Ngọc Thiên Lỗi cũng chỉ là Đạo Vực nhị trọng, thực lực không thể so sánh với Triệu Vô Quang. Nếu nói hắn có thể địch nổi cao thủ tam trọng thông thường thì còn dễ hiểu, nhưng lại có thể lấy mạng kẻ tam trọng, quả nhiên là cực kỳ lợi hại.
Dưới trướng Thất Thánh Ma Đế, những cao thủ từ Đạo Vực tam trọng trở lên cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay, tất cả đều là lực lượng chủ chốt trong cuộc xâm lược Đại Càn lần này!
Giết một tên là bớt đi một kẻ địch!
Ngọc Thiên Lỗi giết được đối thủ nhưng vẻ mặt vẫn thản nhiên vô cùng: "Chỉ là ta vận khí tốt hơn một chút thôi."
Thời Thần hơi khựng lại, ngay cả hắn muốn lấy mạng một cao thủ Đạo Vực tam trọng cũng chẳng hề dễ dàng!
Cấp bậc cao thủ cỡ này, đánh không lại thì vẫn có thể chạy thoát.
Hắn nhìn sâu vào Ngọc Thiên Lỗi, trầm ngâm một lát rồi nói: "Người này ta có thể tính cho ngươi năm mươi vạn chiến công, những kẻ còn lại cộng lại cũng tầm ba mươi vạn. Ngọc Thiên Lỗi, tổng cộng ngươi nhận được tám mươi vạn chiến công!"
Ngọc Thiên Lỗi thản nhiên gật đầu.
Những người xung quanh đều không khỏi kinh thán.
Thi thể Ngọc Thiên Lỗi mang ra không nhiều, nhưng mỗi một cái đều có thực lực kinh khủng tột cùng.
Chiến công của một mình hắn còn cao hơn cả đám người phía trước cộng lại.
Trần Phàm cũng nheo mắt, trong lòng không kìm được suy nghĩ: "Ngọc Thiên Lỗi này có thể giết được cao thủ Đạo Vực tam trọng, bản thân hắn dù chưa đạt tam trọng thì cũng đã rất gần rồi, thực lực chưa chắc đã thua Vô Quang công tử là bao..."
Hắn liếm liếm môi.
Sau Ngọc Thiên Lỗi, chẳng còn ai có được chiến công cao đến thế nữa.
Rất nhanh đã đến lượt Trần Phàm.
Vũ Khải mang theo nụ cười lạnh:
"Thằng nhóc này tu vi quá kém, còn sống sót được đã là không dễ, giỏi lắm thì có được vài ngàn chiến công mà thôi..."
Trần Phàm tùy ý lấy ra một phần thi thể Cửu trọng.
Cũng có cả yêu thú và Tụy Ma.
Số lượng không ít.
Nhưng chung quy đều dưới Thập trọng.
Tích lũy lại cũng chỉ vừa vặn vượt qua con số một vạn chiến công.
Vũ Khải hơi nhíu mày:
"Thằng nhóc này trước đó dưỡng thương ở nhà quá lâu... có bảo vật và lá bài tẩy Thái tử ban cho, vượt qua vạn điểm cũng chẳng nói lên điều gì. Cơ sở thực lực của nó quá thấp, chiến công định sẵn là không cao được. Cho dù có Thái tử giúp đỡ, muốn giành lấy cơ duyên của Vũ Hóa Môn trong tương lai... cũng không phải chuyện dễ dàng!"
Người gia nhập Trấn Ma Ti, tương lai đều có cơ hội nhận được cơ duyên đặc biệt do Vũ Hóa Môn cung cấp.
Cơ duyên này không phải chỉ một người mới có, nếu không thì Trần Phàm đã chẳng dám mơ tưởng đến.
Thực lực Trần Phàm không đủ, nhưng nhờ Thái tử vận hành và thiên phú của chính hắn, nếu biểu hiện xuất sắc một chút thì vẫn có cơ hội chiếm lấy một suất!
