Vết Nhơ

Lượt đọc: 4462 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »
Chương 27
người trong mộng..

❊ ❊ ❊

Chuyện xảy ra quá khẩn cấp, Mặc Tức không kịp báo cho Quân thượng biết, chỉ lệnh cho bướm truyền âm bay vào cung, còn mình thì tiên phong chạy lên chân núi Chiến Hồn.

Vừa đến lối vào, hắn đã nhìn thấy thi thể của hai tu sĩ gác núi — Mắt bị khoét ra, tim cũng bị móc mất.

Cách chết giống hệt Ngu trưởng lão.

Chiếc nhẫn trên tay càng lúc càng nóng, chỉ thẳng vào đường núi loang lổ máu. Mặc Tức nhìn chằm chằm chiếc nhẫn một hồi, cắn răng nói: “… Cố Mang… là huynh thật sao?”

Cõi lòng lạnh dần, hắn lao thẳng lên núi.

Địa thế của núi Chiến Hồn cực kỳ phức tạp, đỉnh núi ẩn hiện trong mây chôn cất bao thế hệ liệt sĩ anh dũng của Trọng Hoa. Nghe nói vào đêm khuya vắng lặng, giữa dãy núi thường xuyên phát ra tiếng ngựa chiến hí vang, tiếng chiêng đồng leng keng, dường như nhằm chứng thực lời đồn “Lửa chiến Cửu Châu không lụi tắt, hồn thiêng Trọng Hoa khó đầu thai”.

Ở nơi này, rất nhiều pháp khí chỉ dẫn sẽ bị linh lực quấy nhiễu, không thể chỉ đường chính xác, ngay cả nhẫn bạc của Mặc Tức cũng chịu chút ảnh hưởng, chỉnh tới chỉnh lui mới chuyển động trở lại.

Mặc Tức đi tới chân núi Chiến Hồn.

Đến đây rồi, hắn dừng bước, nhìn sương lạnh lờ mờ giăng khắp rừng rậm, lẩm bẩm: “Người Trong Mộng…”

Đúng thế, màn sương này không phải sương núi tầm thường, mà là “Người Trong Mộng” chỉ có một vài thuật sĩ cấp cao của nước Liệu biết dùng.

Đây là một loại ma thuật có thể biến đổi cảnh thực xung quanh, tạo ra một mảng đất trời mới. Nếu bị nó khơi dậy dục vọng, sa chân vào ảo cảnh, tâm trí rất dễ bị phá hủy. May là Mặc Tức từng nhiều lần giao chiến với thuật sĩ nước Liệu sử dụng “Người Trong Mộng” trên chiến trường, chống lại thứ này không phải chuyện khó đối với hắn.

Mũi kim trên nhẫn chỉ vào đây, tức là hiện giờ Cố Mang đang ở trong sương mù “Người Trong Mộng”.

Vậy thì hắn nhất định phải vào.

Nghĩ ngợi chốc lát, Mặc Tức nâng tay, trầm giọng nói: “Huyễn điệp.”

Một con bướm truyền âm nghe gọi bay ra.

Mặc Tức nói: “Báo vị trí và tình hình cho Quân thượng, ta vào điều tra trước, nhắn ngài phái người đến viện trợ.”

Bươm bướm vỗ cánh, chẳng mấy chốc đã biến mất trong rừng sâu, Mặc Tức thì sải chân bước vào màn sương giăng dày gạt không ra kia.

Xung quanh trắng xoá một mảnh, xòe tay khó phân biệt năm ngón.

“Cố Mang!” Mặc Tức gọi lớn: “Cố Mang, huynh ra đây!”

Tiếng gọi quanh quẩn trong sương mù, giây lát sau, một tiếng cười khe khẽ truyền ra từ màn sương mịt mờ: “Hi Hòa quân?”

Kẻ lên tiếng không phải Cố Mang.

Kẻ nọ thở dài: “Ầy, sơ suất quá, ta cứ cảm thấy hình như trong người mãnh thú trên thần đàn bị bắt này có một ít linh lực khác lạ, ra là ngươi hạ bùa truy tung trong người y.”

“… Các hạ là ai?”

