Vô Củ

Lượt đọc: 4467 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308
Tiến »
Chương 273
nhị ca

❊ ❊ ❊

"Ngô Củ, Ngô tiên sinh tới thăm anh."

Ngô Củ mơ mơ màng màng, cảm giác thấy không thở nổi, thở dốc cũng trở nên vô cùng khó khăn, mê muội buồn nôn, tất cả như về tới đời trước. Luôn phải ốm đau, bị ốm đau không ngừng dằn vặt.

Ngô Củ mê man mở mắt ra. Khó thở, hô hấp phát ra tiếng kéo dài, thật giống bị thứ gì ngăn chặn. Chậm rãi mở mắt ra, đập vào mắt là một trắng toát.

Vách tường màu trắng, giường màu trắng, một cô gái mặc đồng phục y tá màu trắng.

Ngô Củ mê man nhìn tất cả những thứ này. Trên mặt mang chụp dưỡng khí, hơi thở gấp. Cảnh vật trước mắt đang xoay tròn, đầu óc mê muội, Ngô Củ không khỏi lắc lắc đầu, muốn tỉnh táo một ít.

Là phòng bệnh?

Ngô Củ càng là ngây ngẩng. Lấy lại bình tĩnh, Ngô Củ dùng một loại ánh mắt khó hiểu nhìn hoàn cảnh trước mắt trắng xóa. Nơi này rõ ràng là chỗ đời trước kết thúc cuộc sống, bị chính ba ruột của mình cho "chết thanh thản".

"Nó làm sao vậy? Có phải là tình huống không tốt?"

Ngô Củ còn nghi hoặc, liền nghe thấy bên cạnh có người nhỏ giọng nói chuyện. Một người đàn ông trung niên, thoạt nhìn chừng năm mươi tuổi, đang cùng y tá nói chuyện.

Y tá an ủi.

"Ngô tiên sinh yên tâm đi, bệnh nhân rất phối hợp trị liệu. Giải phẫu đã thành công, đang trong giai đoạn khôi phục, còn yếu một chút, dần dần sẽ tốt đẹp."

Y tá an ủi người thân của bệnh nhân. Mà người thân kia trên mặt đột nhiên xuất hiện một ít rạn nứt. Nghe y tá nói, trái lại sắc mặt ông ta co quắp, bất ngờ khó coi.

Y tá rất nhanh đã đi ra ngoài.

"Lạch cạch!"

Cửa phòng bệnh nhẹ nhàng đóng lại.

Y tá đi xong, người đàn ông trung niên rốt cục đi tới trước giường bệnh, cúi đầu nhìn Ngô Củ. Trên mặt ông ta lộ ra một ít căng thẳng, nói:

"Con trai..."

Ngô Củ cả người không có khí lực, bình tĩnh nhìn người đàn ông trung niên. Ngô Củ có chút không thể tin tưởng. Mở mắt ra, hết thảy Xuân Thu chỉ là một giấc mộng, người cha ruột cho mình chết thanh thản liền đứng ở trước mặt.

Người đàn ông trung niên đi tới, miệng không ngừng nhắc đi nhắc lại cái gì đó. Ngô Củ đều không có chú ý, trong đầu lúc này phi thường hỗn loạn.

Chẳng lẽ những gì mình từng trải qua ở Xuân Thu chỉ là nằm mơ? Nhưng nếu như nằm mơ, làm sao có khả năng chân thực rõ ràng như vậy?

Ngô Củ trong đầu hỗn loạn tưng bừng, người đàn ông trung niên đã từ trong túi xách lấy ra một ống tiêm. Tay khẽ run, ông ta nói:

"Con xem con bệnh thành như thế này... Ba biết con rất thống khổ. Như vậy... Như vậy đi, ba là vì con, giúp con một chút, cho con giảm bớt thống khổ..."

Ông ta nói, lập tức run rẩy tháo mũ chụp kim tiêm.

