Một chiếc long chu không nhanh không chậm lướt qua vòm trời.
Trên long chu, năm vị mạch thủ nắm giữ quyền lực cao nhất của Lý Thiên Vương nhất mạch đang tề tựu. Lúc này, bốn người Lý Thiên Cơ đều nhìn Lý Kinh Trập với ánh mắt phức tạp.
"Kinh Trập mạch thủ, ngươi không một tiếng động mà đã chạm tới ngưỡng "Tam Quan Vương", khiến chúng ta cảm thấy bao năm qua dường như đã sống hoài sống phí." Lý Thanh Anh, mạch thủ của Long Lân Mạch, mỉm cười nói.
"Hèn gì ngươi dám một mình đánh thẳng lên trú địa của Tần Thiên Vương nhất mạch. Sau ngày hôm nay, cái tên Tam Quan Vương Lý Kinh Trập của ngươi e là sẽ truyền khắp mọi ngõ ngách của Thiên Nguyên Thần Châu." Tiếng của Lý Huyền Vũ, mạch thủ Long Cốt Mạch, vang lên như sấm rền, khiến hư không cũng phải rung chuyển.
Lý Kinh Trập lắc đầu, nói: "Chỉ là dẫn trước nửa bước mà thôi, không tính là Tam Quan Vương chân chính."
"Hê, Kinh Trập mạch thủ chớ có khiêm tốn. Nửa bước này, Thiên Cơ mạch thủ tĩnh tu bao năm qua vẫn chưa thể bước qua nổi kìa." Lý Kim Giác, mạch thủ Long Giác Mạch, cười nói.
"Hắn chỉ là dã tâm quá lớn, muốn một bước lên mây mà thôi." Lý Kinh Trập đáp.
Lý Thiên Cơ đứng bên cạnh lắc đầu, đoạn nói: "Lần này ngươi nổi giận cũng quá mức rồi. Chuyện Lý Lạc bị tập kích suy cho cùng vẫn chưa có bằng chứng xác thực là do Tần Liên gây ra. Biết đâu trong đó là do Triệu Thiên Vương nhất mạch thì sao? Dù sao trước đó ở Linh Tướng Động Thiên, Lý Lạc cũng khiến bọn họ mất mặt không ít."
Lý Kinh Trập thản nhiên nói: "Những thứ đó không quan trọng. Chỉ cần Lý Lạc xảy ra chuyện, món nợ này cuối cùng đều sẽ đổ lên đầu Tần Liên. Nếu Lý Lạc thực sự gặp vấn đề, bất kể có phải do Tần Liên làm hay không, ả đều phải chôn cùng."
Bốn vị mạch thủ còn lại ngẩn người. Thái độ này của Lý Kinh Trập hiển nhiên là nhắm thẳng vào Tần Liên, có lẽ vì chuyện năm xưa mà trong lòng vẫn còn oán khí?
Lý Thiên Cơ thở dài: "Giới Hà Vực rồng rắn lẫn lộn, lần này đến lượt ngươi trấn thủ. Mà "Hắc Vũ Quỷ Kiếp" nhiều nhất một năm nữa sẽ bùng phát, cũng không biết lần này thế giới bóng tối kia sẽ có bao nhiêu dị loại Vương thừa cơ mà đến. Ngươi có thể chạm tới Tam Quan vào lúc này, cũng giúp cho Thiên Long Lĩnh trở nên an ổn hơn đôi chút."
Một khi Hắc Vũ Quỷ Kiếp bùng phát, hư không của Giới Hà Vực cũng sẽ bị xâm thực, nhiễu loạn. Khi đó, bọn họ khó mà mượn vật trung gian để chiếu ảnh tới, tất cả đều phải dựa vào thực lực bên trong.
Mỗi lần Hắc Vũ Quỷ Kiếp bùng phát đều là một cuộc khủng hoảng và hỗn loạn to lớn, bởi vì những Chúng Quỷ Chi Vương ở thế giới bóng tối luôn chực chờ mượn Giới Hà để xâm nhập từ Giới Hà Vực vào Thiên Nguyên Thần Châu.
Trong lịch sử, không ít lần dị loại Vương xé rách phòng tuyến của Thiên Nguyên Thần Châu, dẫn đến vô số dị loại tràn vào, gây ra những thảm họa vô cùng kinh hoàng.
Vì vậy, các thế lực đỉnh cao ở Thiên Nguyên Thần Châu hiện nay đều vô cùng đề phòng nơi này. Bốn đại Thiên Vương Mạch thậm chí còn trực tiếp đưa quân đội đến trấn thủ để phòng bất trắc.
Lý Kinh Trập gật đầu.
Lý Thiên Cơ thấy vậy cũng không nói thêm gì nữa. Thân ảnh bốn vị mạch thủ dần trở nên hư ảo, cuối cùng biến mất hoàn toàn.
Lý Kinh Trập chắp tay đứng lặng, ngước nhìn dòng Giới Hà thần bí cuồn cuộn không thấy điểm dừng trên vòm trời. Với thực lực của ông, có thể xuyên thấu qua nước sông, mơ hồ nhìn thấy ở nơi không thể chạm tới kia, dường như có thứ gì đó đen tối, tà ác đang không ngừng trào dâng.
Một cơn mưa tai kiếp khó mà tưởng tượng nổi, có lẽ chẳng bao lâu nữa sẽ bao trùm lấy Giới Hà Vực này.
Lý Lạc hiện cũng đang tu hành tại Giới Hà Vực, Lý Kinh Trập trấn thủ Thiên Long Lĩnh cũng có thể bảo hộ nó đôi phần.
Lý Kinh Trập nhắm mắt lại, long chu lướt qua vòm trời. Một lúc lâu sau, ông chậm rãi mở mắt, nhìn về phía Thiên Long Lĩnh đang xuất hiện trong tầm mắt.
Long chu trực tiếp xuyên qua Thiên Long Lĩnh, bay thẳng vào không trung Thiên Long Thành.
Lúc này, Lý Cực La, Lý Thanh Bằng, Lý Kim Bàn và những người khác đã tới. Thấy long chu xuất hiện, họ đều lộ vẻ cung kính và chấn động.
Bởi vì họ đã sớm biết chuyện xảy ra ở Thâm Uyên Thành.
Hơn nữa, động tĩnh giữa Lý Kinh Trập và Tần Cửu Kiếp quá lớn, ngay cả khi cách xa như vậy, họ vẫn cảm nhận được sự chấn động mãnh liệt của năng lượng thiên địa.
Đối với việc Lý Kinh Trập thể hiện ra thực lực Hư Tam Quan Vương, ngay cả những người con ruột như Lý Thanh Bằng và Lý Kim Bàn cũng vô cùng ngơ ngác, rõ ràng trước đó hoàn toàn không hay biết.
Tuy nhiên, sau sự chấn động chính là niềm vui sướng không thể che giấu.
Như vậy, thực lực của Lý Kinh Trập chẳng phải đã vượt qua Lý Thiên Cơ, mạch thủ của Long Huyết Mạch một bậc rồi sao? Điều này đối với sĩ khí của Long Nha Mạch mà nói, có thể xem là chưa từng có!
Thân ảnh Lý Kinh Trập xuất hiện giữa không trung trước mặt Lý Thanh Bằng và Lý Cực La. Nhưng chưa đợi họ kịp hành lễ, ông đã tùy ý phất tay: "Giải tán đi, ai làm việc nấy."
Đồng thời, ánh mắt ông quét qua Thiên Long Thành rộng lớn, vô số khí tức thu hết vào tầm mắt. Vài nhịp thở sau, thân ảnh ông đã lóe lên về phía Long Nha Môn.
Lý Thanh Bằng và Lý Kim Bàn nhìn nhau đầy bất lực, đây là đi tìm đứa cháu nội bảo bối của mình rồi.
Trong khi họ còn đang tự than thở, thân ảnh Lý Kinh Trập đã xuất hiện trên diễn võ trường của Long Nha Vệ. Lúc này, đông đảo thành viên Long Nha Vệ đang tập luyện vô cùng kịch liệt.
Dường như không ai thấy ông lão xuất hiện đột ngột này, và ông cũng không lên tiếng làm phiền, chỉ nhìn về một góc diễn võ trường. Ở đó, Lý Lạc đang tập luyện cùng một người, đối tượng tập luyện chính là Khương Thanh Nga.
Tuy nhiên, Khương Thanh Nga rõ ràng đã áp chế thực lực. Hai người đấu với nhau khá quyết liệt, một bên hiện ra sáu tướng, một bên là ba đạo Cửu Phẩm Quang Minh Tướng chói lọi, thu hút không ít thành viên Long Nha Vệ vây xem.
Lúc này, Lý Phật La đứng trên bậc thang chợt nhìn thấy ông lão xuất hiện giữa không trung. Hắn sững sờ một chút, sau đó nhìn rõ gương mặt ông lão, lập tức giật mình, vội vàng bay tới, cúi người nói: "Long Nha Vệ Vệ tôn Lý Phật La, bái kiến mạch thủ đại nhân."
