Ngày kế, sự tình Ngũ Sơn Hội Võ đã lan truyền khắp tứ phương, nhấc lên một hồi phong ba bão táp. Ngũ đại gia tộc tại phiến khu vực này, không một ai lọt vào thập cường, ngay cả một danh ngạch cũng không đoạt được, khiến không ít người bán tín bán nghi.
Trần Vũ đến Xương gia, được an trí tại một động phủ thượng đẳng, kẻ hầu người hạ vây quanh. Mấy ngày trước, Xương gia không hề đả động gì, để Trần Vũ an ổn tĩnh dưỡng. Tựa hồ, bọn chúng rốt cục đã thương nghị ra kết quả.
Một ngày nọ, tam đại trưởng lão, dẫn đầu là một lão ẩu tóc bạc phơ, đến bái kiến Trần Vũ.
"Không biết tiểu hữu ở đây có quen chăng?" Lão ẩu tóc trắng ôn tồn hỏi.
"So với Dương gia, hoàn cảnh tốt hơn nhiều." Trần Vũ đáp lời thành thật.
Ba vị cao tầng cười cười, bọn họ vốn tưởng Trần Vũ sẽ tự cao tự đại, làm khó dễ Xương gia, đòi hỏi chỗ tốt. Ai ngờ, thái độ của đối phương lại tốt ngoài dự kiến.
"Nghe nói Trần tiểu hữu đến từ giới diện khác, nay đã rời khỏi Dương gia, không biết có hứng thú trở thành một thành viên của Xương gia ta chăng?" Lão ẩu tóc trắng trầm ngâm một lát, rồi lên tiếng.
Đối với việc Trần Vũ đến từ giới diện cấp thấp, bọn họ không tiện nhắc nhiều, sợ làm đối phương phản cảm. Mục đích chính khi mời Trần Vũ gia nhập Xương gia, là nhắm vào những danh ngạch kia. Trần Vũ hiện tại vô chốn nương thân, nếu có thể lôi kéo hắn vào Xương gia, sẽ giúp ích rất lớn cho việc đoạt danh ngạch. Nếu Trần Vũ là người của Xương gia, cũng không tiện ra giá quá cao, Xương gia cũng có thể nắm giữ một phần quyền chủ động.
Trần Vũ cười nhạt một tiếng. Xương gia trước đây còn thảo phạt hắn, nay không chỉ bồi tội tạ lỗi, mà còn muốn hắn dung nhập vào gia tộc. Tất cả, suy cho cùng cũng chỉ vì lợi ích mà thôi.
Trần Vũ chọn đến Xương gia, cũng là vì lợi ích của bản thân. Cho nên, hắn sẽ không trở thành một thành viên của Xương gia, bởi như vậy sẽ tổn thất càng lớn, ngược lại làm lợi cho Xương gia.
Thấy Trần Vũ không mặn mà, ba vị cao tầng có vẻ thất vọng. Nếu Trần Vũ trở thành người của Xương gia, gia tộc không chỉ có thể đoạt được danh ngạch, mà còn có thể thu hoạch thiên tài tiềm lực vô hạn này. Chỉ tiếc, đối phương cũng chẳng phải kẻ ngốc, sẽ không vô duyên vô cớ gia nhập.
"Hay là, Trần tiểu hữu tại Xương gia treo một danh hiệu khách khanh? Có thể hưởng thụ đãi ngộ tài nguyên tốt hơn." Lão ẩu tóc trắng đề nghị.
Khách khanh có lực ước thúc rất nhỏ, thậm chí không thể tính là người của Xương gia, nhưng lại hưởng thụ đãi ngộ cao hơn tất cả tử đệ, chẳng khác gì trưởng lão bình thường. Trần Vũ trở thành khách khanh của Xương gia, chỉ cần không ký kết khế ước gì, hắn tùy thời có thể đoạn tuyệt quan hệ với gia tộc.
"Cũng được." Trần Vũ thấy không có vấn đề gì lớn, thuận miệng đáp ứng.
Thấy Trần Vũ đồng ý, sắc mặt ba vị cao tầng có phần khởi sắc. Giờ đây, Trần Vũ đã là khách khanh của Xương gia, song phương xem như có chút liên hệ.