Ngô Củ hiện tại rất suy yếu, toàn thân không sức lực nhấc cử động, sắc mặt tái nhợt, hô hấp cũng khó khăn. Nhưng mà bây giờ Ngô Củ mang theo một uy nghiêm khó diễn ta. Đột nhiên nheo mắt lại, Ngô Củ nhìn chăm chú vào người đàn ông kia. Người đàn ông bị hoảng sợ run lên.

"Lạch cạch!"

Ống tiêm trong tay người đàn ông trực tiếp rơi trên mặt đất.

Ống tiêm rơi trên mặt đất do bị kinh hãi, ông ta vội vã nhặt ống kim tiêm lên, nhanh chóng quay đầu liếc mắt nhìn cửa phòng bệnh. Cửa phòng bệnh vẫn đóng kín, nhưng kế bên là cửa sổ mở, người đàn ông trung niên nhìn ra bên ngoài thăm dò. Có y tá đi ngang qua hành lang, thế nhưng không có chú ý tới bọn họ bên trong. Người đàn ông trung niên thở phào nhẹ nhõm.

Ông ta nhanh chóng nhặt lên ống tiêm, không còn dám nhìn vào mắt Ngô Củ, đi lên phía trước, miệng lẩm bẩm, nói:

"Đừng trách ba. Ba cũng là... cũng là bị bất đắc dĩ. Cô ấy đã biết con là con riêng của ba. Nếu như ba không... Không làm như vậy, sẽ bị đá ra khỏi ban giám đốc! Con... Con bây giờ cũng rất thống khổ, ba giúp con một tay..."

Ông ta nói, không do dự nữa, nhanh chóng đem ống tiêm đâm vào dụng cụ truyền dịch, dùng sức ấn một cái. Thuốc từ ống tiêm trực tiếp chảy vào bình dịch dinh dưỡng truyền cho Ngô Củ.

Ngô Củ gian nan mở mắt nhìn chằm chằm bình chứa dịch dinh dưỡng và dây truyền đến tay mình. Ánh mắt run rẩy hai lần nhìn chất độc chảy vào bình dinh dưỡng. Chất lỏng kia nhanh chóng hòa tan trong dịch dinh dưỡng thành một thể. Ngô Củ cũng thấy trong mắt người đàn ông trung niên sáng lên, đồng lộ ra vui sướng khi thành công.

Ngô Củ vốn nên lòng như tro nguội, vốn nên cười nhạo người đàn ông ngu xuẩn, sau đó yên lặng chịu đựng tử vong. Vậy mà lúc này Ngô Củ lại đột nhiên cảm thấy chính mình có cái gì đó khác. Ngô Củ giơ tay lên, dụng hết toàn lực rút cái kim ghim trên mu bàn tay mình.

Người đàn ông trung niên vừa thấy, hoảng sợ xông lại, đẩy tay Ngô Củ ra, nói:

"Con trai! Con an tâm đi, như vậy cũng sẽ không còn thống khổ gì! Con mau đi đi! Con bệnh như vậy sống cũng không có gì tốt đẹp. Ba sẽ giúp con chăm lo hậu sự! Chỉ cần con chết rồi! Ba có thể đại phú đại quý qua hết nửa đời sau, con chết rất đáng giá! Ba đã sinh ra con, con báo hiếu cho ba!"

Ngô Củ híp mắt, trong cổ họng phát ra âm thanh thở mạnh, lại lấy sức lực tránh tay người đàn ông trung niên. Người đàn ông trung niên giật mình, vội vàng đi chỉnh cho tốc độ dịch dinh dưỡng truyền đến Ngô Củ chảy nhanh hơn. Sau đó vẻ mặt ông ta lộ ra dữ tợn, nổi đầy gân xanh gắt gao đè Ngô Củ nằm yên trên giường, gào thét:

"Ngoan ngoãn đi!!"

Tề Hầu cảm giác nhức đầu lắm, không chỉ là đau, hơn nữa còn choáng váng. Giống như có thứ gì đập mạnh vào đầu hắn. Bên tai còn có người đang không ngừng nói chuyện, làm cho não hắn rất đau.