“Ta là ai, Hi Hòa quân điều tra vụ án thanh lâu lâu như thế mà không đoán được sao?” Thân hình lấp ló giữa màn sương trông mờ ảo đến lạ, thoắt ẩn rồi lại thoắt hiện.

Ngay lúc bóng gã lướt qua, Mặc Tức nhanh nhảu ra tay, ném một quả cầu lửa nóng rực qua.

“Ây dà.” Một tiếng hừ lạnh truyền ra từ sương dày, im lặng giây lát, giọng nói kia thở dài: “Chiến thần anh dũng Hi Hòa quân, quả nhiên danh bất hư truyền.” Thế rồi đột nhiên cười nguy hiểm: “Tính tình ngươi kém thật.”

Mặc Tức cắn răng hỏi: “Cố Mang đâu? Ngươi với y có quan hệ gì?!”

“Ta với y nào có quan hệ gì. Về phần ta là ai, chẳng phải trong thành Trọng Hoa có rất nhiều cách nói sao?” Gã cười ngọt ngào, dường như đang thuật lại chuyện gì khiến mình hứng thú lắm: “Nào là hái hoa tặc thanh lâu, nào là đầu bếp trốn ra từ Lạc Mai biệt uyển…” Gã phá lên cười, tiếng cười lởn vởn trong màn sương ngày một dày thêm: “Quả thật thú vị cực kỳ. Ta nghe nhiều bản lắm, chính ta còn kể một bản đấy.”

Chính gã còn kể một bản?!

Dường như thấy được Mặc Tức trợn to mắt, gã cười tủm tỉm nói: “Đúng thế, ta rảnh quá đâm chán nên từng đóng giả một vị tiên sinh, chạy vào quán trà mở buổi kể chuyện. Ta bảo mình một đêm hiếp bảy chục người, Nhạc tiểu công tử bạn ngươi lại nhất quyết không vừa lòng, đòi nói gì mà khách thanh lâu bắn sớm, đúng là nghịch ngợm quá thể.”

“Ngươi thế mà… vậy tiên sinh kể chuyện thật sự…”

“Tất nhiên đã giết rồi.” Gã chẳng thèm để tâm: “Giết xong hình như vứt xuống giếng cạn thì phải? Hay là ném ra bãi tha ma nhỉ? Xin lỗi, ta giết nhiều người quá, chính ta cũng nhớ không rõ.”

Cuối cùng, gã cười nói: “Mà ta nói chứ, ngươi đáng tin cậy hơn vị Vọng Thư quân kia nhiều, tên đó chỉ tự nghĩ lung tung, vừa nghĩ ra đáp án đã hối hả muốn cạy bằng chứng từ miệng tòng phạm. Ngươi thì biết tra kỹ vài vết kiếm ít ỏi trên những thi thể đó.”

Dừng một lát, gã hỏi với giọng gần như phấn khích: “Vậy thì, tra ra cái gì chưa?”

Mặc Tức trầm giọng: “… Ngươi là Lý Thanh Thiển thật sao?”

Kẻ nọ núp trong sương mù im lặng chốc lát, sau đó bỗng dưng phá lên cười sằng sặc, tiếng cười càng lúc càng lớn, càng lúc càng lạnh, không ngừng vang vọng bốn phía, chẳng biết phát ra từ đâu.

“Lý Thanh Thiển… Lý Thanh Thiển, ha ha, ha ha ha ha…” Hình như cái tên này đã chạm trúng chỗ đau nào trong lòng gã, tiếng cười bật ra từ cổ họng gã tựa như chim ưng bay vờn, mãi không tiêu tan.

“Ta không phải!” Gã thình lình gắt giọng, giữa tiếng vang dội lại, gã lạnh lùng quát lên: “Kiếm phổ Đoạn Thủy chương thứ nhất, kiếm nhân chẻ nước, kiếm nghĩa chém sầu, nghèo khó vẫn cứu đời, vạn khổ không từ nan… Đúng là đáng cười, đáng buồn, đáng thương! Lý tông sư gì đó, chẳng qua chỉ là một kẻ khố rách áo ôm, phế vật ăn hại, bảo thủ cùng cực!”

