Đón lấy thôi!
Cứ mỗi một tiếng, Cố Thiếu Thương lại phái Tiểu Bạch đi thu thập đám Siêu cấp Thú Vương mới xuất hiện.
Tuy rằng mỗi Siêu cấp Thú Vương lại mạnh về một hướng khác nhau, nhưng thực lực tổng thể thì tương đương.
Thế nên, với ba loại bùa lợi gia tăng, Tiểu Bạch mạnh hơn hẳn lũ Siêu cấp Thú Vương kia.
Lần nào ra trận cũng thắng lợi trở về.
Cố Thiếu Thương chẳng bỏ phí xác của những Siêu cấp Thú Vương đã ngã xuống.
Hắn thu hết vào không gian tùy thân, cho lũ quái thú đang nuôi nhốt ở trỏng xơi!
Nhờ ăn thịt Siêu cấp Thú Vương, lũ quái thú lớn nhanh như thổi.
Mấy con vốn chỉ mươi mét, trăm mét, giờ con nào con nấy được Cố Thiếu Thương vỗ béo thành mấy trăm, cả ngàn mét.
Có lần, Cố Thiếu Thương còn làm thịt một con ăn thử.
Hắn phát hiện quái thú càng to, thịt càng ngon.
Chẳng cần tẩm ướp gì, cứ nướng sơ qua thôi cũng đủ khiến người ta nghiện ngập cái vị ấy!
Chín giờ!
Diện tích tân đại lục trong không gian tùy thân của Cố Thiếu Thương đã vượt quá 100 triệu km vuông, và trên mảnh đất ấy có đến hàng triệu quái thú khổng lồ sinh sống.
Bọn này bé thì cũng hai, ba trăm mét, mà có con còn dài gần cả ngàn mét.
Thường thì, với kích cỡ ấy, chỉ riêng việc sống thôi cũng đã ngốn một lượng năng lượng khổng lồ rồi.
Nhưng thực tế, lũ quái thú này không hấp thụ năng lượng bằng cách ăn thịt. Nguồn năng lượng của chúng đến từ việc hấp thụ một loại nhân tố năng lượng nào đó trong không khí.
Nhân tố năng lượng này được chuyển hóa từ các loại thực vật trong bản đồ thông qua không khí.
Cố Thiếu Thương chẳng hiểu nổi quá trình chuyển hóa cụ thể.
Nhưng hắn đoán chính vì sự tồn tại của loại nhân tố năng lượng kỳ lạ này mà thịt của lũ quái thú mới ngon đến thế.
Còn chuyện quái thú càng to thịt càng ngon, có lẽ là vì chúng hấp thụ được nhiều nhân tố năng lượng hơn trong cùng một thời gian chăng?
Ngoài ra, Cố Thiếu Thương chẳng nghĩ ra lý do nào khác.
Trong phòng ở doanh địa.
Cố Thiếu Thương và Lâm Hữu Ngư ngồi bệt xuống đất.
Trước mặt họ là chín chiếc hộp báu Siêu cấp Thú Vương!
"Mở đi."
Cố Thiếu Thương bảo Lâm Hữu Ngư.
"Ừm."
Lâm Hữu Ngư nghiêm túc gật đầu.
Navia đang cosplay Tiểu Long Nữ, ngồi trên một sợi dây thừng.
Lúc này, cô cũng tò mò nhìn chín chiếc hộp báu Siêu cấp Thú Vương xếp thành vòng tròn trên mặt đất.
Lilith, vốn đậu trên giá đèn, nghe Lâm Hữu Ngư sắp mở hộp báu Siêu cấp Thú Vương thì vội vỗ cánh bay xuống, đáp xuống đất nhìn đầy tò mò.
Bá...
Một vầng sáng chói lọi bừng lên.
Lâm Hữu Ngư mở chiếc hộp báu Siêu cấp Thú Vương đầu tiên.
Rồi đến chiếc thứ hai, thứ ba, thứ tư...
Cô mở hết cả chín chiếc hộp báu Siêu cấp Thú Vương một lèo.
Ánh hào quang chói lòa đến nỗi người bên ngoài cũng có thể thấy qua khe cửa.
Nhưng lúc này, trong doanh địa rộng lớn chỉ có bốn người Cố Thiếu Thương, những người khác đã ra ngoài săn giết Thú Vương hoặc tìm kiếm kho báu trong bản đồ sự kiện.
Tốc độ săn Siêu cấp Thú Vương của Cố Thiếu Thương quá nhanh.
Đến nỗi mười con Siêu cấp Thú Vương đã chết sạch, mà lũ Thú Vương thường vẫn còn đang tiếp tục xuất hiện, chưa bị săn hết.
