“Cái gì! Anh điên rồi sao!”
Khi biết anh trai mình lại đồng ý hẹn hò với Bùi Ôn Ôn, Ninh Noãn Noãn tức gần điên: “Anh! Sao anh thích ‘hỗ trợ vùng sâu vùng xa’ đến thế hả, anh làm em tức chết mất thôi! Nếu anh thiếu phụ nữ thì trong viện nghiên cứu của em có đầy người độc thân, để em giới thiệu cho.”
“Thật nông cạn!”
Cô phải gặp Bùi Ôn Ôn!
Cho cô ấy biết khó mà lui!
Tối đó, Ninh Noãn Noãn gạt bỏ bữa tối dưới ánh nến tình cảm mà ông xã cô đã chuẩn bị, hừ, toàn là rau dưa nhạt nhẽo, thật lãng phí nến mà! Ninh Noãn Noãn lao thẳng tới chỗ của anh trai!
“Anh cứ yên tâm, em sẽ không quá tàn nhẫn với một cô gái câm đâu.”
Chuông cửa vang lên, Ninh Noãn Noãn định lao ra ngoài, Ninh Lăng Trần vội kéo cô lại nhắc nhở: “Đừng có mà bất lịch sự.”
“…”
“Chào em, Noãn Noãn, chị là Bùi Ôn Ôn.”
Ninh Noãn Noãn đẩy Ninh Lăng Trần ra một bên, nắm chặt hai tay của Bùi Ôn Ôn, ánh mắt nhiệt tình rực lửa.
“Chị dâu mau vào đi, mau ngồi, anh, nhanh lên, rót trà cho chị dâu đi, không, rót nước trái cây đi, nước trái cây ấy!”
Không trách Ninh Noãn Noãn lại phấn khích đến thế, vì Bùi Ôn Ôn quá xinh đẹp, vẻ đẹp trong sáng tựa ánh sáng thanh khiết, lại dịu dàng và không chút sắc sảo.
Ninh Noãn Noãn vừa nhìn thấy Bùi Ôn Ôn đã rung động từ cái nhìn đầu tiên, lập tức nhận định đây chính là người mình mong chờ bấy lâu!
Nhân lúc Bùi Ôn Ôn đi vào nhà vệ sinh, Ninh Noãn Noãn kích động ghé tai thì thầm với Ninh Lăng Trần: “Anh! Chị ấy chính là người đó, chính là chị ấy!”
Ninh Lăng Trần bất lực lườm cô một cái.
“Lục Yến~”
“Em đã gặp Bùi Ôn Ôn rồi, em thích chị ấy, chị ấy đẹp lắm, cực kỳ dịu dàng, nhất định là chị ấy rồi! Sau này chị ấy chính là chị dâu của em đó~”
Lục Yến trêu chọc, khiến Ninh Noãn Noãn xấu hổ đỏ mặt: “Thì… chẳng qua là do em không có nội hàm thôi~”
“Gì cơ?”
Hóa ra một năm trước Lục Yến và Bùi Ôn Ôn đã từng gặp nhau qua buổi xem mắt.
Lục Yến mỉm cười, ôm Ninh Noãn Noãn lên đùi, không kìm được mà hôn lên đôi má trắng hồng của cô: “Chẳng phải em xinh hơn sao, giống như công chúa nhỏ ấy.”
Ninh Noãn Noãn lập tức úp mặt vào ngực Lục Yến, ngượng ngùng.
“Anh thật nông cạn.”
“Lý do thật sự là vì anh không thích cô ấy đến mức đó thôi. Nếu ngày đó đi xem mắt với em, dù em có vừa điếc vừa câm, anh cũng nhất định sẽ cưới em.” Lục Yến cắn nhẹ lên đôi môi đỏ của Ninh Noãn Noãn, cười khẽ.
Chậc, cô chẳng thèm tin đâu, Ninh Noãn Noãn đảo mắt, nhưng trong lòng ngọt ngào đến lạ, haiz, cô đúng là nông cạn thật, dễ bị những lời mật ngọt dỗ dành quá mà~
Là một bao thuốc lá.
Sao lại có thuốc lá ở đây nhỉ? Chẳng phải anh không hút thuốc sao?
Lục Yến nhíu mày, nhận lấy bao thuốc, rồi nói: “Thuốc này từ đâu ra vậy, nhãn hiệu này, ừm, là bố anh giấu ở đây.”
Ninh Noãn Noãn cảm thấy có điều gì đó không đúng lắm.
