Váy Tơ Vàng

Lượt đọc: 51677 | 5 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247
Tiến »
Chương 230
rất nhiều người

❊ ❊ ❊

Thái tử dẫn đầu xem náo nhiệt, tất nhiên cũng không có ai xuống xe ngựa, đều im lặng chờ đợi. Tề Vân Hàm một lúc lại vén rèm xe lên nhìn, chỉ cần không động tay, mặc kệ ầm ĩ như nào nàng ấy cũng không lo lắng.

Bởi vì trên phương diện mắng người, đại ca của nàng ấy chưa từng thua ai.

Có điều vừa rồi Tề Vân Mộc chỉ mắng Tô Chẩm Đường, nhưng sau đó vì Bùi Lạc An ở một bên khuyên bảo, cũng tiện thể mắng luôn cả hắn.

Bùi Lạc An là một quân tử khiêm tốn, ôn hoà như ngọc, hắn không độc miệng được như Tề Vân Mộc, cũng không thể văng tục như Tô Chẩm Đường.

Hắn bị Tề Vân Mộc hung dữ mắng một trận, nhưng lại không cãi lại được lời nào, trong con ngươi dịu dàng trước giờ toát ra chấn động và mờ mịt.

Tô Chẩm Đường thì có thể cãi lại Tề Vân Mộc vài câu, nhưng hắn nói một câu, Tề Vân Mộc có thể trả lại hắn mười câu.

Hơn nữa không văng tục câu nào.

Trên thư Tô Chẩm Đường còn có thời gian nghĩ nên mắng chửi người như thế nào, nhưng mặt đối mặt, miệng Tề Vân Mộc bôm bốp chẳng khác nào pháo đốt, hắn căn bản không phản ứng kịp.

Thật sự quá tức giận, nắm tay siết chặt.

Nếu không có Tô Vãn Đường và Chử Vân ngăn cản ở giữa, sợ là sớm đã ra tay.

Qua khoảng một phút đồng hồ sau, Chử Yến đột nhiên nói: "Đi xuống đi."

Tề Vân Hàm nghe vậy vội vàng nhấc màn xe lên: "Mắng xong rồi à?"

Chử Yến: "... cũng hòm hòm rồi."

Tề Vân Hàm nhìn qua, thấy Tô Vãn Đường và Công chúa đều ngăn giữa Tề Vân Mộc và Tô Chẩm Đường, lôi kéo người vào trong quán.

Mặc dù hai người kia bị ngăn cách, ánh mắt vẫn trợn trừng nhìn đối phương, dường như hận không thể dùng ánh mắt giết chết đối phương.

Bùi Lạc An trầm mặc không nói cũng bị Bùi Lạc Thanh tới sau kéo đi.

Tề Vân Hàm không khỏi thở phào một hơi, hạ màn xe xuống.

Cuối cùng cũng xem ‘náo nhiệt’ xong rồi.

Nhóm người Thái tử mới vừa xuống xe ngựa đã thấy một người bước xuống từ chiếc xe ngựa cách đó không xa, đúng là Chử Nguyệt, nhìn hình như cũng không phải mới đến.

Ánh mắt Vệ Trăn loé lên.

Đây cũng là một ‘chuyện náo nhiệt’ để xem.

Có điều... không phải nàng ấy thích Bùi Lạc An à? Có thể mở to mắt nhìn Tề Vân Mộc mắng Bùi Lạc An mà thờ ơ?

Chử Nguyệt cũng không ngờ còn có người khác lặng lẽ xem náo nhiệt giống mình, nàng ấy ngẩn người sau đó tiến lên lần lượt hành lễ.

Chử Yến gật đầu, đoàn người đi vào Kim Hoa Lâu.

Mà trong nhã gian.

"Gặp ai cũng cắn, cũng không ngại mất mặt!" Đây là giọng Tô Chẩm Đường.

Tề Vân Mộc: "Không uy phong bằng Tô thiếu tướng không não."

"Tề Vân Mộc ngươi có thôi không!" Tô Chẩm Đường.

"Thế nào, muốn tiếp tục à?" Tề Vân Mộc.

"Nào, ta sợ ngươi chắc?"

Tô Vãn Đường và Chử Vân liếc nhau, đều không tiếng động thở dài, vội vàng kéo hai người tách xa một chút, hai người kia đứng gần nhau, chẳng khác nào trẻ con ba tuổi.

Bùi Lạc An bị phu phụ Bùi Lạc Thanh kéo ngồi xuống một bên khác, mơ hồ tạo thành thế chân vạc.

Phu quân của Bùi Lạc Thanh là công tử được thư hương môn đệ nuôi dưỡng, chưa từng gặp phải tình huống này, tuy rằng người đã đi vào nhưng trong đầu còn đang văng vẳng từng câu từng chữ vừa rồi Tề Vân Mộc mắng chửi người. Đúng là y từng nghe thấy một số lời đồn về Tề Vân Mộc, nhưng vẫn chưa bao giờ được chứng kiến tận mắt, hôm nay thấy, trong đầu y chỉ có một suy nghĩ, cả đời này y cũng không muốn đắc tội người này.

Đây là lần đầu tiên y thấy một người mắng chửi người khác mà không văng tục một câu, mà vẫn có thể khó nghe như vậy.

Vừa rồi cũng có vài lần y muốn mở miệng khuyên can, nhưng không thể tìm được cơ hội thích hợp, cũng không tìm được lời thích hợp, cuối cùng chỉ có thể đứng ở bên cạnh Bùi Lạc An, yên lặng che chở em vợ.

Mà lúc này, ba người ngồi xuống, ngươi lườm ta ta lườm ngươi, như thể một khắc sau sẽ vỗ bàn đứng lên, những người khác đều thấp thỏm lo lắng, như là chuẩn bị can ngăn bất cứ lúc nào.

Mấy người Thái tử tiến vào, đập vào mắt chính là cảnh tượng kỳ lạ như vậy.

Thấy Thái tử tiến vào, Tề Vân Mộc lặng lẽ nuốt lại lời thách thức đã đến bên miệng.

Trong phòng yên tĩnh trong chớp mắt, sau đó mọi người đều đứng dậy hành lễ.

Tầm mắt Chử Yến đảo qua ba người, cuối cùng rơi vào trên người Tề Vân Mộc.

Thái tử nhẹ nhàng nhếch môi, đi tới ngồi xuống bên cạnh hắn.

Sau đó Vệ Trăn cũng ngồi xuống.

Tống Hoài dừng một chút, sau đó kéo Tề Vân Hàm đi tới ngồi xuống bên cạnh Tô Chẩm Đường.

Như vậy, đã tính là hoàn toàn tách ba người kia ra.

"Ngồi đi." Thái tử nói.

Mấy người tạ ơn, sau đó đều ngồi xuống.

Bầu không khí lần thứ hai trở nên yên lặng.

Qua một hồi lâu, Thái tử mới mở miệng: "Tề nhị và Dung Cẩm đâu?"

Tất cả mọi người trầm mặc.

Tề Vân Mộc vừa đến đã chạm mặt Bùi Lạc An, sau đó Tô Chẩm Đường đến, ba người bắt đầu cãi vã, những người khác tới trước hay sau đều vội vàng can ngăn, nào còn tâm tư chú ý còn có ai chưa đến.

Trong hoàn cảnh hoàn toàn yên tĩnh, phu quân của Bùi Lạc Thanh nói khẽ: "Kẹt ở hẻm Hà Vân."

Tất cả mọi người nghe tiếng đều nhìn về phía y.

Bị nhiều ánh mắt tập trung nhìn vào, y cũng không lộ vẻ hoảng loạn, đầu tiên là nhìn Vệ Trăn, sau đó mới ôn hòa bình tĩnh nói: "Xe ngựa của Cố tiểu công tử dừng lại ở hẻm Hà Vân trong một thời gian ngắn, sau đó bị chặn, xe ngựa của Tề nhị công tử ở sau Cố tiểu công tử."

Y nói khéo léo, mọi người lại đều nghe hiểu.

Cố Dung Cẩm dần dần trưởng thành, gương mặt đó càng ngày càng đẹp, cộng thêm khí chất hơn người được nuôi dưỡng từ nhỏ, khiến vô số thiếu nữ thành Phụng Kinh rung động.

Năm đó lúc Quận mã đến thành Phụng Kinh không biết bao nhiêu người đổ xô ra đường, nhưng lúc đó Quận mã đã thành hôn, lại không nạp thiếp, khiến vô số người tiếc nuối không thôi. Mà hôm nay, Cố Dung Cẩm còn chưa cập quan, cũng chưa có hôn ước, không phải là khiến mọi người tranh giành vỡ đầu hay sao?

Vệ Trăn trầm mặc, hướng ra ngoài cửa nói: "Thập Bát, ngươi đi xem xem."

"Vâng."

Khoảng chừng gần nửa canh giờ sau, Thập Bát thành công dẫn Cố Dung Cẩm Tề Vân Lan tới Kim Hoa Lâu.

Trên trán Tề Vân Lan có một lớp mồ hôi mỏng, mà sắc mặt Cố Dung Cẩm thì trắng bệch, vẻ mặt khác thường.

Theo lời Tề Vân Lan nói là, hôm nay suýt nữa thì y bị bao vây, tráng niên mất sớm, mà Thập Bát thì nói, nàng ấy như vừa xông vào chợ bán thức ăn cướp được c*̉ cải trắng tươi ngon nhất tuần.

