HỒNG HẠNH quan sát lần cuối căn phòng riêng của nàng và một nụ cười hài lòng nở trên môi nàng. Nàng đã chuẩn bị hoàn toàn một khung cảnh đẹp để bắt quả tang một anh lãng tử. Ánh sáng trong căn phòng nhỏ này mờ ảo một vẻ thần tiên. Những ống đèn sáng đều được tắt đi, tạm không dùng đến, thay vào đó là những bóng đèn nhỏ, nằm kín trong vách hắt ánh sáng mờ nhạt lên trần phòng hoặc nằm ở trong những chụp đèn mầu hồng. Thứ ánh sáng mờ ảo này rất hợp với những cuộc tình tự,
Phòng riêng của Hồng Hạnh gồm hai phòng. Phòng ngoài là phòng khách. Nàng đích thân trang hoàng lấy căn phòng này. Bàn ghế trong phòng đều mới xinh xắn thích hợp với cá nhân nàng. Sàn phòng trải thảm mới, sạch. Nàng và ông khách quí của nàng có thể ngồi hoặc nằm ngay trên thảm. Chỉ cần bỏ xuống đó vài nệm kê lưng của chiếc đi văng là xong. Máy quay đĩa Motorola của nàng chạy nhẹ một đĩa nhạc 33 chơi toàn violon và piano, loại nhạc được mệnh danh là nhạc để mơ mộng : music for dreaming. Một chai sâm banh được ngâm sẵn trong xô nước đá. Tất cả đều sẵn sàng chờ đợi «chú mồi».
Hồng Hạnh ngắm hình nàng trong tấm kiếng. Hình ảnh người thiếu nữ xuân thì rực rỡ nàng thấy trong kiến làm cho môi nàng nở nụ cười thỏa mãn hài lòng thứ hai. Nàng bận chiếc robe bằng hàng đen, một thứ hàng ngoại quốc không dày mà cũng không mỏng quá, thật hợp với nhan sắc và khung cảnh đêm nay. Chiếc áo may tuyệt khéo bó sát thân thể nàng như một làn da, bó sát mà vẫn để cho nàng thở hít thoải mái. Mỗi lần nàng bận áo đầm này, Hồng Hạnh vẫn có cái cảm giác như một sinh vật có khả năng thay đổi làn da, chui vào một lớp da mới: Và mỗi lần nàng lột bộ áo này ra khỏi mình, nàng vẫn có cái cảm giác lột bỏ một làn da cất đi… Như một con rắn lột da vậy.
Chiếc áo ngắn tay, hở cổ. Làn da nàng lồ lộ trên màu đen gợi cảm đó. Nàng hài lòng nhiều với cái áo này vì nó vừa cho nàng có cái vẻ trang trọng của người đàn bà lịch sự, ăn diện vừa cho thân thể nàng có cái vẻ trễ tràng của đàn bà đa tình sẵn sàng cởi áo.
Ngày nào ở Sàigòn, sau đám cưới tổ chức hụt. Hồng Hạnh có hỏi Như Ngọc về những nguyên do nào đã làm cho cuộc hôn nhân của bạn tan vỡ khi sắp tới đích. Như Ngọc đáp rằng vì Hoài Nguyên – một người thật hiền, thật tốt, một người chồng lý tưởng đã chịu quá nhiều ảnh hưởng của một người bạn xấu. Vì không tin là bạn nói đúng – Không phải Như Ngọc nói sai vì xấu tính mà là vì chủ quan, vì hờn giận – Hồng Hạnh không hỏi rõ thêm người bạn quí đó của chú rể hụt Hoài Nguyên là ai, tên là gì, làm nghề gì.
Nhưng bây giờ nàng đã biết rõ. Người ngăn cản không cho Hoài Nguyên trở lại với Như Ngọc chính là Minh Huy. Khá sành sỏi về tâm lý, Hồng Hạnh hiểu rằng những người thanh niên chưa muốn lấy vợ, chưa có dịp lấy vợ, đều không muốn thấy bạn mình lấy vợ.