“Ừm, hút thuốc không tốt cho sức khỏe, em chẳng thích mùi thuốc chút nào, hôi lắm.”
“Ừm ừm~ Ông xã em là tuyệt nhất luôn~”
…
Những ngày gần đây tâm trạng của Ninh Noãn Noãn vô cùng tốt!
Tối hôm đó sau khi tan làm, Ninh Noãn Noãn nhìn thấy Tống Văn Sương đứng trước cửa nhà mình.
Thấy dáng vẻ hao gầy này của Tống Văn Sương, lòng Ninh Noãn Noãn cũng đau nhói, cô thấy rất khó chịu.
Tống Văn Sương cầu xin, cô ấy thật sự không còn cách nào khác. Anh trai cô ấy không chịu giúp, mà Cố Phong Diệp cũng chẳng nể mặt nhà họ Từ, không chịu hòa giải. Từ Viễn Châu đã bị giam giữ trong trại tạm giam hơn hai mươi ngày rồi.
Ninh Noãn Noãn vẫn không muốn mềm lòng, cô chỉ mong nhân cơ hội này để Tống Văn Sương chia tay với Từ Viễn Châu, nên cố tỏ vẻ khó xử.
Tống Văn Sương vừa khóc vừa nói.
Chuyện Tống Văn Sương yêu đương và qua lại với Từ Viễn Châu, Ninh Noãn Noãn có thể chấp nhận, ai yêu đương chẳng phải theo ba bước như vậy, nhưng mang thai! Trời ơi, Tống Văn Sương đúng là không để lại cho mình chút đường lui nào!
Nếu cô là anh trai của Tống Văn Sương thì chắc cô đã phát điên rồi!
Tống Văn Sương nắm chặt tay Ninh Noãn Noãn, khóc nức nở, cô ấy thật sự không còn đường thoát!
“Văn Sương, mình không thể giúp cậu, khó khăn lắm anh trai mình mới có thể cắt đứt với Cố Phong Diệp, làm sao mình có thể đi cầu xin anh ta được.”
“Noãn Noãn, Viễn Châu là vì muốn giúp cậu trút giận nên mới đánh Cố Phong Diệp đó! Cậu không thể như vậy được, dù cho cậu có ghét Viễn Châu, cậu cũng nên vì tình bạn bao nhiêu năm giữa chúng ta, vì đứa bé trong bụng mình chứ, mình cầu xin cậu, giúp anh ấy đi, cậu chỉ cần nói vài câu thôi mà!”
Cô ấy không hiểu tại sao Ninh Noãn Noãn lại nhẫn tâm như vậy, Ninh Noãn Noãn chỉ cần nói vài câu là xong, tại sao lại không chịu giúp cô ấy!
“Ninh Noãn Noãn -”
Ninh Noãn Noãn lấy điện thoại ra: “Để mình gọi anh trai cậu đến đón cậu nhé.”
“Mình không thể giúp.”
Tống Văn Sương lùi lại một bước, cô ấy không thể tin đây là người bạn thân suốt bảy năm của mình!
“Biến đi! Mẹ kiếp, đừng có mà giả vờ tốt bụng với tôi! Tôi đã nhìn thấu cậu rồi! Cậu đúng là đồ tồi!”
Ninh Noãn Noãn vội nhặt điện thoại lên, may là chưa hỏng, cô lập tức gọi cho anh trai của Tống Văn Sương, Tống Văn Quân, kể lại chuyện vừa xảy ra.
“Con bé thật sự… nói với em là nó có thai sao?”
Ninh Noãn Noãn nghe thấy hơi thở run rẩy của Tống Văn Quân trong điện thoại, khiến cô cũng thấy bất an.
Tống Văn Quân cố nén cảm xúc, hỏi: “Em có thể gặp Cố Phong Diệp một lần không?”
“Không sao đâu.”
Lục Yến đi làm về đến nhà, thấy Ninh Noãn Noãn đang ngồi thu mình trên ghế sô pha, gương mặt đượm buồn, anh tiến lại gần mà cô cũng không phát hiện ra.
Lục Yến ngồi xuống hỏi, đặt tay lên trán cô: “Em khó chịu à?”
Lục Yến kéo cô lại, trực tiếp ôm cô vào lòng.
“Ôi trời, em đã bảo là không có chuyện gì mà, em muốn đi ngủ rồi!”
“Ngoan nào~”
“…”
Ninh Noãn Noãn là kiểu người khi buồn bực thì rất cứng đầu, nhưng nếu không đấu lại thì sẽ nhường nhịn.