Thời Thần nhìn những thi thể Trần Phàm cung cấp, cũng chỉ thản nhiên gật đầu.
"Hết rồi à?"
Danh tiếng Trần Phàm quá lớn khiến người khác đặt kỳ vọng vào hắn rất cao.
Những thi thể Trần Phàm mang ra cùng phần thưởng đổi được so với tu vi của hắn đã là rất cao rồi, nhưng với Thời Thần mà nói, vẫn chưa thể gọi là bất ngờ!
Trần Phàm nói: "Thi thể kẻ địch hết rồi..."
Thời Thần hơi nhướng mày: "Ngươi còn thứ gì khác sao?"
Trần Phàm gật đầu, sau đó biểu cảm có chút vi diệu: "Thứ này hơi đặc biệt, không tiện lấy ra lắm..."
Thời Thần hừ lạnh một tiếng:
"Kiểm kê chiến công, dù là thứ đặc biệt thế nào cũng sẽ quy đổi thành chiến công cho ngươi. Chiến công là thứ nhìn thấy mà không cầm được, chẳng lẽ ngươi sợ người khác cướp mất sao? Là thứ gì thì cứ lấy ra, ở đây ngươi cứ yên tâm."
Thời Thần đã nói vậy.
Trần Phàm đương nhiên không nói nhảm, trực tiếp lật tay lấy ra một viên tinh hạch màu đen.
Ngay khi tinh hạch này xuất hiện.
Một luồng uy áp đặc thù lập tức bao trùm lấy tâm trí mọi người.
Nhìn thấy vật này, Nguyên Đạo Không đứng không xa đó liền biến sắc: "Đây là..."
Vẻ mặt đang thản nhiên của Thời Thần cũng thay đổi ngay lập tức khi nhìn thấy viên tinh hạch này, hắn trợn to mắt:
"Thiên Ma Chân Hạch? Sao ngươi lại có được thứ này?"
"Tại hạ cũng là vận khí tốt." Trần Phàm đương nhiên lập tức kể lại đại khái tình hình.
Thời Thần bừng tỉnh gật đầu: "Chuyện này ta có nghe qua, không ngờ sau khi Thiên Ma giải thể, ngươi lại tình cờ tìm được chân thân của nó..."
Mọi người xung quanh nghe Trần Phàm kể lại, ai nấy đều có vẻ mặt vi diệu.
Vận khí này cũng quá mức tốt rồi!
Thời Thần nhận lấy Thiên Ma Chân Hạch từ tay Trần Phàm, vẻ mặt hơi nghiêm nghị: "Thiên Ma này e rằng đã tiệm cận thực lực Đạo Quả, nếu không phải Triệu Vô Quang ra tay, e rằng sẽ gây ra tổn thất không nhỏ..."
Sắc mặt hắn phức tạp, ngẩng đầu nhìn Trần Phàm một lần nữa, trầm ngâm nói:
"Ngươi có thể lấy được chân hạch quả thực là may mắn. Nếu không có Triệu Vô Quang ra tay đánh nát chân thân của tên ma này trước, thực lực của ngươi căn bản không thể nào lấy được chân hạch..."
"Ta không thể tính chiến công đánh bại Thiên Ma lên đầu ngươi quá nhiều... Nhưng chân hạch này vô giá, ta cũng sẽ không cố ý ép giá ngươi. Thế này đi... viên chân hạch này ta ghi cho ngươi một triệu chiến công!"
Tiếng hít khí lạnh vang lên khắp nơi!
Trần Phàm cũng không kìm được trợn tròn mắt.
Khi nghe nửa câu đầu của Thời Thần, trong lòng hắn đã không còn kỳ vọng gì nhiều.
Dù sao sự thật đúng như Thời Thần nói, Thiên Ma không phải do hắn giết, hắn chỉ là kẻ nhặt được món hời.
Nhưng không ngờ dù vậy vẫn đổi được một triệu chiến công, điều này quá mức khoa trương.
Phải biết rằng, giết một tên Cửu trọng bình thường cũng chỉ được hai ba trăm điểm chiến công.