Bạn gái với nhau cũng vậy. Hồng Hạnh biết rằng về chuyện hôn nhân, những người cùng phái nữ với nàng còn xử dụng những thủ đoạn ngầm độc hại hơi nhiều để phá nhau.
Và nàng thấy nàng cần cho Minh Huy, anh chàng lẻo mép ấy, một bài học đích đáng.
Ít nhất với cuộc bố trí đêm nay, nàng cũng có thể làm mất hết uy tín của Minh Huy. Hoài Nguyên sẽ thấy tận mắt Minh Huy ở lại đây là vì nàng vì một người thiếu nữ, chứ không phải vì tình bạn.
Một khi Hoài Nguyên hết tin tưởng ở Minh Huy, chàng ta sẽ sốt sắng xách va-ly vù về Sàigòn với Như Ngọc không cần ai dục dã.
Hồng Hạnh tin chắc là đêm nay, mọi diễn tiến sẽ xảy ra đúng như ý muốn của nàng.
Nàng kiểm soát lần cuối cuộc bố trí khi đôi kim đồng hồ sắp chỉ vào hai con số 9 và 12. Nàng hoàn toàn hài lòng.
Đúng 9 giờ, có tiếng gõ nhẹ lên cửa phòng. Hồng Hạnh đi ra mở cửa, Đi ngang tấm kiếng, nàng liếc nhìn khuôn mặt người thiếu nữ phản chiếu trong kiếng. Khuôn mặt và nụ cười kia làm cho Hồng Hạnh nghĩ rằng nàng có tài đóng kịch thiên phú và nàng không làm nữ diễn viên điện ảnh là một thiệt hại chung và lớn cho người đời. Vì khuôn mặt và nụ cười của một người thiếu nữ đang yêu, đang si tình chờ đón người yêu.
Nàng mở cửa :
– Anh đúng hẹn quá. Chiến sĩ có khác…
Minh Huy đứng đó. Chàng có vẻ bối rối :
– Tối xin lỗi Hồng Hạnh..
Nàng hơi ngạc nhiên nhưng nụ cười vẫn chưa tắt trên môi :
– Chi vậy anh ?
– Tôi cần phải nói ngay.. sợ Hồng Hạnh giận tôi.. Một lần nữa, tôi xin lỗi Hồng Hạnh… Tôi không thể cùng đi dự dạ vũ với Hạnh được…
Lần này thì Hồng Hạnh ngạc nhiên thực sự :
– Sao vậy ?
– Tôi có việc riêng…. Tôi phải ở lại phòng với Hoài Nguyên, bạn tôi. Đêm nay không biết tại sao hắn có thái độ lạ kỳ. Khác hẳn những đêm trước. Hắn có vẻ lo âu, bồn chồn. Không ở yên được một chỗ. Tôi hỏi, hắn không nói. Nhưng tôi biết chắc là hắn có chuyện gì dấu tôi. Tôi lo. Tôi không thể bỏ hắn lại một mình trong phòng vắng đêm nay được.
Chàng nhăn nhó.
– Mong Hồng Hạnh thông cảm cho tôi.. Được Hồng Hạnh cho phép mời Hồng Hạnh đi dự dạ vũ đêm nay là một hạnh phúc lớn nhất đời của tôi… Nhưng tôi không thể vui chơi một mình khi thằng bạn của tôi nó khổ…. Nó đang thất tình… Nếu có chuyện gì chẳng lành xảy ra đêm nay, tôi không chịu nổi sự hối hận…Đêm… với một kẻ thất tình lại cô đơn, rất dài…..
Hồng Hạnh cố nén để khỏi thở phào.. Nàng biết rõ cái nguyên nhân làm cho Hoài Nguyên «bồn chồn, ngồi không yên chỗ» đêm nay. Nhưng nếu để cho chàng trai này quay đi, cuộc bố trí của nàng đêm nay sẽ hỏng, lát nữa, chỉ một lát nữa thôi, Hoài Nguyên sẽ tơi đây.. Nếu không có Minh Huy ở đây nàng sẽ tiếp Hoài Nguyên ra sao ? Nhất là khi nàng đã làm cho Hoài Nguyên tin rằng chàng được yêu, chàng tới để phây phây hưởng cái tình yêu của nàng.