"Chị Trương, bác sĩ nói đầu anh Lữ bị trọng thương, đầu có chút chấn động, trong não có tụ máu. Tình huống cụ thể còn phải chờ anh Lữ tỉnh lại rồi nói."

"Chuyện gì xảy ra!? Sao làm thành bộ dáng này, đã ra mắt mấy năm rồi, không thể cho tôi chút tin tức tốt sao? Thân là người quản lý của cậu ta, tôi thực sự là gặp vận đen tám đời rồi! Thật vất vả mới tìm được một cơ hội thể hiện năng lực, còn bị chấn thương đầu! Có thể làm cái gì đây? Cứ nằm trên giường dưỡng bệnh như vậy phải mất bao lâu mới trở lại làm việc. Công ty ký hợp đồng với cậu ta không phải nuôi không. Tiếp tục như vậy, còn phải bồi thường phí vi phạm hợp đồng!!"

"Vâng vâng, chị Trương, tôi biết rồi, chờ anh Lữ tỉnh lại, tôi nói với anh ấy."

"Còn cậu nữa, cậu làm trợ lý thế nào vậy, có khả năng thì làm, không thể làm thì cút đi!"

Bên tai Tề Hầu không ngừng vang lên tiếng người nói chuyện. Người gọi là chị Trương, không biết có phải đầu óc có vấn đề hay không, la lối một trận. Rồi tiếng nói hai người nói chuyện càng ngày càng xa. Tất cả đều đi ra khỏi phòng bệnh, cửa phòng khép lại.

Tề Hầu nằm ở trên giường, mơ mơ hồ hồ. Hắn dụng hết toàn lực mở mắt ra, trước mắt một mảnh lờ mờ thấy không rõ lắm. Đầu đau muốn chết, cảm giác trời đất luôn chuyển động quay cuồng. Không chỉ là quay cuồng, cổ họng còn muốn nôn ra.

Tề Hầu bò dậy, cúi đầu nhìn.

Cái giường thật thô thiển. Vải trải giường là màu trắng tinh, giống hệt dùng cho đám tang. Không chỉ như vậy, giường còn quá cao, cách mặt đất một khoảng không.

Tề Hầu lại nhìn thứ mình mặc trên người, là trang phục có chút kỳ dị. Cũng không biết là xiêm y của quốc gia man di nào.

"Ui..."

Tề Hầu muốn đứng lên, đầu lại choáng váng, trên mu bàn tay truyền đến đau đớn, có thứ gì đâm vào tay hắn.

Tề Hầu cúi đầu nhìn thấy một cái kim châm ghim sâu vào mu bàn tay của hắn. Tề Hầu vừa nhìn, nhất thời vô cùng căm tức. Không biết là thích khách nào dám đâm ám khí vào mu bàn tay của hắn đến sưng lên. Hắn căm tức nhổ cái ám khí trên mu bàn tay ra, quăng ở một bên.

Tề Hầu tính khí vốn cũng không tốt. Hơn nữa hắn bây giờ đau đầu choáng váng, đứng lên lảo đảo muốn quỵ xuống, đôi mắt cũng hoa, thì càng bực bội không thôi.

"Bịch!!!"

Tề Hầu bước xuống giường, suýt nữa trực tiếp ngã trên mặt đất. Hắn chống đỡ mặt tường bên cạnh, lảo đảo đi đến cạnh cửa.

Cửa phòng rất kỳ quái, còn có vật lồi ra!

Tề Hầu xem thường liếc mắt nhìn chỗ nắm cửa phòng.

Loại đồ vật xấu xa hèn mọn này, còn phô trương treo ở trên cửa làm trang trí, cũng thực sự là thô bỉ bất kham.

Thế nhưng Tề Hầu hoàn toàn không có tâm tình quản cái này. Cửa phòng là khép hờ, không có khóa, Tề Hầu kéo một cái liền mở ra. Hắn lảo đảo đi ra ngoài hành lang. Bên kia có hai người còn đang nói chuyện. Chị Trương không ngừng mắng người gọi là "trợ lý", căn bản không chú ý cửa phòng đã mở ra, có người đi ra ngoài.

