“Bất quá cái gì?” Trần Vũ cực kỳ chán ghét cái kiểu nói chuyện nửa vời, cố tình khơi gợi sự tò mò rồi bỏ lửng của Phong Thiếu Tổ.
“Bất quá, giải dược trong tay ta chỉ có thể giải độc cho những kẻ dưới Ngưng Tinh Vương Giả, ví như Chỉ Hương sư tỷ của ngươi.” Phong Thiếu Tổ nhếch mép cười tà, lộ vẻ đắc ý.
Hắn ngây người ở Hắc Ma Cốc lâu như vậy, lại có quan hệ sư huynh muội với Đồ Chỉ Hương, ngày thường lui tới không ít. Có thể nói, Đồ Chỉ Hương là kẻ trúng Vô Tâm Huyết Độc sâu nhất Hắc Ma Cốc.
Chờ cho Vô Tâm Huyết Độc từng bước xâm chiếm trái tim, ả ta chắc chắn là kẻ đoản mệnh nhất. Phong Thiếu Tổ biết rõ Đồ Chỉ Hương rất mực chiếu cố Trần Vũ, hắn sẽ không khoanh tay đứng nhìn ả chết.
Cho nên dù giải dược của Phong Thiếu Tổ không thể trị liệu Ngưng Tinh Vương Giả, hắn vẫn dám dùng nó để bức hiếp Trần Vũ.
“Ngươi, súc sinh!” Không nhắc thì thôi, vừa nhắc Trần Vũ liền bốc hỏa. Hắn dĩ nhiên nhìn ra Đồ Chỉ Hương trúng độc rất sâu. Những kẻ trúng độc khác ở Hắc Ma Cốc chí ít còn đi đứng được, chỉ là suy yếu vô cùng.
Duy chỉ có Đồ Chỉ Hương là hôn mê bất tỉnh nhân sự.
Ầm!
Trần Vũ vung Phần Thiên Ma Kích, đột ngột vạch một đường, hắc quang kim loại sắc bén chém tới. Một kích này hắn không dốc toàn lực, là để tiết kiệm chân nguyên.
Dù vậy, một kích chém ra từ Huyền Khí vẫn thập phần đáng sợ.
“Hưu! Bồng!”
Phong Thiếu Tổ giờ phút này trọng thương, chỉ có thể gắng gượng khống chế pháp bảo, ngăn cản công kích của Trần Vũ.
“Sư đệ, ngươi tuyệt đối đừng xúc động!” Phong Thiếu Tổ có chút bực mình, lẽ nào Trần Vũ không đáp ứng?
“Ngưng Tinh Vương Giả trúng độc thì giải thế nào?” Trần Vũ chất vấn.
“Ha ha, độc của Ngưng Tinh Vương Giả, e rằng chỉ có 'Hắc Độc Vương', kẻ luyện chế ra Vô Tâm Huyết Độc, mới có thể giải.” Phong Thiếu Tổ cười nhạt.
Hắc Độc Vương là Vương Giả Huyết Tộc, tuyệt đối không đời nào giúp Đại Vũ Giới giải độc cho Vương Giả. Như vậy, Trần Vũ chỉ có thể lấy giải dược trong tay Phong Thiếu Tổ trước đã.
“Nhanh giao giải dược ra!” Trần Vũ quát lớn, thanh thế dọa người, như một hung ma nổi điên.
“Ngươi phát hạ tâm hồn huyết thệ, hứa sau khi có được giải dược sẽ không giết ta, ta liền giao!” Phong Thiếu Tổ đương nhiên sẽ không trao ra dễ dàng.
“Nói thật, thiên phú của Trần Vũ ngươi cực giai, nhưng lại không biết tùy cơ ứng biến. Thế cục chiến tranh hiện giờ rõ rành rành, Đại Vũ Giới ắt bại! Ngươi theo bản Thiếu Tổ gia nhập Huyết Tộc, dù mang thân phận Nhân Tộc cũng có thể thành tựu!” Phong Thiếu Tổ bắt đầu chiêu dụ. Trần Vũ tư chất cao, thực lực mạnh, nếu có thể thu về dưới trướng, chắc chắn phát huy được giá trị cực lớn.
“Kẻ si nói mộng!”
Ánh mắt Trần Vũ ngưng lại, chân nguyên tuôn trào, toàn lực vung kích!
