“Thật là Vân Lai Hầu!”
“Nghe đồn kẻ này đại nghịch bất đạo, dám can đảm đối kháng thánh địa, ắt phải Vẫn Lạc!”
Bốn phía xôn xao bàn tán, phần nhiều là lời đồn đãi, chân tướng sự tình ai hay.
“Phụ thân!”
Vân Ninh nhìn thân ảnh phụ thân bị áp giải, tâm tình kích động, khó bề kiềm chế.
“Ninh quận chúa an tâm, tại hạ nhất định cứu Hầu gia trở về!”
Lâm thống lĩnh ánh mắt nhu hòa nhìn Vân Ninh, thâm tâm ngưỡng mộ quận chúa đã lâu.
“Quả nhiên là Vân Lai Hầu!”
Trần Vũ ánh mắt ngưng trọng. Hắn còn hoài nghi địch nhân “Lấy giả thay chân”, dẫn dụ Lâm thống lĩnh xuất thủ, uổng công bận rộn, lại còn chôn vùi tính mệnh. Xem ra, địch nhân thập phần tự tin, đem chân chính Vân Lai Hầu đưa ra.
Tống Tiểu Điệp bên cạnh có chút khẩn trương. Nàng nào dám nghĩ, Trần Vũ lại là tội phạm truy nã của cổ quốc, mà việc đầu tiên nàng theo Trần Vũ lại là…cướp tù!
Lại một phương khác, một đám người ẩn nấp diện mục, núp trong bóng tối.
“Đường chủ đại nhân, lần này xuất thủ, có phải quá mạo hiểm?”
Một nam tử tướng mạo tầm thường truyền âm.
“Đúng vậy a, Tào đường chủ, Vân Lai Hầu bị chém đầu thị chúng, đối phương tất có chuẩn bị chu toàn.”
Người còn lại phụ họa.
“Có Tào đường chủ ở đây, các ngươi lo lắng cái gì?”
Một nam tử áo xanh khinh thường hừ lạnh.
“Các ngươi cứ yên tâm, lần này bản đường chủ tự mình xuất thủ, nắm chắc sáu phần. Nếu thế cục bất lợi, ta lập tức triệt thoái.”
Một nam tử da trắng nõn, tướng mạo có phần yêu dị, thấp giọng truyền âm. Kẻ này chính là Tào Huy, tân nhiệm đường chủ của Huyết Nguyệt tổ chức.
Hắn vốn là Kim Huy Thánh Vệ của thánh địa, sau đầu phục Huyết Nguyệt tổ chức, được tín nhiệm, trực tiếp bổ nhiệm chức đường chủ. Nhưng có kẻ bất phục, vì thế Tào Huy cần lập chút công tích.
Dưới mắt chính là cơ hội tuyệt hảo. Cứu Vân Lai Hầu khỏi tay Vân Chiếu hoàng thất, không chỉ đả kích sự thống trị của thánh địa, còn có thể thu Vân Lai Hầu về trướng, lớn mạnh thế lực bản thân.
Thực tế, hắn còn có một mục đích không muốn ai hay: chiếm được sự tán thưởng của “Huyết Liên Thánh Nữ” trong Huyết Nguyệt tổ chức. Mỗi lần nhìn thấy Huyết Liên Thánh Nữ, hắn khó kiềm chế tình cảm, muốn tới gần, nhưng đối phương cao cao tại thượng, không phải kẻ như hắn có thể chạm đến. Vì thế, Tào Huy chỉ có thể cố gắng lập công, lớn mạnh bản thân.
“Đợi lát nữa nghe lệnh bản đường chủ, đồng loạt ra tay!”
Tào Huy đã quyết.
Bỗng nhiên, đình các phía trước quảng trường xuất hiện mấy đạo nhân ảnh.
“Vân Lai Hầu gia bị áp giải ra!”
Có người kinh hô. Vân Lai Hầu bị truy nã, tự nhiên có kẻ khác ngồi vào vị trí đó.
Chỉ thấy một trung niên béo mập, mang nụ cười đắc ý chậm rãi tiến tới. Hắn mặt mày hớn hở, ánh mắt thỉnh thoảng liếc nhìn Vân Lai Hầu, mang theo khinh thường.
“Biểu ca, năm xưa ta và ngươi tranh đoạt vị trí Vân Lai Phủ Hầu gia, ta thua ngươi. Nhưng hiện tại, vị trí này vẫn rơi vào tay ta, còn bao gồm cả tính mệnh của ngươi! Ha ha!”
Trung niên mập mạp thầm cười, mỗi lần nghĩ tới đây, hắn đều vui sướng đến tận tâm can.
Khi trung niên mập mạp ngồi lên bảo tọa, chốc lát sau, có người tuyên đọc tội trạng của Vân Lai Hầu: “Vân Chiếu quốc tam thập lục phủ, Vân Lai Phủ chi chủ Vân Lai Hầu, ngỗ nghịch hoàng thất, phản kháng thánh địa, đại nghịch bất đạo, hôm nay, chính ngọ, trước mặt mọi người xử trảm!”