Tề Hầu lảo đảo đi về phía trước. Lối đi màu trắng khá hẹp, trên đỉnh đầu có ánh sáng lờ mờ vô cùng ngột ngạt. Loại ánh sáng này khiến mắt Tề Hầu khó chịu. Không thấy rõ đồ vật, hắn dùng sức lắc lắc đầu, bởi vì cảm giác buồn nôn làm cho hắn càng thêm bực bội. Hắn dùng sức lôi băng gạt quấn trên đầu ra, băng gạc còn dính chút máu.

Tề Hầu lảo đảo đi về phía trước. Trước mắt tối sầm lại, vừa vặn bên cạnh có cái cửa sổ, hắn va mạnh vào phát âm thanh. Người ở bên trong phòng bị dọa sợ hết hồn, không biết xảy ra chuyện gì, hướng mắt nhìn bên ngoài.

Tề Hầu bám vào khung cửa, vốn muốn chống đỡ tiếp tục đi về phía trước. Nhưng mà trong giây lát này, hắn xuyên qua cửa sổ phòng bệnh nhìn bên trong, nhất thời thấy được cảnh tượng làm cho hắn nổi trận lôi đình.

Người nằm trên giường sắc mặt tái nhợt, suy yếu đến cực điểm, "ám khí" ghim trên tay. Một lão nam nhân dùng sức khống chế người nằm trên giường, không biết đang làm gì, thế nhưng vừa nhìn liền biết không có ý tốt.

Tề Hầu chợt nhìn ra người năm trên giường là Nhị ca nhà hắn, hơn nữa còn có người bắt nạt Nhị ca nhà hắn. Hắn giận không nhịn nổi, đưa tay nắm cửa phòng bệnh.

Cha ruột Ngô Củ là tới cho Ngô Củ chết thanh thản, vốn là lén lén lút lút.

Trước đây ông ta đã kết hôn, hơn nữa còn có con, đã bị người vợ hiện tại phát hiện. Hiện tại ông ta đang ở rể, vợ ông ta đã nói, chỉ cần Ngô Củ còn sống, ông ta sẽ bị đuổi ra khỏi cửa. Bởi vì là ở rể, lúc kết hôn có ký thỏa thuận, công ty cũng là của nhà vợ, nếu như bị đuổi ra khỏi cửa, chính là mình không ra đường, một phân tiền cũng đừng nghĩ lấy.

Cha ruột Ngô Củ vô cùng sốt ruột, bởi vậy mới lén lén lút lút tới, chuẩn bị cho Ngô Củ chết thanh thản. Ông ta vốn là trộm gà bắt chó, đột nhiên nghe thấy tiếng động liền giật mình, quay đầu lại liếc mắt nhìn phía cửa. Không biết từ nơi nào đến một người bệnh, tựa hồ không cẩn thận đụng vào cửa.

Cha ruột Ngô Củ cho là bệnh nhân kia sẽ lập tức rời đi, nào có biết thình lình người kia dùng sức phá cửa xông vào.

Tề Hầu không có mở được cửa ra, vì cửa đã khóa kín, liền lấy sức tông vào cửa phòng bệnh. Âm thanh lớn không ít y tá còn tưởng rằng là bênh nhân khoa tâm thần chạy tới đây. Có người vội vã gọi bảo an muốn túm hắn đi.

"Rầm!!!"

Tề Hầu trực tiếp phá cửa xông vào.

Cha ruột Ngô Củ dùng sức đè Ngô Củ nằm yên, muốn chất độc trong dịch dinh dưỡng nhanh chóng chảy vào thân thể Ngô Củ, thình lình nghe một tiếng vang thật lớn. Cửa phòng bị tông mạnh đã mở ra, khóa cửa cũng bị tác động đến biến hình, bung khỏi cánh cửa.

"Ba!"