Đối diện một kích từ Huyền Khí, Phong Thiếu Tổ chỉ có thể dốc toàn lực thúc dục pháp bảo nghênh chiến.
Ầm ầm!
Huyền Khí va chạm tạo nên phong bạo đáng sợ, mãnh liệt trùng kích, ảnh hưởng đến cả Trần Vũ và Phong Thiếu Tổ.
Do cả hai ở quá gần, lại thêm Trần Vũ ra đòn phủ đầu, Phong Thiếu Tổ hứng chịu phần lớn dư ba, thân thể quay cuồng bay ra ngoài trăm trượng, trên người lại thêm hai vết thương, huyết châu quang trạch ảm đạm đi vài phần.
Trần Vũ cũng bị dư ba trùng kích, trung đẳng Bất Diệt Thể lập tức chữa trị thương thế.
“Giao hay không giao?” Trần Vũ lại quát, giơ cao Phần Thiên Ma Kích, như một hung ma cái thế.
“Từ từ, ta giao, ngươi lui ra sau ngàn trượng trước đã!” Phong Thiếu Tổ nghiến răng nghiến lợi nói.
Hắn nhìn ra Trần Vũ quyết tâm muốn giết mình, nhưng hắn không phải không có sinh cơ, chỉ cần kéo dài thời gian...
Ngàn trượng? Không tính là quá xa, Trần Vũ sợ ép quá, đến giải dược cũng không lấy được.
“Được!” Trần Vũ lui về phía sau, nhưng chỉ lui tám trăm trượng.
Phong Thiếu Tổ tức đến nghiến răng, cảm thấy Trần Vũ thật là tính toán chi li, nhưng không nói thêm gì.
“Hưu!”
Một bình ngọc hiện ra, bốn phía bao bọc huyết quang, mang theo bình ngọc bay về phía bên trái. Làm xong tất cả, Phong Thiếu Tổ lập tức bỏ chạy!
Trần Vũ tay mắt lanh lẹ, trong nháy mắt điều động Không Gian Ý Cảnh chi lực, ngưng tụ thành một bàn tay nhỏ màu bạc, bay lượn ra.
So về tốc độ, ngân quang tiểu thủ kia càng nhanh hơn, tóm lấy bình ngọc.
Vừa tới tay, Trần Vũ lập tức truy sát.
Chưa đến năm hơi thở, hắn đã thấy thân ảnh Phong Thiếu Tổ.
“Hỗn đản, có được giải dược rồi, ngươi vẫn muốn giết ta?” Phong Thiếu Tổ mắng to.
“Giải dược của ngươi là giả.” Trần Vũ lẽ thẳng khí hùng nói, trong mắt sát ý nghiêm nghị.
Phong Thiếu Tổ tức đến gần thổ huyết, tiểu tử này quả thực ngang ngược càn quấy.
“Bản Thiếu Tổ cùng ngươi đồng quy vu tận!” Phong Thiếu Tổ gào thét.
Nhưng miệng hắn nói vậy, thân thể lại không làm vậy. Vừa rống xong, Phong Thiếu Tổ đã chật vật bỏ chạy. Hắn cần kéo dài thời gian...
Bỗng nhiên, phương xa thiên địa truyền đến một cỗ kinh thiên uy áp, chợt một mảnh huyết sắc vân hà tràn ngập, trong đó có một đoàn huyết sắc quang huy, lộng lẫy sáng chói.
“Hưu!”
Đoàn huyết quang kia như lưu tinh xé gió, không có nhiều tiếng động, lại cho người ta uy áp vô cùng mãnh liệt, thân thể linh hồn khẽ run.
“Ngưng Tinh Vương Giả!” Trần Vũ con ngươi hơi co lại.
“U Anh Vương, ngươi rốt cục đã đến.” Phong Thiếu Tổ cười lớn.
Kẻ đến, chính là Vương Giả Huyết Tộc mà hắn liên lạc trước đó, đang tiềm phục tại Đại Vũ Giới!
“Phong Thiếu Tổ, sao chỉ có một mình ngươi, những Bất Tử Huyết Tộc khác đâu?” U Anh Vương trong nháy mắt đáp xuống, đó là một nữ tử mặc váy hồng, váy điểm xuyết những đóa hoa phấn. Nữ tử dung mạo thanh thuần mỹ lệ, nhưng đôi mắt lại rất thành thục, lộ vẻ lãnh đạm bá khí.