Thời gian từng khắc trôi qua. Phía dưới, Lâm thống lĩnh, Vân Ninh, một ngày dài tựa năm.
“Có mười cỗ khí tức Quy Nguyên Cảnh!”
Lâm thống lĩnh truyền âm. Từ nãy đến giờ, hắn luôn quan sát toàn cục.
“Mười tên Quy Nguyên Cảnh?”
Mọi người chấn động. Bọn họ chỉ có sáu người Quy Nguyên Cảnh.
Hơn nữa, số lượng địch quân hoàn toàn áp đảo phe mình. Thực tế, Lâm thống lĩnh còn một câu chưa nói: hắn phát hiện mười vị Quy Nguyên Cảnh, có lẽ còn kẻ ẩn nấp, chưa bị hắn phát hiện.
“Trong mười kẻ địch, tên nam tử giáp đen bên cạnh tân Hầu gia tu vi tương đương ta, lát nữa giao cho ta đối phó.”
Lâm thống lĩnh bắt đầu phân tích sách lược.
“Hầu gia giao cho Trần huynh cùng Diệp cô nương.”
Dù sao ban đầu Trần Vũ chủ động đề nghị, ngày hành hình trực tiếp cướp người, nên nhiệm vụ này giao cho hắn.
“Không vấn đề.”
Trần Vũ nhún vai. Hắn thấy, hành động cứu người này hoàn toàn không có nguy hiểm.
Trần Vũ lại suy tính, nếu có thể một mẻ hốt gọn địch nhân thì tốt.
“Chính ngọ đã đến, hành hình!”
Tiếng hét lớn vang vọng.
Đám đông tụ tập, không ít kẻ xem náo nhiệt, phần nhiều nguyên cư dân Vân Lai Phủ lộ vẻ không đành lòng.
Lời vừa dứt.
Sưu!
Trong đám người, bỗng xông ra mấy chục hắc y nhân, chớp mắt giết chết thủ vệ, xông vào quảng trường.
“Ha ha, cái mạng Vân Lai Hầu này, bản đường chủ muốn!”
Tào Huy cười tà, cùng thủ hạ chém giết, tiếp cận Vân Lai Hầu trong quảng trường.
“Kẻ này là ai? Sao lại cứu ta?”
Vân Lai Hầu không biết Tào Huy, trong lòng nghi hoặc.
“Quả nhiên có kẻ đến quấy rối, giết không tha!”
Tân Hầu gia, trung niên mập mạp lập tức hét lớn.
Bốn phương tám hướng, mấy ngàn tinh binh xuất động, bao gồm cả nam tử giáp đen bên cạnh trung niên mập mạp. Hắn cầm một thanh hắc sắc lưỡi đao, dập dờn hàn quang u lãnh, chấn nhiếp tâm phách.
Đinh bành!
Điện quang thạch hỏa, Tào Huy và nam tử giáp đen giao phong, tiếng nổ vang dội, tác động đến bát phương. Một cỗ thủy quang phong bạo màu xanh lam quét sạch, khiến nhiều người vô tội chết tại chỗ.
“Chúng ta cũng xuất thủ!”
Lâm thống lĩnh thần sắc chấn động, lập tức quát.
“Không ngờ còn có người khác đến giải cứu Hầu gia, có những người này trợ giúp, ta cứu được Hầu gia!”
Lão đầu râu bạc mặt lộ vẻ vui mừng.
Sưu!
Lâm thống lĩnh cùng mọi người hiện thân, xông vào cuộc chiến.
“Hầu gia, chúng ta đến cứu ngài!”
Lão đầu râu bạc hô.
“Lão Tưởng…Lâm thống lĩnh, Ninh nhi!”
Vân Lai Hầu thấy những thân ảnh quen thuộc, cảm động khôn xiết.
Đinh đinh bành! Ầm ầm!
Hiện trường hỗn loạn tưng bừng, ba cỗ thế lực chém giết.
Lâm thống lĩnh chủ động nghênh chiến nam tử giáp đen, cùng Tào Huy liên thủ, đánh lui hắn.
Trần Vũ và Diệp Lạc Phượng cũng bay ra, chuẩn bị cứu Vân Lai Hầu.
Nhưng ngay lúc này.
Sưu! Sưu!
Trong Vương Hầu Phủ, bay ra hai đạo nhân ảnh. Một cỗ khí thế đáng sợ như lũ ống, nghiền ép mà tới. Uy thế cuồng bạo khiến tất cả mọi người trên quảng trường khó mà ngăn cản, kinh hồn táng đảm. Không ít người Hóa Khí Cảnh lùi lại mấy bước, mặt lộ vẻ hoảng sợ.
Sau một khắc, trên đình các, xuất hiện một nam một nữ.
“Các ngươi cuối cùng cũng xuất thủ, mau giết bọn loạn đảng này!”
Trung niên mập mạp kinh hỉ.
“Câm miệng!”