Chỉ có duy nhất một c*̉ cải trắng tươi ngon nhất, tất nhiên là vô cùng khó cướp, Thập Bát dùng tới lệnh bài Đông cung cũng không ăn thua, cuối cùng phải mạnh mẽ vác Cố Dung Cẩm tách ra khỏi đám đông.

Từ nhỏ Cố Dung Cẩm đã không thể nhìn đao thương, không biết chút võ công nào, bị vượt nóc băng tường xách tới đây, đầu óc choáng váng, không nôn mửa tại chỗ đã rất nể mặt rồi.

Cố Dung Cẩm buồn bực ngồi một hồi lâu mới miễn cưỡng tỉnh táo lại, vừa giương mắt, trước mặt xuất hiện một chén trà nóng.

Cố Dung Cẩm nghiêng đầu nói: "Cảm ơn Tứ Công chúa."

Chử Nguyệt nhẹ nhàng ừ một tiếng, ngồi thẳng, không nhìn ngang liếc dọc.

Vệ Trăn lơ đãng nhìn qua, trong lòng bỗng nổi lên một cảm giác khác lạ, nhưng sau đó lại bị đè xuống.

Có chuyện trước đó của Tề Vân Mộc, Tô Chẩm Đường, hình như những chuyện khác đều có vẻ không có quan trọng đến thế.

Lúc này trong đầu Tô Chẩm Đường đều là Tề Vân Mộc chết tiệt, căn bản không có tâm trạng nhìn người từng là người trong lòng, nãy giờ Chử Vân vẫn chú ý đến hắn, thấy vậy cũng yên lặng thở phào nhẹ nhõm.

Nàng ấy vô tình biết Tô Chẩm Đường từng thích Bùi Lạc Thanh, hôm nay lúc đến trong lòng còn khá bồn chồn, cho tới bây giờ, cuối cùng nàng ấy mới yên tâm.

Mặc dù Bùi Lạc An chỉ cãi vã với Tề Vân Mộc được mấy câu, nhưng cũng bị tức không nhẹ, tuy đã cố gắng che giấu, nhưng người quen biết hắn vừa nhìn đã biết, lúc này tâm trạng của hắn rất tệ.

Mà Chử Nguyệt tự xưng là mến mộ Bùi Lạc An, từ đầu tới đuôi, gần như chưa từng nhìn Bùi Lạc An.

Vài mối quan hệ nhìn như rắc rối phức tạp, không hiểu sao lại cũng nhân đó mà trừ khử.

Buổi tiệc hôm nay xem như là để tiễn Tống Hoài Tề Vân Hàm, đến lúc này, những ân oán vừa rồi đều tạm thời gác lại.

Ăn uống một hồi, Tô Chẩm Đường đột nhiên cầm một bầu rượu lên đi tới trước mặt Tề Vân Mộc, nói xin lỗi Tề Vân Mộc, nhưng thực ra là muốn chuốc rượu.

Sao Tề Vân Mộc có thể không biết ý đồ của hắn, nhưng... Tô Chẩm Đường xin lỗi, Tề Vân Mộc sẽ không cự tuyệt.

Vì vậy kế tiếp lại là hỗn loạn một hồi lâu.

Không biết từ lúc nào Thái tử và Tống Hoài đã ngồi xuống cạnh phu quân của Bùi Lạc Thanh, trước mặt họ bày rất nhiều bình rượu rỗng, ánh mắt ai nấy đều đã mê ly.

Tô Vãn Đường cản rượu cho Tề Vân Mộc, say bất tỉnh nhân sự, mà Tề Vân Mộc cũng không giỏi uống rượu, còn say hơn cả nàng ấy.

Tô Chẩm Đường Bùi Lạc An thì đại khái là vì bị mắng cùng nhau mà ‘chungchí hướng', mời nhau hết chén này đến chén khác.

Tề Vân Lan kéo Cố Dung Cẩm uống, hai người cùng say khướt.

Tứ Công chúa Chử Nguyệt thì... không biết sao lại say.

Nói chung, yến hội kết thúc, hơn một nửa số người trên bàn đã say mèm.

Chỉ còn Vệ Trăn, Tề Vân Hàm, Chử Vân, Bùi Lạc Thanh nhìn nhau.

Một lúc lâu sau, Chử Vân khẽ than một tiếng, nhìn về phía Vệ Trăn: "Tẩu tẩu, làm sao bây giờ?”

Tình cảnh như vậy cũng đã từng xảy ra một lần, có điều khi đó chỉ có Thái tử và Chử Huyên say, hôm nay là tất cả mọi người trong phòng đều say.