“Thủ hạ của ta, toàn bộ chết trong tay hắn. Hắn là Trần Vũ, U Anh Vương, mau giết hắn!” Phong Thiếu Tổ kích động hét lớn.
Sát ý của hắn đối với Trần Vũ đã đạt đến đỉnh điểm. Kế hoạch toàn hủy, thủ hạ đều chết trong tay Trần Vũ, bản thân hắn thì bị Trần Vũ hủy đi vật chứa, bị thương nặng, bị đuổi giết mấy chục dặm.
Hận ý của hắn ngập trời.
“Ồ? Trần Vũ!”
Trong mắt U Anh Vương lấp lánh huyết mang, dừng lại trên người Trần Vũ. Cẩn thận quan sát, ả ta có thể nhìn ra Trần Vũ đã cải biến dung mạo.
Hảo hán không ăn thiệt thòi trước mắt.
“Sưu!”
Trần Vũ không nói hai lời, lập tức rút lui.
“Không ngờ lại có Vương Giả Huyết Tộc, nếu không hôm nay nhất định phải giết Phong Thiếu Tổ, đoạt lấy giải dược.” Trần Vũ nghiến răng, ken két rung động.
“Đầu của ngươi, bản vương nhận.” U Anh Vương sao có thể để Trần Vũ rời đi. Diệt Tâm Đế Chủ treo giải thưởng, ả ta cũng vô cùng khát vọng.
Ả ta vung bàn tay ngọc trắng nõn thon dài, tinh quang phấn hồng bay múa, hóa thành một đóa hoa kỳ dị trăm trượng, hướng Trần Vũ tung bay.
Đóa hoa phấn hồng kia xán lạn lộng lẫy, nhưng trong mắt Trần Vũ lại như một đóa tử vong chi hoa, khát máu chi hoa, muốn thôn phệ tính mạng hắn.
Trần Vũ dù đã dẫn trước rút lui, nhưng một kích này của U Anh Vương tốc độ cực nhanh, trong nháy mắt đuổi kịp. Mắt thấy không thể tránh né, Trần Vũ lập tức thôi động Ma Văn trên Bí Văn Ma Thể.
Ma Lân Chiến Khải!
Hắc Mặc Hộ Thể!
Ma Long Bích!
Hắn đồng thời thôi động tam đại chiến kỹ phòng ngự, hóa thành ba tầng thủ hộ, trận địa sẵn sàng đón quân địch.
Đóa hoa phấn hồng va chạm, đem Ma Long Bích cấp tốc cắt ra, cuối cùng chia làm hai nửa.
“Oanh ầm!”
Đóa hoa kia nổ tung, hóa thành phong bạo phấn hồng khổng lồ, thôn phệ Trần Vũ. Ma Lân Quang Tráo quanh thân Trần Vũ nhanh chóng bị hủy diệt. Ngay sau đó, công kích của U Anh Vương ăn mòn Ma Lân Chiến Khải bên ngoài thân.
Ngay khi Ma Lân Chiến Khải sắp tan vỡ, Trần Vũ truyền chân nguyên vào, toàn lực thúc dục Huyền Khí, chém ra.
Hắc diễm trùng kích bát phương, đem uy lực còn lại của một kích kia xua tan.
Trong hư không, “Oanh xùy!”
Một đạo Nguyệt Nhận kim loại đen kịt cuồng bá, thiêu đốt hắc diễm mãnh liệt, xẹt qua thiên địa, thẳng hướng U Anh Vương. Với tu vi Không Hải Cảnh hậu kỳ đỉnh phong, số lần Trần Vũ thôi động Huyền Khí cực hạn là bốn. Nhưng do tiêu hao trong chiến đấu trước đó, kích thứ ba này đã là cực hạn.
“Một kiện Huyền Khí, không tệ.” Khóe miệng U Anh Vương nở nụ cười. Giết Trần Vũ, không chỉ thu được một kiện Huyền Khí, còn có thể nhận treo giải thưởng Diệt Tâm Đế Chủ ban bố. Thật là kiếm lời.
“Ào ào!”
Ả ta duỗi tay, vạch một đường trên không trung, huyết quang phấn hồng dập dờn, dần hình thành một mảnh cánh hoa.
Một kích toàn lực từ Huyền Khí của Trần Vũ, uy năng đạt tới một kích của Ngưng Tinh Vương Giả, khiến Vương Giả phía dưới cũng phải động dung. Chỉ tiếc, U Anh Vương là Ngưng Tinh Vương Giả, ngăn lại một kích này rất đơn giản.
