Việt Cơ

Lượt đọc: 12124 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369 Chương 370 Chương 371 Chương 372 Chương 373 Chương 374 Chương 375 Chương 376 Chương 377 Chương 378 Chương 379 Chương 380 Chương 381
Tiến »
Chương 172
khắp thành khúc bi ai

❊ ❊ ❊

Tối ngày thứ hai, phủ Nghĩa Tín quân đột nhiên cập rập hẳn, kiếm khách trong phủ kẻ ra người vào, đại phu trong thành dồn dập được mời tới.

Một hồi náo động, đến nửa đêm thì đột nhiên im bặt.

Ngày thứ ba, mọi người trong thành Lâm Truy đều cảm giác bầu không khí khác lạ!

Bầu không khí thật khác lạ.

Người đi trên đường ai nấy đầy mặt bi ai, đặc biệt du hiệp các nước càng thêm mặt ủ mày chau.

Trong phủ Nghĩa Tín quân người đi kẻ tới vội vã, ai nấy đều không hề che giấu nét đau thương trên mặt.

Đương khi vài kẻ đi đường còn ngạc nhiên, một tiếng khóc thất thanh từ giữa phố vang lên, "Trời xanh nhẫn tâm thay, hồng nhan bạc mệnh! Qua đi vội vã thay, khác nào sương mai!"

Tiếng khóc than vang dội, đầy bi thương, đến sau đã là đồng loạt.

Mọi người theo tiếng mà nhìn, trông thấy năm người Sở, thân mặc bào phục vẽ đủ những hồ núi, những kiểu chữ quái lạ, mặt trời tinh tú, chân đi trần, hông mang thắt lưng bằng đay, tóc rối bù, vừa khóc nức nở vừa đạp ca mà tiến.

Năm người trên tay mang một dải lụa trắng tinh, dải lụa trắng được họ nâng trong lòng bàn tay ấy, theo gió phất phơ.

Bước chân họ trật tự mà tiến, gương mặt tang tóc của họ chan chứa những lệ, quả thực là bi thương tột độ.

Họ vừa đạp ca vừa thẳng đường về phía phủ Nghĩa Tín quân.

Đoàn người lúc đầu chỉ là năm người, càng về sau lại càng nhiều.

Người Sở vốn tính đa sầu đa cảm, những người gia nhập đoàn người trước hết đều là người nước Sở.

Dần dần cả người Tề cũng tiến vào đoàn người, song thành phần chính vẫn là các du hiệp.

Sau cùng đoàn người đã lên đến hơn trăm. Lời ca mà họ cùng xướng vang đã không phải lời văn điếu cũ, mà đã được biên lại tại chỗ. Ấy vậy mà tiếng ca "Trời xanh bất nhân thay, hồng nhan bạc mệnh! Qua đi vội vã thay, kháo nào sương mai!" chưa mài dũa này, chan chứa vô ngàn tiếc hận xót thương này, lại khiến cho tất cả cảm nhận một tia bi thống với thế đạo sống chết vô thường, với đời người hồng nhan bây giờ, xương trắng nay mai, quyền thiếp hôm nay, ăn mày hôm sau.

Nỗi đau thương khiến đoàn người tụ tập thêm đông, càng ngày càng đông, sau cùng đã có tới ngàn người đạp ca diễu hành, khắp thành khúc bi ai.

Tề công tử Trật vừa vào thành liền đụng đầu đoàn người trên. Quy mô đoàn người quá lớn đến độ đường phố chật cứng, đoàn xe của công tử Trật không thể nhúc nhích mảy may.

Y ngạc nhiên vén rèm xe, quan sát những con người đang bi thương tuôn lệ, đau khổ quằn quại. Xem xét hồi lâu mà hắn vẫn không tìm ra một khuôn mặt quen thuộc nào trong đám người ấy cả.