Căm giận mắng thêm một hồi, gã mới từ từ bình tĩnh lại. Giữa màn sương tĩnh mịch, gã bất chợt lên tiếng: “Ta khinh thường đám ngụy quân tử các ngươi đấy, rõ ràng trong lòng có đủ tam độc “tham sân si” mà còn khăng khăng vì danh lợi thanh khiết, cầm không được cũng buông chẳng được.”

(1) Tam độc “tham sân si” trong Phật giáo, nói về 3 trạng thái tinh thần có hại: ngu si (u mê), tham lam, sân hận.

Lời nói đã tràn ngập nguy hiểm.

Mặc Tức cực kỳ mẫn cảm với sát khí, ánh mắt lập tức sa sầm, trầm giọng quát: “Suất Nhiên! Tới đây!”

Một tia sáng đỏ lóe lên, thần võ xà tiên kêu “xèn xẹt” trong tay hắn.

“Chà, Suất Nhiên.” Gã ta hầm hừ: “Đúng là rất lợi hại, có uy thế lở đất long trời. Chỉ tiếc rằng, ta nghĩ chắc ngươi không dùng được ở đây đâu.”

“…”

“Ta đánh không lại ngươi, nên sẽ không cố đối chọi với ngươi. Có điều ta may mắn nghe lỏm được một ít bí mật của ngươi, muốn vây hãm ngươi còn nhiều cách khác lắm.”

“Chẳng hạn như…” Ngừng một lát, gã chợt hỏi với giọng hứng thú: “Lúc trước Cố Mang bị giam ở Lạc Mai biệt uyển, có phải ngươi từng nói với y… hình hoa sen trên cổ y là do ngươi hạ không?”

Lòng Mặc Tức lạnh toát, nghiến răng nói: “… Rốt cuộc ngươi là thứ gì!”

“Ngươi đừng vội hỏi ta là thứ gì. Chi bằng để ta hỏi ngươi nhé.” Gã hớn hở nói: “Để ta hỏi ngươi nào — Thống soái số một Trọng Hoa, Hi Hòa quân thanh cao trong sạch, nam nữ đều không gần, ba mươi năm khư khư giữ mình, kẻ bạc tình mà công chúa Mộng Trạch cố cách mấy cũng không lay chuyển được.”

Giọng gã khi gần khi xa, lúc này gần như kề sát bên tai Mặc Tức, ướt át lạ thường.

“Ngươi với vị Cố soái kia, các ngươi có quan hệ gì thế?”

Roi Suất Nhiên quất mạnh một cái, lửa giận khiến thân roi bắn tia lửa tung toé.

Bóng quỷ như đã đoán được từ trước, lần này không bị quất trúng nữa, chẳng biết đã bay đến chỗ nào.

“Quân gia, ngươi hung dữ quá, vậy xem ra ta đoán không sai chút nào nhỉ?”

Mặc Tức không đáp, lạnh lùng quát: “Giao Cố Mang ra đây!”

“Giao y ra? Ta đâu có ngu. Y là dũng tướng số một nước Liệu ngày trước, tuy rằng linh hạch bị phế, nhưng ta tự có cách điều khiển y, triệu hồi chiến lực của y.” Bóng quỷ vẫn còn cười: “Thủ vệ đắc lực như thế, sao ta phải giao ra?”

Dừng phút chốc, gã cười càng lớn tiếng: “Ở nước Trọng Hoa các ngươi, chỉ có Hi Hòa quân đây đủ sức đánh tay đôi với y. Chỉ cần có y thay ta trấn thủ, người khác tới cũng đánh không lại y. Còn nếu Hi Hòa quân ngươi đã tới…”

Sự suồng sã trong lời nói càng rõ ràng.

“Ta cũng có cách khác.”

Gã nói, âm cuối lại từ từ xa dần, như thể định biến mất tại đây.

“Đêm nay ngươi đã có can đảm chấp người, bước vào ảo cảnh này vì y, tất nhiên ta phải làm tròn lễ nghĩa của chủ nhà, để y tiếp đãi ngươi thật tốt.”

Gã cười khẽ: “Hi Hòa quân, đêm xuân ngắn ngủi, xin hãy tranh thủ hưởng thụ.”

“Ngươi —!”

