Khi giọng nói lạnh lùng, cứng rắn của Lý Kinh Trập vang vọng giữa đất trời, cường giả các phương đều không khỏi kinh hãi biến sắc. Người kia đây là định trực tiếp khai chiến một trận Vương Giả Chi Chiến với Thần Hổ Vương sao?!
Chiến đấu cấp bậc này, dù là ở Nội Thần Châu cũng cực kỳ hiếm gặp.
Đối mặt với khí thế bức người của Lý Kinh Trập, sắc mặt Thần Hổ Vương Triệu Tông cũng trở nên âm trầm. Một luồng áp bách vô hình mà đáng sợ tỏa ra, khiến cả vùng trời đất này đều rung chuyển, năng lượng thiên địa theo ý chí của hắn mà trở nên cuồng bạo.
"Lý Kinh Trập, ngươi quá kiêu ngạo rồi!"
Trong giọng nói âm trầm của Triệu Tông, ẩn chứa sự giận dữ không thể che giấu. Hắn vốn là kẻ có tính cách cực kỳ cường thế, ngày thường ở trong Triệu Thiên Vương nhất mạch cũng nổi danh là kẻ bá đạo, không ai dám trái ý hắn. Nay bị Lý Kinh Trập liên tục khiêu khích, trong lòng Triệu Tông bùng lên sát ý mãnh liệt.
Triệu Tông cũng có thể đoán ra lý do Lý Kinh Trập cứng rắn như vậy. Ông muốn cho mọi người thấy sự che chở dành cho Lý Lạc, cũng là để răn đe các thế lực khác, chớ dùng thủ đoạn hèn hạ đối phó với Lý Lạc, nếu không chắc chắn sẽ phải hứng chịu cơn thịnh nộ ngập trời của Long Nha Mạch.
Rõ ràng, sự coi trọng của Lý Kinh Trập dành cho đứa cháu này còn cao hơn bất cứ ai tưởng tượng.
Chỉ là sau khi nghĩ thông suốt điểm này, Triệu Tông lại càng thêm phẫn nộ. Ngươi Lý Kinh Trập muốn tìm một tấm bia đỡ đạn để che chở cho cháu mình, mà dám tìm đến đầu ta sao?!
Thật sự coi bản vương là quả hồng mềm dễ nắn hay sao?!
"Lý Kinh Trập, ngươi thực sự cho rằng bản vương sợ ngươi à?"
"Ngươi muốn chiến, bản vương phụng bồi đến cùng!"
Giọng nói lạnh thấu xương của Triệu Tông vang lên lúc này, nhiệt độ toàn bộ đất trời đột ngột giảm xuống. Khí thế sát phạt đáng sợ kia khiến các Phong Hầu cường giả tại hiện trường đều phải tê dại da đầu.
Triệu Tông không hề cúi đầu, mà là cứng rắn tiếp chiêu Lý Kinh Trập!
Vì vậy, cường giả các phương đều hạ thấp thân hình, không dám đứng trên hư không, tránh việc bị dư chấn lan đến. Dù trong mắt người khác, họ đều là Thượng Phẩm Hầu vang danh thiên hạ, nhưng trong cuộc đối đầu giữa hai tồn tại khủng bố này, họ cũng chỉ là pháo hôi giống như đám người Lý Lạc ở Thiên Châu Cảnh mà thôi.
Ngay khoảnh khắc Triệu Tông phản kích cứng rắn với Lý Kinh Trập, hắn bước một bước dài, thân hình trực tiếp xuất hiện trên hư không. Ngay sau đó, vô số ánh mắt kinh ngạc nhìn thấy thân hình hắn đang phình to lên với tốc độ kinh người.
Chỉ trong vài hơi thở, Triệu Tông đã hóa thành một người khổng lồ.
Thân hình người khổng lồ cao khoảng vạn dặm, còn tráng lệ hơn cả những ngọn núi hùng vĩ kia. Trên cơ thể to lớn ấy khắc đầy những đường vân cổ xưa, mỗi một đường vân dường như đều tràn ngập một loại vận vị thần bí, khiến người ta chỉ cần nhìn vào đã cảm thấy một sự thâm sâu, cổ xưa.
Đối mặt với thân hình người khổng lồ có thể nhìn xuống đại địa này, tất cả mọi người tại hiện trường đều trống rỗng trong đầu.
Thân hình như vậy, có thể nói là giống như vị thần cổ xưa khai thiên lập địa, khiến người ta nhìn vào đã thấy sợ hãi.