Nàng đưa tay ra nắm lấy tay Minh Huy.
– Anh hãy vào phòng Hạnh đã nào. Đi đâu mà vội quá vậy ??
– Nhưng. Hoài Nguyên ? ? Hắn, lạ lắm.
– Anh vào đây chúng mình cùng thảo luận cách cứu vãn anh ấy. Anh quên rằng Hạnh có thể giúp anh rất nhiều hay sao ??
Đôi mắt Minh Huy sáng lên :
– Hay lắm… Hồng Hạnh cùng tôi đi lên phòng chúng tôi.. gặp hắn coi sao ? Có thể sự có mặt của Hồng Hạnh sẽ làm cho hắn vui lên.. Tôi đã hết lời khuyên giải hắn rồi…
Nàng gật đầu:
– Được rồi. Anh cứ vô đây cái đã. Hồng Hạnh có chuyện này muốn nói với anh trước….
Nàng khép cửa lại nhưng không cài khóa.
Người bên ngoài có thể mở cửa vào dễ dàng. Minh Huy không để ý thấy sự kiện «không gài khóa cửa» đó, chàng mải nhìn quanh. Cảnh êm đềm ấm cúng, thơ mộng của căn phòng làm chàng xuýt xoa :
– Phòng của Hạnh đẹp quá. Người lính chiến nào sống ở rừng núi cũng mơ có một căn phòng xinh xắn thế này. Nhưng chỉ là mơ thôi chẳng bao giờ thành sự thực. Một căn phòng có ánh đèn mờ ảo chờ đợi mình buổi tối, với một người vợ xinh, ngoan và hiền,
Chàng như bị thôi miên vì hình ảnh đẹp và thơ mộng của căn phòng. Đi vào tới giữa phòng chàng dừng lại quay lại nhìn nàng, hai tay dơ lên:
– Có ước mơ gì nhiều đâu? Chỉ một căn nhà nhỏ, một người vợ hiền.. Vậy thôi nhưng chiến tranh vẫn không cho mình thực hiện mộng ước…
Trong một khoảnh khắc thời gian cái giả cái thực của hiện tại hòa lẫn vào nhau làm cho Hồng Hạnh bàng hoàng. Nàng yên trí người thanh niên hào hoa đang đứng trước mặt nàng kia là một người linh chiến thực sự, chàng ước mơ một căn nhà nhỏ, một người vợ hiền. Và nàng có thể giúp chàng làm cho giấc mơ đó trở thành sự thực. Nàng có thể là người vợ hiền đó.
Nhưng.. chỉ trong khoảnh khắc mà thôi Hồng Hạnh trở lại là người thiếu nữ bị lừa dối đang cần cho kẻ lừa dối mình một bài học.
Nàng đi tới gần chàng :
– Anh chỉ nhớ tới bạn của anh thôi.. Còn em thì sao?
– Em thì… Em thì….
Chàng ú ớ và chỉ nói được có thế.
– Em thì.. sao ? Em cũng cô đơn… Em còn cô đơn hơn ai hết… Anh cũng phải nghĩ đến em một chút chứ….
Nàng buồn rầu và chàng như ngạc nhiên không ngờ nàng lại thú thực như thế. Người thiếu nữ thường tự kiêu. Dù có buồn đến chết được vì thiếu ái tình, các cô cũng nhất định không chịu nói ra.
Chàng như không tin :
– Em… em cũng cô đơn sao ???
– Còn sao nữa ư? – giọng nàng như tràn đầy trách hận và tủi cực – Anh còn phải hỏi em câu đó sao ??
Nàng đi tới một bước nữa và chàng không lùi lại. Đột ngột, họ thấy họ đứng ôm nhau và hôn nhau trong căn phòng ấm cúng có tiếng nhạc violon văng vẳng từ chiếc Akai Stereo bốn loa.
Hồng Hạnh, trong vòng tay của Minh Huy, xúc động thật sự. Nàng quên cả hiện tại, quên cả mục đích cuộc bố trí đêm nay, nhưng cũng như tất cả những người thiếu nữ tưởng mình không yêu ở cõi đời này, Hồng Hạnh chỉ xúc động, chỉ quên có một lúc. Nàng tỉnh lại ngay, nàng nghĩ tới Hoài Nguyên. Anh chàng cù lần đó đi đâu ? Giờ này chàng tới là vừa đẹp. Nàng đã để cánh cửa khép chứ không gài khóa để cho Hoài Nguyên dễ dàng xâm nhập…
Sau cái hôn đầu tiên đó, họ rời nhau, Hồng Hạnh liếc nhìn chiếc đồng hồ để bàn : chín giờ mười phút rồi. Nàng bàng hoàng khi thấy rằng chiếc hôn mới vừa qua đã kéo dài tới năm phút. Nụ hôn lâu nhất đời nàng, lâu nhất mà qua nhanh nhất. Hoài Nguyên sắp đến.. Nàng nghĩ thầm «Mình phải gợi cho hắn hôn mình nữa, cho Hoài Nguyên bắt được quả tang hắn đang hôn mình, hắn mới hết chối cãi….»
Nàng chỉ chai sâm banh đặt đứng trong xô đá:
– Nhà có sâm banh – nàng nói – mời người chiến sĩ mở rượu.
Y như một chiến sĩ chính cống Bà Lang Trọc, Minh Huy cười khiêm tốn :
– Em lịch sự quá. Tôi hân hạnh.
Nàng cũng lịch sự chào lại chàng và ngồi xuống ghế.
Chàng đưa chai rượu lên, vặn nút. Bốp! Tiếng nút chai nổ vang trong căn phòng ấm cúng nghe như tiếng pháo.
Sâm banh sủi bọt được rót vào hai ly. Chàng và nàng cụng ly. Thái độ của Minh Huy dần dần đổi khác. Chàng như người mệt mỏi hay lo âu vì một việc gì đó nhưng vẫn cố gắng gượng vui để tỏ ra lịch sự :
– Hồng Hạnh làm trọng thể như vậy, tôi ngại quá.
– Anh ngại chi ?
– Ngại sẽ bất lịch sự… Tôi không thể ở lại vui với Hồng Hạnh được lâu hơn.. Tôi phải về phòng….
Hồng Hạnh nhíu mày. Nếu để anh chàng láu cá này ra khỏi đây trước khi Hoài Nguyên tới, bao nhiêu công lao của nàng sẽ trở thành công cốc. Nàng phải giữ hắn ở lại đây với nàng bằng đủ mọi cách,
– Anh ở đây uống rượu với Hồng Hạnh không thích sao ?
– Thích lắm chứ.. Nhưng.. tôi còn có bổn phận với bạn. Tôi không thể bó bạn tôi nằm buồn một mình…
Chàng dơ ly lên, nàng cũng dơ ly. Họ cùng uống. Chàng lại rót rượu vào hai ly.
– Anh không thể bỏ bạn anh nằm một mình nhưng anh có thể bỏ được Hạnh ư ?
– Hạnh thì… thì…
Muốn khuyến khích Minh Huy uống rượu, Hồng Hạnh phải uống liền liền Minh Huy phải thú vị khi chàng nhận thấy chất sâm banh thượng hảo hạng có phản ứng rất nhanh trong huyết quản người thiếu nữ đa tình. Đôi mắt nàng trở thành sáng long lanh hơn bao giờ hết. Đôi môi nàng mọng như hai múi cam, hé mở, chờ đợi.
Khi người đàn ông không trả lời được câu hỏi của người đàn bà, người đàn ông đó có thể thay câu trả lời bằng một chiếc hôn. Minh Huy cũng làm theo thông lệ. Chàng hôn nàng.
Chiếc hôn kéo dài. Hồng Hạnh quên thời gian và không gian, nàng đã quên mục đích cuộc bố trí đêm nay, quên Hoài Nguyên, quên tất cả..