Trời trong xanh ngắt, ngàn dặm không một gợn mây.
Tại tổng bộ Cửu Giang Minh, Thừa Thắng Võ cùng hai người em trai ngước nhìn lên trời, chăm chú quan sát. Không thấy bóng dáng người kia đâu, cả ba không khỏi mừng rỡ nhướng mày, cho rằng kẻ địch mạnh đã bị bọn họ oanh sát đến tro bụi!
"Ha ha ha! Ta đã bảo rồi, một tên sát thủ thì làm sao có thể là tiên nhân."
"Nhị ca nói phải, loại người như hắn xứng sao?"
"Đại ca, xem ra chúng ta đã đánh giá quá cao đối phương. Cơ mà đám cao thủ huynh mời về cũng yếu quá đấy, lại chết dưới tay hạng người này. Thôi thì cũng tốt, đỡ anh em ta phải ra tay."
"Tam đệ nói chí phải, theo ta thì đứt khoát giải quyết luôn hai tên điện chủ kia đi, giữ lại sau này cũng chỉ thêm họa."
Thừa Thắng Võ nghe vậy liền nhìn sang hai người em trai, nói: "Nhị đệ, tam đệ, không phải đại ca không muốn động thủ với chúng, mà là sự tồn tại của chúng ở một mức độ nào đó vẫn còn giá trị lợi dụng."
"Đại ca còn có anh em chúng ta đây, hay là để chúng ta ra tay giúp huynh?"
Lão nhị Thừa Thắng Chí vừa nói vừa liếc mắt, để lộ một tia dị sắc.
Lão tam Thừa Thắng Nghĩa cũng liên tục gật đầu phụ họa.
Thừa Thắng Võ nhìn hai người em, trong lòng biết rõ hai vị này không chịu ngồi yên, muốn vùng vẫy giang hồ tạo dựng sự nghiệp.
Suy cho cùng, ai mà thoát khỏi được hai chữ "danh lợi".
Hai người em kết nghĩa của hắn cũng vậy thôi.
Ngày trước, ba người đã thề trước trời đất, kết làm huynh đệ khác họ.
Để biểu dương tình nghĩa huynh đệ, bọn họ còn đổi tên, từ đó mới có Thừa Thắng Võ, Thừa Thắng Chí và Thừa Thắng Nghĩa ngày nay.
Còn tên thật của bọn họ là gì?
E rằng chính họ cũng chẳng nhớ nổi.
Từ khi ba huynh đệ dính líu đến Đại Càn triều đình, được triều đình bồi dưỡng, võ đạo của họ mới đột nhiên tiến mạnh.
Đại ca Thừa Thắng Võ có thiên phú võ đạo tốt nhất.
Ngộ tính cũng hơn người.
Bởi vậy, hắn sớm nhất đột phá Thiên Nhân cảnh, đạt tới tư chất võ đạo Thiên Nhân.
Sau đó, dưới sự sắp xếp của Đại Càn triều đình, hắn thành lập Cửu Giang Minh, nhanh chóng trở thành một thế lực bá chủ trên giang hồ.
Nhị đệ Thừa Thắng Chí và tam đệ Thừa Thắng Nghĩa thì kém hơn một chút, chậm hơn Thừa Thắng Võ mấy chục năm mới đột phá.
Cũng vì vậy;
Hai huynh đệ vẫn chưa tạo dựng được thành tựu gì trên giang hồ.
Thậm chí chẳng mấy ai biết đến sự tồn tại của họ.
Nếu không có bản lĩnh thì thôi đi.
Đằng này, hai người họ đều là kẻ có tài, đường đường võ đạo Thiên Nhân, ai dám bảo là vô dụng?
Bởi vậy, những năm gần đây, thấy đại ca mình tung hoành giang hồ, uy danh lẫy lừng, hai người em cũng ngứa ngáy trong lòng, chẳng cầu được như đại ca, thành bá chủ một phương, nhưng ít nhất cũng phải để thiên hạ biết đến sự tồn tại của anh em họ chứ?
Nhưng Thừa Thắng Võ vì những mưu đồ của Đại Càn triều đình, không cho hai người em lộ diện.
Dù có ra ngoài làm việc, cũng phải che giấu thân phận kỹ càng.
Dần dần, trong lòng hai người em không khỏi sinh ra chút oán hận.
Điểm này Thừa Thắng Võ biết rõ.
Nhưng hắn biết làm sao?
Người thực sự có thể quyết định, chung quy vẫn là Đại Càn triều đình, hay nói đúng hơn là hoàng thất Đại Càn!
Ba huynh đệ họ, nói hay thì là ba tôn cường giả Thiên Nhân cảnh.
Nói khó nghe...
Thực ra cũng chỉ là ba con chó do hoàng thất Đại Càn nuôi mà thôi.
Chó nào có quyền quyết định thay chủ?
"Nhị đệ, tam đệ, chuyện này chúng ta đã bàn rồi, sau này đừng nhắc lại nữa!"
Thừa Thắng Võ nghiêm mặt cảnh cáo.
Hắn sợ hai người em lén lút bàn tán về hoàng thất Đại Càn, đến lúc bị người của hoàng thất nghe được thì phiền to.
Nhưng Thừa Thắng Chí và Thừa Thắng Nghĩa lại không nghĩ vậy.
Ngày trước, ba huynh đệ tâm đầu ý hợp, Thừa Thắng Chí và Thừa Thắng Nghĩa cũng rất kính nể đại ca Thừa Thắng Võ, một mực nghe theo răm rắp.
Lòng người dễ đổi thay.
Có câu "Không lo thiếu mà lo không đều”.
Trong mắt hai người, đã là anh em, dựa vào cái gì mà mỗi lần chỉ có Thừa Thắng Võ được diễu võ dương oai, uy phong lẫm liệt?
Còn họ thì phải mai danh ẩn tích, dù thỉnh thoảng có ra ngoài làm việc cũng phải che che giấu giấu, bộ dạng lén lút như kẻ trộm.
Điều này khiến hai huynh đệ vô cùng bất bình.
Sự bất bình ấy lớn dần, đến nay đã biến thành oán niệm đối với đại ca Thừa Thắng Võ.
Còn những lời Thừa Thắng Võ nói như quyết định của Đại Càn triều đình...
Trong mắt hai người, đó chẳng qua là lời thoái thác.
Nhân tâm là vậy, một khi thành kiến đã nảy sinh, thì dù ngươi làm gì, đối phương cũng cho rằng ngươi đang cố ý nhằm vào hắn.
Lúc này, thấy Thừa Thắng Võ lại một lần nữa từ chối thẳng thừng đề nghị của hai người, hai huynh đệ vừa nãy còn tươi cười bỗng chốc trầm mặt xuống, gần như viết hai chữ "bất mãn" lên mặt.
Thừa Thắng Võ nhìn thấy, muốn giải thích đôi lời.
“Nhị đệ, tam đệ, các ngươi nghe ta...”
"Chậc chậc~! Đây là muốn nội chiến sao?"
Thừa Thắng Võ vừa nói được nửa câu, cả ba người bỗng nghe thấy một giọng nói lạ vang lên bên tai.
Cả ba giật mình, lập tức nhìn về phía phát ra âm thanh.
Lúc này;
Trên nóc một ngôi nhà trong sân, một bóng người quen thuộc đang ngồi vắt vẻo, vừa uống rượu trong bầu, vừa nhìn ba huynh đệ họ với ánh mắt đầy vẻ chế giễu.
"Là ngươi!?"
Thấy Cố Thiếu Thương, cả ba không khỏi kinh hãi thốt lên.
Người này không phải đã chết rồi sao?
Không phải đã tan xương nát thịt rồi sao?
Ba huynh đệ mặt mày kinh hãi, thậm chí đã vội vàng muốn rời khỏi khu vực nguy hiểm này.
Nhưng khi họ định bỏ chạy, lại phát hiện mình đã mất khả năng hành động, xung quanh như có một vũng bùn vô hình, giam chặt họ tại chỗ, không thể nhúc nhích!
Hiển nhiên;
Đây là thủ đoạn của người trước mắt.
Điều này khiến ba người sau khi kinh hãi cũng không khỏi cảm thấy xấu hổ.
Nghĩ đến vừa nãy họ còn cho rằng mình đã diệt sát đối phương thành công, thậm chí còn chế giễu hắn nhỏ yếu, ra vẻ đắc ý mãn nguyện.
Bây giờ nghĩ lại;
Trong lúc họ ăn mừng chiến thắng, thậm chí chế giễu đối phương,
E rằng đối phương đã đứng bên cạnh xem trò khỉ của họ rồi?
"Tiên nhân! Ngươi vậy mà thật sự là tiên nhân!?"
Thừa Thắng Chí kinh hãi tột độ nói.
Ba người họ vừa nãy vậy mà dám đánh lén một tôn tiên nhân.
Cái này...
Đây chẳng phải là tự tìm đường chết sao?
"Chỉ là Tiểu Tiên, đâu sánh được các ngươi lợi hại, đúng không?"
Cố Thiếu Thương cười, lại tu một ngụm rượu trong bầu.
Tựa như;
Trong bầu của hắn đựng không phải rượu.
Mà là niềm vui.
Vẫn là niềm vui ướp lạnh!
Hiển nhiên, cái bầu này cũng là một trang bị.
Thực tế cũng đúng là như vậy.
Chỉ là cái bầu này không có năng lực gì khác, chỉ có thể mỗi ngày sinh ra 1000 thăng các loại đồ uống mà thôi.
Không chỉ có vui.
Nước trái cây, Sprite, trà sữa...
Nó đều có thể sinh ra.
Hơn nữa còn có thể tự mình lựa chọn ướp lạnh, nhiệt độ bình thường hay nóng đều được.
Cố Thiếu Thương rất thích cái bầu này.
Hắn thấy nó tốt hơn nhiều so với những trang bị tăng thực lực.
Dù sao hắn không thiếu những thứ tăng cường sức mạnh.
Còn trang bị cho phép hắn uống các loại đồ uống từ kiếp trước, hắn chỉ có duy nhất một cái này thôi!