Lý Lạc nhìn người khổng lồ như có thể đưa tay hái sao kia, cũng đầy vẻ chấn động. Sức mạnh này quá đỗi mênh mông, đã vượt xa trí tưởng tượng của cậu.
"Đây là Pháp Tướng Thần Thể, là một loại biểu tượng của cường giả Vương cấp." Bên cạnh Lý Lạc, Lý Thanh Bằng cũng cảm thán với vẻ mặt phức tạp, giọng nói mang theo sự kính sợ.
Đối mặt với sức mạnh thông thiên vĩ đại này, không ai dám tỏ ý bất kính.
"Đại bá, cường giả Vương cấp này có phân chia phẩm cấp không?" Lý Lạc khiêm tốn thỉnh giáo. Trước đây Vương cấp đối với cậu quá xa vời nên cậu chưa từng tìm hiểu về phẩm cấp của nó.
Lý Thanh Bằng cười nói: "Đương nhiên là có."
Ánh mắt ông nhìn về phía người khổng lồ thông thiên kia, dừng lại ở phía trên đỉnh đầu người khổng lồ. Chỉ thấy ở đó, lại tồn tại một chiếc vương miện khổng lồ.
Vương miện do vô tận năng lượng ngưng tụ thành, đồng thời tỏa ra một loại thần vận chí tôn chí quý. Khi ánh mắt ông nhìn vào vương miện này, trong lòng không kìm được dâng lên một ý niệm muốn quỳ xuống.
Vật này, tựa như vương miện của đế vương.
Nhưng lại vĩ đại, tôn quý gấp vạn lần vương miện của đế vương các vương triều thế tục.
Đây là sự tôn quý vượt lên trên cả đất trời.
Trên vương miện khắc những phù văn cổ xưa, những phù văn này dường như sinh ra từ giữa đất trời, mỗi một đạo đều đại diện cho một loại bản nguyên.
Thân hình to lớn đứng sừng sững giữa trời đất, đầu đội vương miện của thần, Triệu Tông lúc này thực sự như thần linh giáng thế, khiến vô số ánh mắt trên vùng Thiên Tinh Đại Bình Nguyên phải kính sợ quỳ lạy.
"Vương Giả Chi Cảnh, cũng có một cái tên gọi, gọi là "Tam Quan Cảnh"."
"Tam Quan Cảnh?"
Lý Lạc hơi trầm ngâm, chịu đựng sự đau nhói trong mắt, nhìn chiếc vương miện thần bí trên đầu "Pháp Tướng Thần Thể" của Triệu Tông, nói: "Chẳng lẽ là chỉ cái "vương miện" kia?"
Lý Thanh Bằng cười gật đầu: "Không sai, Vương Giả Thần Quan mà con nhìn thấy chính là thứ được biến hóa từ nội hàm cả đời của cường giả Vương cấp. Thần quan này có huyền diệu vô cùng, có thể dẫn động bản nguyên thiên địa, dời núi lấp biển, bất quá chỉ trong một ý niệm."
"Nghe nói "Vương Giả Thần Quan" này có thể biến hóa ba tầng, cho nên còn được gọi là "Tam Quan Chi Cảnh"."
"Mà Thần Hổ Vương Triệu Tông này, hiện tại là một tòa thần quan, có thể gọi là "Nhất Quan Vương", cứ thế suy ra, hai cảnh giới sau chính là "Song Quan Vương" và "Tam Quan Vương"."
Lý Lạc không kìm được vẻ mặt hơi quái dị: "Nghe có vẻ hơi... không nghiêm túc lắm."
Lý Thanh Bằng cười nói: "Tuy nghe có vẻ đơn giản, nhưng khi con hiểu được sức mạnh vĩ đại mà nó đại diện bao la vô tận thế nào, tự nhiên sẽ nảy sinh lòng kính sợ."
"Trong ngũ mạch chúng ta, chỉ có Lý Thiên Cơ Mạch Thủ của Long Huyết Mạch mới có thể gọi là "Song Quan Vương"."
Lý Lạc trong lòng khẽ động, nói như vậy, Lý Kinh Trập cũng là "Nhất Quan Vương" giống Triệu Tông sao?
Và ngay khi Lý Lạc đang nghĩ như vậy, năng lượng giữa đất trời gầm thét, chỉ thấy thân hình Lý Kinh Trập cũng lớn dần theo gió, chỉ trong chốc lát, lại một vị thần khổng lồ nữa đứng sừng sững giữa đất trời.