Như để đáp lại lời gã, phía trước thình lình bốc lên một chùm sáng đỏ, dẫn theo giọng ca í a í à, có ai đó đang hát: “Ngọc mính tân trì vũ. Kim ni tiểu các tình. Hữu tình ca tửu mạc giáo đình. Khán thủ vô tình trùng nghĩ dã quan tình…”

“…”

Mặc Tức biết một khi bước vào ảo cảnh “Người Trong Mộng”, không thể phá giải từ bên trong mà chỉ có thể chờ viện binh của Quân thượng tới. Trước lúc đó, những ảo cảnh trước mắt muốn trốn cũng không thoát, song chỉ cần mình giữ tỉnh táo, cố chống cũng không phải chuyện khó.

Đúng lúc này, giọng của bóng quỷ lại vang lên từ sâu trong ảo cảnh: “Hi Hòa quân, ta biết ngươi có ý định gì. Ngươi muốn cố chống, đúng không?”

Gã cười hà hà: “Tiếc quá, tuy rằng ngươi chống được, nhưng chưa chắc Cố Mang chống được đâu.”

Mặc Tức gằn giọng: “Ngươi có ý gì?”

“Người người đều nói, Hi Hòa quân tự chủ kinh người, khó bị nhiễu loạn, ta đâu có ngu tới mức chọn xương cứng đập đầu, mà Cố Mang giờ đây thiếu hụt hồn phách, chỉ là một kẻ đáng thương tâm trí không toàn vẹn, ra tay với y tất nhiên dễ hơn nhiều.”

Gã khoan thai nói tiếp: “Lúc chỉ đường cho ngươi, chiếc nhẫn kia không nói cho ngươi biết y bị bỏ thuốc sao?”

Máu thoáng chốc lạnh đi, Mặc Tức giận dữ mắng: “Ngươi ——!”

“Ta cái gì? Ta đê tiện hả?” Bóng quỷ cười hỏi: “Ta chỉ bỏ chút thuốc thức tỉnh thể lực của y, để y làm thủ vệ cho ta thôi. Hi Hòa quân thanh cao quân tử, ngài nghĩ đi đâu thế?”

Ngừng một thoáng, bóng quỷ lại phấn khởi nói: “Có điều ngươi nói cũng không sai, ta quả thật không biết liêm sỉ. Bởi vì tiếp theo ta định cho y uống một loại thuốc khác.”

“…”

“Bị ta ném trong ảo cảnh này không riêng gì ngươi, mà còn cả y nữa.” Bóng quỷ cất giọng ngả ngớn: “Ngươi thanh cao giữ mình chống được, nhưng ngươi nỡ lòng nào nhìn y… ha ha ha, thôi không nói, không nói nữa.”

Mặc Tức giận đến mức muốn chửi đổng. Rốt cuộc chân thân của hái hoa tặc này là ai, Lý Thanh Thiển? Đầu bếp nước Liệu? Hay dã quỷ điên rồ nào đó?

“Con người chẳng qua chỉ là máu thịt tụ thành từ dục vọng, có người ham mê thanh sắc khuyển mã (2), có người theo đuổi thanh danh xuất chúng. Nhưng mà dục tình ái là dục, dục thanh danh chẳng phải cũng là dục sao?” Bóng quỷ cười khẽ: “Có gì khác nhau đâu.”

(2) Thanh sắc khuyển mã: “Thanh” là tiếng ca, tiếng nhạc. “Sắc” là sắc đẹp, nữ sắc. “Khuyển” là chó, “mã” là ngựa, ngày xưa người giàu thường tìm vui bằng việc nuôi chó, cưỡi ngựa. Tóm lại câu này ý chỉ cách sống thối nát dâm loạn của giai cấp thống trị thời trước.

“…”

“Đi tới trước đi. Cố Mang ca ca của ngươi ở ngay phía trước chờ ngươi đấy.”

Giọng nói của gã tắt hẳn, tiếng đàn sáo lại ngày một lớn dần, giọng ca của đào hát tưởng chừng xuyên thủng tầng mây, hệt như rắn độc trườn qua đây: “Quốc thổ âm trung khởi. Phong hoa nhãn giác thành. Khế huyền hoàn hữu giảng tàn kinh. Vi vấn đông phong xuy mộng — kỷ thì tỉnh —!”

