Chinh Đồ Cổ Chiến Trường, có một nơi hiểm địa, tên là Hắc Phong Sơn.
Một trong tứ đại siêu cấp thế lực, Quỷ Thần Chúng, căn cứ địa chính là xây dựng tại Hắc Phong Sơn.
Khi Tiêu Lăng đến Hắc Phong Sơn, nhìn trước mắt cảnh sắc, nhịn không được tặc lưỡi, trong mắt mang theo vẻ kinh kỳ.
Hắc Phong Sơn cao ngàn thước, hiểm phong sừng sững, quái thạch lởm chởm, một khối cực nhai dựng đứng, một khối khác nằm ngang trên đó, thẳng cắm lên chín tầng mây, thế như Thương Long ngẩng đầu, khí thế phi phàm.
Dưới Hắc Phong Sơn, có một cái động lớn, chung quanh có rất nhiều nhân mã Quỷ Thần Chúng đang đi tuần tra qua lại.
"Đây chính là căn cứ địa của Quỷ Thần Chúng sao..." Tiêu Lăng lầm bầm tự nói.
Sau đó, Tiêu Lăng đám người đáp xuống phía trước cửa động.
"Tham kiến Vô Ngã Thần Đồ."
Thấy Vô Ngã Thần Đồ trở về, những nhân mã Quỷ Thần Chúng này đều cúi đầu, ngữ khí vô cùng cung kính.
Vô Ngã Thần Đồ tùy ý phất phất tay áo, nói: "Mau đi bẩm báo Quỷ Thần Chủ, ta đã đem Tiêu Đại Sư đến rồi."
"Tuân mệnh."
Một Quỷ Đồ nhận lệnh, lập tức lui xuống, tiến đến thông báo cho Cổ Ma Thần.
"Tiêu Đại Sư, ngươi đi theo ta diện kiến Quỷ Thần Chủ."
Vô Ngã Thần Đồ nói: "Thiên Niên Ngọc Tương Thạch Sàng ở chỗ ta ở, ta an bài dược đồng dẫn Mục Thực đi trước là được, ngươi thấy thế nào?"
"Có thể."
Tiêu Lăng gật đầu.
"Thần Đồ."
Một dược đồng cung kính đi đến bên cạnh Vô Ngã Thần Đồ.
"Mục Thực mạch lạc bị thương tổn, ngươi dẫn hắn đến Thiên Niên Ngọc Tương Thạch Sàng điều dưỡng." Vô Ngã Thần Đồ phân phó.
"Tuân mệnh."
Dược đồng gật đầu, đi đến bên cạnh Mục Thực, cung kính nói: "Mục đại nhân, mời theo ta."
"Minh chủ, vậy ta đi trước." Mục Thực nói.
"Đi đi."
Tiêu Lăng cười, khoát khoát tay, nói: "Đến lúc đó, ngươi phải đột phá Cửu Tinh Vũ Hoàng, đừng để ta thất vọng."
"Ta sẽ đột phá Cửu Tinh Vũ Hoàng."
Trong mắt Mục Thực mang theo vẻ tự tin, sau đó đi theo phía sau dược đồng, tiến về chỗ ở của Vô Ngã Thần Đồ.
"Tiêu Đại Sư, mời theo ta."
Vô Ngã Thần Đồ phất phất tay áo, dẫn đường phía trước, Tiêu Lăng theo sát phía sau.
Thuận theo động quật, tiến vào Hắc Phong Sơn, Tiêu Lăng phát hiện nội bộ bố trí của Quỷ Thần Chúng rất hoàn thiện, mảy may không thua kém một số siêu cấp đại thế lực.
"Êu ếu ếu, Vô Ngã, sao ngươi lại mang một thằng mặt trắng trở về rồi?"
Một thanh âm âm dương quái khí vang vọng ra, ngay sau đó, mấy bóng người chậm rãi xuất hiện, chặn trước mặt Vô Ngã Thần Đồ.