Vào thời khắc này, Thí Tâm Quyết · Chấn Tâm!
Trái tim Trần Vũ, mãnh liệt nhảy lên!
Đông! Đông! Đông! Đông!
Tiếng vang vọng trong hư không như tiếng trống, truyền ra một cỗ chấn động chi lực kỳ dị mà mãnh liệt, giáng xuống người U Anh Vương. Lập tức, trái tim U Anh Vương phảng phất bị hung hăng nện một quyền, trái tim bản thể Huyết Tộc thay đổi tiết tấu vốn có.
Điều này khiến khí huyết U Anh Vương hỗn loạn, nguyên lực bỗng dao động, chiêu thức ngưng tụ trong tay xuất hiện hỗn loạn trong nháy mắt. Ngoài ra, thân thể mà U Anh Vương ký sinh còn có một trái tim. Thân thể này tu vi không cao, yếu ớt. Dưới ảnh hưởng của «Thí Tâm Quyết», trái tim kia trực tiếp tan nát. Dưới song trùng ảnh hưởng, chiêu thức U Anh Vương phóng ra trì trệ.
“Oanh xùy!”
Phần Thiên Ma Kích bỗng giáng xuống, chém lên mảnh cánh hoa phấn hồng còn chưa hoàn toàn hình thành, trong chớp mắt chém nát nó.
“Xùy!”
Trên ngón tay U Anh Vương xuất hiện một vết rách, hắc diễm thiêu đốt, dần mở rộng thương thế.
Ầm ầm!
Quang diễm đen kịt cuồng bạo nuốt chửng thân hình U Anh Vương, ma khí hắc diễm hình thành khí lãng, trùng kích bát phương.
«Thí Tâm Quyết» đối phó Huyết Tộc, hiệu quả vượt quá dự đoán…” Trần Vũ thầm vui. Có lẽ trái tim thần bí có liên quan đến Huyết Tộc, thi triển «Thí Tâm Quyết», dù đối phó Ngưng Tinh Vương Giả Huyết Tộc, hiệu quả cũng rất khả quan. Đương nhiên, dùng chiêu này đối phó Huyết Tộc, cần có một điều kiện tiên quyết, đó là phải có trái tim. Có Huyết Tộc không có trái tim, như Phệ Huyết Tộc hậu duệ.
“U Anh Vương!” Phong Thiếu Tổ ngẩn người.
Hắn cho rằng Vương Giả ra tay, Trần Vũ hẳn phải chết không nghi ngờ, ai ngờ U Anh Vương lại chịu thiệt trong tay Trần Vũ!
“Rút lui!”
Đắc thủ rồi, Trần Vũ lập tức rút lui, lấy ra một viên lệnh bài thanh ngọc, chuẩn bị mở ra không gian thông đạo, trở về Thanh Vân Bí Cảnh. Dù U Anh Vương bám theo, hắn vẫn có biện pháp bảo toàn, dù sao đó là địa bàn của hắn.
Nhưng ngay lúc Trần Vũ mở không gian thông đạo, phương nam bỗng hiện lên thủy quang xanh lục bát ngát, một đạo lục tinh sáng chói bay vụt tới.
“Ngưng Tinh Cảnh.” Ánh mắt Trần Vũ ngưng lại, cảm giác đối phương rất có thể là Vương Giả Nhân Tộc.
“Huyết Tộc Vương Giả, dám hiện thân ở Đại Vũ, muốn chết!” Một tiếng giận dữ mắng mỏ vang lên, khiến Trần Vũ an tâm, thu hồi lệnh bài thanh ngọc.
“A…”
Tiếng thét gào của U Anh Vương xé tan tầng ma diễm đen kịt, hai mắt đỏ rực bắn ra hai đạo hồng quang, phảng phất muốn ăn tươi nuốt sống Trần Vũ. Đường đường Ngưng Tinh Cảnh, lại bị một Không Hải Cảnh hậu kỳ đỉnh phong làm bị thương, dù chỉ là một vết da thịt, nói ra cũng không ai tin. U Anh Vương phẫn nộ đến cực điểm. Nhưng Nhân Tộc Vương Giả bỗng xuất hiện như tạt một gáo nước lạnh, khiến ả ta tái mét mặt.