Ninh Noãn Noãn cuộn mình trong vòng tay Lục Yến, buồn bã nói: “Cô ấy có thai rồi…”
“Chẳng đời nào em lại đi cầu xin Cố Phong Diệp vì Từ Viễn Châu, khó khăn lắm anh trai em mới cắt đứt được với anh ta, đừng nói là Văn Sương cầu xin em, đến anh Văn Quân mà bị bắt em cũng không bao giờ xin xỏ tên họ Cố đó!”
Ninh Noãn Noãn trong lòng quyết tâm rồi.
Ninh Noãn Noãn bĩu môi, gương mặt đầy vẻ không phục.
Không ngờ Lục Yến lại khen ngợi cô, khiến cô sững người, mắt mở to nhìn anh, bất giác thấy tủi thân: “Anh không trách em tàn nhẫn sao…”
Lòng Ninh Noãn Noãn cảm thấy xúc động, cô ôm chặt lấy cổ Lục Yến.
“Vả lại chuyện này cũng hơi kỳ lạ. Cố Phong Diệp chỉ bị thương ngoài da, anh có hỏi rồi, không nghiêm trọng như tin đồn. Màng nhĩ thủng cũng chỉ là phóng đại lên thôi. Dự án vườn Kim Hoa của anh ta bị ngừng lại, giờ anh ta đang bận ngập đầu, lẽ ra không nên gây căng thẳng thêm với nhà họ Từ. Anh có cảm giác anh ta cố tình, như đang chờ em và anh trai đến tìm anh ta vậy.”
“Anh ta đừng hòng!”
“Vậy nên em không mắc lừa là đúng rồi. Giờ chỉ xem ai chịu đựng giỏi hơn, em và anh trai không mở lời, cuối cùng Cố Phong Diệp cũng sẽ phải hòa giải với nhà họ Từ thôi.”
Ninh Noãn Noãn ôm lấy anh, trong mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ, “Lục Yến~ anh thật giỏi, phân tích rất có lý đó~”
Lục Yến chỉ vào môi mình, Ninh Noãn Noãn đỏ mặt, sau đó “chụt” một cái hôn lên môi Lục Yến, vừa định rời đi thì đã bị Lục Yến xoay người đè xuống giường mà hôn tới tấp.
“Cái gì! Anh điên rồi sao!”
Khi biết anh trai mình lại đồng ý hẹn hò với Bùi Ôn Ôn, Ninh Noãn Noãn tức gần điên: “Anh! Sao anh thích ‘hỗ trợ vùng sâu vùng xa’ đến thế hả, anh làm em tức chết mất thôi! Nếu anh thiếu phụ nữ thì trong viện nghiên cứu của em có đầy người độc thân, để em giới thiệu cho.”
“Thật nông cạn!”
Cô phải gặp Bùi Ôn Ôn!
Cho cô ấy biết khó mà lui!
Tối đó, Ninh Noãn Noãn gạt bỏ bữa tối dưới ánh nến tình cảm mà ông xã cô đã chuẩn bị, hừ, toàn là rau dưa nhạt nhẽo, thật lãng phí nến mà! Ninh Noãn Noãn lao thẳng tới chỗ của anh trai!
“Anh cứ yên tâm, em sẽ không quá tàn nhẫn với một cô gái câm đâu.”
Chuông cửa vang lên, Ninh Noãn Noãn định lao ra ngoài, Ninh Lăng Trần vội kéo cô lại nhắc nhở: “Đừng có mà bất lịch sự.”
“…”
“Chào em, Noãn Noãn, chị là Bùi Ôn Ôn.”
Ninh Noãn Noãn đẩy Ninh Lăng Trần ra một bên, nắm chặt hai tay của Bùi Ôn Ôn, ánh mắt nhiệt tình rực lửa.
“Chị dâu mau vào đi, mau ngồi, anh, nhanh lên, rót trà cho chị dâu đi, không, rót nước trái cây đi, nước trái cây ấy!”
Không trách Ninh Noãn Noãn lại phấn khích đến thế, vì Bùi Ôn Ôn quá xinh đẹp, vẻ đẹp trong sáng tựa ánh sáng thanh khiết, lại dịu dàng và không chút sắc sảo.
Ninh Noãn Noãn vừa nhìn thấy Bùi Ôn Ôn đã rung động từ cái nhìn đầu tiên, lập tức nhận định đây chính là người mình mong chờ bấy lâu!