Mấy người này mặc hắc bào, trên người thêu chữ "Thần", không hề nghi ngờ, mấy người này đều là Thần Đồ của Quỷ Thần Chúng, thực lực đều ở trên Vũ Tông.
Người nói chuyện chính là một nam tử mặt ngựa cầm đầu, hắn nghiêng đầu, một mặt lưu manh khí, nhìn chằm chằm Vô Ngã Thần Đồ, liếm liếm miệng, đáy mắt lướt qua một tia chiếm hữu dâm tà, nói: "Vô Ngã, ngươi khi nào thì thích ăn bơ già rồi? Thật là không nhìn ra nha!"
Theo nam tử này nói xong, ở bên cạnh hắn, mấy Thần Đồ còn lại cũng nhịn không được cười lên, hiếu kỳ đánh giá Tiêu Lăng.
"Úc Bình, cút!"
Trong mắt đẹp của Vô Ngã Thần Đồ mang theo vẻ chán ghét.
Úc Bình thực lực ở Tứ Tinh Vũ Tông, địa vị trong Thần Đồ khá cao, rất nhiều Thần Đồ đều thích đi theo Úc Bình quậy phá, cho nên mấy tên Thần Đồ này mới giống như đàn em đi sau mông Úc Bình.
Không chỉ như thế, Úc Bình rất thích mặt dày mày dạn xoay quanh ở chỗ của nàng, điều này làm cho Vô Ngã Thần Đồ rất chán ghét.
"Sao, bị ta đoán trúng rồi?"
Ánh mắt âm lãnh của Úc Bình nhìn về phía Tiêu Lăng, sau đó, chậm rãi đi về phía Tiêu Lăng, nói: "Ta muốn xem thử, thằng nhóc này có chỗ nào hấp dẫn ngươi!"
Nói xong, hắn liền đưa tay ra, chộp về phía Tiêu Lăng.
Ong!
Hắc hỏa lóe lên, hướng về phía tay của Úc Bình oanh kích qua.
Úc Bình nhíu mày, không nghĩ tới Vô Ngã Thần Đồ lại vì một thằng mặt trắng mà ra tay với hắn, lòng bàn tay hắn nguyên khí ngưng tụ, đem đoàn hắc hỏa kia chụp vỡ, sắc mặt cũng âm trầm xuống.
"Tiêu Đại Sư là Tứ Phẩm Cao Cấp Luyện Dược Sư, là quý khách được Quỷ Thần Chủ mời đến!"
Vô Ngã Thần Đồ che chở trước người Tiêu Lăng, lạnh lùng nhìn Úc Bình, giọng nói lạnh lùng: "Úc Bình, ngươi dám động thủ động cước nữa! Tin hay không Quỷ Thần Chủ phế bỏ ngươi!"
Nghe Vô Ngã Thần Đồ nói những lời này, Úc Bình càng ngày càng tức.
Vô Ngã Thần Đồ, lại che chở một thằng mặt trắng như vậy, thậm chí còn uy hiếp hắn, cái này làm cho trong mắt Úc Bình có sát ý.
"Vô Ngã! Ta có chỗ nào không bằng thằng mặt trắng này! Ngươi lại che chở hắn như vậy!" Úc Bình giận dữ.
"Đúng vậy. Thằng mặt trắng này bất quá thực lực Bát Tinh Vũ Hoàng, sao xứng với ngươi."
Những Thần Đồ khác cũng phụ họa lên.
Chuyện Úc Bình thích Vô Ngã Thần Đồ, ở Quỷ Thần Chúng này đều truyền ra rồi, vì theo đuổi Vô Ngã, Úc Bình có thể nói là tốn hết tâm cơ.
Thế nhưng, Vô Ngã Thần Đồ căn bản không thèm để ý tới Úc Bình, gần như chuyên tâm nghiên cứu luyện dược, cái này làm cho Úc Bình không có cách nào khác.