Chữ “tỉnh!” cuối cùng vừa vang lên, sương mù bốn phía bỗng tan biến.

Mặc Tức phát hiện mình đang đứng giữa một vùng đèn đóm sặc sỡ, dòng người qua lại như thoi đưa, rõ là một đêm không ngủ phồn hoa náo nhiệt.

Trước cửa lớn tráng lệ của dinh thự tường quét vôi trắng mái ngói xanh sẫm là hai thị vệ mặc áo thuật sĩ nền xanh viền vàng thêu hoa văn sấm mây, đường vào phủ treo tám ngọn đèn cháy rừng rực, đồ đằng dơi xanh xoay vòng trên xà nhì tỏa linh lực lập lòe.

(3) Xà nhì: Cái xà ngang gác trên cửa, theo chế độ cổ đại ngày xưa, chỉ có phủ của quan lại triều đình mới được có, bách tính dân thường (kể cả phú hào) đều không được có.

Ký hiệu của gia tộc Mộ Dung Liên.

— Tại sao lại là… phủ Vọng Thư?

Ảo cảnh do Người Trong Mộng dựng nên, thông thường có một ít liên hệ khó cắt bỏ với ký ức.

Hiện giờ kẹt trong cùng một ảo cảnh không chỉ riêng mình hắn, mà còn có Cố Mang. Nếu vậy khung cảnh này ắt hẳn không phải xuất phát từ tâm ma của hắn, mà là của… Cố Mang cũng đang kẹt trong đó, đồng thời còn bị hạ mê dược.

Tuy ký ức của Cố Mang không đầy đủ, chấp niệm trong lòng vẫn có thể bị hút đi, nhưng cớ gì lại là phủ Vọng Thư?

Phủ Vọng Thư. Mê dược. Dục vọng. Quá khứ. Mấy từ này lần lượt nổi lên trong đầu, sau khi cân nhắc kỹ lại, Mặc Tức sực nhớ ra điều gì, gương mặt thanh nhã tức thì biến sắc.

Lẽ nào Cố Mang bị hút… chuyện cũ kia?

Hắn mắng thầm một tiếng, bật người phóng lên mái ngói cong vút đặt tượng Li Vẫn, lao tới một góc nào đó trong phủ Vọng Thư.

(4) Li Vẫn là thần thú trong thần thoại cổ đại của Trung Quốc, là con thứ hai của Rồng. Nó có đầu rồng, miệng rộng, thân ngắn, thường được chạm khắc làm vật trang trí trên nóc các cung điện cổ, chùa chiền, đền đài… Tương truyền đặt hai con Li Vẫn đối mặt nhau trên nóc nhà có thể tránh hỏa hoạn.

Tiểu kịch trường

Mộ Dung Liên: Chuyện của hai ngươi bắt ta làm trợ công thì thôi đi, chơi gay còn muốn chơi trong nhà ta, ta góp nhà góp sức góp miệng, cuối cùng còn bị chửi cho má nhận không ra. Ta không làm nữa, ta muốn làm nhân vật chính. Bản nhân thành khẩn tuyển CP, ai chịu sóng vai với ta không?

Nhạc Thần Tình: Đệ còn là con nít nha.

Mặc Tức: Ha ha.

Cố Mang Mang: Nghe nói có người ship tà giáo ta x ngươi.

Giang Dạ Tuyết: Ta là trai thẳng.

Tứ cữu: Ta là vai phụ không có tình cảm.

Quân thượng: A Liên, Tấn Giang không cho phép chơi nhiều tay, không thì khanh diễn một vở 《Phi tần biến thái của Quân thượng thần kinh》với cô đi, cô rất sẵn lòng.

Khương Phất Lê: Có người từng nói, yêu đương tức có bệnh, phải trị, lời đó khắc sâu trong lòng ta.

Mộ Dung Liên: … Ta mượn các ngươi trả lời hả? Mẹ nó ta cũng là trai thẳng, ta tuyển phái nữ nghe chưa??? Mấy lầu trên cút hết cho ta!!!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »