Ầm!
Tiếng oanh minh cực lớn chấn động khắp mọi ngóc ngách của Giới Hà Vực, nhưng đây không phải tiếng sấm, mà là tiếng nước cuộn trào.
Là nước của Giới Hà.
Giới Hà cuồn cuộn dữ dội như nghiệt long diệt thế, kế đó trực tiếp thoát khỏi sự trói buộc của không gian, nước sông hùng vĩ bắt đầu đổ ập xuống Giới Hà Vực.
Cơn mưa đen kịt như mực, đồng thời tỏa ra khí tức âm lãnh khiến người ta kinh sợ.
Bởi vì đi kèm với cơn mưa đen là luồng ác niệm chi khí càn quét giữa đất trời, vô số tiếng thì thầm quỷ dị theo dòng mưa trút xuống, lan tràn khắp Giới Hà Vực.
Khoảnh khắc này, người trong toàn bộ Giới Hà Vực đều cảm thấy toàn thân lạnh buốt, trong lòng dâng lên nỗi sợ hãi vô biên.
Tai nạn đáng sợ nhất của Giới Hà Vực đã giáng lâm.
Hơn nữa, Hắc Vũ Quỷ Kiếp lần này lại đến sớm hơn dự kiến.
Trước kia, Hắc Vũ Quỷ Kiếp đều chỉ giáng xuống sau khi Giới Hà Bảo Vực kết thúc, nhưng lần này, rõ ràng Bảo Vực vẫn chưa kết thúc mà mưa đã tới rồi.
Mà khi Hắc Vũ Quỷ Kiếp giáng lâm, không gian của Giới Hà Vực sẽ bị phong tỏa, lúc này, nội bất xuất, ngoại bất nhập.
Những kẻ vốn định nhân lúc ở trong Giới Hà Bảo Vực kiếm chác một phen, rồi tính toán thời gian để chuồn ra khỏi Giới Hà Vực tránh nạn, lần này không nghi ngờ gì nữa là đã tính toán sai lầm.
Đặc biệt là những người đang tìm bảo vật ở khắp nơi trong Giới Hà Vực, họ mới là những kẻ xui xẻo nhất lúc này, bởi vì Hắc Vũ Quỷ Kiếp đến quá đột ngột, họ chỉ có thể trơ mắt nhìn cơn mưa đen che khuất tầm nhìn cùng cảm nhận.
Trên gương mặt họ tràn đầy kinh hãi.
Bởi vì họ nhìn thấy, theo những giọt mưa đen tụ lại trên mặt đất, bắt đầu có những bóng hình vặn vẹo chậm rãi chui ra.
Rất nhiều Chân Ma Dị Loại có hình thái quỷ dị, tỏa ra khí tức ác niệm hùng vĩ, đang ngưng tụ trong cơn mưa đen kịt.
Những Chân Ma Dị Loại này còn đáng sợ hơn dị loại thời kỳ bình thường, loại ác niệm chi khí đó cũng âm lãnh và nồng đậm hơn, bởi vì những dị loại này đều là từ ám thế giới phía bên kia Giới Hà lén lút lẻn qua.
Thế là, những tiếng kêu thảm thiết đầy tuyệt vọng vang lên khắp nơi trong Giới Hà Vực vào lúc này.
U! U u!
Mà trong các thành trì cứ điểm, lúc này cũng bùng lên những tiếng còi báo động khẩn cấp nhất, từng tòa thủ hộ kỳ trận bùng phát năng lượng ba động mãnh liệt, hóa thành những tầng màn sáng bảo vệ thành trì.
Tất cả cường giả trong thành đều như đối mặt với đại địch, từng món bảo cụ đo lường ác niệm chi khí liên tục được dựng lên, bao phủ mọi ngóc ngách của thành trì.
