêm ta". Mồm miệng thì lợi hại phi thường nhưng chân tay lại không chịu động đậy, hiển nhiên rất là cố kị.

"Thực không đánh là không biết điều" Lâm Phong đang cười chợt dừng, nhìn khắp tả hữu nói "Giờ mới thấy phong bạo lĩnh chủ cũng thật ngu ngốc,đã không sớm chạy trốn còn đứng đấy bảo nhân loại ngu ngốc. Xem ra Thần thú cũng xoàng thôi,Cửu đầu quái xà này cũng chỉ giống loại giun rết". Cường giả đều có tôn nghiêm.Cường giả khả dĩ tha thứ cho người nói xấu, nhưng tuyệt không tha thứ cho ai bảo hắn yếu. Trí tuệ Cửu đầu quái xà không thua nhân loại, đương nhiên hiểu tiểu hài thâm sâu khó lường kia khó đụng tới. Nhưng tôn nghiêm không thể không bảo hộ, tức thì rống lên, lập tức có một cự phong quyển cấp 10 phóng xuống.

Lâm Phong nhất chỉ, thái cực đồ phóng đại, hắc bạch nhị khí bao trùm phạm vi hơn trăm mét trên không, đạo cự phong lập tức tiêu thất. Cửu đầu quái xà liền thấy mất hết năng lực công kích ma thuật. Cửu đầu quái xà thầm tính toán liền biết hôm nay ngu xuẩn đâm đầu vào tường sắt, hắn đâu phải kẻ ngu,tuy tôn nghiêm cần bảo hộ, nhưng tiểu mệnh nếu mất tôn nghiêm khỏi phải bảo hộ, liền hét lên quay người chạy trốn.Lâm Phong ngạc nhiên, thần thú hiển nhiên cao ngạo, không ngờ cũng chưa đánh đã chạy, tức thì cười nói "Đi vội vậy sao, nghe nói rắn có trân châu, ta với trân châu rất là có hứng thú, để mang về cho Pháp Lạp Đế lão già đó xem có chế ra được ma pháp trang bị cực phẩm không.Thuận tay lấy ra một bội kiếm, một đạo kinh thiên kiếm khí phóng ra, Cửu đâu quái xà không kịp chống đỡ cũng chưa kịp tung cánh, thì một âm thanh thảm liệt vang trời, một thân đại xà từ trên rơi xuống, núi rung đất chuyển khiến chúng nhân có cảm giác như động đất.

Đám lâu la sợ đến tè ra cả quần, mồm há rất là to, hai con mắt trợn tròn . Lâm Phong vẫy tay bụi đất bay loạn khắp nơi,từ từ tiến tới thi thể cửu đầu quái xà, từ trong đại não lấy ra một khối ma tinh lớn cùng một hoàng sắc trân châu, cầm đùa rỡn hỏi Tạp Lạp Kì "trân châu này có tác dụng gì?"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 9 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10. Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132. Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209. Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218. Chương 219 Chương 220 Chương 221. Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246. Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261
Tiến »