Cố Thiếu Thương cũng chẳng vội ra ngoài.
Dù sao, ở bản đồ sự kiện khác, người của hắn vẫn đang công phá Siêu cấp Thú Vương.
So ra thì tiến độ bên này đã dẫn trước một khoảng lớn.
Nên việc săn Thú Vương thường chậm một chút cũng chẳng sao.
Rất nhanh, ánh sáng tan đi.
Để lộ ra một đống lớn đồ vật.
Chín chiếc hộp báu Siêu cấp Thú Vương, theo quy tắc mỗi hộp mở ra một trang bị Sử Thi, 500 viên đá cường hóa kỹ năng Sử Thi, hai vật phẩm Sử Thi và một tinh thể kỹ năng Sử Thi.
Vậy nên số lượng đồ vật trước mắt là những thứ trên nhân với chín!
Nhưng thực tế, nhờ hiệu ứng may mắn của Lâm Hữu Ngư, trong đống đồ này còn xuất hiện thêm chín vầng sáng màu xanh lam.
Đó là chín trang bị Truyền Thuyết cấp!
Hơn nữa còn là trang bị có thể tự do lựa chọn vị trí.
Cố Thiếu Thương và đồng đội bỏ qua những thứ khác.
Ánh mắt họ dán chặt vào chín trang bị Truyền Thuyết cấp!
Bởi so với những món đồ còn lại, dù có gộp hết lại cũng chẳng giá trị bằng một trang bị Truyền Thuyết cấp.
Huống chi đây là chín trang bị Truyền Thuyết cấp!
"Cố đại ca, lần này chọn thế nào?"
Lâm Hữu Ngư hỏi Cố Thiếu Thương.
Chọn thế nào ư?
Cố Thiếu Thương nghĩ ngợi.
Vũ khí và chiến giáp, họ không thiếu.
Trong không gian tùy thân của Cố Thiếu Thương còn cả đống vũ khí và giáp Truyền Thuyết cấp đang chờ sửa chữa.
Vậy nên lần này chủ yếu nhắm vào đồ trang sức.
Mà trong đồ trang sức, nhẫn Tình So Kim Cứng dù là Sử Thi cấp, nhưng hiệu quả còn tốt hơn nhiều nhẫn Truyền Thuyết cấp.
Vậy nên chỉ cần hai chiếc nhẫn là đủ.
Một cho Cố Thiếu Thương, một cho Lâm Hữu Ngư.
Vừa vặn.
Tiếp đến là vòng tay.
Cố Thiếu Thương đã có một chiếc.
Vậy nên chỉ cần thêm một chiếc nữa là đủ.
Nhưng Lâm Hữu Ngư chưa có, nên cần hai chiếc.
Vậy là hai nhẫn Truyền Thuyết cấp cộng với ba vòng tay Truyền Thuyết cấp.
Đã là năm món, còn lại bốn món để chọn.
"Thêm dây chuyền và giày nữa, vừa vặn bốn món."
Nhẫn, vòng tay, dây chuyền và giày sao?
Lâm Hữu Ngư gật đầu.
Rồi đưa tay chạm vào từng vầng sáng.
Khi cô đưa ra lựa chọn, từng vầng sáng dần vặn vẹo biến hình, cuối cùng biến thành những trang bị với kiểu dáng khác nhau rơi xuống sàn.
Chín trang bị Truyền Thuyết cấp.
Cố Thiếu Thương trang bị bốn món.
Một vòng tay Truyền Thuyết cấp, một nhẫn Truyền Thuyết cấp, thêm giày và dây chuyền.
Tính ra, trang bị trên người Cố Thiếu Thương chỉ còn huy chương và một nhẫn Tình So Kim Cứng là chưa phải Truyền Thuyết cấp.
Nhưng thực tế, Cố Thiếu Thương còn thiếu một trang bị đầu và một trang bị lưng.
Hai vị trí trang bị này hiếm có nhất.
Trên thị trường giao dịch cũng khó tìm, mà dù có thì phẩm chất cũng thấp tệ hại, toàn đồ lục hoặc lam, Cố Thiếu Thương chẳng thèm ngó ngàng.
Tương tự, Lâm Hữu Ngư cũng vậy.
Hơn nữa Lâm Hữu Ngư chưa có huy chương.
Vậy nên ngoài chiếc nhẫn Tình So Kim Cứng, trang bị còn lại đã là một màu Truyền Thuyết cấp.
Trang bị xa xỉ thế này, trong số tân binh cùng thời, chắc chắn là độc nhất vô nhị!
Trong khi người khác còn đang liều sống chết để có được một trang bị Sử Thi cấp, Cố Thiếu Thương và đồng đội đã sắp sửa gom đủ nguyên bộ Truyền Thuyết cấp.