Khoảnh khắc này, Giới Hà Vực bước vào cơn khủng hoảng lớn nhất, tất cả mọi người đều run rẩy dưới cơn mưa đen, cầu nguyện đừng có dị triều nào nhắm vào thành trì của mình.
Dẫu sao, mỗi lần Hắc Vũ Quỷ Kiếp, không thiếu những thành trì bị hủy diệt dưới mưa đen.
Mà thành phá, người bên trong mười phần không còn một.
Bên ngoài Giới Hà Bảo Vực.
Lý Kinh Trập, Tần Cửu Kiếp, Triệu Tông, Chu Nguyên, bốn vị Vương cấp cường giả cũng nhìn Hắc Vũ Quỷ Kiếp đột ngột giáng lâm với vẻ mặt nặng nề.
"Hắc Vũ Quỷ Kiếp này là do Vô Diện Minh Vương đó cố tình dẫn động sớm sao?" Thần Hổ Vương Triệu Tông lên tiếng.
Tần Cửu Kiếp lắc đầu nói: "Sao có thể chứ, sự giáng lâm của Hắc Vũ Quỷ Kiếp cần phải dẫn động Giới Hà, điểm này ngay cả bốn người chúng ta liên thủ cũng không làm được, hắn làm sao có thể làm được."
Lý Kinh Trập im lặng vài nhịp rồi nói: "Vô Diện Minh Vương quả thực không làm được, nhưng điều đó không có nghĩa là Quy Nhất Hội không làm được."
"Mưu đồ của chúng tại Giới Hà Vực ẩn giấu sâu sắc như vậy, đến chúng ta còn không hề hay biết, điều này chứng tỏ chúng chắc chắn đã sớm giăng bẫy. Trong đó, việc dẫn động Hắc Vũ Quỷ Kiếp giáng lâm sớm cũng chẳng phải chuyện không thể tin nổi."
"Ta vừa mới phát hiện ra Vô Diện Minh Vương thì Hắc Vũ Quỷ Kiếp liền giáng lâm, nếu giữa hai chuyện này không có liên quan thì quả là quá tự lừa dối bản thân. Ta nghĩ, hắn làm vậy là vì sợ tin tức bại lộ, bốn vị Thiên Vương Mạch chúng ta sẽ phái thêm nhiều Vương cấp cường giả tới, khi đó mưu đồ của chúng sẽ đổ bể."
Bạch Tượng Vương Chu Nguyên sắc mặt âm trầm nói: "Hắc Vũ Quỷ Kiếp giáng lâm, Giới Hà Vực sẽ rơi vào trạng thái phong tỏa, lúc này tin tức cũng không truyền ra ngoài được, viện binh của bốn đại Thiên Vương Mạch chúng ta cũng không vào được nơi này."
Thần Hổ Vương Triệu Tông nhíu mày: "Cũng không cần quá lo lắng, có bốn người chúng ta tọa trấn, đừng nói là Vô Diện Minh Vương đó, dù là Đại Minh Vương đứng đầu ba vị trí đầu tới đây, chúng ta cũng không sợ hắn. Chỉ cần đợi thời gian Hắc Vũ Quỷ Kiếp qua đi, các Thiên Vương Mạch chúng ta tự có viện binh tới, Quỷ Kiếp lần này coi như đã vượt qua."
Chu Nguyên cũng gật đầu, nghiêm sắc mặt nói: "Lúc này thế cục chưa rõ, chúng ta cần bỏ qua hiềm khích trước kia, chân thành hợp tác mới có thể vượt qua kiếp nạn này."
Lời này của ông ta rõ ràng là nói với Lý Kinh Trập và Tần Cửu Kiếp.
Lý Kinh Trập thản nhiên đáp: "Chỉ cần có người đừng giở trò sau lưng, ta tự nhiên sẽ lấy đại cục làm trọng."
Tần Cửu Kiếp hừ lạnh một tiếng, giọng điệu không mặn không nhạt: "Vậy thì hy vọng Mạch thủ Kinh Trập có thể xoay chuyển tình thế."