Một lão giả gầy gò, đôi mắt ảm đạm tĩnh mịch liếc qua trung niên mập mạp. Cái liếc mắt khiến trung niên mập mạp như hãm thâm uyên, thân thể run rẩy, hoảng sợ khôn xiết, cung kính nói: “Bái kiến thánh địa trưởng lão!”
“Khanh khách, không ngờ dẫn dụ được dư đảng Vân Lai Phủ và cả người của Huyết Nguyệt tổ chức, đây là thu hoạch lớn!”
Một nữ tử mặc y phục màu xanh sẫm, yêu mị như đặt mình vào hư ảo, lộ ra dáng tươi cười tà mị, một cái nhăn mày một nụ cười đều có thể câu hồn đoạt phách.
“Thánh địa nhị đại trưởng lão!”
Tào Huy thấy hai người, toàn thân run rẩy. Trước kia hắn là Kim Huy Thánh Vệ, tự nhiên nhận ra hai vị trưởng lão. Hắn không ngờ, lần này cứu viện Vân Lai Hầu, đối phương lại phái hai vị trưởng lão thánh địa mai phục, ôm cây đợi thỏ.
Phải biết, trưởng lão thánh địa đều là Không Hải Cảnh Tôn Giả! Đối mặt hai vị Tôn Giả, hắn trốn được sao?
Bên kia, Lâm thống lĩnh cũng hồn phi phách tán trước trận thế này! Sao có thể như vậy? Sao lại có hai vị Không Hải Cảnh Tôn Giả mai phục ở đây?
Ngay lúc này.
Bồng!
Một nam tử mặc áo hồng bên cạnh Lâm thống lĩnh bỗng quay người, chưởng đánh Lâm thống lĩnh.
Bất ngờ không kịp đề phòng, một đạo huyết chưởng màu đỏ sẫm khắc lên ngực Lâm thống lĩnh, đánh bay hắn mấy trượng, thổ huyết liên tục.
“Ngươi…Phú Nhân!”
Lâm thống lĩnh trừng mắt nhìn nam tử áo hồng, kinh sợ, khó tin.
“Phản đồ!”
Lão đầu râu bạc nhìn nam tử áo hồng, phẫn nộ quát. Giờ phút này bọn họ đã biết, nam tử áo hồng là nội gián, phản đồ. Chắc chắn hắn đã sớm tiết lộ hành động, đối phương mới điều động hai vị trưởng lão thánh địa mai phục.
Lâm thống lĩnh buồn bực, xấu hổ, giận dữ, lâm vào tuyệt vọng.
“Ha ha ha, ai sống mà chẳng vì mình, ta cũng vậy!”
Nam tử áo hồng cười lớn, đi về phía trận doanh đối địch.
Ngay lúc này.
Một tiếng quát lạnh vang lên: “Ngươi lưu lại cho ta!”
Trần Vũ con ngươi băng lãnh, nhìn chằm chằm nam tử áo hồng. Hắn có chút ấn tượng với người này. Khi thương nghị hành động cứu viện, nam tử áo hồng là kẻ đầu tiên lớn tiếng phản đối, sau khi nghe Trần Vũ đề nghị ngày hành hình cứu người, hắn cũng là kẻ đầu tiên tán đồng. Trần Vũ không ngờ, kẻ này lại là phản đồ, hắn thống hận nhất là loại nội ứng này.
“Kẻ này là…”
Tào Huy nhìn Trần Vũ, bỗng mở to mắt, thốt lên: “Trần Vũ!”
“Trần Vũ, ngươi cuối cùng cũng chịu hiện thân!”
Trên đình các, lão giả gầy gò cất giọng khàn khàn, phảng phất từ âm phủ vọng lên.
“Để đối phó ngươi, ta và Cù lão tự mình xuất thủ, ngươi nên cảm thấy thỏa mãn.”
Nữ tử mặc váy màu mực cất giọng tà mị, phiêu đãng, làm lòng người thần lay động.
“Ra là nhị đại trưởng lão xuất thủ vì hắn!”
Tào Huy nhìn Trần Vũ, trong lòng có chút đắng chát. Nếu địch nhân xuất động hai vị trưởng lão vì hắn, chứng tỏ thánh địa coi trọng hắn. Nhưng thực tế, mục tiêu của hai vị trưởng lão thánh địa là Trần Vũ! Hắn chỉ là tiện thể bị thu thập mà thôi.
Nam tử áo hồng nhìn Trần Vũ, cười mỉa mai, không nghĩ nhiều, trở về trận doanh đối địch. Hắn tiềm phục bên Lâm thống lĩnh, chỉ để một mẻ hốt gọn. Không ngờ, Trần Vũ bỗng xuất hiện. Thế là hắn truyền tin, gây nên sự coi trọng, hai vị trưởng lão thánh địa tụ tập ở đây, chỉ để bắt sống Trần Vũ!
“Ta bảo ngươi lưu lại!”
Trần Vũ lần nữa quát lạnh, một cỗ Ma Đạo uy thế cuồng bạo bắn ra.