Điều này khiến y có phần ngạc nhiên, giả sử có một vị quyền quý nổi danh nào chết, thì đoàn đưa tiễn cũng không thể nào hỗn tạp đến độ tất cả đều là dân đen. Song nếu chẳng phải một bậc tài đức quyền quý, thì thiên hạ, trong toàn bộ Tề đô này, ai chết đi có thể khiến nhiều người thương tiếc nhường vậy?

Tề công tử Trật cau mày, vẫy tay gọi một kiếm khách tới, nói: "Ra hỏi thử xem."

"Dạ."

Chỉ chốc sau, kiếm khách đã quay lại bên cạnh xe ngựa của công tử Trật, chắp hai tay mà cảm khái:

"Người mất là cơ thiếp của Nghĩa Tín quân!"

"Sao?"

Tề công tử Trật kinh hãi đến tái mặt, y ngẩng phắt đầu lên, không dám tin trừng trừng nhìn kiếm khách. Chỉ trong giây lát gương mặt tuấn tú của y đã trắng nhợt.

Kiếm khách cũng đầy mặt thương tiếc bùi ngùi, hắn lại thở dài một tiếng mà thưa: "Thần cũng không dám tin làm vậy. Tân Điền ngày ấy gặp gỡ, nàng dung nhan rực rỡ, dáng vẻ khí phái, quả là tướng phú quý thậm thay. Một phụ nhân khuynh thành dường vậy, hà cớ mà đi nhanh như thế?"

Công tử Trật mặt trắng bệch, chỉ trân trân nhìn kiếm khách, nhìn miệng hắn mở ra khép lại, nhưng không có lấy một chữ lọt vào tai.

Lúc này tràn ngập trong tâm trong trí hắn, đều là đôi mắt tựa mặc ngọc của mỹ phụ diễm lệ lộng lẫy kia.

Chỉ là một thoáng qua, nhưng một thoáng ấy, đôi mắt mặc ngọc thiên hạ hiếm có, đôi mắt giống hệt một vị cố nhân, đã thân thiết vô cùng, ôn hòa vô cùng mà nhìn y.

Phụ nhân như thế sao có thể nói chết là chết?

Nghĩ tới đây y liền xốc màn xe, nhanh chân đến trước mặt một kiếm khách, trầm giọng ra lệnh: "Đưa ngựa cho ta."

"Vâng."

Kiếm khách vốn đang hết nhìn Đông nhìn Tây liền vội vàng nhảy xuống ngựa giao cho công tử Trật.

Đang lúc công tử Trật dợm vắt người lên ngựa thì một lão thần liền vội vàng tiến tới. Lão chắp tay về phía công tử Trật hỏi: "Công tử muốn đi đâu?"

"Phủ Nghĩa Tín quân!"

Công tử Trật vừa phun vài chữ này ra thì không nói thêm, thúc ngựa lách qua đám đông, vó ngựa tung bụi chẳng mấy chốc đã biến mất trước mặt mọi người.

Lão thần quát lớn: "Mau đuổi theo!"

"Dạ!"

Người trên đường thật sự quá đông, hơn nữa ai nấy đều thương tâm tột độ. Y mới thúc ngựa chưa được trăm bước liền bắt gặp phía trước giữa đường, một người Sở đang nằm ngửa mặt lên trời chắn ngang. Người Sở nọ cứ thế mình tr@n nằm giữa phố, mặt nhòa những lệ, như thể trần đời đã không còn gì luyến tiếc. Hắn trợn trừng nhìn lên trời, cao giọng kêu gào đau đớn: "Trời xanh bất nhân thế! Đời đó mà mong manh! Một trang tuyệt sắc nhường vậy, tuyệt sắc đến nghiêng nước nghiêng thành, mà ta chưa hề chiêm ngưỡng, sao có thể chết rồi? Ôi ôi ôi.... Sao nàng có thế chết rồi?"