Hắn cũng là hôm nay nghe nói Vô Ngã Thần Đồ hiếm thấy ra ngoài, mới chạy ra, lại không nghĩ tới, Vô Ngã Thần Đồ lại mang về một thằng mặt trắng, còn nói thằng mặt trắng này là Tứ Phẩm Cao Cấp Luyện Dược Sư!
Thật là buồn cười chết!
Phải biết rằng, Chinh Đồ Cổ Chiến Trường chỉ có một Tứ Phẩm Cao Cấp Luyện Dược Sư, đó chính là Vô Ngã Thần Đồ, đột nhiên xuất hiện một Tứ Phẩm Luyện Dược Sư tuổi còn trẻ, không ai sẽ tin tưởng.
"Vô Ngã Thần Đồ, những Thần Đồ của Quỷ Thần Chúng các ngươi, đầu óc đều không tốt như vậy sao?" Tiêu Lăng nhíu mày, hỏi.
Tiêu Lăng vô cùng khó chịu.
Bị người ta như khỉ chỉ trỏ mãi, còn một câu một tiếng đều là thằng mặt trắng, căn bản không rời miệng, cho dù là người bình thường cũng chịu không nổi.
Trước mắt mấy người này đều là Thần Đồ của Quỷ Thần Chúng, thực lực bất phàm, theo lý mà nói, đầu óc nên tinh minh một chút, sẽ không nói ra những lời lộn xộn.
Nếu đám người này là Nhật Nguyệt Song Sứ loại thích đảo điên hắc bạch đó, tình huống trước mắt cũng có thể lý giải.
"Tiêu Đại Sư, mấy người này ngươi không cần để ý tới, ngươi đi theo ta là được."
Vô Ngã Thần Đồ nói xong, ở dưới ánh mắt sững sờ của Úc Bình đám người, kéo lấy tay Tiêu Lăng, thẳng tắp xuyên qua Úc Bình.
Cảm nhận được lòng bàn tay mềm mại không xương, vô cùng lạnh lẽo, Tiêu Lăng ngẩng đầu lên, liếc mắt nhìn Úc Bình, trong mắt mang theo vẻ trêu tức.
Hắn biết ý tứ của Vô Ngã Thần Đồ, chính là muốn nói cho Úc Bình biết, bảo hắn tốt nhất buông tha!
"Nắm tay rồi?"
Nhìn thấy Vô Ngã Thần Đồ kéo tay Tiêu Lăng, thân thể Úc Bình chấn động dữ dội, một đôi mắt cũng muốn trừng ra!
Vô Ngã Thần Đồ lại nắm tay Tiêu Lăng!
Hơn nữa còn là trước mặt hắn, nắm tay thằng mặt trắng này!
Úc Bình chỉ cảm thấy mình là một tòa núi lửa đang hoạt động, giờ phút này đã bộc phát rồi!
Nữ nhân hắn không có được, người khác cũng đừng hòng có được!
"Thằng mặt trắng, vừa rồi ngươi nói cái gì!"
Úc Bình chắn trước mặt Vô Ngã Thần Đồ, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm Tiêu Lăng, quát: "Ngươi dám nói lại lần nữa không?"
"Đầu óc ngươi bị cửa sắt kẹp rồi!" Tiêu Lăng giọng lạnh lùng nói.
"Tiểu tử tốt, lại dám bất kính với Thần Đồ của Quỷ Thần Chúng, ta hiện tại liền phế bỏ ngươi!"
Úc Bình đại nộ, hắn lại bị một thằng mặt trắng mắng, hơn nữa thằng mặt trắng này còn cùng Vô Ngã Thần Đồ thân mật nắm tay, cái này làm cho lòng tự trọng của hắn bị đả kích nặng nề.
Vút!
Úc Bình bàn tay hướng về Tiêu Lăng chộp tới.
"Úc Bình, còn muốn ta nói mấy lần cút?"
Vô Ngã Thần Đồ chắn trước mặt Tiêu Lăng, đem bàn tay Úc Bình vỗ trở về, sắc mặt cũng càng ngày càng lạnh.