"Trần khách khanh lần này tại Ngũ Sơn Hội Võ, kinh diễm như gặp thiên nhân, vinh quang đoạt được vị trí đệ nhất, được cao tầng Thiên Hà Tông coi trọng, một mình đoạt được hai mươi hai danh ngạch, quả là tấm gương cho thế hệ trẻ tuổi của Ngũ Đại Linh Sơn." Một vị trung niên trưởng lão tuổi không lớn lắm cười nói, thực lực của hắn yếu nhất trong ba người, giờ phút này chỉ biết nịnh hót.
"Không biết Trần khách khanh dự định xử lý những danh ngạch này như thế nào? Nếu có dư thừa, Xương gia ta nguyện ý 'thu mua' một ít." Lão ẩu tóc trắng tiếp lời.
Bọn họ trước đó không dò ra được thái độ của Trần Vũ, nên phải thương nghị mấy ngày mới có phương án. Đối với những danh ngạch trong tay Trần Vũ, bọn họ đã sớm rục rịch muốn ra tay, sợ chậm trễ sẽ sinh biến.
"Quả thật có không ít dư thừa, không biết Xương gia có năng lực 'nuốt' nổi chăng?" Trần Vũ cười như không cười hỏi.
Ba vị trưởng lão trán lấm tấm mồ hôi lạnh, cảm giác Trần Vũ như muốn giở trò sư tử ngoạm.
"Trần khách khanh cứ việc nói thẳng, chúng ta còn cần thương nghị với gia chủ." Lão ẩu tóc trắng không dám tự quyết.
"Năm vạn thượng phẩm nguyên thạch, một danh ngạch." Trần Vũ cười nhạt.
"Năm vạn!" Ba vị trưởng lão trợn mắt hít khí, hồi lâu không nói nên lời. Đây chính là thượng phẩm nguyên thạch, dù là một Ngưng Tinh cảnh trung kỳ bình thường, cũng chưa chắc lấy ra được nhiều như vậy.
"Trần khách khanh, năm vạn thượng phẩm nguyên thạch một danh ngạch, có phải là... hơi quá đắt chăng?" Lão ẩu tóc trắng nhíu mày.
"Quá đắt sao? Ta thấy coi như là 'vật siêu sở giá' rồi." Trần Vũ thành thật nói.
"Xin cho chúng ta cùng gia chủ thương nghị, đến lúc đó sẽ cho Trần khách khanh câu trả lời chắc chắn." Lão ẩu tóc trắng không nói thêm gì.
Sau khi ba vị trưởng lão rời đi, Trần Vũ không khỏi cười ha hả.
"Năm vạn thượng phẩm nguyên thạch, coi như bị cò kè bớt xén một phen, ít nhất cũng có thể bán được với cái giá bốn vạn." Trần Vũ bắt đầu tính toán.
Nhớ ngày đó tại Đại Vũ giới, Cửu Đỉnh Cung mạo phạm hắn, hắn đã bắt Cửu Đỉnh Cung bồi thường một vạn thượng phẩm nguyên thạch, Cung chủ Cửu Đỉnh Cung đã suýt chút nữa trở mặt. Mà giờ khắc này, Trần Vũ trong tay có tổng cộng hai mươi hai danh ngạch, trừ bỏ một cái cho bản thân, ba cái cho Vẫn Nguyệt Vương, Trâu Hành, Lâm Tuyết Phỉ, còn lại mười tám cái.
"Mười tám cái danh ngạch, một cái bốn vạn thượng phẩm nguyên thạch... Bảy mươi hai vạn thượng phẩm nguyên thạch!" Tính ra kết quả, Trần Vũ cũng phải giật mình.
Phát tài rồi! Bất quá, trong Chủ Thế Giới thiên địa nguyên khí nồng đậm, sản lượng nguyên thạch lớn, cũng cùng là một vạn thượng phẩm nguyên thạch, Đại Vũ Giới càng có giá trị hơn.
Dù vậy, lần này Trần Vũ cũng triệt để phát đạt.
"Lâm gia lai lịch chỉ sợ không đơn giản, danh ngạch giá trị to lớn như vậy, nói cho là cho, giống như chẳng hề quan tâm." Đương nhiên, có lẽ đây cũng là đối phương trả nhân tình.
"Nói như vậy, tại sao ta cảm giác, Lâm gia vội vã trả hết nợ nhân tình?" Trần Vũ trầm ngâm.
Hắn không truy đến cùng. Tạm thời ở lại Xương gia, chờ đợi câu trả lời chắc chắn từ gia tộc.
Hắn lấy ra một viên tinh thạch màu bạc, bàn tay nắm chặt, một cỗ gợn sóng màu bạc, từng tầng từng lớp lan tỏa, chấn động bát phương, ẩn vào trong hư không xa xôi. Đây chính là Ngân Không Tinh Thạch, Trần Vũ đoạt được từ trong bảo tàng Yêu tộc, có thể dùng để tăng lên lĩnh ngộ Không Gian áo nghĩa.
Cảm ngộ một lát sau.
Trần Vũ lấy ra một bảo vật khác đoạt được từ bảo tàng Yêu tộc, Tinh Nguyên Đan. Đan này có thể thúc đẩy tu vi của Ngưng Tinh Vương giả, trước đó hắn vẫn chưa sử dụng. Nay Ngũ Sơn Hội Võ đã qua, tiếp theo vô luận là tìm kiếm Thanh Vân Đế Chủ, hay là tiến vào bát đại Đế Tông, đều cần thực lực cường đại, thời gian không còn nhiều, Trần Vũ dự định phục dụng.
Tinh Nguyên Đan nuốt vào bụng, dược hiệu chậm rãi hòa tan, hóa thành từng tia tinh túy, vận chuyển quanh thân, cuối cùng tụ hợp vào Nguyên Lực Tinh Thần trong đan điền.
Trong cơ thể hắn, ngoại trừ một viên tinh thần hoàn chỉnh chói mắt, còn có một tinh đoàn hơi ảm đạm. Đây chính là Trần Vũ đang ngưng tụ viên Nguyên Lực Tinh Thần thứ hai, một khi ngưng tụ thành công, hắn có thể bước vào Ngưng Tinh trung kỳ. Bất quá, giờ phút này xem ra, còn một khoảng cách rất xa.
Ong ong!
Dược lực của Tinh Nguyên Đan, tụ hợp vào viên tinh đoàn thứ hai ảm đạm không hoàn chỉnh. Trần Vũ vận chuyển « Cửu Thiên Hạo Tinh Quyết », điên cuồng hấp thu nguyên khí đất trời bốn phía, tăng tiến tu vi.
Sau ba ngày.
Cao tầng Xương gia đến thăm. Trần Vũ kết thúc bế quan.
Hắn tiến giai Ngưng Tinh cảnh đã lâu, vững chắc căn cơ, giờ phút này phục dụng Tinh Nguyên Đan, hiệu quả rõ rệt chỉ sau vài ngày. Trần Vũ cảm giác, mình cách Ngưng Tinh cảnh sơ kỳ đỉnh phong, đã không còn xa.
Lần này đến thăm chỉ có lão ẩu tóc trắng.
"Nghĩ kỹ chưa?" Trần Vũ cười hỏi.
"Trần khách khanh, ngài ra giá thực sự hơi cao, dù là Xương gia, cũng khó mà chi ra nhiều thượng phẩm nguyên thạch như vậy." Lão ẩu tóc trắng ra vẻ khó xử.
Trần Vũ không để câu nói này trong lòng, Xương gia nếu không tham lam, khẳng định có thể lấy ra nguyên thạch.
"Sau khi thương nghị, cao tầng Xương gia nhất trí cho rằng, cái giá này quá cao, nếu có thể hạ xuống bốn vạn, mới coi là hợp lý." Lão ẩu tóc trắng nói ra giá của bọn họ.
Trần Vũ nhàn nhạt lắc đầu, không nói một lời.
Hai người nói chuyện một hồi.
Lão ẩu tóc trắng đưa ra một đề nghị: "Danh ngạch trong tay Trần khách khanh quá nhiều, coi như bốn vạn một cái, Xương gia cũng không nuốt nổi."
"Hay là thế này, Xương gia lấy bốn vạn thượng phẩm nguyên thạch, thu mua một số lượng nhất định danh ngạch, số còn lại, để Xương gia thay Trần khách khanh bán đi, lại cam đoan giá cả từ bốn vạn năm ngàn trở lên."
Trần Vũ suy tư một lát, cảm thấy không tệ. Hắn có quá nhiều danh ngạch, Xương gia cũng không nuốt nổi, còn phải chia cho các gia tộc khác.
Nếu Trần Vũ tự mình đi thương lượng, đàm phán, sẽ lãng phí không ít thời gian, mà còn có nhất định nguy hiểm. Để Xương gia làm những việc này, hắn sẽ nhẹ nhõm hơn nhiều, còn bớt được một khoản phí dịch vụ.
Trần Vũ đồng ý. Đó là một phương án đôi bên cùng có lợi.
"Bất quá ta còn có một điều kiện, Dương gia không được có những danh ngạch này." Về phần mấy gia tộc khác, Trần Vũ cũng chỉ có chút ân oán với thế hệ trẻ tuổi, không ảnh hưởng đến lợi ích hợp tác.
"Lão thân hiểu." Lão ẩu tóc trắng gật đầu.
Sau đó, song phương ký kết khế ước, tránh việc Xương gia nuốt riêng danh ngạch của Trần Vũ.
...
Trở thành khách khanh của Xương gia, lại có lợi ích hợp tác, thái độ của Xương gia đối với Trần Vũ vô cùng tốt. Trần Vũ có thể cảm nhận được, Xương gia đã triệt để buông xuống ân oán, thậm chí tôn nữ của lão ẩu tóc trắng, nữ tử thanh nhã Xương Du Nhã kia, khi thấy Trần Vũ, cũng sẽ bình tĩnh trò chuyện vài câu.
Một ngày nọ, Xương Du Nhã đến.
"Trần khách khanh, đây là tư liệu của Lâm gia." Nàng cử chỉ đoan trang ưu nhã, đặt xuống một quyển sách.
Kì thực, trong lòng nàng hơi nghi hoặc, người Lâm gia chiếu cố Trần Vũ như vậy, chẳng lẽ Trần Vũ không biết về Lâm gia? Điều tra tin tức của bọn họ làm gì?
Trần Vũ cầm lấy đọc qua. Lâm gia, đại tộc tứ tinh đỉnh phong của Nhân tộc, Bán Thần gia tộc!
Trần Vũ tâm thần không khỏi chấn động. Lâm gia lại cường đại đến vậy, trong đó còn có Bán Thần!
Khó trách ngũ đại gia tộc kính trọng người trung niên kia đến vậy, đối phương không chỉ là cao tầng Đế Tông, bản thân gia tộc cũng cường đại đến thế.
"Trần khách khanh, còn hơn năm tháng nữa, là đến thời gian bát đại Đế Tông chiêu thu đệ tử, ngài đã nghĩ kỹ chưa, sẽ chọn tông môn nào?" Xương Du Nhã cười hỏi.
"Vẫn chưa nghĩ ra." Trần Vũ vô ý thức đáp.
Bất quá, kết hợp với tư liệu trước mắt, chọn Thiên Hà Tông, được Lâm gia bảo hộ, đích thực là một lựa chọn tốt. Coi như Thiên Hà Tông không phù hợp với mình, con đường tu hành của hắn cũng sẽ bằng phẳng thuận lợi hơn.
"Ồ?" Xương Du Nhã có chút không tin, theo nàng nghĩ, Trần Vũ chắc chắn sẽ chọn Thiên Hà Tông.
Mà chính nàng, cũng có cùng lựa chọn. Thiên Hà Tông gần Xương gia, lại có khách khanh Trần Vũ, đối phương có Lâm gia bảo hộ, tiến vào Thiên Hà Tông chắc chắn xuôi gió xuôi nước, cũng có thể trông nom nàng.
Trần Vũ rất nhanh đọc xong tin tức của Lâm gia, phát hiện phía sau còn có nội dung.
"Đó là tin tức về 'Thanh Vân Đế Chủ' mà ngài muốn." Xương Du Nhã nhìn chằm chằm Trần Vũ, cẩn thận quan sát.
Trần Vũ không để ý đến đối phương, lật xem. Tuy nói Chủ Thế Giới có một Huyền Minh cảnh tên Thanh Vân Đế Chủ, nhưng có phải là người ở Đại Vũ Giới hay không, còn khó nói.
"Thanh Vân Đế Chủ, cấu kết dị tộc, bị phạt trấn thủ 'Loạn Hải Nguyên' ngàn năm..."
Ánh mắt Trần Vũ đột biến, trở nên ngưng trọng.
Ở cuối có ghi chú rõ, Thanh Vân Đế Chủ đến từ giới diện cấp thấp. Lần này Trần Vũ có thể xác định, đây chính là người hắn muốn tìm.
"Loạn Hải Nguyên..."