Vệ Trăn nhìn về phía Thái tử đang gối lên cánh tay Tống Hoài ngủ say, đáy lòng hơi ê ẩm.

Ngày mai, Tống Hoài và Tề Vân Hàm sẽ đi xa tới Tây Vu, nàng không muốn, Chử Yến càng không muốn để hai người đi hơn nàng.

Có thể nói là Chử Yến và Tống Hoài đã lớn lên cùng nhau, bao năm qua gần như chưa từng xa nhau, lần này rời đi, cũng không biết tới khi nào mới gặp lại, cho nên nàng không ngăn cản, để cho hai huynh đệ bọn họ uống tận hứng.

Vệ Trăn không mở miệng, mấy người khác cũng đều trầm mặc.

Không biết qua bao lâu, Vệ Trăn mới gọi ám vệ, đưa Chử Yến, Tống Hoài lên xe ngựa.

Sau đó thị vệ của Cố Dung Cẩm tới mang y đi.

Người của Bùi gia Tề gia cũng đều tự tiến đến đón chủ tử nhà mình về.

Vệ Trăn và Tề Vân Hàm đứng cạnh nhau, sau khi tiễn mọi người rời đi mới lên xe ngựa.

Trong xe ngựa, Chử Yến và Tống Hoài đã ngủ say.

Xe ngựa chậm rãi di chuyển, Tề Vân Hàm đột nhiên vén rèm xe lên nhìn ra ngoài.

Lúc này trời đã tối hẳn, thành Phụng Kinh đèn đuốc rực rỡ, phồn hoa náo nhiệt.

Trong mắt Tề Vân Hàm chứa đầy quyến luyến, không nỡ rời xa.

Nàng ấy gần như tham lam nhìn mỗi một cảnh một vật ở Phụng Kinh, giống như muốn khắc sâu vào trong lòng.

Vệ Trăn lặng lẽ nhìn nàng ấy, không lên tiếng quấy rầy.

Mãi đến khi Tề Vân Hàm hạ màn xe xuống, nàng mới nói khẽ: "Sẽ trở lại."

Tề Vân Hàm đón nhận ánh mắt của nàng, khóe miệng miễn cưỡng cong lên: "Ừm."

"Mong rằng ngày đó sẽ không quá xa."

Vệ Trăn nghe giọng nàng ấy nghẹn ngào, trong lòng đau xót, viền mắt cũng đỏ lên.

Nàng vội c*̣p mắt, kìm nén cơn nghẹn ngào, mới dịu dàng nói: "Với năng lực của a huynh, ngày ấysẽ không quá xa."

Thật ra, giờ này khắc này, hai người đều biết đây chẳng qua chỉ là một câu an ủi.

Tây Vu bị sáp nhập vào Bắc Lãng, những việc phải xử lý vô cùng phức tạp, không phải một sớm một chiều là có thể giải quyết, huống chi còn phải bồi dưỡng Tây Vu Vương đời kế tiếp có năng lực và cũng đủ tin tưởng.

Vệ Trăn và Chử Yến tính toán với nhau, ít cũng phải hơn mười năm.

Sắp đến ngày ly biệt, Vệ Trăn càng nghĩ, viền mắt lại càng đỏ.

Tề Vân Hàm thấy vậy, nghiêng đầu lau khóe mắt một cái, mới ngẩng đầu nhìn về phía Vệ Trăn, nhẹ nhàng cười nói: "Trăn Trăn, ta sẽ thường xuyên gửi thư cho ngươi, ngươi yên tâm, ta sẽ sống rất tốt."

Vệ Trăn không nhịn được nữa, nước mắt lã chã rơi xuống.

Người đời đều cho rằng Tề Vân Hàm được nuông chiều từ bé, được cưng chiều đến không rành thế sự, nhưng lại không biết bản chất nàng ấy là người cứng cỏi, biết rõ phải trái, chưa từng chọn sai trong những việc hệ trọng.

Mặc dù trong lòng cực kỳ không muốn, khổ sở cùng cực, nhưng khi phụ hoàng hỏi, nàng ấy cũng cười dịu dàng nói, đây là trách nhiệm của Tống Hoài, cũng là trách nhiệm của nàng ấy, bọn họ không thể thoái thác.

"Vân Hàm, có ly biệt mới có gặp lại, cuối cùng sẽ có ngày chúng ta gặp nhau."

Tề Vân Hàm nghiêng đầu nhìn về về phía những ngọn đèn dầu ngoài xe ngựa, nhẹ nhàng gật đầu: "Ừm."

Có thể góp một phần sức lực cho thái bình thịnh thế, là vinh hạnh, cũng là kiêu ngạo của nàng ấy.

Trọng Sinh, Cổ Đại, Khác, Sủng
allin.vn
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của đường tô