"Lý Kinh Trập, muốn dùng bản vương để lập uy, bản vương cứ không làm theo ý ngươi!"
Tiếng cười của Triệu Tông như sấm sét, ầm ầm vang vọng trăm vạn dặm, sinh linh trên toàn bộ Thiên Tinh Đại Bình Nguyên đều cảm thấy tai đau nhức dữ dội.
Sau đó, "Vương Giả Thần Quan" trên đỉnh đầu Triệu Tông bùng phát hàng tỷ đạo quang hoa, dường như hóa thành một dải ngân hà năng lượng xuyên suốt trăm vạn dặm. Ở cuối dải ngân hà, một con cự hổ kim đồng vằn bước ra, cự hổ vung móng vuốt, vỗ về phía phương hướng của Lý Kinh Trập.
Ầm!
Ánh sáng đầy trời dường như biến mất lúc này, chỉ còn lại bóng móng vuốt hổ che trời lấp đất, hư không không ngừng sụp đổ, rồi lại không ngừng tự phục hồi.
Vô số mảnh vỡ không gian bị nghiền nát thành bão tố, phá hủy mọi thứ trước mắt.
"Pháp Tướng Thần Thể" do Lý Kinh Trập hóa thành, ánh mắt lạnh nhạt nhìn móng vuốt hổ xuyên thủng trời đất kia, trong "Vương Giả Thần Quan" trên đỉnh đầu ông, vô số phù văn cổ xưa chảy xuống, hóa thành một thanh trường kiếm màu đen bình thường không có gì lạ.
Thân kiếm hơi mỏng, trên đó phủ đầy vô số dấu ấn màu đen nhỏ li ti.
Lý Kinh Trập búng ngón tay, trường kiếm màu đen xuyên thủng hư không mà ra, chỉ trong chớp mắt đã va chạm với móng vuốt hổ che trời lấp đất kia.
Khoảnh khắc va chạm, không hề có tiếng va chạm đáng sợ nào vang lên.
Bởi vì trường kiếm màu đen gần như trong chớp mắt đã trực tiếp xuyên thủng móng vuốt hổ, kiếm quang lướt qua, con cự hổ kim đồng vằn cùng dải ngân hà năng lượng vắt ngang trăm vặm trực tiếp bị xóa sổ.
Đồng tử của Triệu Tông co rút mạnh lúc này.
Sau đó hắn chậm rãi cúi đầu, chỉ thấy trên "Pháp Tướng Thần Thể" của hắn, một vết kiếm sâu hoắm dài khoảng mấy vạn trượng đã khắc lên đó.
Kiếm khí sắc bén vô biên tàn phá tỏa ra, mang đến cho hắn nỗi đau thấu xương.
Chỉ trong chớp mắt giao phong, Triệu Tông vậy mà đã bị tổn thương thần thể!
Cảnh tượng này làm chấn động thần kinh vô số người, từng ánh mắt đều kinh hãi tột độ.
"Không thể nào!" Triệu Tông gầm lên tiếng giận dữ khó tin.
Lý Kinh Trập ánh mắt không chút gợn sóng nhìn Triệu Tông đang kinh ngạc, khoảnh khắc tiếp theo, giọng nói như tiếng sấm cửu thiên vang vọng đất trời.
"Không có gì là không thể."
"Bởi vì ta không giống ngươi."
Triệu Tông cười giận dữ: "Không giống?! Không giống chỗ nào!"
Trên khuôn mặt già nua của Lý Kinh Trập thoáng hiện vẻ châm chọc, ông chỉ vào đỉnh đầu mình, nói: "Chỗ này không giống."
Triệu Tông đột ngột nhìn lên đỉnh đầu Lý Kinh Trập, chỉ thấy trên tầng "Vương Giả Thần Quan" thứ nhất kia, lúc này đột nhiên có vô tận quang hoa tuôn ra, quang văn cổ xưa huyền diệu đan xen, dường như đang thu thập bản nguyên thế giới, cuối cùng phác họa ra một tầng vương miện tôn quý hơn.
Trong lòng Triệu Tông dấy lên sóng gió kinh hoàng.
Trong một vài tầng sâu hư không của vùng đất này cũng truyền ra khí tức dao động không thể che giấu.
Hai tòa "Vương Giả Thần Quan"!
Lý Kinh Trập... không biết đã từ bao giờ, đã là "Song Quan Vương"!