Nỗi bi thương khóc lóc, bất giác đã lây sang công tử Trật. Gương mặt tuấn tú của y càng thêm nhợt ra, hai mắt chát chúa, trong đầu lại hiện lên đôi mắt mặc ngọc trong veo ấy.

Một đường đi có người khóc than nức nở, có kẻ mình tr@n kêu gào chẳng dứt, có người ngửa đầu nốc rượu, khắp phố đảo điên điên đảo, tựa như tất cả, trong thời khắc này, đem mọi thảy sợ hãi với tử vong, lưu luyến với mỹ sắc mà trút ra.

Có quá nhiều kẻ đều trong trạng thái ấy, dường như cả thành ai nấy đều trầm mình vào bi thương, thế nên công tử Trật cưỡi ngựa chạy qua không hề suôn sẻ chút nào.

Y tránh trái tránh phải, rốt cuộc mất gần nửa canh giờ mới tới được phủ Nghĩa Tín quân.

Trong phủ Nghĩa Tín quân rất náo động. Bên ngoài chen chúc những xe là ngựa, quý nhân ra ra vào vào, dù họ vẫn ăn mặc như ngày thường, không hề có ý vì một cơ thiếp mà để tang, nhưng nét mặt ai nấy đều vô vàn thương tiếc.

Công tử Trật mau chân nhảy xuống ngựa, cũng không thèm buộc dây cứ thế bỏ mặc tuấn mã ở đấy, vội vã chạy tới đại môn phủ Nghĩa Tín quân.

Dù sao thân phận của y cũng không tầm thường.

Thế nên vừa khi công tử Trật xuất hiện trước cổng, một kiếm khách đã nhanh chóng cao giọng truyền báo: "Công —–"

"Công tử Trật đến —-"

Tiếng khóc thương khắp viện đột nhiên im bặt.

Vô số cặp mắt hướng về phía y, chẳng qua lúc này công tử Trật không rảnh để ý những kẻ này.

Y chỉ muốn biết, mỹ cơ với đôi mắt mặc ngọc kia, có thật sự chết rồi hay không.

Sao nàng có thể dễ dàng chết như thế?

Thình lình, mặt hắn trắng bệch ra, môi mím thành một đường, vành mắt chát đắng, vì người chết chỉ là một mỹ cơ tầm thường, không danh chẳng phận, thế nên linh đường của nàng chỉ được đặt tại một góc khuất mắt nhất trong phủ Nghĩa Tín quân. Công tử Trật chưa lại gần đã nghe một tràng tiếng chuông vang, dồn dập mà xa xăm, hòa cùng bài kinh xướng cầu hồn khản đặc, "Hồn ơi hồn hỡi, về miền cũ...."

....

Tiếng chuông vang vọng còn kèm theo một loạt những điệu múa với tiết tấu kì quái. Trong góc đó, trên những cành cây và mái hiên đều treo lụa trắng.

Nhìn những dải lụa trắng, nghe tiếng hát cầu hồn, công tử Trật dừng bước chân, trong phút chốc y như bị rút cạn tất cả sức lực.

Đúng lúc này, một loạt tiếng bước chân dồn dập vang lên, theo sau là vài âm thanh quen thuộc, "Công tử, ngài đường đường là con trai Tề hầu, mà kẻ chết chỉ là cơ thiếp của một tên bề tôi nịnh hót, sao ngài có thể đích thân đến chốn nhơ bẩn này?"

"Công tử, xin ngài về cho!"

"Công tử xin ngài về cho —-"

Trong những tiếng cầu xin vang vọng mà áp bức, công tử Trật thẫn thờ ngẩng đầu, y ngơ ngác nhìn những dải lụa phất phơ trong gió, sau đó quay đầu, nhìn về Nghĩa Tín quân nghe được xôn xao, đang thong thả tiến ra nghênh đón.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 12 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369 Chương 370 Chương 371 Chương 372 Chương 373 Chương 374 Chương 375 Chương 376 Chương 377 Chương 378 Chương 379 Chương 380 Chương 381
Tiến »