Nhân lúc Bùi Ôn Ôn đi vào nhà vệ sinh, Ninh Noãn Noãn kích động ghé tai thì thầm với Ninh Lăng Trần: “Anh! Chị ấy chính là người đó, chính là chị ấy!”
Ninh Lăng Trần bất lực lườm cô một cái.
“Lục Yến~”
“Em đã gặp Bùi Ôn Ôn rồi, em thích chị ấy, chị ấy đẹp lắm, cực kỳ dịu dàng, nhất định là chị ấy rồi! Sau này chị ấy chính là chị dâu của em đó~”
Lục Yến trêu chọc, khiến Ninh Noãn Noãn xấu hổ đỏ mặt: “Thì… chẳng qua là do em không có nội hàm thôi~”
“Gì cơ?”
Hóa ra một năm trước Lục Yến và Bùi Ôn Ôn đã từng gặp nhau qua buổi xem mắt.
Lục Yến mỉm cười, ôm Ninh Noãn Noãn lên đùi, không kìm được mà hôn lên đôi má trắng hồng của cô: “Chẳng phải em xinh hơn sao, giống như công chúa nhỏ ấy.”
Ninh Noãn Noãn lập tức úp mặt vào ngực Lục Yến, ngượng ngùng.
“Anh thật nông cạn.”
“Lý do thật sự là vì anh không thích cô ấy đến mức đó thôi. Nếu ngày đó đi xem mắt với em, dù em có vừa điếc vừa câm, anh cũng nhất định sẽ cưới em.” Lục Yến cắn nhẹ lên đôi môi đỏ của Ninh Noãn Noãn, cười khẽ.
Chậc, cô chẳng thèm tin đâu, Ninh Noãn Noãn đảo mắt, nhưng trong lòng ngọt ngào đến lạ, haiz, cô đúng là nông cạn thật, dễ bị những lời mật ngọt dỗ dành quá mà~
Là một bao thuốc lá.
Sao lại có thuốc lá ở đây nhỉ? Chẳng phải anh không hút thuốc sao?
Lục Yến nhíu mày, nhận lấy bao thuốc, rồi nói: “Thuốc này từ đâu ra vậy, nhãn hiệu này, ừm, là bố anh giấu ở đây.”
Ninh Noãn Noãn cảm thấy có điều gì đó không đúng lắm.
“Ừm, hút thuốc không tốt cho sức khỏe, em chẳng thích mùi thuốc chút nào, hôi lắm.”
“Ừm ừm~ Ông xã em là tuyệt nhất luôn~”
…
Những ngày gần đây tâm trạng của Ninh Noãn Noãn vô cùng tốt!
Tối hôm đó sau khi tan làm, Ninh Noãn Noãn nhìn thấy Tống Văn Sương đứng trước cửa nhà mình.
Thấy dáng vẻ hao gầy này của Tống Văn Sương, lòng Ninh Noãn Noãn cũng đau nhói, cô thấy rất khó chịu.
Tống Văn Sương cầu xin, cô ấy thật sự không còn cách nào khác. Anh trai cô ấy không chịu giúp, mà Cố Phong Diệp cũng chẳng nể mặt nhà họ Từ, không chịu hòa giải. Từ Viễn Châu đã bị giam giữ trong trại tạm giam hơn hai mươi ngày rồi.
Ninh Noãn Noãn vẫn không muốn mềm lòng, cô chỉ mong nhân cơ hội này để Tống Văn Sương chia tay với Từ Viễn Châu, nên cố tỏ vẻ khó xử.
Tống Văn Sương vừa khóc vừa nói.
Chuyện Tống Văn Sương yêu đương và qua lại với Từ Viễn Châu, Ninh Noãn Noãn có thể chấp nhận, ai yêu đương chẳng phải theo ba bước như vậy, nhưng mang thai! Trời ơi, Tống Văn Sương đúng là không để lại cho mình chút đường lui nào!
Nếu cô là anh trai của Tống Văn Sương thì chắc cô đã phát điên rồi!
Tống Văn Sương nắm chặt tay Ninh Noãn Noãn, khóc nức nở, cô ấy thật sự không còn đường thoát!
“Văn Sương, mình không thể giúp cậu, khó khăn lắm anh trai mình mới có thể cắt đứt với Cố Phong Diệp, làm sao mình có thể đi cầu xin anh ta được.”
“Noãn Noãn, Viễn Châu là vì muốn giúp cậu trút giận nên mới đánh Cố Phong Diệp đó! Cậu không thể như vậy được, dù cho cậu có ghét Viễn Châu, cậu cũng nên vì tình bạn bao nhiêu năm giữa chúng ta, vì đứa bé trong bụng mình chứ, mình cầu xin cậu, giúp anh ấy đi, cậu chỉ cần nói vài câu thôi mà!”