"Tiếp theo chúng ta chia nhau trấn giữ bốn phương, nếu phát hiện Dị Loại Vương xuất hiện thì truyền tín hiệu, nhanh chóng liên thủ tiêu diệt." Chu Nguyên gật đầu, ông nhìn cơn mưa đen đang càn quét khắp Giới Hà Vực, thở dài một tiếng, giọng nói lan xa trong tiếng mưa.
"Hy vọng Hắc Vũ Quỷ Kiếp lần này đừng xuất hiện 'Dị Loại Ma Vương' là được."
Ma Vương, thấp nhất cũng là cảnh giới Tam Quan Vương.
Nếu xuất hiện loại Dị Loại Ma Vương cấp bậc này, thì dù bốn người họ liên thủ cũng sẽ phải trả cái giá cực kỳ đắt.
Nhưng may mắn là thông thường trong Hắc Vũ Quỷ Kiếp, Vương cấp dị loại chắc chắn có, nhưng Ma Vương sánh ngang với Tam Quan Vương lại khá hiếm thấy. Trong hàng trăm năm qua, giữa vô số lần Hắc Vũ Quỷ Kiếp, trường hợp Ma Vương vượt sông giáng lâm chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Lý Kinh Trập lại dán mắt vào Giới Hà Bảo Vực, vì có sự tồn tại của "Kim Phù" nên ông cũng không thể thấu thị xem bên trong rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng ông có linh cảm, đã Quy Nhất Hội có mưu đồ sâu xa tại Giới Hà Vực thì bên trong Giới Hà Bảo Vực chắc chắn là một mắt xích cực kỳ quan trọng.
"Lý Lạc, các con phải cẩn thận một chút đấy."
Sâu trong đáy mắt Lý Kinh Trập thoáng qua tia lo lắng.
Sau đó, bốn bóng người biến mất vào hư không, mỗi người trở về lãnh địa của Thiên Vương Mạch mình để tọa trấn, đối kháng với Hắc Vũ Quỷ Kiếp.
Bên ngoài Giới Hà Bảo Vực này lại rơi vào tĩnh lặng, chỉ còn cơn mưa đen kịt như mực trút xuống, che khuất cả thế giới.
Trong những nơi nước mưa tụ lại, có vô số dị loại vặn vẹo chậm rãi chui ra, sau đó bước những bước chân kỳ quái, biến mất dưới màn mưa.
Mà trong một khu rừng khô héo bên ngoài Giới Hà Bảo Vực, có một cái bóng đen nhỏ bé bắn ra như tia chớp, nó nghênh đón cơn mưa đen kịt, chăm chú nhìn về phía Bảo Vực đằng xa.
Đó là một con rắn nhỏ đen tuyền, đôi đồng tử rắn lấp lánh linh quang.
Nó tắm mình trong cơn mưa đen âm lãnh, thứ nước mưa khiến nhiều cường giả sợ hãi từ tận đáy lòng rơi xuống người nó lại khiến đồng tử rắn của nó xuất hiện một tia cảm giác thoải mái.
Nó thích môi trường như thế này.
Xung quanh liên tục có những dị loại kỳ quái tuôn ra, nhưng chúng lại không hề để ý đến con rắn đen nhỏ bé kia, bởi vì trên người nó cũng tuôn trào ác niệm chi khí.
Những dị loại đó lướt qua bên cạnh nó, dường như mang theo những tiếng cười đùa vui vẻ, dần dần đi xa.
Con rắn đen nhỏ không quan tâm đến chúng, mà tiếp tục hóa thành một tia hắc quang xuyên qua màn mưa, sau đó không chút do dự chui vào trong Giới Hà Bảo Vực, nhanh chóng biến mất không dấu vết.
Tiếng mưa, càng lúc càng cuồng bạo.
Hắc vũ giáng lâm, vạn quỷ dạ hành.