Một tiếng vang thật lớn, cha ruột Ngô Củ sợ đến run rẩy liền buông lỏng tay. HunhHn786

Tề Hầu vọt vào phòng, hô to một tiếng:

"Nhị ca!"

Ngô Củ đã dần mất ý thức, thở hổn hển, híp mắt, mơ hồ nhìn thấy một bóng người. Người xông vào là thanh niên cũng chưa đến ba mươi tuổi, băng gạc quấn trên đầu đã bung ra, còn có máu. Hắn mặc đồng phục bệnh nhân, trên cổ tay thậm chí còn có đeo vòng ghi mã số phòng bệnh thông tin cơ bản của bệnh nhân.

Cho dù là mặc đồng phục bệnh nhân phổ thông cũng không che được sự nổi bật của ngoại hình. Vóc dáng cao to, gương mặt với đường nét sắc sảo. Một đôi mắt tràn đầy lo lắng, hắn vỗ nhẹ Ngô Củ, gọi:

"Nhị ca! Nhị ca làm sao vậy?!"

Ngô Củ ý thức mơ hồ nhìn chằm chằm người trước mắt. Hắn có khuôn mặt giống hệt Tề Hầu, cũng gọi Ngô Củ là Nhị ca. Y thức có chút tan rã, Ngô Củ nỗ lực giơ tay lên. Tề Hầu lập tức cảm thấy động tác Ngô Củ yếu ớt, cúi đầu nhìn kim tiêm trên mu bàn tay Ngô Củ, hắn liền túm lấy kim tiêm kéo ra.

"Đừng! Không!!"

Cha ruột Ngô Củ gào thét lớn, kết quả dụng cụ truyền dịch vẫn là bị kéo xuống.

"Xoảng!"

Tất cả bị vứt ở bên cạnh.

Cha ruột Ngô Củ trợn mắt nhìn chăm chú vào Tề Hầu. Chỉ một chút nữa là ông ta có thể giết chết Ngô Củ, lại bị một người xa lạ đột nhiên lao ra ngăn chặn. Ông ta lập tức hô to.

"Mày là ai?! Ai cho mày tiến vào! Đây là phòng bệnh con trai tao!"

"Con trai?"

Tề Hầu nhìn Ngô Củ nằm ở trên giường bệnh, đã suy yếu đến cực điểm, cơ hồ lập tức liền ngất đi, hô hấp cũng càng ngày càng khó khăn. Không khỏi lên cơn giận dữ, tức giận xông thẳng đại não, hắn nổi giận muốn nổ tung, đột nhiên xoay đầu lại, giọng khàn khàn quát lạnh.

"Con trai? Vừa rồi ông mới làm gì?!"

Cha ruột Ngô Củ vốn là làm chuyện xấu, nghe được câu này, nhất thời sợ đến run run một cái, nói:

"Không... Không làm gì cả."

Tề Hầu thân hình cao lớn, đôi mắt có thể phun ra lửa. Hắn có ngoại hình xuất chúng, lại mang theo khí tức hung hãn tàn nhẫn, lúc nổi giận càng lộ vẻ thôi bạo tàn ác.

Tề Hầu nhanh chân đi tới, một câu phí lời cũng không có, hắn nhấc tay lên đánh một quyền.

"A!!"

Cha ruột Ngô Củ trực tiếp ăn một quyền, bị đánh có chút choáng váng va chạm vào cái bàn ở phía sau, mũi chảy máu, sắc mặt tái nhợt hô to.

Đánh người... Đánh người rồi!"

Bên ngoài có y tá tìm tới bảo an, nghe đến tiếng la, vội vã xông vào phòng. Sau khi đi vào, lập tức thấy được các thông số trên máy móc đo lường đặt bên cạnh giường bệnh Ngô Củ cũng không quá tốt, y tá sợ đến nhanh chóng nhấn chuông, hô to gọi bác sĩ tới.

"Nhanh! Bệnh nhân cần cấp cứu!"

"Chuyện gì xảy ra! Giải phẫu không phải rất thành công sao?"

"Chuẩn bị phòng giải phẫu!"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308
Tiến »