Cô ấy không hiểu tại sao Ninh Noãn Noãn lại nhẫn tâm như vậy, Ninh Noãn Noãn chỉ cần nói vài câu là xong, tại sao lại không chịu giúp cô ấy!
“Ninh Noãn Noãn -”
Ninh Noãn Noãn lấy điện thoại ra: “Để mình gọi anh trai cậu đến đón cậu nhé.”
“Mình không thể giúp.”
Tống Văn Sương lùi lại một bước, cô ấy không thể tin đây là người bạn thân suốt bảy năm của mình!
“Biến đi! Mẹ kiếp, đừng có mà giả vờ tốt bụng với tôi! Tôi đã nhìn thấu cậu rồi! Cậu đúng là đồ tồi!”
Ninh Noãn Noãn vội nhặt điện thoại lên, may là chưa hỏng, cô lập tức gọi cho anh trai của Tống Văn Sương, Tống Văn Quân, kể lại chuyện vừa xảy ra.
“Con bé thật sự… nói với em là nó có thai sao?”
Ninh Noãn Noãn nghe thấy hơi thở run rẩy của Tống Văn Quân trong điện thoại, khiến cô cũng thấy bất an.
Tống Văn Quân cố nén cảm xúc, hỏi: “Em có thể gặp Cố Phong Diệp một lần không?”
“Không sao đâu.”
Lục Yến đi làm về đến nhà, thấy Ninh Noãn Noãn đang ngồi thu mình trên ghế sô pha, gương mặt đượm buồn, anh tiến lại gần mà cô cũng không phát hiện ra.
Lục Yến ngồi xuống hỏi, đặt tay lên trán cô: “Em khó chịu à?”
Lục Yến kéo cô lại, trực tiếp ôm cô vào lòng.
“Ôi trời, em đã bảo là không có chuyện gì mà, em muốn đi ngủ rồi!”
“Ngoan nào~”
“…”
Ninh Noãn Noãn là kiểu người khi buồn bực thì rất cứng đầu, nhưng nếu không đấu lại thì sẽ nhường nhịn.
Ninh Noãn Noãn cuộn mình trong vòng tay Lục Yến, buồn bã nói: “Cô ấy có thai rồi…”
“Chẳng đời nào em lại đi cầu xin Cố Phong Diệp vì Từ Viễn Châu, khó khăn lắm anh trai em mới cắt đứt được với anh ta, đừng nói là Văn Sương cầu xin em, đến anh Văn Quân mà bị bắt em cũng không bao giờ xin xỏ tên họ Cố đó!”
Ninh Noãn Noãn trong lòng quyết tâm rồi.
Ninh Noãn Noãn bĩu môi, gương mặt đầy vẻ không phục.
Không ngờ Lục Yến lại khen ngợi cô, khiến cô sững người, mắt mở to nhìn anh, bất giác thấy tủi thân: “Anh không trách em tàn nhẫn sao…”
Lòng Ninh Noãn Noãn cảm thấy xúc động, cô ôm chặt lấy cổ Lục Yến.
“Vả lại chuyện này cũng hơi kỳ lạ. Cố Phong Diệp chỉ bị thương ngoài da, anh có hỏi rồi, không nghiêm trọng như tin đồn. Màng nhĩ thủng cũng chỉ là phóng đại lên thôi. Dự án vườn Kim Hoa của anh ta bị ngừng lại, giờ anh ta đang bận ngập đầu, lẽ ra không nên gây căng thẳng thêm với nhà họ Từ. Anh có cảm giác anh ta cố tình, như đang chờ em và anh trai đến tìm anh ta vậy.”
“Anh ta đừng hòng!”
“Vậy nên em không mắc lừa là đúng rồi. Giờ chỉ xem ai chịu đựng giỏi hơn, em và anh trai không mở lời, cuối cùng Cố Phong Diệp cũng sẽ phải hòa giải với nhà họ Từ thôi.”
Ninh Noãn Noãn ôm lấy anh, trong mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ, “Lục Yến~ anh thật giỏi, phân tích rất có lý đó~”
Lục Yến chỉ vào môi mình, Ninh Noãn Noãn đỏ mặt, sau đó “chụt” một cái hôn lên môi Lục Yến, vừa định rời đi thì đã bị Lục Yến xoay người đè xuống giường mà hôn tới tấp.