Số này tương đương với việc Trần Phàm giết hàng ngàn cao thủ mới vào Cửu trọng.
Thấy phản ứng khác nhau của mọi người, Thời Thần nhíu mày nói:
"Một Thiên Ma tiệm cận Đạo Quả, nếu có thể đánh bại hoàn chỉnh, nộp lên chân hạch, thì cho năm triệu cũng xứng đáng... Nếu không có Trần Phàm nộp chân hạch, những gì Triệu Vô Quang làm cũng chẳng có ý nghĩa gì cả!"
Lời này vừa ra, mọi người nào dám hó hé.
Thực tế, sinh vật như Thiên Ma có uy hiếp cực lớn, bản thân chiến công đã cao hơn võ giả cùng cấp. Chưa kể thực lực của con Thiên Ma này cũng vô cùng mạnh mẽ.
Có được một triệu chiến công trong tay, chiến công của hắn tại Trấn Ma Ti cũng thuộc hàng top, cơ duyên kia đương nhiên không chạy đi đâu được.
Trong góc, Vũ Khải ánh mắt u ám nhìn Trần Phàm, trong lòng không tránh khỏi dấy lên sự đố kỵ.
"Sao vận khí của nó lại tốt đến thế chứ..."
---❊ ❖ ❊---
Trở về Đế đô.
Thái tử bày tiệc tại Thiên Thượng Nhân Gian để đón gió cho Trần Phàm.
"Ha ha ha, Trần Phàm, ngươi đúng là được thiên địa ưu ái, không chỉ thiên phú mà vận khí cũng tốt như vậy. Một triệu chiến công, ngay cả cao thủ Đạo Vực tam trọng bình thường cũng khó lòng đạt được..."
"Dù sau này nhiệm vụ Trấn Ma Ti ngươi không làm lấy một cái, cũng chắc chắn có được cơ duyên do Vũ Hóa Môn ban tặng."
Trần Phàm không kìm được hỏi: "Không biết Thái tử điện hạ có biết, cơ duyên đó rốt cuộc là gì không?"
Ánh mắt Thái tử vi diệu: "Cơ duyên này... dường như liên quan đến một động thiên tu hành đặc biệt ở Đông Nam Vực của ta. Nếu có thể vào đó, sẽ nhận được lợi ích vô cùng lớn, cụ thể thì ta cũng không rõ."
Trần Phàm sững sờ: "Đông Nam Vực?"
Hắn cứ ngỡ cơ duyên Vũ Hóa Môn cung cấp rất có thể phải rời khỏi Đông Nam Vực để đến Trung Vực.
Xem ra là hắn đoán sai rồi.
Cái gọi là động thiên, thực ra cũng có thể coi là một loại bí cảnh, chỉ là có sự khác biệt tinh tế với bí cảnh thông thường.
Giống như Hoa Thanh Trì mà Trần Phàm từng đến, cũng có thể gọi là động thiên.
Động thiên thường là phúc địa tu luyện, một ngày bằng một năm.
Nếu có thể tiến vào thì đúng là chuyện đại hỷ...
---❊ ❖ ❊---
Ma quân rút lui, Đại Càn thắng lợi.
Thế nhưng Trấn Ma Ti không vì thế mà giải tán.
Quán Khâu Cảnh cũng không rời khỏi Đại Càn.
Nguyên nhân đương nhiên là vì đầu sỏ chưa trừ.
Những cao thủ như Thất Thánh Ma Đế nếu không chết, nguy cơ của Đại Càn vẫn chưa bao giờ dứt.
Mà Trần Phàm vốn định sau trận chiến sẽ về Thanh Hà Quận một chuyến, không ngờ Trấn Ma Ti lại truyền xuống một đạo mệnh lệnh khẩn cấp...
Khiến Trần Phàm không có lấy một chút thời gian nghỉ ngơi.
Hắn mân mê lệnh bài trong tay, biểu cảm vô cùng vi diệu.
"Trấn thủ Thiên Ngục..."