Hắn không hề kiềm chế giọng nói, vì vậy âm thanh truyền đi khiến nhiều người trên diễn võ trường đột ngột dừng tay, sau đó từng ánh mắt kinh ngạc nhìn về phía ông lão kia.
Nhưng rất nhanh, họ cũng phản ứng lại, tất cả đều đồng loạt hành lễ.
"Bái kiến mạch thủ đại nhân!"
Họ có chút kích động, bởi vì những người ở đây, có lẽ từ khi gia nhập Long Nha Vệ đến nay vẫn chưa từng thấy mặt Lý Kinh Trập.
Vị mạch thủ Long Nha Mạch trong truyền thuyết này chỉ tồn tại trong những lời kính sợ của họ.
Ai mà ngờ hôm nay lại có thể tận mắt nhìn thấy chân dung.
Lý Kinh Trập phất tay.
Lúc này, Lý Lạc và Khương Thanh Nga cũng dừng tay. Lý Lạc mừng rỡ nhìn Lý Kinh Trập, sau đó cũng hành lễ cung kính: "Bái kiến mạch thủ."
Dù sao hiện tại Lý Lạc cũng được xem là một thành viên của Long Nha Vệ, trong trường hợp này rõ ràng không thích hợp dùng xưng hô quá thân mật.
Khương Thanh Nga theo Lý Lạc, cúi người hành lễ với Lý Kinh Trập.
Lý Kinh Trập nhìn hai người, trên gương mặt nghiêm nghị hiện lên nụ cười nhạt: "Lý Lạc, Thanh Nga, hai con theo ta."
Nói xong, ông xoay người đi về phía một tòa lầu nhỏ ở phía sau diễn võ trường.
Lý Lạc và Khương Thanh Nga nhìn nhau, vội vàng đuổi theo.
Hai người theo Lý Kinh Trập vào lầu nhỏ. Ông lão tìm một chiếc ghế đá ngồi xuống, đoạn nói với Lý Lạc: "Ta vừa mới đến Thâm Uyên Thành một chuyến, giao thủ với Tần Cửu Kiếp."
Lý Lạc sững sờ, chưa phản ứng kịp: "Tần Cửu Kiếp? Là ai ạ?"
"Đại cung chủ của Tần Thiên Vương nhất mạch, cũng là một vị Song Quan Vương." Lý Kinh Trập đáp.
Lý Lạc lúc này mới kinh hãi. Lý Kinh Trập vừa chạy đến Thâm Uyên Thành đánh một trận Vương giả với một vị Song Quan Vương? Sao giọng điệu này cứ như vừa đi dạo một vòng vậy?
"Ông nội, người không sao chứ? Thâm Uyên Thành đó là đại bản doanh của Tần Thiên Vương nhất mạch tại Giới Hà Vực đấy!" Lý Lạc vội hỏi.
"Ta không sao, Tần Cửu Kiếp kia thì bị thương nhẹ."
Lý Lạc kinh ngạc, Tần Cửu Kiếp kia cũng là Song Quan Vương, lại còn có lợi thế địa hình, vậy mà vẫn bị Lý Kinh Trập đánh bị thương?
"Ta trước đó có đột phá, miễn cưỡng xem như chạm tới Tam Quan Vương, nên mới thắng hắn một bậc." Lý Kinh Trập nói.
Lý Lạc và Khương Thanh Nga đều kinh ngạc nhìn ông lão trước mắt.
Thản nhiên nói ra chuyện chạm tới Tam Quan Vương có thể làm rung chuyển cả Thiên Nguyên Thần Châu như vậy... Ông nội ơi, người thật là biết cách "diễn" quá!
Tuy nhiên cuối cùng, Lý Lạc vẫn tươi cười rạng rỡ, vội chúc mừng: "Chúc mừng ông nội."
Lý Kinh Trập nói: "Tần Liên lần này bị ta đánh bị thương thân thể, chắc là sẽ phải chịu không ít đau đớn."
Lý Lạc chợt hiểu ra: "Ông nội người đến Thâm Uyên Thành là vì chuyện con bị tập kích trước đó? Người nghi ngờ là do Tần Liên làm?"
"Bất kể có phải là ả hay không, đánh cũng không uổng." Lý Kinh Trập đáp.
"......"
Trong khi Lý Lạc dở khóc dở cười, Lý Kinh Trập lại nhìn chằm chằm vào nó, đột nhiên chậm rãi lên tiếng.
"Lý Lạc, con có biết Nguyên Thủy Chủng là gì không?"